Vận đào hoa của Tiểu Mật - Chương 11
Chương 11: EM LÀ KIẾP NẠN CỦA ANH
Cái gì phải đến sẽ đến,
Chỉ có hạt mưa làm bạn
với nỗi đau,
Cứ tưởng rằng mọi chuyện
sẽ không như thế,
Cứ vòng vo mãi, cuối
cùng vẫn vẽ lên đường viền của vận mệnh.
Về đến nhà, nằm trên
giường ngậm nhiệt độ kế, tôi hơi sốt. Đắp hai chiếc chăn, tôi mê man thiếp đi,
chỉ cảm thấy toàn thân nhớp nháp mồ hôi, ngứa ngáy, tóc còn chưa khô hẳn, dính
bết vào cổ rất khó chịu, chiếc gối bị thấm ướt, tôi cũng chẳng rõ là mình nóng
hay lạnh nữa, áp lòng bàn tay lạnh buốt lên má mà cũng không giảm sốt.
Mơ màng nghe thấy tiếng
chuông điện thoại, tôi đưa tay ra với, rồi lại ngã lăn ra giường, nhấc điện
thoại lên xem, lại là số máy đáng ghét có đuôi 523. Ngày Hai mươi ba tháng Năm
cũng chính là ngày sinh nhật tôi. Tôi kiệt sức chỉ biết áp ống nghe vào tai.
“Mở cửa!”. giọng Mục
Thần Chi vang lên khiến tôi kinh ngạc. Lại là anh ta!
Người đỗ xe dưới lầu hôm
ấy chính là anh ta, hằng đêm gọi điện thoại đến nhưng không nói gì, cũng là anh
ta!
“Mở cửa!”, giọng nói đã
hơi mất kiên nhẫn. Một lúc sau lại nói thêm. “Anh đang ở ngoài cửa.”
Nhất định là Mục Thần
Chi sợ đánh thức hàng xóm nên mới không nhấn chuông cửa, tôi cũng thấy không
nên làm phiền những hộ bên cạnh nên đành xỏ dép ra mở cửa.
Hành lang đã tối đèn từ
lâu, Mục Thần Chi mặc chiếc áo gió sẫm màu, một tay đút túi áo, tay còn lại
đang chống vào cửa, cả thân hình thấp thoáng trong bóng tối, chỉ có đôi mắt
sáng như hai viên kim cương đen vẫn sâu thẳm, lấp lánh ánh sáng. Đôi mắt ấy,
giống như một vòng xoáy chói sáng và không đáy đang dần hút tôi vào. Tôi chỉ có
thể nhắm mắt lại để né tránh.
“Có chuyện gì không?”
Tôi vừa lên tiếng thì ánh đèn hành lang vụt sáng. Mục Thần Chi nheo mặt, dùng
cánh tay che ánh điện, đôi môi mỏng mím chặt, khóe môi ẩn chứa nét giận dữ.
Tôi bỗng thấy sợ, vội
vàng đóng cửa lại. Anh ta nhanh chóng lấy tay đẩy mạnh, khiến cánh cửa suýt nữa
thì đập vào mặt tôi. Anh ta chau mày rồi đưa một cánh tay ra, tôi lùi về phía
sau một bước, anh ta lại được thế tiến vào phòng rồi đóng sầm cửa lại.
Anh ta tiến lại gần tôi,
mùi rượu nồng phả ra từ cơ thể.
“Anh uống rượu sao?”
“Ừm, một chút.” Mục Thần
Chi nới lỏng cà vạt rồi vào bếp lấy một cốc nước lạnh, ngồi xuống ghế sô pha,
thấy tôi đi bật đèn liền nói giọng không vui: “Đừng bật đèn!”.
Lúc anh ta không nói gì
vốn đã khiến người ta cảm thấy lo sợ, giờ có thêm hơi rượu càng khiến cả căn
phòng chìm trong áp lực. Tôi nói giọng run run: “Muộn thế này rồi. Em đang
ngủ”.
“Em cứ ngủ đi.” Mục Thần
Chi nhắm mắt, áp lòng bàn tay lên trán, hơi thở nặng nề, bộ dạng không muốn đi
khỏi đây.
“Em giúp anh gọi tài xế
đến đón nhé.” Nhìn bộ dạng say khướt của anh ta, chắc chắn là chẳng thể lái xe
được. Tôi lấy điện thoại ra, “Số điện thoại của tài xế nhà anh là bao nhiêu?”.
Mục Thần Chi nhìn chằm
chằm vào chiếc điện thoại mà Tần Niệm tặng cho tôi, hít một hơi rồi nhắm mắt
lại, tựa đầu vào ghế, nói: “Không nhớ à?”.
“Điện thoại của anh
đâu?” Chắc anh ta sẽ lưu trong đó.
“Không biết.”
“Trong đó?” Tôi chỉ vào
túi áo của anh ta. Trong hoàn cảnh này, không nên để xảy ra bất kỳ một sự tiếp
xúc cơ thể nào. “Đưa cho em.”
“Ừm.” Anh ta lạnh lùng
đáp lại nhưng không hề động tay.
Mục Thần Chi nhắm mắt,
mi mắt khẽ run, khóe môi có nét mệt mỏi, cổ áo không cài. Trong mắt tôi, anh ta
luôn là con người toàn năng, như vị thần đứng trên những tầng mây cao biến hóa
khôn lường. Nhìn anh ta chưa bao giờ suy sụp như thế, thật đáng thương, tôi mềm
lòng nên cúi thấp để lần vào túi áo của anh ta. Vừa đưa tay ra, tôi đã thấy eo
mình bị một vòng tay ôm chặt. Mục Thần Chi thuận tay kéo tôi ngồi lên đùi, rồi
bất chợt đặt một nụ hôn.
Đôi môi nóng bỏng, mềm
mại đến nỗi khó diễn tả thành lời nhưng lại rất mãnh liệt, giống như đang trừng
trị kẻ phạm tội, không hề dịu dàng. Tôi quá sợ và không ngừng giãy giụa khiến
ly nước trên bàn rơi xuống đất, vỡ vụn.
Nhân lúc anh ta ngừng
lại, tôi vội vàng vùng dậy, chạy ra ngoài cửa, nhưng cuối cùng vẫn không theo
kịp tốc độ của anh ta, tôi bị bế bổng lên, từ phía sau. Tôi vốn đã hơi sốt, giờ
lại càng thấy trời đất quay cuồng. Bị quăng mạnh xuống giường, đầu óc tôi bừng
tỉnh, còn chưa kịp vùng dậy thì đã bị anh ta đè lên. Tôi ra sức đẩy tấm thân
nặng trịch của anh ta ra nhưng vô ích. Cuối cùng cả hai cánh ta đều ép chặt.
Mục Thần Chi lim dim
mắt, cố điều tiết hơi thở nặng nhọc nhưng vẫn không che giấu được sự tức giận.
“Qua cầu rút ván nhiều lần thì sẽ tự chuốc họa vào thân. Em quên rồi đúng
không? Phó Tiểu Mật, em coi tôi là cái gì hả? Em nợ tôi, lại còn tùy tiện biến
tôi thành bia đỡ đạn. Đúng không?”
“Tiền mượn anh, tôi sẽ
từ từ kiếm trả. Còn tình nợ anh, tôi sẽ trả hết.”
Mục Thần Chi không nói,
khóe miệng nhếch lên mang theo vẻ lạnh lùng, khinh miệt. Rõ ràng là anh ta đang
cười, nhưng bộ dạng lại giống như muốn ăn thịt người.
Đây là Mục Thần Chi sao?
Những dịu dàng, vẻ lạnh lùng, cao ngạo, sự nho nhã… tất cả biến đâu hết rồi?
Anh ta trở nên vô cùng xa lạ.
Tôi nghe rõ giọng nói
trầm ấm của anh ta, từng từ từng chữ chậm rãi rít qua kẽ răng: “Em không thể
trả hết được!”.
Mục Thần Chi đáp xuống
một nụ hôn khiến tôi ngây dại. Không phải là tôi chưa hôn ai bao giờ, nhưng
chưa khi nào tôi thấy Mục Thần Chi như thế. Đôi môi điên cuồng, hoàn toàn khác
sự từ tốn ban nãy khiến tôi không thể thở nỗi. Mục Thần Chi như đang muốn giết
chết tôi. Anh ta dùng sức mạnh đến như vậy khiến toàn thân tôi không cử động
nổi, trong chốc lát, nước mắt cứ thế trào ra, tôi khóc không thành tiếng.
Anh ta làm gì vậy? Tại
sao anh ta lại làm thế?
“Người nên khóc phải là
tôi mới đúng! Sớm muộn gì em cũng hại chết tôi thôi.” Giọng nói của Mục Thần
Chi run rẩy một cách đáng sợ cùng tiếng cười gằn trong bóng tối chẳng khác nào
một con mãnh thú. Tôi không hiểu anh ta muốn nói gì, cố mở miệng mà cũng không
thể thốt nên lời.
Anh ta cắn tai tôi, tôi
ngửi thấy mùi máu, cảm giác anh ta điên cuồng thúc mạnh. Tôi đã khóc, cảm thấy
mình như đang lõa thể, lăn lộn trong đống thủy tinh vụn vỡ. Mỗi nhịp cử động
của anh ta lại như vô số mảnh thủy tinh đâm lên da thịt tôi, vô cùng đau đớn.
Động tác rất mạnh, như thể anh ta coi tôi là kẻ thù không đội trời chung vậy.
Toàn thân tôi vừa nóng
vừa đau, như thể bị ném vào một hố sâu vừa có lửa vừa có băng. Tôi vùng vẫy
thoát thân nhưng bốn bề chỉ là bóng đen vô tận. Trong bóng tối, đôi mắt nhìn
tôi chòng chọc như một sợi dây trói chặt tôi lại. Tôi cố giãy giụa nhưng không
thoát được. Trong đôi mắt ấy, có tàn bạo, có dục vọng, có thù hận, chỉ thiếu
duy nhất một thứ là tình yêu.
Đôi mắt ấy, chính là đôi
mắt của Mục Thần Chi lúc này.
Tôi không thể thoát,
cũng chẳng thể chết nổi, chỉ cảm giác mình đang vỡ vụn thành từng mảnh rồi hoàn
toàn vỡ vụn. Tôi không còn phân biệt được đâu là nước mắt, đâu là chính tôi,
tất cả đều vụn vỡ.
“Cầu xin anh…” Tôi không
còn sức chống cự, chỉ biết rưng rức khóc, miệng không ngừng van xin, cuối cùng
tôi cũng không biết mình đã nói những gì, chỉ mong sao mọi chuyện mau chóng kết
thúc.
Tôi khóc đến mức nước
mắt giàn giụa, Mục Thần Chi nhìn tôi trân trân, anh ta giống như con mãnh thú
gục xuống vai tôi thở gấp. “Em thắng rồi.”
“Tôi không hiểu, không
hiểu anh đang nói gì, hãy tha cho ôi!” Tôi thử lách ra, mỗi cử chỉ đều run lẩy
bẩy.
Mục Thần Chi bỗng trở nên
dịu dàng, cưng nựng tôi, nói toàn những lời tốt đẹp, dừng mọi cử động nhưng lại
không hề nới lỏng tay, vẫn không cho tôi cử động. Anh ta chỉ cần hai cánh tay
thôi cũng đủ để khóa chặt tôi lại.
Mỉa mai thay, cơ thể tôi
dần thích nghi và phản ứng lại, khi đau đớn và khoái cảm hòa trộn với nhau, tôi
lại càng sợ hãi. Đây chính là sự thích nghi hay đầu óc tôi đã tê dại? Tôi lại
có cảm giác với loài mãnh thú này sao? Tôi cũng không thể lý giải nổi tại sao
mình lại thành ra như thế.
Lê Tiếu San nói đúng,
tôi vốn là một đứa tiện nhân. Tần Niệm, xin lỗi anh, em đã không còn xứng đáng
với anh nữa rồi.
* * *
Lúc tỉnh dậy, tôi cảm
thấy toàn thân đau nhức, cơ thể đầy những vết bầm tím như vừa chui lên từ địa
ngục. Không biết Mục Thần Chi đã đi khỏi từ lúc nào, trước khi đi còn đặt lại
đôi dép lê cho tôi rất ngay ngắn.
Tôi mở vòi hoa sen cho
nước nóng xối lên người, những vết bầm tím trên cơ thể bỏng rát đến nỗi đau
thấu tim gan. Trời hè nắng hơn ba mươi độ. Tôi lên xe buýt, mặc áo cao cổ,
trông chẳng khác nào chiếc bánh chưng, toàn thân nhớp nhúa, cộng thêm cái nóng
oi ả càng khiến tôi như bị đem lên nồi hấp. Tôi như thể bị lên men, không tài
nào cử động được, rồi lại mỉm cười ngốc nghếch.
Tô Na Na cười nói tôi là
dân tị nạn Afghanistan, nụ cười của tôi càng trở nên ngốc nghếch.
Buổi chiều, khi giám thị
phát giấy thi môn Pháp luật, tôi vẫn thấy bình thường. Nhưng khi nghe Tần Niệm
nhắc nhở về kỷ luật phòng thi qua micro, tai tôi bắt đầu thấy đau âm ỉ. Vô số
gương mặt hiện lên trong đầu óc tôi, đều là Tần Niệm, hình ảnh lóe lên rất
nhanh và mơ hồ, không có tiếng nói. Cuối cùng, tất cả biến thành những bông hoa
tuyết đen trắng, không ngừng nhảy nhót hỗn loạn.
Tôi đưa tay ôm chặt lấy
ngực, trong đó như vừa có ai đào khoét trở nên trống hoác khiến người ta khiếp
sợ. Lòng bàn tay tôi ướt đẫm mồ hôi. Lúc cúi đầu xuống tờ giấy thi, tôi lại
ngây ra.
Tần Niệm, Tần Niệm, Tần
Niệm…
Trên tờ giấy thi đều là
tên của Tần Niệm. Tôi không biết mình đã viết nó khi nào. Bài thi như thế này
thì không thể đem nộp được, ngay cả đề bài, tôi cũng không biết làm, chỉ đành
xé tờ giấy thi làm đôi, vo phần có viết tên Tần Niệm thành một cục tròn rồi cứ
thế nắm chặt trong tay đến mức đau nhói. Nhưng dù nó có nhàu nhĩ hơn cả tờ giấy
bỏ đi, tôi cũng không muốn vứt, bởi trên đó có viết tên của anh.
Tôi khoác ba lô đi lên
bục giảng, mỗi bước chân đều chới với như trong cơn ác mộng.
Lúc nộp bài, tôi không
dám ngẩng đầu nhìn Tần Niệm, cảm giác ánh mắt anh ta như lưỡi dao nung đỏ chém
xuống đầu tôi tới tấp.
Tần Niệm nắm lấy khuỷu
tay tôi. “Mật…” Vừa lên tiếng thì anh ta bị tiếng đằng hắng của ai đó trong
phòng thi cắt ngang.
Tôi bừng tỉnh, cúi đầu
chạy đi rồi nấp sau cột trụ lớn, nước mắt cứ thế trào ra. Tần Niệm, anh muốn
giải thích chứ gì? Muộn rồi, tất cả đã muộn rồi.
Tôi nấp sau cột trụ,
khóc rất lâu, tay vẫn mân mê tờ giấy vo viên ban nãy. Tờ giấy vốn đã nhàu nát,
cuối cùng rách toạt ra mấy lỗ mà vẫn chẳng thấy anh ta đến. Mãi khi Tô Na Na
xuất hiện, tôi mới ý thức rằng mình không được khóc. Tôi không dám lên tiếng,
chỉ thở hổn hển trong khi lồng ngực nấc lên dữ dội, cảm giác như có thể vỡ òa
ra bất cứ lúc nào.
Tô Na Na đứng yên không
nói, che khuất cả ánh mặt trời, sau đó đập cả cặp sách lên đầu tôi. “Nhóc con,
xảy ra chuyện gì vậy?”
Trong quán cà phê cạnh
cổng trường, ánh đèn ấm áp tạo thành những vệt sáng vàng trên vành ly. Tôi chậm
rãi kể cho Tô Na Na nghe chuyện xảy ra tối qua. Cô ấy mở to mắt nhìn tôi hồi
lâu rồi lấy ngón tay chỉ vào ngực tôi, tức đến nỗi đỏ mặt.
“Cậu bị tâm thần phân
liệt à? Đi báo cảnh sát mau!”
“Không cần!” Tôi nói
trong tiếng nấc, cổ họng đau rát. “Tớ không trách Mục Thần Chi, cũng không hẳn
là anh ta đã cưỡng bức tớ. Là tớ gieo gió gặp bão, không sao đâu, vấp ngã rồi
thì phải tự đứng dậy thôi. Tớ chỉ thấy có lỗi với Tần Niệm.”
“Cậu đúng là con rùa bị
lật mai! Đứng dậy rồi giờ cậu có đi tiếp được không? Còn khóc cái nỗi gì nữa?
Cậu đấy, gặp chuyện gì cũng thế, nếu không trốn tránh thì lại bỏ chạy? Khóc,
khóc, khóc! Thật chả ra sao cả!”
“Một người tớ yêu, yêu
đến mức hận chính bản thân mình. Một người nên hận, nhưng không biết tại sao tớ
lại không đành lòng. Tớ cũng không biết tại sao mình lại thành ra như thế.”
Tô Na Na nắm chặt lấy
tay tôi, thành thật hỏi: “Cậu nói thật cho tớ biết đi, có phải cậu đã thích Mục
Thần Chi rồi không?”.

