Tốt nghiệp rồi kết hôn thôi - Chương 15

Chương 15: Sống chung

2h15’ tại phòng làm việc
tầng thứ hai mươi của mình, chủ nhiệm Tổng ban nhận được điện thoại do đích
thân Chủ tịch Hội đồng quản trị gọi, yêu cầu nếu không được sự cho phép của
anh, không ai được làm phiền trong lúc anh nghỉ ngơi.

Rồi sau đó, máy tính của
Oa Oa vốn đặt trước phòng làm việc của Tổng giám đốc được chính tay Hách Viễn
đưa vào phòng làm việc, đặt ngay ngắn bên cạnh máy tính của anh.

Oa Oa thấy Hách Viễn
cạnh tranh nghiêm túc như vậy, cô muốn khuyên anh chân thành rằng không cần quá
đáng như thế, dù sao đây cũng chỉ là một trò chơi, nhưng Tổng giám đốc của cô
sau khi sắp xếp xong xuôi mọi thứ đã kéo cô vào lòng mình, thì thầm bên tai cô:
“Nào, chúng ta bắt đầu nhé!”

Oa Oa ngẩn người ra. Anh
định làm trò quái gì vậy? Thậm chí dọn cả máy tính của cô vào đây chỉ để cô
ngồi vào lòng mình chơi Pikachu sao? Mà ngồi như vậy chơi chẳng tiện chút nào…

Không chờ cô nói ra
những gì đang nghĩ trong đầu, Hách Viễn lại thì thầm vào tai cô: “Anh ôm em như
thế này cũng đâu có gì bất tiện.”

Đúng vậy, Lão Thần Rùa
đã từng nói: “Con người chỉ cần có một nền tảng vững chắc thì không còn sợ
những ảnh hưởng của môi trường bên ngoài”. Oa Oa luôn tâm đắc điều này, vì vậy
cô nghĩ, dù sao đi nữa cũng cần phải học cách thích ứng với mọi hoàn cảnh.

Cần nhớ rằng, ngày
trước, cô còn mở nhạc slow dance trong khi làm thí nghiệm, vậy thì chút ảnh
hưởng nhỏ này có đáng gì.

Oa Oa lấy lại tinh thần,
ngồi trong tư thế nhấp nhổm chuẩn bị chạy ra khỏi vòng tay Hách Viễn, thấy vậy,
anh bèn vòng tay trái qua eo cô để giữ chuột. Oa Oa nhận thấy cơ thể Tổng giám
đốc đã áp sát vào người mình, nhưng thời gian không còn nhiều, cô cần tập trung
tinh thần, bèn nắm chắc chuột, chuẩn bị bắt đầu chiến đấu.

“Bắt đầu!”. Hách Viễn
khẽ nói.

Oa Oa lập tức liên tay
click chuột nhưng không quên nhìn trộm tốc độ di chuyển chuột của anh.

Woa, anh dùng tay trái
rất thuận, không những thế, tốc độ không hề chậm, xem ra cô đã gặp được đối thủ
ngang tài ngang sức rồi đây.

Ván thứ nhất quá đơn
giản, Oa Oa nghĩ mình nhắm mắt chơi cũng thắng, nhưng khi hơi thở của Hách Viễn
sát bên tai, cô lại có vẻ không chắc chắn rằng mình sẽ chiến thắng một cách
thuận lợi.

Khi thấy hơi thở của
Hách Viễn lúc chậm lúc gấp bên tai mình trong lúc chơi ván thứ nhất, cô quay
lại nhíu mày: “Anh cố ý phải không?”

Hách Viễn nở nụ cười vô
tội: “Em sao vậy?”

“Hơi thở của anh làm cho
tai em cảm thấy nhột lắm”. Cách mà Oa Oa tranh luận là thường giả vờ rất bực
tức, đây chính là tuyệt chiêu của các nhà tư bản độc quyền.

“Ồ, vậy à, em không
thích sao? Vậy thì anh đảm bảo sẽ không làm cho tai em thấy ngứa ngáy nữa,
chúng ta có thể tiếp tục chơi được chưa nhỉ?”. Hách Viễn trả lời với nụ cười
quyến rũ.

Anh đã có tâm hối cải
như vậy thì cũng không thể không cho anh một cơ hội, vì thế, Oa Oa hậm hực gật
đầu, nhanh tay mở ván thứ hai.

Ván thứ hai thực ra rất
đơn giản nhưng Oa Oa cảm thấy rất rõ ràng đôi môi Hách Viễn đang hôn lên cổ cô,
rõ ràng là có ý đồ phạm quy. Oa Oa đỏ bừng mặt, tay liên tục click sai, rõ ràng
là màu đỏ lại nhìn thành màu xanh, rõ ràng là con gấu lại nhìn ra con bướm,
miễn cưỡng chấp nhận kết quả ván này, cô tức giận, quay phắt người lại nghiến
răng: “Anh, anh…”

Hách Viễn mím miệng lại,
mỉm cười: “Sao vậy em?”

“Anh đừng có dùng miệng
cắn vào cổ em, nhột như vậy làm sao chơi được chứ?”. Oa Oa chỉ rõ hành vi phạm
quy của đối thủ.

“Được rồi, anh sẽ chú
ý”. Thái độ nhận lỗi của Hách Viễn rất tốt, ngay lập tức làm thay đổi vẻ bực
tức trên khuôn mặt Oa Oa, thế là cô liền mỉm cười, nói: “Tiếp tục!”

Oa Oa mở luôn ván thứ ba,
cô áp sát mặt và rướn cổ vào màn hình máy tính, thầm đắc ý, lần này, tên tư bản
kia nhất định không thể nghĩ ra được mưu kế nào nữa… Không ngờ, tay phải của
Hách Viễn vòng qua eo Oa Oa, bắt đầu không nghe lời, áo cô dường như đang bị mở
ra một cách nhẹ nhàng.

Oa Oa đột nhiên đổ mồ
hôi lạnh, chỉ cảm thấy sống lưng lạnh buốt, tất cả các con Pokemon trên màn vi
tính đều mờ đi. Trời ạ, chỉ vì muốn thắng mà ngay cả sĩ diện của một Tổng giám
đốc, anh cũng không cần nữa sao, đúng là quá hiếu thắng.

Khi cô định hét lên:
“Đại ca, anh đúng là không biết xấu hổ” thì chỉ trong chớp mắt, Hách Viễn đã hạ
ván thứ ba một cách nhanh chóng, đang rút tay về và nhìn cô với ánh mắt đầy ẩn
ý.

Lúc này, Oa Oa cảm giác
Hách Viễn đằng sau lưng mình đúng là quỷ dữ, ngay cả bọn tư bản cũng không sánh
bằng, không những không biết xấu hổ mà đạo đức cơ bản của một game thủ cũng
không có.

Thật là đáng ghét!

Mắt cô không hề ngước
lên, tiếp tục chơi ván thứ tư, cố gắng chơi hết sức. Hách Viễn mỉm cười, giữ
chắc chuột, tiếp tục click.

Lần này, tay Hách Viễn
rất ngoan ngoãn, thực ra anh cũng đang chơi rất tập trung, nhưng Dương Oa Oa
luôn cảm thấy sau lưng mình có một hơi thở gấp gáp, khiến cô cảm thấy nhột, còn
cả nhiệt độ cơ thể trên lưng, mặc dù đã mặc mấy lớp ao nhưng cô vẫn cảm thấy khó
chịu, thậm chí ngồi không yên, chỉ còn cách điều chỉnh tư thế xoay qua xoay
lại. Đột nhiên cô thấy một bóng đen phía sau ập tới, định thần lại mới nhận ra
Tổng giám đốc của mình đang chỉ tay vào màn hình nói: “Oa Oa, em sắp hết giờ
rồi kìa!”

Ôi, đúng là trong khi
chơi Pikachu mà cô còn để tâm trí đi đâu, hiện tượng này từ trước đến nay chưa
bao giờ có này khiến tình hình trước mắt rất nguy hiểm. Cô nhanh chóng lấy lại
tinh thần, nhanh tay khắc phục, đến giây cuối cùng, cô cũng kết thúc được ván
thứ tư.

Oa Oa chớp mắt vài lần,
đến bây giờ cô cũng không thể hiểu nổi vừa rồi tại sao mình lại như vậy. Sau
khi đấu mắt ba giây với Tổng giám đốc, cô lập tức quay đầu để giấu đi những thứ
đang mơ màng trong đầu, hét lớn: “Ván thứ năm bắt đầu!”

Tiếng nói của cô hơi run,
cảm giác cơ thể nóng như viên linh đan trong lò luyện của Thái Thượng Lão Quân
vậy, từ đầu đến chân cứ như lửa đốt, lửa như từ trong tim phát ra khiến cho
thần trí cô trống rỗng. Thực ra, Hách Viễn cũng không được thoải mái.

Nha đầu này không chịu
ngoan ngoãn ngồi trên đùi anh, mông cứ xoay qua xoay lại, đè lên chỗ đó, hại
anh phải miễn cưỡng cắn răng chịu đựng. Ván thứ tư không phải do anh trêu cô mà
là do cô sợ quá nên kết quả mới chán như vậy. Những cử động vừa rồi nếu chỉ
tiếp tục thêm một giây nữa thôi, anh nhất định sẽ bổ nhào về phía cô, ăn tươi
nuốt sống cô ngay lập tức.

“Còn muốn tiếp tục
không?”. Hách Viễn hỏi bằng giọng ấm và trầm.

Giọng nói du dương như
hát thế này thật khiến cho người ta động lòng, ánh mắt Oa Oa đang chăm chăm
nhìn Pikachu dường như mất hồn, cô tự nhủ, đại ca, liệu đây có phải là chiến
thuật mới không vậy? Lại còn dùng giọng nói dụ dỗ khiến cho người ta phải phân
tâm nữa, chỉ vì muốn thắng mà anh hao tổn nhiều tâm huyết quá đấy!

Oa Oa nghe rõ mồn một
tiếng mình nuốt nước bọt, ừng ực, ừng ực… Khi thời gian đã chạy được gần một
nửa mới lắp ba lắp bắp: “Chơi… chơi…”

Hách Viễn thấy Oa Oa đỏ
bừng mặt nên chỉ im lặng, quay lại bắt đầu tập trung vào ván thứ năm.

Ánh mắt của anh khiến cô
cảm thấy khuôn mặt mình nóng ran, hai chân run rẩy, khó khăn lắm mới vượt qua
ván này, nhưng Hách Viễn thì vẫn chưa xong. Đây là ván đầu tiên từ lúc bắt đầu
đến giờ anh bị bỏ lại sau, Oa Oa thở phào, xem ra hòn đá cứng đầu cũng không
thể chịu được một ngày!

Hách Viễn nheo mắt nhìn
cô nhìn thái độ thoải mái của cô: “Tiếp tục chứ?”

“Tiếp… tiếp tục”. Oa Oa
thấy mặt mình nóng ran như trứng luộc, vì thế không hề ngẩng đầu lên, cũng
không lộ vẻ đắc thắng nữa.

Hách Viễn lắc đầu thở
dài, tiếp tục trận chiến.

Hách Viễn dù làm việc
hay chơi game tư thế lúc nào cũng như một vị vua, nhưng khi anh thực sự tập
trung thì mọi sự chú ý của Oa Oa lại chuyển hướng, đôi mắt cô hướng về anh, dần
dần như mất hồn.

Cô nhìn Hách Viễn say
đắm như vậy vì anh đẹp trai, lại thêm một chút cảm giác gì đó rất đặc biệt
trong lòng.

Cảm giác đó giống như
khi Oa Oa thích con chó Kim Mao của ông Vương nhà bên cạnh, đó là cảm giác một
ngày không ăn cơm cũng không thấy đói, giống như khi còn bé, bà thường hôn vào
má cô, cảm giác thật là ấm áp, hay đó là cảm giác giống như khi nhìn thấy chiếc
vòng ngọc mà cô ước ao từ lâu trong chiếc hộp trang sức của mẹ, nuốt nước bọt
ừng ực nhưng lại không có được… còn giống như…

“Anh qua rồi!”

Tiếng cười của Hách Viễn
khiến cô giật mình, khi lấy lại được thần trí, cô mới nhận ra Tổng giám đốc
mình vừa nói gì, bèn đứng phắt dậy: “Anh thắng rồi sao?”

Quay đầu lại nhìn, cô
hét to khi nhìn thấy màn hình máy tính của mình hiện lên hai chữ cô không bao
giờ muốn nhìn thấy: GAME OVER.

Hóa ra mấu chốt trò chơi
này chính là nằm ở kế thứ ba mười bảy đã bị thất lạc trong lịch sử mà vô số các
nhà quân sự phải thở dài hối tiếc, cũng như các nhà lãnh đạo lâu nay vẫn luôn
mơ ước có được.

Mĩ nam kế…

“Oa Oa, vậy là em ngoan
ngoãn đồng ý cho anh đến ở cùng nhé!”

Thấy Hách Viễn chuẩn bị
lao đến với vẻ mặt vô tội và đáng yêu làm nũng xin được ở nhờ, Oa Oa không biết
mình nên quay đầu lại với vẻ mặt thế nào để không khiến anh xấu hổ nhảy lầu tự
tử hay là phải tỏ ra mạnh mẽ kiên quyết hơn nữa.

Đây là một vấn đề rất
khó khăn.

Vui mừng ư? Không thể
nào. Mặc dù Tổng giám đốc có nói khi đến sẽ tự mang theo tập đoàn Hoa Hạo, tự
mang theo khẩu phần ăn, nhưng đổi lại, cô sẽ bị Tổng giám đốc suốt ngày giám
sát, bảo vệ, sau này cô cũng nhất định phải có trách nhiệm chăm sóc cho anh,
chẳng may ngày nào đó động chạm đến thói quen của Tổng giám đốc tư bản, làm tổn
thương vẻ vô tội yếu ớt của anh, liệu cả nhà anh có đến tìm cô báo thù không?

Đau khổ ư? Một chút cũng
không có. Năm nay, bỗng từ trên trời rơi xuống một anh chàng đẹp trai, mà còn
là một anh chàng đẹp trai trên người phủ đầy kim cương lấp lánh, bất luận bây
giờ, biểu cảm lộ ra trên mặt thế nào thì chắc chắn ai cũng không có hai chữ
“đau khổ”.

Sợ hãi ư? Đúng là có một
chút. Oa Oa luôn nghĩ rằng trên đời này những thứ tốt chẳng dễ dàng tự nhiên mà
có được, những thứ đem đến tận cửa thường là những thứ rẻ tiền. Ví dụ, cái khăn
mua hai mươi tệ quàng ba ngày cổ đã ngứa đỏ lên, còn quàng chiếc khăn lông cừu
mấy nghìn tệ, phong thái chững chạc, đứng đầu tập đoàn Hoa Hạo, mặc dù không
nên đánh giá thấp ảnh hưởng của cuộc khủng hoảng kinh tế hiện nay, nhưng chỉ
cần anh động não tư duy thì việc ra biển đánh cá cũng quá đơn giản, khả năng
nhìn người cũng không đến nỗi kém, việc tốt như thế này tại sao lại có thể tặng
không cho cô trợ lí mới tốt nghiệp được chứ?

Oa Oa quyết không nhận
mình được ưu ái, nhưng sự quan tâm tận tình của sếp lớn vẫn làm cô chột dạ, tất
cả mọi thứ đều rất lạ, lẽ nào không làm cô sởn tóc gáy sao?

Tất nhiên, trong đầu cô
lúc này ngoài cảm giác mù mịt còn là cả một sự do dự bao trùm.

Từ lúc học mẫu giáo, Oa
Oa đã liên tục học vượt.

Lúc cô lên lớp một, bọn
trẻ cùng lứa còn ở nhà nghịch đất, trong khi các bạn mới mon men làm quen thế
nào là đại số thì cô đã học đến đạo hàm; khi cô đang bận rộn trong phòng thí
nghiệm, đôi khi tranh thủ nhìn lên bầu trời xanh thì bạn cùng tuổi mới bắt đầu
bận rộn với kì thi vào đại học.

So với người khác, có vẻ
Oa Oa nhanh hơn một bước, nhưng trưởng thành về tâm lí thì cô lại tụt xa so với
bạn cùng trang lứa, vì vậy nhiều lúc, cô còn làm cho sự việc rối tung cả lên.

Có những việc đối với
người cùng tuổi giải quyết rất đơn giản, nhưng đối với cô lại hết sức khó khăn,
vì đôi khi cô không biết nên giải quyết vấn đề theo cách của bạn cùng trang lứa
hay nên giải quyết theo cách của những người cùng trình độ, bởi vậy, dẫn đến
toàn thân mệt mỏi, rã rời.

Chỉ có thể nói rằng thay
vì như vậy, cứ để mọi thứ thuận theo tự nhiên.

Nhưng cũng chỉ vì Oa Oa
không để tâm tới mấy thứ đó, để mọi thứ diễn ra tự nhiên nên mới thành một Oa
Oa là sự pha trộn giữa ba yếu tố: bề ngoài hai mươi hai tuổi, trình độ học vấn
ba mươi tuổi, chỉ số EQ và sự vụng về của cô bé mười lăm tuổi. Vì vậy, đây
không phải là lỗi của cô, tất nhiên, lần sau cô sẽ cố gắng rút kinh nghiệm để
cải thiện, nếu lần sau không được, sẽ còn lần sau nữa.

Oa Oa đang trong trạng
thái đờ đẫn thì bị lắc nhẹ, từ những mơ tưởng xa xôi cuối cùng cũng phải trở về
với thực tế lạnh giá vô tình. Cô biết rằng vấn đề then chốt trước mắt chỉ cần
một chút bất cẩn cũng có thể hủy hoại tiền đồ của cô sau này.

Mặc dù trước đây, có
người đã từng nói rằng vào dịp Tết, những tên tư bản đều thích cho người làm
thuê ăn đùi gà, nhưng điều tốt đẹp này đồng nghĩa với việc sẽ bị trừ 20% lương
hoặc là cảnh cáo nguy hiểm sẽ bị đuổi việc. Vì vậy, mặc dù đối phương có vẻ
đuối sức, ý đồ không rõ ràng. Nhưng tuyệt đối không được khinh suất coi thường,
tránh bị mắc lừa.

Vì vậy, khi sói đến chúc
tết gà, mặc dù mưu đồ của sói chưa chắc đã là đùi gà nhưng Tổng giám đốc dù
tính khí có thay đổi thì họ anh vẫn là Lang mà.

Cho nên, Oa Oa hăng hái
nắm chặt tay, thốt lên rằng: “Được!”

Thực ra, Hách Viễn đã
chuẩn bị kĩ càng cho cuộc chiến đấu trường kì đối với thái độ phản kháng kịch
liệt của Oa Oa, không ngờ phản ứng của cô đột nhiên xoay một trăm tám mươi độ,
khiến anh có chút không chắc chắn.

Nhưng cô vẫn bình tĩnh
trả lời: “Được, em sẽ sống cùng anh!”

Tiểu nha đầu đột nhiên
nhận lời một cách vui vẻ như vậy làm Hách Viễn cảm thấy kì lạ, không khỏi nghi
ngờ cô lại giở trò. Nhưng cách nói chuyện của Oa Oa từ trước đến nay thường
không liên quan gì đến thái độ, biểu cảm nên cứ đắn đo xem cô nghĩ gì có khi còn
khiến mình đi lệch hướng, như vậy chẳng phải phí công anh trau dồi, rèn luyện
bao nhiêu năm tại Hoa Hạo sao?

Vì thế, Hách Viễn nghiêm
nghị, kiên nhẫn thăm dò: “Tại sao lần này em nhận lời một cách vui vẻ như vậy?”

Oa Oa trả lời với vẻ
dửng dưng khác thường: “Em và anh sống chung nghĩa là em phải về nhà lấy quần
áo, về nhà lấy quần áo nghĩa là phải gặp bố mẹ em, vì thế, mọi thứ em đều không
phải hỏi, dù sao cũng có họ rồi.”

Nghĩa là anh sẽ bị giữ
lại? Hay bố mẹ cô là siêu nhân? Hách Viễn suy xét khả năng tiếp theo có thể xảy
ra.

“Bố em là ai?”

“Là sư phụ của người vẫn
được nhắc đến trong truyền thuyết - Lôi Kình – Tổng giám đốc tập đoàn Quốc tế
Húc Đô”. Nói đến đây, vẻ mặt Oa Oa vẫn rất khiêm tốn.

Lôi Kình, người này Hách
Viễn rất quen thuộc, chỉ có điều, gia đình Oa Oa và tập đoàn Quốc tế Húc Đô có
quan hệ sâu xa như vậy khiến anh không khỏi ngạc nhiên, vì thế, Hách Viễn nheo
mắt hỏi: “Nếu bố em và Lôi Kình có quan hệ khăng khít như vậy, tại sao em không
biết Hứa Thụy Dương? Hắn ta là anh em với Lôi Kình, nhưng khi gặp mặt, anh đâu
có thấy em và hắn quen biết nhau.”

Oa Oa thật thà trả lời:
“Đừng nói là Hứa tiên sinh, ngay cả Lôi Kình em cũng không biết, bố em niêm đao
bao năm rồi, sau khi em ra đời thì đã không còn cơ hội gặp họ.”

Ồ, hóa ra là vậy!

Hách Viễn liếc nhìn thái
độ của Oa Oa, chậm rãi hỏi: “Đúng là đã niêm đao rồi chứ?” rồi đẩy Oa Oa khỏi
chân mình, vỗ nhẹ vào mông cô: “Đứng dậy nào, chúng ta về nhà ra mắt bố mẹ em.”

Đến lượt Oa Oa tròn mắt,
Tổng giám đốc đúng là to gan, để dọa anh, ngay cả lai lịch oanh liệt của bố cô
cũng lôi ra, vậy mà anh ngay cả một nếp nhăn trên trán cũng không có.

Oa Oa phải thốt lên:
“Hách Viễn, anh thực sự không sợ bố em sao?”

Hách Viễn chậm rãi trả
lời: “Sợ… Nhưng bây giờ, điều đáng sợ hơn là giấy niêm phong dán trên đao của
bố em đã không còn chắc chắn nữa.”

Báo cáo nội dung xấu