Vận đào hoa của Tiểu Mật - Chương 19 - Phần 2

“Trước đây em hận anh
ta, cự tuyệt anh ta, bởi vì anh ta là con trai của kẻ thù. Bây giờ
mọi chuyện đã rõ ràng, tại sao em còn trốn tránh tình cảm ấy?”

“Anh ta yêu em, tốt
với em thì em phải yêu lại sao? Em không yêu anh ta, người em yêu là Tần
Niệm.” Trong lòng tôi ngổn ngang tâm trạng, tôi bịt tai lại không muốn
nghe Thịnh Hạ nói thêm bất kỳ câu nào nữa.

Thịnh Hạ vẫn tiếp
tục nói: “Em không đón nhận Mục Thần Chi là vì em sợ, sợ bị anh ta
bỏ rơi, em không tin vào tình yêu, không tin rằng mình có thể hạnh
phúc. Em sợ rằng, một khi yêu anh ta thì sẽ có ngày nào đó anh ta
hết yêu em, không cần em nữa, giống như trước kia bố phản bội mẹ”.

“Đừng tưởng anh là
bác sĩ tâm lý thì có thể đọc được suy nghĩ của tất cả mọi người!”

Thịnh Hạ bật cười:
“Chẳng phải em nghĩ nếu không phải là Tần Niệm thì kết hôn với ai
cũng như nhau cả sao? Em vội vàng lấy Tiêu Hàn Ý, sống cùng Mục Thần
Chi, còn bây giờ em đã tự do rồi, sao không chấp nhận tình cảm của
Thiệu Nhị? Chẳng phải em có thể ở bên bất kỳ ai sao?”

Lời nói sắc sảo
cùng ánh mắt tinh tường của Thịnh Hạ khiến tôi không thể nói được
gì. Yêu và hận đan xen giằng xé. Cho dù tôi phát hiện mình đã yêu
Mục Thần Chi sớm hơn, cho dù tôi có đấu tranh quyết liệt hơn thì tất
cả rồi sẽ thế nào? Ngay từ đầu đã mang danh là kẻ thù của nhau,
định mệnh cũng sắp đặt cho tình yêu của chúng tôi gặp bao sóng gió,
cho dù cả hai có bao nhiêu điểm tương đồng đi chăng nữa thì cũng không
thể đến được với nhau. Cho dù anh ta không phải kẻ thù của tôi, tôi
cũng không thể nào trở về thời gian trước đó. Nếu có thể như thế,
tôi sẽ ngoan ngoãn yêu thương, phục tùng anh ta. Anh ta đã thử dẫn dắt
tôi đi trên con đường tình yêu của mình nhưng khi tôi hiểu ra thì anh ta
lại không còn ở đó đợi tôi nữa.

“Mục Thần Chi đính
hôn rồi, công ty của anh ta gặp rất nhiều khó khăn. Anh ta hình như còn
đối đầu với bố của mình, hình như nguyên nhân cũng liên quan đến em.
Mục Thần Chi đã cho em mười sáu năm trời rồi, bây giờ là lúc anh ta
khó khăn nhất, em nên ở bên anh ta mới đúng.”

Mục Thần Chi đã thay
số điện thoại, tôi liền gọi vào số máy công ty thì thư ký nói là
phải có hẹn trước. Tôi đã nói rõ họ tên, vậy mà cô ấy vẫn dứt
khoát không đồng ý. Tôi đến hẳn công ty của Mục Thần Chi không biết
bao lần nhưng đều bị đẩy ra ngoài. Nhiều lần thấy tôi bị nhân viên
bảo vệ lôi ra trong khi tôi vẫn ra sức gọi tên anh ta, anh ta vẫn thản
nhiên bước đi.

Tôi phục kích vào
giờ Mục Thần Chi đi làm và cả lúc anh ta tan sở đến mức tài xế mới
của anh ta cũng quen mặt tôi, vừa nhìn thấy tôi là đã đạp ga cho xe
phóng vút đi. Tôi bị xua đuổi như loài bọ hôi thối. Tôi thử mọi cách,
thậm chí còn trốn trong xe anh ta để rồi cuối cùng bị người ta trói
lấy rồi đuổi đi. Tôi thực sự đã mất hết sĩ diện, đê tiện đến mức
không còn lòng tự tôn nữa. Tất cả cũng chỉ vì Thịnh Hạ đã từng
nói: “Trên đời này, không còn có nhiều cơ hội khiến chúng ta phải
trân trọng”.

Trời đã tối mịt,
đèn đường chiếu xuống những chùm sáng nhỏ bé. Những hạt mưa to như
có thể dập tắt nguồn sáng mông lung ấy bất cứ lúc nào.

Vừa nhìn thấy xe của
Mục Thần Chi đi ra từ bãi đậu, tôi liền lao đến. “Két…” một tiếng,
bánh xe dừng lại đột ngột chỉ cách tôi chưa đầy một mét. Những hạt
mưa lạnh bắn ra từ hai bên bánh xe, một số bay lên mặt tôi nhưng tôi
không hề thấy lạnh. Chỉ có điều, hai chiếc đèn xe cứ rọi thẳng tới
khiến tôi phải đưa tay che mắt.

Mưa rơi nặng hạt,
những vũng nước đọng cũng ngập chân, đường phố như biến thành sông.
Tôi đứng nguyên tại chỗ, nhìn cần gạt nước trước xe chuyển động không
ngừng, đèn xe vẫn chiếu thẳng, không biết giờ gương mặt tôi đã nhợt
nhạt đến mức nào, bên tai chỉ nghe tiếng mưa xối xả.

Mục Thần Chi không
xuống xe, giọng nói lạnh lùng truyền qua khe hở của cửa xe: “Ba
phút”.

Ba phút, trước giờ
anh ta vẫn thích nói thế nhưng lúc này đây có thể cho tôi ba phút
cũng là ân nghĩa lắm rồi.

Tôi rất căng thẳng
nhưng lại không biết nên bắt đầu từ đâu. Nước mưa rơi lên môi rồi chảy
vào miệng, những âm thanh phát ra cũng không còn rành mạch: “Những
bức thư ấy em đọc rồi”.

Mưa quá to, âm thanh
vừa phát ra đã bị tiếng mưa ào ạt nuốt chửng, Mục Thần Chi nôn nóng
nói: “Còn hai phút”.

Tôi như tội phạm tử
hình đứng trước giây phút thẩm vấn cuối cùng, cố gắng hét thật to:
“Trước đây em hiểu lầm anh, mong anh tha thứ cho em, em không biết là anh
yêu em thật lòng”.

“Rất cảm động, rất
ân hận chứ gì? Hay lại đau đến mức đứt gan đứt ruột rồi? Những thứ
như thư từ thì có thể dễ dàng ngụy tạo. Cô vẫn ngốc thật, lần nào
cũng bị tôi quay như chong chóng.”

“Việc của công ty anh...
Bất kể lúc nào em cũng có thể ở bên anh không bao giờ rời xa anh nữa.
Em... em có thai rồi.”

“Cô phải khổ sở kể lể
thế để làm gì? Lúc đầu chẳng phải cô muốn rời bỏ tôi nên mới cố tình ngã
từ cầu thang để làm sẩy thai sao? Bây giờ lại vì chuyện con cái mà đến
tìm tôi hả? Phó Tiểu Mật cô tưởng mình là đại mỹ nhân mà ai cũng thèm khát
sao? Mục Thần Chi này chưa hồ đồ đến mức ấy, tôi không ngốc đến nỗi bỏ tiền
ra để chơi một đứa có chửa đâu.”

Cánh cửa xe chỉ để một
khe hở nên tôi không nhìn rõ mặt anh ta, nhưng những âm thanh lạnh lẽo ấy như
mũi dao sắc nhọn liên tiếp đâm vào tim tôi, đâm đến khi be bét máu. Tôi muốn
mở miệng nói, nhưng vừa mở miệng thì lại càng uống nhiều nước mưa hơn. Mục
Thần Chi ra lệnh cho tài xế: “Đi!”.

Trước khi khe hở của cửa
xe đóng lại, tôi nghe thấy giọng nói của mình bật ra rõ ràng và kiên định: “Em
yêu anh!”.

“Yêu tôi?” Mục Thần Chi
cười khinh bỉ. “Cô yêu nổi không?”

Cửa xe đóng chặt lại mà
không phát ra bất kỳ tiếng động nào, cũng chẳng có chút do dự hay lưu luyến.
Chiếc xe phóng vút đi như tên bắn, càng lúc càng mơ hồ rồi mất hút. Tôi không
mang theo ô, người ướt sũng và mưa vẫn không ngừng xối xả. Tôi cảm thấy mình
như một người giấy, cứ thế mềm oặt ra.

Lúc tình dậy thì thấy
mình nằm trong bệnh viện, giọng nói của Thịnh Hạ vẫn ấm áp như làn nước mùa hạ
róc rách chảy:

“Đừng bỏ cuộc.”

Lỡ mất rồi, đã lỡ tất
cả rồi!

Nếu Mục Thần Chi còn yêu
tôi, còn cần tôi thì sau khi tôi ngã xuống, anh ta không thể không quay đầu
lại, hay chí ít cũng làm kẻ giấu mặt đưa tôi đến bệnh viện. Bây giờ, ngay
cả nhìn tôi lấy một cái, anh ta cũng không thèm.

***

Ánh sáng nơi chân
trời như những hạt phẩm màu nhỏ xuống mặt nước rồi từ từ lan tỏa,
nơi này một sợi, đằng kia một khóm, nhỏ mịn, bồng bềnh tỏa ra khắp
nơi.

Anh đứng dưới màn
trời, khẽ mỉm cười, những sợi tóc mai trước trán mượt mà, bay bay
trong gió, thật giống với hoa nhung tuyết.

Hoa nhung tuyết, ký
ức quan trọng nhất, một người mà ta nhớ mãi không nguôi. Người đó đã
từng là tôi nhưng người đứng bên anh lúc này lại là một người khác.

Khoảng cách này, không
phải quá xa cũng không quá gần nhưng không thể mở miệng gọi tên anh, đứng ở
nơi xa xa ấy, có thể nhìn thấy khi anh vừa quay người lại, thấy anh trao
một vòng tay ấm áp vốn thuộc về tôi, thấy anh hôn người con gái khác và cả những
lời ước hẹn mà đáng lẽ anh sẽ nói với tôi, tất cả giờ đều dành cho người
khác...

Tôi cứ dõi theo như thế
một lúc lâu, ngồi trong một góc có ánh sáng chiếu đèn rất rõ ràng. Tôi quay
mặt đi, cầm cốc nước lên uống một hơi hết sạch. Rất nhiều thứ âm thanh rất
hỗn tạp nhưng tôi chỉ nghe thấy tiếng gió vi vu.

Không khí ẩm ướt vô
cùng, không phải tuyết cũng chẳng phải là mưa, chỉ là một lớp sương mỏng bao
phủ lấy cánh tay, lành lạnh. Trước đây, khi khóc trên lưng anh, tôi cũng
có cảm giác này.

Giữa mùa hè năm ấy,
hai hàng cây bên đường không nở hoa, chỉ có những tán lá xanh biếc
tỏa ra bóng râm lỗ chỗ. Mục Thần Chi cõng tôi bước từng bước lên cầu
thang lát những viên đá xanh, tôi nhìn vành tai anh, đôi hoa tai của tôi
cũng phát ra tiếng lạo xạo bởi chúng quệt vào lưng anh theo từng
bước chân, nước mắt tôi cũng thấm ướt lưng áo anh đang mặc.

“Bây giờ em hay khóc
thế, sau này về già sẽ thế nào đây? Chỉ có một mình anh tình nguyện cõng
em thôi.”

Trước đây, tôi luôn
không hiểu những lời anh nói, đến khi tôi hiểu ra thì anh không muốn nói với
tôi thêm một câu nào nữa. Bởi anh đã thực sự mệt mỏi.

Tiếng bước chân của Mục
Thần Chi và tân nương mỗi lúc một gần hơn. Tôi mặc một chiếc đầm bầu rộng thùng
thình cảm nhận rõ lớp mồ hôi li ti thấm ướt cả lớp áo cotton mỏng.

Giọng nói của Lãnh Bích
Dao cất tiếng tinh tế: “Em bé được mấy tháng rồi?”.

Tôi không dám ngẩng đầu
lên bởi anh đang ở rất gần. Ánh nhìn của tôi cũng chỉ dám rơi trên đầu gối
anh. Thiệu Bỉnh Hàm nắm chặt tay tôi, cười nói: “Sáu tháng rồi”.

“Thiệu công tử thật có
phúc, bao giờ mới được uống rượu mừng của hai người đây?”

“Lúc nào nên có thì có
thôi.” Lời nói của Thiệu Bỉnh Hàm nghe rất chói tai thế mà anh ta vẫn thản
nhiên nở nụ cười.

Rõ ràng đã đứng vững
nhưng trái tim lại như rơi xuống, cũng không biết nó rơi xuống hầm băng hay
chìm vào biển băng nữa, tôi không thể kiềm chế nổi, cứ thế run lên, cái lạnh từ
lòng bàn chân bắt đầu lan dần lên cơ thể.

Trong giây phút nước mắt
tuôn trào, tất cả mọi thứ đều sụp đổ, trời đất bỗng nhiên tối sầm.

***

Ca phẫu thuật kéo dài
rất lâu, lâu đến nỗi khiến người ta cảm giác mình vừa trải qua mấy thế kỷ.
Tôi đã nghĩ mình sẽ chết đi như thế và trong lúc phẫu thuật, sẽ chẳng còn bàn
tay ấm áp nào nắm chặt lấy tay tôi nữa.

Lúc mở mắt ra, tôi
thấy mình nằm trên giường bệnh. Tôi đã bị ngất ngay tại lễ đường, đứa bé cũng
không còn.

Trước đây, tôi thường
xuyên mất ngủ, hỏi Mục Thần Chi: “Tại sao em đếm số cừu mà vẫn không tài nào ngủ
nổi?”.

Mục Thần Chi nhéo tai
tôi cười nói: “Em ngốc lắm, em toàn đếm nhầm thôi. Nếu em đếm đúng được đến
số 9999 thì kỳ tích nào trên đời này cũng có thể xảy ra”.

Bây giờ, tôi đã đếm
đến hơn cả con số 9999 ấy rồi, vậy mà Mục Thần Chi, sao anh không trở về?
Tại sao anh lừa em mãi thế?

Giây phút này đây, tôi
nghe thấy tiếng mình khóc, khô khốc và tuyệt vọng, giống như con thú sắp
lìa đời. Tiếng khóc thê lương ấy như từng nhát dao không ngừng đâm vào tim
tôi.

 

Báo cáo nội dung xấu