Mở To Đôi Mắt Xinh Đẹp Của Em - Chương 33
Chương 33: Lần thứ ba Tuyết Nhung nói “chia tay”
với Ngô Vũ
Ngày cuối tuần đến rất
nhanh. Buổi trưa, Tim và Mia bận việc phải đi nên trong văn phòng chỉ còn lại
Tuyết Nhung. Cô ngồi trước máy tính, gấp rút chuẩn bị một bài tuyên truyền mới.
Từ sau hôm cô gặp Nam Nam, Ngô Vũ vẫn chưa xuất hiện. Nghe Tim nói, anh ấy đang
đi công tác ở Bờ Tây. Đột nhiên, tay nắm cửa kêu “tách” một tiếng từ bên ngoài.
Ngô Vũ hớn hở lao vào.
“Tiểu Vũ!” Tuyết Nhung
kinh ngạc: “Không phải anh đang đi công tác sao?”
“Đúng thế, sau khi hoàn
thành xong công việc, anh liền lập tức quay về đây!” Ngô Vũ hồn nhiên cười nói:
“Anh xuống máy bay là lập tức về đây, em thấy anh chạy có nhanh không?”
Nhìn nụ cười hồn nhiên
của anh, Tuyết Nhung thấy mắt mình cay cay, nước mắt cứ trực trào ra.
“Em đã ăn cơm trưa chưa?
Đi thôi, anh sẽ đưa em đi ăn.” Ngô Vũ đi đến, định tắt máy tính giúp Tuyết
Nhung.
“Ấy, anh chờ đã!” Tuyết
Nhung vội giữ tay Ngô Vũ lại. “Đừng vội, Tiểu Vũ à, em có vài lời muốn nói với
anh.”
Ngô Vũ ngẩn người ra một
lúc, rồi hoài nghi hỏi: “Có vài lời muốn nói với anh? Là chuyện gì vậy?”
“Em muốn hỏi anh, em và
anh đã quen nhau được bao lâu rồi?”
“À, chỉ là câu hỏi đơn
giản thế này thôi sao? Có gì đáng hỏi đâu chứ, chúng ta quen nhau được hai mươi
năm rồi!” Ngô Vũ lại mỉm cười: “Sao thế? Sao tự dưng em lại nghĩ ra câu hỏi
đó?”
“Tiểu Vũ, suốt hai mươi
năm qua, anh đã làm biết bao việc cho em! Hai ngày qua em nghĩ, trong hai mươi
năm đó, liệu em đã làm được những gì cho anh? Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, em vẫn
không thể nghĩ ra bất cứ việc gì.” Tuyết Nhung nghiêm túc nói.
“Em nghĩ chuyện đó làm
gì, sao phải khách sáo như vậy với anh? Chỉ cần có một nha đầu như em quanh
quẩn trước mặt là anh đã thấy mãn nguyện lắm rồi. Em đừng nghĩ ngợi lung tung
nữa, được chứ?”
“Tiểu Vũ, hôm nay em
thực sự rất muốn làm một việc gì đó cho anh. Anh hãy tưởng tượng mình đang đứng
ước trước bánh sinh nhật. Hôm nay anh muốn em làm gì cho anh?” Tuyết Nhung dịu
dàng nhìn Ngô Vũ bằng đôi mắt xinh đẹp của mình, chờ đợi câu trả lời của anh.
“Thật sao? Chỉ cần anh
ước thì em sẽ biến mong ước của anh thành hiện thực sao?” Ngô Vũ lém lỉnh nhìn
cô.
“Đúng thế, chỉ cần anh
nói ra mong ước của mình, thì bất luận là chuyện gì em cũng sẽ làm cho anh.”
Lời nói của Tuyết Nhung không có chút gì do dự hay đùa cợt. “Bây giờ anh hãy
nghĩ thật kĩ nhé, chuyện gì anh muốn em làm cho anh nhất?”
“Anh muốn chúng ta được
quay trở về tuổi thơ của mình.”
“Hả?” Nước mắt của Tuyết
Nhung bỗng lăn dài trên má.
Ngô Vũ vội lấy tay lau
những giọt nước mắt vương trên khuôn mặt xinh đẹp đó: “Không cho em được đa sầu
đa cảm như thế! Không phải em đã nói là sẽ làm một việc cho anh sao? Đáng nhẽ
em phải làm trong vui vẻ chứ?”
“Được rồi, chúng ta đã
cứ quyết định như thế nhé, em sẽ làm trong vui vẻ.” Tuyết Nhung cố gắng nuốt
nước mắt vào bên trong.
Ngô Vũ bước vài bước đến
trước một chiếc tủ, rồi lấy hai chiếc vĩ cầm nhỏ từ trên nóc tủ xuống. “Ha ha,
bây giờ chúng ta lại là những đứa bé kéo đàn dương cầm! Thật thú vị!” Ngô Vũ
khoác đàn lên vai, mỗi bên một chiếc, sau đó chìa tay ra kéo Tuyết Nhung chạy
ra ngoài.
“Đợi đã Tiểu Vũ, em muốn
chải tóc rồi mới ra ngoài. Em nhớ hồi nhỏ anh vẫn thường giúp em tết bím đuôi
sam. Giờ anh có còn nhớ cách để tết không?”
“Đương nhiên là nhớ! Lại
đây, em ngồi xuống, anh sẽ tết tóc cho em.”
Tuyết Nhung ngồi khoanh
tròn chân trên đất giống như thuở còn nhỏ. Ngô Vũ quỳ sau lưng Tuyết Nhung,
vuốt lại mái tóc dài đang rối của cô cho thật mượt: “Nếu anh làm em bị đau thì
phải lên tiếng nhé!” Tuyết Nhung thẫn thờ gật đầu. Ngô Vũ thành thục tết từng
lọn tóc, vừa tết vừa hát: “Ngôi sao đỏ lấp lánh, tỏa ánh sáng muôn nơi, ngôi
sao đỏ rực rỡ...” Trong khi đó, Tuyết Nhung nghẹn ngào không cất nên lời. Đầu óc
cô lúc này hoàn toàn trống rỗng, còn trái tim thì chẳng còn gì ngoài nỗi đau.
Tết tóc xong, Ngô Vũ ló
đầu ra nhìn thẳng vào mặt Tuyết Nhung. “Xem ra em vẫn giống hệt hồi còn nhỏ,
đáng tiếc là không có gương, nên anh không biết là em có thích hay không?”
Tuyết Nhung lấy di động
của mình ra, ngắm nghía mình trong màn hình chụp ảnh, sau đó đập tay lên sàn
nhà nói: “Anh cũng ngồi xuống đây đi. Em muốn anh ngồi bên cạnh em.”
Ngô Vũ ngoan ngoãn ngồi
xuống. Tuyết Nhung nghiêng đầu về phía anh, để mặt hai người lọt vào khuôn hình
điện thoại, rồi ấn nút chụp. Sau đó, cô kiểm tra lại, thấy ảnh đẹp và rõ nét
mới mỉm cười đứng dậy, nắm lấy tay của Ngô Vũ. “Tiểu Vũ, bây giờ chúng ta có
thể đi được rồi.” Vừa đi, cô vừa nghịch ngợm lắc lư hai bím tóc của mình. Cô
thầm hứa trong lòng nhất định sẽ đem đến cho Ngô Vũ thật nhiều niềm vui.
Trên chiếc xe buýt đi
vào nội thành Ann Abor, người đứng chật ních. Chỗ ngồi trên xe cũng đã hết từ
lâu. Lúc này, chiếc xe đang lắc lư chạy trên đường. Giống như thuở nhỏ, Tuyết
Nhung dùng hai tay ôm chặt lấy eo Ngô Vũ, đầu dựa vào tấm lưng vững chãi của
anh. Khi vào đến trung tâm thành phố, lúc qua đường, Ngô Vũ quay đầu lại, nắm
chặt lấy tay Tuyết Nhung, sau đó dắt tay cô chạy qua những con đường. Khi nhìn
thấy những nhà hàng mọc san sát hai bên đường, Ngô Vũ dừng lại, chống tay lên
hông, nói với giọng cường điệu: “Bây giờ anh muốn ăn thứ mình thèm ăn nhất, còn
em thì sao? Em có muốn ăn một thứ mình thèm ăn nhất không?”
“Đương nhiên rồi!” Tuyết
Nhung nói với giọng nũng nịu của một bé gái.
“Vậy thì tốt. Bây giờ,
hai chúng ta hãy viết thứ mình thèm ăn nhất vào lòng bàn tay, xem đó là thứ gì
nhé!” Ngô Vũ lập tức rút hai cây bút từ trong ba lô ra, rồi đưa một cây cho
Tuyết Nhung. Họ nấp vào một góc phố bên đường, tựa lưng vào nhau rồi bắt đầu viết.
“Xong rồi!” Ngô Vũ quay
người lại, lật lòng bàn tay ra, bên trong hiện ra hàng chữ “thịt bò cay”.
Tuyết Nhung cũng lật
lòng bàn tay của mình, bên trong cũng là chữ “thịt bò cay”.
Cả hai người cùng cất
tiếng cười vang. Thịt bò cay là món ăn vặt mà hai người họ thích ăn nhất khi
còn nhỏ. Khi đó, ở bên đường trước cổng trường có một quầy hàng ngoài trời
chuyên bán thịt bò cay. Quầy hàng rách nát này không bán thứ gì khác, chỉ bán
thịt bò cay. Nhưng khác thịt bò cay ở các cửa hàng khác, vị thường cay nhiều hơn
tê, thịt bò cay ở đây lại tê nhiều hơn cay, vì thế đám trẻ con thường không dám
mua, mà đa số khách hàng là người lớn và sinh viên đại học. Song không biết từ
bao giờ, Tuyết Nhung và Ngô Vũ lại mê mẩn hương vị đặc trưng này. Hồi đó, sau
khi luyện đàn xong, hai đứa thường góp tiền xu lại, rồi chạy thẳng đến quầy bán
thịt bò cay.Có lúc góp được nhiều tiền, mỗi đứa được một miếng thịt bò. Ông lão
trọc đầu chủ quầy hàng chẳng thèm lót giấy, cứ thế đặt thẳng miếng thịt vào bàn
tay nhỏ xinh của hai đứa. Những lúc tiền chỉ đủ mua một miếng, Ngô Vũ thường
chia miếng thịt bò ra làm hai, phần to đưa cho Tuyết Nhung, còn mình ăn phần
nhỏ. Hai đứa cứ thế vừa đi, vừa nhai, vừa nuốt ngồm ngoàm. Có những khi, miếng
thịt bò được xé thành những sợi nhỏ, ăn hết rồi mà đứa nào đứa nấy vẫn gắng sức
mút sạch sẽ những vết dầu vừng bóng loáng trong lòng bàn tay.
Cứ nghĩ đến đây, hai
người lại thấy buồn cười. Ngô Vũ nhanh chóng lấy điện thoại ra gọi cho một vài
cửa hàng ăn Trung Quốc. Anh gọi rất lâu, cuối cùng cũng biết được địa chỉ của
một cửa hàng có bán thịt bò cay. Hai người đi mãi đi mãi, đi gần hết cả Ann
Abor mới tìm ra cửa hàng nhỏ nằm ở góc phố hẻo lánh đó. Họ gọi hai hộp đầy thịt
bò. “Lần này chúng ta phải ăn cho no căng rốn nhé!”
Sau khi đến bãi cỏ xanh
mướt bên cạnh trường đại học Middlesex, hai người tìm một chỗ rồi ngồi xuống.
Ngô Vũ vội vàng mở hộp thịt bò ra ngửi.
“Thế nào?” Tuyết Nhung
lập tức hỏi.
“Không tồi, vẫn có một
chút hương vị của tuổi thơ!” Mặc dù món thịt bò cay này cũng có vị cay nhiều
hơn tê giống những món thịt bò cay ở khắp nơi trên thế giới này, nhưng hai
người họ vẫn vui vẻ ăn hết sạch sành sanh.
“Lại đây nào, chúng ra
sẽ cùng kéo một bản nhạc nhé!” Ngô Vũ kéo Tuyết Nhung đứng dậy khỏi bãi cỏ.
Cả hai cùng mở hộp lấy
đàn ra. Tuyết Nhung giơ cây vĩ cầm của mình lên trước mặt Ngô Vũ: “Này, anh
chỉnh âm nhé!”
Ngô Vũ mỉm cười hiền
lành đón lấy cây đàn từ tay Tuyết Nhung. Rất nhanh, anh đã chỉnh xong âm cho
cây đàn, rồi đưa lại cho cô. Hai người kẹp đàn vào cổ, chuẩn bị kéo những nốt
nhạc đầu tiên. Bỗng Tuyết Nhung quay sang, mở to cặp mắt xinh đẹp nhìn anh hỏi:
“Kéo gì đây!”
Ngô Vũ trợn mắt: “Còn
phải hỏi nữa sao!”
Tuyết Nhung nhếch miệng
cười, thở một hơi thật sâu, quay sang gật đầu với Ngô Vũ và rồi bắt đầu kéo
đàn. Vẫn là bản nhạc của Bach! Tiếng đàn du dương vang lên, mang những kí ức
tuổi thơ trở về. Tâm hồn họ nhưng đang đối thoại với nhau trên nền nhạc ngân
nga, cảm xúc của cả hai quyện vào nhau theo từng nốt nhạc. Trên thế gian này,
liệu có hai trái tim nào đồng điệu đến thế? Hai mươi năm, thời gian dường như
đã gắn kết hai người thành một.
Tuyết Nhung bỗng thấy
buồn vô hạn: nếu cô sớm biết trân trọng tất cả những điều này thì tốt biết bao!
Ôi, những chuyện tiếc nuối không nên nghĩ đến nữa, hôm nay cô đã đồng ý với Ngô
Vũ sẽ thật vui vẻ ở bên anh.
Bản nhạc kết thúc, hai
người mãn nguyện ngồi trên thảm cỏ xanh mướt, hai tay quàng qua đầu gối, thoải
mái tận hưởng ánh mặt trời và những gì thiên nhiên đã ban tặng cho con người.
Cách đó không xa là một hàng cây không tên chạy dài tít tắp. Từng đợt gió thổi
qua, làm lá cây xào xạc, đưa mùi hương nhẹ nhàng lan tỏa khắp không gian. Ngô
Vũ bỗng nhớ ra một việc gì đó. Anh khẽ lắc đầu, rồi mỉm cười một mình. Tuyết
Nhung thấy tò mò, liền hỏi anh vì sao lại cười.
“Những gốc cây kia gợi
anh nhớ đến một chuyện.”
“Chuyện gì thế?”
Ngô Vũ cười nói: “Nhớ
hồi anh học cấp ba, một buổi chiều nọ khi chúng ta cùng luyện đàn trong phòng
tập sau giờ học, ngoài trời bỗng đổ mưa xối xả. Một lúc sau, mưa tạnh, có tiếng
ai đó gọi từ bên ngoài gọi vọng vào: ‘Có cầu vồng! Có cầu vồng! Mọi người mau
ra xem đi!’ Vậy là hai đứa cùng chạy ra xem. Đó là lần đầu tiên chúng ta nhìn
thấy cầu vồng! Cảnh tượng đó thật rực rỡ biết bao! Hai đứa ngốc nghếch cùng
nhau đếm những màu sắc trên cầu vồng, kết quả nó có đúng bảy màu thật. Lúc đó,
anh hỏi em thích màu nào nhất trong số bảy màu đó? Em nói em thích nhất màu
cam. Câu trả lời của em làm anh thấy rất kỳ lạ, nên lại hỏi tại sao em thích
màu cam. Em lại trả lời, có một lần mẹ dẫn em về quê chơi, em đã nhìn thấy cả
một vùng rừng núi rộng lớn ngập tràn màu quýt chín. Những tán cây xanh mướt
treo lủng lẳng những chùm quýt rực rỡ, quả nào cũng căng tròn chín mọng, trông
đáng yêu như những quả bí ngô nhỏ xíu. Hương quýt chín thoang thoảng khắp không
gian, đem đến cảm giác thật dễ chịu. Vậy nên, từ đó, em đã thích màu cam.”
“Đúng vậy, em vẫn còn
nhớ chuyện hôm ấy. Bây giờ em vẫn thích màu cam rực rỡ đó! Này, anh nhìn vào
chỗ này đi.” Tuyết Nhung kéo gấu quần bò lên, để lộ ra đôi tất màu cam.
Ngô Vũ mỉm cười, giơ tay
lên xoa đầu cô, trầm tư nói: “Nhưng em không biết, hôm đấy sau khi về nhà, anh
đã viết một thứ, vốn muốn tặng nó cho em nhưng lại sợ em cười, nên đến tận bây
giờ vẫn không dám đưa cho em.”
“Thì ra anh vẫn giữ bí
mật với cả em.” Tuyết Nhung trợn mắt lườm Ngô Vũ: “Bây giờ chắc anh có thể đưa
em xem được rồi chứ?”
“Vậy em tuyệt đối không
được cười anh đâu đấy!”
“Sẽ không cười đâu! Anh
yên tâm!”
“Được rồi, vậy thì anh
sẽ viết lại cho em.” Ngô Vũ quay lưng đi viết thứ gì đó. Một lúc sau, anh nhét
một mẩu giấy vào tay Tuyết Nhung:
Nếu màu cam là để dành
tặng em
Anh sẽ hái tất cả những
trái cam trên thế giới này
Chỉ để dâng hiến cho em
...
Giấc mộng đã khiến những
con tim chân thành
Thổn thức mỗi lần bước
qua những vườn cam chín mọng
Song đó chính xác là một
ước mơ
Một ước mơ dài lâu
Khiến anh mải miết hái
xuống những trái cam chín vàng
Hái đến khi lá vàng lấp
đầy nơi anh đứng
Như anh lấp đầy trái tim
mình.
Tuyết Nhung cầm tờ giấy
trên tay, im lặng rất lâu. Im lặng, im lặng, vẫn là sự im lặng đáng sợ đó. Một
lúc sau như sực tỉnh dậy sau giấc mộng, cô vứt tờ giấy sang một bên, vừa khóc
nức nở, vừa dùng tay đấm Ngô Vũ liên hồi. “Tại sao chúng ta phải lớn? Tại sao?
Tại sao? Anh nói cho em biết đi, tại sao?”
Ngô Vũ nhắm nghiền mắt
lại, ngồi im bất động, để mặc Tuyết Nhung trút hết mọi đau đớn lên mình. Lúc này,
trái tim anh chẳng còn gì ngoài nỗi xót xa vô hạn: đúng vậy, tại sao chúng ta
phải lớn? Tại sao lại phải lớn? Câu hỏi đó mãi mãi không có câu trả lời.
Rất lâu sau, Tuyết Nhung
mới ngừng khóc. Cô vùi đầu vào hai tay, buồn bã nói: “Sau khi trải qua kiếp nạn
của đời người, giờ cứ nghĩ đến tình yêu là em lại không khỏi rùng mình. Anh tốt
nhất nên quay trở về với Nam Nam đi!”
Nghe những lời Tuyết
Nhung nói, Ngô Vũ sững sờ không nói nên lời. Anh quay đầu sang nhìn cô, ánh mắt
đầy tức giận và tuyệt vọng. “Em nhớ nhé, đây là lần thứ hai em buông tay anh
ra!” Nói đoạn, anh cúi xuống nhặt áo khoác lên, quay người bỏ đi, và dần biến
mất ở phía bên kia của thảm cỏ xanh mướt.

