Báo Nam - Chương 07 part 2

Bọn họ chẳng lẽ là......

“Cậu không phải là đối
thủ của Huyễn Dạ, Tước Lợi Nhi cùng anh ta cảm tình luôn rất tốt.” Lôi Xiết cố
ý lửa cháy đổ thêm dầu.

Phải không? Thì ra cô đã
sớm có người trong lòng!

Cừu Liệt nắm chặt tay,
xoay người ngồi vào quầy bar, một họng đem rượu nuốt vào, dùng rượu dập tắt nôn
nóng cùng phiền muộn trong lòng, nhưng một chút cũng không có tác dụng, rượu
này làm ngọn lửa tình cháy càng dữ dội hơn, lòng anh chịu đủ dày vò.

 Nửa giờ trôi qua, anh
chờ có chút sốt ruột, vừa muốn đi lại lo lắng cho cô, lòng treo giữa không
trung, trên cũng không phải, dưới cũng không phải.

 Lại qua 10 phút, Huyễn
Dạ Thần Hành đi xuống, nói với anh: “Vết thương sau lưng Tước Lợi Nhi là cậu
làm?”

 “Đúng vậy.” Anh thản
nhiên thừa nhận.

 “Tôi đã nghĩ...... hai
người là bạn......”

“Chúng tôi cái gì cũng
không phải!” Mặc dù không phải kẻ địch, cũng không thể gọi là bạn bè, quan hệ
giữa anh cùng Tước Lợi Nhi là như thế nào ngay cả anh cũng không nói rõ được,
bọn họ chẳng qua là cùng trải qua một việc mà thôi. Nhưng cho dù là như thế,
anh vẫn đối với cô động tình......

 “Oh?” Huyễn Dạ Thần Hành
nhanh chóng cùng Lôi Xiết trao đổi ánh mắt.

 “Lúc tôi bị dây xích
kích thích biến thân thành báo đen, lý trí sẽ mất hết, lưng cô ấy chính là bị
thương khi đó......”

 “Nói như vậy, cậu ngay
cả linh lực của mình cũng không thể khống chế?”

 Anh không trả lời, bởi
vì đây đúng là chỗ đau của anh, bất lực đối với sự tàn bạo trong cơ thể mình.

“Tôi nghĩ, trước khi
tính nguy hiểm của cậu được giải trừ, tốt nhất cậu đừng tiếp cận Tước Lợi Nhi.”
Huyễn Dạ Thần Hành ra dáng người bảo vệ Tước Lợi Nhi.

 “Anh......” Anh ta dựa
vào cái gì quản chuyện của anh? Cừu Liệt tức giận đến ngay cả lông mi cũng dựng
thẳng. “Yên tâm, tôi cũng không muốn tiếp cận cô ấy!” Anh dối lòng nói.

 “Vậy là tốt rồi. Tuy
rằng quản lý nhận định cậu là hội viên mới, nhưng chúng tôi còn không nhất định
sẽ chấp nhận cậu, trừ phi cậu hoàn toàn phá được khống chế của Phương Tư, biểu
hiện sức mạnh thật sự, nếu không kẻ địch lớn nhất của cậu không phải là Phương
Tư, mà là chính cậu.”

 Cừu Liệt đương nhiên
biết ý của Huyễn Dạ Thần Hành, anh lạnh lùng nhìn anh ta, “Tôi căn bản không
nghĩ gia nhập câu lạc bộ linh lực, lo lắng của anh là dư thừa, chờ tôi xác định
Tước Lợi Nhi không có việc gì sau đó sẽ rời đi.”

 “Cậu bỏ được đi sao?”
Huyễn Dạ Thần Hành nhướng mi hỏi.

 Cừu Liệt ngẩn ra, không
tiếp lời.

Lôi Xiết vẫn không lên
tiếng nhìn Huyễn Dạ Thần Hành “bắt nạt người mới”, anh ta đùa giỡn cái gì anh
quá rõ, còn không phải nhìn ra Cừu Liệt yêu Tước Lợi Nhi, cố ý ở giữa làm khó
dễ, muốn nhìn một chút xem cậu ta có vượt qua được khảo nghiệm nho nhỏ hay không.

 Anh liếc Huyễn Dạ Thần
Hành một cái, lại nhìn gương mặt trẻ trung tuấn vĩ của Cừu Liệt trầm xuống, lại
có chút đồng tình với tên nhóc này.

 Huyễn Dạ Thần Hành nhẹ
nhàng cười, tạm ngừng trêu cợt, khoát tay nói: “Quên đi, Tước Lợi Nhi vừa nói
muốn gặp cậu, đi lên đi!”

 Cừu Liệt đi lên lầu 2,
vào phòng chữa bệnh, bên trong chỉ có một mình Tước Lợi Nhi, cô ghé vào giường
đang ngủ. Anh không đánh thức cô, đứng mép giường cúi đầu, nhìn phần lưng tuyết
trắng lộ ra, vết thương trên đó vừa dài lại sâu, khiến anh hận không thể tự hủy
hoại mình, quái vật hung tàn giống anh vậy, còn sống chỉ đem lại đau khổ cho
mình và người khác thôi.

 Nhìn gương mặt xinh đẹp
khi ngủ của cô, lời cảnh cáo của Huyễn Dạ Thần Hành lại vang lên bên tai, anh
không thể tiếp cận cô, nhưng mà anh thực sự đành lòng rời khỏi cô sao?

Không! Anh đã không thể
tự kềm chế!

 Anh không biết anh cũng
sẽ rơi vào lưới tình, trở thành tù nhân của thần tình yêu, dĩ vãng, phụ nữ bên
người luôn chủ động yêu thương nhung nhớ, gọi là đến, đuổi liền đi, anh nghĩ
tình yêu không gì hơn cái này, kích tình qua đi, không lưu lại gì cả. Nhưng, gặp
gỡ Tước Lợi Nhi lại khiến anh đột nhiên thức tỉnh, tình yêu thì ra là vì người
mà biến hóa thành nhiều hình dạng. Tước Lợi Nhi kiêm cụ đáng yêu thanh thuần
cùng cơ trí thông minh, ngay từ đầu liền buộc chặt tâm tư phóng đãng của anh,
khiến anh hiểu được cái gì gọi là nóng ruột nóng gan, cái gì gọi là vừa gặp đã
yêu......

Sự tự nhiên ung dung của
cô vừa vặn có thể chế phục dã tính của anh, trung hoà thô bạo của anh.

 Anh yêu cô! Nhưng......
thể chất biến dị chết tiệt này! Trong cơ thể anh có một nửa máu không phải
người, nguy hiểm chết người, người ở cạnh anh sinh mệnh tùy thời đều bị uy
hiếp, mà anh một chút biện pháp cũng không có.

 Anh nên làm gì bây giờ?
Ai tới nói cho anh biết?

 ***

 Chạng vạng hôm sau, Tước
Lợi Nhi tinh lực đã khôi phục hơn phân nửa, vết thương của cô không còn đau,
đầu óc lại trở nên linh mẫn, vừa tỉnh liền nhớ đến chuyện đêm qua lôi kéo quản
lý hỏi đông hỏi tây.

 “Vì sao lại là Cừu Liệt?
Quản lý, vì sao là anh ta?” Đây là nghi vấn lớn nhất của cô.

 “Không có lý do gì cả,
Tước Lợi Nhi, tựa như chọn Huyễn Dạ, Lôi Xiết còn có cô giống nhau, thuần túy
là duyên phận cùng thời cơ, mỗi người đều ở thời điểm thích hợp trở thành hội
viên, hơn nữa đều là dựa theo ý nguyện của bản thân mỗi người, cái đó và chọn
hay không chọn không có liên quan.” Quản lý biết kế tiếp phải ứng phó một chuỗi
dài vấn đề của cô.

“Vậy ý ông là nói, nếu
Cừu Liệt không muốn, anh ấy cũng có thể không làm hội viên?” Cô lại hỏi.

 “Không, cậu ta nhất định
sẽ gia nhập.”

 “Nhưng không phải ông
nói......” Cô mơ hồ.

 “Đây là số mệnh, cũng là
chức trách của cậu ta, cậu ta chạy không thoát, trốn không xong, chỉ có thể
chấp nhận.” Quản lý luôn nói những lời huyền bí.

 “Thành thật mà nói, quản
lý, chuyện tôi gặp báo đen có phải đã sớm nằm trong dự đoán của ông hay không?”
Cô vô cùng để ý chuyện mình có bị sắp đặt hay không này.

 Trầm mặc có khi so với
trả lời hoặc nói dối đều tốt hơn.

 “Xem đi! Ông cái gì cũng
biết, lại không nói cho tôi biết!” Cô lớn tiếng ồn ào, giận nhất là chuyện gì
ông cũng giấu, tốt xấu gì cô cũng là hội viên a! Chuyện này không cần phải giấu
giếm cô.

 “Tước Lợi Nhi, cẩn thận
tức giận vết thương lại vỡ ra.” Quản lý nhẹ giọng khuyên nhủ.

 “Biết tôi bị thương còn
cố ý chọc giận tôi? Nói cả buổi, các người đều đùa giỡn tôi!” Cô sao có thể
không giận? Quản lý cáo già này, ông sớm biết chuyện của báo đen còn không nói
rõ, hại cô chạy một chuyến đến đảo Báo như đứa ngốc, rõ ràng là nhiệm vụ, thật
ra lại là giúp ông đem Cừu Liệt mang về.

 Quỷ kế! Tất cả đều là
quỷ kế của quản lý!

 “Hắc! Anh không có đùa
giỡn em nha.” Huyễn Dạ Thần Hành cùng Lôi Xiết đẩy cửa đi vào, lập tức thanh
minh cho bản thân.

 “Cá mè một lứa, đừng nói
chuyện với em.” Cô hừ lạnh một tiếng quay đầu, miệng chu cao.

“Cái gì cá mè một lứa,
anh tuyệt đối là vô tội.” Huyễn Dạ Thần Hành hai tay giơ cao, tỏ vẻ vô tội.

 “Hừ!” Cô mím môi, sắc
mặt không chút thay đổi.

 Huyễn Dạ Thần Hành đến
gần Tước Lợi Nhi, tay khoát lên vai cô, ở bên tai cô nói: “Đừng như vậy, Tước
Lợi Nhi, anh cùng Lôi Xiết cũng là vài ngày trước mới từ trong miệng quản lý ép
hỏi ra.”

 “Ép hỏi?” Tước Lợi Nhi
hất tay Huyễn Dạ Thần Hành.

 “Đúng vậy, bởi vì ông ấy
phá lệ muốn hai người bọn anh đi cứu em về, này không phải rất khả nghi sao?
Khi chúng ta làm nhiệm vụ chưa bao giờ được giúp đỡ hoặc quấy nhiễu, nhưng lần
này ông ấy lại nói em gặp phiền toái lớn......” Huyễn Dạ Thần Hành lại nói.

“Cứu tôi? Tôi thấy là
cứu Cừu Liệt đi? Có phải hay không, quản lý không gì không biết?” Cô cười lạnh.

Quản lý vẫn duy trì vẻ
bình tĩnh vốn có.

 “Kết quả là chỉ có em
giống đồ ngốc, lần này quả thực bị kêu đi chiêu mộ tân sinh!” Cô biết mà, thiếu
Lãnh Quan, cô gái duy nhất như cô chắc chắn bị bắt nạt.

“Kỳ thật không chỉ em
không biết, Cừu Liệt cũng không biết a! Cậu ta mới là kẻ ngốc nhất.”

 Huyễn Dạ Thần Hành áp
sát cô, mới định trấn an cô một phen, vừa lúc này Cừu Liệt trùng hợp đẩy cửa đi
đến, nghe thấy câu nói cuối cùng của Huyễn Dạ, lại thấy cử chỉ của bọn họ, mặt
phút chốc kết thành một tầng băng sương.

 “Cừu Liệt!” Tước Lợi Nhi
thấy anh, vui sướng nói: “Mau vào!”

 Huyễn Dạ Thần Hành dùng
đuôi mắt ngắm anh, hứng thú dạt dào chờ xem một tòa núi lửa bùng nổ.

 “Tôi đến cáo biệt, tôi
phải đi.” Biết cô không có việc gì là đủ rồi, nếu không cứ tiếp tục ở lại, ngay
cả anh cũng không biết có thể không đánh nhau với Huyễn Dạ Thần Hành hay không.

 “Cáo biệt? Vì sao? Anh
không ở lại à? Anh là hội viên mới mà!” Tước Lợi Nhi không biết vì sao vừa nghe
anh nói muốn đi liền cảm thấy hoảng hốt.

 “Tôi sẽ không gia nhập.”
Anh lạnh lùng nói, ánh mắt lại lưu luyến trên gương mặt xinh đẹp của cô.

 “Cho cậu ta đi thôi! Có
thể cậu ta cho rằng em cùng cậu ta quen biết cũng là bị sắp đặt đó!” Tay Huyễn
Dạ Thần Hành vờn quanh cổ Tước Lợi Nhi.

 Tên nhóc kia, xem ta như
thế nào bức ra lời thật lòng của nhóc! Huyễn Dạ Thần Hành thầm nghĩ trong lòng.

 “Huyễn Dạ, anh nói lung
tung gì thế?” Tước Lợi Nhi cảm thấy hôm nay thái độ của Huyễn Dạ Thần Hành có
vấn đề, anh rõ ràng đang gạt Cừu Liệt.

 “Sắp đặt?” Cừu Liệt liếc
qua cái tay hạnh kiểm xấu của anh ta, cảnh giác trong lòng cũng dần dần tăng
lên.

 “Cừu Liệt, anh đừng nghe
anh ấy hồ......” Tước Lợi Nhi giương mắt muốn nói cái gì, lại bị âm trầm trên
mặt Cừu Liệt dọa. Vẻ mặt đó của anh là thế nào?

 “Tước Lợi Nhi, cô đối
với cả câu chuyện thật sự không biết gì sao? Hay đây là thủ đoạn các người bức
tôi ra khỏi Tịnh Linh hội?” Sự nóng giận của anh không khỏi chuyển hướng tới
cô, ngay cả giọng điệu cũng trở nên kém cỏi.

 “Anh đang nói cái gì?
Nếu tôi biết sớm, cần gì phải đi một vòng luẩn quẩn lớn như vậy? Còn bị chuyện
anh là báo đen dọa đến chết khiếp?” Tước Lợi Nhi kháng nghị nói, cô đối với
việc anh đột nhiên nổi giận một chút cũng không hiểu. Hơn nữa, sao cô cứ cảm
thấy mùi thuốc súng nồng nặc giữa Huyễn Dạ cùng Cừu Liệt?

 Cô xác thực bị anh làm
hoảng sợ. Cừu Liệt hiểu rõ, khi ở đảo Báo, vẻ mặt kinh hãi khi cô thấy anh biến
thành báo đen không phải là giả vờ. Nhưng anh để ý căn bản không phải việc nhỏ
này, mà là giận cô vì sao lại như chim nhỏ nép vào người Huyễn Dạ Thần Hành như
vậy?

 “Vô luận như thế nào tôi
cũng không ở lại, cũng sẽ không trở thành đồng bọn của các người!” Anh lạnh
lùng nhìn mọi người chung quanh.

 “Chẳng lẽ cậu không muốn
biết đến tột cùng cậu là ai? Không muốn biết quan hệ giữa cậu cùng Phương Tư
sao?” Quản lý bỗng nhiên xen vào.

 Cừu Liệt sửng sốt, hoài
nghi hỏi: “Ông biết?”

 “Tôi nói rồi, chuyện của
hội viên tôi đều rõ ràng.” Quản lý mỉm cười.

 “Cừu Liệt cùng Phương Tư
có quan hệ gì?” Tước Lợi Nhi vội vàng hỏi.

 “Cộng sinh.” Quản lý
phun ra hai chữ này.

 “Cộng sinh?” Tất cả mọi
người kinh ngạc hỏi lại.

 “Đúng vậy, cộng sinh.
Hắn là người bất tử, Cừu Liệt, hắn cùng người của Báo tộc trao đổi khế ước, có
thể vĩnh sinh (sống vĩnh viễn).” Quản lý bắt đầu giải thích nguyên nhân.

“Báo tộc? Vĩnh sinh?”
Trong đầu Cừu Liệt hiện lên một ít hình ảnh mơ hồ, nhưng lại không nắm bắt được
cái gì.

 “Mấy trăm năm trước, đảo
Báo vẫn là không gian thần bí, nơi đó chỉ có mười nhà linh lực có thể biến
thành báo sống, nhiều thế hệ của bọn họ đều dùng linh lực bảo vệ mỏ phỉ thúy
trên đảo, ngăn chặn người ngoài xâm nhập. Hơn hai mươi năm trước, một tiến sĩ hóa
học bảy mươi tuổi mắc bệnh nan y trong lúc vô tình biết được bí mật này trong
một cuốn sách cổ, dùng rất nhiều thời gian và tiền tài tìm ra đảo nhỏ này, muốn
khai thác lượng khoáng sản kinh người kia, trong một cơn bão, hắn cơ duyên xảo
hợp trôi tới đảo Báo, trở thành người đầu tiên đến đảo Báo. Hắn chính là Phương
Tư.”

 Cừu Liệt cùng những
người khác đều nghe đến trợn mắt há hốc mồm.

 “Phương Tư gặp người của
Báo tộc nhân, trong lúc hấp hối hắn lợi dụng tâm lý đồng cảm của người Báo tộc,
ở đó một thời gian, phát hiện người Báo tộc rất chậm lão hóa, hơn nữa có được
linh lực đặc biệt kéo dài tuổi thọ, vì thế dùng mọi biện pháp muốn nhờ linh lực
của Báo tộc để sống sót, cũng tìm ra mỏ phỉ thúy. Nhưng sau đó tâm cơ của hắn
bị phát hiện, người Báo tộc vì tức giận, cùng công kích, hắn lại lợi dụng cơ
hội bắt đi một đứa trẻ mới sinh làm con tin, cùng Báo tộc giằng co.”

“Cừu Liệt...... chính là
đứa trẻ đó?” Tước Lợi Nhi thì thào.

 “Đúng vậy. Báo tộc bởi
vì sự an toàn của Cừu Liệt, đáp ứng cùng hắn trao đổi điều kiện, chỉ cần hắn
thả Cừu Liệt, rồi rời khỏi đảo Báo, bọn họ liền cùng sử dụng linh lực giúp hắn
vĩnh sinh.” Quản lý nhìn mọi người, lại nói tiếp: “Song, vì để ngừa Phương Tư
hối hận, bọn họ lập khế ước, chỉ có người tộc Báo còn sống, linh lực vĩnh sinh
mới có thể duy trì, một khi Báo tộc diệt vong, hắn cũng sẽ chết theo.”

 “Đây là cộng sinh ông
nói?” Huyễn Dạ Thần Hành thở ra một hơi, không nghĩ tới lại nghe thấy chuyện
như vậy.

“Đúng vậy, nhưng mà
người Báo tộc không ngờ rằng Phương Tư tàn nhẫn sau khi có được sức mạnh đã
giết hết người của Báo tộc, chỉ để lại duy nhất một huyết mạch dễ dàng khống
chế của Báo tộc......” Ông nhìn về phía Cừu Liệt.

 Cừu Liệt toàn thân giống
như rơi vào hầm băng, cứng ngắc, anh...... chính là người sống duy nhất kia?

 “Hắn lưu lại Cừu Liệt,
mang theo bên cạnh hắn, cũng chế tạo một sợi dây xích khống chế cậu, bởi vì Cừu
Liệt an toàn hắn sẽ an toàn, chỉ cần Cừu Liệt còn sống, hắn liền vĩnh viễn
không chết.”

“Vậy đảo Báo hiện tại
chính là cố hương của Cừu Liệt sao?” Tước Lợi Nhi lại hỏi.

“Không! Đó chẳng qua là
nơi ở của Phương Tư. Sau khi hắn lấy được phỉ thúy, trở thành đại tài chủ, mua
hòn đảo nhỏ trong biển Caribbean, lập căn cứ của mình, ngoài ra, hắn còn sáng
lập Tịnh Linh khống chế tín đồ, mượn tay các tín đồ để có càng nhiều quyền thế
cùng tiền tài.”

 Cừu Liệt nghe quản lý
nói xong, thật lâu không thể mở miệng. Đây là sự thật sao? Anh thật sự bị một
kẻ thù không đội trời chung khống chế hai mươi ba năm?

“Cậu không nhớ rõ, là vì
lúc ấy cậu còn nhỏ, mà dây xích kia sẽ không ngừng quấy nhiễu, che lại trí nhớ
của cậu.” Quản lý tựa hồ hiểu được anh đối với toàn bộ sự việc còn nghi vấn.

 “Nói như vậy, muốn đối
phó Phương Tư không phải chuyện dễ dàng......” Tước Lợi Nhi vuốt cằm.

“Không! Nếu thực sợ là
như thế, đối phó Phương Tư liền rất dễ dàng.” Dục vọng báo thù trong cơ thể Cừu
Liệt bừng bừng tăng cao.

 “Cái gì?” Cô bị giọng
điệu âm trầm của anh dọa.

 “Chỉ cần tôi chết, ông
ta cũng không sống nổi.” Trong mắt anh có ngọn lửa nhảy lên.

 “Đừng nói bậy!” Cô vội
vàng ngăn anh nghĩ lung tung.

 “Đúng vậy, cậu là người
còn lại duy nhất của Báo tộc, không thể xem thường mạng sống.” Quản lý cũng
nhắc nhở anh.

 “Chuyện này tôi còn phải
hỏi rõ Phương Tư mới có thể hành động, tôi muốn giáp mặt đối chất với ông ta!”
Cừu Liệt lạnh lùng trừng bọn họ.

 “Ông ta sẽ không nói......”

Tước Lợi Nhi còn chưa
nói xong, anh liền quay đầu lao đi.

 “Cừu Liệt! Cừu Liệt!” Cô
đuổi tới cửa sổ chỉ nhìn thấy bóng dáng anh vội vã ra ngoài cửa lớn.

 “Nhanh chút đem cậu ta
trở về, Tước Lợi Nhi. Dây xích của cậu ta còn chưa mở, trở về tìm Phương Tư
chính là chui đầu vô lưới, một khi bị Phương Tư phát hiện cậu ta biết chân
tướng, Phương Tư nhất định sẽ áp dụng thủ đoạn càng đáng sợ.” Quản lý dặn dò.

“Được!” Tước Lợi Nhi
nghe vậy sắc mặt đại biến, lập tức đuổi sát ra ngoài.

Báo cáo nội dung xấu