Bảy năm sau - Phần 01 Chương 10-12

10

Họ băng qua phố tới chỗ
chiếc mô tô ba bánh cổ của Nikki. Một chiếc BMW cũ rích đời hai, chắc chắn ra
đời từ những năm 1960.

Cô chìa cho anh chiếc mũ
bảo hiểm mà anh đã đội lúc đi.

- Bây giờ tính sao?

Khuôn mặt Nikki kín như
bưng. Gỉa thiết về việc Jeremy đi dạt đang hiện rõ mồn một. Để có tiền, nó đã
bán cây ghi ta đi rồi bán đấu giá chiếc máy quay. Nó đã bỏ trốn đồng thời hết
sức đề phòng để không bị tìm ra. Và nhất là, nó có lợi thế hơn họ ba ngày.

- Nếu thằng bé đi như
thế, chứng tỏ nó đang sợ, cô nói. Rất sợ.

Sebastian dang rộng hai
tay ra dấu bất lực.

- Nhưng sợ cái gì chứ?
Và tại sao nó lại không tin tưởng vào chúng ta?

- Bởi vì anh chính xác
không phải là mẫu người biết cảm thông.

Anh chợt nảy ra một ý:

- Còn Camille? Có khi
nào con bé nhận được tin tức gì từ anh trai nó không nhỉ?

Khuôn mặt Nikki bừng
sáng. Đó là một khả năng cần khai thác. Cặp song sinh dù không gặp nhau thường
xuyên nhưng mấy tháng gần đây chúng tỏ ra thân thiết với nhau hơn.

- Cô thử gọi cho con bé
nhé?

- Tôi á? Cô sửng sốt.

- Tôi nghĩ như thế hay
hơn. Tôi sẽ giải thích sau...

Trong khi Nikki bấm số
di động của con gái, Sebastian gọi điện đến văn phòng. Joseph, quản lý xưởng
của anh, đã gửi cho anh hai tin nhắn liên tiếp yêu cầu anh gọi lại khẩn cấp.

- Chúng ta đang gặp vấn
đề lớn đấy, Sebastian. Farasio đã cố gọi cho cậu rất nhiều lần và họ phàn nàn
là cậu toàn lờ cuộc gọi của họ đi.

- Tôi gặp trở ngại. Một
chuyện bất ngờ.

- Nghe này, họ đã đột
xuất ghé qua xưởng. Họ không thấy cậu đi làm. Họ muốn nghe xác nhận của cậu
trước một giờ chiều. Một lời cam kết đại loại là cậu sẽ gửi lại bản giám định
cho họ trước tối nay.

- Nếu không thì sao?

- Nếu không, họ sẽ gửi
gắm việc kiểm định sang Furstenberg.

Sebastian thở dài. Sáng
nay, anh đã mở phải cái vòi tuôn bực mình và giờ đang không biết khóa nó lại
thế nào. Anh gắng hết sức bình tĩnh để đánh giá tình hình. Nhờ vào việc giám
định của anh, vụ bán cây đàn của Carlo Bergonzi có thể mang lại cho anh khoản
hoa hồng lên tới 150.000 đô la. Khoản tiền anh đã cho ghi vào ngân sách công ty
và là khoản tiền anh cần để duy trì công ty ở mức ổn thoả. Nhưng ngoài chuyện
thiệt hại về tiền bạc, để mất vụ Bergonzi này chắc chắn ảnh hưởng không nhỏ đến
uy tín. Thế giới violon thật nhỏ bé. Mọi chuyện sẽ lan rất nhanh.

Vụ bán hàng này là một
sự kiện uy tín mà Furstenberg, đối thủ cạnh tranh lớn của anh, sẽ không bỏ lỡ
dịp khuếch trương thanh thế hòng xoay chuyển tình thế có lợi cho họ.

Sebastian không hề huênh
hoang. Hơn hai mươi năm nay, anh cộng tác cùng các nghệ sĩ: những kẻ tính cách
đồng bóng, hay dao động, cả tin. Những nghệ sĩ diễn tấu sáng nắng chiều mưa
nhưng cũng rất tài năng. Những nhạc công với bản ngã to quá cỡ luôn coi chuyện
làm việc với thợ làm đàn giỏi nhất là vấn đề thể diện. Mà giỏi nhất, chính là
anh! Gần hai thập kỷ qua, anh đã đưa Larabee & Con trai trở thành hiệu đàn
nổi tiếng nhất nước Mỹ. Không chỉ có bàn tay khéo léo, người ta còn thừa nhận
anh có một năng khiếu thật sự, một thính giác thính nhạy bậc nhất và khả năng
thấu hiểu khách hàng sâu sắc, tất cả những điều ấy giúp anh có thể đưa ra những
nhạc cụ cực kỳ phù hợp với cá tính và loại hình biểu diễn của mỗi khách hàng.
Trong các kiểm tra ngẫu nhiên, violon của anh thường đánh bại đàn của nhà
Stradivari và nhà Guarneri. Được công nhận xuất chúng, tên tuổi anh trở thành
cái mác đảm bảo chất lượng tuyệt vời. Từ đó, các nghệ sĩ diễn tấu tới xưởng của
anh để mua một chiếc “Larabee”. Nhờ vào danh tiếng này, anh đã có hàng chục
khách hàng là những ngôi sao hàng đầu đang thống trị thế giới violon. Những
ngôi sao mà anh đã chinh phục thành công vì lối suy nghĩ anh chính là người
giỏi nhất, anh chính là người tài giỏi nhất có thể chăm lo đến nhạc cụ của họ
hoặc làm thêm cho họ một cái mới đã dần dần hình thành. Nhưng vị trí này rất
bấp bênh. Nó vừa dựa trên tài năng được nhìn nhận khách quan vừa dựa trên hiệu
ứng trào lưu, một sự cân bằng vừa phải giữa truyền thông và những lời rỉ tai ưu
ái, nhưng luôn dễ thay đổi. Hơn bao giờ hết, trong thời buổi khủng hoảng này,
Furstenberg và một số nhà làm đàn nổi tiếng khác vẫn phục kích chờ thời, canh
chừng từng bước sa chân nhỏ nhất của anh. Thế nên anh không thể để mất hợp đồng
này. Chấm dứt tranh luận.

- Anh thay mặt tôi gọi
điện lại cho họ nhé, anh đề nghị với Joseph.

- Chính cậu mới là người
họ muốn nói chuyện.

- Nói với họ là tôi sẽ
liên lạc với họ trong khoảng bốn mươi lăm phút nữa. Lúc đã về văn phòng. Họ sẽ
có bản giám định trước tối nay.

Anh gác máy cùng lúc với
Nikki.

- Camille không nhấc
máy, cô giải thích. Tôi đã nhắn tin lại cho nó. Tại sao anh không muốn đích
thân gọi cho nó?

Thay vì trả lời câu hỏi,
anh báo trước với cô:

- Nghe này, Nikki, tôi
sẽ phải ghé qua văn phòng.

Cô sững sờ nhìn anh chằm
chằm.

- Ghé qua văn phòng ư?
Con trai anh mất tích còn anh thì quay lại làm việc!

- Tôi cũng đang lo lắng
chết đi được đây, nhưng tôi không phải là cảnh sát. Cần phải tiến hành...

- Tôi sẽ gọi Santos, cô
ngắt lời anh. Chí ít anh ấy cũng biết phải làm gì.

Nói là làm. Cô bấm số
người tình rồi kể với anh những điểm chính trong câu chuyện mất tích của
Jeremy.

Sebastian nhìn cô, không
nao núng. Cô đang cố khiêu khích anh, nhưng không ăn thua. Anh có thể làm gì
chứ? Phải lần theo hướng nào cơ chứ? Không thể quyết định nổi, anh cảm thấy vừa
lo lắng vừa bất lực.

Đến lúc này, sự can
thiệp của cảnh sát lại khiến anh nhẹ lòng. Vả lại họ đã quá lần lữa mới báo cho
nhà chức trách.

Trong lúc chờ cô kết
thúc cuộc điện thoại, anh ngồi xuống vị trí con khỉ[1], đội chiếc mũ bảo hiểm
bằng da vào – chắc chắn là không đúng tiêu chuẩn – rồi hạ cặp kính phi công to
sụ xuống. Anh cảm thấy mình đang bị các sự kiện đè nặng, lấn lướt. Anh đang làm
gì ở đây thế này, trong khoang sau của một chiếc xe kỳ quặc, phục trang lố
lăng, kỳ cục? Theo cái mối rắc rối quái quỷ nào mà cuộc đời anh dường như đang
mất kiểm soát vậy? Tại sao con trai anh lại cứ gây ra hết chuyện dại dột này
đến chuyện dại dột khác? Tại sao đứa con gái mới mười lăm tuổi của anh lại nhồi
nhét vào đầu cái ý nghĩ ngủ với bọn con trai? Tại sao sự nghiệp của anh lại
đang có nguy cơ tan thành mây khói?

[1]. Trong thi đấu, đây
là vị trí dành cho hành khách ngồi trên mô tô ba bánh, người này nhào lộn để
giữ cân bằng cho chiếc xe.

Nikki gác máy rồi lại
chỗ anh mà chẳng nói lời nào. Cô ngồi lên xe, vít ga, khiến động cơ rú lên rồi
bất thần lao vọt vể phía kho cảng. Khuôn mặt bị gió bạt đi, mông và răng nghiến
chặt, Sebastian bám chặt lấy chỗ mình ngồi. Anh đã bỏ quên áo khoác ở nhà cô và
giờ đang run lập cập trong bộ trang phục lịch thiệp, nhưng mỏnh manh. Trái
ngược với vợ cũ, anh thích ở nhà hơn là ra đường. Không phải kiểu người thích
du lịch bụi, anh cảm thấy thoải mái trong tiện nghi xa hoa của chiếc Jaguar hơn
là màn tra tấn trên chiếc xe bập bênh này. Nhất là khi dường như cô thấy thích
thú một cách tinh quái với việc tăng tốc mỗi lần thấy một ổ gà hiện ra trên
đường.

Rốt cuộc họ cũng đến
trước cái nhà máy cũ nơi có căn hộ của Nikki.

- Tôi sẽ lên cùng cô để
lấy áo khoác của tôi, anh báo trước trong lúc xuống xe. Tôi để chìa khóa ô tô
trong đó.

- Anh muốn làm gì thì
làm, cô đáp lại mà không buồn nhìn anh. Tôi thì tôi sẽ đợi Santos.

Anh theo cô vào cầu
thang. Khi đến hết cầu thang, cô mở cánh cửa kim loại dẫn vào căn hộ rồi hét
lên kinh hoàng khi tiến vào trong.

11

Tràng kỷ bị rạch tan
hoang, đồ đạc bị lật nhào, các giá để đồ bị phá nát. Phòng khách đang trong
tình trạng khiến người ta hiểu ra một điều chắc chắn: trong lúc họ đi vắng, căn
hộ đã bị cướp phá.

Tim đập mạnh, Nikki bước
lên ghi nhận thiệt hại. Mọi thứ đều bị xới tung. Ti vi bị tháo khỏi tường,
tranh bị vứt xuống đất, ngăn kéo bị lật ngửa, giấy tờ nằm rải rác khắp căn
phòng.

Cô run rẩy, bàng hoàng
khi nhìn thấy chốn riêng tư của mình bị xâm phạm, nhà cửa bị cướp phá.

- Chúng đã cuỗm mất cái
gì? Sebastian hỏi.

- Khó nói lắm. Dù gì thì
máy tính xách tay của tôi cũng không mất. Nó vẫn nằm trên quầy bar trong bếp
kia kìa.

Kỳ lạ thật.

Trên một trong những
ngăn giá hiếm hoi còn nguyên, anh nhìn thấy một chiếc hộp lốm đốm rất đẹp.

- Nó có giá trị không,
cái đó ấy?

- Đương nhiên, đó là đồ
trang sức của tôi mà.

Anh mở cái hộp. Trong
đó, ngoài vài món đồ khác, có những chiếc nhẫn và xuyến anh đã tặng cô ngày
xưa. Những sản phẩm vô giá của Tiffany.

- Loại trộm gì mà lại
ngớ ngẩn đến mức không lấy máy tính xách tay và một hộp trang sức để phơi ra
thế này?

- Suỵt! Cô vừa bảo anh
vừa đặt ngón trỏ lên miệng ra dấu.

Anh im lặng dù không
hiểu gì, cho đến khi họ nghe thấy một tiếng gãy. Vẫn còn ai đó ở trong nhà!

Dùng tay ra hiệu, cô yêu
cầu anh không được nhúc nhích rồi leo những bậc thang kim loại dẫn lên tầng.
Hành lang dẫn đến phòng cô trước.

Không có ai.

Rồi phòng của Jeremy.

Qúa muộn rồi.

Ô cửa sổ cánh sập hướng
ra sân đã bị đập tan tành. Nikki ngó xuống thì nhìn thấy một dáng người ục ịch
đang tẩu thoát qua lối cầu thang thoát hiểm bằng gang. Cô bước qua cửa sổ định
đuổi theo người đó…

- Bỏ qua đi, Sebastian
khuyên cô đồng thời giữ cánh tay cô lại. Có thể hắn mang vũ khí.

Cô lùi lại rồi đi lần
lượt hết từng phòng. Tên trộm hay lũ trộm đã lục tung toàn bộ căn nhà. Rụng rời
khi nhìn thấy đồ đạc trong nhà tung tóe khắp sàn, cô chỉ có thể nói rằng:

- Chúng đến đây không
phải để ăn trộm, mà để tìm một thứ gì đó.

Sebastian để ý nhiều hơn
tới phòng của Jeremy: thoạt nhìn, chẳng mất thứ gì. Một cách máy móc, anh chỉnh
lại các cây máy tính đang hơi cập kênh. Ở anh có gì đó hơi bệnh hoạn, ở mức độ
rối loạn ám ảnh: luôn lo ngại sâu sắc về sự lộn xộn, có xu hướng bị ám ảnh về
sự sạch sẽ. Anh dựng lại chiếc xe đạp fixed gear, dựng thẳng lại một chiếc giá
có nguy cơ đổ ụp đến nơi rồi thu nhặt hết các lá bài poker rơi xuống sàn. Khi
lấy chiếc hộp nhôm đựng bộ bài, anh phác một cử chỉ ngạc nhiên. Các thẻ bài
bằng gốm dính vào với nhau, mỗi chồng tạo thành một dạng ống rỗng tròn. Anh
nhìn vào bên trong: nhiều túi nilon nhỏ bị nêm chặt vào các lỗ hổng. Anh rút ra
một trong số những túi đó. Bên trong chứa đầy thứ bột trắng.

Không, đây không phải là
sự thực…

Hốt hoảng, anh lật hết
các đế gốm để bày ra giường khoảng chục gói nhỏ bọc giấy bóng trong suốt.

Là cocain!

Anh không thể tin nổi
vào điều đó.

- Chết tiệt, Nikki thốt
ra khi bước vào trong phòng.

Họ nhìn nhau, cả hai đều
sững sờ.

- Đây chính là thứ lũ
trộm kia tìm. Chỗ này ít nhất cũng phải một kilôgram!

Nhưng Sebastian vẫn
không chịu tin điều đó.

- Chỗ này quá nhiều, khó
có thể là thật được. Đó có thể… một màn kịch hay một trò đùa.

Nikki lắc đầu rồi bĩu
môi nghi hoặc. Cô lấy một lượng nhỏ từ một trong số những túi đó rồi nếm thử.
Vị đắng và cay tạo cảm giác tê tê trên đầu lưỡi cô.

- Chính là cocain,
Sebastian. Chắc chắn đấy.

- Nhưng sao…

Câu nói của anh bị tiếng
chuông kính coong vui tai ngắt ngang. Có người bấm chuông cửa.

- Santos! Cô kêu lên.

Vẻ sững sờ và hoảng hốt
hiện rõ mồn một trên mặt cả hai người. Lần đầu tiên sau bao nhiêu năm, họ cảm
thấy được nối lại với nhau bằng một sợi dây vững chắc: bảo vệ con trai. Hai
trái tim họ đang đập cùng một nhịp. Cả những hồi hộp, cả mồ hôi, cả cơn choáng
váng.

Hồi chuông thứ hai vang
lên. Anh chàng cớm đang mất kiên nhẫn.

Giờ không phải lúc trì
hoãn nữa. Họ cần đưa ra quyết định, và phải thật nhanh. Jeremy đang trong phen
thử thách. Nếu ý định giấu cảnh sát phát hiện của họ được xem như tự sát, thì
thú nhận rằng con trai họ giấu một kilôgram cocain trong phòng đồng nghĩa với
việc xử thằng bé một án tù dài hạn. Cầm cố sự nghiệp học hành và tương lai của
nó. Khiến cho bước chân vào đời của nó quá nặng nề. Nhấn chìm nó vào địa ngục ở
một trại cải tạo.

- Cần phải… Anh mở lời

-… tẩu tán chỗ ma túy
này, cô kết thúc câu nói.

Liên minh, thành lũy
cuối cùng chống lại mối nguy hiểm.

Yên tâm vì đã ở vị thế
liên minh, Sebastian chộp lấy vài túi cocain rồi ném chúng vào toa lét trong
phòng tắm liền kề với căn phòng. Nikki cũng giúp sức với anh, đổ vào bồn rửa
nửa còn lại của “lô hàng”.

Hồi chuông thứ ba réo
lên.

- Ra mở cửa cho anh ta
đi. Tôi sẽ ra chỗ cô!

Cô đồng ý. Trong khi cô
theo cầu thang xuống phòng khách, anh giật nước lần thứ nhất. Nước hơi khó hòa
tan cocain. Không những không trôi tuột đi trong đáy đường ống, những túi nhỏ
đó còn bịt kín hệ thống đường ống. Sebastian làm lại lần nữa, nhưng không được
ích lợi gì. Hoàn toàn bấn loạn, anh nhìn thứ nước nhờ nhờ cứ ùn ùn dâng lên đến
miệng bồn cầu và đang có nguy cơ tràn ra ngoài.

12

- Em lâu thế! Santos
phàn nàn. Anh bắt đầu thấy lo rồi đấy.

- Em không nghe thấy anh
gọi chuông, Nikki nói dối.

Cô nép lại để anh đi
qua, nhưng anh dừng sững lại khi thấy căn hộ bị phá tan hoang.

- Chuyện gì xảy ra vậy?
Lốc xoáy vừa quét qua phòng khách nhà em à?

Bị bất ngờ, cô chẳng
biết trả lời thế nào. Cô cảm thấy tim mình đang đập dồn còn mồ hôi thì túa ra
trên trán.

- Em... em dọn dẹp một
chút ấy mà, thế thôi.

- Em nhạo anh đấy à?
Nghiêm túc đấy chứ, Nikki?

Cô không biết nói sao.
Nhìn tình trạng nhà cửa lúc này, cô sẽ không thể thuyết phục nổi anh.

- Em giải thích cho anh
chứ? Anh nói giọng hối thúc.

Giọng nói đầy thuyết
phục của Sebastian vang lên từ cầu thang như một sự giải thoát:

- Chúng tôi cãi nhau,
chuyện là thế, không phải sao?

Ngây người ra, Santos
quay lại xem kẻ mới đến là ai. Đảm nhiệm xuất sắc vai diễn gã chồng cũ ghen
tuông, Sebastian trưng ra một khuôn mặt hung hăng.

- Anh gọi đây là cãi
nhau á? Anh chàng cảnh sát trỏ tay vào phòng khách tan hoang.

Bối rối, Nikki giới
thiệu hai người với nhau.

Hai người đàn ông khẽ
gật đầu chào nhau. Sebastian cố giấu vẻ ngạc nhiên, nhưng thật ra, anh có chút
bất ngờ với vẻ ngoài của Santos. Anh ta cao hơn anh một cái đầu. Là con lai,
thân hình cân đối, các đường nét mảnh mai, trông anh ta chẳng có vẻ gì là một
tên cớm cục súc và hung tợn. Bộ đồ anh ta mặc được cắt rất khéo - hẳn phải đáng
giá nửa tháng lương của khổ chủ - mái tóc cắt gọn gàng, râu ria được tỉa đẹp
miễn chê tạo nên dáng vẻ chỉn chu đẩy thiện cảm.

- Không còn thời gian để
lãng phí nữa đâu, anh chàng vừa nói vừa nhìn chằm chằm vào hai bậc phụ huynh.
Tôi không muốn làm hai người lo lắng, nhưng ba ngày không có chút tin tức nào
về một cậu nhóc là hơi nhiều rồi đấy.

Anh ta vừa vô tư cởi cúc
áo vest vừa nói tiếp bằng cái giọng ra vẻ hiểu biết.

- Các vụ mất tích thường
được chính quyền địa phương phụ trách, trừ phi việc điều tra vượt quá phạm vi
một bang hoặc khi đó là vụ mất tích của trẻ vị thành niên. Trong trường hợp
này, Cục cảnh sát điều tra liên bang FBI sẽ can thiệp thông qua CARD, Cơ quan
xử lý nhanh các vụ bắt cóc trẻ em. Tôi có quen một người ở đó. Tôi đã gọi điện
báo cho anh ta biết về vụ Jeremy mất tích. Họ đang đợi chúng ta tại văn phòng ở
Midtown, trong tòa nhà Metlife.

- OK, bọn em sẽ theo
anh, Nikki quyết định.

- Tôi sẽ lấy xe,
Sebastian dịu giọng.

- Thật ngớ ngẩn: tôi có
xe công vụ, chúng ta sẽ tránh được các chỗ tắc đường nhờ còi hiệu.

Sebastian liếc nhanh
sang Nikki.

- Hai bọn em sẽ gặp anh
ở đó, Lorenzo.

- Ý hay đấy! Anh chàng
mỉa mai. Hai người đang lãng phí thêm thời gian đấy!

Hiểu ra rằng không thể
khiến họ đổi ý, anh chàng đi ra phía cửa.

- Dù sao thì đấy cũng là
con trai các người! Anh nói trong lúc đóng sập cánh cửa lại.

Sự ra đi của anh chàng
cảnh sát chẳng thể khiến bầu không khí bớt căng thẳng hay bối rối. Còn lại với
nhau, Nikki và Sebastian buộc phải đối diện với những điểu còn do dự. Đờ đẫn cả
người vì sợ đã quyết định sai, cả hai khó khăn lắm mới phân tích được các thông
tin mà họ vừa được cập nhật: vụ dạt nhà của Jeremy, thú chơi poker, vụ phát
hiện ma túy...

Theo phản xạ, họ lộn lại
phòng con trai. In extremis[1], Sebastian đã thông thành công toa lét nhờ cán
một cái chổi cọ sàn. Dù bây giờ tất cả dấu vết ma túy trong nhà đã biến mất thì
tình hình cũng không vì thế mà không bị coi là ác mộng.

[1]. Tiếng Latin trong
nguyên bản: rốt cuộc. (ND)

Trong lúc đi tìm dấu
vết, anh kiểm tra kỹ hơn nữa hộp đựng bài bằng nhôm và những thứ bên trong.
Không có đế kép, không có vết chạm khắc đặc biệt nào, cả trên lá bài thật lẫn
các thẻ bài giả bằng gốm. Bên trong hộp được lót một lớp mút tổ ong chứa một
chiếc túi. Anh thò tay vào đó. Rỗng không... trừ một tấm lót cốc bằng bìa cứng.
Ở mặt trước là hình quảng cáo một nhãn hiệu bia; mặt sau là hình vẽ một lưỡi
dao uốn cong, biển hiệu cách điệu của một tiệm đồ uống.

Bar Boomerang

17 đường Frederick –
Bushwick

Chủ quán: Drake Decker

Anh chìa miếng bìa cho
Nikki.

- Cô biết chỗ này không?

Cô lắc đầu. Anh nhấn
mạnh:

- Chắc chắn là thằng bé
thường chơi poker ở đó, không phải sao?

Anh tìm kiếm ánh mắt của
cô, nhưng không còn.

Vẻ nhợt nhạt, người run
lẩy bẩy, đôi mắt long lanh nhìn chằm chằm vào hư không, Nikki dường như đã
buông xuôi.

- Nikki! Anh hét lên.

Cô đột ngột bước ra khỏi
phòng. Anh bắt kịp cô trong cầu thang rồi theo cô vào phòng tắm nơi cô uống vài
viên an thần.

Anh nắm chặt vai cô.

- Cô ngồi xuống đi.

Anh cố gắng hết sức
trình bày với cô kế hoạch của mình bằng giọng bình tĩnh:

- Sau đây là những gì
chúng ta sẽ làm. Cô tháo cái thùng của chiếc slide-car ra đi, rồi đi mô tô đến
Manhattan. Càng nhanh càng tốt. Cô phải chặn được Camille ở cổng trường.

Anh nhìn đồng hồ đeo
tay.

- Con bé tan học lúc 2
giờ chiều. Nếu đi ngay bây giờ, cô có thể kịp đến đó. Chỉ có đi bằng xe hai
bánh thì mới kịp được thôi.

- Tại sao anh phải lo
lắng cho con bé thế?

- Cô nghe đây, tôi không
biết đống cocain trong phòng Jeremy là thế nào, nhưng những kẻ sở hữu nó muốn
lấy lại chỗ đó, đương nhiên là thế.

- Họ biết chúng ta là
ai.

- Đúng, họ biết địa chỉ
của cô và chắc chắn cả địa chỉ của tôi. Vậy nên cả bốn chúng ta đều gặp nguy
hiểm: tôi, cô, Jeremy và Camille. Tôi hy vọng là mình nghĩ sai, nhưng càng
tránh được nguy cơ càng tốt.

Ngược đời thay, việc nói
ra cái nguy cơ mới này lại khiến cô hoạt bát trở lại.

- Anh muốn tôi đưa con
bé tới đâu?

- Đến ga. Cô đưa nó lên
tàu đi Đông Hampton và cô gửi nó sang...

- ... nhà mẹ anh, cô
đoán.

- Ở đó, con bé sẽ an
toàn.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.