Học Sinh Chuyển Lớp P2 - Chương 25-26

CHAP 25: KẺ LẬP DỊ TRONG LỚP.

Chiều hôm đó, giờ học thêm Hoá, tôi lững thửng đi vào lớp. Vẫn chọn
cái bàn cuối cùng trong lớp học thêm như một thói quen được lập trình
sẵn. Không khí trong lớp mới cũng dần trở nên quen thuộc hơn. Chí ít thì
tôi cũng đâu còn mới mẻ gì đâu nữa mà dòm ngó bởi thiên hạ. Hơn nữa,
xung quanh tôi, đám bạn tôi cũng lần lượt kéo lại tập hợp xóm nhà lá.
Chỉ có Nguyệt và Dung là ngồi bàn trên nghe giảng. Dung nhìn tôi với ánh
mắt có gì đó khó chịu.

Tôi ngó sang nhìn Ngữ Yên, và dường như ánh mắt của Dung cũng bị Ngữ
Yên nhìn thấy, cô nàng quay qua dành cho tôi đôi mắt tội nghiệp. Tôi lắc
đầu cười. Nụ cười ra vẻ không sao đâu dành cho người dịu dàng.

Vừa kết thúc buổi học, Dung chờ cho lớp ra về gần hết, đi thẳng đến chỗ tôi ngồi:

-Tín, ra đây Dung nhờ cái này!

Tôi nhìn đám bạn cầu cứu, còn chúng nó thì cứ nhe răng mà cười, chẳng
thằng nào vô duyên vô cớ dính đến chuyện của cả hai người cả. Tôi lết
thết đi sau lưng Nàng, chắc là Nàng lại nổi trận lôi đình vì sao không
lên bàn đầu ngồi học mà phải ngồi bàn cuối ồn ào. Lý do thì chắc ai cũng
biết là tại sao rồi?

-Á…á..!-Tiếng hét của tôi mở đầu câu chuyện.

-….!-Dung mặt vẫn sắc lẹm.

Mấy đứa bạn tò mò thò đầu ra xem có chuyện gì mà ồn ào như vậy, Dung
mới chịu buông hai ngón tay ra khỏi vùng eo đã đỏ chót của tôi.

-Sao không choàng khăn?

-Ơ, ơ..Tín quên mà.!

-Biết hôm nay trời lạnh lắm không, gió quá trời kìa!

Cơn gió khẽ lùa qua, hất tung mái tóc ngang vai để phụ hoạ cho câu
Dung nói. Chẳng khác nào đổ dầu vào lửa, vô tình thiêu rụi cả tôi.

-Ơ, ờ, biết rồi mà, lần sau nhớ rồi!

-Nhớ thì lần sau lạnh nhớ đeo đó!

-Dạ, em nhớ rồi chị Hai.

Câu nói tôi vừa thốt ra, Ngữ Yên cũng đi lướt qua. Không có ánh mắt
nào dành cho Dung và Tôi. Có lẽ Ngữ Yên cố tình phớt lờ cảnh trước mặt.
Dung đứng quay lưng lại nên không thấy, nhưng tôi thấy rõ khuôn mặt Ngữ
Yên không được vui cho lắm thì phải?

-Vậy dễ thương không? Nhớ đi về đừng la cà nhé!-Dung vẫn tiếp tục nhắc nhở, làm như tôi là con nít lên ba không bằng.

-Dạ, em hứa sẽ bảo vệ thằng Tín đi thẳng về nhà!

-Vợ chồng chúng nó dạy nhau, mày xen vào làm gì?

Đám bạn tôi cũng vừa đi ra khỏi lớp, xen vào câu chuyện. Dung chỉ
cười và chạm vào tay tôi một cách cố ý, nhoẻn miệng cười rồi lấy xe đi
về. Để lại tôi ngơ ngác chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra. Sao tự nhiên
hôm nay cái trò ” Thiên thần-Ác quỷ” vừa đánh vừa xoa lại diễn ra liên
tục như thế này nhỉ?

Chín rưỡi tối, tôi dựng xe cái cách xuống sân nhà, không la cà như
Dung dặn. Ôm ba-lo lao thẳng vào nhà. Hình như nhà tôi hôm nay có điều
gì đó là lạ? Khuôn mặt nghiêm khắc của Ba tôi dãn ra đôi chút, và Mẹ tôi
thì cười vui vẻ lắm.

-Vào rửa tay ăn cơm Con!-Ba tôi lên tiếng trước.

-Dạ!-Tôi ngơ ngác.

-Nhanh lên, rồi vào ăn trái cây nữa?

-Dạ!

Tôi đi xuống rửa mặt tay chân ngơ ngác chẳng hiểu hôm nay nhà tôi
trúng độc đắc hay sao mà cả nhà có vẻ phấn chấn lạ thường như thế này.
Xoay nắm tay cửa, mở cửa phòng để thay đồ xuống ăn cơm, tôi nhận ngay
vật thể lạ vào mặt.

-Bộp!-Cái gối bay thẳng mặt tôi, rơi xuống nền nhà.

-Mới học về à thằng em!

Ông anh tôi nằm dài trên giường, cuốn truyện đọc dở đang nằm bên
cạnh. Thảo nào Ba, Mẹ tôi lại vui như vậy. Lão nhe răng nhìn thằng em
mồm đang há hốc:

-Ơ, anh về làm gì thế?

-Tao đánh mày bây giờ nhé, mày làm như tao là cục nợ vậy!

-Không nợ là gì, hết tiền à?

Lão anh tôi vùng ra khỏi đống chăn mền, lao vào kẹp cổ tôi kí liên tục. Tôi bị kẹp, ôm đầu la oai oái.

-Á, đau…đau, thả ra.

Ngay lúc mà tôi vùng ra khỏi ông anh tôi, lão anh tôi vẫn cười nhe
răng như chưa có gì xảy ra. Trên cái cổ lão, chiếc khăn len của Dung
đang được quấn một cách long trọng. Tôi điên tiết, lao vào bóp cổ lão,
cố giật cái khăn ra cho bằng được:

-Trả cho em, cởi ra lẹ!

-Không, tao mượn, lạnh lắm!-Lão ôm chặt lấy, quyết tâm không trả tín vật cho tôi.

Hai anh em tôi người giằng, người kéo, ồn ào bất phân thắng bại. Chỉ
đến khi Ba tôi lên cho thằng anh hai chổi, thằng em một cái cốc đầu thì
cả hai mới dừng lại. Lão anh tôi lừ mắt đe doạ, còn tôi hả hê lắm vì
giành lại được vật quan trọng.

Sáng hôm sau, tôi lò mò dậy trước, lão anh tôi đang quấn chăn ngáy
khò khò. Tranh thủ cơ hội, tôi đấm lão một cái rồi chạy tót vào nhà vệ
sinh, để mặc lão hét như bò rống đằng sau. Mặc quần áo đàng hoàng, với
tay lấy chiếc khăn len Dung đan, quàng lên cổ. Chẳng khác nào tài tử
Cinema cả. Khoác thêm cái áo len cho tông xuyệt tông, tôi kiêu hãnh bước
ra khỏi nhà.

Vừa bước ra khỏi ngõ, cảnh tượng buổi sáng thật đẹp. Sương che mờ mờ,
làm những tia nắng trông như bị gãy khúc, lệch từng đoạn. Những đứa bé
tiểu học được Ba, Mẹ thân chính đưa đi học trông sung sướng lắm. Ấy vậy
mà nhìn tôi, chúng nó quay lại vòi:

-Mua cho con khăn giống anh kia đi!

-Mẹ ơi, mua cho khăn đó đi!

-Khăn giống kia tí nữa Mẹ mua cho nhé..!-Bà Mẹ khéo dụ dỗ thằng nhóc.

Tôi lườm lườm, mặt vênh vênh. Thưa Cô, khăn này là độc quyền, cô có
lục tung cả chợ lẫn bao nhiêu tiệm cũng không có đâu nhé. Chiếc khăn
hoàn hảo này chỉ có một cái thôi, của một người con gái đặc biệt đan
đấy. Tiếc là cô ta giải nghệ, hoặc chỉ nhận đơn đặt hàng từ Cháu thôi.

Đi đến trạm xe bus, bao nhiêu đứa nhìn tôi thể như là người đặc biệt,
người nổi tiếng được công chúng yêu mến. Thời tiết này lạnh thì có
lạnh, nhưng cũng đâu đến mức một thằng con trai phải khoác lên cổ chiếc
khăn len như vậy? Bao nhiêu đứa cứ nhìn tôi chỉ trỏ, xôn xao bàn tán.
Mặc kệ, tôi không cần quan tâm lắm, cứ coi như đó là những lời khen cũng
được.

Chuyện chưa dừng ở đó. Tôi tiếp tục trở thành tâm điểm của sự chú ý
khi bước vào lớp. Cả lớp đang trò chuyện rôm rả, bỗng nhiên im bặt, nhìn
tôi từ đầu xuống chân. Kìm nén cơn ngại, tôi bước xuống dãy bàn cuối
lớp, rồi ngồi xuống đó. Một tràng cười rộ lên, nhìn tôi chỉ chỉ:

-Lạnh lắm hả mày?

-Con trai hay con gái đấy!

-Khăn ở đâu xấu hoắc vậy mày?-Thằng Phong mập hét to lên.

Câu nói của nó chẳng khác nào dùng dao đâm bạn cả. Dung mặt đỏ tía
tai, nhìn xuống tôi ái ngại, tôi thì máu nóng dồn lên tới não, bay tới
thằng bạn nó túm cổ đá đít. Được dịp tụi nó còn làm ầm lên, giữ chặt tay
chân tôi, cướp khăn rồi từng thằng ướm thử, đi qua đi lại như siêu mẫu:

-Rất hợp với dáng tao nhé!

-Tao đeo đẹp hơn mày..!

-Mai tao cũng đeo khăn như thằng Tín cho nó mốt!

-Gớm, nhìn như thằng lập dị ấy!-Hằng bán chanh tranh thủ cơ hội, lên tiếng.

-Con trai mà yếu đuối thế à?-Một loạt các bạn nữ lên tiếng.

Tôi bị bọn nó bẻ tay, trói chân thì làm gì còn sức phản kháng. Hai
đứa tôi đành ngậm ngùi bị cả lớp chọc quê. Dĩ nhiên tụi bạn nào biết
Dung là người tạo ra chiếc khăn len ấy nên thốt ra những câu nói vô
tình. Mặt Nàng đỏ gay đi nhanh ra khỏi lớp.

Bọn bạn giỡn chán chê rồi mới trả lại khăn len cho tôi. Nhanh như
chớp, tôi cầm chiếc khăn len phóng ra ngoài chỗ ghế đá quen thuộc. Chắc
giờ Dung buồn lắm.

-Trả khăn len cho Dung!

-Ơ, sao lại trả, tặng rồi mà!

-Nhưng mà…..!

-Nhưng nhị cái gì, cái khăn này giờ là của Tín, đâu phải của Dung…!

-Nhưng mà….nó..xấu..!-Mắt Dung ướt nhoè.

Hình như Dung tâm huyết với nó lắm, vì đó là món quà Nàng tặng tôi.
Công tâm mà nói, chiếc khăn này cũng đẹp, chẳng qua là bị mấy thằng bạn
tôi chọc dữ dội quá nên Nàng tưởng nó xấu thật. Nước mắt ngắn dài, ướt
đôi mắt long lanh, lần đầu tiên thì phải, tôi thấy Dung khóc.

Chẳng để tôi an ủi, Dung quệt nước mắt rồi đi vào lớp. Tôi lại lững
thững đi đằng sau. Cả lớp tôi ngơ ngác, chẳng hiểu tôi làm gì mà Dung
lại khóc thế kia. Ai khóc thì không biết chứ Dung nổi tiếng là băng
phong thì đào đâu ra nước mắt cơ chứ?

-Sao thế mày?

-Mày làm gì Dung à?

Tụi bạn chụm đầu lại bàn tôi hỏi han, mà đâu biết chúng nó vừa gây ra tội và mà tôi phải mang
tiếng gánh chịu. Vài bạn nữ gần Dung an ủi, còn lườm tôi với ánh mắt hơn cả hận thù. Tôi gắt gỏng:

-Vâng, nhờ ơn bọn mày đấy!

Đám nhà lá thấy tôi gay gắt như vậy cũng giãn ra, một thằng đi về một góc.

-Đại ca, em mời đại ca đi uống nước nhé!

-Dẹp, tao còn học bài!

-Thôi mà, ra chơi ai còn học, nghỉ ngơi đi đại ca!

Thằng Hoàng còn ra đằng sau bóp vai cho tôi, tôi hất tay nó ra, thể hiện lập trường cứng rắn.

-Thôi mà, đại ca, em biết lỗi rồi, em xin mời đại ca chầu nước này.

-Dẹp…à quên, đi mày!

Nói thật là lần đầu tiên Dung khóc nên cả lớp chúng tôi hơi ngỡ
ngàng. Bình thường trong mắt mọi người Dung có sức ảnh hưởng to lớn nên
việc Nàng khóc là một việc ghê gớm lắm. Thế nên hễ tôi có rục rịch gì là
bao nhiêu ánh mắt lại chĩa hết về tôi:

-”Mày làm gì mà Dung phải khóc?”.

Thế nên, dù còn giận mấy thằng bạn nhưng tôi cũng nén lòng mà đi ra
khỏi lớp, tránh sự soi mói và các kiểu giận dữ ném vào người.

-Ơ, thế là của Dung đan à?

-Mày chê xấu cho đã, Dung khóc cho tao lãnh đòn!-Tôi gằn thằng Mập.

-Sao mày không nói sớm?

-Bọn mày đè tao, chưa hỏi đã chê mà còn trách tao à?

-Thế giờ tính sao!

-Biết tính sao thì tao đâu có phải than-Tôi đưa ly nước chùa lên hút một hơi cái roạt, thở dài.

Tôi từ trước tới giờ có thể là thằng học sinh có lắm trò quậy phá
nhất, nhiều khi chẳng sợ trò gì, thế nhưng đối diện với những giọt nước
mắt của con gái , bao nhiêu chiêu trò đều tan biến đi đâu sạch. Đầu óc
cứ mụ mị rối như bòng bong. Nước mắt của con gái thật là lợi hại.

Nỗi đau chưa dừng lại ở đó. Hai tiết cuối còn bi thảm hơn. Thầy chủ
nhiệm nhìn thấy sự khác biệt và nổi bật của tôi ngay, lên tiếng hỏi han
trước:

-Gì mà kín mít vậy Tín, trời đâu có lạnh lắm đâu?

-Ơ……dạ.

CHAP 26:  BẠN BÈ.

Chuyện cái khăn len cũng tạm thời giải quyết ổn thoả vào hôm sau. Hôm
ấy chẳng hiểu thằng nào bày trò, cả hội xóm nhà lá chúng tôi, người
người quấn khăn len, nhà nhà quấn khăn len. Đến cả thằng Kiên cận nó còn
mua một cặp khăn cho nó và Trang. Kín đáo hơn, Vũ và Nguyệt không mua
trùng màu, nhưng về kiểu dáng thì giống nhau như đúc.

Trong đám đó, dĩ nhiên vẫn có tôi, một phần vì thấy chiếc khăn len
Dung đan rất đẹp, hợp với mình thì mình mang. Với lại, đây cũng là một
cách minh chứng cho Dung thấy, dù thế nào thì tôi chẳng bao giờ để ý đến
những ý kiến trái chiều này nọ. Xung quanh tôi, bọn bạn mang khăn len
hết như để hưởng ứng phong trào lập dị, coi như một lời chính thức xin
lỗi Dung vụ hôm qua.

-Ơ thằng Phong mày..?

-Thằng Hà nữa?

-Còn mày nữa hả Vũ…?

Sáng sớm ra tôi đã bất ngờ khi Nguyệt và Nhân đen cũng cùng mốt thời
trang như tôi đã đành, thế mà giờ đây, đám bạn tôi thằng nào thằng nấy
cũng như bản sao của nhau. Trông ấm ấp đầy tình anh em chiến hữu vô
cùng. Mặc dù phong trào chê bai của lớp tôi vẫn còn, nhưng chí ít nó
cũng bớt phần gay gắt và không còn soi mói liên tục như trước.

Dung nhìn thấy cảnh tượng đấy thì cũng vui vẻ ra mặt lắm. Nàng giở cuốn sách mà tủm tỉm cười một mình. Tôi đi ngang qua Dung:

-Thấy chưa? Chưa gì đã nước mắt ngắn dài!

Dung quay đi tránh ánh mắt của tôi, đôi vai thon khẽ rung lên. Chắc
là lại cười xấu hổ rồi chứ gì? Tôi không truy bức nữa, đi ngang qua vỗ
vai thằng Hoàng:

-Mày để tao lau bảng cho, múc nước đi!

-Ơ, tao nghe nhầm à…!

-Nhầm cái đầu mày, đá đít giờ, nhanh lên.

Thằng bạn tôi tất nhiên là nhanh rồi, có người làm phụ nó mừng rơn,
xách thau ra múc nước. Lau xong cái bảng, tôi đến chỗ thằng Bình Boong:

-Cái bàn này tao nhấc lên, mày quét cho sạch nhé!

Nó ngơ ngác nhìn tôi như sinh vật lạ. Chẳng hiểu sao bình thường khi
bạn bè có “nạn lâm đầu” như thế này, tôi thường ngồi cuối lớp mà bình
phẩm. Chẳng hiểu sao hôm nay lại trở trời tốt tính một cách đột xuất như
vậy.

Cái lí do thì không cần nói ai cũng hiểu. Làm cho Dung trở lại như
bình thường là công lao to lớn của lũ bạn. Coi như có ơn thì trả, chứ
tôi nào có tốt bụng như vậy bao giờ.

Coi như công đoạn vận động hành lang đã xong, giờ tới phiên điều trần
của tôi với Dung trong giờ ra chơi, tất nhiên vẫn là chiếc ghế đá cũ.
Chẳng hiểu sao chiếc ghế đá ấy nó lại bị mấy học sinh khác bỏ rơi như
vậy, nên trở thành nơi riêng của tôi và Nàng.

-Thấy chưa, đã bảo tụi nó giỡn thôi mà!

-Biết rồi mà, tại Dung….!

-Tại Dung khóc nên trong lớp bao nhiêu đứa thù Tín đấy nhé!

-Xin lỗi mà, biết lỗi rồi đó.

-Vâng, lần này tôi tha, lần sau thì biết….

-Biết gì…?-Dung nheo mắt đầy hăm doạ.

-Biết tôi dỗ như thế nào chứ sao?

Dung nhìn tôi và cười. Đôi khi đứng trước những cô gái, bạn phải giả
bộ hiền lành và sợ sệt một chút. Đó không phải là nhụt chí khí nam nhi,
mà là để đổi lấy những nụ cười trong trẻo, dù đối phương biết bạn chỉ là
đùa giỡn.

-Tín..?-Dung lại đổi tông đột ngột.

-Hử.?

Tôi lo sốt vó, lâu dần thành quen. Cứ hôm nào mà Dung đổi giọng đột
ngột, từ “Thiên thần” sang “Ác quỷ” thì đúng như là có chuyện hệ trọng
dành cho tôi.

-Trả lời thật nhé?-Cái giọng kiên định kiêm mùi đe doạ.

-Vâng, em hứa với chị, em luôn thật thà..!

-Không giỡn, hỏi thật, chiếc khăn…xấu lắm phải không?

Hoá ra là Dung vẫn còn chút mặc cảm do vụ hôm qua thằng Phong Mập lỡ
miệng chê khăn xấu. Thế nên việc tôi vẫn quấn chiếc khăn này thì Dung
cho là sự động viên cho Nàng thôi.

-Ờ, thì công bằng mà nói…!

-Sao, nói nhanh lên.!

-Xấu…!-Tôi thản nhiên, tỉnh rụi phát ngôn.

-Á, á…!

Tiếng la thảm thiết vang thấu trời xanh. Chẳng hiểu yêu cầu nói thật
lòng mà Dung véo tôi tới tấp, véo như chưa bao giờ được véo vậy. Tôi ôm
tay mà xuýt xoa. Qua một lớp áo sơ mi và thêm một lớp áo khác nữa mà vẫn
đau thấu xương.

-Xấu sao còn đeo?

-Chưa nói hết mà..!

Dung khoanh hai tay trước ngực, nhìn tôi chờ câu tiếp theo.

-Chiếc khăn thì đẹp, chỉ có người đan khăn là…

-Là xấu chứ gì?-Dung lại sấn tới, vẻ hùng hổ lắm.

-Không, không…trên cả đẹp ấy chứ

-Thế có phải đỡ đáng ghét hay không.

Tôi thở phào, nhẹ nhõm. Đúng là sắc đẹp của một người phụ nữ là báu
vật của chính họ. Vì thế bạn có thể phóng đại cho nó trở nên hoàn hảo,
dù biết là nịnh thì người ta vẫn vui vẻ dù không thể hiện ra mặt. Còn
nếu mà đụng chạm vào nó một cách chân thực thì hãy coi chừng.

-Tín, Tín, nhanh, nhanh!

-Gì vậy mày?

Tôi và Dung nhìn thằng Bình Boong thở dốc, vuốt ngực lia lịa, thảy chiếc áo khoác nó cho tôi cầm.

-Cầm dùm tao xíu, tí tao vô lớp lấy lại.

Nó đến cũng bất ngờ mà đi cũng không dấu vết. Chẳng hiểu thằng này
làm cái gì mà nó chui tọt ra sau lớp tôi. Chẳng lẽ là đi dạo ngắm cảnh
à.

Tôi khoác chiếc áo của nó vào người, trời lạnh mà có hai áo khoác ấm
cúng thì còn gì bằng. Rồi quay sang Dung, hai đứa nói chuyện phiếm. Chưa
được hai phút thì có ai vỗ vai tôi. Tôi hất cái tay, rồi vẫn say sưa
nói chuyện với Dung. Còn Nàng thì chăm chú nhìn ra phía sau tôi. Nghi có
điềm chẳng lành, tôi quay mặt lại.

Trước mặt tôi là một cô bé, chắc là lớp mười, vì khuôn mặt lẫn ngoại
hình cho tôi khả năng đánh giá độ tuổi. Nhưng lạ một cái là, tôi và cô
bé ấy không quen không biết mà nó nhìn tôi như ăn tươi nuốt sống vậy.

-Chuyện gì vậy em?-Tôi hơi xị mặt vì vị khách hơi khiếm nhã này.

-Anh gây chuyện với tôi còn giả bộ hỏi?

Tôi ngơ ngác, chẳng hiểu tôi gây với cô bé ấy lúc nào. Dung còn nhìn
tôi với ánh mắt không thể tha thứ. Chẳng hiểu sáng nay lạnh quá, con bé
này có hoang tưởng hay nhìn lầm tôi với ai không.

-Anh gây lúc nào?

-Anh vừa đi qua lớp tôi chọc tôi còn chối hả?

-Ơ, lúc nào?-Tôi vẫn ngơ ngác.

-Anh giả bộ khéo nhỉ, cái áo khoác màu xanh này thì lẫn đi đâu.

-Cái áo này là của bạn anh mà!-Tôi ngờ ngợ hiểu cái hối hả của thằng bạn.

-Có chuyện gì vậy em?-Dung ngọt ngào lên tiếng.

Theo lời miêu tả của con bé đó, thì thằng Bình lớp tôi đi ngang qua
lớp nó, vô tình chiêm ngưỡng được dung nhan sắc đẹp của cô bé này thì
thốt ra một câu liều hơn cả chữ liều:

-Xấu hoắc!

Thêm nữa, nó chê nhan sắc đã là một cái tội, tội nó còn chọc đúng
“chằn tinh”. Cô bé này không vừa, rượt theo nó định la một trận. Thằng
bạn tôi chạy bán sống bán chết, mưu trí quẳng cái áo khoác, thứ dễ bị
nhận diện cho tôi. Nó quá mưu trí hoặc do trùng hợp, khi mà chiều cao
tôi và nó gần như xêm xêm nhau.

-Cái áo khoác đó của anh chứ của ai, tôi không nhìn nhầm!-Con bé quả quyết như nhìn thấy mặt thằng chủ nhân khốn nạn vậy.

-Không có nhé, anh ngồi ở đây với chị này suốt từ đầu tới giờ, em không tin hỏi chị đi.

Tôi hơi ớn cái sự đanh đá của học sinh khoá dưới nên đẩy qua cho
Dung. Gì chứ nhân chứng sờ sờ ở đây thì con bé này sẽ sớm vòng tay xin
lỗi bậc đàn anh đàng hoàng nhân cách này cho xem.

-Anh ấy mới chạy đâu về rồi ngồi nói chuyện với chị!

Phũ phàng quá mức, tôi ngoạc miệng ra mà há hốc nhìn Dung. Dung phớt
lờ coi như không thấy, thản nhiên đến mức thật thà đáng tin. Con bé khoá
dưới bắt đầu cũng ngoác miệng ra chửi tôi:

-Bỉ ổi, con trai dám làm không dám chịu.

-Anh là gì mà có quyền chê người khác.

-Anh xem lại tư cách của anh, xem có xứng đáng học sinh 12 hay không?

Con bé ấy cứ một mực khẳng định tôi là thủ phạm. Chửi tôi xối xả, nào
là bại hoại, vớ vẩn, ăn không rảnh chuyện. Tôi cứ khoanh tay lên che
mặt. Một là tránh những ngôn từ được phun châu nhả ngọc từ cô bé khoá
dưới, hai là đề phòng phụ nữ lên cơn, đưa tay tát bạt tai tôi chứ chẳng
giỡn.

-Tôi tha cho anh đấy, còn lần sau thì liệu hồn!

Con bé ấy chốt một câu chắc nịch đầy màu khủng bố, nhìn tôi như một
kẻ rộng lượng vừa bao dung cho một tên bại hoại học đường. Tôi mặt mày
te tua, nhìn Dung cười ngặt nghẽo.

-Gì mà…..?

-Trả thù vụ lúc nãy!

Dung tiếp tục ôm bụng cười, còn tôi tức khí đi thẳng vào lớp. Mặt hầm
hầm, hứa bao nhiêu nhục nhã sẽ trả cho thằng bạn gấp chục lần.

-Ê, Tín, trả tao cái áo!-Bình boong nhanh nhảu đón đường.

-Bụp, bộp bộp.

Tôi đám thằng bạn vào vai, rồi gập lưng nó xuống mà tha hồ nện xuống. Miệng thì kêu gào hơn cả loa phóng thanh:

-Đi chọc gái rồi giá hoạ cho tao nè!

-Bại hoại, mất tư cách này!

Thằng bạn như hiểu chuyện gì xảy ra, đưa hai tay ôm đầu, miệng th
ảm thiết:

-Dạ…em sai rồi, đừng đánh nữa?

Thằng bạn càng van xin, thì bao nhiêu nỗi sỉ nhục lại trào dâng lên trong tôi. Tôi mời thêm viện binh:

-Lại đánh thằng Bình dùm tao!

Bọn bạn tất nhiên thừa nước đục thả câu, thằng thì vứt cả dép, thằng
thì bay qua bàn, sách vở bay tứ tung, lao vào mà giã, véo, giật tóc
thằng bạn. Cảnh tượng thảm sát kinh hoàng dừng lại khi đầu tóc nó xù như
tổ quạ, quần áo xộc xệch, vạt áo cái thì trong thùng, cái văng ra
ngoài.

-Đây, áo của mày!

-Đánh đau thí mồ luôn!-Nó xoa xoa cái lưng.

-Không đau sao mày nhớ!

-Nhớ cái gì, tao chọc có một câu.

-Mày dốt lắm, sắc đẹp phụ nữ không nên đụng chạm, trên đầu chữ Sắc có chữ dao nghe chưa?

Tôi truyền đạt lại kinh nghiệm cho thằng bạn. Rồi ôm vai bá cổ nó dặn dò:

-Mày nhớ, lần sau nhìn đứa nào mặt hiền hiền mà chọc, chọc ngay ổ kiến lửa.

-Tao biết sao được!

-Mà nhớ, lần sau kiếm thằng nào mà chơi khăm, chơi tao lần nữa tao đá nát đít mày.

Chưa nói xong với thằng bạn, Dung đi lướt qua tôi. Vẫn còn chút ít sự
vui sướng khi chơi cho tôi một vố đau điếng. Xét về công về tội, Dung
đổi trắng thay đen còn đánh đánh hơn thằng Bình gấp trăm lần. Nhưng tội
tình chỉ một mình tôi tính sổ, chứ không thể nào bảo cả lũ bạn xông vào
mà giã gạo như lúc nãy được.

Không nên đánh phụ nữ bởi một nhành hoa mà!

Tôi đi ngang qua hừ mắt Nàng vẻ tức tối, giơ nắm đấm lên dứ dứ Nàng.
Dung vẫn thản nhiên cười, còn mấy đứa con gái trong lớp thì nhìn tôi:

-Con trai mà bất lịch sự!

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3