Vận đào hoa của Tiểu Mật - Chương Cuối (HẾT)

Chương cuối: MUÔN CÁNH HOA ĐÀO NỞ

Mấy năm gần đây, tìm
việc làm cũng giống như lái xe vậy, nhìn chỗ nào cũng là đường nhưng khi đi vào
mới thấy con đường đó treo biển Đang trong thời gian thi công.

Gửi demo của ban nhạc
đến cho các công ty phát hành băng đĩa không phải là hòn đá ném xuống đại dương
mà chỉ tại các ông bầu đều có con mắt nhìn xa trông rộng, nói rằng nhạc rock và
nhạc dân ca là hai thể loại không có tiềm năng. Đâm phải tường nhiều lần nên
tôi cảm thấy mình như cục pin cạn điện, đến cả hơi thở cũng sắp phải biến nhịp.

Đầu tháng Ba, tôi bỗng
nhận được cuộc điện thoại của nhà tuyển dụng. Lúc đến ký kết hợp đồng, ông bầu
phát ra một vầng hào quang như Đức Mẹ, cười nói hòa nhã, năng lực PR vô cùng
lợi hại thì không nói làm gì, ông ấy còn cho phép ban nhạc của chúng tôi tổ
chức một buổi diễn nhỏ vào cuối tháng.

Lúc từ đài truyền hình
đi ra đã là bảy giờ tối, chưa về đến nhà thì điện thoại đổ chuông. Tiếng khóc
của Lê Tiếu San nức nở từ đầu dây bên kia: “Chị Tiểu Mật, chị khuyên anh Tiêu
Hàn Ý đi. Ngày nào anh ấy cũng đi uống rượu, nếu anh ấy cứ tiếp tục như thế nữa
thì cũng có ngày kiệt sức thôi”.

“Được rồi.” Lẽ nào sau
khi ly hôn với Tiêu Hàn Ý, Lê Tiếu San vẫn nặng lòng? Nhưng Thượng Đế không bao
giờ công bằng, cho bạn quyền được yêu một người nhưng lại không cho bạn cơ hội
để khống chế tình cảm ấy. Yêu hay là không yêu, bạn không thể kiểm soát được
mình cũng như không thể kiểm soát được người ấy.

Không hỏi địa chỉ, tôi
đến thẳng Ivan The Kozak - một nhà hàng Đông u rất có uy tín. Ông chủ và bếp
trưởng đều là người Nga. Vừa mở cửa bước vào, tôi đã thấy Tiêu Hàn Ý ngồi ở vị
trí như mọi khi.

“Cuối cùng em cũng đến,
Tiểu Ý đã uống được gần nửa chai rồi đấy!” Ông chủ nói tiếng Trung lưu loát,
nhả khói thuốc rất nghệ thuật.

Tôi chào hỏi ông chủ rồi
bước nhanh đến giật lấy chai rượu trong tay Tiêu Hàn Ý, nhìn đĩa thịt bò trước
mặt anh ta, cười nói: “Nếu con bò trong đĩa này biết kẻ ăn nó là một con ma men
nốc vodka ừng ực, nếu nó không bị người ta làm thịt thì cũng uất mà chết”.

Tiêu Hàn Ý đẩy đĩa thịt
bò về phía tôi, vừa cười “hi hi” vừa ngon ngọt: “Gan bò hầm là món em thích ăn
nhất còn gì, trả lại rượu cho anh nào”.

“Anh muốn tự moi gan
ruột của mình ra hết thì nên ngâm nó với rượu mà uống.”

“Em biết cách dạy bảo
người khác rồi đấy”. Đôi mắt lờ đờ vì say của Tiêu Hàn Ý nhìn lên màn hình ti
vi treo tường, đúng lúc đang phát chương trình phỏng vấn ngắn ban nhạc của
chúng tôi.

“Thịnh Hạ và bánh nướng
không giúp em gì đâu.” Tôi giải thích, giơ ngón tay huơ huơ trước mặt anh ta.
“Anh có biết số mấy đây không? Đi về thôi”.

“Về nhà hai chúng ta thì
về, còn nhà khác thì không.”

“Tiêu Hàn Ý, trước đây
đều là em say khướt để anh dìu về. Lần này đến lượt em dìu anh, anh hãy hợp tác
chút đi.”

“Tiểu Mật!” Tiêu Hàn Ý
đột nhiên nắm tay tôi. “Nếu em muốn nhìn chớp thì anh nguyện vì em mà xách dao
chặt dây điện.”

“Trời vừa tối mà anh đã
nói mê rồi. Được được, về nhà thôi”.Tôi ra lệnh.

“Ha ha ha…” Tiêu Hàn Ý
cười gượng rồi nốc tiếp một hớp rượu, lấy tay lau rượu nơi khóe miệng. “Cô gái
nào trông càng ngây thơ thì trái tim càng tàn nhẫn. Anh quen biết em sớm hơn
bất kỳ ai khác, thế mà em lấy Thiệu Bỉnh Hàm chứ không chọn anh sao?”

“Tình yêu làm gì có
chuyện người đến trước kẻ đến sau, anh nhìn vấn đề thoáng hơn một chút được
không?”

Tiêu Hàn Ý cười lớn rồi
chỉ lên màn hình ti vi. “Sự thản nhiên của em chẳng khác nào đang dấu đầu hở
đuôi. Em xem buổi phỏng vấn này, khi nhắc đến Thiệu Bỉnh Hàm và Tô Na Na, em đã
rất thẳng thắn bày tỏ, còn khi đề cập đến anh ta, em chỉ nói hời hợt cho qua
chuyện. Em tưởng rằng bản thân đã vô cùng thoải mái nhưng thực ra, hễ nghe
người ta nhắc đến cái tên ấy thì trái tim em lại đau nhói, đúng không?”

Có nhiều chuyện qua rồi
thì thôi, kết cục cũng rõ ràng, hà tất gì phải nhắc đến. Còn nếu cứ tiếp tục
sống với nó thì sẽ có ngày không còn lối thoát.

Tôi vỗ lên tay Tiêu Hàn
Ý. “Tiêu Hàn Ý, anh có nhớ hồi nhỏ chúng ta cùng xem hoạt hình không? Có một
nhân vật nói: Bằng lòng tận hưởng mỗi khoảnh khắc vui vẻ của cuộc sống là con
đường duy nhất dẫn tới hạnh phúc, anh đã nói câu này thật ý nghĩa.”

“Lúc đó, anh thấy nó hay
vì còn có em bên cạnh, anh cũng chưa hiểu tình yêu là gì, chỉ nghĩ rằng, em sẽ
luôn ở bên anh. Cho dù em có chạy đi xa đến mấy thì anh cũng có thể mang em trở
lại. Hóa ra, tất cả chỉ là ước muốn của riêng anh, chủ quan nghĩ rằng em và anh
lớn lên bên nhau thì em sẽ mãi là của anh, dù em có bay nhảy đến đâu cũng vẫn
là của anh. Mãi đến khi Mục Thần Chi xuất hiện, anh mới biết rằng sẽ không thể
có em được nữa. Em biết tại sao anh không làm phiền em nữa không? Thực tình anh
đã dùng chút tiểu xảo, sở dĩ Tần Niệm trở thành kẻ nói một đằng làm một nẻo đều
là tại anh. Tại sao đều là những kẻ lừa gạt, tại sao anh không bằng hai người
họ chứ? Hôm em bị tai nạn, anh nhìn thấy em đi ra từ tiệm bánh ga tô. Thấy Mục
Thần Chi đứng đợi ở góc đường dõi theo em, anh tưởng anh ta cũng đang đợi em.
Nhưng khi nhìn thấy Tần Niệm thì em lại vội vã lao theo, là Mục Thần Chi gọi xe
cứu thương cho em. Lúc ở bệnh viện, anh ta lầm bầm với chính mình như một kẻ
tâm thần: Mật Mật, em chết thì anh cũng chết! Anh ta ở bên em cho đến khi ca
phẫu thuật xong xuôi đâu đấy. Khi em ra thì anh ta cũng bất tỉnh, lần đầu tiên
anh thấy anh ta hoảng loạn đến thế. Trong thời gian em nằm viện, anh ta cũng
nằm ở một phòng khác. Rất nhiều lần đêm đã khuya mà anh ta còn lén đến thăm em
nhưng chỉ đứng ngoài cửa nhìn rất lâu rồi đi. Những điều này chắc em không
biết. Đúng là thủ đoạn của kẻ lừa đảo dù có cao siêu đến đâu thì cũng không
thắng nổi tấm chân tình của một tên ngốc. Tần Niệm cũng ngốc nghếch và chịu ấm
ức đã đành, đằng này Mục Thần Chi cũng ngốc nốt…”

Nghe Tiêu Hàn Ý nói
nhưng chuyện ấy, trái tim tôi như gợn sóng nhưng rồi lại nhanh chóng phẳng
lặng.

Ký ức cũng giống như
rượu, không chỉ cô đọng lại trong tim, mà hương thơm cũng luôn phảng phất, để
rồi nó hòa tan vào cơ thể, cho dù có đau khổ hơn thế nữa thì nếu quen rồi, sẽ
không còn vấn đề gì nữa.

Không gặp lại nhau, để
cả hai cùng sống bình yên.

Và tôi, tôi không sợ
nhung nhớ.

Tiêu Hàn Ý không nói về
chuyện đó nữa, uống vài ngụm rượu. “Tiểu Mật, không có em ở bên, anh không hề
hạnh phúc”.

“Có lẽ hạnh phúc của anh
chưa đến, anh chịu khó đợi, rồi hạnh phúc sẽ mỉm cười. Đến lúc ấy, người đó
xuất hiện trước mặt anh thì hãy trân trọng ngay từ đầu, đừng để sau này hối
hận. Anh hiểu không?”

Tôi đưa Tiêu Hàn Ý về,
sau đó mới về nhà mình. Vừa ra khỏi thang máy đã nhìn thấy Thiệu Bỉnh Hàm, anh
ta mặc một chiếc áo khoác màu xám với những đường kẻ nhạt, mệt mỏi dựa vào cửa
nhà. Dắt theo một chú chó Samoyed với bộ lông trắng muốt. Chú chó vừa trông
thấy tôi đã sủa gâu gâu.

“Sao không vào nhà?” Anh
ta có chìa khóa nhà mà. Tôi vuốt ve chú chó. “Đáng yêu quá! Sao anh lại mua chó
thế?”

“Ngày mai em có buổi
biểu diễn trên sân khấu, đây là quà.”

Câu nói của anh ta hôm
nay ngắn gọn một cách lạ lùng. Bước vào nhà tôi mới để ý trên mặt anh ta có
những vết bầm tím. “Anh đánh nhau với ai sao?”

Thiệu Bỉnh Hàm không đáp
lại, vẫn đứng rất lâu trước cửa, cúi đầu nhìn chú chó. Chú chó cũng nhìn lại
anh ta bằng đôi mắt đen tròn.

“Em đi lấy thuốc cho
anh”.

Lúc tôi cầm hộp thuốc ra
thì đã thấy Thiệu Bỉnh Hàm nhốt chú chó ngoài phòng khách. Chắc vì sợ bóng tối
nên nó sủa lên inh ỏi. Thiệu Bỉnh Hàm không bận tâm, mệt mỏi nằm trên ghế sô
pha, bộ dạng thẫn thờ khác hẳn thường ngày.

“Con chó này tên gì?”

“Tình địch!” Lúc anh ta
nhắm mắt, đôi lông mày nhíu chặt.

Tôi đưa tay sờ lên trán
Thiệu Bỉnh Hàm xem xét, anh ta bỗng ôm chặt tôi vào lòng.

Anh ta hít hà môi tôi
rồi hôn ngấu nghiến. Nhưng những ngón tay lại nhẹ nhàng giữ khuỷu tay tôi. Tôi
bị hôn đến nỗi môi đã sưng đau mà anh ta vẫn không buông tha, chắc phải đến một
phút sau đó nữa mới dừng lại.

“Anh sao thế?” Tôi trách
móc.

“Không sao.” Thiệu Bỉnh
Hàm thắt lại ca vát, rồi đứng dậy đi ra cửa.

“Chẳng phải anh nói
trước khi em biểu diễn, chúng ta sẽ đến Ủy ban Nhân dân để đăng ký kết hôn sao?
Anh hôm nay… có lẽ nên ở lại đây. Ngày mai hai chúng ta cùng đi.”

Thiệu Bỉnh Hàm dừng bước,
bàn tay vịn vào cánh cửa co lại thành nắm đấm. “Mỗi lần em hôn anh, nhịp tim em
không hề vượt qua con số 80. Vậy nên, thôi đi.”

Tim tôi đập mạnh. “Anh
có ý gì? Không kết hôn nữa sao?”

“Có chứ! Em đừng nghĩ
nhiều, đi ngủ đi để mai biểu diễn tốt.” Anh ta mở cửa bước đi mà không hề quay
đầu lại.

Chưa bao giờ tôi thấy
Thiệu Bỉnh Hàm ủ rũ như thế. Hôm nay thật là kỳ cục. Tôi chạy theo gọi: “Thiệu
Bỉnh Hàm!”.

“Đừng gọi nữa! Em biết
đấy, con người như anh không bao giờ thích quay đầu lại.” Giọng nói nhạo báng
có pha chút cay đắng.

Thật kỳ lạ!

Ngày hôm sau, đến tận
khi buổi biểu diễn bắt đầu cũng không thấy Thiệu Bỉnh Hàm xuất hiện.

Đêm trên núi Bạch Lộ,
mùi hoa anh đào nở quyện lẫn mùi cỏ khô tràn ngập khắp nơi, mát lành, thanh
khiết.Tôi chọn nơi này làm sân khấu biểu diễn chỉ vì tháng Ba, hoa đào nơi đây
nở rất đẹp.

Lúc đầu tôi đề xuất địa
điểm này, không ngờ công ty đã đồng ý ngay lập tức.

Xe hơi mini, chó
Samoyed, làm ca sĩ tổ chức một buổi biểu diễn trên núi Bạch Lộ, đây là những
ước nguyện tôi buột miệng nói ra trong lúc thả đèn trời ở bãi Kim Sa. Chỉ có
một người biết.

Tôi không ngốc, dù không
ai nói gì nhưng tôi biết chắc rằng người giúp đỡ tôi là Mục Thần Chi. Anh ta âm
thầm giúp tôi thực hiện mọi ước nguyện nhưng lại không ở bên tôi.

Cúi xuống nhìn là cảnh
thành phố đông đúc lấp lánh ánh đèn, ngước lên cao là vầng trăng lạnh đang thấp
thoáng sau đám mây, dưới khán đài là những khán giả đã yên vị chờ đợi.

Buổi diễn rất thành
công, tôi đã hát xong bài cuối cùng mà điện thoại của Thiệu Bỉnh Hàm vẫn tắt.
Tôi có chút thất vọng, tại sao trong những giây phút bình yên, hạnh phúc ít ỏi
của tôi lại không có ai cùng chia sẻ?

Lúc xuống khán đài, tôi
nhìn thấy dưới gốc cây hoa anh đào không xa có một người đàn ông mặc áo khoác
sẫm màu. Ánh trăng nhẹ nhàng soi tỏ, dưới ánh trăng trắng ngần, những đường nét
trên gương mặt anh ta càng trở nên đẹp đẽ.

Anh ta chầm chậm bước
đến rồi đưa tay về phía tôi, giống như những cảnh quay chậm trong một bộ phim
đen trắng.

Tôi đứng nguyên tại chỗ
như một con ngốc, trong lúc say sưa mơ màng, các cảm quan trong tôi bỗng trở
nên chậm chạp hơn bình thường, cả cơ thể như được luồng gió ấm áp dần bao phủ,
cảm giác thật ngọt ngào.

“Lại đây!” Anh ta vẫn
thích ra lệnh như trước kia.

“…”

“Lại đây, hay là vẫn
thích anh chạy theo em hả?”

Ý… ý gì chứ?

“Lại đây! Em không còn
cơ hội ngày đêm ở vòng tay kẻ khác mà lại nhớ đến anh đâu.”

“Ai nói em yêu anh!”

“Em nói.”

“Em không nói.”

“Vậy bây giờ em nói.”
Khóe mắt đã rưng rưng, cuối cùng biến thành từng giọt rơi tí tách.

Anh ta kéo tay rồi ôm
tôi vào lòng. “Em vẫn thích khóc như vậy sao? Khóc nhiều thì mắt sẽ xấu đi đấy.
Anh nói bao nhiêu lần rồi mà em chẳng bao giờ ngoan ngoãn nghe lời anh.”

“Mục Thần Chi, anh đã
kết hôn rồi mà.”

“Em cũng đã ly hôn một
lần, dù sao anh cũng phải giống em chứ! Như thế mới xứng đôi.”

“Nhưng bố của anh… sẽ
không chấp nhận em.”

“Em định sẽ lấy bố anh
hay sao?” Anh nhéo tai tôi, chau mày vỗ về: “Ở bên anh, em sẽ không phải lo
lắng bất cứ điều gì nữa. Chỉ cần em nói ra ba từ còn nợ anh thì sẽ hoàn thành
nhiệm vụ”.

“Em xin lỗi!”

“Không phải.”

“Vậy là gì?”

“Em yêu anh!” Giọng nói
của anh thâm trầm như rượu, càng lúc càng nồng nàn. “Nói!”

“Hay là không nói nữa,
nhiệm vụ hoàn thành là sẽ lại ai về nhà nấy thôi.”

Mục Thần Chi giận dỗi
buông tay rồi quay người bỏ đi. Hương hoa đào tràn ngập khắp nơi, những cánh
đào hồng hồng trắng trắng đang nở rộ như nụ cười bình yên và đẹp đẽ mỗi khi anh
ôm tôi.

Tôi chạy theo ôm lấy anh
thật chặt.

“Mục Thần Chi, em yêu
anh nhất, yêu anh sâu đậm!”

 

Báo cáo nội dung xấu