Quyển 01 - Thâm cung tự hải (Cung sâu như biển) - Chương 40. Dư vị tái sinh.

 

Khi toàn bộ kinh thành, thậm chí là cả nước đều vì hai
trân hỏa hoạn lớn thiêu rụi Kỷ phủ và Tây Duệ cung mà nháo nhào hỗn loạn, thì
tôi lại đang thản nhiên đắc ý thưởng thức trà ngon ngay tại khách điếm
xa hoa nhất ở kinh thành ─ Đào Nhiên Cư.

 

"Nương nương." Một người vừa cười rất
tươi tắn vừa xốc tấm rèm lên đi vào. Nếu mà bị mấy người ở trong
cung nhìn thấy chỉ sợ tưởng rằng giữa ban ngày gặp ma mất. Bởi vì
không phải ai khác, đó chính là cô nàng Lan Nhi đã uống thuốc độc tự vẫn trước đây
không lâu.

Tôi cười đặt chén trà xuống,
"Có chuyện gì thế?"

"Mọi chuyện đều như nương nương dự tính. Sau
trận hóa hoạn, Mai Nhi liền phản cung. Thái hậu ra mặt đích thân thẩm
vấn, Mai Nhi lật ngược những lời khai trước đây, còn thú nhận chuyện
ngày xưa Đức phi từng hạ độc người. Dưới cơn thịnh nộ, Hoàng thượng muốn
lôi cô ấy ra chém đầu, nhưng Thái hậu ngăn cản, nói muốn cho cô ấy
được chôn cất cùng với người, thế nên hiện tại Mai Nhi đang bị nhốt
ở chỗ của Thái hậu. Bây giờ thì Đức phi nương nương gặp phải họa
lớn rồi. Mai Nhi đem tất cả tội trạng đổ hết lên đầu bà ta. Hoàng
thượng đã cho thu hồi tất cả các danh hiệu của Đức phi rồi biếm vào
lãnh cung." Lan Nhi cười sung sướng.

Tôi gật đầu, không tệ chút nào, Tư Đồ Lỗi quả nhiên
là hiểu tôi. "Thế còn Duệ nhi thì sao? Chắc là nó đã hồi cung rồi
chứ?"

"Vào lúc Tây Duệ cung bị hỏa hoạn thì Điện
hạ cũng vừa về đến. Có điều, nghe nói mấy ngày nay người không quan
tâm đến bất cứ thứ gì, chỉ một mình ngồi thẫn thờ, ai khuyên cũng
không nghe, hiện giờ đang ở trong Tê Hà cung của Thái Hậu." Nhắc
đến Duệ nhi, sắc mặt của Lan Nhi liền ánh lên nỗi sầu lo.

"Yên tâm, nó không sao đâu.” Mọi chuyện đều đã
được sắp đặt hết cả rồi, nên bây giờ những điều mà thằng bé làm
cũng chỉ để cho người nào đó xem mà thôi.

"Vâng, nương nương đã nói như
thế thì nô tì cũng an tâm được rồi ạ."

Tôi lại mỉm cười, mọi thứ đã được giải quyết gọn
gàng, bây giờ chỉ còn chờ Mai Nhi đến đây cùng chúng tôi nữa là xong.
Đương nhiên, chắc chắn tôi cũng phải gặp Duệ nhi, nhân tiện xem thử tên
nhóc này khi nào thì "tự chui đầu vào lưới" đây.

 

"Cốc cốc." Tiếng gõ cửa vang lên, Lan Nhi mở
cửa ra, Trương Bảo đi vào hành lễ với tôi rồi nói: "Nương nương, có
người xin cầu kiến." Cậu ta là người duy nhất cũng tôi rời khỏi Tây
Duệ cung vào đêm xảy ra hỏa hoạn, đương nhiên cũng đã sắp xếp thế thân
trong trận lửa ấy rồi.

Hử? Lúc này lại có người biết
tôi ở đây sao? "Là ai?"

"Bẩm nương nương, người đó khoảng bốn mươi tuổi,
râu dài, tóc hoa râm, tự xưng mang họ Diệp. Ông ta nói là người quen cũ của
nương nương, đi cùng còn có một cậu bé đội mũ che kín mặt."

Diệp? Chẳng lẽ là ông ta? Trong
lòng tôi khẽ rung, vội vàng nói: "Mau mời vào!" Ngẫm nghĩ lại
một chút, cuối cùng tôi vẫn đeo thêm một cái khăn che mặt. Mặc dù
đoán chắc chín phần người sắp vào chính là Diệp Thịnh Mân, nhưng cẩn thận
một chút vẫn tốt hơn.

 

Người đến quả nhiên là ông
thầy thông thái Diệp Thịnh Mân của Duệ nhi! Tôi vừa nhìn thấy ông ta liền
đưa tay kéo khăn che mặt xuống, "Diệp... Duệ nhi?!” Khi ánh mắt chuyển
tới người phía sau đang nhấc mũ ra cùng một lúc với tôi, tôi không khỏi
kêu lên thất thanh.

"Nương!"
Không chờ tôi kịp phản ứng lại, Duệ nhi đã nhào vào trong lòng tôi.

Tôi nhẹ nhàng đưa tay nâng
thằng bé lên, trên khuôn mặt như bạch ngọc, từng hàng nước mắt đang tuôn
rơi. Trong lòng tôi không khỏi bồi hồi áy náy. Đứa trẻ này, tôi nợ
nó nhiều lắm. Mới một tuổi đã ném nó một thân một mình đến Định
Châu, mỗi năm chỉ gặp một lần. Trong từng bước kế hoạch của tôi đều
cố gắng che dấu không cho nó biết hay là tham dự vào. Lần này tôi
giả chết, mặc dù nó cũng biết được một ít, nhưng chắc chắn là vẫn không thể
không lo lắng được? Ôi...

"Tiểu Ly Ly ngoan, nam tử
hán đại trượng phu, đổ máu không đổ lệ, không được khóc nữa nha!" Tôi
lấy khăn lụa lau nước mắt trên mặt thằng bé. Nhẹ nhàng hôn lên má nó
một cái, vị mặn nhè nhẹ thấm trên môi khiến tôi càng áy náy hơn.

"Nương ─ sao người có thể
làm như vậy chứ? Người đã nói là sẽ không rời bỏ Duệ nhi mà!” Duệ nhi
mếu máo. Giờ phút này nó tuyệt đối không giống vị Đại hoàng tử khôn
khéo mưu trí một chút nào, nhưng chỉ có như thế này, người ta mới
không quên mất thật ra nó cũng chỉ là một đứa trẻ mới có bảy tuổi.

"Khụ", tôi khó xử
hơi nghiêng mặt đi một chút. Thất hứa với một đứa trẻ là một chuyện
vô cùng mất mặt đấy nhé! "Tiểu Ly Ly, chuyện đó, thật ra mẹ cũng
không muốn đâu, nhưng cha con nhìn mẹ đã không còn thuận mắt nữa rồi, giữa
"thiên nhân vĩnh cách" (- chia
ly, vĩnh viện không gặp lại, gần như là giữa sự sống và cái chết
)
và "lao yến phân phi" (- tan
đàn rã đám, tự do bay lượn như chim én)
, mẹ chỉ có thể lựa chọn
cách sau mà thôi. Ít nhất thì mẹ con ta vẫn còn có ngày gặp lại
đấy thôi!"

"Nương!" thằng bé
bĩu môi, "Người đừng tưởng rằng cái gì con cũng không biết. Thật ra phụ
hoàng chỉ muốn đưa người vào lãnh cung thôi, đến mức phải ban cái chết
là do chính người đòi nha.”

Tôi chớp chớp mắt, "Chuyện
đó mà còn phân biệt sao? Một cái là sống không bằng chết, một cái là chết
luôn, chọn cái sau không phải sung sướng hơn sao!"

"Cơ bản là phụ hoàng
không muốn người chết!” Duệ Nhi cau mày, "Đêm đó khi Tây Duệ cung cháy
lớn như vậy, khi con chạy tới nơi đúng lúc nhìn thấy phụ hoàng hộc máu
ngã xuống. Tất cả bọn họ đều nói là do phụ hoàng quá tức giận nên mới
thổ huyết, chỉ có con hiểu, vì phụ hoàng quá đau lòng..."

Hộc máu? Đau lòng? Nhướng
nhướng mày, nói thật là, nghe xong mấy chuyện này, trong lòng tôi lại không
hề có chút rung động nào cả, cứ y như là đang nghe kể chuyện của
người khác vậy.

"Nương ──". Nhìn
thấy tôi chẳng tỏ vẻ gì, Duệ nhi có chút hụt hẫng, "Người thật sự
không định trở về sao?"

Lắc đầu, đùa hả? Bây giờ
mà quay về, cho dù Trọng Tôn Hoàng Gia không mang tôi đi giết một lần nữa
thì cũng đem nhốt tôi vào lãnh cung nửa phần đời còn lại. Cho dù có
thể đợi đến khi Duệ nhi đăng cơ có lẽ tôi sẽ được thả ra, nhưng rốt cuộc
là phải đợi bao nhiêu năm chứ? Tôi dí mũi thằng bé, cười ung dung: "Tiểu
Ly Ly, chờ con lên làm Hoàng đế, chờ cha của con thăng thiên, mẹ sẽ suy
nghĩ lại việc trở về chơi với con! Có điều trước hết con phải làm
Thái tử. Sau đó mặc kệ cha con lập người nào làm Hoàng hậu, tuyệt
đối con cũng không được để cho người đó nắm triều chính trong tay.
Mấy chuyện này mẹ tin rằng Thái hậu sẽ giúp con.”

"Phụ hoàng đã nói muốn
lập con làm Thái tử rồi, chỉ chờ người khỏe lại sẽ bái tế tổ tiên, chiêu
cáo thiên hạ. Nhưng mà, tại sao nương lại chắc chắn rằng Thái hậu sẽ giúp
con?" Thằng bé nhíu mày, hết sức tự giác bỏ qua mấy câu "đại
nghịch bất đạo" của tôi, Diệp Thịnh Mân đứng bên cạnh mặt mày cũng
mang vẻ khó hiểu.

Xem ra chắc là Trọng Tôn
Hoàng Gia đang áy náy đây! Mà trong chuyện này kiểu gì Tư Đồ Lỗi cũng
đã giúp đỡ tôi không ít. Tôi cười lắc đầu, "Mấy chuyện này con không
cần bận tâm đâu.”

Duệ nhi nửa hiểu nửa không
gật gật đầu, nhưng Diệp Thịnh Mân lại nói: "Tâm tư của nương nương quả
nhiên là sâu không thấy đáy, chỉ không biết là những ngày tháng sau này
nương nương đã có dự tính gì chưa?"

"Trời đất bao la, bốn
biển là nhà, tiêu dao tung hoành, vô lo vô nghĩ." Tôi cười, đó đúng là
một cuộc sống đầy ắp thú vị!

Duệ nhi bất mãn kéo quần áo
tôi, "Nương, người không thèm nhớ nhung gì đến con cả!" Tôi vỗ
nhẹ má thằng bé, cười nhăn nhở nói: "Chẳng phải con đang nói về
nhớ nhung đấy thôi? Thế thì đương nhiên là không nên ngày ngày gặp
nhau, càng đỡ nhìn nhiều quá phát ghét, không phải sao?"

Trợn mắt lên, Duệ nhi nhỏ
giọng làu bàu: "Nương đúng là người vô tâm vô phế, con bắt đầu
thấy tội nghiệp phụ hoàng rồi.” Ngoáy ngoáy lỗ tai, tôi vờ như không nghe
thấy, chỉ hỏi tiếp: "Tiêu gia có suy sụp không?"

Duệ nhi giãn đôi môi đang
mím chặt ra, cười nói: "Sụp đổ rồi! Đức phi nương nương bị biếm vào Thu Đồng
cung, Tiêu thừa tướng bị tra ra kết bè kéo cánh nên cả nhà bị giam vào ngục,
Tiêu phủ bị tịch biên, chức Hầu tước của Tiêu Bang cũng bị thu hồi. Nghe
nói Tiêu thừa tướng ở trong thiên lao không đầy hai ngày đã treo cổ tự
vẫn. Còn những người khác trong Tiêu gia, chỉ e không tránh được bị
lưu đày.” Nói đến đây, đột nhiên thằng bé nhìn về phía tôi ra ý không hiểu:
"Có điều, nghe nói trước khi ông ta chết có để lại một dòng chữ,
viết là 'Đời này không hối tiếc', nương có hiểu nghĩa là gì không?"

Vừa nghe xong tôi đã hiểu
rõ, nhưng lại cười nhìn Diệp Thịnh Mân: "Diệp tiên sinh không giải
thích cho Duệ nhi sao?”

Diệp Thịnh Mân cười đầy ẩn
ý, vuốt râu nói: "Không biết quan điểm của nương nương có giống lão
phu không?" Thì ra là lại muốn kiểm tra tôi đây mà... "Hai nhà Tiêu - Kỷ tranh đấu bao nhiêu năm nay, ngươi muốn ta chết, ta muốn ngươi vong.
Bây giờ Tiêu Càn Lãng đã có thể nhìn Kỷ gia nhà tan cửa nát, cho nên là
không còn hối tiếc gì nữa.” Chỉ có điều, nếu lão biết thật ra tất
cả mọi người trong Kỷ gia đều đang sống mạnh khỏe, vui vẻ. Thêm cả việc,
mọi chứng cứ lão kết bè kết cánh mà "phái trung gian" trình
lên cho Hoàng đế, thật ra đều là người do Kỷ Thiên Tường sắp xếp, chỉ
sợ sẽ đổi thành "chết không nhắm mắt" mất thôi.

Duệ nhi chợt hiểu ra:
"À há ──" sau đó liền nở nụ cười giảo hoạt, nói: "Cũng may
là ông ta không biết 'chân tướng'..."

Tôi nhìn đứa con của mình
đang cười đến mức dường như sắp hóa thành hồ ly tinh, không khỏi cảm
thán, "Tiểu Ly Ly, sau này đối xử tốt với Nhị hoàng đệ một chút, nhưng
vẫn phải cẩn thận đề phòng nó, biết không?” Duệ nhi hơi trầm tư sau đó
gật gật đầu ý bảo đã hiểu. Tôi biết, thằng bé không phải không đủ thông
minh đến mức không thể hiểu được ngụ ý của Tiêu Càn Lãng. Chỉ là nó
thiếu kinh nghiệm sống mà thôi, cho nên đối với việc nắm bắt nhân tâm
và thời thế còn thiếu một chút sắc bén. Tuy nhiên, tôi tin tưởng đã
có Diệp Thịnh Mân ở bên cạnh thằng bé, những điều này cũng chỉ là
vấn đề thời gian mà thôi.

 

Được rồi, những điều cần
nói cũng đã nói rõ ràng rồi, "Mẹ phải đi rồi." Ngắm Duệ nhi
một chút, rồi lại nhìn về phía Diệp Thịnh Mân. Tôi cúi đầu hành lễ với
ông ta: "Phải giao Duệ nhi lại cho tiên sinh rồi, mong tiên sinh dụng
tâm dạy bảo, để ngày sau thằng bé nên người."

"Nương nương nói quá lời
rồi." Diệp Thịnh Mân cuống quít đáp lại, "Điện hạ tài cao ngút trời,
đây là may mắn của con dân thiên hạ. Lão phu nhất định hết lòng trợ giúp,
quyết không phụ sự phó thác của nương nương."

Tôi cười, vuốt tóc Duệ nhi:
"Tiểu Ly Ly, sau này không có mẹ ở bên cạnh con, con cần phải tự chăm
sóc bản thân thật tốt nhé. Cho dù có bất cứ chuyện gì xảy ra, cũng
cần phải suy tính cẩn thận rồi mới làm. Con phải biết rằng trời cao
còn có trời cao hơn, người tài còn có người tài hơn, không được tự
cao, tự đại, tự kiêu, tự mãn!"

"Nương..." Khóe
mắt Duệ nhi đỏ lên, đôi tay nhỏ bé ôm chặt lấy tôi. Một lúc lâu sau, thằng
bé mới sụt sịt mũi cố nén nước mắt lại, nói một cách kiên cường:
"Nương yên tâm, Duệ nhi nhất định không phụ nguyện vọng của người.
Đợi con trở thành 'Thiên cổ nhất đế' như nương nói, con chắc chắn sẽ đón
người trở về để an hưởng cuộc sống!"

Chuyện này... Mặc dù tôi rất
nghi ngờ bản thân có còn muốn trở lại cái lồng giam hoa lệ mang tên
Hoàng cung kia nữa không, nhưng có điều nhìn thằng bé đầy quyết tâm ôm hy
vọng như thế, tôi lại chỉ có thể gật đầu... "Ừ, mẹ chờ con."

 

"Đúng rồi, nương, con có
đưa Sở Thiên Ca đến đây, sau này để anh ta đi theo người đi! Có anh ta bảo
vệ người, con cũng yên tâm hơn."

Tôi hơi
giật mình, tên thích khách đó hả? Nhưng, "Anh ta là hộ vệ của con mà!"

"Người là nương của con,
đương nhiên người cũng rất quan trọng rồi! Hơn nữa giang hồ đầy rẫy hiểm
nguy, có một cao thủ hộ vệ thì bảo đảm hơn nhiều. Thật ra con muốn cho
cả anh ta và Khang công công đi theo bảo vệ người, nhưng tiên sinh nói bên
cạnh con không thể không có ai, cho nên..."

"Ấy, đủ rồi đủ rồi,
một người là đủ rồi." Đùa hoài, tôi đâu có cần mang theo một đám người
để gây sự chú ý mà thanh thanh thế thế đi du sơn ngoạn thủy kia chứ! Để
tránh cho Duệ nhi lại nảy ra ý muốn tăng thêm người bảo vệ tôi, tôi vội
vàng đứng lên nói: "Cũng không còn sớm nữa, hai người nên về thôi,
ta cũng phải đi rồi."

"Nương..." Duệ nhi
lưu luyến không rời kéo góc áo tôi. Tôi cúi người hôn thật sâu lên trán và
hai má thằng bé, "Duệ nhi ngoan, mẹ sẽ từ bên ngoài quan sát con! Con nhất
định phải biết tự chăm sóc và bảo vệ bản thân, nếu không mẹ sẽ rất đau
lòng đấy."

"Vâng!" Thằng bé
gật đầu thật mạnh, cuối cùng cũng đi ra đến cửa phòng dưới sự thúc giục
của tôi.

 

"Có bao nhiêu Thiên tử Đế vương say đắm phồn hoa,

Cuối cùng hưng vong thịnh suy lại không do chính bản thân chọn lựa.

Cứ nhìn Thủy Hoàng đại nghiệp mộng thiên thu,

Đảo mắt cung Tần đổi thành điện Hán.

Đừng nói rằng thế sự đổi thay thương hải tang điền,

Kết lại thì ranh giới sông Sở do ai họa?

Kìa gió lớn cuốn mây trôi cuồn cuộn,

Làm vững lòng người dũng sỹ bảo vệ bầu trời.

Thành cũng thế, bại cũng thế,

Thiên cổ anh hùng chỉ như cát trong sóng.

Nước có thể nâng thuyền, cũng có thể lật thuyền,

Được lòng dân sẽ được cả thiên hạ..."

 

Dùng một khúc "Thiên cổ anh hùng lãng đào sa" để tiễn
biệt Duệ nhi, tôi tin rằng thằng bé sẽ nghe thấy, cũng sẽ hiểu được. Từ
giờ cho đến lần gặp sau, đây là điều cuối cùng tôi có thể tặng cho
nó.

Hôm nay từ
biệt không biết đến ngày nào có thể gặp lại.

 

Tôi ngơ ngẩn nhìn lên bầu
trời, không cách nào có thể xác nhận được, cứ như thế này mà bỏ
thằng bé ở lại, rốt cuộc là đúng hay sai?

 

----------oOo----------

 

Báo cáo nội dung xấu