Học Sinh Chuyển Lớp P1 - Chương 011-012-013
CHAP11:KHÓ HIỂU
Phải công nhận một điều,nếu có ai nhìn chúng tôi lúc này thì hẳn sẽ
nghĩ trong đầu là một cặp .Nàng hơi khẽ nghiêng đầu về vai tôi,những tia
nắng đang đùa trên mái tóc ngang vai của nàng.Còn tôi chỉ ngồi im,trái
tim hòa cùng giai điệu của bài My love.Có lẽ đó là những điều tôi sẽ nói
với nàng một ngày nào đó.Ừ,một ngày nào đó không xa.
-T nè-Nàng phá tan sự im lặng
-Sao?..có gì hả D-Tôi hồi hộp đáp lại
-Sao hôm qua,T lại gắt với D vậy-Thì ra nàng còn canh cánh trong lòng chuyện hôm qua
-Không có gì,lúc đó chẳng qua T hơi mất bình tĩnh-Tôi không dám khai
ra chuyện vì sao tôi đột nhiên tức giận vô cơ,đâu có ngu,hehe
-Ừ,mà hôm qua T đá hay lắm-D khen tôi,và đây cũng là lần đầu tiên.
-Thật hả,đó là T chưa đạt phong độ đó-Tôi phổng mũi
-Xạo ghê ông tướng ơi
-Hehe,vậy bữa nào hội thao D phải đến xem T đá đó nghen-Tôi khéo léo gài kèo cho nàng
-Tất nhiên là phải đến rồi,nhưng D sẽ cổ vũ cho cả lớp chứ không riêng gì T đâu-Nàng cũng tỏ ra thông minh sắc sảo đấy chứ.
Và thật không may cho tôi,vừa định tiếp tục nói chuyện với nàng thì
tiếng trống trường vang lên.Tôi và nàng lại lật đật chạy lại trước cửa
lớp.Dù gì cũng phải diễn nốt vai tội nghiệp hối lỗi cho cô dạy Hóa đỡ
hành lớp tôi sau này.
Đợi cô khuất cửa,tôi nhe răng cười
-Vậy mà có người nói là không phải đứng ?tôi nguýt đểu nàng.
-Ơ,thì cũng phải biết đúng thời cơ chứ.Thôi D vào lớp trước nhé-Nàng nói rồi bước vào lớp.
Mỗi lần như vậy,tôi có cảm tưởng rằng ,chỉ cần nàng bước qua cánh cửa
lớp kia thôi,thì trên khuân mặt tinh ngịch và tươi tắn ấy lập tức sẽ
phủ bởi một lớp băng cách li với mọi người.Có lẽ đối với tôi nó mỏng hơn
so với người khác,nhưng với M.A thì nó sẽ như nào?
-Tao giết mày-Tiếng P,mập rú lên khi lỡ chứng kiến cảnh tôi và nàng tâm sự
-Mày điên à,ôn thần,anh em ,cứu tao ,thằng P lên cơn dại!
Tôi vừa chạy vòng quanh lớp,tót hót qua chiếc ghế dãy cuối,rồi đảo
vòng chạy thẳng ra cửa lớp.Để lại ánh mắt khó hiểu của đám anh em chiến
hữu.
Tôi hăng say lao thẳng ra cửa,quay đầu lè lưỡi hích thằng P.mập thì bỗng nhiên tôi va vào ai đó đang đi dọc hành lang
-Ui da..-TIếng úi da phát ra cùng 2 tiếng bịch
Tiếng bịch đầu tiên là tiếng nạn nhân bị tôi tông ngã xuống
trước,tiếng bịch thứ hai là tiếng tôi đè lên người đó.Tôi mọc sao trên
đầu,quay quay.Rồi bỗng nhiên thấy tay tôi đụng vào cái gì âm ấm và mềm
mềm .Giật mình nhìn xuống.Má ơi,Ngộ Không hái đào.
Khỏi phải nói tôi sợ hãi đến thế nào,tình ngay lí gian.Tôi đã xâm
phạm đến tuổi vị thành niên rồi mặc dù tôi cùng tuổi.Mười sáu mắt
nai,mười hai cuốn lịch đó T ơi là T.
Tôi nhanh chóng rút tay,xóa dấu vết hiện trường tránh trường hợp bị
bắt gặp,rồi nhìn xem nạn nhân tôi là ai.Lại là Ngữ Y.Có lẻ kiếp trước
không biết Y nợ tôi cái gì mà giờ bị tôi ám hoài.
-Xin lỗi Y nha,T không cố ý-Tôi vừa nói vừa giữ khoảng cách tránh bị ăn cái bợp tai chứ sao
-Không có gì,chỉ có cái đồ mình dơ hết rồi-Ngữ Y cũng cố né cái chuyện tế nhị ban nãy
Tôi không chờ dịp nào hơn,tót vào lớp,trộm khăn ướt của thằng K.cận
mang theo để lau kính rồi chạy ra hành lang.Và hồn nhiên dùng lau cho
nàng,như một kiểu xin lỗi thành kính nhất.
-Ồ ,ồ-Lớp tôi ồ lên khi chứng kiến câu chuyện-Phước ba đời nhà tôi là cái cảnh cấm trẻ em tụi nó không được xem
-Để mình được rồi,làm này ngại quá-Ngữ Y bối rối
Và giờ tôi mới nhận ra mình đang ở đâu và đang làm gì?Ga lăng hay
trách nhiệm không phải là từ để dùng diễn tả tôi trong hoàn cảnh này mà
là đào hoa ,tán gái theo cái mồm của chúng dân lớp tôi vọng ra.Và rồi sự
ồn ào quá mức kéo theo lớp của Ngữ Y ra luôn.
-Ồ,Thằng kia tán Ngữ Y kìa-Mấy đứa hét toáng lên
-Ngữ Y từ giờ chuyển sang thích đá banh rồi à-Đứa nữa thêm muối.
Ngữ Y ngượng đỏ cả mặt cả tai,tôi cũng chẳng khá hơn,gãi đầu,tay lắc
lắc.Lần này không phải là diễn tả :tôi không biết,mà là…Không có chuyện
đó.
Sau một hồi loạn lạc,hòa bình đã được trả lại với lớp Ngữ Y,còn tôi
thì không dám vào lớp lúc này,vì hội chiến hữu đang chờ tôi vào để tra
vấn và lại khai tanh bành trước lớp.
Giật mình,khẽ liếc nhìn D.Hình như,nàng cũng nhìn tôi và kịp quay mặt
đi khi tôi quay lại.Hai ánh mắt giao nhau,và lần đầu tiên tôi lại cảm
giác được sự đáng sợ của việc tảng băng nay càng dày thêm.Hai thái cực
khác nhau chỉ trong vòng 5 phút.
Tôi lại rớt từ thiên đàng xuống địa ngục.Đúng là một cảm giác khó chịu.
CHAP 12:HỘI THAO
Trường tôi có truyền thống tổ chức hội thao để giao lưu các lớp nhân
dịp 26-3.Và chỉ tổ chức giải đá bóng nam cho tất cả các lớp.Đơn giản vi
thời khóa biểu của các khối hoàn toàn khác nhau,khó mà có thể bắt đăng
kí thêm môn thi nào nữa.
Và từ hai năm trước,luật lệ đã được đổi để tăng thêm phần hấp
dẫn,chọn ra hai lớp nhất nhì ở các bảng đấu các khối .Tổng cộng có sáu
lớp,cộng thêm hai lớp đứng nhì tốt nhất sẽ đá play off.Y chang C1.Hoành
tá tràng
Vì vậy ,mặc dù bây giờ mới là giữa tháng hai,nhưng giải đã bắt đầu
khởi tranh.Với việc lớp tôi thua xui xẻo lớp 10a10 thì tất nhiên hai lớp
chọn khối 10 vẫn được đánh giá là có cơ hội mang chuông đi đánh xứ
người.
Chúng tôi thì không gì háo hức hơn nữa,ngồi đếm từng ngày.Được đá
banh,được phục thù,và tất nhiên sẽ được nghỉ buổi học chuyên để đi đá
banh.Còn gì vui sướng bằng.
Việc học trong lớp đối với riêng tôi vẫn chẳng có gì đặc biệt,không
tiến không lùi.Đơn giản,tôi mang tiếng lười nhưng không lười đến nỗi
tuột dốc ở bất kì môn nào.Khi nào cảm thấy đủ rồi thì dừng lại.
Chỉ khác một điều,tôi ít có cơ hội tái diễn cái cảnh nghe nhạc với D
nữa.Nàng lại trở về vẻ lãnh cảm ban đầu.Và tôi thì cũng không có gì làm
liên lụy đến nàng nữa.Riêng Ngữ Y,thì có vẻ hai đứa tôi lại thân hơn.Vì
trong mắt tôi lúc ấy,Ngữ Y duyên dáng và tế nhị,đặc biệt là vẻ đẹp hiền
dịu .
Đúng như dự đoán của các chuyên gia từ các lớp và thấy dạy thể
dục.Lớp tôi và 10 a10 bắt tay nhau và đá vòng chung kết,vé vớt dành cho
10a2.Khối 11 có 11a1 và 11a2.Khối 12 thì ba lớp kế nhau A4, A5, A6.
Ngày D bốc thăm chia bảng đấu,lớp tôi ai cũng hồi hộp .Lớp nào vào
vòng này cũng không đơn giản.Riêng khối lớp 10 thì sẽ gặp các đàn anh
lớp trên.Vì chung 1 giải đấu thì không được gặp nhau các thím ạ.
Xui xẻo thế nào nàng lại bốc trúng 12a5.Cái lớp trâu bò của ông anh
tôi và cả của nàng.Lớp ông anh tôi năm 11 đã là vô địch trường.Toàn
những con trâu đen hôi.Riêng về khoản đá banh,tôi có vẻ hổ báo vậy
chứ,so với anh tôi tôi hoàn toàn lép vế,dù cả hai thi đấu ở vị trí khác
nhau.Ông anh tôi luôn được cả xóm công nhận về kỹ thuật cũng như dứt
điểm.Một tiền vệ cánh đúng chất.
Thở dài ngao ngán,tôi bước ra ban công nhìn trời nhìn gió.Ngữ Y đứng sau lưng lúc nào không biết:
-T,nghĩ gì đó?
-À,ừm.Thì về chuyện đá banh đó.Gặp đương kim vô địch
-Có sao đâu,cố gắng hết sức nha T.
-Ừm,biết sao được giờ
-Có T của Ngữ Y thì chắc sẽ thắng thôi..
Tôi hoàn toàn cứng họng trước câu nói vừa rồi.T của…c…ủ…a Ngữ Y.Chắc Y cũng biết mình vừa hố,vội kéo tay tôi đi..
-Xuống căn tin trường,uống nước đi,Y mời-Y không đợi tôi kịp phản ứng.
-Ừ,từ từ nào.
Tôi không thể phản kháng trước lời mời có vẻ nhiệt tình thái quá.Chỉ
kịp nhìn vào lớp đề phòng D nhìn thấy,tôi sợ nàng sẽ hiểu lầm.Nhưng trời
còn thương tôi,không thấy khuôn mặt băng sương mà chỉ thấy cái mặt đen
như Bao Chửng.
-Ôn thần đi với gái à-N.Đen hí hứng gian manh chỉ tôi hét lớn.
Tôi dứ dứ nắm đấm vào mặt nó cho đến khi khuất thì mới thôi.
-Ủa,mà Y ,lớp Y gặp lớp nào-Miệng trệu trạo nhai đá,tôi hỏi Ngữ Y
-12a4 đó T,Năm ngoái họ đồng giải ba,nên cũng có vẻ mạnh-Chắc Ngữ Y nghe mây thằng đội banh trong lớp nói đây mà.
-Hi vọng gặp lớp Y trong chung kết ha-Tôi vô tình để lộ ước mơ mình ra.
-Định trả thù à T.-Y nháy mắt.
-Tất nhiên rồi,lúc ấy T tin lớp T t
hắng chắc-Tôi giơ nắm đấm thể hiện quyết tâm.
-Ừ,mình tin mà-Ngữ Y vừa nói vừa cười,nụ cười ấm ấp và không hề có ý chế giễu.
Tôi hoàn toàn ngạc nhiên về câu trả lời của Ngữ Y.
Tôi đinh ninh nàng sẽ bảo vệ lớp mình,bảo vệ màu áo quốc gia chứ đâu
có ngờ nàng bán đứng tổ quốc thế này.Tôi cũng mạnh miệng thế thôi,chứ
trận vòng loại khối 10,Trận cuối cùng lớp tôi cũng chỉ hòa với với lớp
Ngữ Y.
Và đứng thứ 2 bảng cũng chỉ sau lớp Ngữ Y sau khi bằng điểm và thua
hệ số thắng bại.Có lẽ để thực hiện điều tôi nói thì tôi còn phải cố gắng
rất nhiều.Vì hầu như trận nào tôi và thằng L lớp trưởng bị chăm sóc đặc
biệt.
Ngữ Y nhìn tôi đăm chiêu suy nghĩ,và rồi nàng lại mỉm cười với một nụ
cười hiền dịu.Bàn bên cạnh,mấy ông cụ lớp 11 đang tức tối nhìn về phía
tôi ,vì được đặc quyền đi với người đẹp.
Chiều học xong chính khóa,tôi tót hẳn về nhà rồi vớ đôi giày đi ra
sân của 2 xóm.Cái sân nằm ngay chính giữa thể hiện sự công bằng chính
trực.Cái sân huyền thoại gắn với tôi từ năm lớp 1 tới giờ.
Tôi,N.đen đá một đội,và bên kia có sự đầu quân của ông anh tôi.Dễ
hiểu thôi,ra chiến trường thì anh em cũng là kẻ địch mà.Và trận đấu
ấy,chúng tôi thua trắng 3 trái.Và ông anh tôi lại tỏa sáng như thường
lệ,dù chỉ đá ở bên cánh.Còn tôi không có sự hổ trỡ của Paul L thì không
thể thoải mái phát huy bản lĩnh đã bị ông anh tôi đè gần bẹp
được.Tôi,N.đen ngao ngán thở dài nhìn ông anh tôi cười sằng sặc:
-Ngôi sao lớp mày mà như 2 thằng mày thì thua sớm đi,ở đội lớp,nhiều thằng đá ngang tao lắm
Với thằng em như tôi,tôi rõ tính ông anh tôi hơn bao giờ hết.Ngang
tao tức có lẽ là nhỉnh hơn ổng,còn bằng ổng thì ổng lại bớt một xíu là
xấp xỉ bằng tao.Đúng là đội vô địch có khác.Đen ,trâu ,hôi.
Tối đó ba,mẹ và chị tôi được một phen tròn mặt khi 2 thằng con quý tử
vừa ăn vừa lườm nhau.Gắp món gì thì thằng còn lại gắp món đó.Nhìn y
chang là nhại nhau vậy
-Hehe,mai gặp lại nha thằng em,bảo mẹ cho mượn cái rổ mà đựng banh về-
Ông anh tôi cao ngạo tuyên bố
-Lớp anh có bao nhiêu con gái-Tôi nhẹ giọng nhân nhượng
-Hai hai,chi vậy-Anh tôi đâm nghi
-Hỏi để tính xem ấy mà?
-Mày tính cái gì?
-Thì một nữ cầm một rổ, rổ cỡ ba trái,chắc nhiều lắm đây
-Được,thế tao với mày cá một tuần rửa chén lau nhà,dám chơi không-Ông anh tôi được thể cá cược
Bình thường cho vàng tôi cũng không dám cả,vì anh tôi xưng hai,chẳng
ai xưng nhất.Nhưng máu liều cao độ,cộng thêm ức chế và niềm tự hào 10a11
bã trầu thành Rome.Tôi đưa nắm đấm dí vào ông anh tôi.Ông anh tôi dí
nắm đấm lại.
Cộp,hai tay chạm nha.Ước hẹn thành công.
Mai một trong hai anh em tôi phải tỏa sáng đề đè lại người kia.
CHAP 13:HUYNH ĐỆ TƯƠNG TÀN
Trằn trọc mãi tôi mới vật vã để đắm chìm được vào giấc ngủ.Trong khi
ông anh tôi đã ngáy khò khò từ bao giờ.Chưa ra trận về khí thế tôi đã
thua đắt đuôi con nòng nòng rồi.
Sáng sớm,tôi bật dậy trước,hào hứng chuẩn bị tươm tất.Trời sẽ không
phụ lòng người,và tôi sẽ cho ông anh thấy tre già măng mọc là như thế
nào!
-Ôi mặc cái nào đây?
Ông anh tôi đã thức dậy,trên tay cầm 2 bộ đồ.Chẳng là nhà trường tôi
sẽ tặng cho đội nào vô địch một bộ đồ bóng đá có in logo và dòng chữ -Vô
địch 2005,bộ còn lại là bộ màu cờ sắc áo.Trận khai mạc sẽ là trận của
đội vô địch năm ngoái.Chắc lại uy hiếp tinh thần đây mà
-Cẩn thẩn năm nay nhường áo vàng chung cuộc đấy-Tôi xấc xược tuyên bố
-Ôi,tao chẳng muốn nhường cái áo này chút nào,năm nay tao được cái nữa
sẽ cho mày một cái mặc cho oai-Ông anh tôi thao thao bất tuyệt mặc cho
tôi đã tức trào máu .
5 phút sau,hai anh em tôi cùng tiến về phía cửa.Không thằng nào chịu
nhường thằng nào,chen vai qua cửa.Vì trong bóng đá có câu lách qua khe
cửa hẹp mà.
-2 đứa ráng thắng nhá-Mẹ tôi trong nhà chúc hai anh em tôi
-Mẹ muốn ai thắng?-Hai anh em tôi đồng thanh
-Đứa nào xuất sắc hơn đứa đấy sẽ thắng.
Mẹ tôi chỉ đơn giản đáp lại để mặc cho 2 anh em tôi nhìn nhau tóe
lửa.Thằng nào xuất sắc hơn thằng đấy thắng.1h nữa thôi sẽ có câu trả
lời.
Hai anh em tôi bước ra khỏi bus tiến về phía cổng trường,nhìn cứ như 2
siêu sao bước xuống từ xe thi đấu.Ở cổng trường ,2 lớp đợi đồng đội
cũng dạt về hai phía,chiến ý cao nhất trời
-Ủa em là T em trai của M hả-1 chị xin đẹp đứng ra hỏi tôi
-Dạ,chị có phải là chị X không ạ?-tôi đáp lại với giọng khiên tốm kèm chút láo liên.Bên cạnh ông anh tôi bắt đầu tái mặt
-Không chị là N-Chị xinh đẹp bắt đầu bối rồi pha chút hờn dỗi rồi đây
-Vậy à,em tưởng chị là chị X chứ,anh trai em hay nhắc chị X lắm-Đến đây thì chắc ông anh tôi xón cả ra quần rồi
-Ê,đốt nhà mầy,đi chỗ khác -Ông anh tôi tóe lửa
-Dạ dạ,em đi đây ạ-
Tôi chẳng ngu để đứng lại chịu trách nhiệm cho việc mình làm.Tôi thừa
biết ông anh trai của tôi với chị N đã là một đôi.Tài năng có hạn nhưng
về khoản khốn nạn thì ông anh tôi còn vái tôi dài.
-Uầy,anh trai mày đó hả T-thằng P mập vồn vã hỏi thăm
-Ừ,lão trời đánh anh tao đấy-Tôi đắc chí đáp lại.
Giỡn chọc nhau một hồi,lớp tôi cũng đã đến đông đủ,cả lớp kéo nhau ra
sân vận động sau trường làm lễ khai mạc.Phải nói là hoành tráng tột
độ,máy chiếu đang phát cái clip C1 hoành tráng.Chẳng khác nào vòng 1/8
C1 cả.
Tôi quên cả không gian,lạc bước đến chỗ D từ lúc nào không biết.Hôm
nay nhìn nàng thật năng động với chiếc áo phông trắng,quần jean,đội nón
và tóc thì cột đuôi gà.Nhìn đáng yêu không thể tả nỗi.Nàng chắc cũng
linh cảm thấy có người nhìn mình,quay lại,thấy tôi và nở nụ cười tỏa
nắng.Nàng ơi,FiFa cấm tiêm doping .
-T thoải mái ghê ha-Nàng vui vẻ mở lời trước
-Phải vui chứ,đá banh mà-Tôi thở ra cái chân lý muôn thuở
-Anh M năm ngoái là cầu thủ xuất sắc,liệu T có vượt qua không-Nàng thông minh đánh trúng tim đen của tôi.
-Nếu D đừng cổ vũ cho anh trai mà cổ vũ cho lớp thì T chắc chắn sẽ thắng
thôi-Tôi lại chém gió,mà sau này nghe bảo không chém gió thì không tán
gái được.
-Ngoắc tay nhé,T thắng vì D sẽ cổ vũ cho T-Nàng lại tiếp tục cười đầy nắng
2 ngày ,1 đấm tay,1 ngoắc tay,cảm xúc thật trái ngược.Cái đấm tay với
lão trời đánh anh tôi mang đầy tính khiêu chiến và hằn học.Còn với nàng
thì dạt dào vô biên.2 đứa tôi mãi nói chuyện mà quên béng đi mất,lễ
khai mạc đã xong tự bao giờ.Rồi,bất chợt,nàng nắm tay tôi và kéo đi
-T,ra sân nào-Nàng tự nhiên và thân mật với tôi đúng y chang hôm bữa bị phạt.
8h sáng.Trận đầu tiên của chiếc áo danh giá,Vô địch 2006 bắt đầu.Bên
ngoài hầu như học sinh toàn trường đang chứng kiến cuộc so tài này.Lớp
10a10 đá ngay sau trận khai mạc nên họ cũng đang theo dõi trận của lớp
tôi.Và tất nhiên Ngữ Y cũng có mặt.Nếu D là màu trắng tinh khiết thì Ngữ
Y lại mặc chiếc áo hồng phớt tôn nên vẻ đẹp hiền dịu
-T ơi,bình tĩnh,bình tĩnh.vì 10a11 thân yêu-tôi tự trấn an mình.
Hoét,tiếng còi trọng tài đã vang lên.Banh đã được giao.Tôi bắt đầu
chạm bóng .Ngay lập tức sau lưng tôi,đã có sự áp sát của đội bạn.Ái chà
đúng là định bắt chết siêu sao à.Tôi đảo chân và bắt đầu phô diễn kĩ
thuật.Ngoặt trái rồi đột ngột chuyển hướng sang phải,loại bỏ sự đeo bám
khó chịu và bắt đầu chuyền bóng cho tiền vệ cánh.Nhưng ông anh quỷ sứ
của tôi đã chinh chiến với tôi bao năm trời ,giờ lại dùng đó để đâm lại
tôi.Ông cắt ngang đường chuyền ngọt ơ.
-Cái thói quen không bỏ à-Ông chạy qua để lại tôi một câu còn đau hơn bị đấm.
Tốc độ ông anh trai tôi thì không bá đạo như K.cận nhưng về kĩ thuật
thì có lẽ 22 người ở đây không ai có thể qua ổng.Hai pha xỏ kim liên tục
loại cả L lớp trưởng và cả N.đen.Thực hiện một đường căng ngang như kẻ
chỉ.Tiền đạo đội bạn kịp thời băng vào cắt mặt.May mắn cho chúng tôi
bóng khẽ đập vào chân thủ môn rồi từ từ lăn ra ngoài.Một phả phạt
góc.Đúng là đội vô địch có khác.Khó chịu thật.
15 phút trôi qua.Tôi hoàn toàn thi đấu dưới cái bóng của ông anh trai
tôi.Trong khi ổng quần thằng N.đen và Bình Boong mệt nghĩ thì tôi hoàn
toàn mất hút trong sân đấu.Từ chỗ được chăm sóc đặc biệt,tôi được thả
lỏng hoàn toàn.K.cận cũng phải lui về giữa sân.Trung phong H.đù thì đói
bóng ngồi chơi với trung vệ đội bạn.
Đau đầu thật.Anh trai D là tiền đạo mặc áo số 9,cũng xuất sắc đang
tung hoàng bên cầu gôn phía tôi.Tấn công như vũ bảo.Họ hoàn toàn thể
hiện vị thế khó lung lay :đương kim vô địch.
Cái gì tới rồi cũng phải tới.Chúng tôi hoàn toàn bị cuốn vào lối chơi
bên cánh của ông anh tôi mà quên mất rằng ,bên cánh phải của họ bị bỏ
quên hoàn toàn.Khi kịp nhận ra thì đã quá muộn màng.Anh trai tôi giơ
chân chuyền mạnh.Anh trai D bỏ bóng khôn khéo,để tiền vệ cánh phải ào
vào dứt điểm vào khung thành rộng mở.1-0 cho anh trai tôi.
2-0.5 phút sau là pha đốt lưới nhà dưới áp lực của đội bạn của
B.Boong.May mắn cho chúng tôi khi chưa nhận thêm bàn thua thứ 3 thì
trọng tài đã thổi còn kết thúc hiệp đấu.30 phút bị tra tấn khi hầu như
chỉ đá phía sân chúng tôi.Và chúng tôi chỉ chăm chăm phá banh lên.
Tôi mệt nhoài,ngồi vật vã ra đường pitch.Bên cạnh,anh em chiến hữu
thằng nào cũng thở dốc.Chẳng thằng nào mở miệng động viên nhau được cả.