Nhật ký chạy trốn tình yêu, chương 16

Cô đã hoàn toàn miễn dịch với những người đàn ông ở đẳng cấp khó với này, rời xa Cố Chính Vinh đã máu me đầm đìa, còn có thể nói ra đủ loại lý do để lừa mình gạt người. Còn lần này chẳng cần phải suy nghĩ, chỉ cần nhìn trước mặt là người đàn ông này cô đã biết chắc đó sẽ là ngõ cụt.

 

Lăng Tiểu Manh do dự chẳng biết nói thế nào cho rõ ràng, thì căn nhà cũ cô thuê đã hiện ra trước mắt, cô từ bỏ không nói nữa, cúi đầu nói cảm ơn, rồi đưa tay đẩy cửa.

 

Động tác của Bùi Gia Tề vẫn luôn rất nhanh khiến người khác phải bất ngờ, chớp mắt đã nhảy xuống xe, chạy vòng sang giúp cô mở cửa.

 

Bởi những lời quá đỗi thẳng thắn của người đàn ồn này nói ra khi nãy, lúc này Lăng Tiểu Manh có phần áy náy, cũng không dám nhìn lại anh, chỉ cúi đầu cảm ơn rồi vội vã xuống xe.

 

Cô vẫn luôn khiến anh nghĩ đến một thứ nhỏ bé hay nhút nhát, lo sợ, một khi bị người khác chú ý tới liền vội vã chạy về chỗ mình cho là an toàn nhất.

 

Bùi Gia Tề có phần tức cười, rồi lại thấy thương hại không nỡ, thật ra điều gì đã tạo nên tính cách này của cô? Con gái bây giờ lấy đâu ra một người như thế này?

 

Bùi Gia Tề vừa thất thần một giây, Lăng Tiểu Manh đã phát huy kỹ xảo biến hình thần kỳ của mình, chớp mắt đã đi tới cửa khu nhà.

 

Định gọi cô lại, nhưng sau đó Bùi Gia Tề đành bỏ cuộc, lại nghĩ tốt nhất là không nên…cô, đối với Lăng Tiểu Manh, tất cả đều phải từ từ.

 

________________________________

 

[1] Kiến trúc sư nổi tiếng với những tác phẩm độc đáo theo phong cách cá nhân.

 

Chương
16: Em không muốn ở cùng bên anh

 

 

Giận lắm,
bàn tay anh lấy hết sức lực. Ban công nhỏ hẹp không đón đủ ánh sáng vào phòng,
ánh trăng chỉ chiếu được một góc nhỏ hình bán nguyệt. Anh kéo cô tới nơi có
chút ánh sáng ấy, hai tay ôm lấy mặt cô. Ánh trăng chiếu lên làn da trắng ngần,
mắt nhắm thậl chặt, hàng mi run rẩy, nước mắt lăn dài, mỗì một giọt đều trong
suốt như pha lê, rơi trên đôi má cô, chạm vào trái tim anh, nặnq trĩu.

 


không yêu anh! Tất cả nhũng gì anh làm là vì cái gì? Cho dù cô có ở lại bên anh
thì sao? Cô không yêu anh!

 

**************

 

Quá muộn,
thang máy đã ngừng hoạt động, Lăng Tiểu Manh đi bộ lên gác. Cầu thang của khu
nhà cũ thiết kế theo hình xoắn ốc, hết vòng này tới vòng khác như không có điểm
dừng. Đường lên gác có lắp đèn cảm ứng, nhưng bước chân cô quá nhẹ, cũng có thể
những chiếc đèn này đã hỏng từ lâu, chưa bao giờ thấy sáng, cô đã quen với việc
bám vào tay vịn trong đêm tối lần tìm cửa nhà mình.

 

Tay vịn
bằng gỗ đó chẳng biết đã trải qua biết bao năm tháng, bị mài mòn đến độ bóng
loáng, lại chẳng có ánh nắng chiếu vào bàn tay đặt lên đó cũng cảm thấy mát lạnh.

 

Lạnh
thật, mỗi một tấc tay vịn đều thế, bước tới bậc cuối cùng cô không vội lấy chìa
khóa, mà để lòng bàn tay đặt trên tay vịn thêm một lúc nữa.

 

Cửa mở,
đột nhiên cô nghe thấy tiếng điện thoại kêu, trong tĩnh lặng vang xa hơn. Ở đây
mới lắp đường dây cố định, ngoài Tô Ngưng ra chẳng ai có số, muộn thế này lẽ
nào lại có chuyện gấp ?

 

Lăng Tiểu
Manh đóng cửa liền chạy lại nghe.

 

“Tiểu
Manh.” Không phải Tô Ngưng, đầu dây bên kia chỉ nói ngắn gọn hai từ, nhưng giọng
nói đó quá quen thuộc, chỉ cần nghe hơi thở cô đã có thể nhận ra anh.

 

Là Cố
Chính Vinh, gần một tháng không nghe được bất cứ tin tức gì của anh, lúc này
trong điện thoại vang lên tiếng gọi thân thuộc “Tiểu Manh”, đột nhiên cô cảm
giác như đang trong mơ.

 

Mình
đang mơ sao? Có khả năng lắm chứ.

 

Ban
ngày sau khi bận rộn, cô may mắn không bị mất ngủ, nhưng cô rất hay nằm mơ.

 

Giấc
mơ lặp đi lặp lại, nửa đêm Cố Chính Vinh nhẹ nhàng nắm lấy đôi tay cô, quay người
lại và chẳng hề báo trước đã xâm nhập vào cơ thể cô.

 

Sự mạnh
mẽ của anh nhịp nhàng với sự mềm mại của cô, chẳng cần mở mắt, trong đêm tối chỉ
có hơi thở trầm lặng.

 

Rồi tất
cả chết lặng, còn cô giật mình tỉnh giấc, co rúm người trên một góc giường, bên
cạnh trống trải mênh mông, nước mắt cô lăn dài trên má.

 

Thật
không bình thường, giống như thật mà còn dài, lặp đi lặp lại, giấc mơ miên man
không dứt, giờ đến cả nghe điện thoại cũng bắt đầu có ảo giác, ảo giác rằng anh
đã trở về, anh đang kề bên.

 

Cô cầm
điện thoại không trả lời, đầu dây bên kia cũng không có tiếng nói, tất cả đều
im lặng, có thể nghe thấy rõ hơi thở của cả hai.

 

Căn
nhà gần phố, quá yên lặng, trong không gian này thính giác dường như được khuếch
đại gấp bội, ngoài cửa sổ thỉnh thoảng có tiếng xe lướt qua, trong điện thoại
dường như cũng có cộng hưởng.

 

Đột
nhiên nhận ra đây không phải cộng hưởng, cô bỏ điện thoại xuống chạy ra ngoài
ban công, nhìn xuống phía dưới chỉ thấy một màu tối đen, cảm giác sâu hun hút
như xoáy nước.

 

Ngay
dưới xoáy nước có một chiếc xe quen thuộc, lặng lẽ hòa mình trong đêm, đèn
trong xe có mở, vàng vọt mông lung, và cả người đàn ông tay cằm điện thoại lặng
lẽ đứng bèn, mấy phút sau, như thể nhận ra cô đang nhìn mình, anh ngẩng đầu
nhìn lại.

 

Sao lại
có thể? Nhất định là cô đang mơ!

 

Lăng
Tiểu Manh thấy mình như cô gái nguyên sơ trong thế giới hoang dại, đến cả trong
mơ cũng tâm niệm về đàn ông, thật hổ thẹn.

 

Cơ thể
muốn trốn chạy, lý trí lại khiến cô cố chấp đứng bất động tại chỗ. Cô run rẩy đứng
trên ban công nhỏ hẹp, dưới nhà đèn trong xe đã tắt, rồi cửa xe đóng lại một tiếng
chắc nịch.

 

Lăng
Tiểu Manh cúi đầu chạy vào trong nhà, chạy vội quá khiến chân vấp phải bậc thềm,
ngã nhào xuống đất, sàn gỗ cứng đơ lạnh băng, cả người cô đau ê ẩm.

 

Đứng dậy
định chạy tiếp nhưng không nổi, cô bám vào chiếc sô pha bên cạnh mà không thốt
nên lời, nhưng trong đầu chẳng còn ý nghĩ nào khác, cô tiếp tục lê người ra
phía cửa, lúc kéo cửa cô nghe thấy tiếng bước chân phía cầu thang.

 

Không
nhanh cũng không nặng nề lắm, nhưng cô nghe như tiếng vó ngựa truy phong, tim đập
loạn nhịp.

 

Trước
nay không thế này bao giờ, tiếng bước chân ấy cô đã quá quen, trước kia khi ngủ
một mình trong phòng, nửa đêm cửa mở, rồi cầu thang vọng lại tiếng bước chân,
không nhanh cũng không cố ý bước nhẹ, biết đó là ai, nên chẳng bao giờ cô thấy
bất an, cứ thế quay người ngủ tiếp.

 

Nhưng
gờ đây cô chỉ muốn chạy thật nhanh, trong phòng là đường cụt, cô phải chạy ra
ngoài, đầu gối đau buốt, tiếng bước chân vẫn tiếp tục, tay để trên tay nắm cửa,
đột nhiên cô thấy mình thật chẳng còn sáng suốt.

 

Chạy?

 

Cô còn
có thể chạy đi đâu?

 

Một
người đàn ông tới tìm một người con gái, nhất là người đàn ông như Cố Chính
Vinh, cô còn có thể chạy đi đâu được chứ?

 

Như
người ngủ mê, xung quanh lặng ngắt như tờ, đến tiếng xe đêm ngoài cửa sổ cũng
chẳng còn.

 

Lăng
Tiểu Manh bắt đầu thấy sợ, đầu óc trống rỗng, cô men theo cầu thang chạy xuống,
chẳng còn màng tới vết thương đang đau nữa.

 

Trên
đường về nhà, Bùi Gia Tề nhận được điện thoại của Tô Ngưng, vẫn giọng nói nhanh
như gió, trước đó còn xin lỗi, “Thật ngại quá, muộn thế này rồi còn gọi điện
cho anh. Tiểu Manh đâu?”.

 

Cái cô
Tô Ngưng này đúng là coi Tiểu Manh hệt như bảo bối. Bùi Gia Tề mỉm cười đáp:

 

“Yên
tâm, tôi đã đưa cô ấy về đến nhà an toàn rồi, một sợi tóc cũng không mất đâu.”

 

“Chỉ
đưa về đến nhà thôi á?”, giọng Tô Ngưng có vẻ khó chấp nhận.

 

“Thế
cô muốn thế nào?”

 

“Này,
anh thực sự không hiểu hay giả vờ ngốc nghếch thế hả? Chẳng phải anh nói muốn
theo đuổi cô ấy sao? Tôi đã tạo cho anh cơ hội, sao anh còn không lao tới?”

 

“Lao tới?”

 

Bùi
Gia Tề suýt chút nữa thì phì cười, giới nghệ thuật rất thoáng, chuyện nam nữ
tan hợp xưa nay rất tự do, đến đến đi đi rất nhẹ nhàng, có cảm giác tự nhiên ở
bên nhau, nên anh ít khi nói chuyện với con gái về kinh nghiệm này. Nghe xong mấy
lời này của Tô Ngưng, anh cười đến chảy nước mắt, không trả lời mà hỏi ngược lại.

 

“Đương
nhiên rồi, Tiểu Manh như thế, anh không chủ động thì biết đến bao giờ cô ấy mới
chịu nhận lời hả? Tú tài sợ tướng cướp, thục nữ sợ lưu manh, cơ hội tốt thế
này, sao không cùng cô ấy đi ăn đêm, nắm tay, rồi tỏ tình dưới ánh trăng. Sao lại
đưa về nhà rồi đi thẳng, thật quá đáng tiếc! Vây hãm đối tượng mà anh cũng
không biết sao?”

 

Ô hay
quá! Bùi Gia Tề cười ha ha, “Tô Ngưng, nếu cô không dạy thì sao tôi làm tới được!”

 

Tính
khí Tô Ngưng hôm nay nóng nảy hơn, về đến nhà rồi mà vẫn chưa ngủ, lúc này cô
đang ngồi bên cửa sổ nghe điện thoại, nghe xong câu này suýt chút nữa lao đầu
xuống đất, “Thế mà còn phải dạy? Thật sự là anh không có chút kinh nghiệm gì đấy
chứ?”.

 

Chắc
chắn hôm nay vì một nguyên nhân gì đó Tô Ngưng chịu đả kích, lại hơi say, Bùi
Gia Tề vừa cười vừa an ủi, “Muộn lắm rồi, hay cô đi ngủ sớm đi. Ngày mai nói tiếp
nhé!”.

 

Dập
máy, anh mới tăng tốc, anh vốn không thích lái xe trong thành phố, tốc độ không
đủ, có nhanh hơn vẫn thấy giao thông công cộng tiện lợi hơn. Nhưng anh thích
lái xe một mình trong đêm thế này, xe cộ ít, đường phố rộng rãi, cầu vượt đan
vào nhau thành đường tròn, lao đi vô số hướng khác nhau theo hình đầu rồng, ánh
đèn sáng rọi trong đêm khuya, mở mui xe để gió ùa vào, tận hưởng cảm giác sảng
khoái dễ chịu.

 

Trong
CD lặp đi lặp lại bài hát Tây Ban Nha đó, “Xin lỗi, em yêu anh, nhưng em sẽ
không quay đầu, sẽ không quay đầu, sẽ không quay đầu”. Anh nhìn sang bên cạnh
ghế phụ không có người, nhưng anh lại thấy rõ gương mặt thất thần của Lăng Tiểu
Manh, rõ ràng đang nhìn mình, nhưng ánh mắt xa xăm đang lạc ở nơi nào đó.

 

Chiếc
xe càng phóng nhanh hơn, anh đang đi xuống một bên đường phân cách, đèn ngã tư
đang chuyển màu, nhanh chóng quay vô lăng, ngã tư mênh mông không một bóng người,
chiếc xe ngoặt một khúc cua tuyệt đẹp, rồi chuyển sang một hướng khác.

 

Lối đi
tối đen, Lăng Tiểu Manh bám lấy tay vịn tập tễnh đi, lòng bàn tay nóng rẫy, tay
vịn càng trở nên lạnh ngắt, cái lạnh tới thấu xương.

 

Cả thế
giới một màu tối đen, chẳng biết tay vịn này đã được bao nhiêu năm trơn trượt
như nước, lạnh thấu như băng, qua khúc rẽ cô chạm phải một nơi còn lạnh hơn thế,
chẳng kịp suy nghĩ, cả người đã va phải người kia.

 

Trong
đêm trên lối đi tối đen một màu, ngón tay lạnh buốt, chẳng ai cất tiếng, chỉ có
hơi thở đâu đây, tất cả giống như cảnh tượng chỉ có trong phim kinh dị.

 

Nhưng
Lăng Tiểu Manh lại không thấy sợ, chỉ thấy lạnh lẽo, cơ thể bị ôm siết thật chặt,
sau đó là cái lạnh quen thuộc của các ngón tay, cô nằm gọn trong vòng tay anh,
má chạm vào những đường họa tiết trên thân áo, bên tai nghe tiếng tim đập, rất
nhanh, như tiếng trống.

 

Với sức
mạnh cô đang phải chịu đựng cùng nhịp tim bỗng nhiên ập tới, cô chỉ biết thở
dài, nỗi sợ hãi khi nãy giờ tan thành mây khói, trong chớp mắt con tim đã trở về
chỗ cũ.

 

Nhưng
cô đã quên mất hoàn cảnh của mình, chỉ một giây bị ôm gọn, hai chân không chạm
tới đất, mười mấy bậc thang như tan vào trong hư vô, cô dời đi trong hoang
mang, cánh cửa chỉ khép hờ, sau cùng đóng rầm một tiếng khiến toàn thân cô run
bắn.

 

Chẳng
ai cất lời, những ngón tay anh ôm lấy mặt cô, rồi đến eo cô. Ngày hè ăn mặc đơn
giản, lâu lắm rồi cơ thể cô không được tiếp xúc với vòng tay thân thuộc này, nó
bắt đầu run lên, lỗ chân lông nở ra, mỗi một tấc da tấc thịt anh chạm vào đều đổ
mồ hôi.

 

Cô nín
thở trong nụ hôn mãnh liệt ấy, ngẩng đầu một cách bị động, bị nhấc bổng lên,
hai cánh tay chẳng còn điểm tựa buông thõng xuống, sức ép trên bờ môi dần mất
đi, cánh tay dưới eo chuyển lên vai, sau cùng nắm chặt lấy bàn tay cô. Hơi lạnh
ấy bủa vây như công thành đoạt đất, toàn thân cô trong nháy mắt run run nổi hết
da gà.

 

Bên
tai vang lên giọng khản đặc của Cố Chính Vinh, lầm bầm như một lời mắng nhiếc,
“Tiểu Manh, hãy ôm lấy anh!”.

 

Cô sợ
tới cực điểm, muốn bỏ chạy, nhưng cơ thể đã phản bội lại ý muốn, chần chừ một
lúc lòng bàn tay liền bị kéo ra thật mạnh, ở đó là ngọn lửa, cơ thể cô cũng vậy,
đấu tranh kêu gào muốn rời bỏ lý trí, tự do hành sự.

 

Hai
năm trước Lăng Tiểu Manh đã thề, cô sẽ không khóc, không oán trách, không để
mình rơi vào lưới tình lần thứ hai.

 

Nhưng
lần này cô bắt đầu tuyệt vọng, hoặc giả cô không làm được, cô quá mềm yếu, tất
cả đều không làm được.

 

Trong
bóng đêm hai người họ quấn lấy nhau, hơi thở dồn dập. Anh tiếp tục nói, giọng
thì thào, ghé sát bên tai cô, “Chạy, em chạy cái gì? Anh đã ly hôn rồi em còn
muốn chạy sao!”.

 

Những
lời này chấn động như trong tai cô có tiếng kim khí va vào nhau, ly hôn? Anh
nói mình đã ly hôn? Nhưng đó không phải là vấn đề của cô, tất cả những lời nói ấy
càng trở nên đáng sợ, loạn hết rồi, chẳng hiểu lấy dũng khí từ đâu, Lăng Tiểu
Manh đem hết những suy nghĩ trong lòng nói thẳng ra: “Không được, em không muốn
ở bên anh”.

 

Mỗi một
từ, một chữ cô nói rất rõ ràng, trái tim Cố Chính Vinh bắt đầu co thắt, cảm
giác bước trên cầu thang khi nãy lại đến: Anh thấy mình như đang ở trong một
chiếc thang máy mất kiểm soát, rơi xuống khoảng không vô định, đem theo cả trái
tim, cảm giác cứ như rơi mãi, không thể tới được thực tại.

 

Cảm
giác vừa rồi khiến anh không thể không dừng bước, còn kết quả bây giờ thì hoàn
toàn trái ngược, anh thấy cảm xúc bùng lên không dứt trong cơn điên loạn, dây
thần kinh hai bên thái dương không ngừng giật mạnh, cảm giác mạch máu như vỡ
tung.

 

Hơn
hai mươi ngày trước anh bôn ba khắp mấy nước, để giải quyết vấn đề thì phải sử
dụng đủ mọi thủ đoạn cả trong lẫn ngoài ánh sáng. Anh chỉ là một người kinh
doanh, chẳng thể một tay che trời, nhưng anh lợi dụng mặt đê hèn nhất trong con
người, dùng quyền thừa kế để tạo ra một vài thế lực hằm hè như hổ đói trong
chính nhà họ Kai. Sau cùng chứng kiến cảnh tranh chấp nồi da xáo thịt, dẫn tới
cái chết đột ngột của lão già ngông cuồng.

 

Đây
không phải kết cục anh vốn dự liệu, nhưng rõ ràng là do một tay anh thao túng,
giết người không dao, thậm chí anh còn không hề lộ diện.

 

Anh vốn
không phải người như vậy, lăn lộn trên thương trường đã nhiều năm, nguyên tắc của
anh luôn là, phàm làm việc gì cũng để lại đường lùi, đối thủ có thế nào cũng không
cần đuổi cùng diệt tận, nếu vấn đề thực sự không thể giải quyết được, anh sẽ tạm
gác nó sang một bên, rồi tìm cách khác.

 

Nhưng
sự việc lần này khiến anh hiểu rằng, hóa ra trước giờ anh không phải thực sự là
anh, hóa ra anh cũng vì một việc gì đó mà bất chấp thủ đoạn, thậm chí không
màng tới tính mạng của kẻ khác.

 

Ngồi
trên máy bay khi trở về anh băn khoăn không biết có nên nói cho Tiểu Manh biết
được mặt này của mình không, nhưng giờ đây anh nghĩ mình nên cho cô biết, biết
anh là người như thế nào. Anh đã nhịn đủ lâu, quá lâu rồi!

 

Anh muốn
để cô biết cô có chạy cũng không được, cô là người phụ nữ anh đã lựa chọn từ rất
lâu, nếu cô muốn chạy, anh sẽ càng bất chấp thủ đoạn.

 

Giận lắm,
bàn tay anh lấy hết sức lực. Ban công nhỏ hẹp không đón đủ ánh sáng vào phòng,
ánh trăng chỉ chiếu được một góc nhỏ hình bán nguyệt. Anh kéo cô tới nơi có
chút ánh sáng ấy, hai tay ôm lấy khuôn mặt cô. Ánh trăng chiếu lên làn da trắng
ngần, hai mắt nhắm chặt, hàng mi run rẩy, nước mắt lăn dài, mỗi một giọt đều
trong suốt như pha lê, rơi trên má cô, chạm vào trái tim anh, nặng trĩu.

 

Mọi
hành động đều ngừng lại, anh hít thật sâu trước những giọt nước mắt ấy, rồi
buông thõng đôi tay.

 


không yêu anh! Tất cả những gì anh làm là vì cái gì? Cho dù cô có ở lại bên anh
thì sao? Cô không yêu anh!

 

Những
giọt lệ phản chiếu ánh sáng, như lưỡi dao sắc lạnh cắt từng nhát khắp cơ thể
anh. Lúc quay người bỏ đi, trước mắt Cố Chính Vinh như có một lớp vải đen, tất
cả đều là màu của cái chết.

 

Thật nực
cười, anh nỗ lực làm tất cả để rồi chỉ nhận được một câu trả lời: Cô không yêu
anh!

 

Cùng với
tiếng đóng cửa nặng trịch, căn phòng như chết lặng, Lăng Tiểu Manh vẫn đứng đó
bất động, ánh trăng lạnh lẽo, mỗi một tấc da được anh vuốt ve cũng theo đó mà lạnh
ngắt.

 

Trong
tim, cô hoan hô cho dũng khí của bản thân, xem ra lần này cô rất thành công, có
thể khiến Cố Chính Vinh phẩy tay mà đi.

 

Anh ra
đi thật kiên quyết, hệt như Đổng Diệc Lỗi năm ấy, nhưng lần này không giống trước,
lần này là quyết định của cô, cuối cùng cô cũng có thể giữ mình được nguyên vẹn
chậm rãi bước xuống sân khấu, chứ không phải cố gắng diễn tới cuối vở thêm lần
nữa để rồi bị bỏ lại trơ trọi từ lúc nào không hay, chỉ biết một mình đứng chết
trân trên sân khấu.

 

Bên
tai nghe thấy tiếng vỗ tay lác đác, nhưng cô chẳng cảm thấy vui sướng hay tự
hào gì, trước mắt vẫn là cái nhìn lần cuối của Cố Chính Vinh. Cô đã từng nhìn
thấy cảm xúc ấy rất nhiều lần, như một con thú tuyệt vọng và bi thương.

 


không nghĩ mình lại có được sức mạnh to lớn đến nỗi có thể làm tổn thương đến
anh, nhất định là cô nhìn lầm, một người đàn ông như anh sẽ không lưu luyến quá
khứ, cả thế giới đều mỉm cười với anh, chỉ cần quay lưng là có thể tìm được một
người hơn cô không biết bao nhiêu lần.

 

Trên đời
này làm gì có chuyện không thể sống thiếu một người? Trong nghìn lẻ một đêm
cũng đâu có! Cô không tin, anh cũng không hề tin.

 

Trong
một khoảng thời gian ngắn ngủi cô tự nói với mình nhiều đến vậy, đầu óc quay
mòng mòng nhưng nước mắt vẫn tuôn rơi không ngừng, mọi thứ đều mơ hồ, thính
giác cũng trở nên nhạy bén khác thường. Bước chân anh đã biến mất, rồi tiếng cửa
xe đóng, kế đó là tiếng khởi động xe.

 


nghĩ nhất định mình điên rồi, chỉ biết sống bằng ảo tưởng, bóng người trên mặt
đất lay động, có người đang chạy, hơi thở loạn nhịp, bước chân vội vã. Trong lúc
hốt hoảng cô nhận ra, người đó lại chính là cô!

 

Lúc
Bùi Gia Tề lái xe tới dưới nhà cô lần nữa, tốc độ rất chậm, thực ra anh vừa đi
vừa cân nhắc xem liệu có cần gặp cô thêm lần nữa trong ngày hôm nay hay không.

 

Anh
không muốn nôn nóng, trực giác mách bảo với người con gái này tuyệt đối không
được hấp tấp vội vàng, Lăng Tiểu Manh giống như chim sợ cành cong, chỉ cần một
chút kinh động cô ấy sẽ vỗ cánh bay không còn bóng dáng.

 

Hoặc
giả một chuyện nào đó đã xảy ra trong quá khứ có ảnh hưởng rất lớn đối với cô,
nhưng anh lại chẳng hề quan tâm tới những điều đó, cũng không muốn tìm hiểu sâu
thêm.

 

Ai chẳng
có quá khứ? Quá khứ là quá khứ, còn anh, chỉ quan tâm tới tương lai.

 

Lăng
Tiểu Manh ở trong một căn nhà kiểu cũ, sát đường, ngẩng đầu lên là có thể trông
thấy ban công nho nhỏ phòng cô. Hàng cây phượng ven đường cành lá um tùm, như
muốn chui sâu vào trong ban công.

 

Muộn
quá rồi, cả con phố thỉnh thoảng có những chiếc xe vội vã phóng qua còn lại chẳng
có gì. Đèn đường lẩn khuất giữa những tán lá xanh nặng trĩu, le lói chút sắc
vàng. Còn căn nhà nơi cô đang ở đã tắt hết đèn điện từ lâu, mỗi một ô cửa đều
thăm thẳm một màu đen kịt.

 

Cô ngủ
rồi sao? Đã quen với nét đặc sắc về đêm, hóa ra trong thành phố này có nhiều
người khác hoàn toàn với cuộc sống của anh đến thế. Đã tới dưới nhà, lúc này
Bùi Gia Tề lại giống như cậu trai mười bảy với tình yêu chớm nở, thực sự chẳng
biết phải làm gì tiếp theo.

 

Mui xe
vẫn mở, bên tai đột nhiên có tiếng động cơ ầm ầm, rồi một chiếc xe màu đen từ
phía sau cây vòng ra, tốc độ rất nhanh, đèn vẫn chưa kịp mở, sượt qua thân xe
anh rồi bay mất, một giây kinh hoàng nghẹt thở.

 

Cơ thể
anh phản ứng nhanh hơn người thường rất nhiều, lúc này chỉ kịp ngoái đầu liếc
nhìn. Chiếc xe đó lái quá nhanh, lại đang trong bóng tối, chỉ kịp lướt nhìn một
bên khuôn mặt, đối phương đã bay mất vào không khí.

 

Anh xuống
xem xe có bị xước chỗ nào không, thì phía sau có tiếng bước chân hoảng loạn, lấy
làm lạ, anh đứng bên cạnh xe ngoái đầu sang nhìn, người đó là Lăng Tiểu Manh.

 

Lăng
Tiểu Manh chạy tới, dáng vẻ có phần kỳ quái, tới bên hè liền dừng lại, tay chống
vào đầu gối, sắc mặt nhợt nhạt, miệng thở hổn hển, tiếng thở vọng đi thật xa
trong đêm.

 

Vừa
trông thấy cô, Bùi Gia Tề có phần kinh ngạc, sự kinh ngạc này khiến anh quên mất
mỗi lần cô đều xuất hiện đầy bất ngờ, đi thẳng tới chào một tiếng: “Đồng chí Tiểu
Manh, không phải lần nào cô cũng có thiên lý nhãn thuận phong nhĩ chứ?”.

 

Nghe
thấy giọng nói, cô sợ chết khiếp, ngẩn đầu lên nhìn, hai mắt mở to, nhìn rõ là
anh mới hết hoảng sợ.

 

Bùi
Gia Tề vốn định cười, cười cô nhát gan như chuột, đã thế, sao nửa đêm lại chạy
ra đây? Nhưng thay vào đó là ánh mắt xa lạ, xuyên qua cơ thể anh, im lìm mà xa
xăm.

 

Chau
mày lại, Bùi Gia Tề lại tiến về phía trước một bước, cuổỉ cùng cũng thấy được
gương mặt thảm hại của cô.

 

Thấy
rõ đôi môi và cặp mắt đỏ hoe, còn cả vết thương trên đầu gối, anh nhiều lắm
cũng chỉ mới đi được có một giờ, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà khiến cô ra
nông nỗi này?

 

“Em
sao vậy? Đã xảy ra chuyện gì?” Bùi Gia Tề cúi đầu kiểm tra đầu gối cô. Cô không
nói gì, hai tay nắm chặt, từ từ ngồi xuống ven đường, cúi đầu nức nở.

 

Tiếng
khóc rất khẽ như thế vỡ vụn ra, còn có tiếng nói mơ hồ xen lẫn trong đó, “Anh
đi đi, đừng nhìn tôi”.

 

Ánh
trăng rải khắp trên mặt đất tựa như làn nước, cô cũng giống như làn nước, tựa hồ
trong chớp mắt có thể tan vào dải sáng ấy, chẳng thể nắm bắt được.

 

Anh
không dời bước chân, cúi người nhìn kỹ. Gương mặt cô vùi sâu giữa hai khuỷu
tay, chỉ lộ ra vầng trán trắng ngần, hệt như một chú đà điểu.

 

Anh thở
dài rồi cũng ngồi xuống bên cạnh cô, nghe tiếng khóc thút thít không ngừng vang
lên, kiên nhẫn ngồi ngắm những đám mây thay đổi hình dáng dưới ánh trăng.

 

“Xin
anh đi đi.” Lăng Tiểu Manh không ngẩng đầu, giọng nói rất khẽ chỉ có thể ghé
sát mới đoán được.

 

Anh lấy
vai huých nhẹ vào cô, “Cô muốn khóc đến mấy giờ? Chẳng phải ngày mai tòa báo sẽ
tới chụp hình sao? Cô muốn bên cạnh chỗ đồ gia dụng của cô xuất hiện thêm một
cái đầu heo sao?”.

 

Tiếng
khóc đột nhiên ngừng lại, chú đà điểu nhỏ cuối cùng cũng hé lộ một nửa bên mặt.
Vẻ mặt kinh hoàng, chẳng biết là vì anh bị nói chỗ nào, chụp hình hay đầu heo?
Anh hiếu kỳ.

 

Nghĩ vậy
anh không nhịn được nhoẻn miệng cười, rồi tiếp tục cười dọa cô, “Còn nhìn à,
nhìn nữa tôi hôn cho bây giờ”.

 

Ai chẳng
có quá khứ? Quá khứ chỉ là quá khứ, còn anh quan tâm tới tương lai.

 

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.