Từng Thề Ước (Tập 2) - Chương 17 - Phần 1
Chương 17:
Gió tung bông liễu,
giang sơn ngả [1]
Chờ đợi suốt ngàn vạn
năm, tự mua dây buộc mình, thời gian đằng đẳng như ngưng kết lại trong khoảnh
khắc chia tay, mãi mãi dừng lại ở phút giây người đó cất bước ra đi, còn đương
đinh ninh dặn dò, thiết tha nhắn gửi, nhìn bề ngoài cứ ngỡ là si ngốc, nhưng đó
chẳng phải một dạng thông minh đấy ư?
[1] Trích trong bài qua
biển Linh Đinh của Văn Thiên Tường (1236-1283). (ND)
Hơn một năm sau, nhờ A
Hành dốc hết tâm sức săn sóc, cuối cùng Hoàng Đế cũng giữ được tính mạng.
Vì linh thể đã trọng
thương nên Hoàng Đế bắt đầu lộ vẻ già nua, mái tóc bạc trắng, gương mặt đầy nếp
nhăn, cặp mắt cũng trở nên lờ đờ chậm chạp, chỉ thỉnh thoảng khi liếc mắt mới
lại thấy sắc lạnh như xưa.
Hơn một năm nay tuy có
Tri Mạt bày mưu tính kế, Ly Chu, Tượng Võng phụ tá, nhưng dù sao nước không có
vua cũng như rắn mất đầu, quân của Xi Vưu liên tiếp giành thắng lợi, đã thu hồi
lại toàn bộ lãnh thổ Thần Nông.
Từ sau khi tỉnh lại,
ngày ngày Hoàng Đế đều thần người nhìn bức địa đồ do thổ linh ngưng tụ lại,
trầm tư suy nghĩ.
Chuyên Húc và Tiểu Yêu
nhón chân ghé mắt nhìn trộm qua cửa sổ, chợt Hoàng Đế ngoảnh lại, cả hai giật
thót mình, soạt một tiếng, rụt đầu lại núp dưới khung cửa.
Hoàng Đế gọi: “Các cháu
vào đây đi.”
Chuyên Húc và Tiểu Yêu
nắm tay nhau bước tới trước mặt Hoàng Đế, Chuyên Húc chỉ bức địa đồ màu vàng
đầy đủ núi non sông ngòi do thổ linh ngưng tụ thành, hỏi: “Ông nội, cái gì đây
ạ?”
Tiểu Yêu nhanh miệng
đáp: “Địa đồ, địa đồ của phụ vương cháu màu lam, do thủy linh ngưng tụ thành.”
Hoàng Đế giải thích cho
Chuyên Húc: “Đây là địa đồ Hiên Viên quốc.”
“Con sông này tên gì?”
“Hắc hà.”
“Còn ngọn núi này?”
“Đôn Vật sơn.”
Chuyên Húc luôn miệng
hỏi, còn Hoàng Đế cũng ân cần giảng giải từng vấn đề một, cậu nhóc nghe rất
chăm chú, trong khi Tiểu Yêu chán nản ngáp dài, tựa vào sập gà gật ngủ.
Chuyên Húc trỏ xuống cực
Đông Nam của địa đồ, hỏi: “Sông gì đây ạ?”
“Tương thủy, có điều nó
thuộc về Cao Tân, cháu có muốn ngắm cảnh Tương thủy không?”
Chuyên Húc gật đầu lia
lịa.
Hoàng Đế ngưng tụ linh
lực, lập tức một bức tranh phong cảnh Tương thủy trải ra ngay trước mắt Chuyên
Húc, non xanh nước biếc, hoa thơm cỏ lạ, quả là muôn màu muôn vẻ.
Chuyên Húc liếc trộm
Tiểu Yêu, thấy cô bé đã lơ mơ ngủ, không thể cười mình được nữa, bấy giờ mới
yên tâm nói thật: “Đẹp quá, đẹp hơn Tiểu Yêu mô tả nhiều, đúng là khác hẳn Hiên
Viên chúng ta.”
Hoàng Đế mỉm cười: “Phải
tới Trung Nguyên, cháu mới biết thế nào gọi là rừng vàng biển bạc.”
Chuyên Húc nghe nói
không giấu được vẻ háo hức.
A Hành bước vào bế Tiểu
Yêu lên, vẻ trách móc: “Hiện giờ thân thể phụ vương vẫn chưa hoàn toàn bình
phục, người đừng lạm dụng linh lực. Chuyên Húc, về đi ngủ thôi.”
Chuyên Húc theo A Hành
ra đến cửa, chợt ngoảnh lại hỏi Hoàng Đế: “Ông ơi, sáng mai cháu đến tìm ông
được không?”
A Hành nhắc: “Sáng mai
con phải học vẽ.”
Chuyên Húc phản bác:
“Con không thích học mấy thứ đó, thích nghe ông và Tri Mạt, Ly Chu và Tượng
Võng bàn bạc công việc kia.”
A Hành sững người, con
trai Tứ ca lại không thích học vẽ là sao?
Chuyên Húc kéo tay áo
nàng, nài nỉ: “Đi mà, cô cô.”
Hoàng Đế cũng bảo A
Hành: “Ta vốn định nói chuyện này với con, nào ngờ cháu nó đã tự động nói
trước. Ta muốn giữ Chuyên Húc bên mình để đích thân dạy dỗ nó.”
A Hành đưa mắt nhìn
Chuyên Húc, thấy cậu nhóc vẫn chưa hiểu được ý nghĩa thật sự của câu nói này.
Trong mắt Chuyên Húc ăm ắp khát vọng, cậu bé nhìn nàng đầy van nỉ, luôn miệng
nài xin: “Đi mà, cô cô, cô cô.”
A Hành dịu giọng: “Con
đã muốn vậy thì từ mai trở đi, con sẽ theo ông nội để ông nội dạy bảo.”
Chuyên Húc mừng rỡ nắm
chặt lấy tay A Hành.
Về đến tẩm điện A Hành
giao Tiểu Yêu cho Chu Du chăm sóc, còn mình giúp Chuyên Húc rửa mặt thay áo.
Tuy ngoài mặt Chuyên Húc chẳng lộ vẻ gì, nhưng trong lòng cậu cũng biết, cô cô
thương mình hơn cả Tiểu Yêu.
A Hành đắp chăn cho
Chuyên Húc, đậy chiếc vỏ sò đựng đầy Dạ Minh Châu bên giường lại, căn phòng tức
thì tối om.
Nàng định quay ra, chợt
Chuyên Húc cất tiếng: “Sau này lớn lên, con nhất định sẽ bảo vệ cô cô và Tiểu
Yêu, cả Chu Du nữa, không để ai hà hiếp mọi người đâu!”
A Hành bật cười mà lòng
không khỏi xót xa. Một đứa trẻ đang tuổi vô tư lự, vậy mà phải nếm trải nỗi đau
mất cha mất mẹ, đến nỗi chỉ mong mình nhanh nhanh trưởng thành để bảo vệ những
người thân cận, không muốn mất thêm một người nào nữa. Nàng ngồi xuống bên
giường nhìn Chuyên Húc nhưng cậu nhóc đã nhắm nghiền mắt lại, dường như kẻ vừa
rồi lên tiếng chẳng phải mình. A Hành khẽ hôn lên trán cậu, đáp khẽ: “Được.”
Đại quân Xi Vưu tiếng
sát biên giới Hiên Viên thì dừng lại, Xi Vưu yêu cầu Hoàng Đế đầu hàng, chỉ cần
Hoàng Đế không bao giờ tấn công Thần Nông nữa, đồng thời tạ tội với Viêm Đế Du
Võng, hắn sẽ không tiến đánh Hiên Viên.
Tri Mạt cực lực khuyên
Hoàng Đế nhận lời, ký hiệp ước với Thần Nông, thề không tiến đánh Thần Nông nữa
để đổi lấy hòa bình. Tất cả triều thần đều cho rằng Hoàng Đế sẽ chấp thuận lời
đề nghị của Xi Vưu, dù sao hắn cũng chỉ thu lại phần lãnh thổ thuộc về Thần
Nông, chẳng xâm phạm gì đến Hiên Viên cả.
Trái với dự liệu của mọi
người, Hoàng Đế không chấp thuận lời đề nghị của Xi Vưu. Ông cương quyết tuyên
bố: “Muốn ta thề trước toàn thiên hạ vĩnh viễn không xâm phạm Thần Nông, tuyệt
không thể được! Mộng tưởng cả đời ta chính là thống nhất Trung Nguyên, ta thà
chết cũng quyết không từ bỏ giấc mộng này!”
Tri Mạt đương lúc khẩn
khiết, cao giọng chất vấn: “Vậy còn bách tính Hiên Viên thì sao? Bệ hạ hãy hỏi
xem bọn họ có nguyện chết vì Trung Nguyên hay không? Họ nhất định không bằng
lòng! Họ chỉ muốn sống yên ổn mà thôi!”
Hoàng Đế còn phải trông
cậy vào Tri Mạt, không muốn phát sinh xung đột với ông ta về vấn đề này, nghĩ
ngợi giây lát rồi hỏi: “Ngươi thấy ta có thể được coi là anh hùng chăng? Trong
thiên hạ có mấy kẻ có thể sánh được với ta?”
Tri Mạt nhất thời không
nhận ra ý của Hoàng Đế, chỉ biết thành thật đáp: “Bệ hạ chẳng những là anh
hùng, mà còn là bá chủ thiên cổ! Xin bỏ qua cho thần cuồng vọng, thần thấy Phục
Hy đại đế cũng không bì được với bệ hạ.”
Hoàng Đế lạnh lùng nhìn
Tri Mạt: “Thần Nông nằm giữa Trung Nguyên, lãnh thổ mênh mông, sản vật dồi dào,
địa linh nhân kiệt, hai đời Viêm Đế đều không ham chiến tranh, vậy mà vị bá chủ
thiên cổ trong mắt ngươi như ta, tấn công Thần Nông còn khó khăn như vậy, ngươi
cho rằng Hoàng Đế tương lai của Hiên Viên có thể làm được hơn ư?”
Bây giờ Tri Mạt mới hiểu
ý Hoàng Đế, ông ta trầm ngăm hồi lâu, đoạn khó nhọc đáp: “Không thể.”
“Ngươi nghĩ cứ yên phận
ở mãi miệt Tây Bắc có thể khiến bách tính an cư lạc nghiệp ư? Lỡ như Thần Nông
tương lai sản sinh ra một vị Viêm Đế có hùng tâm tráng chí thì Hiên Viên bị
diệt quốc chỉ là chuyện trong chớp mắt thôi. Nếu hiện giờ ta không nhổ cỏ tận
gốc, nên đánh Thần Nông tới cùng, thì mấy ngàn năm nữa, sẽ tới lượt Thần Nông
đánh chiếm Hiên Viên!”
Ánh mắt sắc bén của
Hoàng Đế nhìn xoáy vào Tượng Võng và Ly Chu dưới thềm, “Các ngươi có bằng lòng
theo ta thống nhất Trung Nguyên không?”
Tượng Võng và Ly Chu lập
tức quỳ xuống, hệt như mấy ngàn năm trước, khảng khái đáp: “Chúng thần thề chết
phò tá bệ hạ!”
Tri Mạt chăm chú nhìn
Hoàng Đế, ông không hề tán thành mộng tưởng của Hoàng Đế, nhưng Hoàng Đế cũng
là người ông tôn kính tận đáy lòng, trên thế gian này, có được mấy nam nhân can
tâm xả thân vì mộng tưởng của mình đây? Lại có được bao nhiêu nam nhân ôm ấp lý
tưởng vô tiền khoáng hậu như vậy?
Hoàng Đế tươi nét mặt, bước đến
đứng giữa Ly Chu và Tượng Võng, cười nhìn Tri Mạt hỏi: “Ba người chúng ta đều ở
đây, huynh đài, ngươi có bằng lòng ở lại, cùng chúng ta gầy dựng nên đại nghiệp
oanh liệt ngàn đời chăng?”
Hơn bốn ngàn năm trước, trên Hiên
Viên sơn, Hoàng Đế cũng đã hỏi Tri Mạt câu này. Vẻ mặt Tri Mạt dần dịu lại, chỉ
biết lắc đầu cười khổ. Bốn ngàn măm trước, ông đã bị người đàn ông này khuất
phục, bốn ngàn năm sau, ông vẫn bị người đàn ông này khuất phục. Thế nên, dù
căm ghét chiến tranh, ông vẫn nguyện dốc lòng dốc sức vì ông ta. Tri Mạt lặng
lẽ tiến lại, quỳ xuống trước mặt Hoàng Đế.
Hoàng Đế cười lớn, đỡ cả ba dậy,
tràn trề tự tin nói: “Bốn huynh đệ chúng ta nhất định sẽ có ngày bước lên đỉnh
Thần Nông sơn! Đến chừng đó, sẽ uống tràn cùng mây, ôn lại chuyện xưa, cười xem
thiên hạ!” Trong phút chốc, dường như tất cả tóc bạc nếp nhăn đều biến mất,
Hoàng Đế lại trở thành gã thiếu niên hào tình vạn trượng, tráng chí ngút trời
năm ấy.
Hiên Viên cự tuyệt đầu hàng,
không những thế, còn tuyên bố sẽ thay Thần Nông thảo phạt Xi Vưu.
Hoàng Đế chính tay thảo một bài
hịch hơn ngàn từ chiếu cáo thiên hạ, liệt kê hơn trăm tội danh của Xi Vưu: độc
đoán chuyên quyền, tàn bạo hiếu sát, chỉ vẻn vẹn hơn hai trăm năm đã tận diệt
tám mươi bảy gia tộc trung thành son sắt, đời đời phò tá Viêm Đế, khiến năm
ngàn ba trăm chín mươi sáu vị trung thần chết dưới cực hình, chưa kể vô số tội
trạng khinh nhờn bề trên, hiếp đáp kẻ dưới nữa.
Hoàng Đế trùng trùng lo lắng,
khẩn thiết hỏi: mới hơn hai trăm năm đã giết bấy nhiêu người, nếu Xi Vưu nắm
giữ Thần Nông quốc, tương lai sẽ còn giết bao nhiêu người, tận diệt nao nhiêu
gia tộc nữa đây? Đoạn lại khéo léo lái sang chỉ trích Du Võng ngu dốt bất tài,
rõ ràng biết gian thần lộng quyền, vô số đại thần liều chết dâng sớ, xin biểm
chức Xi Vưu, y đều phớt lờ, chẳng những không trị tội Xi Vưu, mà còn ngồi nhìn
hết trung thần này tới trung thần khác chết thảm, quả là nhu nhược như đàn bà.
Bởi thế, Thần Nông quốc mới sinh ra quân thân lục đục, lòng dân tan tác. Hoàng
Đế lại giải bày gan ruột cùng thiên hạ: từ khi Hiên Viên lập quốc, ông nhất mực
cần mẫn lo việc triều chính, chăm sóc cho bách tính, đối đãi với dân chúng Thần
Nông quy hàng chẳng khác nào con dân của mình, Du Võng dung túng Xi Vưu làm
nhục những bậc lương đống như Hậu Thổ, còn ông ta lại ban cho Hậu Thổ vinh hoa
phú quý tương xứng với thân phận. Ông khẳng định mình không phải kẻ hiếu chiến,
mà chỉ vì không đành lòng nhìn Xi Vưu tàn nhẫn giết choc, mới ra tay thay Thần
Nông thảo phạt Xi Vưu.
Bài hịch của Hoàng Đế xuất hiện
rất đúng thời điểm. Quân đội của Xi Vưu đã giành lại Thần Nông từ tay Hiên
Viên, Hiên Viên không còn là kẻ xâm lược nữa, vô số quý tộc Thần Nông từng nắm
giữ quyền hành da liền sẹo thì cũng quên cả đau, bắt đầu luyến tiếc quyền lực
phú quý của mình, nhưng binh quyền đều nằm cả trong tay Xi Vưu, họ chẳng cách
nào có được vinh hoa phú quý như xưa nữa, phải làm sao đây? Đúng lúc này, Hoàng
Đế ra mặt thay bọn họ tru diệt Xi Vưu, còn hứa hẹn Thần Nông về sau vẫn là của
họ, khiến họ mừng rỡ khôn xiết.
Vô số bô lão Thần Nông nhận được
bài hịch tha thiết chân thành, văn hoa trôi chảy của Hoàng Đế, nghĩ lại những
tháng ngày thê thảm luôn phải nơm nớp lo âu, sống nay chết mai sau khi Du Võng
đăng cơ, thảy đều rơi nước mắt. Đám quý tộc Thần Nông luôn ôm hận với Xi Vưu,
lại được thêm vô số thuyết khách của Hoàng Đế đi khắp nơi uốn ba tấc lưỡi du
thuyết, phân tích lợi hại, khiến rất nhiều già trẻ lớn bé Thần Nông bắt đầu ngã
theo Hoàng Đế, cho rằng Du Võng quả thật ngu dốt bất tài, nếu không phải Du
Võng dung túng Xi Vưu, Thần Nông sao có thể diệt quốc? Nếu Thần Nông còn nằm
trong tay Xi Vưu, bọn họ sớm muộn cũng sẽ mất mạng.
Tóm lại, bài hịch đã giúp Hoàng
Đế được chính danh, đồng thời tàn hủy thanh danh Du Võng, chẳng khác nào một
thứ độc dược.
Nhận được bài hịch yêu cầu đầu
hàng của Hoàng Đế, Xi Vưu bưng vò rượu vừa uống vừa đọc, đọc đến đoạn kiệt kê
tội trạng của mình, gương mặt hắn đầy vẻ cười cợt, chẳng buồn để tâm, nhưng khi
đọc tới tội trạng của Du Võng, hắn sa sầm mặt xuống, bóp vỡ cả vò rượu bằng
đồng trong tay.
Du Võng là kẻ trung hậu nhân từ
nhất mà Xi Vưu từng thấy: khi Chúc Dung truy sát hắn, là Du Võng chẳng nề nửa
đêm tới khẩn cầu Viêm Đế thu hồi mệnh lệnh tru diệt Xi Vưu; khi tất cả mọi
người trên Thần Nông sơn đều chửi rủa hắn là cầm thú, là Du Võng đứng ra bênh
vực hắn, la rầy bọn họ; khi Xi Vưu hắn nổi giận đánh bị thương tất cả mọi
người, trốn khỏi Thần Nông sơn, là Du Võng suốt đêm đuổi theo, ở bên hắn mấy
ngày mấy đêm; khi Xi Vưu cô độc phẫn nộ ở cấm địa Thảo Ao lĩnh, là Du Võng trộm
rượu đem lên núi cho hắn.
Suốt mấy trăm năm, Du Võng tự hồ
một vị huynh trưởng ôn hòa nhẫn nãi, đã khiến cho một kẻ hung hăng tàn bạo như
Xi Vưu cảm nhận được thế nào là tình người.
Sau khi Viêm Đế qua đời, vô số
người từng tấu trình lên Du Võng, ngay cả Vân Tang cũng e ngại Xi Vưu một tay
nắm giữ bình quyền, sợ rằng sau này sẽ soán ngôi đoạt vị, chỉ mình Du Võng chưa
hề nghi ngờ mảy may.
Tuy ngoài miệng chưa từng thừa
nhận, nhưng trong lòng Xi Vưu, Du Võng chính là huynh trưởng của hắn, là người
duy nhất khiến hắn tin rằng trên đời này thật sự còn có thiện lương. Vậy mà giờ
đây, vị quân vương thiện lương nhân hậu, một lòng lo lắng cho bách tính Thần
Nông lại bị Hoàng Đế đảo lộn đen trắng, thả sức vu khống như vậy.
Phong Bá lẩm bẩm: “Sao đọc bài
hịch này, ta lại thấy mình đúng là tội nặng như núi thế nhỉ? Cứ như là gian
thần tặc tử soán vị đổi ngôi ấy.”
Vũ Sư giải thích: “Đó là nguyên
nhân vì sao bậc đế vương thông minh dù hùng mạnh đến đâu cũng không thể dựa vào
vũ lực mà lập quốc được. Vũ khí chỉ chinh phục được thân thể, văn tự và ngôn
ngữ mới chinh phục được con người.
“Chúng ta tính sao đây? Lẽ nào
định đầu hàng Hoàng Đế?”
Vũ Sư xuất thân thế gia, đương
nhiên hiểu rõ mấy chuyện tranh quyền đoạt lợi, bèn nói: “Đám chư hầu quý tộc
Thần Nông vừa hận vừa sợ chúng ta, hiện giờ dù chúng ta từ bỏ binh quyền, chúng
cũng suy bụng ta ra bụng người, đời nào chịu tin tưởng, sớm muộn ắt sẽ giết
sạch chúng ta mà thôi. Huống hồ, nếu quy hàng Hoàng Đế, ông ta nhất định sẽ
chém đầu Xi Vưu để lấy lòng đám quý tộc Thần Nông. Chúng ta đã lâm vào đường
cùng rồi, chỉ còn cách duy nhất là đánh bại Hoàng Đế mà thôi. Đến khi giành
được thắng lợi, chúng ta có thể muốn gì nói đó, kẻ thất bại chẳng có tư cách
lên tiếng, những gì được lưu truyền cho hậu thế, đều là tiếng nói của người
thắng cuộc.”
Phong Bá lại hỏi: “Lỡ như thất
bại thì sao?”
“Thì chúng ta sẽ vĩnh viễn là
quân gian thần tặc tử theo lời Hoàng Đế.” Vũ Sư nhìn Xi Vưu, lòng đầy thấp
thỏm, chẳng rõ hắn đang nghĩ gì.
Phong Bá chợt vỗ đùi đánh đét:
“Mẹ nó, không thể để tiếng thơm ngàn đời thì lưu tiếng thối muôn thuở cũng hay,
dù gì ông đây cũng sảng khoái mà sống, mặc xác kẻ khác nói gì!”
Bọn Si Mỵ Võng Lượng đua nhau hùa
theo: “Phải rồi, phải rồi.”
Phong Bá trịnh trọng bảo Xi Vưu:
“Xưa nay ta hành sự không thẹn với lương tâm, mà đầu hàng chính là nhận sai, dù
có giết ta, ta cũng nhất định không đầu hàng Hoàng Đế. Ta đã theo huynh mấy
trăm năm, Du Võng đối với chúng ta ra sao, ta đều ghi nhớ trong lòng, chúng ta
quyết không thể để Hoàng Đế nhục mạ huynh đệ mình như vậy được. Xi Vưu, huynh
hạ lệnh đi!”
Xi Vưu đưa mắt nhìn tất cả huynh
đệ đi theo mình, bọn họ đang lũ lượt quỳ xuống, chăm chú đổ dồn ánh mắt về phía
hắn.
Đối mặt với tám mươi mốt cặp mắt
rừng rực nhiệt huyết, cam nguyện vì mình mà hiến dâng tính mạng, Xi Vưu bật
cười lớn, tiếng cười phảng phất vẻ bất lực và chua xót. Hắn dõi mắt nhìn về
hướng Hiên Viên quốc, một lúc lâu sau mới cao giọng ra lệnh: “Chuẩn bị toàn lực
tấn công Hiên Viên quốc, chừng nào Hoàng Đế chịu đầu hàng, tạ tội với Du Võng,
bấy giờ mới ngừng tấn công.”
Quân đội của Hiên Viên liên tiếp
thất bại trước đại quân của Xi Vưu.
Chẳng những Hiên Viên và Thần
Nông chiến hỏa liên miên mà Cao Tân cũng chẳng được thái bình. Trung Dung bị
giam trên đảo hoang bỗng nhiên biến mất, mấy tháng sau, đã thấy y tự xưng vương
ở mé Tây Cao Tân, tuyên bố thảo phạt Thiếu Hạo.
Binh lực Thần tộc của Cao Tân có
tổng cộng bốn bộ, Thanh Long bộ là đích hệ của Thiếu Hạo, Hy Hòa bộ đã quy
thuận Thiếu Hạo từ lâu, còn hai bộ Thường Hy và Bạch Hổ do hai anh em Trung
Dung nắm giữ, sau khi Tuấn Đế đời trước qua đời, Thiếu Hạo sợ hai bộ này dấy
binh nổi dậy nên ra sức thanh trừng bọn họ. Nhưng quan hệ mắc míu phức tạp mấy
vạn năm, nào phải một sớm một chiều mà cắt đứt được ngay, lúc này dưới sự hiệu
triệu của Trung Dung và mấy vương tử khác, lấy cái chết đáng ngờ của Tuấn Đế
làm cớ dấy binh, hai bộ này liền tuyên bố chỉ thừa nhận Trung Dung, không thừa
nhận Thiếu Hạo. Thiếu Hạo đụng phải nội loạn, đành kết minh với Hiên Viên Hoàng
Đế, hứa hẹn sẽ chi viện binh sĩ Thần tộc cho Hiên Viên khi cần, cùng nhau thảo
phạt Xi Vưu, tiếc rằng Hiên Viên vẫn thất bại liên tiếp, không cách nào cứu vãn
được.
Xi Vưu thế như chẻ tre, một đường
đánh thẳng đến Hắc thủy. Trong Hiên Viên thành, khắp nơi đều là bách tính chạy
nạn, lòng dân hoang mang, râm ran đồn đại rằng đại quân Xi Vưu chẳng mấy chốc
sẽ đánh đến Hiên Viên thành.
Trong Thượng Viên cung, Tri Mạt,
Ly Chu, Tượng Võng, mấy cận thần bên cạnh Hoàng Đế, cùng Hiên Viên Hưu, Hiên
Viên Thương Lâm, mấy viên đại tướng đang bàn bạc kế sách đối phó với Xi Vưu,
Hoàng Đế ngả người trên sập, Chuyên Húc đứng bên cạnh, đều đang bình thản lắng
nghe.
Hiên Viên Hưu và Hiên Viên Thương
Lâm đều không dám hỏi thẳng Hoàng Đế, cứ liên tục ra hiệu cho Ly Chu, Ly Chu
đành tâu: “Chúng thần nhiều lời như vậy, nhưng quyền quyết định cuối cùng vẫn
phải trông vào bệ hạ.”
Bấy giờ Hoàng Đế mới chậm rãi
nói: “Từ sau trận Phản Tuyền, chúng ta thất bại liên tiếp là lẽ thường, bởi
binh bại như núi đổ, thủ đoạn của Xi Vưu lại nham hiểm độc ác. Chẳng những binh
sĩ sợ hắn, mà ngay cả các ngươi từ sâu thẳm đáy lòng cũng sợ hắn, trong các
ngươi kẻ nào dám nói mình không sợ Xi Vưu?”
Ánh mắt Hoàng Đế quét qua khắp
lượt những kẻ có mặt trong điện, Tượng Võng đỏ bừng mặt, bọn Hiên Viên Hưu nhất
loạt cúi gầm đầu, Hoàng Đế lại nói: “Hiện giờ cách duy nhất để xoay chuyển cục
thế là phải đánh thắng một trận, có vậy mới chấn hưng được sĩ khí, giải trừ
được nỗi sợ hãi trong lòng các ngươi.”
Mọi người nghe nói đều gật đầu
hưởng ứng, Tri Mạt tâu: “Nhưng muốn thắng được, cần có một viên đại tướng không
sợ Xi Vưu.”
Mọi người trong điện lại nhìn
nhau, ai nấy đều ngẩn người ra, các đại tướng có thể cầm quân trong Hiên Viên
tộc đều ở đây cả rồi.
Quen biết đã lâu, Hoàng Đế hiểu
Tri Mạt trầm mặc kiệm lời nhưng lời nói ra luôn có ẩn ý, bèn xua tay ra hiệu,
“Các ngươi lui xuống trước đi.”
Trong đại điện chỉ còn lại Tượng
Võng, Ly Chu và Tri Mạt.
Hoàng Đế lại quay sang bảo Ly
Chu: “Nói cho Tri Mạt biết chuyện của Trung Dung đi.”
Thấy Ly Chu đưa mắt nhìn Chuyên
Húc, Hoàng Đế lại phán: “Không cần kiêng kỵ nó.”
Ly Chu bắt đầu thuật lại: “Nhiều
năm trước, Tuấn Đế qua đời, Thiếu Hạo hạ lệnh giam cầm Trung Dung, Hoàng Đế
liền sai ta bí mật liên hệ với Trung Dung, dốc sức giúp hắn truyền tin ra
ngoài. Sau khi Hoàng Đế bị Xi Vưu đánh trọng thương, việc đầu tiên ngài giao
phó cho ta, chính là bằng mọi giá giúp Trung Dung vượt ngục. Chúng ta đã hy
sinh hơn một trăm cao thủ tuyệt đỉnh được huấn luyện từ nhỏ mới có thề giúp y
trốn thoát. Sự việc về sau các ngươi đều đã biết, Trung Dung dấy binh tự lập
làm vương. Có lẽ Thiếu Hạo cũng đoán được chúng ta âm thầm giúp đỡ Trung Dung,
nên cực chẳng đã mới phải từ bỏ thế trung lập, kết minh với chúng ta, hứa sẽ
cho mượn binh sĩ Thần tộc, cùng đối phó Xi Vưu.”
Tượng Võng và Tri Mạt biết Hoàng
Đế đa mưu túc trí nên tuy bất ngờ nhưng không đến nổi kinh ngạc, chỉ riêng
Chuyên Húc rúng động nhìn ông nội, thì ra đi một nước cờ lại phải tính toán
nhiều năm như vậy, con cờ kẻ khác vứt bỏ vẫn có thể trở thành tuyệt chiêu của
mình.
Hoàng Đế bình thản nói: “Hiện giờ
nhìn bề ngoài Hiên Viên có vẻ rất gay go, nhưng thực ra cũng chưa có gì đáng
ngại. Xi Vưu cương mãnh thật đấy, nhưng cương quá thì dễ gãy, mãnh quá lại dễ
tổn thương. Tốc chiến tốc thắng thì ăn thua nhau ở chỗ quân đội dũng mãnh,
nhưng kháng chiến trường kỳ phải trông vào quốc lực tài phú. Dù sao Thần Nông
cũng đã mất nước, bách tính ly tán, tiền tài tập trung cả trong tay đám quý
tộc, mà bọn này đa phần đều quy thuận chúng ta, chỉ còn lại mấy tên cứng đầu
cứng cổ chủ trương tự lập, cũng chẳng chịu hợp tác với Xi Vưu, bởi vậy Xi Vưu
không lấy đâu ra được nguồn tài lực lâu dài. Hắn am tường binh pháp, hắn cũng
hiểu việc này nên luôn dùng thủ đoạn đẫm máu để đẩy nhanh tiến độ, trận nào
trận nấy đều muốn đánh nhanh thắng nhanh là vì vậy.”
Bấy giờ người trong đại điện mới
phần nào hiểu được Xi Vưu, thì ra sự hung tàn hiếu sát của hắn là có nguyên
nhân, đồng thời cũng là một cách dùng binh.
Hoàng Đế lại nói: “Xi Vưu nhờ
hung tàn mà đánh bại Hiên Viên, nhưng cũng khiến thiên hạ kinh hãi, quân đội và
bách tính Hiên Viên đều căm hận hắn, chúng ta chỉ cần đánh thắng một trận, vãn
hồi lại nhân tâm đang rối loạn, tức thì có thể xoay chuyển tình thế, biến thù
hận thành sĩ khí. Chỉ một trận thắng thôi!”

