Bảy năm sau - Phần 04 Chương 56-57

56

- Táxi! Táxi! Um táxi
para levá-lo ao seu hotel.[1]

[1]. Tiếng Bồ Đào Nha
trong nguyên bản: Taxi! Taxi! Taxi về khách sạn nào! (ND)

Không khí ồn ào, những
tiếng ù ù khó phân biệt nổi là tiếng gì, những hàng người chờ lấy hành lý hay
qua cửa hải quan dài dằng dặc: sân bay Geleão rộng lớn chìm trong cái nóng nhớp
nháp và ngột ngạt của lò hơi.

- Táxi! Táxi! Um táxi
para levá-lo ao seu hotel?

Mặt mày nhăn nhó vì mệt
mỏi, khi ra đến sảnh, Nikki và Sebastian vượt qua đám tài xế taxi đang mời chào
khách du lịch rồi đi về phía quầy cho thuê ô tô. Chuyến quá cảnh dự kiến rất
ngắn ở São Palo đã phải kéo dài. Vì một lý do tắc nghẽn đường băng mù mờ mà
chuyến bay của họ khởi hành tiếp muộn hơn hai tiếng rưỡi và hạ cánh lúc 11h30.

- Em sẽ đi đổi ít tiền
trong khi anh lo vụ xe cộ nhé, cô đề nghị.

Đồng ý với cách phân
công nhiệm vụ này, Sebastian đứng vào dòng người đang xếp hàng chờ đợi rồi lấy
ra bằng lái của Botsaris. Khi đến lượt mình, anh do dự chọn kiểu xe. Cuộc tìm
kiếm của họ sẽ chỉ nằm trong phạm vi thành phố hay sẽ khiến họ phải đi đến
những địa điểm hiểm trở hơn? Vẻ lưỡng lự, anh chọn một chiếc Land Rover chắc
chắn rồi ra nhận xe ở một bãi đỗ ngập tràn ánh nắng.

Người đầm đìa mồ hôi,
anh cởi áo vest rồi ngồi vào ghế lái trong khi Nikki đang nghe trên điện thoại
“của cô” tin nhắn mà Constance đã để lại.

Theo đúng thỏa thuận, cô
cảnh sát đã đặt trước cho họ một phòng khách sạn tại khu phố Ipanema, liền kề
bãi biển nơi Flavia làm việc. Về phần mình, cô vẫn tiếp tục cuộc điều tra và cô
chúc họ may mắn.

Mệt rã rời sau chuyến
bay, họ chạy xe trong im lặng, đi theo các biển chỉ đường (Zonna Sul – Centro –
Copacabana[2]) phác họa hành trình xuống phía Nam từ Ilha do Governada [3] tới
tận trung tâm thành phố.

[2]. Tiếng Bồ Đào Nha
trong nguyên bản: Khu phố Nam – Trung tâm – Copacabana. (ND)

[3]. Tiếng Bồ Đào Nha
trong nguyên bản: Hòn đảo của chúa. (ND)

Sebastian lau mồ hôi
trên trán rồi dụi mắt. Bầu trời thấp hẳn xuống, nặng nề, bóng dầu, không khí ô
nhiễm ngột ngạt khiến mắt anh mờ đi và hai mí cồm cộm. Qua cửa kính nhuộm màu,
khung cảnh bên ngoài như mờ đi, phủ đầy sắc vàng cam, như hình ảnh lớp mỡ cắt
dày thớ.

Mới đi được vài cây số,
họ đã phải dừng vì tắc đường. Vẻ cam chịu, cả hai nhìn qua cửa sổ xe toàn cảnh
không gian xung quanh. Ven đường cao tốc, hàng nghìn ngôi nhà gạch trải dài đến
hút tầm mắt. Nhiều ngôi nhà hai tầng mái bằng giăng đầy dây phơi quần áo. Những
ngôi nhà đó tạo ấn tượng như đang chồng lên nhau, đan xen với nhau thành một
chùm nhà xếp chồng rất chênh vênh. Chằng chịt, lộn xộn, rộng lớn: khu ổ chuột
chen ngang vào khung cảnh, phá vỡ và bóp méo viễn cảnh về nơi này, khiến chân
trời nứt rạn để biến nó thành một tác phẩm cắt dán lập thể với tông màu đất
son, bốc lên mùi khét, han gỉ.

Dần dần, khung cảnh đô
thị cũng thay đổi. Những khu dân cư nghèo nhường chỗ dần cho các khu công
nghiệp. Cứ khoảng một trăm mét lại có những áp phích khổng lồ quảng cáo thông
tin về Cúp bóng đá thế giới sắp tới và Thế vận hội 2016. Khẩn trương chuẩn bị
cho hai cuộc thi tài thể thao này, cả thành phố dường như đã biến thành công
trường. Sau tấm lưới rào đất trống là những công trường khổng lồ đang định hình
lại cảnh quan: máy ủi thì phá hủy nốt các bức tường, máy xúc thì đổ đất vào một
chỗ nào đó, xe tải ben thì nối đuôi nhau chạy không ngừng.

Rồi chiếc xe chạy qua
cánh rừng toàn nhà chọc trời của khu phố buôn bán trước khi tiến vào khu phố
phía Nam thành phố nơi tọa lạc đa số khách sạn lớn và trung tâm thương mại của
thành phố. Thủ phủ vùng Carioca khi ấy trở lại với những hình ảnh quen thuộc
trên các tấm bưu thiếp: hình ảnh một cidade maravilbosa[4] được biền cùng những
ngọn đồi và núi bao quanh.

[4]. Tiếng Bồ Đào Nha
trong nguyên bản: thành phố tuyệt diệu. (ND)

Đến cuối hành trình,
chiếc Land Rover tiến ra trước mặt biển, chạy chậm dọc theo con đường nổi tiếng
Avenida Vieira Souto.

- Chính là ở đây! Nikki
vừa thốt lên vừa chỉ tay về phía một tòa nhà nhỏ có mặt tiền rất khác lạ bằng
kính, gỗ và đá cẩm thạch.

Họ giao chiếc xe 4x4 cho
nhân viên đỗ xe rồi tiến vào tòa nhà. Theo đúng hình ảnh khu phố này, khách sạn
có vẻ sang trọng và màu sắc, được bài trí rất có phong cách bằng nội thất từ
những năm 1950 và 1960, tạo ấn tượng như trong không gian một tập phim Mad Men.

Sảnh khách sạn toát lên
một không khí thú vị: gạch trần, nhạc dìu dặt, sàn nhà lát ván, trường kỷ bọc
đệm chần, tủ sách phong cách old school. Họ bồn chồn tiến vào quầy lễ tân –
được tạc từ một thân cây trong rừng Amazon – rồi lấy phòng dưới danh nghĩa Constance
Lagrange và Nicolas Botsaris.

Nikki và Sebastian chỉ ở
trong phòng đủ để giải khát và ngắm nhìn, từ ban công phòng họ, từng con sóng
mạnh mẽ tràn đến rồi vỡ tan trên bờ cát. Tập quảng cáo của khách sạn viết rằng
cái tên Ipanema xuất phát từ phương ngữ của người da đỏ châu Mỹ, nó có nghĩa là
“vùng nước dữ”. Một điềm dữ khiến họ bối rối, và họ đã quyết định không quá bận
tâm đến điều đó. Quyết tâm đi tìm bằng được “cô gái ở Ipanema” nên họ rời phòng
khách sạn ngay.

Vừa đặt chân ra ngoài,
họ lại bị cái nóng, mùi khói xe và tiếng ồn ào của xe cộ bao vây. Một dòng chảy
bất tận những người chạy bộ, trượt ván và những người đi xe đạp tranh giành vỉa
hè với người đi bộ. Khu phố này quy tụ một lượng lớn các cửa hàng sang trọng,
các phòng tập thể hình và những viện thẩm mỹ tư nhân.

Nikki và Sebastian băng
qua đường để sang lối dạo hai bên trồng cọ chạy dọc bãi biển. Đây là khu vực
dành cho cánh bán hàng rong tranh giành nhau từng ly một và dùng mọi chiêu trò
để thu hút sự chú ý của khách đi đường. Đeo trên người các thùng kem, thùng kim
loại, hoặc ngồi hẳn trong một chiếc lán nào đó, họ mời chào nước dừa, trà đá,
dưa hấu, bánh quy nướng vàng ươm, bánh cocada phủ caramen giòn tan, và còn cả
thịt bò xiên nướng, mùi cay nồng của món quà vặt này phảng phất khắp cả con
đường.

Hai người theo một cầu
thang nhỏ được xây dẫn xuống bãi biển. Vốn đẹp hơn bãi biển liền kề Copacabana,
Ipanema trải dài suốt ba cây số toàn cát trắng đến lóa mắt và bỏng rát dưới
nắng. Vào giờ ăn trưa, bãi biển rất đông người. Mặt đại dương lấp lánh, rung
lên dưới sức mạnh của những con sóng lừng đang xô vào bờ cát từng đợt điên
cuồng lấp lánh ngũ sắc. Nikki và Sebastian bỏ qua khu vực riêng tư và dịch vụ
bãi biển mà khách sạn họ ở dành cho khách thuê phòng. Họ thẳng tiến về phía
quán bar nơi Flavia làm việc.

Cứ khoảng bảy trăm mét
trên bãi biển lại có một đài quan sát được xây cao: một loại ponto dùng làm
điểm mốc và chỗ hẹn cho người đi tắm biển. Được cắm trang trí một lá cờ bảy sắc
cầu vồng, ponto 8 có vẻ là nơi gặp gỡ của dân đồng tính. Nikki và Sebastian
băng qua chỗ này để tiếp tục hành trình. Đám bụi nước từ biển bay vào bám lấy
họ. Xa xa, họ nhận ra bóng dáng đảo Cagarras nơi đang sáng lấp lánh hàng nghìn
ngọn lửa và hai ngọn núi song sinh “Hai anh em” mà họ đã nhìn thấy trên bức ảnh
ở chỗ Simon.

Họ tiếp tục đi dọc bờ
cát, luồn qua những đám đang chơi bóng đá hoặc bóng chuyền bãi biển. Bãi biển
này thật náo nhiệt, tựa như một sàn catwalk đang trình diễn đồ lót và áo tắm.
Ipanema tỏa ra mùi dâm dục. Một bầu không khí khiêu dâm thực sự đang bao trùm
nơi này. Với thân hình mảnh mai và cao ráo, những cô nàng đi tắm biển đang phơi
ra bộ ngực đã được tu sửa và tạo dáng trong những bộ đồ tắm hai mảnh bé tí xíu
trong tầm mắt của những tay lướt sóng với thân hình vạm vỡ bóng dầu tắm nắng.

Nikki và Sebastian đến
khu vực ponto 9, có thể thấy đây là điểm sang trọng nhất bãi biển này, nơi tụ
tập của đám cậu ấm cô chiêu đất Rio.

- Được rồi, Nikki nói
vắn tắt, chúng ta đang muốn tìm một cô gái xinh đẹp tóc vàng bán khỏa thân tên
là Flavia và phục vụ cocktail trong một quán bar tên là…

- Cachaca, Sebastian vừa
thì thầm vừa chỉ tay về phía một quán lợp lá vẻ xa hoa.

Họ đi về phía quầy bán
đồ uống. Quán Cachaca là một loại beach bar design phục vụ riêng tầng lớp khách
hàng giàu có mặc quần soóc kẻ và đeo kính râm đang vừa nhấm nháp những ly
mojito giá 60 real vừa nghe bossa nova đã được mix lại. Bọn họ săm soi từng cô
nàng phục vụ: tất cả những cô nàng này đều có vẻ ngoài giống nhau: hai mươi
tuổi, vóc dáng người mẫu, mặc váy cực ngắn, áo hở vai ngực khoét sâu…

- Xin chào, tôi là
Betina. Tôi giúp gì được cho anh chị? Một trong những tạo vật ấy hỏi họ.

- Chúng tôi đang tìm một
cô gái, Nikki giải thích, một người tên là Flavia…

- Flavia ư? Đúng, cô ấy
làm việc ở đây, nhưng hôm nay cô ấy nghỉ.

- Cô có biết cô ấy sống ở
đâu không?

- Không, nhưng tôi có
thể hỏi được.

Cô ta gọi một đồng
nghiệp lại, thêm một nàng Barbie nữa: tóc vàng, mắt sáng, nụ cười thiên thần.

- Giới thiệu với anh chị
đây là Cristina. Cô ấy sống cùng khu phố với Flavia.

Cô gái Braxin chào họ.
Dù rất đẹp nhưng ở cô gái này có gì đó man mác buồn và mong manh. Một thiếu nữ
yêu kiều e lệ, nhưng đã bị hút cạn sức sống.

- Flavia đã thôi việc từ
ba hôm nay rồi, cô ta thông báo với họ.

- Cô có biết vì sao
không?

- Không. Thường thì
chúng tôi hay đi cùng nhau nếu làm cùng ca. Nhưng bây giờ cô ấy không ở nhà
nữa.

- Cô ấy sống ở đâu?

Cô ta mơ hồ chỉ tay về
phía những ngọn đồi.

- Ở nhà bố mẹ, tại
Rocinba.

- Cô đã thử gọi điện cho
cô ấy à?

- Phải, nhưng tôi chỉ
nghe thấy máy trả lời tự động thôi.

Nikki rút từ ví ra một
tấm ảnh của Jeremy.

- Cô nhìn thấy cậu bé
này bao giờ chưa? Cô vừa hỏi vừa chỉ vào bức ảnh.

Cristina lắc đầu.

- Chưa, nhưng anh chị
biết đấy, với Flavia thì lũ con trai đến rồi lại đi liên tục ấy mà…

- Cô có thể cho chúng
tôi địa chỉ của cô ấy được không? Chúng tôi rất muốn hỏi bố mẹ cô ấy vài điều.

Cô gái Braxin nhăn mặt:

- Rocinba không phải là
nơi dành cho khách du lịch đâu! Anh chị không thể tới đó một mình được.

Sebastian năn nỉ, nhưng
vẫn bị từ chối như lần trước.

- Vậy cô có thể đưa
chúng tôi tới đó chứ? Nikki đề xuất.

Viễn cảnh đó chẳng thể
khiến cô nhân viên thấy vui vẻ:

- Không được, tôi sắp
bắt đầu ca làm việc rồi.

- Cô làm ơn đi,
Cristina! Chúng tôi sẽ đền cho cô cả ngày làm việc. Nếu Flavia là bạn cô thì cô
nên giúp cô ấy!

Lý lẽ này có vẻ đã có
tác dụng. Rõ ràng, Cristina đang bắt đầu cảm thấy có lỗi.

- Thôi được rồi, anh chị
chờ nhé.

Cô ta đi xin phép với
người hẳn là ông chủ: một tay trẻ tuổi mặc áo may ô bó sát đang hút caipirinhas
cùng một nữ khách hàng phải gấp đôi tuổi anh ta.

- Tôi đồng ý, cô xác
nhận lúc trở lại. Anh chị có ô tô chứ?

57

Chiếc Land Rover trông ì
ạch nhưng leo dốc ngon ơ trên con đường ngoằn ngoèo chữ chỉ dẫn về khu ổ chuột.
Ngồi sau vô lăng, Sebastian theo sát từng chỉ dẫn của Cristina. Ở băng ghế sau,
cô gái người vùng Carioca đã chỉ đường cho họ từ bãi biển, đầu tiên đưa họ băng
qua những khu liên hợp dân cư sang trọng ở phía Nam thành phố rồi dần vào
Estrada da Gávea, một con đường nhỏ uốn lượn theo sườn đồi, con đường độc đáo
với khu dân nghèo lớn nhất Rio.

Như phần lớn các khu dân
cư, khu Rocinba được xây dựng trên những morro, những ngọn đồi rộng mêng mông
nhô cao trên thành phố. Nikki ghé nhìn qua cửa kính và thấy hàng nghìn ngôi nhà
nằm cheo leo trên sườn dốc. Một mạng lưới chằng chịt những ngôi nhà nhỏ giăng
kín chân trời toàn màu gạch son và tạo cảm giác có thể sập bất cứ lúc nào.

Dần dà họ cũng ra khỏi
hẳn khu đường nhựa[1] để tiến về vùng đồi, sự đối nghịch đập thẳng vào mắt họ:
chính từ những khu dân cư nghèo này người ta lại có được những góc nhìn đẹp
nhất về thành phố. Khó tiếp cận, những chiếc tổ đại bàng này tặng cho bạn một
triển lãm toàn cảnh về bãi biển Leblon và Ipanema, và cả vị trí cao hơn hẳn
thành phố. Một điểm quan sát lý tưởng xuống thành phố dưới thấp lý giải cho
việc bọn buôn lậu ma túy chọn nơi đây làm tổng hành dinh.

[1]. Ở Rio, người ta
thường đặt ở thế đối lập khu “đường nhựa” – những khu phố ven biển nơi tầng lớp
khá giả sinh sống – và “morro”, những ngọn đồi là nơi cư ngụ của dân nghèo

Sebastian về số xe. Cửa
ngõ khu ổ chuột đã gần kề, nhưng một đoạn có khúc cua hình chữ Z, có vẻ như là
một hẻm núi bị thắt lại, đã gây tắc đường. Chỉ có những chiếc mô bi lét cũ kỹ
và những chiếc xe ôm nổ bành bạch mới có thể thoát khỏi đoạn ách tắc này:

- Đơn giản nhất là chúng
ta dừng lại ở đây thôi, Cristina khuyên giải.

Sebastian đỗ xe bên vệ
đường. Rồi cả nhóm bỏ lại chiếc xe địa hình và đi bộ nốt khoảng một trăm mét
cho tới cửa ngõ khu Rocinba.

Thoạt nhìn, nơi đây
chẳng có vẻ gì giống với hình ảnh nghèo nàn được miêu tả trong các cuốn cẩm
nang du lịch. Trong khi đã chuẩn bị tinh thần tiến vào một chốn nguy hiểm,
Nikki và Sebastian lại thấy mình đang ở một khu phố bình dân hiền hòa. Đường sá
sạch sẽ và nhà cửa xây bê tông, được nối liền với một dòng kênh, có điện và
truyền hình cáp. Đúng là một vài ngôi nhà cao tới bốn tầng chi chít hình vẽ
graffiti, nhưng chúng lại rất nhiều màu sắc và mang đến nét chấm phá tươi vui
dễ chịu cho nơi này.

- Ở Rio, hơn hai mươi
phần trăm dân Carioca xuất thân từ các khu phó nghèo, Cristina giải thích. Phần
lớn người sống ở đây đều làm ăn lương thiện: vú em, người giúp việc, lái xe
buýt, y tá, thậm chí một số còn là giáo viên…

Nikki và Sebastian nhận
ra mùi gia vị, mùi đồ nướng xiên và mùi ngô mà họ từng phát hiện thấy trên bãi
biển. Vừa có vẻ mơ màng vừa thoáng sục sôi, không khí nơi đây khá thanh bình.
Tiếng nhạc baile funk[2] đinh tai nhức óc vọng tới từ các ngôi nhà. Trên phố
chính, lũ trẻ vừa đá bóng vừa tự xem mình là Neymar. Ngồi bên chiếc bàn đặt
ngoài hiên nhà, đám đàn ông mọi lứa tuổi đang nhấm nháp bia Bamberg Pilsen trong
khi đám phụ nữ, có người còn rất trẻ, trông nom lũ trẻ mới sinh hoạt hoặc buôn
chuyện, tay tì vào cửa sổ.

[2]. Loại nhạc pha trộn
giữa rap và funk, ca từ sống sượng, điển hình cho các khu phố bình dân ở Rio.

- Vừa có một đợt truy
quét của quân đội và cảnh sát, Cristina giãi bày trong lúc họ đi qua một bức
tranh tường rất lớn màu sắc rực rỡ lỗ chỗ vết đạn.

Rồi họ rời trục đường
chính để tiến vào một đoạn ngắt nghoéo toàn những con hẻm dốc và chật hẹp. Một
mê cung các con ngõ nhỏ dốc đứng được liên két với nhau nhờ các cầu thang. Bầu
không khí đã dần biến đổi và khu dân nghèo giờ đây hiện ra dưới một dáng vẻ kém
hấp dẫn hơn. Bắt đầu từ đây, các ngôi nhà trông tựa như đám tàu thuyền tan nát
sau trận đắm tàu: rác thải ngập ngụa đến tận cửa nhà và những búi dây cáp điện
treo lủng lẳng ngay trên đầu họ, cho thấy tình trạng lưới điện bừa bãi nơi này.
Trong lòng canh cánh mối lo, Nikki và Sebastian khó khăn lắm mới thoát được
khỏi đám trẻ con vội túa ra quanh họ để ăn xin.

Giờ thì đường phố không
còn được đặt tên nữa, nhà cửa cũng chẳng có số. Những cái bóng đầy đe dọa của
các ngôi nhà phủ lên những máng nước lộ thiên. Nước ứ đọng lại trong các ngõ
ngách dẫn dụ cả ổ muỗi tới.

- Chính quyền thường quá
bằng lòng với việc chỉ cần thu gom rác thải trên các con phố chính, Cristina
giải thích.

Theo chỉ dẫn của cô phục
vụ bàn trẻ măng, cả ba người cùng rảo bước khiến lũ chuột phải sợ hãi tránh
đường. Năm phút sau, họ lại tới một sườn đồi nữa, những ngôi nhà ở đây lại càng
xập xệ nữa.

- Đây rồi, cô ta vừa nói
vừa gõ vào cửa kính một căn phòng mà mặt tiền quá mức tàn tạ.

Sau một lát chờ đợi, một
bà già lưng còng ra mở cửa cho họ.

- Đây là mẹ của Flavia,
Cristina cho họ biết.

Dù trời đang rất nóng,
bà ta vẫn choàng một chiếc khăn san dày sụ trên người.

- Bom dia, Senhora Fontana.
Você já viu Flavia?[3]

[3]. Tiếng Bồ Đào Nha
trong nguyên bản: Chào bác Fontana. Bác có gặp Flavia không? (ND)

- Olá, Cristina[4], bà
già chào cô ta rồi vừa đáp vừa giữ nguyên cánh cửa khép hờ.

[4]. Tiếng Bồ Đào Nha
trong nguyên bản: Chào Cristina. (ND)

Cristina quay lại phía
vợ chồng Larabee để phiên dịch:

- Hai hôm rồi, bà
Fontana không có tin tức gì của con gái và…

Cô gái chưa kịp nói nốt
câu thì bà già kia đã cướp lời. Không hiểu một chữ cắn đôi tiếng Bồ nào, Nikki
và Sebastian đành chấp nhận làm khán giả thụ động trong cuộc trò chuyện của hai
người phụ nữ Braxin.

Làm sao người phụ nữ này
lại có thể có một cô con gái hai mươi tuổi được chứ? Nikki tự hỏi trong khi
quan sát bà già Carioca. Gương mặt bà ta hằn sâu những nếp nhăn như bị khía,
méo mó vì lo âu và thiếu ngủ. Có thể dễ dàng đoán ra được bà ta cũng phải bảy
mươi tuổi rồi. Đan xen với những tiếng rì rầm rên rỉ, tràng độc thoại của bà ta
thật không thể chịu nổi.

Cristina đành ngắt lời
bà ta để giải thích:

- Bà ấy bảo hồi đầu
tuần, Flavia đã cho một thanh niên người Mỹ và em gái cậu ta tá túc tại nhà…

Nikki mở ví lấy ra một
bức ảnh của cặp sinh đôi rồi chìa ra cho bà ta.

- Eles são os únicos!
Eles são os únicos[5]! Bà ta nhận ra chúng.

[5]. Tiếng Bồ Đào Nha
trong nguyên bản: Chính là chúng! Chính là chúng (ND)

Sebastian cảm thấy tim
mình đập dồn dập. Chưa bao giờ họ ở gần đích như lúc này…

- Chúng đi đâu rồi? Anh
hối thúc cô gái.

Cristina nói tiếp:

- Hôm kia, một nhóm
người có vũ khí ập đến nhà bà ấy từ sáng sớm. Họ đã bắt Flavia đi cùng hai con của
anh chị.

- Nhóm người ư? Nhưng
nhóm người nào?

- Os Seringueiros! Bà ta
hét lên. Os seringueiros!

Nikki và Sebastian liếc
nhìn Cristina giục giã.

- Bọn… bọn Seringueiros,
cô lắp bắp. Tôi không biết chúng là ai.

Tiếng la hét khiến hàng
xóm láng giềng chú ý. Bám vào khung cửa sổ, những kẻ ngồi lê đôi mách bỏ lại
telenovdas của họ để thưởng thức màn kịch trên phố. Quanh nhà, đám đàn ông với
ánh mắt lờ đờ gạt lũ trẻ ra để ghi nhận tình hình.

Cristina trao đổi vài
lời nữa với bà già.

- Bà ấy đồng ý chỉ cho chúng
ta phòng của Flavia, cô ta nói. Có vẻ các con của anh chị đã bỏ lại đồ đạc ở
đây.

Nikki và Sebastian bồn
chồn theo bà già bước vào căn nhà rách nát. Bên trong nhà cũng tuềnh toàng hệt
như người ta tiên đoán khi nhìn vẻ ngoài ngôi nhà. Được ghép nối vội vàng, vài
tấm ván ghép làm nhiệm vụ của một vách ngăn. Phòng của Flavia là một phòng
chung có kê chiếc giường hai tầng. Trên một tấm đệm, Sebastian nhận ra chiếc
túi du lịch bằng da màu hung nhạt mà Camille thường dùng khi đi đâu đó. Anh
cuống cuồng lao tới chiếc túi du lịch rồi lộn tung bên trong ra: một chiếc quần
jean, hai áo thun, đồ lót, một túi đựng đồ vệ sinh cá nhân. Không có gì đặc
biệt, có thể chỉ trừ… điện thoại di động của con gái anh. Anh thử bật máy lên
nhưng lượng pin còn quá ít mà sạc thì không thấy đâu. Thất vọng tràn trề, anh
đút điện thoại vào túi để rồi sẽ xem xét sau. Dù sao thì họ cũng đã có một
hướng đi. Vậy là trước khi bị những kẻ Seringueiros bí hiểm kia bắt cóc,
Camille và Jeremy đúng là đã tới đây cùng cô gái người Braxin…

Bà già chủ nhà lại bắt
đầu những lời than vãn. Bà ta la hét, khóc lóc, nức nở, xin Chúa trời chứng
giám, giơ nắm đấm lên. Cô nhân viên phục vụ bảo vợ chồng người Mỹ ra ngoài. Bên
ngoài, tinh thần cũng sục sôi như vậy. Đám hàng xóm hoàn tòan mù tịt về vụ việc
tiến lại phía họ và tỏ rõ ý định sẵn sàng đổ thêm dầu vào lửa. Một đám người
đang lớn tiếng trước nhà. Sự căng thẳng trở nên hiển hiện hơn: sự thù địch tăng
dần. Rõ ràng họ không hề được chào đón ở đây.

Đột nhiên, bà già nói
cộc lốc luôn với họ.

- Bà ấy bảo chính vì hai
đứa con của anh chị mà Flavia mới bị bắt đi, Cristina phiên dịch. Bà ấy buộc
tội anh chị đã mang bất hạnh tới nhà họ.

Bầu không khí trở nên
kích động: một gã dân cư khu ổ chuột đã ngà ngà say xô đẩy Nikki, còn Sebastian
thì tránh được xô rác đổ ào xuống từ một khung cửa sổ.

- Tôi sẽ cố trấn an họ.
Anh chị đi đi! Tôi sẽ trở lại bằng cách của tôi.

- Cảm ơn cô, Cristina,
nhưng…

- Đi đi! Cô ta nhắc lại.
Tôi nghĩ anh chị không ý thức được mối nguy hiểm…

Nikki và Sebastian gật
đầu xác nhận rồi đành bỏ lại cô gái Carioca đang bị những lời chửi rủa và đe
dọa vây quanh. Họ chạy ngược trở lại cố gắng tìm ra đường cũ giữa mạng lưới
chằng chịt những con ngõ chật chội và dốc đứng tỏa khắp khu ổ chuột này.

Khi họ ra tới khúc cua
hình chữ Z nơi đã đỗ xe lại, những kẻ truy đuổi họ đã bỏ cuộc. Nhưng ô tô của
họ thì biến mất.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.