Từng Thề Ước (Tập 2) - Chương 06 - Phần 1
Chương 6:
Người đi, đàn rượu biết
ai cùng
Lần đầu tiên A Hành nghe
thấy Tiêu Dao rít lên thê thảm nhường ấy, tuy nàng bay về phía Đại ca, nhưng
bên tai cứ văng vẳng tiếng kêu bi thiết của Tiêu Dao, một tiếng rít như một câu
hỏi xoáy vào lòng nàng, Xi Vưu đang bị trọng thương, vì sao cô có y thuật cao
siêu lại không ra tay cứu hắn? Vì sao cô nhẫn tâm nhìn Xi Vưu mất mạng? Vì sao?
Vì sao hả?
A Hành dọn dẹp nhà cửa
gọn gàng rồi lên đường quay về Cao Tân.
Cuộc đối đầu chính diện
giữa hai vị đế vương đã làm chấn động cả đại hoang, điều này dọc đường đi nàng
có thể cảm nhận rất rõ.
Phố phường phồn hoa giờ
vắng hoe vắng hoắt, con đường lớn ngoài thành lúc nào cũng rầm rập xe ngựa lao
như bay về phía Cao Tân, trên xe lúc nhúc những người xách nách mang đủ thứ, có
lẽ bởi Cao Tân không tham gia vào cuộc chiến nên đã trở thành chốn bình yên
cuối cùng tại đại hoang, dân chúng đều đổ xô về đó.
Mặt mày ai nấy đều đăm
chiêu rầu rĩ, kẻ có người nhà ra trận lo lắng cho an nguy của thân nhân đã
đành, người chẳng có cũng thấp thỏm không yên, bởi chồng con họ bất cứ lúc nào
cũng có thể bị gọi nhập ngũ.
Trong khi Thần Nông quốc
vần vũ mây đen thì Cao Tân quốc lại nhộn nhịp khác thường, trà lầu tửu quán
càng lúc càng ăn nên làm ra, sau một ngày bận rộn, mọi người đều thích tụ về
đây để nghe đám dân chạy nạn từ Thần Nông quốc đến kể chuyện về cuộc chiến cách
họ xa lắc xa lơ.
Chiến tranh chỉ đớn đau
nếu nó trực tiếp tác động đến bản thân, còn đối với kẻ vô can, đó là một cuộc
vui bất tận.
Dân chúng Cao Tân chỉ
mãi hả hê thưởng thức câu chuyện truyền miệng hấp dẫn của đám dân tị nạn chứ
nào hiểu nỗi lo lắng ưu tư của Thiếu Hạo cùng mọi điều mà y đã, đang và sắp
phải làm để bảo vệ bình yên cho họ.
Về đến Ngũ Thần sơn, A
Hành lập tức tới tìm Thiếu Hạo, nàng nóng lòng muốn biết mọi thông tin về cuộc
chiến.
Thiếu Hạo đang ngồi lặng
nơi thềm điện, giữa ánh tà dương. Cả cung điện nguy nga lộng lẫy vắng tanh,
giường như chỉ còn mình y đơn độc.
Chốc chốc lại thấy một
cánh Huyền điểu chấp chới bay tới, sà xuống tay y, báo cáo tin tức.
Trông thấy A Hành, y
bình thản cười: “Nàng về rồi.”
A Hành ngồi xuống thềm
điện, bên cạnh y: “Chàng bảo, rồi sẽ ra sao?”
“Chỉ có hai khả năng,
hoặc là Hiên Viên thắng, hoặc là Thần Nông thắng, thế thôi. Ta cũng chẳng biết
rốt cuộc ai sẽ thắng nữa.”
“Chàng muốn bên nào
thắng?”
“Nàng muốn ta nói thật
ư?”
“Chàng nói đi.”
“Hai phe cùng bị diệt
chắc rằng không thể, ta chỉ hy vọng đôi bên đều thương tổn thôi.”
A Hành gượng cười: “Thật
chẳng hiểu sao Đại ca thiếp lại chịu nổi chàng?”
Thiếu Hạo cũng bật cười
theo, nhưng ánh mắt vẫn đầy tư lự, Thanh Dương, rốt cuộc ngươi đang làm gì? Sao
không gửi thư trả lời ta?
“Tình hình hiện giờ ra
sao rồi?” A Hành hỏi.
“Tin tình báo mới nhất
cho biết song phương đang dàn quân hai bên bờ Phản Tuyền[1], tình hình rất căng
thẳng.”
[1] Theo truyền thuyết,
đây là nơi Hoàng Đế giao chiến với Viêm Đế. (ND)
Một cánh Huyền điểu
xuyên qua bóng chiều đậu xuống ngón tay Thiếu Hạo, y lặng lẽ đọc những dòng ghi
trên thẻ ngọc rồi nhấc tay, Huyền điểu lại vỗ cánh bay đi.
“Ứng Long đã dẫn theo
hai lộ quân Yêu tộc từ cánh Nam bắt đầu tấn công. Yêu tộc nhanh nhẹn hơn hẳn
Thần tộc và Nhân tộc, ắt hẳn Hoàng Đế muốn tận dụng lợi thế này để vượt Tề
thủy[2].”
[2] Tên con sông thời
xưa, bắt nguồn từ Hà Nam, chạy qua tỉnh Sơn Đông vào Bột Hải, Trung Quốc. (ND)
“Đại ca từng khen Ứng
Long là viên tướng tài hiếm có, trí dũng song toàn, xem ra phụ vương định ra
tay trước đây mà, đối thủ bên kia là ai?”
“Hậu Thổ.”
Nếu là Hậu Thổ, e Ứng
Long khó nắm chắc phần thắng. A Hành trầm tư nghĩ ngợi, Thiếu Hạo cũng đăm
chiêu suy tính.
Chẳng bao lâu, Huyền
điểu lại bay về.
“Di Bành lại dẫn hai đạo
quân xuất phát từ cánh Tây, bọn họ sẽ đụng độ Chúc Dung.”
A Hành khẽ buột miệng:
“Di Bành tính tình kiên nhẫn, hành xử thận trọng, nhưng Thần lực của Chúc Dung
bây giờ đã hơn hẳn năm xưa, Di Bành không đấu lại hắn đâu.”
“Nàng chớ quên Hoàng Đế
là người mưu lược tính toán giỏi nhất trên đời, Hiên Viên Huy, anh cùng cha
khác mẹ của Di Bành từng bị Chúc Dung thiêu sống, Di Bành đợi cơ hội phục thù
mấy trăm năm nay, ắt hẳn sẽ liều chết chiến đấu, hơn nữa Hoàng Đế ban cho y
toàn quân tinh nhuệ, dù Chúc Dung có Thần lực cao tới đâu chăng nữa, cũng phải
sợ chết, vậy ít ra Di Bành còn chắc thắng bốn phần.” Thiếu Hạo thở dài, có phần
giễu cợt, “Hoàng Đế nắm rất rõ con cờ nào nên đặt xuống vị trí nào, đến cả mối
hận của con mình, ông ta cũng sẵn sàng lợi dụng để đạt mục đích.”
A Hành chỉ biết làm
thinh không nói, người người đều tôn sùng Hoàng Đế, nhưng nỗi lòng những kẻ làm
con Hoàng Đế, có mấy ai hiểu được đâu.
Hoàng hôn lụi dần, sắc
trời đã chuyển sang tối sầm.
Bình minh dần ló dạng,
sắc trời cũng hửng lên.
Từng cánh từng cánh
Huyền điểu cứ bay đi rồi lại bay về.
Trải qua một ngày một
đêm, Ứng Long và Hậu Thổ vẫn đang quyết chiến, Di Bành và Chúc Dung cũng ở vào
thế giằng co ác liệt.
Một cánh Huyền điểu lại
bay tới, Thiếu Hạo lên tiếng: “Phụ vương nàng dẫn theo bốn lộ quân xuất phát,
đụng độ với đại quân của Xi Vưu.”
A Hành mặt mày tái mét
còn Thiếu Hạo lại cau mày trầm tư, Thanh Dương đâu rồi? Thanh Dương đang ở đâu?
Chiến dịch này quan trọng nhường ấy, Hoàng Đế sao có thể không dùng y cơ chứ?
Y khoát tay, lập tức một
bức địa đổ do thủy linh ngưng tụ hiện lên trước mặt, địa hình quanh Phản tuyền
cũng theo đó mà bày ra rành rành, nào là Phản sơn cao chót vót, Phản tuyền gồm
bảy nguồn suối thông nhau, Phản tuyền thành hiểm yếu, Tề thủy nước xiết…
Thiếu Hạo vừa quan sát
vừa lẩm bẩm: “Tề thủy chỉ có khúc này là hẹp nhất, rất tiện qua sông, bởi thế
Hoàng Đế mới lệnh cho Yêu tộc thông thạo thủy tính, linh hoạt nhanh nhẹn tiến
công vào đây, quả là sách lược tấn công sáng suốt. Viêm Đế hẳn cũng đoán ra
chuyện đó nên sai kẻ thận trọng chín chắn như Hậu Thổ trấn giữ ở đây, sách lược
phòng thủ này không tồi.”
Y lại lấy tay chỉ quanh
Phản sơn, “Di Bành xuất phát từ chỗ này, quân Chúc Dung đóng ở đây, tinh nhuệ
đụng độ với tinh nhuệ, Hoàng Đế tiến quân từ đây, quân Xi Vưu đóng chỗ này,
Hoàng Đế lấy uy thế của mình chóng chọi với sự hùng mạnh của Xi Vưu.” Thoạt
nhìn, kế hoạch của Hoàng Đế hết sức kín kẽ, ông đang dốc toàn lực để đánh chiếm
Phản thành, nhưng… rốt cuộc là không bình thường ở đâu? Không bình thường ở đâu
nhỉ?
Thiếu Hạo cau mày ngẫm
ngợi hồi lâu, dưới ánh trăng, bức địa đồ do thủy linh tụ thành cũng xanh ngời
lóng lánh, hắt lên mặt y, khiến gương mặt đượm vẻ thâm sầu khó lường.
A Hành góp lời: “Từ nhỏ
phụ vương đã dạy bọn thiếp phải biết bảo toàn thực lực, tính kỹ hẵng làm, một
đòn tất trúng, thiếp thật chẳng ngờ lần này phụ vương lại huy động binh lực cả
nước tấn công Thần Nông, ép Viêm Đế phải dốc toàn lực ứng phó, song phương
quyết chiến nhanh như vậy.”
Thiếu Hạo vừa nghe nói
liền đứng phắt dậy, biến sắc mặt.
Toàn lực đấu toàn lực!
Tính tình Hoàng Đế vốn không phải như vậy! Đây chính là chỗ bất bình thường!
Mấy ngàn năm trước, Hiên
Viên tộc chỉ là một Thần tộc nhược tiểu nên Hoàng Đế buộc phải quý binh lực như
vàng, bởi ông ta không thể lãng phí được! Lấy cái nhỏ yếu nuốt dần cái hùng
mạnh, tránh không giao đấu chính diện, ra sức bảo toàn lực lượng quân ta mới là
phong cách xưa nay của Hoàng Đế. Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời, Hoàng Đế
sao có thể đột ngột như vậy được? Vả lại, ông ta thừa biết Cao Tân như hổ đói
đang rình bên cạnh, chỉ mong sao hai bên đều bại vong, vậy điều này càng không
thể nào!
A Hành vọt miệng hỏi:
“Sao thế?”
Thiếu Hạo định thần lại,
trân trân nhìn địa đồ nói: “Cả đại hoang đều bị Hoàng Đế gạt hết rồi, tuy ca
dao xưa vẫn có câu ‘Mất Phản thành, mất Trung nguyên, được Phản thành, được
Trung nguyên’, nhưng mục tiêu của Hoàng Đế không phải là thành trì quan trọng
nhất Thần Nông quốc đó đâu.”
“Vậy phụ vương thiếp huy
động binh lực toàn quốc làm gì?”
“Ông ta muốn lấy mạng
Viêm Đế!”
A Hành đứng phắt dậy, vẻ
mặt kinh hãi.
Thiếu Hạo giải thích:
“Chiến tranh không chỉ cần vũ lực, mà còn cần cả quốc lực, hiện nay dưới sự trị
vì của hai người Du Võng và Xi Vưu, một cương một nhu, Thần Nông ngày càng giàu
mạnh, dân chúng no đủ, Hiên Viên nghèo đói sao có thể đối chọi Thần Nông trù
phú đây? Hai trăm năm nay, phụ vương nàng đã dùng mọi cách để chia rẽ Du Võng
và Xi Vưu, nhưng Xi Vưu giảo hoạt như hồ ly, trước sau chẳng hề mắc bẫy, còn Du
Võng lại là kẻ bảo thủ, một khi nhận định điều gì là đúng thì chẳng buồn để ý
người khác khuyên ngăn. Trước sự phồn thịnh của Thần Nông, nguyện vọng Đông
tiến của Hoàng Đế cơ hồ bất khả, nhưng chỉ cần Du Võng chết đi, tình thế sẽ
thay đổi lập tức. Xi Vưu hành xử quá cương liệt, cứng quá thì gãy, hơn hai trăm
năm nay, mâu thuẫn giữa các phương với Xi Vưu đều phải dựa vào Du Võng mềm mỏng
hóa giải, dù đám chư hầu kia có bất mãn đến mấy chăng nữa, hễ Du Võng còn sống,
chúng cũng chỉ dám hy vọng làm suy yếu quyền lực của Xi Vưu chứ không nghĩ tới
chuyện làm phản, nhưng một khi Du Võng nằm xuống, bọn chúng nhất định không quỳ
gối trước kẻ bất đồng về xuất thân, xung đột về lợi ích với chúng như Xi Vưu
đâu…”
A Hành tái mặt, lẩm bẩm:
“Nếu Thần Nông quốc chia năm xẻ bảy, phụ vương có thể phân ra tấn công đánh
chiếm từng phần rồi.”
Thiếu Hạo trầm ngâm quan
sát địa đồ, rồi kính phục buông lời cảm thán: “Thần Nông Viêm Đế! Hiên Viên
Hoàng Đế!” Nếu Viêm Đế đời trước đã khéo léo lợi dụng xuất thân và tính tình
đặc biệt của Xi Vưu để đi một nước cờ tuyệt diệu chưa từng thấy, thì Hoàng Đế
hiện giờ cũng lợi dụng chính những đặc điểm đó phá giải thành công cục thế mà
Viêm Đế bày ra, hơn nữa còn ăn lại một quân cờ của Viêm Đế.
Hai bậc đế vương, kẻ còn
người mất, cùng chơi một cuộc cờ suốt mấy trăm năm đến giờ, kẻ đứng ngoài quan
sát cục diện là Thiếu Hạo mới sực tỉnh, thì ra mấy người bọn họ so với hai lão
hồ ly kia còn khờ khạo lắm. Bất giác y cảm thấy vừa sợ hãi vừa nôn nóng, chỉ
muốn biết nếu Viêm Đế còn tại thế, sẽ đối phó nước cờ này của Hoàng Đế ra sao.
Tiếc rằng Viêm Đế đã qua đời, bởi thế, ông chẳng thể đánh cờ được nữa. Hoàng Đế
coi như nắm chắc phần thắng!
Người như Hoàng Đế,
Thiếu Hạo y sao có thể đối phó bằng mấy mẹo vặt như đối phó với phụ vương mình
được? Nghĩ vậy, y chợt thấy sởn cả gai ốc, Thanh Dương chỉ cần nổi sát tâm, ắt
khó giữ được mạng!
Thiếu Hạo lập tức huýt
gọi Huyền điểu.
Bên tai A Hành cứ lùng
bùng mấy câu: Hoàng Đế muốn lấy mạng Du Võng, Hoàng Đế muốn lấy mạng Du Võng,
Hoàng Đế muốn lấy mạng Du Võng… Có thể quyền lực, địa vị, danh dự, thậm chí
sinh tử đối với Xi Vưu chỉ là cuộc ngao du giữa hồng trần, vốn chẳng có gì đáng
trọng, nhưng Du Võng thì khác.
A Hành vội gọi A Tệ tức
tốc bay về phía Tây Bắc, chẳng kịp cả chào Thiếu Hạo, nào ngờ, Thiếu Hạo cũng
thúc Huyền điểu dốc toàn lực bay về phía Tây Bắc.
Hai người đều làm thinh
không nói, thần sắc căng thẳng, chỉ chăm chăm vận linh lực thúc tọa kỵ bay thật
mau, lòng thầm gào thét.
Nhanh lên, nhanh nữa
lên!
Nếu chậm một bước, e
rằng thứ mà mình muốn gìn giữ cả đời này sẽ vĩnh viễn tuột khỏi tay.
Nhưng dù linh lực bọn họ
có cao đến chừng nào, A Tệ và Huyền điểu có bay nhanh tới đâu chăng nữa, cũng
chẳng thể nháy mắt băng qua mấy vạn dặm trường, đến quan ải tức thì được.
Vùng hoang dã quanh Phản
Tuyền đương độ hoàng hôn.
Tịch dương đỏ như máu
nhuốm thắm núi sông, biển cả dải nước non thành một bức tranh thủy mặc họa bằng
máu.
Phản sơn hùng vĩ sừng
sững giữa đồng hoang tựa bậc anh hùng đã đến tuổi xế chiều, chỉ còn lại thê
lương bàng bạc.
A Hành cùng Thiếu Hạo
cưỡi tọa kỵ bay thẳng đến Phản sơn, quân lính xông ra cản đường chưa kịp nhìn
rõ mặt hai người đã bị đánh bật khỏi tọa kỵ.
Giữa Phản sơn và Phản hà
là một khe suối còn sót lại sau khi Phản hà đổi dòng, bây giờ Hoàng Đế và Xi
Vưu đang suất lĩnh binh mã ác đấu ngay trên bờ khe, vì Thần tộc giao chiến với
Thần tộc, lại không vận dụng trận pháp nên các chủng loại linh lực cứ đan chéo
vào nhau, tỏa ra ánh sáng rực rỡ muôn màu, thật chẳng khác cầu vồng, nhìn mà
hoa cả mắt.
Thiếu Hạo trông thấy
“Hoàng Đế”, A Hành trông thấy Xi Vưu, đều nhất loạt thở phào nhẹ nhõm, may quá,
người đó vẫn còn sống!
Đột nhiên, cả đất trời
chợt vang lên một tiếng thét lồng lộng, “Du Võng chết rồi!”
Du Võng chết rồi!
Binh lính đôi bên đều
ngẩng phắt lên theo phản xạ.
Giữa không trung bỗng
hiện ra một vị Hoàng Đế khác, mình vận giáp vàng, uy phong lẫm liệt, đứng trên
lưng Trùng Minh điểu, một tay cầm thương vàng, tay kia xách một chiếc đầu lâu.
Đầu lâu mới bị chặt
xuống, vẫn còn ròng ròng máu tươi, linh lực cũng trút ra theo dòng máu, biến
những vết máu thành từng vệt sáng xanh lét như vô số cánh đom đóm dập dờn bay
lượn.
Dưới ánh sáng xanh lét,
ai nấy đều trông rõ chiếc đầu lâu mang vương quan gỗ chạm, dung mạo vẫn sinh
động như người sống, cặp mắt kinh ngạc mở trừng trừng, khóe môi còn hằn vẻ áy
náy như đang tạ lỗi với muôn dân của mình, xin lỗi, ta không thể bảo vệ cho các
người được nữa; lại tựa hồ đang thỉnh tội với phụ vương, cha, con xin lỗi, con
chưa hoàn thành được lời hứa với cha; còn như thể xin lỗi Xi Vưu, xin lỗi, hảo
huynh đệ, ta không thể sánh vai chiến đấu bên ngươi nữa rồi!
Trước cơn kịch biến bất
ngờ, hết thảy binh lính Thần Nông đều lần lượt quỳ xuống, quân tướng Hiên Viên
cũng ngớ người ra.
A Hành gục xuống trên
lưng A Tệ, qua màn nước mắt, nàng trông thấy Xi Vưu và Tiêu Dao nhanh như chớp
xông thẳng về phía Hoàng Đế đang cưỡi Trùng Minh điểu. Nàng vội thét lên thê
thiết, “Đừng!” nhưng chẳng cản nổi tốc độ của Tiêu Dao.
Hoàng Đế đã tính toán
kỹ, đứng xa như vậy dù có là tọa kỵ nào cũng chẳng thể thoắt chốc bay vọt tới
được ngay, một khi có biến, thị vệ tùy thân của ông ta có thể lập tức ứng phó.
Tiếc rằng Hoàng Đế chẳng ngờ tọa kỵ của Xi Vưu vốn không phải là đại bàng
thường, mà là giống đại bàng do cá côn Bắc Minh hóa thành, mỗi lần đập cánh có
thể bay xa chín vạn dặm, bởi thế hắn vọt tới trước mặt, Hoàng Đế hết sức ngỡ
ngàng.
Xi Vưu vồ lấy thủ cấp
trong tay Hoàng Đế rồi bi phẫn gào lên với Du Võng: “Du Võng, ngươi mở to mắt
mà xem ta báo thù cho ngươi đây!”
Nói rồi hắn cắn vào búi
tóc Du Võng, đầu Du Võng lủng lẳng dưới cằm Xi Vưu, hai mắt trừng trừng nhìn về
phía trước, đối diện với Hoàng Đế. Xi Vưu buông thõng hai tay, lòng bàn tay
chợt đỏ rực lên, linh lực khắp núi cao sông dài rừng thẳm đều tụ về hai bàn tay
hắn.

