Mở To Đôi Mắt Xinh Đẹp Của Em - Chương 09

Chương 9: Khi nỗi cô đơn không còn như hình với
bóng

Những ngày đầu tháng 12,
Mi-chi-gân đón chào trận tuyết đầu tiên của mùa đông. Từ khi còn nhỏ Tuyết
Nhung đã biết tên của mình bắt nguồn từ bài hát có tên “Edelweiss” – “Hoa
tuyết”. Mẹ đã từng kể bộ phim nước ngoài đầu tiên bà và cha cô cùng đi xem là
“m thanh của âm nhạc”. Khi những giai điệu của bài hát chủ đề phim vang lên,
hai người đã vô cùng xúc động và tò mò trước khung cảnh hoa tuyết rơi được mô
tả qua ca từ của nó. Mẹ Tuyết Nhung là người miền Nam, vì thế bà chỉ biết đến
tuyết và hoa tuyết qua phim ảnh, chứ chưa từng được ngắm tuyết rơi bao giờ. Sau
đó, vào một năm nọ, cha mẹ cô lần đầu tiên được đến miền Bắc. Mặc dù ở đó hoàn
toàn không xuất hiện những bông hoa tuyết độc nhất vô nhị của vùng núi Alps,
nhưng cuối cùng trên Vạn Lý Trường Thành, họ đã được tận mắt ngắm nhìn những bông
tuyết trắng bay liệng khắp không gian và phát hiện ra hoa tuyết thật đẹp hơn
trong phim rất nhiều. Cũng trong chuyến đi đầu tiên đó, mẹ mang thai, rồi sinh
hạ một bé gái đặt tên là Tuyết Nhung. Bất luận là hoa tuyết của thung lũng
trong phim hay là hoa tuyết rơi giữa nhân gian, cô gái của họ đều thanh khiết
và xinh đẹp như chúng.

Thuở nhỏ nghe mẹ kể
chuyện này, Tuyết Nhung chỉ cảm thấy thú vị vì tên mình gắn liền với một câu
chuyện tình yêu đẹp. Mặc dù không thật hài lòng với cái tên nghe quá ư yếu đuối,
nữ tính, đa sầu đa cảm đó, nhưng trong sâu thẳm trái tim mình cô cũng có chung
cảm xúc giống như cha mẹ. Tuyết Nhung tò mò muốn biết thêm về phương Bắc, về
cảnh vật của những đất nước ở đó và những bông hoa tuyết xinh xắn.

Song sự hiếu kỳ của
Tuyết Nhung chỉ thực sự được thỏa mãn ở Mi-chi-gân chứ không phải ở Vạn Lý
Trường Thành.

Hôm đó, Tuyết Nhung đang
ngồi làm bài tập bên cửa sổ kí túc xá. Bỗng nhiên có thứ gì đó mỏng manh như tơ
liễu nhẹ nhàng đáp xuống khung cửa sổ trước mặt cô. Tuyết Nhung nghiêng mình,
muốn nhìn thật kĩ xem đó là gì, nhưng trong khoảnh khắc chúng đã vụt tan biến
mà không để lại bất kỳ dấu vết gì. Cô vội vàng mở cửa sổ ra. Một đợt gió lạnh
tràn vào phòng, mang theo những bông tuyết trắng bay phấp phới! “A! Là hoa
tuyết! Chúng mới đáng yêu làm sao!” Giữa không gian mênh mang của đất trời,
những bông hoa tuyết nhảy nhót trước mặt Tuyết Nhung, tinh nghịch đáp xuống
bàn, xuống ly, dừng lại trên những trang sách. Song khi cô đưa tay ra bắt lấy,
chúng liền tan biến thành những giọt nước long lanh trong suốt. Lúc này, Tuyết
Nhung bỗng thấy xúc động vô cùng: Mọi thứ thật quá kỳ diệu! Có một sự khác nhau
rõ rệt giữa hoa tuyết trong phim ảnh và hoa tuyết thực sự. Thứ cô nhìn thấy
trong phim ảnh chỉ là những khung cảnh đẹp được tạo nên từ tuyết, còn những gì
cô tận mắt ngắm nhìn lúc này lại vô cùng sinh động. Những bông hoa tuyết nhỏ bé
kiên định và nghị lực thả mình rơi từ khoảng không u tối xuống nhân gian, để
rồi tan chảy trong lòng bàn tay Tuyết Nhung với vẻ mong manh và dịu dàng nhất.

Thật tuyệt vời! Tuyết
Nhung thầm kêu lên vui sướng. Lúc này, cô hiểu vì sao những người miền Nam như
cha mẹ lại đặt cái tên ngập tràn sắc trắng, vừa lạnh giá vừa dịu dàng cho cô
như vậy. Chắc cha mẹ mong ước cô lớn lên sẽ xinh đẹp, trắng trong, thuần khiết
như những bông hoa tuyết. Nhưng khi ánh nắng mặt trời chiếu rọi khắp không
gian, khi mùa xuân đến mỗi lúc một gần, vẻ đẹp trong sáng và dịu dàng ấy có mất
đi như nàng công chúa xinh đẹp bỗng chốc biến trở lại thành cô bé Lọ lem sau
tiếng chuông đồng hồ mười hai giờ? Tuyết Nhung thực sự không dám nghĩ đến điều
đó.

Hoa tuyết, là thực, cũng
là cổ tích. Cuộc đời người con gái là thực, song cũng là cổ tích. Hoa tuyết vẫn
mãi là những bông hoa xinh đẹp và thanh khiết!

Mùa đông, từng trận
tuyết ào ào kéo đến, những khó khăn của Tuyết Nhung cũng theo đó mà nhiều thêm.
Mặc dù khi còn sống, mẹ đã chuẩn bị một khoản tiền đủ cho cô đi du học, nhưng
khi thực sự sống trên đất Mĩ Tuyết Nhung mới nhận ra rằng số tiền đó không thể
giúp cô trang trải hết những chi phí của cuộc sống. Ngoài tiền học, cô phải chi
trả đủ thứ phí phát sinh mà trước đây không tính đến: nào là phải mua đồ dùng
sinh hoạt cần thiết, sắm thêm ít quần áo mùa đông, rồi lại đi xem phim, nghe
nhạc v.v… Tất cả những thứ đó khiến Tuyết Nhung buộc phải nghĩ đến việc đi làm
thêm như những người bạn của mình. Vậy nên, cô liền nhờ Tim để ý tìm giúp xem
có việc làm thêm nào mình có thể làm được không. Tim lập tức nói rằng anh đang
muốn tìm một giáo viên dạy vĩ cầm cho em gái và nhận thấy Tuyết Nhung là người
phù hợp nhất cho vị trí này; nhà Tim ngay cạnh trường, chỉ cần đi bộ là có thể
đến đó; nếu Tuyết Nhung đồng ý, ngay ngày mai có thể đến dạy học.

Ngày hôm sau, Tuyết
Nhung bắt đầu làm công việc đầu tiên của mình trên đất Mĩ. Nhìn bản đồ trên
mạng có thể thấy nhà Tim quả không xa nhưng nếu đi đến đó trên con đường đầy
tuyết thì lại là chuyện không dễ dàng gì. Mặc dù Tuyết Nhung đã mặc chiếc áo
lông ấm áp nhất của mình nhưng cũng không thể ngăn được cái lạnh thấu xương của
những trận gió tuyết đang tới tấp táp vào người vào cổ mình. Phong cảnh lãng
mạn của đất nước phương Bắc và hình ảnh những bông hoa tuyết xinh đẹp đã bị xóa
khỏi tâm trí cô, thay vào đó là những phân đoạn lờ mờ của bộ phim “Bác sĩ
Zhivago”. Cô nghĩ có lẽ khi một mình đơn độc đi trên tuyết lạnh bác sĩ Zhivago
cũng có cùng tâm trạng như cô lúc này. Để rồi sau khi vật lộn với gió tuyết,
Zhivago đến được ngôi nhà gỗ nhỏ, phát hiện ra chiếc chìa khóa Lara để lại cho
mình, mở cửa bước vào và thấy lò lửa đang tí tách cháy, cảm giác ấm áp đó thật
xúc động biết bao!

Cuối cùng Tuyết Nhung
cũng đã đến được nhà Tim. Trước mắt cô, mọi thứ hiện ra giống hệt cảnh trong
phim “Bác sĩ Zhivago”: Tim ra mở cửa cùng cô em gái khoảng tám, chín tuổi với
mái tóc vàng được tết gọn gàng sang hai bên. “Em tên là Anbel”, cô bé mỉm cười.
Nụ cười đầy ngọt ngào và ấm áp đó dường như đã xua tan lạnh giá trong lòng
Tuyết Nhung.

Anbel, cái tên đó nghe
thật đáng yêu làm sao, chỉ khác một chữ cái với từ “Angel” – “thiên sứ”. Sau
khi bước vào căn phòng rộng lớn mang đậm phong cách Scotland, Tuyết Nhung mới
thực sự cảm thấy những tế bào đã đông cứng vì lạnh của mình hoạt động trở lại.

Ánh sáng ở ngoài hiên
yếu ớt, những bức tranh sơn dầu treo trên tường nhìn rất giống khung cảnh trong
các câu chuyện cổ tích, khắp căn phòng phảng phất mùi thơm phức của gỗ thông bị
đốt. Khi bước vào phòng khách, Tuyết Nhung mới phát hiện ra hương thơm đó tỏa
ra từ lò sưởi trong phòng khách. Những ngọn lửa tinh nghịch nhảy nhót trong lò,
tràn đầy sức sống mãnh liệt. Tuyết Nhung nghĩ, những ngày tháng ở Trung Quốc, cảm
giác về nhà là mùi hương thức ăn mẹ nấu; còn ở đây, đó là sự ấm áp lan tỏa từ
những ngọn lửa trong lò sưởi. Trên lò sưởi treo những bức ảnh của gia đình Tim,
trong đó Tuyết Nhung bị thu hút bởi một bức ảnh đen trắng đã ố vàng. Đó là bức
ảnh chụp chung của một thanh niên da trắng mặc áo dài Trung Quốc và một vài
người Hoa. Từ cách ăn vận của họ và bối cảnh bức ảnh, Tuyết Nhung đoán bức ảnh
này được chụp từ thế kỉ trước. Tuyết Nhung đang chăm chú ngắm tấm hình với vẻ
đầy tò mò thì Tim bước đến, chỉ vào người thanh niên da trắng đang mỉm cười rồi
nói: “Chắc em đoán không ra nhỉ, đây là ông nội anh, ông đã từng sang Trung
Quốc truyền giáo mười năm đấy.”

“Ở Trung Quốc ư? Khi nào
vậy ạ?” Tuyết Nhung tròn mắt ngạc nhiên.

“Ở một miền quê vùng Tứ
Xuyên, từ những năm 30 đến những năm 40 gì đó. Nghe nói hồi đó ông nội anh là
người truyền giáo phương Tây trẻ nhất ở Trung Quốc, sau này vì nhiễm sốt rét
nên ông buộc phải về nước.”

“Trời ơi! Ở đâu của Tứ
Xuyên hả anh? Em cũng là người Tứ Xuyên đây!” Tuyết Nhung lại càng tò mò.

Tim lắc lắc đầu: “Hình
như là Giang Nam hay Giang An gì đó ấy? Thật xin lỗi em, cái tên đó khó nhớ
quá, anh thực sự không nhớ chính xác được.” Tim tỏ ra áy náy.

“Trời, nếu là Giang An
thì chính là quê ngoại em!” Tuyết Nhung càng phấn khích: “Tim, anh không cần
phải xin lỗi đâu, em chỉ tò mò muốn biết liệu ông cha ta có quen biết nhau ở
Trung Quốc hay không thôi? Nếu đúng như vậy thì thật là thần kì!” Dứt lời, cả
Tuyết Nhung và Tim đều bật cười vui vẻ.

Góc phải phòng khách đặt
một chiếc đàn pi-a-no lớn ba cạnh, chẳng cần hỏi cũng biết đây chắc chắn là đàn
của Tim. Quả thật, Tim bước đến bên đàn, đặt giá kẹp các bản nhạc xuống đất rồi
nói với Tuyết Nhung và em gái: “Hai em ở đây dạy đàn và học đàn nhé! Nếu cần gì
cứ gọi anh!”

Mọi thứ đều được chuẩn
bị, nhưng khi Tuyết Nhung định bắt đầu bài dạy của mình thì Anbel liền buông
đàn, ngẩng đầu lên hỏi với vẻ ái ngại: “Em có thể hỏi chị một câu được không
ạ?”

“Dĩ nhiên là được rồi!
Em muốn hỏi gì nào?” Tuyết Nhung thân mật đáp.

“Nếu em chăm chỉ học đàn
cùng chị, thì bao lâu sau em có thể kéo một bản nhạc cho ba mẹ em nghe?”

Câu hỏi của cô bé làm
Tuyết Nhung hơi bất ngờ: “Kéo cho bố mẹ em nghe ư?”

“Vâng ạ!” Anbel bình
tĩnh nói tiếp: “Bố mẹ em đang ở cùng Thượng đế và các thiên thần của Ngài trên
thiên đàng, nên không cô đơn đâu chị ạ. Nhưng em nghĩ, nhất định bố mẹ sẽ nhớ
anh Tim và em lắm, vì thế em muốn kéo nhạc cho họ nghe!” Anbel vừa nói dứt lời
thì mắt Tuyết Nhung đã ướt tự lúc nào.

Tuyết Nhung ôm chặt
Anbel vào lòng. Tim cô thấy ấm áp nhưng nước mắt vẫn tuôn rơi.

Không biết Tim đã đến
bên họ từ bao giờ. Thấy anh trai, Anbel vội sà vào lòng anh, khóc nức nở.

“Xin lỗi em nhé! Vì
Anbel nhớ bố mẹ quá.” Ánh mắt Tim thoáng trầm tư. “Có lẽ vì ảnh hưởng từ ông
nội nên bố mẹ anh có tình cảm rất đặc biệt với Trung Quốc. Hàng năm, cứ đến kỳ
nghỉ hè là họ lại tranh thủ thời gian đến những vùng quê nghèo của Trung Quốc,
dạy các y sĩ ở đó cách phẫu thuật đục thủy tinh thể cho người dân. Hai năm
trước, trên đường đến Vân Nam, họ gặp tai nạn ô tô.” Tim cúi xuống, chà má vào
má em gái an ủi: “Nhưng anh luôn tin rằng, cha mẹ đang sống một cuộc sống vui
vẻ và hạnh phúc trên thiên đường dưới sự che chở và ban phước lành của Thượng
đế. Vậy nên, anh luôn bảo với Anbel, mỗi ngày hai anh em đều phải sống thật vui
vẻ và hạnh phúc.”

Sau này, mỗi khi nhớ đến
những hình ảnh ngày hôm đó, trong lòng Tuyết Nhung lại xúc động nghẹn ngào:
“Hải nội tồn tri kỷ, thiên thai nhược tỉ lân” (Khắp trong biển, còn người tri
kỷ, ở góc trời như xóm làng gần)[1]. Mặc dù đặt câu thơ cổ chúng ta học từ thời
tiểu học này vào hoàn cảnh bây giờ rõ ràng là cổ hủ, không hợp thời, nhưng giữa
người xưa, người bây giờ, người Trung Quốc, người Hoa Kỳ ắt hẳn phải có sự gặp
gỡ giao thoa ở một khoảng thời gian không gian nào đó. Chẳng trách, khi gặp Tim
lần đầu tiên, Tuyết Nhung có cảm giác gì đó rất gần gũi, thân quen, thì ra ông
cha họ đã từng sinh sống trên cùng một mảnh đất. Sự trùng hợp khó lí giải này
chính là duyên phận! Không những thế, họ đều đã mất người thân, đều muốn tâm sự
với những người đã khuất thông qua âm nhạc. Tim à! Chúng ta hãy nắm tay nhau,
đưa theo cả cô em gái bé bỏng của anh đi hết cuộc đời cô đơn này nhé! Cũng từ
hôm đó, tình cảm giữa Tuyết Nhung và Tim càng trở nên gần gũi.

[1] Trích bài thơ “Tống
Đỗ thiếu phủ chi nhậm Thục Xuyên” của nhà thơ Vương Bột (Trung Quốc).

Dần dần, Tuyết Nhung cảm
thấy mình đã bắt đầu thích nghi được với cuộc sống ở Mĩ. Khi mới đến đây, cô
giống như một mầm non được gieo xuống đất, song giờ đây mầm non ấy đã bén những
chiếc rễ đầu tiên. Có những lúc, Tuyết Nhung lại nghĩ mình như một bông hoa
tuyết cô độc. Trước tiên nó rơi lên một bông hoa tuyết khác, sau đó cả hai gắn
kết với nhau, cùng rơi xuống một bông hoa tuyết khác, từ một bông biến thành
hai bông, ba bông, rồi thành một khóm, một cụm. Cô quen Lancer đầu tiên, sau đó
là đến Tim, Susan, Sarah, Mia, Brian… Dĩ nhiên, trong nhóm bạn đó còn có Ngô
Vũ.

Bây giờ, ngoài khoảng
thời gian dạy đàn ở nhà Tim, Tuyết Nhung và nhóm bạn của mình thường cùng nhau
đến quán bar Casablanca nơi Tim thường xuyên đệm đàn pi-a-no. Đôi lúc, đám con
trai gọi rượu uống còn Tuyết Nhung, Susan và những cô bạn sẽ gọi trà sữa hay
nước cam ép. Họ cùng nhau nói chuyện, uống nước, giết thời gian.

Từ buổi khiêu vũ, họ đã
gặp gỡ và quen nhau. Như có một sức mạnh vô hình nào đó, những con người có
tính cách, hoàn cảnh khác nhau bỗng dưng gắn kết với nhau, tạo thành một vòng
nhỏ các mối quan hệ xã hội. Về điểm này, Tuyết Nhung thấy rất lạ lùng. Nếu dựa
theo những gì cô biết về con người Ngô Vũ thì người con trai Trung Quốc này
chắc chắn không ưa gì những anh chàng như Lancer hay Brian, và cũng không bao
giờ kết bạn với họ. Hay như Susan, rõ ràng biết Lancer thích cô, nhưng vẫn dính
chặt lấy cô. Hay như chính bản thân Tuyết Nhung, cô biết rõ Susan là tình địch,
nhưng lại không hề bận tâm đến điều này, vẫn coi Susan là bạn tốt. Dĩ nhiên còn
cả Tim, song đến tận bây giờ Tuyết Nhung vẫn chưa thể hiểu hết con người anh
ấy. Tim là một người hiền từ điềm đạm, hiểu biết và trưởng thành như một tiền
bối, làm sao có thể nằm trong nhóm những đứa bừa bãi vô tổ chức của bọn cô
được?

Song trong lòng Tuyết
Nhung không thể không thừa nhận, những giờ phút vui vẻ, thanh thản nhất mà cô
có từ sau khi mẹ ra đi là được tụ tập với nhóm bạn này. Từ nhỏ, Tuyết Nhung đã
lớn lên trong ngôi nhà chỉ có hai mẹ con. Để tránh những lời gièm pha, mẹ ít
khi giao lưu với mọi người. Với Tuyết Nhung, mỗi ngày ngoài giờ lên lớp học
đàn, là thời gian dành cho luyện đàn và các cuộc thi. Có thể nói, những năm
tháng tuổi thơ, ngoài Ngô Vũ, cô không còn người bạn nào khác.

Ngày vào đại học, do
nhan sắc và thành tích học tập xuất sắc, các bạn nữ luôn ghen tức hoặc giữ
khoảng cách với cô, không dám lại gần. Còn các bạn trai vì thấy mẹ lúc nào cũng
bảo vệ Tuyết Nhung quá mức, nên nghĩ cô là mĩ nhân lạnh lùng, kiêu sa đài các,
không thể với tới. Vậy nên, suốt quãng đời sinh viên, Tuyết Nhung lúc nào cũng
cô độc, không thể hòa hợp với những người xung quanh.

Cuối cùng Tuyết Nhung đã
có bạn, đã được biết thế nào là tình bạn trên đất Mĩ. Điều đó khiến tâm trạng
cô lúc nào cũng vui tươi. Chỉ đến bây giờ, Tuyết Nhung mới có cảm giác được
sống theo cách của mình. Cô yêu quý những người bạn này, và họ cũng yêu quý cô.
Còn chuyện gì vui vẻ hơn được cùng họ tụ tập. Xem ra mẹ đã đúng đắn khi quyết
định đưa Tuyết Nhung đến Mĩ, đó chính là món quà cuối cùng quý giá nhất mà mẹ
đã tặng cho cô.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.