Bí mật tình yêu phố Angel - Tập 07 - Chương 02.2
....
Công chúa Hựu Tuệ ko đc chùn bươc, k đc bỏ cuộc!
Đúng thế! Bị tên khỉ hôi KND bắt nạt thê thảm mà tôi còn ko bỏ cuộc nữa là, huống hồ chi đay chỉ là thử thách nhỏ nhoi, sao có thể làm tôi chùn bước đc?
Thấy KND hôn mê bât tỉnh trên vai Vũ, nước mắt tôi đầm đìa.
KND !Đợi chúng ta thoát khỏi đây,tôi sẽ cười mỉa cho câu bik tay. Hừ! để Vũ phải cõng cậu , đúng là đồ yếu xìu ... KND...
\\\\\\ Ừ! Nhất định chúng ta sẽ ra ngoài đc! Cố lên\\\\\\ Tôi gào lớn để tự lấy tinh thần rồi co cẳng chạy như lắp thêm mô tơ.
Ào ào ào ... Ào ào ào...
Tiếng nước ập đến mỗi lúc một to.. Tôi có cảm giác nó cách chúng tôi ko xa nữa .
\\\\\\ LTV ! Mau ! Mau lên! Nước sắp ập đến nơi rồi \\\\\\ Tôi hoang mang hét toáng lên.
\\\\\\ Đến rồi! \\\\\\ LTV chui vào đường hầm. Rào !
Tôi vừa ló mặt ra khỏi đường hầm thì thấy nước đẩy mạnh từ phía sau, xô người tôi ra phía thành giếng.
\\\" Hựu Tuệ! Em ko sao chứ?\\\" LTV kêu lên , kéo tôi vào lòng.
\\\"Tôi ko sao...\\\" Mặc dù trên đầu có cục u to tướng nổi lên do bị va vào thành giếng, tôi vẫn cố trấn tĩnh.
\\\"Huyền! Sọt đâu?\\\" LTV gọi với lên, LTH vội vứt sọt xuống dưới.
\\\" Vũ ! Nhanh tay lên ! Nước sẽ tràn vào rất nhanh.\\\" LTH cuống quýt.
\\\"Ừ ! Dạ hôn mê rồi! Các cậu kéo Dạ lên trước đi!\\\" LTV vừa nói, vừa đặt Dạ vào trong sọt, khé giật giật sợi dây.
LTH ở bên trên nhận đc tín hiệu, bắt đầu kéo cái sọt lên.
Ào ào ào...
Nước trong đường hầm ào ào tuôn ra , không lâu sau đã cao quá ngực chúng tôi.
Ngâm trong làn nước lạnh buốt, toàn thân tôi run cầm cập, dần dần mất đi cảm giác. Thây vạy LTV ôm chặt tôi vào lòng
Nhiệt độ cơ thể của Vũ như sưởi ấm cho tôi. Tôi ngẩng đầu nhìn ánh mắt ấm áp của cậu ấy, trong lòng ko còn cảm thấy sợ hãi nữa. Hình như chỉ cần có Vũ ở bên , tất cả mọi thứ sẽ có hi vọng...
Bộp!
Chiếc sọt bỗng từ trên ko rơi xuống bên cạnh tôi. LTV nhanh chóng túm chặt cái sọt, bế tôi đặt vào trong
\\\"Ko! LTV! Chúng ta cùng lên!\\\" Tôi sợ hãi nhìn dòng nước đã dâng lên tới cổ LTV , dùng hết sức kéo tay LTV.
\\\"Hựu Tuệ! Nghe tôi nói ! Chúng ta chỉ có thê từng người một lên!\\\"
\\\"Ko! Ko! Đừng như thế! \\\" Tôi hét lên như kẻ loạn trí.
\\\"Hựu Tuệ! Đến lúc này em còn ko nghe lời tôi sao ?\\\\\\ LTV hét lớn.
LTV giận rồi ... Một người luôn dịu dàng như cậu ấy mà lại giận... Nhưng nước đã ngập đến cổ cậu ấy rồi. Hai môi Vũ tím tái lại.
Không đc! Dù có bị Vũ mắng nữa tôi cũng ko thể để cậu ấy ở lại đây 1 mình.
\\\" LTV! Chúng ta cùng lên!\\\"
\\\" Chiếc sọt này ko thể chứa đc 2 người\\\"
\\\" Ko sao! Trên chiếc sọt có 4 cái dây! Mỗi đứa cầm 2 chiếc sau đó bảo mọi người cùng kéo chúng ta lên! Nếu bỏ cậu ở đây 1 mình thà tôi bị ngập nước chết đuối còn hơn.\\\"
LTV thở dài nhìn ánh mắt thẩn khiết của tôi
\\\"Thôi đc rồi!\\\\\\
Tôi mừng rỡ, cầm hai sợi dây trên chiếc sọt dúi vào tay LTV, sau đó hét lớn:
\\\\\\ LTH, nước sắp ngập đến rồi !Tôi và LTV cùng lên!\\\"
\\\" OK! Không vấn đề !\\\" LTH gào rõ to.
\\\"Hựu Tuệ! Chúng tôi nhất định sẽ kéo 2 người lên!\\\\\\.
\\\"Hiểu Ảnh cũng giúp\\\"
Lúc này nước dường như ngập đến mũi chúng tôi. Tôi và LTV sẽ đc lên miệng giếng ! Sáu người tụi tôi sẽ cùng nhau đi háy karaoke thả phanh, cùng nhau đi picnic ở cánh đồng hoa oải hương! Tốt quá rồi ! Tốt quá rồi! Chúng tôi sẽ an toản rời khỏi nơi đây... THT này xin thề từ nay sẽ ko bao h đến khu biệt thự cổ sô 23 phố Angel này nữa , cũng k tham gia mấy cuộc thi đấu vô vị này nữa!
\\\" Á!\\\\\\
Đột nhiên, sợi dây trong tay tôi lắc lư.
Tôi kinh hãi ngẩng đâu nhìn lên, 1 sợi dây trong tay tôi đã bị đứt.
\\\"Hựu Tuệ!\\\" LTV giật mình.
\\\" Tôi .. tôi ko sao!\\\" Tôi vội vàng nắm chặt lấy sợi dây còn lại, cắn răng nói.
Hu hu hu hu! Thượng đế ơi! Cầu xin người đừng trêu đùa con vào lúc này! Nước trong giếng đã dâng lên rất cao lắm rồi, rơi xuống dưới chỉ có con đường chết!
\\\"Hựu Tuệ ! Bà không sao chứ ?\\\" Tiếng Tô Cơ hét um trên miệng giếng.
\\\" Tôi không sao! Mấy cậu nhanh nhanh lên, sợi dây sắp đứt rồi! \\\" Tôi nhìn sợi dây đang đung đưa khẽ rùng mình
\\\"Hựu Tuệ ! Lại đây! \\\" LTV nhẹ nhàng ôm chặt tôi vào lòng.
\\\" LTV ...\\\"
\\\" Hựu Tuệ! Một tay em nắm chặt sợi dây, một tay em ôm chặt tôi ! Như vậy sẽ ko đứt đâu!\\\" LTV thở gấp.
\\\" Ừ! Đc ... đc !\\\" Tôi ôm chặt cổ cậu ấy.
Thịch thịch thịch !
Tim tôi đập nhanh dữ dội.... Tôi đang sợ sao?
Đúng vậy ! Chắc chắn là vậy!
Ôi .. bây h là lúc nào rồi mà còn mày còn nghĩ linh tinh hả Tô Hựu Tuệ.
Phựt!
Hơ! Chuyện gì vậy? Tiếng \\\"phựt\\\" vừa rồi khiến tim tôi suýt rớt ra ngoài.
\\\" Chết rồi ... lại đứt một sợi nữa... \\\" LTV ghìm giọng xuống .
Tôi cũng ko thể giữ nỗi bình tĩnh nữa:\\\" Tô Cơ! Hiểu Ảnh ! Nhanh lên! Chúng tôi chỉ còn 2 sợi dây thôi !\\\"
\\\" Ko xong rồi, Hựu Tuệ ! Sợi dây yếu quá, 2 cậu cử động mạnh sẽ đứt hết đấy!\\\" Tô Cơ hét lớn,
\\\" Điên thật !Tôi nhất định sẽ đưa các cậu lên! Tô Hựu Tuệ ! Vũ ! Gắng lên!\\\" LTH hét lớn.
Làm ... làm sao đây ? hai sợi dây ko thể chịu đc sức nặng của 2 người.
Nếu cứ típ tục như vậy cả hai sẽ cùng chết mất.
Ủa? Có chuyện gì vậy ? Tôi cảm thấy hình như có cái gì đó buộc vào eo mình.
Tôi cúi đầu nhìn xuống,
\\\" LTV ! Cậu làm gì vậy ? Sao cậu lại buộc sợi day của cậu vào tôi?\\\\\\
\\\"Hựu Tuệ ! Nghe tôi nói ! Hai sợi dây này ko thể chịu đc sức nặng của 2 người chúng ta! Dù có chuyện gì xảy ra em cngx phải lên đó an toàn\\\" LTV hét lớn, ra lệnh cho tôi.
\\\" Không ! Tôi không thể lên đó 1 mình. Tô Cơ ! LTH ! Hiểu Ảnh! Các cậu nhanh mọt chút ! Nhanh lên!\\\" Tôi gắng sức nắm tay LTV
Đột nhiên, tay tôi trơn tuột, LTV đã chìm xuống dưới!
\\\" Không ! A a a a ... ! \\\" Tôi hét lên, cố hết sức cúi người nắm lấy tay LTV
Sợ .. sợ quá ... Tôi thở phào, tim như ngừng đập.
\\\\\\ Hựu Tuệ! Ko đc rồi ! Sợi dây sắp ko chịu nổi nữa rồi! Hựu Tuệ ! Hu hu hu...\\\\\\ Tô Cơ khóc om sòm.
\\\\\\ Hựu Tuệ!\\\\\\
\\\\\\ Ko ! LTV , cậu phải nắm chặt lấy!\\\\\\
\\\\\\ Hựu Tuệ ! Sợi dây sắp đứt rồi! Ko ! Các cậu k đc chết!\\\\\\ Tô Cơ và Hiểu Ảnh gào thét trên miệng giếng. Chết ư? Chúng tôi sẽ chết sao?
Tôi nắm chặt tay LTV không dám nghĩ gì hết... Chung tôi sẽ chết sao? Cái chết cách chúng tôi rất gần.
Nhờ tia sáng leo lét, tôi nhìn thấy khuôn mặt lờ mờ của LTV.
\\\" LTV ! Cậu hãy nắm chặt lấy tay tôi!\\\"
Không phải tôi nằm mơ chứ? HÌnh như tôi vừa thấy nụ cười hiền dịu dàng của LTV...
Tại sao ...LTV.. Tại sao cậu ấy lại nhìn tôi như vậy!
Chính cậu đã nói nhất định chúng ta sẽ cùng ra khỏi đây... Chính cậu đã nói chúng ta nhất định sẽ k có chuyện gì ... Cậu còn nói 6 người chúng ta sẽ đi picnic ở cánh đồng hoa oải hương, rồi cùng đi hát karaoke nữa...
Cậu nói cậu sẽ giống như KND, dũng cảm đối diện vs tình cảm của mình ... Và đối với cậu, tôi là người quan trọng nhất.
Đã nói thì phải giữ lời, cậu k đc chạy trốn như thế.
Những điều muốn nói vs LTV như dòng nước tuôn xối xả vào đâu tôi. Nhưng k biết tại sao tôi chỉ nói đc một câu duy nhất.
\\\\\\ LTV... Cậu sẽ rời xa tôi sao...? Tôi nắm chặt tay LTV nước mắt rơi lã chã xún mặt cậu ấy.
LTV lặng người đi nhìn tôi, nhưng rất nhanh, cậu ấy đã lấy lại nụ cười hiền dịu của mình.
\\\\\\ Hựu Tuệ ! Tôi sẽ luôn bên cạnh em...\\\" Giọng nói của LTV trầm ấm
\\\" LTV ! Cậu còn ở đó k?\\\"
\\\"Ừ! Tôi ở đây!\\\"
\\\" LTV...\\\"
\\\"Ừ ..\\\"
...
Tôi dùng tất cả chút sức lực còn lại nắm chặt tay LTV, nhưng tại sao tay LTV mỗi lúc một xa dần
\\\\\\ LTV! Cầu xin cậu đừng bao h rời bỏ tôi ...?\\\" Như dự cảm đc điều chẳng lành, tôi ngẹn ngào cầu xin LTV.
\\\" Hưu Tuệ! Tôi sẽ luôn ở bên cạnh em!\\\" Nơi này tối quá, tôi chỉ có thể nghe thấy giọng nói ấm áp của cậu ấy
\\\" Thật k?\\\"
\\\"...\\\"
LTV im lặng.Không bik tại sao tôi có cảm giác cậu ấy đang mỉm cười. Bàn tay của Vũ từ từ.. từ từ tuột khỏi tay tôi. Tim tôi như có một mũi tên băng giá xuyên thẳng vào.
\\\" LTV...\\\"
\\\" ... \\\\\\
Bóng của LTV đang chìm dần xún đay giếng. Nụ cười dịu dàng cùng khuôn mặt đẹo như thiên thần luôn am thầm dõi theo tôi đang từ từ biến mất trong bóng tối...
\\\" LTV !! \\\"
...
... Four
“Dẫm lên chân tôi! Nếu cô muốn đi qua thì nghe theo tôi!”
“Cảm… cảm ơn”
“Không cần cảm ơn, chỉ là hôm nay tâm trạng tôi tốt thôi!”
“Tôi là… Kim Nguyệt Dạ!”
“Cậu… cậu bảo sao…?”
“Tôi nói tôi là Kim Nguyệt Dạ!”
“Cậu là Kim Nguyệt Dạ! Vậy đây là…”
“Quên mất không giới thiệu tôi là Lý Triết Vũ! Ngại quá tôi cũng không thích chat trên mạng!”
“Khụ khụ khụ…”
“Trả áo cho cậu này…”
“Đi thôi! Sắp đến nơi rồi! Cô không muốn tôi bị chết rét vô ích chứ!”
“Đi cùng tôi, không tính là ăn gian đâu.”
“Sắp đến nơi rồi cô còn đi được không?”
“Mau chạy thôi, nếu muộn sẽ không tham gia được vòng đấu thứ hai đâu.”
“Đây là một trong bốn cảnh đẹp của Sùng Dương, lầu vọng tinh”
“Lầu vọng tinh?”
“Thực ra lầu vọng tinh này là thư viện cũ của trường Sùng Dương, Sau khi xây dựng thư viên mới, người ta không sử dụng nó nữa, nhưng vẫn giữ lại làm di tích lịch sử của trường. Trên tầng thượng của lầu vọng tinh có một đài thiên văn rất lớn, vào những buổi tối mùa hè, thành viên câu lạc bộ thiên văn học thừng đến nơi này ngắm sao, với lại…”
“Với lại gì cơ?”
“Không có gì… Công chúa Hựu Tuệ xinh đẹp xin hỏi không biết tôi có được vinh hạnh mời nàng lên lầu vọng tinh này không?”
“Tôi hiểu rồi… Vậy chúng ta về thôi!”
“Ơ… Thế tụi mình không đi lên đài thiên văn nữa à? Sắp đến nơi rồi mà!”
“Không! Còn xa lắm… Có những nơi tưởng như rất gần, nhưng mãi mãi ta không thể đi đến đó được…”
“Đúng rồi, Hựu Tuệ! Cô mới tới Sùng Dương chắc chưa quan nhỉ?”
“Phong cách của hai trường Sùng Dương và Minh Đức khác nhau xa quá, thảo nào học sinh trường Súng Dương và Minh Đức không hợp nhau…”
“Hựu Tuệ, đừng lo, tôi sẽ bảo vệ cô.”
“Hựu Tuệ, sao dạo này cô toàn tránh mặt tôi thế?”
“Đó… đó là vì… vì tôi… Ha ha ha…”
“Xin lỗi Hựu Tuệ, có lẽ tôi không có tư cách để hỏi cô câu đó… Tôi… Mà thôi…!”
“Các bạn hãy chú ý! Tôi là Lý Triết Vũ, ba phút sau tôi không muốn thấy bạn nào vắng mặt trên sân vận động hết thế nhe!”
“Vũ, sao cậu lại giúp con nhỏ đó? Tôi gọi cậu đến để xem trò vui kia mà!”
“Vũ… cậu định trốn tránh đến bao giờ? Cậu đang lừa dối chính mình, lừa dối cả tôi và Hựu Tuệ! Tên cậu và Hựu Tuệ trên lầu vọng tinh là do cậu viết đúng không?”
“…” “Dạ, nếu cậu thật lòng muốn bỏ cuộc… thì hãy trao Tuệ lại cho tôi, hãy tin tưởng tôi. Còn nếu cậu vẫn muốn ở bên Tuệ, toi cũng sẽ không né tránh nữa, chúng ta cạnh tranh công bằng.”
“Nè, Tô Hựu Tuệ, không phải cô đã có tình yêu mới đấy chứ? Lý Triết Vũ, chúc mừng cậu nhé!”
“Cảm ơn!”
“Oái! Lý Triết Vũ?”
“Tuệ à, đối với tôi và Dạ, em chính là người mà cả hai chúng tôi sẵn sàng đánh đổi cả mạng sống để bảo vệ…”
“Hựu Tuệ, có lúc tôi rất ghét bản thân mình, rõ ràng rất thích e mà không dám nói ra. Cảm giác này dồn nén trong lòng rất khó chịu, một cảm giác từ trước tới giờ chư từng có… Mấy ngày nay là mấy ngày hạnh phúc nhất trong mười mấy năm qua của tôi, có thể e chẳng hề để ý, nhưng ít ra tôi hiểu điền đó, và tôi sẽ để cho tất cả mọi người đều biết là tôi thích e…”
“Hựu Tuệ, đừng lo! Chúng ta sẽ thoát ra được thôi!”
“Lý Triết Vũ… Tôi… tôi thấy chóng mặt quá… Không chạy nổi nữa…”
“Hựu Tuệ, gắng lên nào! Chúng ta nhất định sẽ thoát ra khỏi đây! Bao giờ thoát khỏi đây… Ba người chúng ta sẽ rủ thêm cả Huyền, Tô Cơ, Hiểu Ảnh đi picnic ở cánh đồng hoa oải hương…”
“Hựu Tuệ, cố lên! Cửa ra ngay trước mặt rồi! Bao giừo ra khỏi đây chúng ta sẽ đi hát karaoke cho thật đã. Tôi… rất muốn nghe em hát…”
“Lý Triết Vũ… Cậu sẽ rời xa tôi sao?”
“Hựu Tuệ, Tôi sẽ luôn ở bên cạnh em…”
“Lý Triết Vũ, cậu còn ở đó không?”
“Ừ, tôi ở đây!”
“Lý Triết Vũ…”
“Ừ…”
Dây thừng chầm chậm kéo tôi lên cao… lên cao…
Tô cơ, Lăng Thần Huyền và cả Hiểu Ảnh khóc như mưa trên miệng giếng, gọi tên Lý Triết Vũ liên tục.
Mặt tôi cũng ướt đẫm nước mắt…
Giếng cổ đen ngòm tàn nhẫn nuốt gọn Lý Triết Vũ vào bên trong…
Lý Triết Vũ… không phải cậu đã từng hứa là sẽ mãi ở bên tôi hay sao?
Tôi sẽ luôn ở bên em người thương mến
Dù bóng hình tôi, e có lãng quên
E như chú cá nhỏ, tung tăng nhanh nhẹn
Giỡn vui cùng sóng nước đua chen
Phảng phất đó nụ cười tôi trìu mến
Tôi sẽ luôn ở bên e người yêu dấu
Dù e không nhận ra hơi thở tôi hồn hậu
Em như chú chim, bay lượn trên cao
Cơn gió thoảng nâng cánh em bên đời
Mang lời tôi chúc phúc đi muôn nơi
Tôi sẽ luôn ở bên em người mong nhớ
Dù nước mắt e lã chã tuôn rơi
Dù tôi đã đi tới tân cuối chân trời
Tôi vẫn muốn làm một vị thiên sứ
Mãi bên e đi đến hết cuộc đời
Hựu Tuệ, cảm ơn!
Tam biệt nhé, Hựu Tuệ của tôi!

