Không kịp nói yêu em - Phần I - Chương 14

Bên ngoài vang lên những âm thanh khe khẽ, Tĩnh Uyển
hơi hoảng hốt quay mặt đi, là trời mưa. Mưa xuống rất nhanh, tiếng mưa tí tách
rớt lên cành, lá cây. Vốn là đầu hạ, nhưng vì trận mưa này luôn khiến người ta
nhớ đến cuối thu, một chút lạnh lẽo thấm vào trong tim gan, dường như cô lại
trở nên sợ hãi.

Cô nhớ đến lúc nhỏ, chỉ khoảng bảy, tám tuổi, gia
đình vẫn còn sống ở căn nhà cũ, mùa hè trời bỗng đổ mưa, cô và Kiến Chương ở
sau vườn, cô lấy gạch chặn rãnh nước, cả vườn toàn là nước, cô kéo anh nghịch nước
ở trong vườn. Toàn thân ướt đẫm, giống như hai chú chim ướt mèm, nhưng vui vẻ
biết bao, tiếng cười giòn tan biết bao. Cuối cùng vú nuôi tìm thấy họ, bà vừa
lo vừa bực kéo họ vào phòng, cha rất tức giận thuận tay liền lấy chổi lông gà
đánh cô, Kiến Chương sợ hãi quỳ xuống: “Bác, bác, là cháu nhất thời nghịch
ngợm, không liên quan đến em ấy”.

Lúc nhỏ anh luôn gọi cô là em gái, bảo vệ cô, lén
lút viết chữ giúp cô, vì cô không thích luyện chữ, nhưng hàng ngày phải tập
viết chữ nộp bài. Ở nhà anh viết giúp cô mấy tờ liền, để cô đối phó. Đến bây
giờ. Nét chữ của anh cũng giống cô mấy phần.

Không biết từ bao giờ, anh không gọi cô là em gái
nữa, là lúc đi học sao? Cô học trường nữ, là trường của người nước ngoài lập
ra, bạn học trong trường đều là tiểu thư con nhà giàu quyền quý. Mới tí tuổi
cũng biết so đo, so gia thế, so thời thượng, so quần áo mới, cô luôn là người
xuất sắc nhất, cái gì cũng phải hơn người cả. Sau khi đi du học, một bạn học
thân thiết viết thư cho cô, bạn học đó đính hôn với con trai tổng lý nội các,
ra vẻ vô ý nhưng câu chữ đều toát lên sự khoe khoang. Cô từng hơi tức giận,
nhưng nghĩ lại Kiến Chương dịu dàng chu đáo, trên thế gian này không có người
thứ hai đối xử với cô tốt hơn anh.

Mộ Dung Phong thấy cô thẫn thờ, liền đi lại đóng cửa
sổ, nói: “Ban đêm gió mạnh vết thương của em mới lành, em đừng để bị lạnh”. Anh
quay đầu lại nhìn cô, mỉm cười với cô.

Trái tim cô rối loạn đến cực điểm, nghĩ đến ngày hôm
đó ở vườn hoa lan, những lời anh nói. Lúc đó bán thân hơi cảm động, cô lập tức
nghĩ đến Kiên Chương, hễ nghĩ đến Kiến Chương, trong lòng lại đau đớn. Từ lúc
quen nhau, Mộ Dung Phong giống như một mũi tên bay, làm rối loạn tất cả nhịp
điệu của cô, cô vốn cho rằng cuộc đời thuận buồm xuôi gió, yêu Kiến Chương, kết
hôn, sinh con, yên ổn sống hết nửa đời còn lại. Cả đời cứ như thế.

Nhưng anh không vậy, anh mở ra cho cô một thế giới,
thế giới này có sự phồn hoa rực rỡ mà người phàm ước ao, còn rất nhiều nguy
hiểm và đổi thay. Đáng sợ như thế, rực rỡ sáng rọi, lại thịnh vượng như thế,
giống như sự mê hoặc lớn nhất kích thích cô. Anh nói: “Anh muốn đem cả thiên hạ
đặt trước mặt em”. Trên thế giới có mấy người đàn ông có thể tỏ tình với người
phụ nữ mình yêu như thế chứ? Cô không hề tham giàu sang phú quý, nhưng cô tham
lam cái tương lai tươi mới, kích thích không thể đoán trước đó. Chỉ là sầu thẳm
tận đáy lòng luôn tồn tại một sự sợ hãi, không cách gì nắm giữ dược, không dám
nghĩ tới. Đến hôm nay anh nói hết tất cả, sự sợ hãi đó lại càng rõ ràng và nặng
nề hơn, cô sắp xếp những ý nghĩ hỗn loạn, dần dần thấy được dầu mối, sự sợ hãi
đó trở thành một sự lạnh lẽo, lạnh đến tận tim gan, cô biết không có cách nào
tự lừa dối mình nữa, sự nghi ngờ luôn giấu trong lòng cô không thể coi như
không thấy. Bỗng nhiên cô rùng mình, ngẩng đầu lên.

Cô nói từng câu từng chữ rõ ràng: “Cậu Sáu, có một
việc anh phải nói rõ cho em biết, anh đã làm gì với Kiến Chương?”.

Dường như anh hơi bất ngờ, lại dường như sớm đã dự
đoán trước, khuôn mặt đầy vẻ phức tạp khó nói, ánh mắt sáng, khóe miệng nhướn
lên, anh nói: “Anh biết sẽ có ngày em hỏi như vậy”. Tim cô lạnh đến cực điểm.
Giọng anh vẫn điềm nhiên: “Anh không làm gì với cậu ta hết, anh chỉ để cậu ta
hiểu rõ quan hệ lợi hại. Tĩnh Uyển, cậu ta không yêu em hết lòng, ít nhất cậu
ta không chịu vì em mà từ bỏ việc làm ăn ở Thừa Châu, từ bỏ tiền tài lợi ích.”

Tĩnh Uyển chỉ cảm thấy hụt hẫng không gì sánh nổi,
cũng không biết là thất vọng vì Kiến Chương, hay thất vọng vì anh ta nói thẳng
như vậy, trong mắt tràn ngập tuyệt vọng: “Quả nhiên anh bỉ ổi như thế”.

Tim anh thắt lại, anh không hề giận, mà cảm thấy đau
đớn: “Bỉ ổi? Anh cũng chỉ để cậu ta tự chọn, không thể nói là anh bỉ ổi. Tĩnh
Uyển, tất cả mọi thứ trên thế giới này đều do ta tự mình dành lấy. Cậu ta ngay
cả tranh giành cũng không dám, làm sao có thể bảo vệ được em? Ngay cả người con
gái cậu ta yêu cũng không bảo vệ nổi, còn là đại trượng phu gì chứ?”.

Đáy mắt cô cháy lên ngon lửa âm u: “Anh lấy quyền
lực, sức mạnh ép anh ấy, anh ấy còn có thể chọn thế nào?”.

Anh nắm lấy tay cô: “Tĩnh Uyển, anh yêu em, cho nên
anh muốn để cậu ta biết, anh yêu em hơn cậu ta. Đây không phải là anh dùng thủ
đoạn, anh chỉ bày ra sự thật cho cậu ta xem”.

Cô thản nhiên đáp: “Anh không thể lấy tình yêu làm
cái cớ, biện hộ cho sự cưỡng đoạt của anh”.

Mắt anh lóe lên tia lửa giận: “Cưỡng đoạn? Hóa ra em
nghĩ như vậy. Doãn Tĩnh Uyển, chắc em quá xem thường Mộ Dung Phong anh rồi, nếu
anh lừa gạt cưỡng đoạt, tên họ Hứa kia e rằng ngay cả tính mạng cũng không giữ
được; nếu anh lừa gạt cưỡng đoạt, anh sẽ không coi trọng em, yêu em, đến bây
giờ cũng không động vào một ngón tay em. Anh tự hỏi hơn hai mươi năm nay, anh
chưa từng hết lòng vì ai như thế, thứ em muốn, anh làm mọi cách đem đến trước
mặt em, anh đối xử với em như thế nào, cứ tưởng em đều rõ cả. Tại sao? Tại sao
em lại đối xử với anh như vậy?”.

Ánh mắt anh như muốn giết người. Anh đáng sợ như
thế, Tĩnh Uyển không biết vì sao, bỗng lấy hết can đảm, ngẩng mặt lên nói lớn:
“Vì em không yêu anh”.

Câu nói đó rõ ràng rành rọt, toàn thân anh chấn
động, hình như cô cũng bất ngờ. Anh nhìn cô, giống như nằm mơ, anh “ừ” một
tiếng, rất lâu sau, mới nói nhỏ: “Em không yêu anh ư?”

Tim cô giống như nước đang sôi, vô số bọt sủi lên,
không biết vì sao như muốn nứt toác ra, cô cố gắng nén xuống, như nói với chính
mình, từng từ đều rất nặng nề: “Em không yêu anh”.

Bàn tay anh lạnh ngắt, khớp xương cứng đờ nắm lấy
tay cô, lực tay như bỗng không chịu khống chế, tay cô đau nhức, nhưng tim cô
càng rối loạn hơn, giống như một ấm nước sôi trào hết ra ngoài, sau sự đau đớn
là cảm giác tê dại, biết rõ sau cơn tê dại sẽ đau đớn đến tận xương tủy, nhưng
cô chỉ nghĩ: Mình không thể nghĩ nữa, cũng không muốn nghĩ nữa.

Cô chầm chậm rút tay ra, từng chút từng chút một,
rồi cô quay mặt đi, nói: “Cậu Sáu, mời ra ngoài, em phải nghỉ ngơi rồi”.

Mộ Dung Phong nói: “Anh biết em sẽ oán trách anh,
nhưng anh chỉ muốn cho em thấy rõ bộ mặt thật của cậu ta, cậu ta cứ một mực nói
yêu em, nhưng hễ nguy hiểm hại đến lợi ích cá nhân và gia đình là lập tức bỏ em
mà đi. Tĩnh Uyển, em vẫn không hiểu sao?”.

Trong lòng cô trống rỗng, cảm giác còn khó chịu hơn
cả buồn bã, dường như ai đó đang khoét đi một miếng trong tim, rồi cố nhét vào
một thứ gì đó cứng như đá vào, cô kháng cự lại sự ép buộc này theo bản năng,
ngẩng mặt lên, cô chầm chậm nở nụ cười: “Cậu Sáu, anh nói đúng, anh chỉ muốn
cho em thấy bộ mặt thật của anh ấy, nhưng cuộc đời là thế, đều là bất đắc dĩ,
chẳng lẽ Cậu Sáu có thể vì Tĩnh Uyển từ bỏ sinh mệnh của gia đình và bản thân,
một nửa giang sơn sao?”.

Anh nhất thời sững sờ, rất lâu sau mới gọi một
tiếng: “Tĩnh Uyển”.

Cô cũng nói tiếp: “Cậu Sáu, việc bản thân mình không
thể làm thì đừng yêu cầu người khác, chẳng lẽ ngay cả đạo lý này anh cũng không
hiểu?”.

Tim anh thắt lại, vẻ mặt cô lãnh đạm mà xa sôi, sự
xa sôi đó khiến tận sâu đáy tim anh đau đớn, anh chưa từng cảm thấy bất lực như
vậy, cuộc đời hơn hai mươi năm chưa từng có thứ gì anh không đạt được, hơn nữa,
anh biết rõ vẫn còn có thứ tốt hơn đang đợi anh. Anh có hoài bão lớn, anh có
tất cả mọi thứ trên thế giới, nhưng duy chỉ có thời khắc này khiến anh rõ ràng
cảm thấy đang mất mát, sự mất mát đó khiến anh bất lực, anh muốn nói gì đó,
nhưng một câu cũng không nói ra được.

Mưa bên ngoài càng lúc càng lớn, tiếng mưa rào rào,
nghe càng thêm hỗn loạn đến kỳ lạ. Cô hơi cúi mặt, đôi hoa tai lạo xạo cọ vào
cổ áo, dưới ánh đèn hai chiếc bóng nhỏ đung đưa, in trên chiếc sườn xám bằng
lụa Ý Vân màu vàng cam của cô, thứ lụa Ý Vân vốn rất mỏng và trơn, dưới ánh đèn
ánh lên ánh sáng trắng lành lạnh, anh nhớ lại lúc nãy ôm cô vào lòng, lớp lụa lạnh
lẽo áp vào cánh tay anh, chỉ có cô là ấm nóng, khiến cuộc đời có sự vui vẻ mê
hoặc, giống như con thiêu thân lao mình vào lửa.

Nhưng bây giờ chỉ có sự lạnh lẽo của lụa lưu lại
trên cánh tay anh, sự lạnh lẽo đó chầm chậm chảy vào trong tim, bung ra nỗi đau
đớn không thể kìm nén. Anh biết rõ đã chỉ còn lại sự hụt hẫng, hoa tai của cô
vẫn đang lay động, như một trái tim không an phận, lay động khiến anh cũng trở
nên hoảng loạn, không có cách nào nghĩ kỹ.

Năm nay Thừa Châu nhiều nước, trong tháng năm đã mưa
rất nhiều trận lớn, đến tháng sáu âm lịch ngay cả sông Thừa Giang cũng đầy
nước, nước sông nổi lên màu xanh lá, xoáy nước đục ngầy mà siết, sóng nước nhấp
nhô lên xuống như vô số những con ngựa hoang không an phận, gào thét phi đi,
như bất cứ lúc nào cũng muốn vượt qua bờ đê, tràn vào thành Thừa Châu.

Sáng nay lại mưa lớn, Hà Tự An cầm ô bước thấp bước
cao đi trên đê, bùn nước lầy lội ngập đến tận cẳng chân.

Trong màn mưa trắng xóa, thấy xa xa có khoảng mười
chiếc ô lớn, đám người đang quan sát chỉ trỏ dưới bờ đê, trong lòng vui mừng,
Hà Tự An rảo bước thở dốc đi đến: “Cậu Sáu!”.

Tuy xung quanh đều che ô, nhưng vì gió tạt quá mạnh,
quần áo Mộ Dung Phong vẫn ướt đẫm, thấy Hà Tự An đến trên mặt anh không biểu lộ
điều gì, chỉ hỏi: “Sao rồi?”.

Hà Tự An thấy xung quanh đều là cận vệ, có thêm mấy
vị quan phụ trách thủy lợi đê điều, anh không tiện nói nhiều, đáp mập mờ: “Đối
phương đã đồng ý rồi, nhưng điều kiện... Cậu Sáu về rồi, tôi sẽ báo cáo tỉ mỉ với
Cậu Sáu”.

Mộ Dung Phong hơi nhướn mày, quay mặt đi nhìn nước
sông đục ngầu cuồn cuộn, sông Thừa Giang từ Thừa Châu chảy qua nhiều tỉnh Giang
Châu, Minh Châu, rồi nhập vào Vĩnh Giang. Phía bắc Vĩnh Giang còn gọi là mười
sáu tỉnh Giang Bắc, đến bây giờ chín tỉnh đã nằm trong tay anh, bảy tỉnh còn
lại là Dĩnh quân khống chế, còn phía Nam Vĩnh Gian lại là vô số núi hồ, vựa cá
vựa gạo. Mưa rất lớn, bong bóng trắng xóa nổi đầy trên mặt sông, không nhìn
thấy bờ bên kia, anh gọi nhân viên thủy lợi đến, nói: “Bây giờ tình hình cấp
bách, tôi chỉ có một câu, anh còn đê còn, đê mất, anh cũng không cần tồn tại
nữa”.

Người đó vốn là quan viên dân sự, sợ đến mức luôn
miệng vâng dạ. Mộ Dung Phong cũng không để ý, chỉ nói: “Đi về”.

Từ lúc lũ lên, ngày ngày Mộ Dung Phong đều phải đích
thân đến để quan sát tình hình. Quay về phủ đốc quân, anh đi thay quần áo ướt.
Hà Tự An đợi ở phòng khách, thấy Thẩm Gia Bình ở hành lanh, anh và Thẩm Gia
Bình vốn đùa nghịch không giữ lễ tiết quen rồi, anh đi công tác bên ngoài đã
hơn tháng, vừa nãy không có cơ hội nói chuyện, lúc này liền vỗ vai Thẩm Gia
Bình nói: “Này lão Thẩm, có việc gì mà căng thẳng thế, nhìn dáng vẻ chau mày
khổ sở của cậu kìa”.

Thẩm Gia Bình trề môi, mặt ngước lên trên lầu, Hà Tự
An vốn là người tinh ý, lập tức hiểu ngay: “Tôi nói Cậu Sáu sao trông không vui
vẻ, trên xe cũng không nói với tôi một câu. Người đó sao thế?”.

Thẩm Gia Bình thở dài “hầy” một tiếng, nói: “Cậu đi
công tác hơn một tháng đương nhiên không biết. Nói ra cũng kỳ lạ, lúc đầu vẫn
rất tốt, sau đó có một ngày bỗng nhiên cãi nhau, mấy ngày nay Cậu Sáu cũng
không đi thăm cô ấy. Cô ấy cũng chuyển về phòng khách ở rồi, hai người gặp mặt
cũng vô cùng khách sáo, Doãn tiểu thư cũng sắp khỏi hẳn rồi, Doãn lão gia mấy ngày
trước đã đặt vé, chiều nay cùng Doãn tiểu thư lên tàu về Càn Bình”.

Hà Tự An nghĩ một lát, hỏi: “Vậy ý của Cậu Sáu là cứ
để như thế sao?”.

Thẩm Gia Bình chần chừ một lát, nói: “Đã để cho cô
ấy đi rồi, chắc là định kết thúc ở đây thôi”. Đúng lúc đó, có một người hầu từ
phòng trên đi đến gọi người chuẩn bị xe, nói: “Cậu Sáu muốn tiễn Doãn tiểu thư
đến nhà ga”.

Thẩm Gia Bình nghe nói Mộ Dung Phong muốn đích thân
đi tiễn, vội vàng bố trí cảnh vệ. Không lâu sau Mộ Dung Phong quả nhiên xuống
lầu, anh đã thay thường phục, nhìn thấy Hà Tự An, liền gọi lớn: “Tự An, đợi tôi
về rồi nói”. Hà Tự An vâng một tiếng, chỉ thấy người hầu phòng xách túi hành lý
lớn đặt lên xe trước, còn Mộ Dung Phong khoanh tay đứng ở phòng khách, lại thất
thần nhìn trời mưa ngoài cửa.

Tĩnh Uyển tuy hạ quyết tâm, nhưng lúc phải đi trong
lòng vẫn có cảm giác kỳ lạ. Từ sau ngày hôm đó, cô luôn tránh ở một mình với Mộ
Dung Phong, còn Mộ Dung Phong cũng không hề ép buộc, mỗi lần gặp mặt anh cũng
chỉ thất vọng nhìn cô, khiến cô không kìm được cảm thấy hoảng loạn. Tính cách
cô vốn thoải mái, chỉ muốn giải quyết nhanh chóng, cho nên vết thương ổn hơn
một chút liền quyết định lập tức về Càn Bình với cha.

Mưa bên ngoài vẫn như trút nước, vì mưa quá lớn, xe
chầm chập chạy trên đường, trên phố nước vẫn còn ngập rất nhiều, xe đi qua
giống như thuyền rẽ nước. Mưa to như thế, trên phố ngay cả xe kéo cũng không
thấy đâu, người đi đường càng ít hơn. Mộ Dung Phong tôn trọng Doãn Sở Phàn,
nhất định mời ông ngồi phía trước, trong khoang xe chật hẹp này, anh ngồi đối
diện với Tĩnh Uyển, trái tim Tĩnh Uyển rối loạn đến cực điểm, cô đành quay mặt
đi nhìn cảnh phố bên ngoài. Hai bên phố lướt qua giống như ngày cô đến Thừa
Châu, trước mắt chỉ có bóng tối phức tạp hỗn loạn, mơ hồ không rõ.

Đến nhà ga, Thẩm Gia Bình đã canh phòng sẵn ở sân
ga, Mộ Dung Phong tiễn họ lên tận tàu, họ đặt hai phòng đặc biệt, Tĩnh Uyển rất
sợ anh nói lời gì đó, cho nên vào phòng của cha, ngồi ở đó không về phòng mình.
Thẩm Gia Bình mang hoa quả điểm tâm đến, nói: “Đây là Cậu Sáu dặn dò chuẩn bị
cho Doãn tiên sinh và Doãn tiểu thư dùng dọc đường”.

Doãn Sở Phàn luôn miệng nói: “Không dám”.

Mộ Dung Phong nói: “Lão tiên sinh hà tất phải khách sáo
thế, sau này có cơ hội mời tiên sinh đến Thừa Châu, để Bái Lâm hết lòng tiếp
đãi”.

Hai người họ nói những lời khách sáo, Tĩnh Uyển ngồi
trên ghế sofa, chỉ nhìn sân ga bên ngoài cửa sổ, trên sân ga dày đặc cảnh vệ,
tuy trong mưa lớn quần áo ướt đẫm vẫn đứng thẳng không động đậy, dáng vẻ quân
nhân nghiêm khắc như thế khiến người ta cảm thấy kính nể. Mộ Dung Thần trước
đây quân chế nghiêm khắc, đến tay Mộ Dung Phong cũng vẫn quân kỷ nghiêm minh,
cho nên Thừa quân xưa nay rất có uy danh. Cô nghĩ đến câu nói đó của anh: “Anh
đem cả thiên hạ đặt trước mặt em”. Trong lòng đau đớn đến kỳ lạ. Anh có hoài
bão to lớn, cô biết nhất định có ngày anh sẽ làm được, lúc đó bản thân mình gặp
lại anh, không biết thời thế đã như thế nào?

Hoặc là trải qua khói lửa chiến tranh mười năm, hai
mươi năm, cô cũng chỉ có thể đứng một bên nhìn về cuộc đời anh mà thôi.

Cuối cùng đến lúc tàu sắp chạy, Mộ Dung Phong nhìn
cô, trong ánh mắt đó như có vạn lời muốn nói, nhưng cuối cùng chỉ khẽ thở dài,
cáo từ xuống tàu. Qua cửa sổ cô nhìn thấy anh đứng trên sân ga, Thẩm Gia Bình
che ô giúp anh, đằng sau anh đều là cảnh vệ, mưa như trút nước, ào ào giống như
hàng ngàn sợi dây thừng quất xuống mặt đất. Tàu hơi rung rung, bắt đầu chầm
chậm lăn bánh về phía trước. Anh đứng ở đó, không động đậy, Thẩm Gia Bình thì
thầm gì đó vào tai anh, anh cũng coi như không biết, chỉ ngẩng mặt nhìn cô. Cô
định rời khỏi cửa sổ, nhưng không biết vì sao mất hết sức lực, không nhúc nhích
được, ngay cả ánh mắt cũng không thể di chuyển, cách cửa kính và màn mưa, vốn
không nhìn rõ sắc mặt anh, cô mù mờ không biết đang nghĩ gì. Một bàn tay ấm áp
đặt lên vai cô, cô quay đầu lại, Doãn Sở Phàn gọi một tiếng trìu mến: “Con
gái”. Tàu đã tăng tốc, cô quay mặt lại, hình bóng anh đã tụt lại phía sau, càng
ngày càng nhanh, càng ngày càng xa. Những cảnh vệ đó và anh đã thành một bóng
đen mơ hồ, một lát sau tàu rẽ chuyển hướng, ngay cả sân ga cũng không nhìn thấy
nữa, giữa trời đất chỉ còn lại màn mưa mênh mang.

Báo cáo nội dung xấu