Ta là Asisu - Chương 56

Hai sư tử đối đầu

 
 
 
 
 

 

8 Votes

“Nàng chuẩn bị khi nào thì trở về?” Thanh âm thanh lãnh dễ nghe của Izumin vang lên ở phía sau ta.

Từ ngày hôm qua nhận được tin tức Ai Cập
gặp chuyện không may, tâm tình của ta luôn bị vây trong bất ổn. Ngẩng
đầu hướng hắn mỉm cười, “Chỉ hai ngày này, ta muốn nhanh chóng.”

Izumin yên lặng nhìn ta, trong ánh mắt có khẳng định: “Ta cùng nàng trở về.”

Ta mở to hai mắt, có chút kinh ngạc nhìn về phía hắn: “Sẽ không liên lụy tới chuyện quốc nội Hitaito chứ?”

“Đi sứ Ai Cập, đối mặt với hoàng đế
Menfuisu đưa ra lời cầu thân, thế này có tính đại sự không?” Ánh mắt nâu
của Izumin cười đến cong cong, mang theo một tia tà khí. Ta nhịn không
được cười lớn hơn nữa, phụng lệnh quốc vương truy lão bà, hắn thật đúng
là biết gộp việc tư xen lẫn việc công.

Mấy ngày qua, vương hậu vẫn lạnh nhạt
với ta. Kỳ thực ta cũng không để ý nhiều. Tôn trọng ngươi, là vì ngươi
là mẫu thân Izumin, ngươi đã cho hắn ra đời, ta sẽ không so đo nhiều với
ngươi. Người ta nói, đá cẩu cũng phải nhìn chủ nhân. Ta đã làm khó
Mura, tin tưởng ngươi hẳn là hiểu ý tứ của ta. Khách khí với ngươi,
không có nghĩa là ta sợ hãi ngươi. Sau khi cảnh cáo nhẹ nhàng bâng quơ
ném cho vương hậu, ta vẫn như cũ khách khí có lễ đối nàng. Vương hậu tuy
rằng không còn cứng rắn đẩy Mira đến chỗ Izumin trước mặt ta nữa, dù
đáy mắt vẫn lạnh nhạt. Vương hậu, kỳ thực ta cũng không phải thật thích
ngươi. Chỉ cần ngươi không xúc phạm ta quá đáng, thì sẽ chẳng có chuyện
gì hết.

Về phần Mitamun tiểu nha đầu phiến tử
kia, bị ta một ít chuyện nhỏ làm cho miệng cười không ngừng. Nữ hài đơn
thuần này đối ta cũng tốt rất nhiều, xem như một cái bắt đầu tốt đi. Kỳ
thực ta cũng biết, Izumin sủng ái nàng cũng có rất lớn tác dụng. Hắn quả
thật là anh trai tốt. Trái lại với em trai nhà ta, ta thở dài. Người
với người khác biệt thật lớn a. Ta không có khả năng yêu cầu mọi người
đều thích ta. Hơn nữa, tập quán cuối cùng của ta là điệu thấp. Chỉ cần
có thể ở phạm vi ta có thể dễ dàng không để ý, ta cũng sẽ không khơi mào
tranh chấp. Nhưng nếu thật sự chọc giận ta, ta cũng sẽ không thể để ý
hậu quả . Sợ phiền phức sẽ không gây chuyện, gây chuyện sẽ không sợ hậu
quả. Hitaito ta còn không quen, trừ bỏ có Izumin làm chỗ dựa ra, ta cũng
không có thế lực gì hết. Trước tiên điệu thấp chút, sẽ ít chỗ hỏng hơn.

Về nhà đi! Ai Cập, nơi đó sông Nile gió
mát phơ phất đang chờ ta đâu! Ta không có thời gian lại nghỉ ngơi, còn
có một trận đánh ác liệt đang chờ ta đánh. Nhìn đáy mắt Izumin đau lòng,
ta cho hắn một nụ cười xán lạn. Ở Babylon , ngươi đã cho ta hưởng thụ
sự khoái hạt tình yêu mà một nữ hài bình thường đáng được hưởng thụ,
đoạn thời gian đó chính là bảo bối mà ta rất trân quý. Vì  tương lai của
chúng ta, ta nguyện ý cùng ngươi kề vai chiến đấu.

Sau khi quốc vương Hitaito chính thức
tiễn bước, hắn quả nhiên phân phó Izumin đưa ta quay về Ai Cập, cũng
mượn cơ hội thỉnh cầu Ai Cập đưa ra lời cầu thân. Sắc mặt của vương hậu
không khó coi cho lắm, chỉ là miễn cưỡng lộ vẻ tươi cười. Ta khách khí
có lễ cười cười với nàng, không sao, chiến tranh giữa mẹ chồng con dâu
vĩnh viễn là phiền toái . Chờ ta chính thức gả lại đây, chúng ta lại
chậm rãi so chiêu đi.

Tất cả mọi người đều lo lắng Hacan, tốc
độ lên đường về nhà cực nhanh. Dọc theo đường đi, ta không còn tâm tư
 liếc mắt đưa tình với Izumin. Nhìn cảnh sắc càng ngày càng quen thuộc,
lòng ta càng trầm trọng.

Khi đến nơi, người dẫn đầu nghênh đón ta đó là thân ái em trai, Menfuisu.

Trong lòng xoay quanh các loại ý nghĩ phức tạp, ta xa laj cười với hắn.

Menfuisu có vẻ tiều tụy nhiều. Mấy ngày
qua, lão bà chạy mất, lãnh binh đi đánh trận trong nước, quốc nội lại
loạn thành một đoàn. Phỏng chừng hắn cũng thật lâu không có ngủ ngon đi.
Hắn miễn cưỡng tươi cười, giống hồi còn nhỏ vậy, trên khuôn mặt anh
tuấn trừ bỏ thiệt tình vui sướng nhìn không ra một cảm xúc nào khác.”Tỷ
tỷ, nàng rốt cục đã trở lại.” Cực kỳ tự nhiên , trước mặt mọi người, kéo
ta vào trong lòng.

Cảm thụ được độ ấm quen thuộc trong lòng
hắn, hốc mắt ta đã ươn ướt. Nam nhân này phảng phất chuyện gì cũng
không vướng bận, thật sự chính là Menfuisu mà ta từ nhỏ đã đau , sủng ,
không muốn hắn khó chịu, thậm chí luyến tiếc hắn chịu khổ từ người yêu
Carol sao. Ta không đẩy ra hắn, Menfuisu, ta muốn cho ngươi một cơ hội.
Nhẹ nhàng mà nâng tay kéo hắn ra, nhỏ giọng nhắc nhở: “Menfuisu, Izumin
Hitaito cũng tới.”

Thấy Asisu không bài xích, trong mắt
Menfuisu rõ ràng hiện lên một tia kinh hỉ. Hắn nới ta ra, thuận thế kéo
ta đến bên người hắn, khách khí có lễ nhìn Izumin: “Hoàng tử Izumin, sau
lần trước từ biệt, chúng ta đã rất lâu không gặp .”

Izumin vân đạm phong khinh đứng, ống tay
áo bay nhẹ, tóc bạc mềm nhẹ bay ở sau lưng. Bề ngoài, hắn phảng phất
không để ý ta cùng với Menfuisu thân thiết, ánh mắt như có như không
nhìn chằm chằm tay phải Menfuisu kéo ta. Ta lúc này mới chậm nửa nhịp
phản ứng lại, tâm tình kích động hạ, ta thế nhưng không phát hiện
Menfuisu luôn nắm lấy ta. Cười khổ rút tay ra, thói quen a, quả nhiên
đáng sợ.

Bên miệng Izumin lúc này mới ra mỉm
cười: “Hoàng đế Menfuisu, lần này có thể lấy thân phận đại sứ nước đồng
minh đến Ai Cập, ta cũng cảm thấy rất vinh hạnh.”

Trên mặt hai người đều lộ vẻ tươi cười,
mà ta phảng phất cảm giác được trong ánh mắt bọn họ phát ra tiếng sấm.
Hai nam nhân này, theo nguyên tác đến bây giờ, luôn luôn không hòa hảo.
Hai người gặp mặt, không rút kiếm mà chống đỡ, đã là chuyện khó thấy. Có
thể nho nhã lễ độ đứng chung một chỗ, chắc chắn họ không thể nào thích
thú gì.

Menfuisu tươi cười: “Nếu đã là nước đồng
minh, vậy thì hoàng tử Izumin cũng không nên quá khách khí, hãy đem Ai
Cập trở thành nhà của mình.”

Ta cúi đầu cúi mắt, các ngươi cứ ghê tởm
nhau đi. Để ta quen trong chốc lát. Lão huynh Bát Giới  nói, có một số
việc hộc phun sẽ quen . Cùng Menfuisu đi vào Ai Cập, nhân dân luôn từ xa
hoan hô tên của ta. Ném rất nhiều hoa sen về phía ta. Ta vui vẻ đón lấy
chúng, tao nhã ôm vào trong ngực.

“Nữ hoàng Asisu, ngài đã trở lại!”

“Nữ hoàng Asisu xinh đẹp, ngài là nữ thần của Ai Cập chúng ta!”

Menfuisu và ta đồng thời nhấc tay, chào
mọi người. Ngửi hơi nước sông Nile, ý cười càng ngày càng đậm. Đúng vậy!
Ta đã trở về. Thấy ta lộ ra tươi cười vui vẻ, Menfuisu luôn ôn nhu nhìn
ta, ta làm bộ như không thấy. Khóe mắt nhìn thấy trong mắt Izumin một
tia ấm áp biến mất, trên mặt như trước lộ vẻ khách sáo tươi cười. Ta ai
thán, thôi xong rồi, người nào đó đang ăn ghen lớn.

“Hoàng tử Izumin, mong ngài hưởng thụ
được sự nhiệt tình ở Ai Cập.” Một thanh âm ôn nhu truyền đến, ta ánh mắt
đảo qua, phát hiện Kafura vô liêm sỉ đứng ở một bên.

Ta hừ lạnh một tiếng, khi nào thì đến
phiên ngươi lấy thân phận chủ nhân nói chuyện ở đây. Quay đầu nhìn
Izumin, hắn vẫn luôn nhàn nhạt đứng tại chỗ, ta tràn ra đẹp nhất tươi
cười: “Hoàng tử, ngài xem, khách nhân của Ai Cập công chúa Kafura đều đã
cảm nhận được sự nhiệt tình của nơi này. Tin tưởng, ngài cũng có thể
khoái hạt khi ở nơi này .” Ánh mắt mới rời đi hắn, tươi cười lập tức
biến mất. Lạnh lùng quét béo nữ nhân Kafura, ý bảo Menfuisu ta muốn hồi
cung rửa mặt chải đầu trang điểm. Theo lệ thường, yến hội đêm nay sẽ
được tổ chức

Kafura bị ta mắt đao khí thế thất linh
bát lạc, nàng đỏ bừng mặt, nghiến răng nghiến lợi đứng tại chỗ. Cố tình
Menfuisu cũng không giúp nàng giải thích, chỉ tiếp đón Izumin, giúp hắn
an bày chỗ ở. Thật vất vả , Menfuisu mới nhìn về phía Kafura “vách tường
hoa”  bị mặt trời chói chang phơi đen, làm bộ ngạc nhiên hỏi: “Công
chúa Kafura, cảm tạ ngươi giúp ta tiến đến nghênh đón khách quý. Không
biết ngài vì sao không quay về nghỉ ngơi? Tiệc tối sắp bắt đầu rồi.”

Nhìn khuôn mặt Menfuisu anh tuấn lộ vẻ ý
cười mê hoặc, oán khí của Kafura tựa hồ tiêu tán. Nàng lắc lắc mông to,
đi lên phía trước kéo tay Menfuisu làm nũng nói: “Đây là lần đầu tiên
Kafura gặp nữ hoàng Asisu. Quả nhiên nữ hoàng Ai Cập đoan trang hào
phóng hơn nhiều so với ta công chúa tiểu quốc, ngay cả khí thế cũng mười
phần a!” Trong lời nói, ẩn ẩn có ý tứ chế nhạo.

Trong lòng Menfuisu hiện lên sự chán
ghét. Tỷ tỷ của ta, đương nhiên không thể mang ra so sánh với loại cô
nương nông thôn như ngươi . Hắn làm bộ như không có nghe hiểu: “Ta thay
vương tỷ cảm tạ công chúa ca ngợi.” Hắn gọi tới Minưê, chuẩn bị rời đi,
bỏ mặc Kafura tại chỗ.

Lần này, Kafura hoàn toàn phát điên .
Nàng cầm chặt tay bà vú, trên mặt biểu tình dữ tợn đáng sợ.”Bà vú, Asisu
dám không nhìn mặt ta. Ta nhất định sẽ không bỏ qua nàng! Không phải
chỉ là một nữ hoàng Ai Cập sao? Nghe nói sau khi bị Menfuisu từ hôn, còn
muốn nạp nàng làm nhị vương phi. Hừ! Nữ nhân này tuy bộ dạng có vài tư
sắc, sao có thể quyến rũ hơn ta. Ta nhất định sẽ không để nàng đạt
được!”

Bà vú cả kinh che miệng Kafura. Lão
thiên gia, mấy câu đó nói ở trong tẩm cung thì thôi. Còn lúc  này, nàng
nhìn chung quanh, trừ bỏ thần dân Ai Cập thưa thớt qua lại, cũng không
 người nào. Bà vú nhụt chí buông lỏng tay ra. Quên đi, dù sao cũng không
có người để ý các nàng.

(Tojikachan: A!!! TA ghét bà béo Kafura kia!!! Không thể chịu nổi mà!!!)

———————————— Phân cách tuyến “Ghen” ——————————

Trở lại tẩm cung quen thuộc, ngửi thấy
hương hoa sen quen thuộc. Ta vô cùng không muốn. Nếu Izumin cầu thân
thành công, lần sau ta muônd trở về một chuyến chắc sẽ không dễ dàng. Ở
đây hơn mười năm, ta đã sớm đem nơi này trở thành nhà của ta.

Saturan tiều tụy đã cùng Ari  đứng ở một
bên chờ ta. Nàng khóc thũng ánh mắt, tràn ngập kỳ nhìn ta. Ta nhẹ nhàng
 ôm ấp nàng: “Đừng khóc, ta nhất định sẽ nghĩ biện pháp cứu Hacan.”

Saturan mở ra môi khô khốc, tươi cười thảm đạm nhìn ta.”Nữ hoàng, hoan nghênh ngài về nước.”

Rốt cuộc nhịn không được chua xót trong
lòng, mắt ta dâng lên nước mắt. Hô hấp sâu một ngụm, ta nỗ lực bình tĩnh
trở lại.”Saturan, Ari , trước giúp ta rửa mặt chải đầu đi.” Không thể
khóc, Asisu, khóc không thể giải quyết vấn đề . Mọi người còn đang dựa
vào ta, ta không thể yếu ớt như vậy

Thừa dịp thời gian rửa mặt, ta nắm chặt
thời gian hiểu biết rõ ràng tình huống Ai Cập trước mắt. Imhotep bị
ngừng lương giữ chức, con hắn bán quan vĩnh viễn không được tuyển dụng,
mấy chuyện  đó tạm thời không đề cập tới. Hacan vì làm Mutra bị thwong,
bị nhốt trong đại lao. Mấy ngày qua, nàng thường xuyên chịu thẩm tấn,
may mắn thân thể không chịu khổ gì. Hacan một mực chắc chắn, nói bản
thân luôn rất ái mộ cô gái sông Nile, nhìn thấy Mutra dám bán quan, mới
nhất thời nhịn không được xuống tay thiến hắn. Hơn nữa, nàng ở trong phủ
cũng nghe nói Mutra đê tiện chiếm rất nhiều cô nương thanh bạch, cho
nên nàng mới có thể nhịn không được động thủ.

Nói thực ra, lý do này rất gượng ép. Tại
thời đại không có gì bằng quyền lực này, Menfuisu nếu tin, Hacan cũng
sẽ không sao, nếu không, Hacan sẽ rất nguy hiểm. Nếu ta ra mặt cố gắng
bảo vệ nàng, cũng có thể giữ được mạng của nàng. Nhưng đó là hạ sách,
làm như vậy, những chuyện ta che dấu trước đây sẽ uổng phí toàn bộ.
Nhưng thật sự không còn biện pháp nào, ta khẽ cắn môi, chỉ có thể làm
như vậy. Kém nhất, toàn bộ thực lực đều bại lộ, khiến Menfuisu và
Imhotep cảnh giác, thậm chí bị bọn họ hợp lực đối phó. Khóe miệng ta xả
ra một tia cười nhàn nhạt, dù sao ta chỉ  là cái nữ hoàng nhàn tản.
Trước kia khi trên tay không có quyền lực, ta sống rất khá. Về sau, ta
cũng có thể sống rất khá. Nói ta ngu xuẩn cũng tốt, nói ta không hiểu
thượng vị giả nhẫn kính cũng tốt, ta cho tới bây giờ vốn không phải nữ
hoàng trời sinh. Ta học không xong chuyện hy sinh tính mạng của đồng bạn
mình, đổi lấy lợi ích của mình.

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3