Quả cam luân hồi - Chương 06 - Phần 5

Vương Lôi mỉm cười nằm trên chiếc ghế sofa dễ chịu dưới ánh
mặt trời, Hàn Tử Nghi và Ngải Giai đang chơi golf bên cạnh. Hạ Thi Đình vẫn ở
đó nghĩ cách ăn trộm bình luân hồi.

Hàn Tử Nghi không ngớt tán dương Vương Lôi: “Thật không ngờ
anh có bản lĩnh như vậy, đứng đầu những kẻ tiêu tiền, giờ kiếm tiền cũng số
một, làm quản lý cũng là hạng nhất”.

Vương Lôi không khiêm tốn nói: “Không có cách gì! Làm bùa hộ
mệnh bằng da bằng thịt cho người khác bao nhiêu năm nay, bây giờ làm bùa hộ
mệnh cho mình, không ngờ có hiệu quả như vậy”.

Hàn Tử Nghi và Ngải Giai bất cần nhìn theo dáng vẻ kiêu ngạo
của anh rồi cùng nhau chạy ra xa, chỉ có Hạ Thi Đình đang nhẹ nhàng bay ở đầu
kia ghê sofa, thẹn thùng nhìn anh, thầm thì gọi anh là bùa hộ mệnh bằng da bằng
thịt! Cô dịu dàng ghé sát vào anh, Vương Lôi hơi xúc động đợi chờ nụ hôn, đôi
môi của hai người sắp chạm vào nhau, nhưng do không làm chủ được cảm xúc nụ hôn
mạnh liệt giữa người với ma nên đã tạo ra cảnh tượng đầu Hạ Thi Đình chui vào
trong đầu của Vương Lôi, Hạ Thi Đình rút đầu ra, ân hận nói với Vương Lôi: “Não
người thật xấu xí”.

Vương Lôi tức giận đến nửa ngày không nói, vỗ tay nói to:
“Lại tìm một toán trộm về đây, đi trộm bình luân hồi về, cơ thể em phải tỉnh
lại sớm chút đi! Anh thực sự chịu không nổi nữa”.

Cuộc sống của Vương Bác Du thật không dễ dàng gì, ông ta
không tấn công vào nhà Vương Lôi được, không giết được người, không lấy được
quả cam, ngày ngày còn bị vô số toán trộm quốc tế theo dõi. Đó đều là những
người Vương Lôi sai đến ăn trộm bình luân hồi của ông ta, cái bình này đặt ở
đâu cũng có khả năng biến mất, cho dù két sắt khóa thế nào cũng đều có khả năng
bị mở.

Ông ta nắm giữ cái bình này có thề nói ngày ăn không ngon,
đêm ngủ không yên, đôi khi giật mình tỉnh giấc trong tình trạng chỉ có độc một
chiếc quần cộc trên người nhưng vẫn sợ người ta ăn trộm. Ông ta cũng không biết
Vương Lôi rốt cuộc sai bao nhiêu người đến nhà mình để ăn trộm, dù sao Vương
Lôi cũng đã bỏ rất nhiều vốn, ngoài tiền làm ăn ra, còn lại đều chi hết cho việc
thuê ăn trộm, trong một thời gian ngắn đã tụ họp tất cả trộm cắp ở khắp nơi
trên toàn thế giới đến thành phố này. Những tên trộm yêu nghề này ngay cả hoa
trong bồn cũng không bỏ qua, trình độ chuyên nghiệp rất cao siêu, khiến cho
nhân dân trong thành phố cũng bị xui xẻo theo, ngay cả giầy đá bóng phơi bên
ngoài chớp mắt một cái cũng không thấy nữa, người trong thành phố vô cùng hoang
mang lo sợ.

Lúc Vương Bác Du bày bình luân hồi ở đó, tên quản gia nói
một câu rất chí lý: “Chỗ nguy hiểm nhất là chỗ an toàn nhất”.

Chính câu nói này đã gợi ý cho ông ta, ông ta tiện tay đem
bình luân hồi đặt ở chỗ bắt mắt nhất, người từng nhìn thấy cái bình luân hồi
kia không có mấy, trông còn bình thường hơn cả các hàng bày bán ở vỉa hè, lúc
kẻ trộm đến ăn trộm đều chạy thẳng đến két sắt khó mở nhất, còn Vương Bác Du
cũng vì thỏa mãn sở thích của những tên ăn trộm này, đặt một két sắt cao cấp
nhất trong nhà, khiến bọn trộm sau khi đến liền vui mừng đi mở cái két đó,
chẳng tên nào chú ý đến cái bình nhỏ tầm thường đặt ở chỗ dễ thấy nhất kia.

Vương Lôi và Vương Bác Du đều đã rơi vào tình cảnh bế tắc,
cho đến khi xuất hiện phim Vượt ngục phiên bản Trung Quốc.

Một con đường hầm vô cùng ngoắt ngoéo cuối cùng đã đào
thông, một nhóm người mặt mũi, người ngợm đầy bụi đất chui ra, trong đó có một
người cầm một cái cán bàn chải đánh răng nói: “Không ngờ dùng đồ chơi này cũng
có thể thoát ra”.

Trong đó có một người dáng vẻ đại ca nói: “Chỉ là bọn ta may
mắn, đã đào được con đường hầm mà những đàn anh đã đào sẵn, mày thực sự cho
rằng cái đồ này cũng có thể đào đường hầm”.

“Đại ca, chúng ta đều đã thoát ra rồi, mọi người nên làm gì
đây?”.

“Ai da, bất luận làm gì, cũng đừng gặp phải cái cô gái họ Hạ
kia, mỗi lần gặp cô ta đều không may mắn. Lần đầu tiên gặp cô ta, khiến chúng
ta không thể làm sát thủ. Lần thứ hai nhìn thấy, chúng ta liền ngồi tù. Nếu lại
gặp lần thứ ba…”. Tên đại ca kia không dám nói tiếp.

Hắn ta nhìn thấy có một bóng người bay trước mặt, đang rất
hiếu kỳ nhìn hắn, bóng người kia nhìn rất quen.

Người kia, cái cô gái họ Hạ khắc tinh kia đã biến thành ma,
mà còn đang bay về phía mình, nhóm người này ôm đầu kêu thét: “Chao ôi, tôi với
cô không thù không oán, chúng tôi chỉ là kẻ trộm vặt, cũng không đi giết người
nữa, oan có đầu, nợ có chủ, cô đi tìm người khác đi!”.

Hạ Thi Đình không ngờ lúc tản bộ trên địa bàn nhà mình, lại
có thể nhìn thấy một cái lỗ hổng trên mặt đất, không thấy có chuột chui ra, mà
là mấy tên trộm quen từng nhìn thấy trong phòng triển lãm, vừa nhìn thấy cô đã
rất vui mừng, đã tìm bao nhiêu kẻ trộm mà chưa trộm được bình luân hồi, xem ra
mời mấy người này đi ăn trộm cũng được, dù sao cũng đã đến bước đường cùng.

Đại ca của nhóm trộm không ngờ vừa chui ra khỏi mặt đất thì
đã có thể tìm được một công việc tốt như vậy, nhận được nhiều tiền đặt cọc như
thế, khiến hắn ta cũng nảy sinh ý nghĩ kẻ sĩ chết vì tri kỷ. Không kịp thay
quần áo, lập tức dẫn đám lâu la đi ăn trộm bình luân hồi.

Vì Hạ Thi Đình cung cấp thông tin rất đầy đủ, cũng vì Vương
Bác Du cho rằng không có ai nhận ra bình luân hồi, nên mấy tên trộm hạng ba này
lại có thể hiên ngang tiến vào gian phòng để bình luân hồi. Cái két sắt kỹ
thuật cao kia nhóm người này hiển nhiên không thể nào mở được, vì thế liền lượn
qua lượn lại trong căn phòng đó tìm xem có cái gì là tranh chữ, bình hoa, cốc
nước, hộp tăm có thể mang ra.

Những tên trộm nổi tiếng đều có lòng tự tôn, trộm cũng có
đạo của trộm, không thể lấy mấy thứ nhỏ nhặt kia, người ta không tìm được mục
tiêu thì sẽ ra về tay không, nhưng đại ca của nhóm trộm hạng ba này lại nói:
“Dù sao cũng không trộm được đồ tốt, mấy thứ không đáng tiền này cũng phải mang
theo vài thứ, cũng không uổng công chúng ta phải đi đêm lâu như vậy”.

Vì thế, một thuộc hạ của anh ta rất nghe lời liền cầm cái
bình cực kỳ xấu xí để ở chỗ dễ nhìn thấy nhất rồi tiện tay đút vào túi áo, lúc
sắp đi, kể cả đôi dép lê để ở cửa cũng lấy đi, những vật trang trí trong nhà
cũng gói to gói nhỏ mang đi hết, tới lúc Vương Bác Du vào cửa, thứ còn lại cho
ông ta chỉ là két sắt kỹ thuật cao kia!

Vương Bác Du nhìn cái chỗ để bình luân hồi đã trống không,
khiến răng nghiến lợi hét lên: “Ai nói chỗ nguy hiểm nhất chính là chỗ an toàn
nhất?”.

Tên quản gia sau lưng run lên bần bật, rất lâu sau mới khẽ
trả lời: “Câu nói đó…, là là Cổ Long[1] nói”.

[1] Cổ Long là nhà văn Đài Loan viết tiểu thuyết võ hiệp nổi
tiếng.

Trong nhà Vương Lôi đèn đuốc sáng trưng, tất cả mọi người
đều không thể tin khi nhìn đống đồ linh tinh trước mặt kia, Hàn Tử Nghi nói một
câu như khen ngợi: “Các anh rất có khả năng làm người vận chuyển thiên bẩm”.

Đại ca nhóm trộm cũng không nói gì, hắn ta không lấy được
bình luân hồi, tiền đặt cọc cũng không thể lấy của người ta. Hắn còn đang chuẩn
bị trả lại, nhưng chỉ thấy thuộc hạ loi một cái bình nhỏ từ trong túi áo ra,
rụt rè đưa lên: “Ở đây còn có một cái bình nhỏ”.

Ngải Giai vừa nhìn thấy liền nói: “Cái bình này là anh nhặt
được ở trên đường à? Trông xấu quá!”.

Hạ Thi Đình đang lật tìm đống đồ linh tinh kia, vừa nghe
thấy câu này, ngẩng đầu lên nhìn, ngạc nhiên đến sững sờ.

“Anh lấy ở chỗ nào?”. Hạ Thi Đình lao đến giằng lấy cái
bình.

Chính là cái bình này, biểu hiện của cô rất phức tạp, không
ngờ nhóm trộm vớ vẩn này có thể cuỗm được cái bình. Cô lập tức bảo Vương Lôi
lấy tiền, cho nhóm người này đi.

Đại ca của nhóm trộm vẫn chưa biết xảy ra chuyện gì, thì đã
trở thành triệu phú, vẫn ngỡ ngàng chẳng hiểu chuyện gì, nhưng có tiền lúc nào
cũng tốt.

“Đại ca, chúng ta có thích hợp làm kẻ trộm không?’

“Được rồi, để tao nghĩ đã, dù sao có khoản tiền này, chúng
ta đi một thành phố khác mở công ty vận chuyển cũng được, chỉ cần chúng ta
không tiện tay lấy đồ của người khác. Vừa rồi mày cũng nghe rồi, chúng ta có
khả năng bẩm sinh làm vận chuyển”.

“Vẫn là đại ca anh minh, chúng ta cần làm chuyện mà mình có
khả năng bẩm sinh”.

Trong màn đêm, máy anh chàng này từ từ biến mất, cả chặng
đường nịnh nọt đại ca, cuộc sống hạnh phúc chẳng qua là tự do mà thôi.

Nhìn cái bình luân hồi, đến lượt nhóm người Vương Lôi này
thực sự âu sầu, bất luận thế nào họ đều không nghĩ có chuyện thế này xảy ra, đã
đạt được bình luân hồi mong chờ bấy lâu này, tuy dáng vẻ hơi bình thường, trông
cũng không đáng giá gì, nhưng hao tiền tốn của bao lâu nay, lại quên mất một
chuyện rất đơn giản, chính là không ai biết mở cái bình này.

Giống như đã tìm thấy nơi náu mình của kho báu, cơ bản lại
không có cơ hội mở cửa đi vào, cách một cái miệng bình, Vương Lôi và Hàn Tử
Nghi lo lắng kêu to “Trời ơi!”. Hạ Thi Đình và Ngải Giai đều khá bình tĩnh, từ
lâu họ đã biết sống lại chưa bao giờ là một chuyện giản đơn, nếu có thể dễ dàng
để bạn sống lại, vậy thì thế giới chẳng phải đại loạn rồi sao?

Hàn Tử Nghi lượn quanh cái bình mấy vòng, sau đó nói: “Thực
sự không mở được, chúng ta hãy dùng tia laser mở nó ra nhé!”

“Có khác gì ném xuống đất cho vỡ, vỡ cũng là mở ra”. Vương
Lôi không tán thành dùng vũ lực để mở, nếu cái đồ chơi này dễ mở như vậy, Vương
Bác Du cũng không cần phải nghĩ nhiều cách như thế để tinh lọc cái bình này,
hại chết bao người như thế.

Trên thực tế, mọi người coi như đã có được cái bình, cũng
không có chút xíu tác dụng gì. Mọi người vay quanh chiếc bình nghiên cứu rất
nhiều ngày, cuối cùng cả đám Hàn Tử Nghi đã mất lòng tin, nên lúc Vương Bác Du
đề nghị muốn một mình đến biệt thự của Vương Lôi mở bình luân hồi, trong lòng
mọi người đều vô cùng vui mừng, mặc dù mối thù sâu nặng một thời với Vương Bác
Du vẫn chưa tính sổ xong, nhưng nhóm người này quá muốn biết cái bình chết
người này rốt cuộc được mở thế nào.

Vương Bác Du dù sao cũng đã bị người ta lấy trộm bình luân
hồi, chết sớm hay chết muộn thì cũng chỉ có đường chết mà thôi, lời nguyền của
gia tộc đã không được giải, đến đời ông ta cũng đã tuyệt tự rồi, sau này cũng
sẽ không có ai phải chịu khổ nữa. Ông ta cũng đoán được Vương Lôi không mở được
bình, bản thân ông ta cũng rất muốn xem hình dáng chiếc bình bị mở. Bao nhiêu
năm nay, cuối cùng quả cam và bình luân hồi cũng đã tụ lại một nơi, nhiệm vụ cả
đời của một người chính là thu thập hai thứ này. Có điều, Vương bác Du xui xẻo
này sau khi đạt được hai thứ này lại bị kẻ phá gia chi tử nhiều tiềm năng mà
mình nuôi dưỡng – Vương Lôi lấy đi hết. Cuối cùng ông ta hiểu ra, lợi dụng
người khác không phải là một chuyện hay, nhất là lợi dụng người có số mệnh vô
cùng tốt là một chuyện rất nguy hiểm, bởi vì vận may của họ lúc nào cũng tốt
hơn mình.

Lúc Vương Bác Du đến biệt thự, dáng vẻ giống như đi tản bộ
sau bữa ăn, cơ bản không mang theo bất cứ thứ vũ khí gì, đương nhiên có mang
theo cũng vô ích, bảo vệ ở đây được bố trí vô cùng nghiêm ngặt, ông ta không
thể cướp được bình luân hồi ra.

Lúc ông ta bước vào nhà, Vương Lôi đang cho người tìm quả
cam và bình luân hồi khắp thế giới, anh hoàn toàn đờ đẫn nhìn cái két sắt trống
trơn, thực sự không tin có người đã ăn trộm hai thứ này.

Mà người ăn trộm lại là Hàn Tử Nghi và Ngải Giai, đây mới là
điều thực sự làm cho Vương Lôi đau lòng, lần đầu tiên anh nhận thấy mình rất
ngu dốt, Hạ Thi Đình đứng bên cạnh an ủi Vương Lôi, trong nhà đang đảo lộn hết
lên.

Vương Bác Du lặng lẽ đứng bên cạnh nhìn, rất lâu sau mới
nói: “Không phải bây giờ cậu mới định nói, đồ đã bị người ta lấy trộm rồi
chứ!”.

Vương Lôi tức đầy bụng, nói: “Ông nói đi, có phải là ông sai
Ngải Giai và Hàn Tử Nghi làm”.

“Từ lâu đã nhận ra cậu là người đầu óc giản đơn, vì sao bọn
họ phải nghe lời tôi, đương nhiên là Hàn Tử Nghi lấy đi để làm cho Ngải Giai
sống lại rồi, đạo lý đơn giản như thế cậu cũng không biết”.

Hạ Thi Đình nghe thấy nói vậy thì chỉ cười, sau đó nói: “Sao
tôi không nghĩ ra nhỉ? Đôi đó lúc nào cũng rất tình tứ, vậy thì để cho bọn họ
phục sinh đi! Nhưng Hàn Tử Nghi cũng không biết cách mở bình, ông dạy họ đi!”.

Hạ Thi Đình nói với Vương Bác Du, Vương Bác Du giật mình
nhìn cô gái này, dáng vẻ bán trong suốt của cô cho thấy rõ cô là một hồn ma, lẽ
nào cô cũng không hề muốn sống lại sao?

“Cô Hạ, linh hồn thoát xác quá lâu, nếu không quay lại xác,
cô cũng chỉ có thể vĩnh viễn làm ma, chẳng lẽ cô không muốn sống lại sao?”.
Vương Bác Du tò mò hỏi.

“Muốn chứ, nhưng quả cam chỉ có một, chúng tôi có ba người,
tôi, Tiểu Uyển, Ngải Giai. Một trong ba người chúng tôi người nào sống lại tôi
cũng đều rất vui, không nhất định phải là bản thân tôi sống tiếp”. Hạ Thi Đình
nghĩ một lát rồi lại nói: “Dù sao sớm muộn cũng phải làm ma, làm ma sớm một
chút có gì không tốt, tôi còn có thể mở một phòng chữa bệnh cho ma, làm một số
chuyện tốt tích âm đức, còn Ngải Giai làm ma thấy vô vị, cô ấy lại không có kỹ
thuật, tính khí cũng không tốt lắm. Tiểu Uyển cũng không biết có thể gọi lại
không, do vậy để cho Ngải Giai sống lại thì tốt hơn”.

Nhưng Vương Lôi lập tức nổi khùng: “Nếu em không thể sống
lại, lẽ nào anh mãi mãi ôm một người thực vật sống qua ngày, linh hồn và thể
xác phân ly thì sống thế nào hả?”

“Đừng ích kỷ như vậy mà, chí ít anh vẫn còn có thể ôm ấp thể
xác của em, người ta Hàn Tử Nghi thật đáng thương, ngay cả tay của Ngải Giai
cũng không cầm được”.

Vương Bác Du nhìn những người này dửng dưng với sự sống chết
như vậy, trong lòng đột nhiên rất khó chịu, từ nhỏ ông ta đã sống trong nỗi sợ
hãi đối với cái chết, nhưng đối mặt với biểu hiện vui vẻ thỏa mãn kia của Hạ
Thi Đình, ông ta cảm thấy mình dường như quá yếu đuối, sống không chỉ đơn giản
là vì hít thở ăn cơm, mà còn được nâng đỡ bằng rất nhiều tình cảm. Hạ Thi Đình
và Ngải Giai hình như đều không sợ cái chết, bởi vì họ đều đã có tình cảm đẹp
nhất trên thế giới này.

Vào lúc Vương Bác Du cảm thấy hoang mang, có một người từ
ngoài cửa bay vào, chính là Ngải Giai, trong tay vẫn cầm bình luân hồi và quả
cam, còn người xông vào từ ngoài cửa kia là Hàn Tử Nghi, anh ta chán chường gào
lên với Ngải Giai: “Anh cũng là vì tốt cho em”.

Ngải Giai quay đầu, giận dữ quát Hàn Tử Nghi: “Sao anh có
thể ích kỷ như thế,sao có thể lấy quả cam và bình luân hồi đi, Hạ Thi Đình chỉ
là linh hồn thoát xác, vẫn còn thể xác, còn có thể phục hồi sự sống, nên để cô
ấy sống tiếp”.

Vương Lôi vừa nhìn thấy Hàn Tử Nghi về, nghiên răng ken két,
chất vấn: “Hàn Tử Nghi, thằng này, sao có thể làm chuyện như vậy?”.

“Tôi cũng chỉ vì muốn cho người yêu tôi sống lại, tôi làm
như vậy lẽ nào là sai sao? Vì sao anh có thể phục hồi sự sống cho người yêu của
anh còn tôi thì không?”.

“Nhưng anh cũng không cần vô liêm sỉ như thế? Ăn trộm quả
cam và bình luân hồi, anh có thể thương lượng với tôi mà!”. Vương Lôi rất tức
giận.

Hàn Tử Nghi chưa bao giờ nóng nảy như vậy: “Thương lượng thế
nào, chúng ta rút thăm để quyết định ai sống ai chết sao? Lẽ nào chúng tôi
không đóng góp vào việc tìm kiếm quả cam và bình luân hồi thì không được chia
phần sao?”.

“Anh đã trộm đồ mà còn già mồm thế à?”

Vương Lôi xông đến, hai người lao vào đánh nhau, lăn lộn
trong nhà, Hạ Thi Đình vội đến khuyên can, nhưng hai người đàn ông trưởng thành
đã sáp lá cà, cơ bản không thể đấu lý. Ngải Giai cầm quả cam và bình luân hồi ở
bên cửa sổ, cũng trợn tròn mắt nhìn.

Vương Bác Du không hề do dự, chỉ cần một khẩu quyết thì đã
tiến nhanh đến, muốn trói chặt Ngải Giai. Nhưng Ngải Giai đã khôi phục tiềm lực
đâu có thể dễ dàng tóm được như thế, thoáng một cái cô đã trốn được, mà còn
không quên quay đầu chế giễu Vương Bác Du: “Ông cho rằng, dựa vào một chút đạo
thuật này bây giờ của ông mà là đối thủ của tôi sao? Chúng tôi đã dám để ông
đến, thì đã dự tính sẵn dù là đánh đơn hay kéo bè kéo lũ đánh, chúng tôi đều
chiếm thế thượng phong”.

Vương Bác Du mỉm cười nói: “Vậy sao? Tôi thực sự không phải
là đối thủ của cô sao?”. Nói xong, ông ta lấy ra một viên thuốc bỏ vào mồm, rồi
bổ nhào về phía trước, một bóng ma ác chui ra từ trong người ông ta, sức mạnh
ghê gớm khiến mấy người đang đánh nhau kia đều dừng tay, không ai ngờ Vương Bác
Du có thể xuất một chiêu như vậy.

Ông ta đã tự sát.

Thái độ của mọi người vô cùng kinh ngạc, chuyện này đến quá
đột ngột, bất cứ người nào cũng đều không có sự chuẩn bị tâm lý. Mọi người mặc
dù rất căm hận Vương Bác Du, nhưng tận mắt nhìn thấy ông ta đang yên đang lành
cắn răng tự sát, cũng khó tránh khỏi không sửng sốt.

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3