Hạt mưa ngày ấy - Chương 04.06

7) Con người là ai…?

Hương Ly không tin vào tai mình nữa. Dù rằng không nhìn thấy gì,
nhưng giọng nói quen thuộc ấy cô không bao giờ quên. Chẳng lẽ trong tình
huống nguy cấp nhất người xuất hiện không phải là người hùng của cô, mà
lại là cậu sao?

”Anh là ai?” – Giọng Ngọc Thủy lạnh lùng vang lên.

”Ngày nào cũng gặp tôi mà cô em không nhận ra sao?”

”Lẽ nào anh là…”

”Tôi đây! Cái thằng osin phục vụ cô em suốt ngày đó! Thấy tôi đội mũ
che kín mặt, mặc quần áo bẩn thỉu nên nghĩ tôi là thằng béo chậm chạp
chẳng ra gì đó hả?” – Giọng nói ấy vẫn vang lên đầy khinh miệt.

”Anh…Tại sao anh trốn được?”

”Cũng nhờ cô em cả đấy!”

Hương Ly run run:

”Có phải cậu không, Bảo Nam?”

”Hương Ly, là tớ đây!” – Cậu vội chạy về phía cô.

”Đừng có lại đây, tôi sẽ cho chị ta đi đời luôn đấy!” – Ngọc Thủy kề con dao lên cổ Hương Ly.

Bảo Nam cười:

”Mới có 5 tháng mà cái lũ đầu trâu mặt ngựa kia biến cô em 16 tuổi
hiền lành dịu dàng thành dân xã hội đen nhanh thật. Vài bài võ với cái
miệng dọa người mà cũng đòi làm gì được anh đây hả?” – Bảo Nam ra giọng
thách thức khác hẳn với Bảo Nam hiền lành thường ngày.

”Anh dám…Đừng có lên giọng với tôi! Rốt cuộc anh là ai?”

”Là ai à? Biết Tú Phong mà không biết thằng này thì quá lạ!”

”Anh là BOD?”

”Tú Phong chỉ thân với tôi sau Thiên Duy thôi đấy! Haizz cô em còn
không hiểu biết nhiều lắm. Chán thật. Tốt hơn hết là đừng có mù quáng,
trở về làm con bé hiền lành ngày trước đi không thì sẽ phải trả giá đắt
đấy.”

”Đừng có mơ! Tôi không thèm làm con bé yếu ớt ngày xưa đâu, nếu không
tôi sẽ chịu nhục quá nhiều. Tôi phải trả thù cho Tú Phong, và chị ta đã
giết anh ấy.” – Ngọc Thủy kề sát con dao hơn làm máu ứa ra trên cổ
Hương Ly.

”Vậy có dám giết Hương Ly không, cô bé? Mới là học sinh mà đã như vậy
sao? Không thấy mình sa đà quá à?” – Bảo Nam vẫn không run sợ.

”Dám chứ sao!!??” – Ngọc Thủy hét lên, quay lại Hương Ly. Nhưng có
một cái gì đó cản bàn tay cô lại, cô không dám đâm Hương Ly dù rằng
Hương Ly ngay trước mặt cô – “Dám…chứ…”

Hương Ly không hề nhìn thấy gương mặt Ngọc Thủy hoảng sợ tột độ. Đằng
sau cô bé lạnh lùng tàn nhẫn đó vẫn có một Ngọc Thủy hiền lành, đáng
thương, cô không thể nào xuống tay mà giết người được. Với cô, đó là một
hành động kinh khủng, tàn bạo, ghê rợn, mặc dù trong tâm trí cô lúc này
cô hận Hương Ly lắm. Hận vì theo như cô biết, Hương Ly đã giết Tú Phong
– giết chàng trai mà cô bé luôn muốn được ở bên, được cậu chở che và
bảo vệ. Cái tình cảm mà Ngọc Thủy dành cho Tú Phong chẳng biết dùng từ
gì để gọi, “tình yêu” thì xa xỉ quá với một cô bé còn “tình bạn” hay
“tình anh em” thì lại quá giản đơn. Cô bé luôn cần Tú Phong, bất cứ lúc
nào cũng muốn cậu bên cạnh như những ngày trong bệnh viện. Chẳng biết từ
lúc nào, chàng trai lạ ấy trở nên thân quen với cô như một người thân
thiết. Hình ảnh cậu thiếu niên với nụ cười dịu dàng, khuôn mặt dễ thương
với bàn tay luôn chăm lo cho cô, vỗ vai cô khi cô ho, cho cô ăn khi cô
không thể cử động,…có lẽ Ngọc Thủy đã in hằn trong tâm trí. Làm sao đây
khi anh ấy đã không còn bên cô? Làm sao đây khi bên cạnh cô chẳng còn
một ai thân thích, bố mẹ cũng không biết ở đâu, chỉ còn Tú Phong để dựa
vào thì cậu đã chết? Cô bé quá ngây thơ, cho rằng những gì mình thấy đủ
tin rằng cậu đã không còn trên đời này nữa. Giá như Ngọc Thủy có thể
tinh ranh hơn một tí, bớt ngây thơ trong sáng đi một tí thì khi dấn thân
vào gian khổ cô sẽ biết nhẫn tâm hơn mà không bị dằn vặt vì điều gì.

Ngay lúc đó, khi Ngọc Thủy đang phân vân, Bảo Nam nhanh nhẹn lao tới
hất luôn con dao trên tay Ngọc Thủy và đẩy ngã cô bé xuống. Ngọc Thủy
chưa kịp bình tĩnh lại thì Bảo Nam đã kéo tay Hương Ly bỏ chạy ra khỏi
bệnh viện. Dù rằng béo nhưng Bảo Nam chạy nhanh không thua một vận động
viên thể thao thứ thiệt, vèo một cái cậu đã bỏ xa bệnh viện. Ngọc Thủy
lúc này đã ngồi dậy, nỗi hận lại trào lên xâm chiếm cái tâm hồn trong
sáng:

”Đừng hòng chạy, tôi đã khó khăn lắm để tìm được chị…”

Rồi cô rút điện thoại ra. Giọng người đàn ông vang lên:

”Tìm được nó chưa?”

”Rồi, nhưng đã trốn thoát.”

”Xác định hướng nó chạy, tao sẽ đưa xe đến và đuổi theo.”

”Bảo Nam…” – Hương Ly quỵ xuống, cô còn yếu, chạy được một đoạn đã mệt, vả lại cô chẳng nhìn thấy gì cả.

”Hương Ly, không sao chứ?”

”Xin lỗi nhưng mà tớ không chạy được…”

”Con bé đó sẽ đuổi theo đấy, phải chạy xa hơn.” – Bảo Nam ngồi xuống – “Leo lên lưng tớ đi!”

”Hả?”

”Để tớ cõng cậu!”

”Nhưng…”

”Nhưng nhị gì, nhanh lên không chết bây giờ!”

Hương Ly không còn cách nào khác đành phải leo lên lưng cậu. Cô rất
nhẹ nên cậu không hề cảm thấy nặng, trái lại cậu chạy dễ dàng hơn. Bảo
Nam lao ngay đi, cái thân hình béo ục ịch với đôi chân nhanh nhẹn khác
hẳn nhau. Hương Ly tự dưng nghĩ thầm: Nếu cậu không bị béo phì mà gầy đi
khéo cậu cũng rất…đẹp trai ^^.

”Bảo Nam, chạy đi đâu đây?”

”Chạy đi đâu thì chạy, tụi nó có xe đang đuổi sát nút kia! Mà ở vùng
nông thôn này vắng vẻ quá, có chỗ nào đông đúc thì lẩn cho dễ!” – Bảo
Nam vừa chạy vừa đáp.

”Hero bảo ở gần đây có cái làng đấy, hướng tây ý.”

”Thế hả? OK!” – Bảo Nam chạy vụt về hướng tây.

Quả nhiên ở đó có một làng quê nhỏ đông đúc nhiều người đang đi gặt.
Công nhận khi rời khỏi thành phố sầm uất hiện đại đến với nơi đây mới
thấy cuộc sống nông thôn cũng thật thú vị.

”Các cháu là ai?” – Một bác nông dân hỏi.

”Chúng cháu đang bị một bọn cướp đuổi, các bác có thể giúp tụi cháu không?”

”Hả? Cướp ư?”

”Không cần các bác phải gọi công an hay làm sao đâu, chỉ cần cho
chúng cháu trốn nhờ đâu đó là được. Làm ơn đi bác, bạn cháu đang bị
thương.”

Bác nông dân nhìn Hương Ly trên lưng Bảo Nam đang bịt cả hai mắt và
trông Bảo Nam hiền lành đáng tin nên đồng ý cho Bảo Nam đến nhà mình.
Ngôi nhà nghèo của bác nông dân rất gọn gàng sạch sẽ. Bác gái – vợ bác
nông dân kia đang bán hoa quả trước nhà, nghe chuyện liền cười:

”Hai cháu cứ vào nhà đi.”

Cả hai cảm ơn rồi đi vào trong ngồi. Bác gái bưng nước ra cho cả hai uống:

”Con cháu hai bác đều đi làm ăn xa cả, đã lâu bác không được nhìn thấy thanh niên như hai cô cậu rồi đấy.”

”Dạ vâng.” – Bảo Nam đáp.

”Thế hai cháu ở thành phố hả? Bạn cháu làm sao vậy?”

”Vâng cháu ở thành phố, bạn cháu bị thương ở mắt nên phải băng mắt.”

”Cháu cũng sắp được bỏ băng ra rồi, không sao bác ạ!” – Hương Ly nói thêm.

”Ồ vậy à? Thế thì bác sẽ cho cháu uống ít thuốc nhé, nhà bác có loại thuốc bổ cho mắt lắm đấy.”

”Cháu cám ơn bác, bác tốt quá ạ!” – Hương Ly mỉm cười mà cũng thấy
chua chát. Có loại thuốc nào có thể chữa được cả con mắt bên phải của cô
không thì cô sẵn sàng uống ngay.

Chiều. Những ánh nắng trải vàng trên đồng lúa xanh, soi bóng những
bác nông dân và chú trâu đang trên đường về nhà. Những cơn gió đưa hương
thơm của hoa cỏ đồng nội khiến Hương Ly càng thêm muốn được bỏ chiếc
băng khó chịu này ra để nhìn thấy cảnh vật nông thôn êm đềm, hiền hòa.
Tiếng chú chó ở đâu sủa gâu gâu, sao mà nghe cũng “nông thôn” đến thế?
Khung cảnh ở đây chắc đẹp lắm đây, nhưng tiếc là giờ cô chưa nhìn được.

”Bảo Nam, cảnh có đẹp không?”

”Đẹp lắm! Thật thanh bình.”

”Liệu chúng ta sẽ thanh bình như vậy được bao lâu?”

”Không biết, chắc chúng ta phải tìm đường về với mọi người thôi, nếu không nguy hiểm sẽ còn rình rập lắm.”

”Bảo Nam, 5 tháng qua chuyện gì đã xảy ra vậy?”

”Chuyện dài lắm, cậu muốn nghe không?”

”Có! Cứ kể đi, dẫu sao cũng đang rỗi mà.”

Bảo Nam buồn rầu nhìn theo bóng hoàng hôn trên những đám mây trôi lững lờ:

”Cậu nhớ lúc những cánh cửa của cái mê cung đó bị sập xuống không?”

”Nhớ chứ sao? Chuyện gì xảy ra với cậu và Tú Phong thế? Tú Phong đã…”

”Tớ biết cả rồi. Tớ bị rắn độc cắn, dù nó không quá độc nhưng mà đủ
tớ mệt lả đi. Tớ giả vờ ngất, và nghe được cuộc đối thoại của Tú Phong
với một kẻ nào đó mà hắn muốn Tú Phong phải giết cậu, nếu không hắn sẽ
giết Ngọc Thủy. Nhưng Tú Phong đã không làm vậy và tự đánh sập căn phòng
trung tâm mà vẫn để cho cậu chạy thoát nhờ anh chàng mà cậu gọi là Hero
gì đó.”

”Vậy Tú Phong hiện giờ đang ở đâu?”

”Sau đó hình như có ai đó mở được cửa của tất cả các phòng (các bạn
biết là Hương Anh và Thiên Duy rồi nhỉ) và chuyện gì xảy ra tớ không
biết nữa, tớ đang ở phòng khác mà, tớ chỉ nghe kể lại thôi nên cũng
không rõ Tú Phong đâu nữa, cậu ấy có vẻ không bị đống đổ nát vùi chôn mà
mất tích đâu đó. Lúc tớ tỉnh lại thì vết rắn cắn đã được hồi phục,
nhưng lúc đó do sức tớ quá yếu nên tớ phải vâng lệnh cái bọn đó. Tớ nhận
ra là chúng đã dời “căn cứ” không còn ở cái mê cung nữa, chúng đến một
chỗ cách cái mê cung đó không xa, chắc vì căn phòng trung tâm bị sập rồi
mà chưa hoàn thành được ý định giết cậu, sợ bị lộ nên chúng đã chuồn.
Còn về tớ, có vẻ chúng nó không coi tớ ra gì nên chữa vết rắn cắn cho tớ
và coi tớ như một thằng osin thôi. Tớ không trốn được và cần tìm hiểu
mọi chuyện nên đã chấp nhận làm osin của chúng. Tớ đội mũ, mặc quần áo
thường nên cải trang luôn và tớ biết chuyện xảy ra với Ngọc Thủy…”

”Là chuyện gì?”

”Ngọc Thủy bị thương, lại còn mắc bệnh ung thư nữa, tính mạng chắc là
chết rồi, nhưng cái tên thủ lĩnh giấu mặt của nhóm đó – người mà nói
chuyện với Tú Phong ấy chắc hẳn phải giàu có lắm mới thuê một đội ngũ
bác sĩ ở nước ngoài về, toàn các bác sĩ tiếng tăm lẫy lừng và cứu sống
được tính mạng Ngọc Thủy. Tớ cũng ngạc nhiên không hiểu sao hắn có thể
giết Ngọc Thuỷ nhưng lại không làm vậy, hoá ra hắn muốn lợi dụng con bé.
Bệnh ung thư chưa chắc khỏi nhưng cuộc sống của con bé đã được kéo dài.
Con bé bị chấn động tâm lý nên nó rất hoảng loạn, lúc đó nó chỉ cần
tình thương, sự săn sóc của người khác, nó chỉ cần Tú Phong nên tớ đã
nghe cái thằng – chắc là đứa đã bắt cóc Ngọc Thủy từ Hạ Long đi – nói
với con bé rằng cậu đã giết Tú Phong, cho nên nó hận cậu lắm. Tên đại ca
đó hứa hẹn sẽ dạy nó võ vẽ đủ loại để trở thành một “xã hội đen”, hứa
sẽ an táng cho Tú Phong nếu nó giết được cậu. Và tất nhiên nó làm theo
chứ. Nó trở thành một đứa con gái không phải vừa nữa đâu, sức khỏe gần
như được hồi phục nên nó rất nhanh nhẹn. Nó luôn coi tớ là thằng osin
bình thường thôi, nó cũng đâu có nhận ra tớ, nhưng tớ thì nhận ra nó
thay đổi theo từng ngày. Nhưng tớ chẳng trách Ngọc Thủy đâu, con bé đã
tội nghiệp lại còn bị lợi dụng nữa, ai bảo nó ngây thơ quá, cái gì cũng
tin, con bé này không tỉnh ra thì không biết nó còn định làm gì nữa.
Suốt 5 tháng thì 2 tháng nó học làm “xã hội đen” còn 3 tháng thì nó đi
tìm cậu. Mỗi ngày không tìm thấy cậu là nó tức giận, trút giận vào đủ
thứ, có khi cả vào tớ nữa. Nó quát mắng mọi người chẳng ra gì, tớ đã nín
nhịn mãi mới chịu được nó đấy.”

“Ôi Ngọc Thuỷ, em ấy…” – Hương Ly thở dài.

“Tớ đã nghĩ nó đã mất nhân tính thực sự luôn ấy, nhưng…”

“Nhưng sao?”

“Khi tớ dọn dẹp phòng nó lúc nó đang ngủ, tớ thấy nó khóc trong mơ…”

“Khóc…”

“Nó khóc, và nó gọi tên bố mẹ, gọi Tú Phong. Trong mơ nó vẫn nhìn
thấy những người nó yêu thương nhất. Nó luôn giữ chặt cái vòng rubi bên
mình, không ai được động vào cái vòng ấy. Kể cả khi ngủ, nó đeo lên cổ
rồi mà tay vẫn giữ khư khư vòng như sợ mất ấy. Nước mắt nó ướt cái vòng
biết bao nhiêu lần rồi. Con bé rất muốn được trở về với người mà nó yêu
thương. Tớ còn nghe nó nói mê rằng nó muốn đi học, muốn về nhà, nói
chung nó nói nhiều lắm. Khi nó tỉnh dậy thì nó ra vẻ chẳng nhớ gì, cứ
lạnh lùng và tàn nhẫn, nhưng ai chứ con bé này không làm người ác được
đâu.”

Hương Ly nghẹn đắng, cố kìm những giọt nước mắt, dẫu sao có khóc thì
cô cũng không dám khóc. Cô quay đi, ngẩng lên phía cơn gió chiều đang
thổi về. Cô tự hỏi: con người là ai? Con người là ai mà dễ dàng thay đổi
đến vậy? Có những điều mà ta không thể ngờ tới được trong cuộc sống, có
những người hiền lành tốt bụng đến mức khi người đó thay đổi ta không
muốn tin, ta muốn níu kéo nhưng hoá ra lại muộn màng rồi sao…?

Tự dưng ký ức từ đâu lại hiện về một cách vô tình. Cô nhớ đến một
truyện tranh Nhật Bản mà hồi nhỏ cô có đọc một chút: Inuyasha (Khuyển Dạ
Xoa). Cái thuở bé thơ dù chưa biết gì và trí nhớ thì chưa hồi phục
nhưng cô cũng nhơ nhớ hai cô gái nhân vật nữ của truyện tranh đó là
Kagome (Nhật Mộ Li) và Kikyou (Cát Cánh) đều có khả năng “thanh tẩy”,
nghĩa là khi họ bắn những mũi tên từ cung tên của họ thì mũi tên đó có
tài “thanh tẩy”, làm sạch đi những tâm hồn ác độc. Nhưng đó chỉ là trong
truyện thôi. Có được cái mũi tên “thanh tẩy” như thế ngoài đời không để
cô được thay đổi tất cả, những người tốt bụng mà cô yêu thương sẽ trở
về với cô thay vì họ đã trở thành những con người độc ác mà buộc cô phải
ghét…?

Hương Ly đứng lên:

“Tớ phải đi!”

“Đi đâu?”

“Đi tìm Ngọc Thuỷ!”

“Không được! Cậu đang bị thương, phải đợi đến khi tìm được đường về nhà thì hẵng nói.”

“Ngọc Thuỷ không thể thay đổi như thế được. Vẫn là do tớ, do một kẻ
nào đó cứ nhăm nhe vào tớ để rồi mọi người đều phải liên luỵ. Tớ nhất
định tìm cho ra kẻ đó để biết được sự thật!”

“Hương Ly!” – Bảo Nam nói to – “Ngồi xuống mau!”

“Sao cậu…ra lệnh cho tớ ghê vây?”

“Tớ bảo cậu ngồi xuống, không được đi đâu hết!”

Hương Ly buộc phải ngồi xuống. Bảo Nam vẫn tức giận:

“Tớ kể chuyện cho cậu không phải để cậu hành động như thế đâu! Cậu có
biết nguy hiểm rình rập cậu như thế nào không hả? Cậu không thể đi như
vậy được, như thế là ích kỷ lắm biết không?”

Hương Ly buồn rầu:

“Xin lỗi, tớ…”

“Hả?” – Bảo Nam nhận ra mình hơi quá.

“Bảo Nam, cảm ơn đã luôn lo lắng cho tớ. Thật tốt khi còn có cậu.” – Cô bỗng mỉm cười.

“À ờ…Thôi được rồi đừng nghĩ nữa, chúng ta nghỉ ở đây rồi sẽ còn đi dài mà.”

“Ừ…”

Đêm.

Mọi vật chìm vào yên tĩnh. Trên bầu trời đêm không một ánh sao, chỉ
có mây bay vần vũ và thỉnh thoảng có tiếng đì đùng của sấm. Gió giật
mạnh. Không khí tĩnh lặng chẳng có lấy một tiếng động ngoài gió.

Bảo Nam đã mệt, cậu chìm vào giấc ngủ mà không biết chuyện gì xảy ra…

Sáng hôm sau.

Những tia nắng sớm chiếu vào đánh thức Bảo Nam. Cậu dụi mắt, tỉnh dậy, chưa kịp tỉnh hẳn thì nghe tiếng hốt hoảng của bác gái:

“Cô bé đâu rồi???”

“Hả? Chuyện gì vậy?” – Bảo Nam chạy sang.

“Cái Ly, nó mất tích đâu rồi cháu ạ! Sáng ra không thấy nó trong phòng nữa!”

Bảo Nam đờ ra một hồi. Hương Ly…mất tích…? Chuyện gì thế này? Chợt
cậu nhìn thấy một mẩu giấy trên chiếc giường Hương Ly nằm, vội vàng cầm
lấy:

“Bảo Nam! Xin lỗi vì chắc khi đọc lá thư này cậu rất hốt hoảng không
biết tớ ở đâu. Nhưng tớ không thể ở lại được, và càng không thể đi cùng
cậu. Đừng lo cho tớ nữa, mau trở về tìm các bạn và gọi người tới giúp,
tớ sẽ tự lo được. Tạm biệt! Cám ơn cậu nhiều vì những gì cậu dành cho
tớ!”

“Bảo Nam, cần gọi công an không để bác gọi?”

Bảo Nam vò nát tờ giấy, nghiến chặt răng:

“Không cần đâu! Cháu biết cô ấy đi đâu rồi!”

Báo cáo nội dung xấu