Học Sinh Chuyển Lớp P1 - Chương 096
CHAP 96: MÙA YÊU THƯƠNG TRÀN VỀ
Đặt mình xuống chiếc giường ấm áp, bên ngoài cửa sổ gió vẫn rít từng
cơn. Những hạt mưa đập lộp bộp vào cái cửa sổ gỗ bóng loáng, như muốn
biểu tình đòi mở toang chiếc cửa sổ. Tôi mỉm cười thu hai bàn tay để gối
đầu. Sau bao nhiêu ngày hờn dỗi, cuối cùng mọi việc đã trở lại quỹ đạo
của nó một cách bất ngờ ngay cả người trong cuộc cũng không dám nghĩ
tới.
-Thích!
Bắt đầu từ câu nói ấy, mọi việc dần trôi qua ngoài tầm kiểm soát, và
từ đêm ấy, tôi bắt đầu có những giấc ngủ chập chờn vì buồn phiền lẫn
trách móc. Vết thương lòng tổn thương bởi những câu nói vô tình của
Dung, những lần nàng đi cạnh Minh An.
-Tránh ra!
-Không cần!
Và rồi sau kí ức ngày 20-10, tâm trạng trở nên dằn vặt. Và cũng chính một tháng sau, vết thương ấy đã được xóa nhòa.
Tôi ngượng người và xen lẫn thích thú, khi cả hai đứa có lẽ đã bước
lên một thứ tình cảm mới, sâu sắc hơn, trách nhiệm hơn. Nếu đó là một nụ
hôn, một nụ hôn bị phá đám, thì tôi cũng chẳng tiếc nuối lắm. Bởi vì
giao kèo tình cảm đã được kí kết. Dung hiển nhiên dành trọn tình cảm của
mình cho tôi. Chỉ như vậy là tôi đã mãn nguyện rồi. Mỉm cười và vẫn hồi
hộp nhớ về hai đôi môi sắp chạm nhau. Giữ nguyên trạng thái cho đến lúc
chìm vào giấc ngủ.
-Dậy, thằng trời đánh, biết mấy giờ rồi không?
-Để con ngủ một xíu mà!
-Dậy! Ngủ mà mơ cười khúc khích, dậy đi học đi!
-Mẹ ơi, cho con ngủ xíu mà!
-Muộn học ra rồi chứ ngồi đó mà cười!
Tôi bật dậy ngay tức khắc, vệ sinh cá nhân là xách cái balo chạy thục
mạng. Và chỉ có nhờ bác tài già tâm lý mới cứu tôi khỏi một lỗi khỏi
thế lực hắc ám-Hải lớp trưởng thôi!
-Đói quá!
Vừa đi vừa xoa cho cái bụng đang biểu tình cho nó bớt ồn ào. Tôi xị
mặt đi vào chiếc cổng trường. Không thực, chắc không vực được đạo quá.
-Ngày mới đã xị mặt rồi!
Tôi ngớ người ra trước câu nói của một ai đó, một ai đó đang mặc chiếc áo dài đang đứng ở cổng trường:
-Kệ……….ơ!
Bỏ mặc cái Ơ ngơ ngác của tôi, chỉ có một nụ cười đẹp đẽ đáp trả:
-Sao Dung……đứng đây!
-Đứng đây chờ người đói bụng đây này!
Tôi ăn mừng thầm trong lòng, các cơ mặt bị trí não gượng ép để cất
ngay cái bộ mặt bỡ ngỡ trở về trạng thái lạnh lùng. Nhưng Dung không
buông tha:
-Xách cặp hộ Dung!
-Tuân mệnh!
Dung hai tay ra sau, mỉm cười và cất bước chậm rãi lên trước, tôi
nhanh chóng đi sánh đôi bên cạnh. Bình thường, ngay cả lúc còn tình cảm,
chưa bao giờ tôi được Nàng chờ ở cổng để đi vào như thế này. Đúng là
tiến triển mới rồi. Tôi mỉm cười và ba hoa đi bên cạnh Nàng, còn Nàng
chỉ cười và cười. Ánh mắt long lanh tỏa sáng xua tan đi lớp sương mù mà
ngay cả ánh mặt trời cũng chịu thua.
Hiển nhiên trong lớp chưa hề có ai biết, tôi và Nàng đã làm lành nên
hầu như tất cả đều im bặt, khi tôi và nàng đi song song đi vào lớp. Im
lặng và chỉ im lặng, chỉ đến khi tôi mỉm cười trả tài sản cho Nàng bước
về chỗ, không khí ồn ào chợt vỡ òa, như lâu nay bị kìm nén vậy.
-Ơ, cái gì thế?
-Tao có mơ không?
-Ngon lành mày!
Đám chiến hữu lẫn Nguyệt đều mỉm cười, chưa bao giờ tôi thấy lũ bạn
tôi thân thiết đến vậy. Trong con mắt người đang yêu, mọi thứ xung quanh
nay trở nên đặc biệt. Kể cả cái hừ nhếch mép của thằng lớp trưởng cũng
đẹp. Cái đẩy gọng kính của Quỳnh nhìn tôi vẻ trí thức pha chút hằn học
cũng đẹp, và hình bóng thằng Minh An bên cửa lớp cũng không đáng ghét
như thường lệ:
-Dung, Dung! Nó đưa tay vẫy vẫy nàng, và vẻ mặt vẫn là của kẻ chiến thắng
Cả lớp tôi lẫn lũ bạn thân đều nín thở chờ hành động của Dung, riêng
tôi vẫn cười, vì tôi hiểu điều tất nhiên gì sẽ xảy ra tiếp theo, Dung sẽ
ra từ chối thằng Minh An, để thằng đẹp mã lủi thủi đi về lớp. Định rủ
thiên thần của tao xuống căn-tin chứ gì, tao biết tỏng.
Có lẽ tôi dự đoán đúng kết quả, nhưng cách thức thì tôi đã sai hoàn toàn. Dung vẫn ngồi tại chỗ, mỉm cười :
-Mình không đi đâu Minh An!
Chỉ nghe đến thế, những ai thân thiết với tôi đều mừng ra mặt. Chứ
sao nữa, Dung có cái cá tính, cách thể hiện tình cảm của mình rất riêng.
Và nàng cũng khiến cho tất thảy bất ngờ, đặc biệt là tôi thấy cái cá
tính trong việc từ chối vệ tinh như thế nào. Tình cảm nay đã được chắc
chắn nhiều hơn nữa.
Cô gái cá tính ấy tiến về đám chúng tôi, mỉm cười từ lúc nhìn tôi, bỏ
mặc cái mặt thộn thộn của thằng lớp trưởng lớp bên bên cửa lớp.
-Dung mời mọi người uống nước nhé!
-Yeah! Thật không, hay là xạo đấy cô!
-Thật không? Tao không nằm mơ chứ T- Phong mập ôm tôi, mặt vui sướng lắm!
-Thả tao ra, thằng này!- Tôi vẫn thù cái vụ nó xuất hiện phá vỡ khoảnh khắc lãng mạn tối qua!
-Nóng vậy, đi thôi, Dung đổi ý giờ!
Lũ bạn đi trước, lần này lớp tôi lại chứng kiến cảnh, một đôi học
sinh nam nữ cùng sánh vai tiến ra cửa lớp, ánh mắt nhìn nhau trìu mến và
nụ cười rạng rỡ trên môi.
-Đôi bạn trẻ đi trăng mật à!
-Đi đâu đấy, đi với!
Tôi chỉ cười, và Nàng cũng chỉ cười, những lời trêu chọc đó, lại là
lời chúc tình cảm tốt đẹp trong hoàn cảnh này. Chỉ riêng thằng Minh An
mặt thiểu não vẫn đứng bên cửa lớp, ráng bám lấy chút hi vọng rằng Dung
đang đùa nó:
-Sao Dung bảo không xuống căn-tin!
Dung im lặng, không đáp lại câu hỏi có hàm ý trách móc ấy. Hẳn nhiên
Dung không phải bối rối, có lẽ nàng hi vọng vào câu trả lời từ tôi, từ
người sẽ bảo vệ Nàng từ lúc này. Dung khẽ gửi tâm tư vào ánh mắt nhìn
lên tôi. Tôi hiểu rõ và tự biết mình sẽ làm gì. Không chút nổi nóng, tôi
từ tốn trả lời thằng Minh An:
-Dung bảo không đi với Minh An, nhưng sẽ đi với mình!
Dung mỉm cười hài lòng, và cũng có lẽ không còn gì để nói với Minh An
nữa, quay lưng bước đi, để mặc hai đứa con trai đang ở vị thế đối lập.
Người tưởng sắp thành công nay đang thảm bại, còn kẻ tưởng như sắp mất
tất cả, đã lấy lại được, thậm chí còn hơn cả lúc đầu. Minh An, có lẽ là
chất xúc tác cho tình cảm của tôi tiến triển, còn nó nhìn tôi, như kẻ ăn
cướp trắng trợn:
-Chưa xong với tao đâu!
-Tao chẳng có gì với mày cả mà xong!
Hai thằng nhìn nhau, những câu nói được rít qua kẽ răng, chỉ đủ để
đối phương nghe thấy, hiển nhiên không muốn cô thiên thần ấy biết đoạn
hội thoại này.
-Mày được lắm!- Chắc nó rối trí lắm rồi!
-Tao được hay không, tao tự biết!
-Nhớ mặt tao!
Nó hằn học bỏ về, câu đe dọa ấy chỉ nhận được nụ cười nửa miệng của tôi.
-” Cứ làm gì đi, tao không bao giờ chịu thua mày đâu”.
Tránh vỏ dưa, gặp vỏ dừa, tránh được Dung thì gặp ngay Ngữ Yên. Cô
nàng có lẽ muốn ngắm những cây thông đang chìm trong sương buổi sáng,
hoặc là ngắm ánh mặt trời xuyên qua đám mây trắng sữa nên vô tình chứng
kiến. Cũng như Dung, cô nàng nhìn tôi gật đầu chào, bỏ mặc luôn nụ cười
gượng gạo của thằng Minh An.
-”2-0 nha thằng đẹp mã”.
Lần này, thằng Minh An quay lại nhìn tôi, vẻ mặt hừ hừ, có lẽ nếu đây
không là trường, dễ nó nhào vào đánh tôi lắm. Mặt nó đỏ rực, nhìn đối
thủ đang cười theo kiểu:
-” Không thèm chấp, chưa có cửa ăn tao”!
Nó bỏ về, để lại Ngữ Yên và tôi bối rối ở hai cửa lớp. Trước khi Dung
cất tiếng gọi, có lẽ Ngữ Yên cũng hiểu rằng chuyện tình cảm hai đứa tôi
đã tốt đẹp trở lại.
Tôi bước ở trên sân trường với Dung, và vẫn biết chắc rằng, Ngữ Yên
sẽ lại nhìn tôi ở đằng sau. Tôi không quay lại nhìn, bởi lẽ cái gì dứt
khoát nên dứt khoát. Bởi lẽ, hình bóng Dung đã quá hoàn hảo trong tâm
trí tôi. Hai đứa tôi tiến thằng về căn-tin với bữa tiệc chiêu đãi, và
chắc chắn thằng Phong sẽ thộn mặt chẳng hiểu vì sao nó được ưu đãi hơn
mọi người.
-T! lên bảng kiểm tra em!-Tiếng thầy chủ nhiệm vang lên. Đám bạn thầm kêu khổ cho tôi, hôm qua nghỉ lễ, chắc chẳng học hành gì!
Năm phút sau:
-Mười, tốt lắm! Sao dạo này tập trung vậy?
- Tình yêu tiếp sức mà thầy!- Bọn bạn thả câu nước đục.
-Ủa, vậy hả, ai tiếp sức vậy?
Chỉ cần nhìn cả mấy chục ánh mắt đổ về phía Dung, thầy tôi đã đủ biết
chuyện tình cảm của hai đứa trong lớp rồi. Đến khi tôi nhận cuốn vở của
mình trên bàn giáo viên, tôi còn được thêm lời động viên:
-Cố lên nha con trai- Tiếng thầy tôi xen lẫn với tiếng cười, đầy tâm lí.
-Dạ! Mặc cho sự bối rối đang lan tỏa trong người, tôi gượng gạo ngoan
ngoãn trả lời thầy. Điều đó làm mấy đứa bàn đầu trước bàn giáo viên
càng có cái mà cười no bụng.
Tháng mười một sắp đi qua, nhường chỗ cho tháng mười hai. Tháng mười
một với tôi như một cuốn phim tình cảm có hậu. Mười ngày cuối cùng nó sẽ
đẹp như ánh mặt trời, ấm áp xua tan đi mây đen hai mươi ngày trước. Sắp
sửa chào đón tháng mười hai, cái tháng mà có lẽ sẽ đen như mây trời hôm
nay và nhiều cơn mưa bất chợt nữa. Còn giờ, tôi vẫn đang vui, đang rất
hạnh phúc.
cháp nè up trên fb từ chiều rồi. up hộ thớt nhé
Có thể nói ba tháng qua đi với tôi ngỡ như một giấc ngủ. Tôi ngủ mê
tháng chín với sự bất đồng với Dung, mơ mơ hồ hồ ở tháng Mười với quyết
định khá vội vàng và thiếu tin tưởng. Tháng mười một bừng tỉnh vỡ lẽ ra
nhiều điều, và giờ là tháng cuối năm, tháng mười hai.
Chào tháng mười hai với nụ cười tươi roi rói, rạng ngời tới trường.
Dù tôi biết rằng, hễ bước chân tới cổng, tôi sẽ trở thành một ” người
hầu không hơn không kém” , bị bạn bè và học sinh trong trường chọc ,
nhìn soi mói đến đỏ mặt, nhưng tôi vẫn vui vẻ để được sánh vai bên Dung.
Tháng mười hai với tôi chẳng khác gì tháng để những yêu thương da diết
trở về.
Tổng kết thi giữa kì, tổng kết điểm thi đua nhóm tôi vượt lên thứ ba.
Thành tích học tập có lẽ đứng đầu, một phần vì tôi quyết máu ăn thua
với Dung hồi trước nên vô tình lên dây cót “chăm học” cho tất cả mọi
người. Chỉ có điều, điểm hạnh kiểm nhóm tôi thì đứng đội sổ. Khi chia
trung bình ra, chỉ nằm được ở giữa, kiểu như mình không bằng ai, nhưng
cũng chẳng ai bằng mình.
-T!- Thầy chủ nhiệ
m gọi tên tôi!
-Dạ!- Hơi run run đứng lên, chẳng hiểu tôi vi phạm cái gì nữa?
-Tốt lắm, vi phạm giảm mạnh rõ rệt, chăm chú học hành!-Thầy trầm ngâm khen tôi ra mặt.
-Dạ-Giả bộ bình tâm, chứ tự hào về mình đến độ phỗng mũi.
Chắp tay lại với nhau kiểu như hiệp khách giang hồ, tôi quay tứ phía
cảm ơn các bạn đồng đạo đang trầm trồ về mình, chỉ đến khi gặp thằng Hải
lớp trưởng, tôi buộc phải dừng lại. Nó trừng mắt nhìn tôi, kiểu như:
-”Đừng giỡn mặt tao”.
-”Kệ tao!”.-Tôi cũng chanh chua lườm lườm nó.
-Thưa thầy em có ý kiến!-Thằng Hải hầu như nói và hành động cùng một lúc!
-Lớp trưởng ý kiến à, em nói đi!
Chẳng hiểu nó lôi đâu ra cuốn sổ cũ kỉ, thoáng nhìn tôi, vẻ mặt đểu
giả hiện ra khiêu khích. Bọn ” hắc đạo” đang giở trò hạ gục “chính đạo”
tôi sao.
-Nhận xét riêng em, cán bộ lớp về từng nhóm!-Nó hắng giọng nói to, như cố ý để răn đe vậy.
-Ồ!- Thầy chủ nhiệm tôi hào hứng , từ tư thế hơi rảnh rỗi, thầy tập
trung lắng nghe vị cán bộ lớp nhỏ hơn thầy cả mấy chục tuổi phát biểu.
Thà rằng nó công tâm thì chẳng có sao, đằng này rõ ràng nó có nhắm
vào nhóm tôi. Nhận xét mấy nhóm khác qua loa đại khái, vậy mà hễ đến
nhóm tôi, nó đổi tông giọng, nhấn mạnh, lôi cả đống thứ hay ho ra để
công kích. Chẳng hiểu tôi nợ gì cái thằng này kiếp trước nữa. Nó bắt đầu
hắng giọng:
-Riêng nhóm bạn T, tuy tiến bộ trong học tập, nhưng số lần vi phạm quá nhiều, đặc biệt trong nhóm có sự học lệch.
-Cái gì thế mày?
-Ý gì đấy?
Tụi bạn tôi ngứa ngáy khi lòng kiêu hãnh bị va chạm, mặt mũi nóng
bừng bừng, riêng tôi nóng mặt nãy giờ, tuy nhiên chỉ cần nhìn cái lắc
đầu của Dung
-”Đừng manh động”.-Tôi bình thản trở lại, thả lỏng thể xác, kiềm chế tâm hồn!
-Các em để bạn nói hết!-Thầy tôi nhíu mày trước đám đông vừa lên tiếng ban nãy.
Thằng Hải được đà chiến thắng, công kích chúng tôi dữ hơn:
-Việc phân công kèm cặp các bạn cũng ít hơn các nhóm khác, nếu không
muốn nói, một số bạn vẫn chưa làm tròn trách nhiệm của nhóm trưởng.
Lần này thì Dung cũng không cứu nổi nó nữa, máu tôi dồn hết lên cả
mặt, bao nhiêu lượng máu chen chúc trong mớ dây nhỏ hẹp, khiến khuôn mặt
nổi rõ một màu đỏ, cả người xúc động, khẽ giật mình không kiềm chế được
mình nữa:
-Sao bạn không nói thẳng là mình không làm tròn trách nhiệm đi!
-Cái đó bạn tự nhận!
Cả lớp tôi hướng về cả hai thằng con trai, chiến sự quen thuộc lại nổ
ra, đúng là không mong gì khi có một đối thủ nham hiểm và dai như đỉa
thế này.
-Vậy bạn chỉ ra khuyết điểm rõ ràng xem.
-Vậy điểm các môn xã hội nhóm bạn có được đẩy lên không?
-Ơ……..!
Nó nói quả chẳng sai lúc nào, đúng thật dưới phong trào Yêu thất bại,
hăng hái học tập của tôi, chiến hữu lao vào học chăm chỉ hơn, nhưng chỉ
chăm chỉ bên các môn tự nhiên bỏ bê hơn về các môn xã hội. Một mình
Nguyệt cũng không hề có khả năng cứu vãn chín thằng con trai còn lại.
Chưa kể đến môn thảm họa anh văn. Bản tính nghịch ngợm lần này cũng trở
thành điểm yếu để địch nhân công kích.
Đưa mắt nhìn đám anh em, đứa thì nhìn tôi cảm thông, đứa thì có vẻ
hối lỗi khi đẩy thằng nhóm trưởng đứng trơ ra giơ đầu chịu báng. Còn
thằng nhóm trưởng đang phải nhịn nhục cho địch công kích:
-Em đề nghị thầy sắp lại nhóm bạn T và bạn Linh cùng một số bạn khác !
Lần này, nỗi bức xúc sắp bùng phát trong mấy cái đầu bốc hỏa, ngay cả
thằng Vũ cũng phải nhăn mặt nhìn thằng lớp trưởng với ánh mắt bất phục.
Một số chiến hữu khẽ siết chặt bàn tay, nhìn bộ mặt thằng lớp trưởng
cao ngạo phớt lờ tất cả. Chuyên quyền có khác, nhưng ít nhất bên tôi
cũng có người cứu cánh chuyên quyền.
-Em có ý kiến!
-Thầy nghe nào cô bí thư!
-Dạ!Em thấy việc chia nhóm do cả lớp quyết định, chứ không phải do các
bạn ấy xin. Hơn nữa, tuy học không vững các môn xã hội và Anh Văn nhưng
các bạn ấy rắt chăm chỉ hỏi bài.
Lần này đến lượt Dung cá tính phớt lờ ánh mắt của thằng Hải, nó nhìn
nàng tức khí mắt long sòng sọc. Tôi nở mũi trước sự bảo vệ của Nàng, đám
chiến hữu thì như chết đuối vớ cọc, cười thầm.
-Dạ, em thấy tuy nhóm em học kém hơn, nhưng không phải là không học được mấy môn Xã Hội.
Lần này Vũ đứng dậy, nhìn thằng Hải mà phán. Đúng là Danh sư xuất cao
đồ, nó là thằng duy nhất không vi phạm và cũng học tốt tất cả các môn
trong nhóm. Thế nên lời nói của nó hẳn sẽ có trọng lượng với Thầy chủ
nhiệm nhiều.
Trước sự bảo vệ của hai con người gương mẫu, đồng thời là cán bộ lớp
chúng tôi được tuyên bố trắng án. Thằng Vu Cáo lặng lẽ uất ức ngồi
xuống. Án Treo được đưa ra coi như lời cảnh cáo:
-Cho nhóm đó một tháng để chỉnh đốn!
Tôi và Dung đứng nhìn xuống khoảng sân trường, học sinh tranh thủ hít
thở không khí và nô đùa buổi chiều thứ Hai. Vẫn căm thằng lớp trưởng
lắm:
-Cái thằng rỗi hơi!
-Hì hì!
-Chẳng gây gì nó, cũng ráng bám đuổi theo chém giết!
-Cũng có ý đúng mà!
-À……Ừ!
Tất nhiên cũng có ý đúng, nhưng cũng không thể nào ăn rồi lên lớp,
canh chừng nhóm chúng tôi từng tí một thế chứ. Hằn học nhìn ra sân
trường, đeo đuổi cái tâm trạng trách cứ riêng. Chợt có cái gì đó lướt
qua mắt tôi, rất nhanh và sáng loáng.
-Xoẹt!
Tiếng hai thanh kim loại đang cắt đứt cái gì đó mềm mềm. Rất nhanh và
dứt khoát, trước khi nhận ra thứ đó là gì, thì cái vật mềm mềm đen đen
đã thi nhau rơi lả tả trước mặt tôi. Tóc, tóc này là của chính tôi,
chẳng lẽ, giờ khai sinh ra trò mất dạy, cắt tóc à!
-Thằng……ơ, Thầy!
Thầy giám thị nhìn tôi, như kiểu cảnh sát nhìn kẻ cướp, trên tay, cái
kéo sáng loáng chỉ dành cho các thợ vải chuyên nghiệp lăm lăm. Chỉ cần
một câu nói hay biểu hiện nào trái ý, hẳn nó sẽ vung lên một lần nữa.
Vẫn bộ dạng uy nghiêm, bỏ mặc cái nhìn ngơ ngác của Dung, lớn tiếng la
lối tôi:
-Anh đi học mà tóc tai thế này à?
-Dạ….!
-Dạ vâng gì, tóc gì che hết một bên mắt, tính làm độc nhãn à!
-….!
-Lần này còn cảnh cáo, nếu lần sau, tôi cắt chéo lên đầu thì xem anh đi học như thế nào.
Thầy bỏ đi, vẫn lăm lăm chiếc kéo thi hành nhiệm vụ. Chắc lại khối
thằng phải khóc dở như tôi. Tóc mái dài lất phất trong gió, khẽ rơi
xuống che mắt nay bị một nhát kéo đã trở nên độc đáo hơn. Vểnh ngược lên
trên, để lại khoảng trống trước trán. Dung nhìn tôi nửa khóc nửa cười,
còn đám học sinh hiếu kỳ bu xung quanh cũng kéo lại chỉ trỏ:
-Một thằng ngu nữa kìa!
-Hahahah!
Xấu hổ, tôi phi thẳng vào lớp, rước thêm một tràng cười nữa. Chúng
bạn trời đánh thì cứ măm me lọ keo vuốt, cố vuốt tóc cho tôi dựng đứng
lên thành bờm ngựa, nhưng vô phương. Phải công nhận Ông thầy ra tay quá
nhanh và quá hiểm độc. Một nhát đao chém ngang, tan tành cả nét đẹp trai
tôi dành dụm bao lâu. Chuyện chưa dừng lại ở đó, ngay cả thầy Anh Văn
cũng tỏ ra thích thú với bộ tóc máy ủi độc đáo này.
-Bị bò liếm tóc à T!
Tôi xấu hổ dập đầu xuống bàn. Nghe rõ từng giọng cười của từng đứa
bạn, và rõ nhất vẫn là thằng lớp trưởng. Cái thằng khốn nạn, dám cười
anh hùng sa cơ.
Chính vì thế, tôi ngồi đây, dõng dạc bảo anh hớt tóc ở tiệm quen:
-Anh, húi em quả đầu ba phân!
-Ba phân???-Anh thợ nhìn tôi hỏi lại, tưởng rằng mình đã nghe nhầm.
-Vâng!-Tôi chắc chắn.
-Có thật không, ba phân là ngắn lắm nhé!
Với bộ dạng quả quyết, tôi buộc anh thợ phải thuộc lại câu khách hành
là thượng đế treo ở bên cửa. Chiếc Tông-Đơ khò khè lướt trên đầu. Chỉ
mười phút sau, chiếc đầu láng tròn trịa hiện ra. Dù soi trong gương,
chẳng khác gì mấy người tội phạm truy nã cả. Trả tiền, vui vẻ huýt sao
ra về, trong cái lắc đầu ngao ngán của anh thợ hớt tóc. Trên đường về,
mấy thanh niên trong xóm còn kéo ra xem, chắc sợ thằng nào vào phá làng
phá xóm đây mà!
-Mày…..!
Mẹ tôi nghẹn ngào nhìn thằng con trai, rồi bỏ thẳng đi vào bếp. Ba
tôi thì bình tĩnh hơn, một cú liếc nhìn đưa qua. Quét thẳng lên quả đầu
mới toanh của tôi, hình như ánh mắt xuyên qua lớp tóc ngắn, đi đến bộ
não, kích thích dây thần kinh sợ của tôi lên cực đại. Bữa cơm hôm đó tôi
phải lý do đủ hết đưa ra, mong rằng mình không bị tống ra ngoài.
-Do thầy cắt tóc con nên…..nên con phải sửa!
-Thế sao mày cắt đầu này!
-Dạ, dạ, tại thầy cắt sát quá, nên chỉ còn cách này.!
-Thế sao lúc trước tao dặn cắt tóc đi, mày còn cố lỳ!-Ba tôi không giữ
được bình tĩnh, thả đũa và bát cơm xuống bàn, trừng mắt nhìn tôi.
-Dạ……tại bận học!
Cũng may phước cho tôi, đúng thật là thời gian qua việc vùi đầu vào
sách vở cũng trở thành cái cớ để cho hai vị phụ huynh tha thứ, chứ không
dễ lại theo gia phả nhà, ra quỳ kiểm điểm rồi ăn roi. May mà chữ Học
cũng đủ sức nặng thuyết phục ba tôi cho nhẹ bớt phần nào.
Tối đó, tôi biệt giam trong phòng, không dám ló cửa ra, chỉ sợ lại
nhìn thấy cái quả đầu ba phân mới toanh này, ba tôi lại không kiềm được
lòng, tung Đả cẩu bổng lên e rằng phải nằm sấp mà ngủ mất. Tôi ngồi
trong phòng, soi gương, sờ sờ cái đầu bóng loáng, mường tượng đến cảnh
tượng ngày mai, cái đầu độc này xuất hiện trong lớp. Và Dung sẽ phản ứng
thế nào đây.