Học Sinh Chuyển Lớp P1 - Chương 027-028-029
CHAP 27:Không lời cho một rung động
D ngồi cạnh tôi,vu vơ hát câu gì đó.Tôi quay sang khẽ nhìn và
cười,mái tóc ngang vai đang được gió lùa vào vuốt ve.Lần đầu tiên tôi
chứng kiến D nhẹ nhàng và mong manh đến vậy.Không phải là cái cô đầu bàn
hay ngồi cạnh,đôi lúc quan tâm,đôi lúc lạnh băng đối với tôi.Không phải
là cô gái đội nón,cột mái tóc ngắn thành cái đuôi rùa hôm cổ vũ tôi
trận khai mạc.D ở đây rất riêng,nhẹ nhàng,yếu đuối,như thể ai cũng có
thể làm nàng tổn thương.Nhưng những kẻ đó hãy hỏi qua tôi trước.
-T nè,có bao giờ T nghĩ bọn mình sẽ ngồi với nhau được như này không?
Nàng chợt hỏi tôi,vẻ mặt có gì đó là lưu luyến.
-Cái đó là chuyện của tương lai,đời người không ai đoán trước,nhưng
chỉ cần mình cố gắng hết sức mình,thì kết quả ra sao mình đỡ hối tiếc
những ngày còn lại.
Không hiểu ai dạy cho tôi nói những lời hoa mỹ này nữa.Nàng cũng nhìn
tôi tròn mắt,kiểu như không tin rằng người ngồi bên cạnh là T,một thằng
khô cứng,mặt lúc nào cũng nhởn nhơ,chỉ biết đến nghịch phá,đá banh và
nghe nhạc vậy.
-T còn nhớ câu đầu tiên D hỏi T lúc vô lớp chứ?
-Mấy cây viết chì.Thực chất hồi đó khá bất ngờ nên không kịp trả lời-tôi điềm nhiên trả lời,vì đó là điều tôi luôn nhớ trong đầu
-Giờ trả lời được rồi chứ?
-Chẳng vì gì cả,cũng chẳng hiểu vì sao nó có,những gì chì viết có thể
xóa được,tuy không trọn vẹn nhưng phần nào nó cũng bị nhòa đi,không để
lại cảm giác nặng nề như khi viết sai bút bi vậy-Tôi tiếp tục hoa mỹ
-Ừ,cũng đúng vậy!
D lại cùng tôi ngắm cảnh.Gió lùa lên mát rượi.Sau lưng mùi khoai
nướng thơm lừng.Tụi bạn tôi thì đang chia nhau từng củ khoai nướng,nhìn
đáng yêu vô cùng.Ôi,tuổi học trò.
-À,M.A là như nào với D vậy?
Tôi nghĩ đây là cơ hội hiếm hoi khi có thể giải đáp thắc mắc bấy lâu
còn quanh quản trong tiềm thức của tôi.Đơn giản,ngay từ lúc đầu,M.A luôn
là đối thủ nặng kí với tôi.
-Cùng là cán bộ lớp,hay đi họp chung,tính tình vui vẻ.Cũng hay quan tâm D
-Còn gì nữa?
D quay sang nhìn tôi mỉm cười.Trực quan con gái rất nhạy bén,khi bạn
đứng đối diện với một người con gái ,mà cô ta nhìn bạn cười thì hãy chú
ý,cái khóa quần của bạn hoặc là nội tâm của chính bạn đã bị cô ta nắm
thóp.Nhưng D không đem cái đó để vặn vẹo tôi,nàng chỉ nhìn ý như:”biết
vì sao hỏi rồi nhé”.Lại cười:
-Thi ít nhất M.A cũng đã nói với D về tình cảm,nhưng D từ chối!
-Lại thằng đó-Tôi còn nhớ có lần D nói với tôi là M.A không vui bằng ai đó,thằng quái vật trong hàng quái vật
-Thằng nào cơ?-D ngạc nhiên cao độ
-Hì hì,không ,mà sao lại từ chối chứ.
-Vì một ai đó thôi….!
D để trống câu đáp án cho tôi ngồi suy đoán.Trong đầu tôi liệt ra
hàng chục cái tên.Tên tôi ở hàng cuối.Vì trong tình thế này hi vọng cũng
chi giúp tôi có vị trí ấy
-Một người cho D biết bị phạt là gì,làm cho D cười,nhường nhịn D và
luôn biết chịu trách nhiệm việc mình làm mặc dù hay đi muộn.Còn cho D
nghe ké nhạc nữa
Tôi ngớ người ra,rồi nở nụ cười mãn nguyện.Tôi và D nhìn cùng về một hướng.
Ngón cái của tôi chạm vào tay D,rồi rụt lại,rồi lại tiến tới chạm vào
tay nàng.Nàng cũng chỉ cười,vẫn ngồi im,không hề nói câu gì.Lấy hết can
đảm,cả bàn tay tôi đặt lên tay D nắm chặt.Nàng cũng chỉ cười mà không
rụt tay lại.Tôi cũng cười,nụ cười của thằng con trai mới lớn,biết được
cái rung rinh tuổi học trò.May cho chúng tôi là lũ bạn đang giỡn nhau
chí chóe đằng sau,không thấy cảnh này,chắc mai có scanđal toàn trường
mất.
D quay lại nhìn tôi ,chỉ nói ra một câu:
-Ngốc!
Lần đầu tiên trong đời,có đứa bạn dám nói tôi ngốc mà tôi bỏ qua,đơn
giản nó là một từ ngọt ngào trong việc thể hiện tình cảm,một danh từ đẹp
hơn bất kì những ngôn từ hoa mỹ nào.Ừ,T ngốc được chưa cô nàng ngốc
không kém gì tôi.
-Nếu một ngày nào đó,T biết được có một cô gái âm thầm vì T nhận nhịn và hi sinh cho T thì T làm sao.
-T không hề biết ,thực chất như thế thì quá khó xử.Lúc ấy chỉ chờ nghe con tim lên tiếng là mình thích ai thôi.
Tôi hồi đó vẫn là một cậu con trai mười sáu tuổi,ăn chưa no lo chưa
tới,dù có thông minh hay nhạy bén như thế nào,cũng không thể nắm vững
những hành động trong chuyện tình cảm của bản thân hay đối phương
được,đơn giản nó vượt quá cái suy nghĩ của tôi.Tôi đơn giản,không thích
phức tạp.Muốn giải quyết một lần cho hết những gì mình vướng mắc.Tôi đơn
giản,có khi đến cộc cằn,thiếu bình tĩnh.
-
Lại ngốc nữa,nhưng lần này ngốc đúng!
Tôi cười,rồi định nói cái gì đó như tớ thích cậu hay tớ yêu cậu.Nhưng
ý nghĩ đó nhanh chóng bị dập tan.Đơn giản tôi thích nó như thế,muốn nó
đơn thuần tự đến,tự xảy ra.Không muốn nói hoa mỹ,chỉ cần chứng minh.Coi
như từ nay tôi phải quan tâm cô bạn này nhiều hơn rồi,dù không cần ai
công nhận.
-Hai đứa mày xong chưa,xuống thôi,sương rồi!-L lớp trưởng hét bọn tôi.
Tôi mỉm cười rồi đỡ nàng dậy.Mải nói chuyện giờ thì lạnh thấu xương.Nàng
ôm hai cánh tay ,xoa xoa.Tôi cởi chiếc áo gió,quàng vào cho nàng,rồi
lại cõng nàng xuống.Nàng không bối rối nữa, tự nhiên hơn,khoác hai cánh
tay quàng qua cổ tôi.
-Hát động viên người lao động cực khổ nhé-Nàng thì thầm tai tôi
“Đời vừa xinh cho những ân cần trôi qua tim đầm ấm
Cho xôn xao qua giấc mơ dấy lên đôi vầng thơ
Ngực trầm xinh cho tiếng trái tim vang vọng vào đời chói chang
Cho nắng tắt cho trăng rằm lên, cho vừa đôi chân em đến”
Ừ,nồng nàn nhé cô bạn của tôi,cô bạn ngốc
Nếu tôi nói tôi yêu thì tôi sẽ là chủ ngữ của một động từ ngọt ngào và vị ngữ sẽ là em.
CHAP 28: TẠI AI?
Tối hôm đó,tại nhà K.cận tôi không thể nào chợp mắt và cũng không tin
rằng mình với D lại tiến xa đến vậy.Tôi bước vào lớp là cuối tháng mười
hai.giờ mới là tháng ba.Ba tháng cho những rung rinh có phải là ngắn
hay không.Tôi cố xua tan chúng bằng những hình ảnh và những cử chỉ của D
đối với tôi.Chẳng sao cả,thời gian không phải là vấn đề của tình
yêu,chân tâm mới là tất cả.Nhưng còn câu hỏi người hi sinh vì mình?
-Chắc là D nhiều lần làm gì cho mình mà mình không biết đây.
Tôi mộng mơ và chìm hẳn vào giấc ngủ,trong khi thằng K.cận đang ngáy
khò khò,còn thằng N.đen không biết đã lên tới cung trăng hay chưa?
Sáng mai tỉnh dậy,tôi choáng váng với cái đầu tiên đập vào mắt,bàn
chân của thằng nào đó.Vứt cái chân đang gác trước ngực ra,tôi thấy thằng
N.đen đã xoay tứ tung .Chân kia của nó còn gác lên cả thằng K.cận.Chắc
do cu cậu tối qua nô giỡn nhiều quá.Ngước nhìn đồng hồ thì đã hơn 8h.Đói
bụng đến tay run run.
Gọi mãi hai thằng bạn ôn thần của tôi mới chịu dậy.Chúng nó cứ dùng
dằng dây dưa mãi thành thử hơn 9h tôi với N.đen mới chịu bước ra khỏi
nhà K.cận để đón bus về nhà.Ngang qua nhà D,tôi ngó vào,nhà đóng cửa im
lìm hết trơn.
Ra đến quán nước gần trạm ,hai thằng tôi thong thả ăn bánh mì uống
nước,chờ xe.Có lẽ đó là một cái chủ nhật bình thường,nếu như không bị
thằng quỷ nào đó phá đám.
Nó bấm lỗ tai,mặt hếch hếch,trên tay còn có vài vết sẹo kiểu như là
rạch tay,cái mốt thời thượng vậy.Ngồi hút thuốc lá,hắn cố tình búng gạt
tàn về phía tôi,và N.đen.mặt câng câng thách thức.
Hai thằng tôi chẳng nói câu nào,bản chất cũng không muốn gây sự,với
lại nhà xa gây sự trên này chỉ tổ thiệt thân.Nuốt bồ hòn làm ngọt vậy.
Hỏi tiền tính toán xong xuôi,tôi và N.đen đang chuẩn bị đứng dậy đi
về.Nhưng hắn cũng chẳng buông tha,đi qua cố va vào vai tôi thật mạnh,rớt
cả cái balo xuống.
N.đen nhịn hết nổi:
-Anh đi đứng kiểu gì vậy?
-Tao thích rồi sao,ý kiến gì thằng chó?
Tôi đưa tay cản N.đen lại,nó cũng hiểu ý im lặng,cúi xuống cầm cái
balo tôi lên phủi phủi cho tôi.Mắt vẫn nhìn thằng kia long lên xòng sọc.
-Mày còn nhìn đểu tao hả,muốn chơi hả con?
Nó đưa tay vào miệng thổi roét một cái.Ban đầu tôi tưởng nó gọi chó
dại tới cắn.Ai ngờ chui đâu từ quán nước bên cạnh ra cỡ năm sáu thằng
nữa,không biết ở đâu sẵn vậy.
Tôi và N.đen cũng hơi sợ,nhưng cứ bình tĩnh,thằng gây sự lại vênh mặt nhìn tôi cười đắc thắng.
Tụi nó dắt chúng tôi vòng ra sau bãi đất trống cạnh nhà văn hóa.Thằng
gây sự ban nãy nhìn mặt chúng tôi,và thực chất là với tôi nhiều hơn,tôi
cảm giác thấy thế:
-Sao em trai,mày muốn gây sự hả?
-Anh va tụi tôi trước chứ bộ,tụi tôi gây gì anh.!
-Cãi hả mày!
Vừa nói nó vừa vung tay tát tôi,hoa cả mắt,bên má nóng ran.
Đến lúc này tôi cũng chẳng giữ được bình tĩnh nữa.Máu nóng dồn lên não:
-Tụi mày đánh thì đánh mẹ nó đi,chẳng cần đếch gì phải lí do vớ vẩn.
Chỉ chờ có thế,hai thằng chia ra giã N.đen như bao tập tạ,riêng tôi
thì bốn thằng nó vậy lại,đạp đấp đủ kiểu,chỉ đến khi tôi ngã xuống,hai
tay ôm cái đầu,nó bồi thêm bốn ,năm đạp nữa rồi mới tha cho tôi.
-Lần này chỉ có thế này,nếu mày còn dám theo nó thì cẩn thận tao đánh chết mày!
Tôi thì lết bò dưới đất,miệng đầy máu,người đau nhức ê ẩm.Hai cái tay
thì run run do bị dính đòn quá nhiều.Cái áo trắng từ hôm qua tới giờ đã
dơ,giờ thì rách bươm chẳng khác gì dẻ lau nhà.N.đen thì khá hơn tôi,một
mắt bị thâm,áo thì lưu lại mấy vết chân.
-Mày sao không T,bọn chó đó!
-Không sao đâu,dìu tao ra quá nước!
Cô chủ quán nước ấy cũng quen chúng tôi,thường thì khi ngồi chờ xe
bus hay gọi chúng tôi vào ngồi thoải mái,uống cũng được không uống cũng
không sao.Nhìn thấy hai thằng thương binh bại trận đi tới.Cô hỏi han rồi
đưa khăn lau sạch mấy vết thương:
-Hai thằng mày sao vậy,thằng nào đánh tụi mày?
-Dạ không biết nữa cô-Tôi nhìn cô vẫn cố cười,chắc do bị đánh nhiều quá nên điên rồi.
N.đen lôi trong cặp nó ra cái áo gió thảy cho tôi mang vào.Lết lên xe
bus,ai cũng nhìn hai thằng với anh mắt kì thị.Hai thằng quần áo dơ
hầy,mặt thì bầm tím.Biết ý,hai thằng đi thẳng xuống ghế cuối mà mấy
người ngồi đầu cứ nhìn chúng tôi chằm chằm.Có ông cụ còn nói:
-Học sinh giờ đi học chỉ biết đánh nhau,có lo học hành gì đâu-Thực,oan con quá cụ ơi.
N.đen ngồi cạnh tôi,cứ nhìn tôi chằm chằm.Một phần là nó nhẹ hơn
tôi,một phần trong thâm tâm là nó làm tôi bị liên lụy.Tôi cứ đăm chiêu
mãi về câu nói thằng dại ấy nói với tôi lúc cuối:’theo nó’.
Nó ở đây là ai,là D,Ngữ Y hay bà Nữ Tặc ba người tôi hay tiếc xúc
nhất.D với tôi mới tối qua,lúc có bạn bè thì chẳng bao giờ nói gì với
nhau.Bà Nữ Tặc thì cũng chẳng thể nào có tình cảm với tôi được,trừ cái
nụ hôn vô tình đó.Nhưng bà cũng luôn miệng gọi tôi là em trai,nếu gọi
như thế thì chắc bà cũng coi như thế mà thôi.Chỉ còn lại Ngữ Y,nhưng đã
hai tuần nay tôi và Ngữ Y toàn
tránh mặt,cũng không thể có khả năng này được.
Tôi băn khoăn suy nghĩ,nghĩ mãi cũng không ra.Nhưng tôi rõ hơn ai
hết,là tụi nó nhắm vào tôi.Vì từ đầu tới cuối nó toàn nhìn tôi,rồi cũng
không thể có chuyện thằng gây sự với tôi và bạn bè nó ngồi hai quán
được,rõ ràng là có sự sắp xếp.
Lúc bị đánh cũng là tôi bị nặng hơn.Tất cả tiêu điểm đều là tôi,và thằng N đen chỉ là người bị liên lụy.
-Tao xin lỗi mày,tại tao…-Hai thằng cùng đồng thanh.
Hai thằng nhìn nhau trố mắt rồi lăn ra cười.Ừ,tao với mày cũng
thân,có gì anh em đại nạn cùng nhau gánh.Chỉ cần thế thôi.Tôi với nó
khác vai nhau
Trên xe vẫn tiếng ông cụ lúc nãy loáng thoáng:
-Chắc nó đánh con người ta rồi mới thỏa mãn như thế này.Loạn hết rồi!
Chap 29:LỘ DIỆN NGHI VẤN
Vừa thấy mặt tôi qua cái cổng ,mẹ tôi đã lầm ầm lên:
-Mặt mũi sao thế con,đánh nhau à-Vừa nói mẹ tôi vừa chạy lại xem người ngợm tay chân tôi,vẻ mặt suýt xoa.
Ba tôi nghe thế cũng quẳng tờ báo xuống,đi ra đứng ở cửa nhìn thằng con trai lắc đầu:
-Học hành không lo,ăn rồi suốt ngày quậy phá đánh nhau.
Tôi không đáp lại ,cứ luôn miệng kêu không sao.Thực chất mẹ tôi chạm
vào chỗ nào thì chỗ đó cứ gọi là trào nước mắt ra ấy.Mẹ tôi thì xót
con,nhìn như muốn khóc,ba tôi thì cứng rắn hơn:
-Vào nhà lau rửa người cho sạch sẽ rồi lau thuốc,ngán mày quá,học hành không lo rồi cứ tụm năm tụm bảy để rồi đánh nhau.
Tôi ngoan ngoãn nghe theo ba tôi.Thực chất tôi hiểu rõ,ông cũng xót
con lắm,nhưng không thể hiện ra như mẹ tôi.Từ nhỏ tôi đã nghịch
ngợm,đánh nhau với mấy thằng trong xóm nên mỗi lần về nhà ba tôi còn bồi
thêm mấy roi,dù có lúc tôi bị tụi nó chửi mới đánh.Nhỏ thì oan ức
lắm,đến lớn mới hiểu đó là một cách dạy con mà khi lớn chúng ta mới
hiểu.Sau này dù có chuyện gì hãy biết nhìn nhận rằng ai cũng có cái lý
người ta.Chuyện xảy ra dù thế nào thì mình cũng có trách nhiệm.Là con
trai phải biết đương đầu và chịu trách nhiệm.
Mẹ tôi xuống bếp nấu ăn,thỉnh thoảnh chạy lên miệng vẫn suýt xoa khi
thấy lưng tay chân tôi bầm tím.Ba tôi thì chẳng nói gì,cứ chăm chú xoa
thuốc cho tôi:
-Lọ thuốc ông nội mày cho tao không khéo mày xài hết cho coi.Hết bong gân rồi thì đánh nhau.
Tôi không biết nói sao lắc đầu cười khổ.
Lên nhà nằm nghỉ ngơi cho khỏe nhưng trong lòng cảm thấy khó chịu vi cái
thằng bệnh dại đánh tôi lúc sáng.Giá mà gần nhà thể nào tôi cũng đụp
cho nó mấy cái.Đi học xa thì đành phải nhẫn nhịn.Con trai việc nhỏ không
nhịn được thì sao làm được chuyện lớn.
Nhìn lên trần nhà,tôi băn khoăn vì câu nói lúc sáng trước khi tụi nó
bỏ đi.Đeo đuổi ai,và chúng nó là ai.Thật không thể hiểu nổi.Tôi suy nghĩ
kĩ hơn và bắt đầu khoanh vùng đối tượng.Ban đầu là D,bởi đơn giản tôi
theo đuổi nàng,nhưng việc theo đuổi cũng chỉ có tôi và nàng biết.Nếu tối
hôm qua có ai biết nữa thì cũng chỉ là lớp tôi thôi.Mà lớp tôi thì tôi
hòa đồng,chưa có bất kì xích mích với ai cả.
Nếu là chị Nữ Tặc thì có lẽ là sự hiểu nhầm.Tôi đi với chị cũng có
thể thân hơn một người bạn,cũng có nhớ nhung,nhưng chỉ dừng lại ở mức
đấy.Nếu có gì hơn thì cũng chỉ là một nụ hôn vô tình.Và tôi lúc đó dồn
hết diện nghi vấn sang Ngữ Y.
Thằng lãng tử chăng,nó nhiều lần bị tôi phá đám lúc nói chuyện với
Ngữ Y dù cho vô tình hay cố ý.Nó chắc cũng thừa khôn ngoan để nhận ra sự
bối rối của Ngữ Y khi có mặt tôi.Có lẽ nào là nó?Nhưng tôi không kết
luận,dáng vẻ nó tuy tôi ghét nhưng cũng không phải có gì bất lương để
làm cái trò đó.Giờ thì còn ai đây?tôi ôm đầu vùi vào gối rồi ngủ lúc nào
không biết.Cho đến khi mẹ tôi lên phòng đập dậy ăn cơm.Thương binh có
khác,trong bữa ăn mẹ toàn gắp thức ăn cho tôi,còn lão anh tôi vừa đi học
thêm về thì mẹ tôi chẳng để ý tới.
Ăn cơm xong ,hai an hem tôi tót lên nhà ngồi xem tivi,thấy tôi suýt xoa xem lại các vết thương.Lão anh tôi nói:
-Tặng quà cho lắm rồi giờ mang họa,sướng hen!
-Tặng gì mà lắm chứ,tại sáng thằng N.đen nóng quá nên nó đụp chứ-Đem thằng N.đen làm bia đỡ đạn thì khỏi nói rồi.
Quà?Chết rồi còn món quà của Ngữ Y trong balo tôi.Tôi bỏ mặc bộ phim
Thiên Long đang đến hồi hấp dẫn tót lên phòng ,mặc cho ông anh tôi ngơ
ngác vì thằng em tự nhiên bỏ phim kiếp hiệm.
Hồi hộp mở balo ,tôi lục tay đưa cái hộp có cài tóc lên,nhăn nhúm ,móp
méo.Mở ra cái cài thì vẫn màu hồng ,chỉ khác cái nó gãy làm đôi.Không
biết thằng khốn nào trong lúc cơ hội đánh vào kinh tế của mình đây.
Vớ cái thẻ ATM ở trên gác sách,tôi lao đến trạm rút tiền Đông Á.Gì
chứ giờ xin mẹ tôi chẳng khác gì có cơ sở cho bà suy đoán là đánh nhau
do việc trai gái trên trường.Rút tiền ra mà thầm cảm ơn bà chị đã làm
cho tôi cái thể và thường lén lút cho tôi tiền dự phòng.Tôi lại lững
thửng đi lên nhà sách lớn.
Khỏi nói cô bán hàng nhìn tôi với ánh mắt thế nào rồi.Mới cách đây có
một hai hôm còn đẹp trai phong độ,giờ thì mặt toàn băng dán,mắt bầm
tím,tay chân thì vàng khè do tác dụng phụ lên màu của thuốc bóp.Hơi
quê,tôi tót xuống khu bán cái kẹp hôm trước,hết luôn màu hồng.Thôi thì
lấy màu nâu vậy,màu nâu caphe như là màu cuốn nhật kí của D.
Cầm gói quà đi tưng tưng về nhà,đi qua nhà thằng N.đen thì thấy nó bị
ba nó sạc.Nó nhìn thấy tôi mừng hẳn ra mặt,chắc tính gọi tôi vào làm
bia.Tôi đưa tay lên vẫy chào thằng bạn rồi vọt thẳng.Dám vô đó ,ba nó la
cả tôi nữa thì mệt.Xin lỗi mày mỗi cây một hoa,mỗi nhà mỗi cảnh.
Lén lút trở ngược về phòng,tôi đút món quà vào balo.Mang theo cho
chắc lỡ đâu còn có dịp gặp tặng bù.Dù tôi biết rằng,trong hoàn cảnh hiện
tại,tôi cũng ít có cơ hội nói chuyện với Ngữ Y chứ đừng nói gì đến tặng
quà.
Đến buổi tối,tôi ăn cơm xong được miễn mọi thứ từ lau nhà cho tới rửa
chén.Trách nhiệm đẩy hết cho lão anh tôi.Tôi cứ đi theo sau cười phe
phé,mặc cho ba mẹ tôi cứ can ngăn:
-Anh em mày đúng như chó với mèo ấy,không cãi nhau là không chịu được!
-Kệ,rồi mấy tháng nữa thằng đi học thằng ở nhà tha hồ được yên thân-Ba tôi nhấp ngụm trà rồi bình phẩm.
-Mày cứ theo tao tao cho cán chổi vào đầu giờ-Lão anh tôi hùng hổ
-T,mệt thì ngủ sớm đi con.Bài vở để khi nào hết đau thì học bù cũng được.
Khỏi phải nói tôi sướng thế nào,tôi tót lên giường trùm chăn ngủ
ngay.Mệt,đau nên tôi ngủ ngay.Trong giấc mơ,tôi vẫn mơ thấy tôi đi lên
đồi và D ngồi chờ tôi ở đó.Bọn bạn tôi thì vẫn nướng khoai,đang tranh
nhau ăn đằng sau.Đang nói chuyện với D thì bà chị Nữ Tặc với Ngữ Y cũng
đi tới,nhất quyết kéo tay tôi vào ăn khoai cùng.Không biết hai người mọc
từ đâu ra nữa.
Ngủ sớm là thế,sáng mai tôi vẫn muộn như thường.Thứ nhất tôi vốn quen
dậy trễ,thứ hai tôi chẳng muốn đi học sớm với cái bộ mặt này ra ngồi
chào cờ cho thiện hạ xì xào.Nên đến 7h kém tôi mới ra đến bến Bus.Bất
ngờ là thằng N.đen cũng đi học muộn như tôi.Thằng bạn mẹ tôi hay đem tôi
ra là gương về tính cần cù,chăm chỉ và dậy sớm vừa nhìn thấy tôi thì
mắt long lên ,chắc nó thù hôm qua bỏ rơi bạn bè.
-A,bạn N thân yêu đi muộn à-Tôi hào hứng mở lời trước.
Nó thở dài thườn thượt:
-Mày nghĩ là ngồi chào cờ với cái mặt này à,nó đưa cái mũ lên cho tôi nhìn con mắt thâm chưa tan.
Đúng là cùng hội cùng thuyền.Sĩ diện hão như nhau.
Hai thằng tôi tót lên xe bus lên tới trường thì vừa tan chào cờ
xong.Cổng trường mở cho học sinh ra ngoài,tôi với thằng N.đen lén lút
chui vô.
-Hai thằng kia đứng lại!
Một thằng cờ đỏ khối 11 chặn hai thằng tôi lại.Xong,trốn trời khỏi nắng.
-Hai thằng mày tên gì,lớp bao nhiêu?-Thằng trực cổng thôi mà hách dịch thế!
Hai thằng tôi đứng đần mặt nhìn nhau,chẳng thằng nào dám nói câu gì.
-Huy,hai em mình đó,bỏ qua đi!
Hỡi trời ai,lại bà Nữ tặc,xuất hiện quá đúng lúc,hai thằng tôi thì khỏi nói mắt ánh lên vẻ mặt ngưỡng mộ quyền uy và cảm ơn.
Bà chị nhíu mắt nhìn vết thương của hai thằng,rồi cau mày,vẻ đăm
chiêu suy nghĩ.Thằng cờ đỏ trực cổng thì vẫn nhìn bọn tôi tức tối vì để
lỡ cơ hội hành hạ.
Bậc đàn chị xua chúng tôi vào lớp,rồi quay sang nói cái gì đó với lão
trực cổng.Có vẻ hai người có gì đó rắc rối,tranh phần nhau nói.Tôi
ngoái lại sau nhìn,vẫn tức vì bị hạnh họe bằng cái giọng láo xược của
thằng cờ đỏ khi nãy,vừa tò mò không biết bà chị tôi vì sao lại tức giận
đến vậy.
-Ê,T hình như hôm qua tao thấy thằng này,mà cứ ngờ ngợ không biết ở đâu.
-Tao cũng như mày nè,nãy nhìn thì thấy đã loáng thoáng ở đâu đó,mà chẳng nhớ ra lúc nào!
-Hôm qua tao thấy nó ở trạm bus.Lúc tụi mình bị gây sự,bên quán bên kia.
-Mặc,lên lớp lẹ không thầy tóm cổ mày giờ.
Tôi và thằng N.đen chỉ coi là sự trùng hợp,chứ người với người đi
uống nước caphe là chuyện bình thường.Tôi chỉ hơi có cái nhìn ác cảm về
cách ăn mặc đầu tóc cũng như sự hách dịch của thằng canh cổng này thôi.
Hai thằng tôi chẳng nói chẳng rằng leo vào lớp.Chỉ trước ông thầy dạy
văn của tôi mấy bước chân,trong ánh mắt hãi hung của bạn bè,mỗi thằng
thâm một bên mắt.