Thời gian trôi mãi - Chương 27 - part 01

Chương 27

 

Sau
mấy ngày trời âm u, nhiệt độ đã dần dần tăng lên. Sunny - cô bạn đồng nghiệp của
Nhâm Nhiễm đứng trước cửa sổ nhìn ra xa, cô là người tỉnh khác, đến đây học đại
học, sau đó ở lại làm việc, từ trước đến nay cô luôn phàn nàn về khí hậu của
vùng này, nói một cách quả quyết: “Lá cây đã nảy lộc rồi, rồi mà xem, chỉ cần nắng
vài ngày là chị sẽ cảm nhận được Hán Giang sẽ vào hạ thôi. Ở đây mùa xuân chỉ
là truyền thuyết, người nào cũng được nghe nói, nhưng chưa ai được gặp cả”.

 

Cách
nói khoa trương này đã được mọi người ùa vào ủng hộ, các đồng nghiệp là người
vùng này cũng chỉ cười lắc đầu mà không phản bác lại. Đột nhiên Sunny nói: “Ê,
các cậu lại đây mà xem này, hôm nay những người đợi ở dưới có vẻ lạ lạ, khá
đông người cầm máy ảnh, nhìn mặt trông lạ lắm”.

 

Mấy
vị đồng nghiệp liền bước đến ngó, “Đúng vậy, nhìn rất giống phóng viên. Lại còn
chụp ảnh trường, tòa nhà cũ này của bọn mình có gì đáng để chụp nhỉ”.

 

Phó
hiệu trưởng nghe thấy thế liền chạy đến xem, thấy vậy liền lộ rõ vẻ lo lắng,
trung tâm đào tạo tư thục sợ nhất là có những bài viết đưa những tin xấu, chắc
chắn sẽ ảnh hưởng đến việc tuyển sinh, hơn nữa sau đó sẽ vấp phải đợt kiểm tra
gắt gao và chỉnh đốn của cấp trên. Ông gọi điện thoại cho bảo vệ, dặn họ xuống
hỏi xem tình hình. Tuy nhiên, bảo vệ cũng không hỏi ra được chuyện gì. Ông
đành phải dặn họ theo dõi mật thiết, có tình hình gì thì báo cáo ngay.

 

Khi
Nhâm Nhiễm và mấy đồng nghiệp hết giờ làm việc đi ra thì quả nhiên đã có chuyện
xảy ra.

 

Mấy
người đó cầm máy ảnh chụp liên hồi vào hai ông cháu một học sinh, cô bé đó
chính là Nam Nam - con gái của Tô San. Ông nội cô bé vừa đẩy máy ảnh vừa quát
mắng. Cô vội vàng gọi bảo vệ đến, gạt mấy người đó ra, chỉ nghe thấy một anh
chàng trẻ tuổi trong số đó lên tiếng hỏi: “Bác Ôn, xin hỏi cô bé mà bác đang
dắt có phải là con gái của Ôn Lệnh Khải hay không?”

 

Sắc
mặt ông Ôn tái đi, hầm hầm nói: “Liên quan gì đến các anh? Các anh không được
dọa cháu tôi sợ”.

 

Một
phóng viên ngồi sụp xuống chụp cận cảnh Nam Nam, Nhâm Nhiễm vội vàng bước đến
kéo Nam Nam ra sau lưng mình, một tay che ống kính không cho anh ta chụp tiếp.

 

Nghe
thấy tiếng ồn ào, Điền Quân Bồi đang đứng ngoài đợi Nhâm Nhiễm liền chạy vào,
một tay anh đẩy vị phóng viên vẫn không chịu bỏ cuộc, lạnh lùng nói: “Anh làm
như vậy là xâm phạm quyền chân dung của vị thành niên, nếu các anh dùng những
tấm ảnh này vào mục đích thương mại thì người nhà của cô bé có quyền tố cáo
các anh”.

 

Ông
Ôn lập tức kêu lên: “Đúng vậy, tôi sẽ tố cáo các anh, tôi sẽ báo công an, bảo
công an bắt các anh”. Người đó cũng không tranh luận với họ, sau đó Sunny liền
chạy ra, cô la lớn bằng giọng rất khoa trương: “Ôn Lệnh Khải hả, ôi thần tượng
của em, có thật không, có thật không?” Cô liền túm lấy một phóng viên đứng gần,
hỏi gấp: “Anh ấy đã có con gái rồi ư, thông tin của các anh có chính xác
không? Trời ạ, lại còn học ở đây nữa hả?”

 

Mấy
phóng viên liền chuyển mục tiêu sang cô: “Chào chị, xin hỏi chị là cô giáo của
cô bé này ư?” “Chị có thể cho biết mẹ của cô bé là ai được không?”

 

Điền
Quân Bồi nói nhỏ: “Anh ra lấy xe, em bảo họ ra ngay nhé, đừng đôi co nữa”.

 

Nhâm
Nhiễm gật đầu, không còn thời gian quan tâm đến cô bạn đồng nghiệp đang thẫn
thờ như người mất hồn, cô dặn Tom giúp nhân viên bảo vệ ngăn phóng viên lại,
sau đó kéo ông Ôn đang thở hổn hển và Nam Nam: “Ta mau đi thôi”.

 

Một
tay cô đỡ ông Ôn, một tay kéo Nam Nam ra, Nam Nam sợ đến nỗi đi còn đang sững
người ở đó, nước mắt vòng quanh, bàn tay nhỏ lạnh cóng túm chặt lấy tay cô như
túm được chiếc phao cứu mạng.

 

Điền
Quân Bồi đã cho xe nổ máy, Nhâm Nhiễm mở cửa dưới đưa họ lên xe. Nam Nam vẫn
túm chặt tay cô không chịu buông ra, cô đành phải vuốt má cô bé: “Nam Nam, về
nhà với ông nhé. Cô ngồi bên trên”.

 


rút tay mình ra, đóng cửa lại, ngồi trên ghế phụ, lúc này đây mới thở phào nhẹ
nhõm.

 

Nhà
ông Ôn nằm trong một khu chung cư cao cấp không xa lắm. Điền Quân Bồi cho xe đỗ
ở cổng khu chung cư, ông luôn miệng cảm ơn, dắt Nam Nam đi xuống.

 

“Ôn
Lệnh Khải, cái tên này nghe rất quen”. Điền Quân Bồi vừa đánh vô lăng quay xe vừa
nghĩ.

 

Nhâm
Nhiễm thấy buồn cười quá, bình thường cô chẳng mấy khi xem ti vi, nhưng cô lại
không sống cuộc sống cách xa trần thế, thỉnh thoảng cô vẫn nhìn thấy cái tên Ôn
Lệnh Khải trên những trang báo giải trí, “Chắc là anh chỉ đọc những thông tin
liên quan đến kinh tế, ngay cả trang giải trí cũng chẳng xem. Anh ấy là nam diễn
viên mới nổi trong hai năm gần đây, đã từng đóng trong mấy bộ phim truyền hình
khá hot, còn hát cả ca khúc trong các bộ phim đó”.

 

“Nhìn
sự phản ứng ngông cuồng của cô bạn đồng nghiệp của em, anh cũng đã đoán ra được
anh ta hot đến mức độ nào”.

 

“Quân
Bồi, đưa em đến Lục Môn nhé, em phải nói cho Tô San biết chuyện này”.

 

“Được”.
Quân Bồi đồng ý, “Đúng là bà chủ xinh đẹp này không tầm thường, lại là người
tình của ngôi sao điện ảnh đang nổi”.

 

Đến
quán cà phê Lục Môn, Nhâm Nhiễm bảo Điền Quân Bồi tìm một chỗ vào ngồi, còn
mình thì đi thẳng vào quầy.

 

Như
mọi khi, Tô San vẫn ngồi bên trong mở tạp chí ra xem một cách thờ ơ. Cô bước đến
nói nhỏ: “Tô San, vừa nãy có phóng viên đến trường chụp ảnh Nam Nam”.

 


San giật mình, nắm chặt cuốn tạp chí đứng ngay dậy, đang định nói gì lại dừng lại,
“Nhâm Nhiễm, em vào đi”.

 

Nhâm
Nhiễm vòng qua quầy, cùng cô đi vào gian phòng làm việc nhỏ kiêm làm kho chứa
hạt cà phê đằng sau, bên trong mùi cà phê thơm phức Tô San đóng cửa lại, nóng
lòng hỏi: “Các phóng viên đã nói những gì hả em? Họ có chụp được ảnh của Nam
Nam không?”

 

“Họ
hỏi có phải Nam Nam là con gái của Ôn Lệnh Khải hay không?”

 


San sững người, một hồi lâu mới lẩm bẩm: “Lạ thật, sao họ lại biết Nam Nam học
thêm tiếng Anh ở đó nhỉ?”

 

Nhâm
Nhiễm không thể nào trả lời được câu hỏi của Tô San: “Họ đã chụp khá nhiều ảnh.
Vừa nãy em và Quân Bồi đã đưa Nam Nam và ông nội cô bé về nhà rồi, chị gọi điện
thoại hỏi xem, tốt nhất ngày mai đừng đưa Nam Nam đi học nữa”.

 


San vội vàng gật đầu, lấy điện thoại di động ra bấm số. Không biết đầu bên kia
đã nói những gì, giọng cô liền nói to hơn: “Ông nói thế có nghĩa là gì ạ?”

 

Một
lát sau, cô lạnh lùng nói: “Thôi, mấy ngày nay tạm thời xin nghỉ cho Nam Nam,
không đi học ở trường mầm non, không đi học thêm tiếng Anh nữa, ông bà cũng cố
gắng ra ngoài ít thôi, những chuyện khác con đều không biết, ông bà cứ đi hỏi
con trai của ông bà ấy”.

 


vứt điện thoại di động lên bàn làm việc rồi nhìn Nhâm Nhiễm: “Họ nghĩ là mình
báo cho đám phóng viên”.

 

Logic
này khiến Nhâm Nhiễm cảm thấy ngạc nhiên: “Tại sao?”

 

“Họ
bảo mình muốn dựa vào chuyện phanh phui cô con gái để ép Ôn Lệnh Khải kết hôn với
mình”.

 

Nét
mặt Tô San lộ rỗ vẻ giễu cợt, Nhâm Nhiễm không biết phải nói gì. “Suy nghĩ của
cụ e rằng hơi cực đoan, chị nên giải thích cho họ thấy”.

 

“Từ
trước đến nay họ vẫn ghét mình, không thể giảng giải được gì. Mình càng giải
thích, họ lại càng tưởng rằng hạ thấp mình để van nài, mặc họ thích nghĩ thế
nào thì nghĩ”.

 

“Ôn
Lệnh Khải chính là... anh chơi bass đó ư?”

 


San nhướn mày lên nhìn cô, nét mặt tỏ ra muốn bật cười. Cô vội nói: “Không phải
em muốn tìm hiểu gì cả”.

 

“Mình
tưởng rằng lần trước cho bạn đĩa CD đó, bạn đã nhận ra từ lâu rồi”.

 

Nhâm
Nhiễm hơi ngại ngùng, ảnh ngoài album của bốn người trên đĩa CD là ảnh đen trắng,
họ không ăn mặc theo phong cách Punk như khi biểu diễn mà tất cả đều mặc quần
bò áo phông, người đứng người ngồi, nét mặt đều tỏ ra lạnh lùng. Nhưng cô chỉ
nhìn lướt qua khuôn mặt của họ, cô có ấn tượng sâu hơn với dòng chữ màu đen
in rất đậm ở dưới: khinh miệt thế giới này là sự ngụy trang tuyệt vời nhất của
chúng tôi.

 

“Tấm
ảnh đó không rõ lắm, mấy năm nay em cũng chẳng xem ti vi gì, thật sự không
liên tưởng được với người nào. Hơn nữa, dường như em không nhớ bên trong có in
cái tên Ôn Lệnh Khải này”.

 

“Ông
bầu của anh ấy chê cái tên cũ Ôn Khải bình thường quá nên đã đổi thành cái tên
đó cho nghệ sĩ”. Tô San cười, “haizz, mình luôn nghĩ người khác cũng như mình,
có thể nhận ngay ra anh ấy giữa đám đông”.

 


San đưa cuốn tạp chí trong tay ra cho Nhâm Nhiễm, đây là tờ tạp chí giải trí,
giở ngay sang trang đầu tiên đã có một tựa đề rất khoa trương: Lại một vụ
scandal - ngôi sao Ôn Lệnh Khải xuất hiện ở Hán Giang, dắt tay một cô gái bí ẩn
quay về khách sạn. Tấm ảnh đi kèm chụp ảnh một đôi trai gái mặc áo phao đang từ
trên xe bước xuống, đều đội mũ, nhìn khá mờ, dường như chụp trong một bãi đỗ xe
ngầm. Bài viết đại ý nói rằng, trong dịp tết, phóng viên đã chụp được cảnh nửa
đêm Ôn Lệnh Khải đưa một cô gái quay về một khách sạn năm sao nọ nằm ở trung
tâm thành phố Hán Giang, hai người hôn nhau rất lâu trên xe, cử chi thân mật,
sau đó cả hai lên tầng, sáng hôm sau mới thấy cô gái đó rời khách sạn.

 

Nhâm
Nhiễn nhìn bức ảnh đó bằng ánh mắt nghi ngờ, sau đó lại nhìn Tô San, Tô San cười
đau khổ: “Không phải so sánh nữa, là mình. Mùng một tết anh ấy quay về thăm ba
mẹ anh ấy và con gái, tối đến gọi điện thoại cho mình, nói là rất nhớ mình. Đã
hơn một năm mình chưa gặp anh ấy, chắc là hôm đó ngồi một mình cô đơn quá, và
thế là mình đã đi gặp anh ấy, không ngờ lại bị đám phóng viên chụp ảnh”.

 

“Tấm
ảnh này không rõ lắm, không nhận ra được là chị đâu”.

 

 

 

 

 

“Ba
năm trước, anh ấy dã chụp một bức ảnh với mình và Nam Nam. Lúc đó có phóng
viên hỏi về mối quan hệ giữa ba người, anh ấy chỉ nói là một người bạn bình
thường và con gái của cô ấy, hồi đó anh ấy cũng chưa nổi tiếng lắm, một thời
gian sau không có ai nhắc đến nữa. Bây giờ không giống trước đây, các phóng
viên bám anh ấy rất sát, sau khi chụp được bức ảnh dưới bãi đỗ xe ngầm, họ
còn phỏng vấn một số bạn bè, người quen cũ của anh ấy, không biết ai đã nói
ra mình. Chủ nhật tuần trước bạn cũng đã nhìn thấy rồi đấy, một phóng viên
bám riết lấy mình, hỏi có phải mình là cô gái trong ảnh hay không, anh ta theo
đến tận quán cà phê. Mình đoán chắc chắn anh ta cũng đã ngắm vào nhà anh ấy,
biết ba mẹ anh ấy sống với một cô bé, mới đi theo đến trung tâm đào tạo”.

 

“Chuyện
này sớm muộn gì cũng bị lộ thôi”.

 


San cười gằn một tiếng: “Anh ấy làm người tình của bao người, là thần tượng của
bao nhiêu cô gái, tiền đồ sáng ngời, làm sao dám để mọi người biết đã là cha
của một đứa trẻ sắp vào lớp 1. Còn về chuyện sẽ phải giấu thế nào thì chắc chắn
anh ấy sẽ nghĩ ra cách. Nói chung chỉ cần mình không tung hê mọi chuyện thì
cũng đã được coi là tốt cho anh ấy rồi”.

 

“Chị
không nghĩ rằng làm như thế này sẽ khiến... Nam Nam bị tổn thương à?” Sau khi
nói ra khỏi miệng, Nhâm Nhiễm lại cảm thấy đưa ra nhân xét như thế này về cuộc
sống của người khác e rằng không ổn, “Ý em muốn nói là, dần dần lớn lên, cô bé
sẽ trở nên nhạy cảm. Nếu cô bé nghi ngờ gì về thân thế của mình thì chắc chắn
sẽ rất thắc mắc”.

 

“Mình
hiểu ý của bạn, năm xưa suy nghĩ của mình quá đơn giản”, Tô San im lặng một
lát: “Trong lòng mình chỉ muốn giữ lại một cái gì đó mãi mãi
thuộc về anh ấy, thế nên mới bất chấp mọi dư luận và giữ Nam Nam
lại, mình không nghĩ gì đến những điều này. Sau đó một mình vừa nuôi con
gái, vừa kinh doanh quán cà phê, sống rất vất vả, nhiều lúc chỉ muốn phát
điên”.

 

“Có
thể chị mắc chứng trầm cảm sau sinh”. Nhâm Nhiễm đứng trên góc độ tâm
lý học và đưa ra lời phán đoán theo bản năng nhu vậy.

 

“Trầm
cảm? Mình không biết. Mình chỉ biết một điều rằng, một người phụ nữ
nào khi sinh con cũng có thể trở thành một người mẹ đạt yêu cầu, Nam
Nam sống với mình, mình không thể chăm sóc con bé một cách tốt nhất.
Lúc này đây, cha mẹ Ôn Lệnh Khải đã tìm đến mình, bảo muốn đưa Nam Nam
về nuôi, mình có thể đến thăm con bé định kỳ. Mình nghĩ đi nghĩ
lại, cuối cùng vẫn đồng ý. Bạn xem mình kém cỏi biết bao”.

 

“Không
ai có quyền chỉ trích chị cả, hồi đó dù sao chị vẫn còn trẻ, một mình
nuôi con dĩ nhiên là rất vất vả. Em chỉ nghĩ rằng, nếu anh chị cố đủ điều
kiện thì nên xem xét tạo cho con gái một môi trường bình thường, ít nhất sau
này cô bé không phải thông qua báo chí mới biết ai là cha mình”.

 

“Sau
đó đường Hoa Thanh được nâng cấp, mình đã vay tiền để sửa quán cà phê, hoạt
động kinh doanh cũng đi vào quỹ đạo bình thường, cuộc sống ổn định hơn được một
chút. Mình muốn đón Nam Nam về, nhưng ông bà nội con bé rất thương nó, không
chịu trả cho mình, và con bé cũng không thể thân mật được với mình. Họ nói
với Nam Nam rằng: mẹ cháu rất bận, ba cháu đi làm xa, có thời gian sẽ về thăm
sau. Nam Nam rất gần gũi với họ, nếu họ đã không muốn giải thích quan hệ giữa
mình và ba nó thì mình càng không thể đảo lộn cuộc sống của nó”.

 

 

 

Báo cáo nội dung xấu