Phiêu Du Giang Hồ - Phần 1 - Chương 04
Chương 7: Truy sát hả!
“Tôi giết người rồi!”
“Nàng vừa giết
phân đà chủ của Nhật Nguyệt giáo. Xui xẻo rồi!”, lúc này mà Âu Dương
Huyền vẫn nói ra những lời cay nghiệt như thế.
“Tôi sẽ bị xử thế nào?”
Thôi toi rồi! Tôi không muốn ngồi tù đâu.
“Nàng sẽ bị người của Nhật Nguyệt giáo truy sát”, Âu Dương Y nói.
“Có phải tôi sẽ bị quan phủ phát lệnh truy nã không?”, tôi rất lo lắng vấn đề này.
“Thượng Quan Tình, nàng là đồ ngốc! Quan phủ không quản chuyện giang
hồ. Vả lại, nàng giết tên đại ma đầu, họ còn cảm tạ nàng ấy chứ”, Âu
Dương Thiếu Nhân nói.
“Cái gì? Tức là tôi không phải ngồi tù hả?”, đầu tôi cuối cùng cũng kịp thời phản ứng.
“Nàng không phải ngồi tù đâu Tiểu Tình”, Âu Dương Y ngồi bên cạnh tôi,
quàng tay ôm tôi vào lòng, nhẹ nhàng vỗ về. Không biết tại sao, lúc này
đột nhiên tôi cảm thấy huynh ấy ấm áp ngọt ngào thế, chẳng muốn đẩy ra
chút nào.
Thôi chết! Tôi bị trúng mỹ nam kế rồi...
“Tốt quá!”, chỉ cần không phải ngồi tù là tôi vui rồi.
Lăn qua lăn lại, cuối cùng cũng hết một ngày, mệt chết mất. Nằm trong
lòng Âu Dương Y, tôi cảm thấy rất thư thái, chẳng hiểu sao cơn buồn ngủ
cứ ùn ùn kéo đến. Lạ thật! Tại sao hôm nay Âu Dương Y không nói liên mồm
như mọi ngày nhỉ?
“Tiểu Tình à, sao nàng lại giết tên đại ma đầu đó?”, dường như tôi nghe thấy Âu Dương Thiếu Nhiên hỏi.
Trong lúc mơ màng, tôi lúng búng trả lời: “Tiện tay quẳng kiếm đi, chẳng may trúng người hắn thôi”.
Thật là mệt mỏi, mí mắt nặng trĩu. Tôi buồn ngủ quá.
“Thượng Quan Tình, dậy ngay cho ta!”, tôi chợt nghe thấy giọng nói tức tối.
“Được, được!” Chẳng biết ai vừa hét vào mặt, khiến tôi từ trong lòng Âu
Dương Y lập tức bật dậy, ngẩng đầu lên nhìn, hoá ra là Âu Dương Thiếu
Nhân.
“Hét, hét, hét cái gì mà hét!”, tôi vô cùng tức tối.
Nếu không phải huynh ấy đẩy tôi lên võ đài thì tôi đâu đến mức thê thảm thế này.
Âu Dương Thiếu Nhân đánh cặp mắt đẹp mê hồn về phía tôi, chỉ nói một câu: “Về phòng ngủ!”.
Vừa đứng lên, huynh ấy đã vòng tay ôm tôi vào lòng.
Tay lạnh ngắt như thế... mà lại dám ôm tôi!
Tôi ngoái đầu, thấy Âu Dương Huyền đứng ở cửa, nét mặt tỏ vẻ khó chịu.
Tôi chăm chú nhìn đám người kỳ lạ trong phòng, con tim như ngừng đập,
phổi như ngừng hô hấp, khuôn mặt bắt đầu đỏ lên.
Toát mồ hôi! Hết
cách rồi. Bị một đám người vây quanh nhìn chằm chằm chẳng phải chuyện
tốt đẹp gì, huống hồ còn bị mấy anh chàng đẹp trai này vây quanh mới
càng lo chứ.
Sau khi đưa tôi về phòng, Âu Dương Thiếu Nhân không rời đi ngay.
Tôi liếc xéo huynh ấy. Anh chàng Âu Dương Thiếu Nhân này không phải là muốn độc chiếm tôi đấy chứ.
“Nè, sao huynh còn chưa đi!”, tôi vội hạ lệnh đuổi khách. Thực ra tôi rất bảo thủ!
Âu Dương Thiếu Nhân mặt tươi như hoa, vẻ cổ quái nhìn tôi.
“Ra ngoài ư? Nàng thấy nếu ta ra ngoài thì nàng có thể an toàn ra được đêm nay sao?”
Nực cười, huynh ở đây mới là điều nguy hiểm nhất đấy.
“Đương nhiên là có thể!”, tôi kéo chăn, lùi lùi về phía sau. Rõ ràng có
ý nói với huynh ấy rằng: tôi không muốn nghĩ huynh là loại người đó đâu
đấy.
Âu Dương Thiếu Nhân vẫn cười vẻ kỳ quái, nói: “Được thôi! Tiểu Tình, nàng ngủ đi”.
Nói xong huynh ấy mở cửa, làm bộ bước ra ngoài.
Tôi cố gắng kiềm chế mọi hoài nghi. Kỳ lạ thật, huynh ấy sao lại dễ
thuyết phục vậy chứ? Lẽ nào những tên háo sắc đều chỉ nói chuyện thôi
hả, những thứ diễn trên ti vi là giả sao? Trong lúc tôi đang bối rối...
“Phập!”, một mũi tên xuyên qua cửa sổ bay vào, lao thẳng đến... bên cạnh tôi.
Tôi hoảng hồn, toàn thân sững sờ.
Sau đó, mũi tên thứ hai lại bay vào. Tôi chợt bừng tỉnh.
Tôi... Chết tiệt!
“Á! Âu Dương Thiếu Nhân! Cứu tôi với!”
Âu Dương Thiếu Nhân cũng lao vào, rút kiếm đang treo bên cạnh giường.
Trong nháy mắt, chiếc thuẫn từ trên trời đáp xuống đầu tôi.
Những tiếng hô “giết” cùng tiếng vó ngựa, tiếng chân người rối loạn truyền từ ngoài vào.
Tôi ngoái đầu lại, thấy Âu Dương Thiếu Nhân đang ôm mình trong lòng.
Tôi lo lắng hỏi: “Nói cho tôi biết, xảy... xảy ra chuyện gì vậy?”.
Âu Dương Thiếu Nhân như mở cờ trong bụng, cười nói: “Nàng đang bị Nhật Nguyệt giáo truy sát đấy”.
Trong giây phút lắng nghe thông tin chấn động này, tôi cứ thế chìm vào giấc mộng tươi đẹp...
Chương 8: Thượng Quan nữ hiệp sợ chạy đứt dép
Ánh mặt trời chói
lọi, cánh bướm dập dìu, nhảy nhót bay về nơi quầng sáng. Tôi cố sức đuổi
theo những cánh bướm đang tung tăng múa lượn.
Thật sảng khoái và thư thái biết bao…
A ha! A ha! A ha ha!
“Thượng Quan Tình, nàng còn muốn ngủ đến lúc nào nữa hả!”, tiếng gào thét vang lên, kéo tôi đang từ giấc mộng hồ điệp trở về…
Tôi mở mắt trừng trừng, nhìn đống đao kiếm ngổn ngang trước mặt, bất ngờ hiểu ra, mình đang bị truy sát.
“A a!!! Âu Dương Thiếu Nhân, huynh mau mau nghĩ cách đi! Để họ giết
người thế này sao! Hu hu, tôi còn chưa muốn chết!”, tôi hét lên thảm
thương.
Âu Dương Thiếu Nhân có vẻ không chịu nổi thứ âm thanh thét
ra từ cổ họng tôi, liền ném một món đồ tới, khiến tôi suýt chút nữa thì
bẹp dí.
“Haizzz, định đè chết tôi hả! Cái gì thế này?”, tôi nói vẻ ai oán, “Sao mà nặng thế!”.
Âu Dương Thiếu Nhân sắc mặt nhợt nhạt, quẳng cho tôi hai chữ: “Cái thuẫn”.
Oạch!
Tôi mường tượng thấy dáng vẻ của mình khi bị cái thuẫn đè lên người.
Nghĩ kiểu gì đi nữa, tôi cũng đều liên tưởng đến một con rùa.
Âu Dương Thiếu Nhân, tôi hận huynh!
“Tiểu Tình à, đừng đực mặt ra thế chứ, mau cùng ta giúp họ giải quyết
mấy tên này”, cũng chẳng đợi tôi nói thêm gì nữa, Âu Dương Thiếu Nhân đã
bay vụt ra bên ngoài.
Tôi vội nắm chặt cái thuẫn và tay kia cầm lấy cây kiếm.
Trời ơi, cứu tôi với!
Đây đúng là “Võ lâm hung sát” phiên bản người thật mà!
ôi uể oải bò ra cửa, quan sát tình hình bên ngoài.
Không nhìn thì không chịu được, mà nhìn rồi thì lại bị cảnh tượng đó dọa cho chết khiếp.
Bên ngoài đông nghịt, chỗ nào cũng thấy người, lại còn mặc toàn y phục màu đen nữa.
Mấy bộ phim trên ti vi thường bảo chúng tôi rằng: Người mặc đồ đen, không phải hiệp sĩ mà chính là sát thủ.
Những tên này chắc chắn là sát thủ rồi.
Tôi bị dọa đến mức run cầm cập. Thực ra võ công mới học gần đây cũng
không ít, chỉ là gan tôi nhỏ quá nên không dám dùng, vả lại cũng chưa
chắc có phải dùng hay không.
Trong khoảnh khắc này, tôi rất muốn
uống… nước cam! Không phải vì tôi không đủ bình tĩnh. Hoàn toàn không
phải. Mà mấu chốt chính là, vào những lúc tinh thần căng thẳng lo lắng
thế này, tôi cần uống nước cam để tỉnh táo, không mất kiềm chế.
“Nước cam! Nước cam! Nước cam!!!”, tôi luôn miệng hét lên, “Tôi cần nước cam!”.
“Bụp!”
Lúc này không thể tìm được nước cam, nếu có mấy quả cam để thay thế
cũng được. Đúng lúc định leo lên cây tìm đồ ăn thì một người mặc áo đen
bỗng ngã lăn ra trước mặt tôi, máu chảy không ngừng, giống như…. tương
ớt vậy.
Sợi dây gắn kết duy nhất trong tâm trí tôi hình như cũng đứt nốt.
Hu hu, tiểu gia tôi… ghét nhất tương ớt đấy!
“A a… bảo các người đừng có kiếm chuyện với tiểu gia, các người lại
không nghe. Tiểu gia đây sẽ lần lượt đưa các ngươi tới Tây Thiên!”
Tôi ném tung cái thuẫn, vớ lấy cây kiếm rồi xông thẳng vào đám người mặc y phục đen trước mặt.
Chuyện sau đó thế nào tôi cũng không rõ. Vô tình trong lúc không kiềm
chế được, nếu bản thân có ngẫu nhiên làm ra chuyện gì thì giờ cũng không
thể nhớ ra. Bởi vì cuối cùng tôi lại bất ngờ ngất đi lần nữa.
Sau
này tôi nghe chính miệng bốn huynh đệ Âu Dương gia thuật lại. Cảnh tượng
lúc đó đẫm tanh mùi máu, vô cùng bạo lực, trẻ con không nên xem, vì thế
cũng không cần phải miêu tả nhiều.
Dù sao sau lần đó, đám người kia cũng không dám đến quấy nhiễu Âu Dương gia nữa.
Nhưng có một điều tôi không hề biết, chính là…
Uy danh của Thượng Quan nữ hiệp đã truyền khắp giang hồ.
Sáng sớm thức dậy, tinh thần thật sảng khoái, sảng khoái quá đi mất!
Chuyện trong Đại hội võ lâm đã trôi qua hai ngày. Cuối cùng tôi cũng
được giải thoát khỏi sự quấy nhiễu của đám sát nhân. Việc này chủ yếu
cũng là nhờ công lao của đông đảo quần hùng trong võ lâm. Lão minh chủ
võ lâm còn đặc biệt nói lời cảm ơn tôi. Lại ban tặng cho tôi danh hiệu
“Nữ anh hùng”. Hôm nay lão nhân ấy còn ưu ái đến thăm tôi nữa chứ.
Miêu tả cảm giác trong chốc lát trở thành Nữ anh hùng thì chỉ có thể dùng một từ thôi: Sướng!
“Rầm!”, cánh cửa đột nhiên mở tung ra!
Làm tôi sợ hết hồn, may lúc đó tôi đã vận y phục chỉnh tề. Mấy huynh đệ
Âu Dương này rốt cục có biết cái gì gọi là ý tứ không vậy?
“Khốn kiếp! Âu Dương Huyền! Sao không lần nào huynh thèm gõ cửa thế hả!”, tôi tức tối.
Không lịch sự gì cả!
Âu Dương Huyền dường như chẳng thèm để tâm đến sự tức giận của tôi, hắn
liếc xéo nói: “Đại ca gọi nàng đến, còn kính mong nàng đừng có sáng sớm
đã làm ầm ĩ lên thế”.
Bình tĩnh lại chút xíu, đúng là vừa nãy mình có ư ử hát mấy câu.
“Huynh thì biết gì chứ, đó gọi là R&B. Có nói với huynh cũng
bằng thừa thôi”, tôi khinh khỉnh nói, đúng là đàn gảy tai trâu.
Âu Dương
Huyền mới là người không thèm chấp kẻ nhiều chuyện. Hắn liền kéo tôi ra
ngoài, vừa kéo vừa buông lại một câu: “Sống ở thời cổ thì phải theo
thời cổ!”.
Ở bên cạnh gian đại sảnh của Âu Dương gia, tôi thấy bốn huynh đệ hôm nay
ăn vận rất trang trọng. Tôi bắt đầu chăm chú quan sát Âu Dương Huyền.
Đương nhiên trang phục của huynh ấy cũng theo kiểu chính thống, nhưng
trong tay lại đang cầm một bộ y phục, có lẽ là chuẩn bị cho tôi. Huynh
ấy lại còn đang mỉm cười nữa chứ.
Bốn người này đúng là đẹp trai quá đi mất, đúng là đẹp điên đảo!
Trong ảo tưởng..
“Tiểu Tình, nàng mau đi thay bộ y phục này đi, đợi lát nữa minh chủ sẽ đến”, Âu Dương Y thật dịu dàng.
“Tiểu Tình … Tiểu Tình… hôm nay trông nàng rất xinh đẹp, rất kiều diễm…”, Âu Dương Thiếu Nhiên cũng vô cùng đáng yêu.
“Không còn nhiều thời gian nữa đâu!”, Âu Dương Thiếu Nhân thì đầy ma lực, hấp dẫn.
“Nhanh lên!”, Âu Dương Huyền lại lạnh nhạt.
Trong hiện thực…
“Không còn thời gian nữa đâu! Nàng biết gặp minh chủ là việc hệ trọng thế nào không?”, Âu Dương Thiếu Nhân gắt gỏng.
“Đừng có kéo tôi mà! A… Âu Dương Thiếu Nhân, không được kéo y phục của tôi!”
“Tiểu Tình, nàng phải nghe lời chứ!”, Âu Dương Thiếu Nhân nghiêm giọng nói.
“Âu Dương Thiếu Nhiên, huynh dám đánh tôi, tôi sẽ giết huynh!”
“Cô nàng xấu xí kia, nhanh lên!”, Âu Dương Huyền nét mặt cứng ngắc.
“Đóng băng mất thôi, tránh xa tôi ra!”
“Tiểu Tình, nàng nhất định phải thoát thai hoán cốt, thay hình đổi
dạng, khiến cho người khác thấy diện mạo mới của nàng mà trầm trồ, không
còn nhận ra được nữa…”, Âu Dương Y lảm nhảm.
“Âu Dương Y, huynh ngậm miệng lại ngay!”
Tôi đang muốn nổ tung lên đây! Các người định giúp tôi chết nhanh hơn
hả. A a a… trinh tiết của tôi! Xem ra không dùng đến tuyệt chiêu thì
không được!
“Để, lại, cho, tôi! Ra ngoài ngay!”, tiếng hét của tôi vang lên như
tiếng sư tử gầm. Cuối cùng mọi oán khí trong người cũng được bộc phát.
Rầm! Cánh cửa lại mở tung, bốn huynh đệ Âu Dương kia cúi đầu bịt tai
nhanh chân chạy ra ngoài. Toàn bộ chim sẻ trên cây đều tử nạn, chẳng còn
cách nào khác, ai bảo chúng không có tay để bịt tai chứ.
Thế giới yên tĩnh trở lại, tôi bất đắc dĩ phải thay bộ y phục mà họ đã chuẩn bị.
Thôi bỏ đi, tôi không muốn tranh cãi với họ làm gì. Sống chung dưới một
mái nhà, không thể không cúi đầu chịu nhịn. Vì cuộc sống tươi đẹp mỹ
mãn sau này, việc bảo vệ thanh danh của Âu Dương gia vô cùng quan trọng.
Được thôi, cũng chỉ lần này thôi.
Tôi ngồi trước bàn trang
điểm, bắt đầu bôi bôi trát trát. Khi tất cả đã xong xuôi, tôi lao thẳng
đến đại sảnh, nghĩ bụng lúc này minh chủ chắc cũng đến rồi. Trên đường
đi, đúng lúc lại gặp một a hoàn đang đi tìm tôi.
“Tiểu thư, minh chủ đang đợi tiểu thư ở đại sảnh.”
Tôi mở to mắt, cố sức vỗ đôm đốp vào mặt để nở ra được nụ cười thục nữ hoàn mỹ nhất, chân tiến thẳng đến đại sảnh.
Giục, giục cái gì mà giục, các người cho rằng bàn chân “tam thốn kim liên” của tôi chỉ cần nói đến là đến ngay được đấy hả?
Chương 9: Các người đào hôn cả rồi hả?
Tôi bước vào phòng, thấy lão minh chủ đang nói chuyện với bốn huynh đệ Âu Dương gia.
Thầm điều chỉnh giọng nói của mình sao cho ngọt ngào và ấm áp nhất, tôi mỉm cười rạng rỡ, hành lễ đúng quy chuẩn. Quá tuyệt!
“Thượng Quan Tình bái kiến minh chủ!”
Khà khà khà… càng lúc tôi càng thấy tự hào về mình.
Có lẽ cách cư xử của tôi quá khác với lúc bình thường, khiến cho bốn
huynh đệ Âu Dương phải mắt tròn mắt dẹt, giương to con ngươi như hai con
ốc nhồi ra mà nhìn. Nhưng với tư duy nhạy bén, mấy người đó rất nhanh
chóng lấy lại điệu bộ giả tạo của mình, bình tĩnh như không có chuyện
gì, tiếp tục mỉm cười.
Tôi nhếch mép. Xí! Đúng là những kẻ có năng khiếu giả vờ!
“Thượng Quan nữ hiệp quá khách khí rồi. Mau vào ghế ngồi đi”, minh chủ mời tôi ngồi với giọng điệu thân thiết.
Bước đi nhẹ nhàng, tôi chầm chậm ngồi xuống. Chỉ mấy bước đó thôi mà
tôi cảm thấy nhanh như qua cả đời người. Làm thục nữ ấy à, tôi làm không
tốt sao.
“Hôm nay ta đến đây, thứ nhất là để thăm hỏi Thượng Quan
nữ hiệp”, minh chủ bắt đầu nói với cái giọng bề trên đúng chuẩn, “Thứ
hai là vì chuyện mà Âu Dương lão chủ trước khi lâm chung có ủy thác”.
Chuyện gì thế nhỉ?
Tôi bất giác trề môi, dù sao cũng cảm thấy chuyện này chẳng liên quan đến mình.
Uống một hớp nước để bớt hồi hộp, tôi cố gắng tự an ủi, nhất định
chuyện đó không liên quan đến mình. Tôi vẫn giả bộ nghiêm túc lắng nghe,
nhưng trong lòng lại không kìm được mà suy nghĩ lung tung.
“Không biết Thượng Quan nữ hiệp vừa ý vị thiếu gia nào của Âu Dương gia.
Âu Dương lão chủ hy vọng nữ hiệp có thể tự mình lựa chọn vị thiếu gia
vừa mắt nhất để nhanh chóng thành hôn.”
Nước trà vừa chớm vào cổ họng suýt chút nữa đã bị tôi phun vọt ra ngoài.
Cố nhịn, nhất định phải cố nhịn. Sau khi cố gắng hết sức nuốt lấy ngụm trà, tôi mới quét mắt nhìn Âu Dương Thiếu Nhân.
Nhóc con đáng chết! Tại sao không người nào nói chuyện này với tôi chứ.
Khiến tôi tức chết mất, đã thế tên đáng ghét này còn biểu lộ tâm trạng “Huynh cũng chẳng có cách nào hết” với tôi.
Đồ chết giẫm!
Được, không thèm cầu cứu hắn nữa!
Tôi lại nhìn về phía Âu Dương Y, nhưng hắn quay đầu đi hướng khác, giả bộ không nhìn thấy tôi.
Tôi ngoái đầu lại, Âu Dương Huyền và Âu Dương Thiếu Nhiên cũng thế.
Muốn chết quá! Bốn huynh đệ Âu Dương đáng ghét kia! Đẩy vấn đề khó khăn này cho tôi giải quyết.
Được thôi, tôi tự giải quyết! Thượng Quan nữ hiệp tôi là vô địch!
“Cái đó…”
Làm sao để giấu được cảm xúc đây, tôi thật muốn bỏ chạy quá. Suýt chút
nữa tôi đã đạp cửa xông ra rồi. Hu hu, tôi không muốn lấy một trong bốn
tên nam nhân chết tiệt này chút nào!
Bỏ chạy, bỏ chạy, bỏ chạy?
À! Có rồi!
“Dạo gần đây nảy sinh một vài vấn đề nên mọi người đều bận rộn. Vì thế
tiểu nữ chưa có thời gian tìm hiểu bốn vị công tử đây”, tôi cố tình làm
ra vẻ khó nói.
Nực cười quá, tôi hiểu quá rõ bốn huynh đệ ngốc
nghếch nhà này. Sau khi mở miệng nói câu đó, toàn bộ ánh mắt của bốn
huynh đệ Âu Dương gia đều đổ dồn lên người tôi.
Lúc này mới chịu
nhìn hả? Tôi sẽ dùng ánh mắt sắc như dao giết chết các người. Trên mặt
treo một nụ cười, ánh mắt hung thần, tôi lườm nguýt bốn huynh đệ bọn họ.
“Cho nên, chúng tiểu nữ đang dự định đi du ngoạn, để đẩy nhanh chuyện tình cảm.”
Khi nghe những lời tôi nói, bốn huynh đệ kia sau mấy phút sững sờ thì đều lúng búng phụ họa theo.
Đúng là đồ tiểu nhân!
Cuối cùng, sau khi lừa được minh chủ võ lâm rời đi. Tôi và bốn huynh đệ Âu Dương bắt đầu sắp xếp hành lý.
Tại sao? Rất đơn giản, bịa chuyện cũng phải bịa cho viên mãn chứ.
Vậy là.
Chúng tôi bắt đầu đi du ngoạn.
Chương 10: Hành trình lạc đường
Trời quang mây tạnh, gió thổi hiu
hiu. Đúng là rất, rất, rất thích hợp cho việc đi du lịch. Trong tiết
trời đẹp đẽ như vậy, chỉ tưởng tượng tới cảnh thề non hẹn biển, sơn thủy
hữu tình thôi, cõi lòng tôi đã như muốn tan ra rồi.
Nhưng tiền đề của viễn cảnh ấy phải là… không có sự xuất hiện của bốn huynh đệ đần độn nhà Âu Dương.
“Nè…”, đã nửa canh giờ trôi qua. Tôi không thể nhẫn nhịn thêm nữa, bèn nhỏ nhẹ gọi.
“Chết tiệt! Rõ ràng là hướng này mà. Đi đường nào bây giờ? Phải chạy mỏi chân mới ra khỏi chỗ này mất.”
Âu Dương Huyền, huynh bị thiểu năng hả?
“Ôi dào! A Huyền, không cần phải vội. Nơi này cỏ mọc um tùm, tràn lan
khắp nẻo, đúng là sống không thấy xác mà chết cũng chẳng thấy người,
chúng ta cứ từ từ mà hưởng thụ thôi.”
Âu Dương Y, huynh thật đáng sợ!
“Hu hu, chúng ta không bị sói ăn thịt đấy chứ”, Âu Dương Thiếu Nhiên run cầm cập nói.
“A… Tiểu Tình, ta sẽ bảo vệ nàng. Nàng cứ yên tâm ở trong vòng tay ấm
áp của ta”, con ruồi Âu Dương Thiếu Nhân chạy đến thì thầm bên tai tôi.
Đột nhiên tôi nghe thấy tiếng thứ gì đó vừa đứt, rõ ràng có một tiếng
“phựt” vang lên. Tôi có thể đoán được, dây thần kinh nhẫn nại của mình
quá tải mất rồi. Cuối cùng, không thể chịu nổi áp lực, nó đã hoàn toàn
ngừng hoạt động.
Nhìn khắp nơi xung quanh đều thấy cỏ gai rậm rạp, quả bom trong người tôi chỉ muốn nổ ngay lập tức.
“Ai đó nói cho tôi biết đây là đâu được không?”
Toàn bộ đám quạ trong bán kính mười dặm quanh tôi đều lăn đùng ra chết!
Nghe tiếng hét giận dữ của tôi, bốn huynh đệ Âu Dương kia mới thôi bàn
luận lải nhải. Đứng xếp hàng ngang, tựa như lũ trẻ vừa làm sai chuyện
gì, cúi đầu chuẩn bị chịu phạt.
Hết cách, đúng là hết cách, cuộc sống như thế này đến khi nào mới kết thúc đây.
Xem ra chỉ có Thượng Quan nữ hiệp tôi mới có thể tạo ra tiểu vũ trụ của
riêng mình, mới có thể giúp được chính mình và bốn tên ngốc này!
Chúng tôi lặn lội đường xa hơn ba canh giờ, phải bỏ cả xe ngựa. Cuối
cùng không phụ sự kỳ vọng của đông đảo quần chúng, sau khi vượt qua bao
cỏ rậm gai dày, chúng tôi đã đến được con đường lớn tràn ngập ánh mặt
trời rực rỡ.
Ngẩng đầu ngắm tia nắng mặt trời, lại ngoái đầu nhìn
bốn huynh đệ Âu Dương. Tôi không ngăn nổi cơn xúc động trong lòng mà phá
lên cười.
Ối giời ơi! Ối giời ơi! Cười chết mất thôi!
Đây là
bốn huynh đệ Âu Dương nổi danh khắp giang hồ sao? Không biết mỹ nhân
trong giang hồ nhìn thấy bốn người họ lúc này, liệu có bị dọa đến mức
chẳng còn biết mình đang ở thời đại nào nữa không?
Y phục của họ
đều đã bị gai cứa rách te tua, mặt vẫn còn dính đầy bùn đất và lá cây.
Tóc tai thì rối tung rối mù, tay vẫn đang cầm cây gậy dò đường. Tuy lúc
này tôi cũng chưa biết nên đi đâu, nhưng vẫn cười tới mức không kìm lại
được.
Bốn huynh đệ Âu Dương bắt đầu để ý đến bộ dạng của mình, đưa mắt nhìn nhau một lát rồi cũng phá lên cười.
Có lẽ đây là cơ hội tốt để tấn công và báo thù. Âu Dương Huyền nhanh
thoăn thoắt chạy đến bên đường nhặt lấy một cành cây khô. Hắn gõ lên đầu
tôi khi tôi còn đang cười nghiêng ngả.
Có thể nói hình tượng bọn họ lúc này thật là khác thường, vốn dĩ mỗi
người trong số họ đều là một kiệt tác khiến tôi phải kinh ngạc, và càng
lúc càng thêm kinh ngạc.
Âu Dương Huyền bắt đầu cười phá lên.
“Ôi, Tiểu Tình, bộ dạng của nàng lúc này đúng là bị vùi hoa dập liễu
mà”, Âu Dương Huyền điềm nhiên tặng cho tôi một câu như thế.
Âu
Dương Y đang cười sặc sụa, tay khua khoắng lung tung, nghe câu miêu tả
của Âu Dương Huyền thì đột nhiên tay buông thõng xuống.
Âu Dương
Thiếu Nhiên và Âu Dương Thiếu Nhân đã cố gắng kìm nén, nhưng cuối cùng
dây thần kinh gây cười cũng chiến thắng lý trí. Họ biết hậu quả sẽ vô
cùng nghiêm trọng nhưng lúc này không thể không cười, còn cười như chưa
từng được cười nữa.
Vùi! Hoa! Dập! Liễu!
Các huynh dám nói như thế hả!
Sau những phút đầu sửng sốt, tôi nhổ đám cỏ bên cạnh, lao thẳng đến
trước mặt Âu Dương Huyền, mặc cho hắn giãy giụa, tôi ném toàn bộ đám cỏ
vừa nhổ lên đầu hắn. Ba người kia thấy vậy cũng nhảy vào cuộc chiến.
Mục đích: Tôi phải khiến đối phương càng thêm kinh ngạc.
Hòa trong tiếng cười đùa vui vẻ, mặt trời cũng đang dần xuống núi.
Ông Trời đối xử thật tốt với tiểu gia tôi. Khi tiểu gia tôi đói đến mức
sắp ngất xỉu, thì cuối cùng cũng nhìn thấy ánh đèn của khách điếm. Tất
thảy mệt nhọc liền biến đâu hết cả.
Cố sức thúc ngựa, chúng tôi lấy vận tốc ánh sáng vọt nhanh tới khách điếm.
Người là sắt, cơm là thép, một bữa nhịn ăn sẽ đói phát điên.
Chẳng biết ai nói câu này? Đúng là chân lý mà.
Tiểu nhị đứng ở cửa, nhìn thấy một đám người như ăn mày đang tiến vào,
liền lộ vẻ ngán ngẩm, xua tay đuổi đi. Một trong số mấy tên “ăn mày” đó
ném vào tay tiểu nhị một túi tiền rồi xông thẳng vào khách điếm, vốn
chẳng thèm để tâm gì đến hắn. Hắn mở túi tiền ra nhìn, suýt chút nữa
ngất xỉu!
Vàng! Đúng là vàng!
Phòng hạng sang, rượu và đồ ăn
đều là loại thượng phẩm. Thật không hổ là người làm ăn buôn bán, tiểu
nhị lập tức sắp xếp phòng cho chúng tôi đâu ra đấy.
Sau khi tắm gội
qua loa, tôi và bốn huynh đệ Âu Dương đã lấy lại phong độ vốn có, nhanh
chóng chén sạch bàn thức ăn. Đợi khi chúng tôi ăn uống no nê rồi, tiểu
nhị không kiềm chế được mới tò mò hỏi: “Khách quan, có phải các vị đang
ngầm điều tra chuyện gì không. Trông các vị khi vừa đến và lúc này khác
nhau nhiều quá”.
Tôi toát mồ hôi, suýt chút nữa mắc nghẹn món điểm
tâm mà chết. Điều tra ngầm? Trí tưởng tượng của anh chàng tiểu nhị này
thật phong phú đấy nhé.
“Ha ha! Đây là bí mật, không thể tùy tiện nói ra được”, Âu Dương Thiếu Nhân cố làm ra vẻ nghiêm túc căn dặn.
Haizzz, được đấy, được đấy! Sĩ diện của Âu Dương gia lớn thật. Nếu
chuyện bọn họ bị lạc đường mà truyền ra ngoài, thanh danh của Âu Dương
gia không biết sẽ tổn hại đến mức nào đây.
Tiểu nhị cũng vác bộ mặt
nghiêm trọng nói: “Yên tâm đi, coi như tôi chưa từng nghe thấy bất cứ
điều gì”, nói xong thì vội vội vàng vàng rời đi.
Xí! Cứ như bàn bạc nhiệm vụ đặc biệt vậy, nghiêm túc thế cơ chứ.
Có lẽ thời gian ở cùng mỹ nam quá lâu nên tôi đã đạt đến cảnh giới vô
cảm với cái đẹp rồi. Dây thần kinh cục mịch của bổn nữ hiệp hoàn toàn
không phát hiện ra, có mấy mỹ nam bàn bên cũng đang chăm chú nhìn mình.
Mà đó là sai lầm… Trong tương lai không xa, nó lại mang đến cho tôi không ít phiền phức.
Nằm trên giường, bao nhiêu mệt mỏi cả ngày dài cuối cùng cũng được giải
tỏa. Nhớ lại ngày hôm nay, lần đầu tiên tôi thấy nụ cười của Âu Dương
Huyền. Đúng là đẹp mê hồn, xem như cũng là một ngày tươi đẹp.
Thật chậm, thật chậm… mọi suy tưởng rực rỡ sắc màu của tôi dần dần chìm vào giấc ngủ.
Đêm đầu tiên ngủ ở bên ngoài liệu có bình an, thoải mái được chăng?
Ai mà biết chứ!

