Mị Tình - Chương 01

Chương 1 - Hoa hồng của giới luật sư

Ánh nắng chiếu vào nền đá cẩm thạch, nhẹ nhàng khoan khoái mà không
mất đi vẻ xa hoa, thể hiện rất rõ công nghệ kiến trúc cao siêu.

Nơi này là "Thúy sắc · dục lưu" , chính là công ty đầu tư cao nhất
lớn nhất ở thành phố này, nghe nói trụ được ở đây không phải quan lớn
quyền quý thì chính là nhân vật nổi tiếng thương giới.

"Đinh ——"thang máy mở ra lên tiếng trả lời, đồng thời tiếng chuông di
động đơn điệu cũng vang lên Lâm Cẩm Sắt trực tiếp nhấn nút nghe, bộ
dáng tao nhã đi vào trong thang máy,

"Alo , Tiểu Ưu..." Còn chưa chờ cô nói xong, đầu dây bên kia truyền
tới tiếng thét tàn bạo tràn ngập mùi thuốc súng cực mạnh, khả năng xuyên
thấu cực đỉnh.

"Lâm Cẩm Sắt, cậu chết ở chỗ nào rồi? Tớ gọi mấy trăm cuộc điện thoại
cũng không có người nhận ——tốt nhất cậu đừng nói là cậu thật sự lên
giường cùng cái tên Đường Lưu Nhan kia nha !"

Lâm Cẩm Sắt nhìn cửa thang máy chậm rãi khép lại cười thành tiếng, cô
hoàn toàn có thể tưởng tượng ra bộ dáng người bên đầu dây điện thoại
kia thành phần tri thức thục nữ ăn mặc sang trọng không để ý hình tượng ở
trong văn phòng gác chân lên là như thế nào.

Nhất định rất khó coi .

"Cậu cười cái gì chứ, mau khai thật, mấy hôm trước xảy ra chuyện gì vậy? !"

Lâm Cẩm Sắt đến chẳng hề để ý đến những người khác trong thang máy,
dùng ngữ khí trêu chọc thoải mái trả lời, "Cậu không phải nói rồi sao?
Chính là cùng Đường Lưu Nhan ở trên giường đó." Ồ, chết tiệt, người đàn
ông kia lại còn lưu lại trên cổ cô mấy vết dâu tây thượng hạng nữa.

Nhíu nhíu mày, cô dùng tay trái cho vào trong túi xách lấy ra miếng
băng dính cá nhân, dùng móng tay khẽ bóc lớp băng keo một chút, sau đó
cẩn thận dán nó lên chiếc cổ trắng nõn tinh tế duyên dáng,.

Trải qua sự ép buộc đó, rốt cục những dấu vết kia nhìn cũng không rõ
nữa, Lâm Cẩm Sắt phát hiện bên đầu dây bên kia lại không nghe thấy tiếng
nói nữa, cô thử gọi to một tiếng, "Tiểu Ưu?"

Qua một lúc lâu, nhưng lại nghe được bên kia truyền đến tiếng thở
dài, "Lâm Cẩm Sắt, cậu thật sự là thiên hạ đệ nhất ngu ngốc." Sau đó
điện thoại nhanh chóng chỉ còn nghe được tiếng tút tút.

Lâm Cẩm Sắt nhìn di động sợ run. Thật lâu sau, cô mệt mỏi dựa trên
bức tường thủy tinh trong thang máy, đôi môi mỏng thản nhiên cong lên ,
hình như nét cười có chút thê lương.

Trên ngã tư đường B phồn hoa, chiếc xe Marlon chạy như nước chảy, tòa
nhà cao tới tầng mây đứng lặng ở đoạn đường hoàng kim này thực sự là
rất thu hút ánh mắt chú ý của mọi người.

Luật sư Lâm Cẩm Sắt đang phải xử lí công chuyện ở tầng cao nhất trong tòa nhà đó.

Rảo bước đi lên đại sảnh rộng rãi sáng chói, cô lễ phép khéo léo mỉm
cười chào đón những nhân vật nổi tiếng đi tới. Tại đây trong tòa nhà
này, đại danh hiển hách của luật sư Lâm Cẩm Sắt không ai là không biết.

Danh khí của cô, không chỉ bởi vì tài ăn nói cùng lối tư duy sắc bén
nhanh nhẹn làm cho vô số quan chức nghe thấy đã sợ mất mật, quan trọng
hơn là, cô có một gương mặt quyến rũ cùng dáng người hoàn mỹ đầy hứng
thú.

Bất luận người dân bình thường hay giới truyền thông, tòa án, mỗi người đều họi cô là "Hoa hồng" .

Xinh đẹp, nhưng mà còn có....

Trên đời này, phụ nữ xinh đẹp hơn phân nửa đều không thông minh, mà
phụ nữ thông minh hơn phân nửa diện mạo rất bình thường, còn cô, Lâm Cẩm
Sắt, lại là một người phụ nữ vừa xinh đẹp vừa thông minh.

Cô suy nghĩ đến mòn mỏi, cuối cùng cũng hiểu được dùng chúng như thế nào mới là triệt để.

Thí dụ như nói, để đánh thắng một vị quan tòa, cô có thể cởi quần áo,
cởi tôn nghiêm, cam tâm tình nguyện cùng một người đàn ông xa lạ ở trên
giường trọn một đêm.

Khóe miệng nổi lên nụ cười khổ, Lâm Cẩm Sắt thông suốt, bấm nút thang máy đến tầng cao nhất.

Nơi đó, cô phải dùng tình yêu, cơ thể, tôn nghiêm cùng với tuổi thanh
xuân đổi lấy công việc."Đợi chút... Lâm tỷ, điện thoại của chị." Mới
vừa đi vào văn phòng, trợ lý Tiểu Vương liền vội vàng đem điện thoại
đang còn trong trạng thái nghe cho cô, một bên tiếp nhận văn kiện trong
tay cô một bên còn bỡn cợt nháy mắt với cô, dùng khẩu hình miệng nói với
cô "Là đàn ông nha ~ "

Cô bật cười, gã đàn ông lắm chuyện này.

"Xin chào, tôi là Lâm Cẩm Sắt."

"A, tinh thần cũng không tệ." Trong điện thoại là tiếng cười trầm
thấp làm cho Lâm Cẩm Sắt trong nháy mắt cứng ngắc, nhưng cô lập tức thay
đổi thanh sắc, toàn thân ngồi trên chiếc ghế rộng rãi thoải mái, hai
chân gác lên, cũng dùng ngữ khí ngả ngớn trả lời, "A, không ngờ Đường
tổng sẽ gọi điện quan tâm tôi nha, thực làm cho tôi thụ sủng nhược kinh
a."

Đầu dây bên kia trầm mặc một lát, mới nói, "Chuyện em yêu cầu anh tối
hôm qua anh đã sắp xếp xong , thế nào, thưởng cho anh chút đi?"

"Ha ha, vậy cám ơn Đường tổng , được không, tôi mời ngài ăn cơm?"

"Được, buổi chiều 6h anh tới đón em." Dứt lời, bên kia rõ ràng đã cúp
điện thoại, đủ thấy cái thói quen bá đạo tùy ý, hô phong hoán vũ của
người chủ nhân kia.

Buông điện thoại, Lâm Cẩm Sắt mệt mỏi dựa vào lưng ghế, thở dài.

Ánh mặt trời xuyên qua cửa sổ thật lớn gần mặt đất, chiếu vào, tiếng
nói khàn khàn dễ nghe của phụ nữ vang lên, "Tiểu Vương, chuẩn bị tài
liệu cho tốt, chúng ta phải tới chiến trường ."

Trên toà án nghiêm túc yên tĩnh, chỉ nghe thấy một giọng nữ dễ nghe
mang chút nhẹ nhàng lại cường thế tiếp tục nói, "... Theo tôi được biết,
nguyên cáo cùng tập đoàn kiến trúc Đông hải của bị cáo hoàn toàn không
có liên hệ buôn bán gì, bởi vậy, đương sự của tôi, cũng chính là bị cáo
căn bản là không có động cơ gây án, thưa toà, tôi đã nói xong."

Sau khi giọng nữ kết thúc, trong toà án tiếng xôn xao càng lúc càng lớn.

Chủ tọa cùng bồi thẩm đoàn trải qua một cuộc thảo luận, mặt không
chút thay đổi, tuyên đọc kết quả thẩm phán: "Theo toà án thẩm phán, việc
bị cáo bị khống là kẻ khả nghi đào trộm buôn bán cơ mật, chứng cớ không
đủ, theo điều XX Hiến pháp nước cộng hoà nhân dân Trung Hoa ... Chủ tọa
phán quyết, bị cáo vô tội, được trả tự do."

" Lâm tỷ, em thật sự rất hâm mộ chị ! Phía trước chúng ta thằng nhãi
con sở lý cẩu đều nói lần này quan tòa thua chắc rồi, nhưng làm sao nó
đoán được Lâm tỷ của em chính là xoay chuyển Càn Khôn chứ..."

"Người em ủy thác kia nói cách khác chính là soái ca, chậc chậc, soái
ca cũng sẽ chọc quan tòa... Lâm tỷ chị độc thủ không khuê nhiều năm có
lo lắng hắn không? Em cảm thấy ánh mắt thằng nhãi này nhìn chị không
đúng nha, có phải chị cố ý muốn tiếp nhận vụ án này có phải cũng có ý tứ
với thằng nhãi này hay không oa lay lay..."

"Bộp —— "

"A, Lâm tỷ làm sao chị lại đánh đầu em?" Trợ lý Tiểu Vương ôm đầu mở
to hai mắt ủy khuất nhìn Lâm Cẩm Sắt nhanh nhẹn thu hồi "Hung khí" (
chính là tập văn kiện ).

"Không có gì, " Lâm Cẩm Sắt hướng về phía hắn, âm trắc trắc cười,
"Chính là ở lo lắng trợ lý của chị có phải hay không nên cho cái miệng
nghỉ ngơi một chút a."

"..."

Cuối cùng yên tĩnh , Lâm Cẩm Sắt cong khóe môi lên, lại ở chớp mắt một cái, rất nhanh ẩn nhẫn biến mất ...

Hứa Thuyền.

Trái tim của cô hơi co rút lại, cảm giác đau đớn như kim châm bắt đầu
không chịu khống chế ở khắp các tế bào trong cơ thể, bén nhọn lan tràn
ra.

Người đang đi tới là một người đàn ông khuôn mặt anh tuấn. Gương mặt
gầy gò cương nghị, đôi môi dày vừa phải. Anh có một đôi mắt dài nhỏ vô
tình, ánh mắt này từng thâm tình chuyên chú nhìn cô. Trong mắt cô và anh
đều từng chỉ duy nhất có đối phương.

Mà hiện tại, cô chỉ có thể từ ánh mắt lạnh như băng của anh mà theo đuổi những kí ức cũ.

Tầm mắt anh thẳng tắp về phía trước, ngay cả ánh nhìn nơi khóe mắt cũng không liếc qua cô.

Bọn họ thoáng qua nhau, và trở thành người xa lạ.

Bộ quần áo cao quý của anh hiệu Armani, mà từ trước tới quần áo anh mặc là cô từ cửa hàng cao cấp mua về.

Lâm Cẩm Sắt cứng ngắc tại chỗ không hề động đậy, cười khổ, nghĩ tới
vừa rồi ở trong phiên toà cô kiệt lực không nhìn về phía bị cáo quả
nhiên là lựa chọn sáng suốt, bằng không đầu óc cô sẽ trống rỗng giống
như bây giờ, cho dù quan toà muốn giúp đỡ chắc là cũng không cách nào
làm được.

"Xuy, tại sao thấy ân nhân cũng không biết tiếp đón ....Lâm tỷ em thu
hồi lời nói vừa rồi, tên kia tư làm sao xứng đôi với chị chứ? ... mới
vừa ở trên tòa nếu không phải Lâm tỷ của chúng ta đem 'Chứng cớ vô cùng
xác thực' chuyển thành 'Chứng cớ không đủ', mi cho là mi không ngồi cái
bát chín năm trở ra đến sao? Có chút tiền là rất giỏi sao..." Tiểu Vương
lại không nhịn được thành nói lung tung. Hắn nói không ngừng, vừa mới
hoàn hồn, "Này, Lâm tỷ à?"

Đi ra khỏi toà án Lâm Cẩm Sắt nhìn giờ, còn 5 phút nữa, cho nên phải
nghĩ cách chạy nhanh tới sở luật sư, còn có một đại nhân vật đang chờ
nữa, di động trong túi liền chấn động rung lên, là một tin nhắn từ một
số điện thoại lạ...

"Nếu biết là em, anh tình nguyện thua trận này."

Lâm Cẩm Sắt giật mình tại chỗ hồi lâu, một lúc sau, ngón tay trắng
nõn thon dài như hành căn nhẹ nhàng ấn nút xóa, thảy điện thoại di động
vào trong túi, nhanh chóng đi vào bãi đỗ xe.

Chuyện quá khứ đã qua thì cứ để nó qua, hạnh phúc tốt đẹp này chính
là tự mi phá vỡ. Lâm Cẩm Sắt, mi đã không có tư cách đứng bên anh ấy nữa
rồi.

... nếu biết là em, anh tình nguyện thua trận này.

Nhưng là, Hứa Thuyền, em chỉ muốn để anh hạnh phúc mà thôi.

Chúng ta dừng ở đây đi

Lâm Cẩm Sắt quẹo xe vào bãi đỗ xe ở công ty, khi đi ra, liếc mắt một
cái cô đã nhìn đến Đường Lưu Nhan đang nghiêng người dựa vào xe mình,
như cười mà như không nhìn cô. Mái tóc hắn bị ánh chiều tà chiếu vàng
óng ánh, động tác tùy ý như vậy, tự nhiên lại làm cho người ta hít thở
không thông.

Đường Lưu Nhan là người đàn ông Lâm Cẩm Sắt coi là tốt nhất cho đến bây giờ.

Cho dù là rất nhiều năm về sau, cô vẫn như cũ có thể tiên minh nhớ
lại bộ dáng hôm nay hắn mỉm cười đi tới phía cô. Ánh mắt tối nhưng lại
giống như kim cương, sáng loá mắt như viên ngọc, đôi môi mỏng manh mỉm
cười tạo nên độ cong, một cái chớp mắt lưu quang tràn đầy kia như những
bông hoa nở rộ lưu vào nơi sâu nhất trong trí nhớ của cô.

Nhưng Đường Lưu Nhan cũng là người đàn ông vô tình nhất trong cuộc đời Lâm Cẩm Sắt.

Hắn yêu sạch sẽ ... hoặc là nói hắn cực ghét bẩn thỉu, này từ thói
quen ở trên giường cùng không gian nhà vệ sinh của hắn thì có thể thấy
được.

Triền miên qua đi, đầu tiên hắn sẽ đứng dậy xuống giường vào phòng
tắm rửa, thay dục bào (*áo choàng sau khi tắm), sau đó đi ra, ôm bạn gái
vẫn mệt mỏi hư nhuyễn trên giường vào phòng tắm, đẩy vào bồn tắm lớn,
mở vòi hoa sen ra. Lập tức hắn sẽ đứng rất xa, bởi vì vòi hoa sen bắn
tung tóe bọt nước ra sẽ làm ướt dục bào của hắn.

Tất nhiên, cái này không phải hành động săn sóc bạn gái. Mà bởi vì đứng gần dính dịch nhầy và mồ hôi sẽ làm hắn không thoải mái.

Hành động đó đương nhiên đã từng đem tôn nghiêm của Lâm Cẩm Sắt hung hăng đặt dưới chân, nghiền dập nát.

"Suy nghĩ gì thế?" Khẩu khí hơi hờn giận, hiển nhiên khi nói chuyện
chủ nhân cũng không có thói quen cho phép người khác, nhất là phụ nữ, ở
trong cùng một không gian với hắn thất thần.

Lâm Cẩm Sắt đột nhiên kéo suy nghĩ của mình ra, nhớ tới chính mình
đang ngồi trong xe Đường đại thiếu gia, khóe miệng ngả ngớn, nghiêng mặt
đi, khóe mắt lưu chuyển ra vệt sáng quyến rũ phong tình, oán trách nói,
"Còn có thể nghĩ cái gì, đương nhiên là muốn ngài rồi."

"Oh?" Người đàn ông hứng thú liếc cô một cái qua khóe mắt, ý vui vẻ
cùng cô chơi trò đen tối, "Muốn cái gì vậy..., " ngón tay thon dài tái
nhợt ở trên vô lăng xoay một cái, "Là tiền, còn có quyền lực của tôi nữa
phải không?" Ngữ khí trêu tức làm cho người ta đoán không ra hắn đang
nói thật hay đùa.

"Không, còn có thứ nữa, " Lâm Cẩm Sắt cười giống con hồ ly tham lam
giảo hoạt, hơi thở ái muội lướt qua vành tai Đường Lưu Nhan, đầu ngón
tay khẽ xẹt qua khuôn mặt tuấn tú của hắn, dùng hơi thở mê muội , lại
giống như vui đùa, thầm thì: "Còn cả... sắc đẹp của ngài."

Không ngoài ý muốn cảm thấy không khí bị hút sạch, xe rẽ vào một khúc cua, ở ngã tư đường chiếc xe bị thắng gấp mạnh.

"Yêu tinh." Đường Lưu Nhan hung hăng cắn môi Lâm Cẩm Sắt, ánh mắt mê ly thở gấp nói.

Lâm Cẩm Sắt ở trong ý loạn tình mê bắt buộc mình phải tỉnh táo, dùng sức đẩy hắn ra.

Phát hỏa quá mức.

Trong ánh mắt ảm đạm của cô hiện lên một tia hối hận, sau đó cân bằng
hơi thở, cô cười nói với người đàn ông đã có chút tức giận, "Đường
tổng, tôi đói bụng, chúng ta tìm một chỗ ăn cơm đi."

Đường Lưu Nhan ánh mắt thâm trầm, nhiệt tình vừa rồi trong nháy mắt
tắt dần, hắn dùng lý trí bình tĩnh mà điều khiển sự kích thích của mình.
Hắn cười nhẹ, khởi động xe, tìm nơi thực hiện mục đích. Giống như chưa
từng có chuyện gì xảy ra.

Trong nhà hàng Pháp tao nhã xinh đẹp, tiếng đàn violon mềm nhẹ lãng mạn ở khúc khinh dương.

Lâm Cẩm Sắt nhìn trên bàn phát hiện có sườn cừu nướng, bít tết sa tế,
canh mã tái ngư, còn có hai chiếc ly đế cao. Người đàn ông ngồi đối
diện cô còn dùng tiếng Pháp lưu loát gọi món ăn.

Thật ra cô không thích ăn đồ ăn Pháp, cô thích nhất lẩu ma lạt ở nhà
hàng đối diện nơi cô làm việc, còn có thịt dê nướng bên lề đường.

Nghĩ tới đó tự nhiên không thể cùng vị trước mắt này từ nhỏ cẩm y
ngọc thực ( ăn ngon mặc đẹp), đem sơn hào hải vị nghĩ như cơm thường
được.

Chờ người phục vụ rời đi, Đường Lưu Nhan đồng tử thâm trầm, hắn nhìn
cô nét cười thoáng ẩn hiện, "Tôi nghĩ em hẳn là có chuyện nói với tôi."

Tư thế nâng ly của Lâm Cẩm Sắt có một chút không được tự nhiên, trong
lòng âm thầm kinh ngạc Đường công tử này thật đúng là chủ nhân phúc
hắc, biết rõ suy nghĩ của cô lại còn làm bộ như không có việc gì cùng cô
vui cười, cô đặt chiếc ly đế cao xuống, tao nhã gác hai chân lên, chính
nhan nói, "Nếu Đường tổng biết tôi suy nghĩ cái gì rồi, tôi cũng muốn
nói thẳng , chúng ta dừng ở đây đi."

Khi nói xong câu đó khẩu khí Lâm Cẩm Sắt thở hổn hển thật mạnh, nói
thật là cô có chút sợ hãi cùng chột dạ , dù sao lúc trước là cô đi
"quyến rũ" người ta trước, bây giờ tốt rồi, muốn là phủi tay rời đi, nói
tình nói lý đều là cô không đúng.

Nhưng cũng phải nói, Đường Lưu Nhan là ai? Cùng loại đại nhân vật này
ở cùng một chỗ lâu, nếu ngày nào đó nói "tôi sai rồi" gì gì đó, sở luật
sư kia của cô cũng đừng nghĩ tơi có thể sống yên ổn ở thành phố B .

Cầm lấy dao nĩa, Lâm Cẩm Sắt bắt đầu cắt bít tết , đã thấy người đối
diện trầm mặc hồi lâu, vừa ngẩng mặt lên, chỉ thấy Đường Lưu Nhan dùng
loại ánh mắt giống như lãnh đạm lại giống như mỉa mai nhìn cô, yết hầu
không khỏi cứng lại, lại có chút khẩn trương, nhưng danh hiệu "Hoa hồng"
kia đâu phải chỉ là hư danh, cô rũ mắt xuống, không lưu lại dấu vết bối
rối nào, đảo mắt chỉ thấy cô cười đến trăm mị ngàn kiều, "Tôi thấy
Đường tổng cũng không phải người keo kiệt, trăm ngàn lần đừng nghĩ tôi
đá ngài, ước định trước đây của chúng ta là tôi theo ngài một tuần phải
không? Tính cho tới hôm nay không nhiều không ít vừa vặn bảy ngày, chúng
ta, " dừng một chút, cô cười tủm tỉm nói, "hảo tụ hảo tán."( tức là kết
hợp vui vẻ, chia tay vui vẻ- đây là ss Bibon bên vfic giúp nhé!)

Đường Lưu Nhan thật sâu nhìn cô một cái, ánh mắt hắn giống như cơn
gió xẹt qua khuôn mặt tinh điêu tế mài của cô, (tinh điêu tế mài: giống
kiểu được gọt giũa cẩn thận, đẹp đẽ), giơ chiếc ly đế cao lên, đem chất
lỏng đỏ nhạt uống một hơi cạn sạch, cười nói, "Được, theo ý em."

Lâm Cẩm Sắt cũng không thở phào, cô cười nhìn ra phía ngoài cửa sổ.
Dường như có chút không yên lòng cùng mệt mỏi. Giây lát, cô nói, "À...
làm phiền Đường tổng đưa tôi về nhà."

Lâm Cẩm Sắt cuối cùng là người phụ nữ như thế nào, ngay cả chính cô
cũng không hiểu rõ. Kỳ thật cô có một đôi mắt rất đẹp, ánh mắt luôn thản
nhiên, giống thần gian vụ luôn cách một tầng nước mềm nhẹ mông lung mà
nhìn người khác, vụ lý hoa, trong nước nguyệt, mơ hồ nhẹ nhàng.

Đường Lưu Nhan lúc trước đáp ứng giao dịch này, làm Lâm Cẩm Sắt vạn
lần không thể ngờ được. Lúc ấy cô thầm nghĩ thử thời vận thôi, cũng
không có nghĩ được Đường Lưu Nhan lại nhìn trúng cô. Thật vớ vẩn. Nhưng
chỉ thế này cũng đủ để trở thành dây dưa mộng yểm cả đời cô.

Đến nay cô vẫn nhớ rõ buổi tối kia, một đêm phóng túng.

Mới quen biết cô được một giờ Đường Lưu Nhan thoải mái tựa vào sô pha
dài ở phòng tổng thống Italy, dùng ánh mắt hứng thú mỉa mai như cười
như không nhìn cô đứng trước mặt hắn cởi từng thứ quần áo ra. Dây thần
kinh ngấm cồn ma túy làm mặt cô đỏ bừng, biểu tình của cô khuất nhục mà
nhẫn nại.

Bảy ngày. Bảy ngày kia giống như muốn hao hết súc sống của cô.

Chiếc xe màu đen chạy trên đường, ngoài cửa sổ xe xa hoa truỵ lạc. Đó
là một thành phố phồn hoa, ánh sáng cùng bóng tối cùng tồn tại. Dục
vọng cùng ẩn nhẫn ở trong đêm tối không cách nào khống chế được. Ban đêm
từng cơn gió xuyên qua cửa kính xe thổi vào, lạnh thấu lòng người.

Đường Lưu Nhan đưa Lâm Cẩm Sắt đến cửa nhà, nhà của cô ở ngoại ô,
tiểu biệt thự độc môn độc viện (độc lập), im lặng không lớn nhưng rất
thích hợp để thành phần phụ nữ độc thân trí thức ở.

Lâm Cẩm Sắt xuống xe, đèn đường mờ nhạt chiếu xuống dưới tạo ra một
bóng ma thật dài, cô như trước cảm thấy mệt mỏi, chậm rãi dừng bước đi.

Quay đầu, Đường Lưu Nhan dựa vào cửa xe, vẻ mặt dày dạn thản nhiên nhìn cô.

Thật sự là một người đàn ông anh tuấn dễ nhìn. Hốc mắt rất sâu, đồng
tử thâm trầm không đáy, càng phát ra có ánh sáng như có vì sao trong
mắt.

"Còn chuyện gì sao?" Lâm Cẩm Sắt đứng ngược ánh trăng nhìn hắn, thấp giọng hỏi, hô hấp vẫn là có chút dồn dập .

Cô thừa nhận, cô sợ người đàn ông này. Đường Lưu Nhan.

Người đàn ông kia mở miệng,giọng nói mềm nhẹ, làm người ta mê muội,

"Tôi hối hận ." Khóe miệng của hắn hình như có ý cười, hơi hơi nhếch lên.

Lâm Cẩm Sắt sợ run trong chốc lát, trên mặt nhanh chóng xẹt qua một
tia tức giận, ngẩng mặt lên khôi phục nụ cười hoàn mĩ như trước, "Đường
thiếu gia, ngài và tôi đều là người thông minh. Ngài thích loại đàn bà
nào có loại ấy, làm gì phải chấp nhất như thế?"

"Tôi thích em."

Lâm Cẩm Sắt nghe câu nói đó liền sửng sốt ...

Tôi thích em.

Trong lòng không hiểu tại sao lại hoảng hốt, cô dường như nóng giận,
mặt đỏ lên, xoay người bước nhanh tới cửa nhà, đi vào trong, đóng cửa
lại.

Ban đêm không có sao, ánh trăng sáng ngời thần kỳ.

Đường Lưu Nhan châm một điếu thuốc, nhìn thân ảnh yểu điệu lả lướt kia đi vào trong, đã khuất, không nhìn được hình dáng.

Đột nhiên hắn nhớ tới lần đầu tiên gặp cô. Cô cúi đầu, mái tóc dài
sóng sánh buông xuống dưới, che khuất nửa bên mặt, rõ ràng là mỉm cười
nói chuyện cùng hắn, lại làm cho người ta cảm thấy bi thương thấu xương.

Thật lâu sau.

Hắn bóp điếu thuốc vừa châm lên, tùy tay vứt bỏ, xoay người đi vào bên trong xe.

Màu đen trên đường trong bóng đêm chạy đi thật nhanh.

Báo cáo nội dung xấu