Chương 12: Chưa kịp bắt đầu đã đến lúc kết thúc - P2

Tiếng
cười khủng bố lạnh lùng như tiền của Vu Chấn phát ra tới mức âm lượng lớn nhất,
căn phòng tối tăm này giống hệt như một nhà tù đầy băng đá, hơi lạnh thẩm thấu
vào tận xương tủy con người.

Có lẽ
không còn tâm trạng để tiếp tục nói những lời vô nghĩa nữa, sau một tràng cười,
Vu Chấn hung dữ nói:

“Nếu
đã như vậy, thì thử nghiệm bắt đầu thôi. Ta rất mong chờ được xem cậu trai trẻ
mà ta rất ngưỡng mộ sẽ biểu hiện thế nào đây.”

“Không…
Daddy, con xin ba, làm ơn tha cho anh ấy.”

“Mục
đích của ông là…”

Tô Tiểu
Lương còn chưa nói hết câu, màn hình bất chợt lại chuyển sang trạng thái nhiễu
không thấy gì.

Trong
chớp mắt, trong căn phòng Dương Duệ đang nằm bỗng xuất hiện hai người đàn ông
khoác áo trắng, đeo hai chiếc khẩu trang màu trắng che kín nửa mặt. Tô Tiểu
Lương hiểu rõ, tất cả những gì Vu Chấn làm đều rất bí mật, không chỉ là căn
phòng trống không, không có bất kỳ đặc điểm nào để có thể tìm ra, mà ngay cả những
người xuất hiện ở đó cũng không thể nhìn thấy mặt. Kể cả cô có thể liên hệ ra
bên ngoài để báo tin cho cảnh sát, thì cũng không thể tìm đâu ra manh mối có
giá trị để cung cấp cho họ, nghiêm trọng hơn nữa, nếu chờ đợi đến lúc cảnh sát
triển khai phá án, thì e là tính mạng của Dương Duệ đã không còn rồi.

Một ống
chất lỏng nhanh chóng được tiêm vào người Dương Duệ, cánh tay anh bắt đầu động
đậy, hình như anh đã tỉnh lại. Một lát sau, ánh mắt lờ đờ của anh đã hoàn toàn
tỉnh táo, cảm nhận được tay chân mình đang bị trói chặt, thế nên anh bắt đầu
vùng vẫy kịch liệt. Thậm chí qua màn hình ti vi, hai cô gái có thể nhìn rõ từng
đường gân đang cố rướn lên trên cánh tay anh, thế nhưng, rõ ràng Vu Chấn đã có
sắp xếp rất tỉ mỉ, không có một tiếng động nào từ anh được truyền tới hai người.
Tô Tiểu Lương và Anna chỉ biết dựa sát vào nhau mà quan sát những hình ảnh đau
thương rất rõ nét từ chiếc màn hình.

Phải
từ bỏ sao?

Phải
lùi bước sao?

Khóe
mắt đã ướt đẫm, Tô Tiểu Lương đưa tay lên giữ chặt miệng để ngăn không cho những
tiếng khóc thất thanh bật ra ngoài.


không phải là Anna, vì vậy cô không có quyền được khóc.

Sau một
hồi vùng vẫy không thành, cuối cùng Dương Duệ dừng lại, hình như anh đã nhận ra
điều gì đang diễn ra, anh mấp máy môi như đang nói điều gì, tiếc là ở bên này
hai người không nghe thấy gì.

Trong
làn nước mắt ngập ngụa, Tô Tiểu Lương không dám nới lỏng hàm răng đang cắn chặt
lấy môi dưới của mình, cho dù khi máu đã chảy nơi cửa miệng, cô vẫn nghiến răng
chặt hơn nữa, bởi vì, cô sợ trong một giây sơ sẩy nào đó, cô sẽ buột miệng nói
ra câu buông tay mất.

Sự việc
đã đến bước này, cho dù cô có cam lòng từ bỏ mọi vỏ bọc bảo vệ bên ngoài để mà
tháo chạy, thì rốt cuộc Dương Duệ có thể chịu đựng được hay không chính cô cũng
không thể nào tưởng tượng ra được.

Nếu
có thể cùng sống cùng chết, có lẽ cũng được coi là viên mãn.

Suy
nghĩ này vừa thoáng lướt qua trong đầu, chợt Tô Tiểu Lương cảm thấy có ánh mắt
lạnh ngắt âm u đang chiếu về phía mình. Ngoảnh sang nhìn, thì ra là Anna. Mái
tóc dài rối bời bết trong làn nước mắt che mất nửa khuôn mặt có phần ai oán của
cô, cộng thêm ánh mắt lạnh như băng, cô cảm giác hai người như đang ngồi sám hối.
Vu Anna sớm đã day dứt dằn vặt vì những tội lỗi vướng mắc trên người, cô không
lên tiếng nói bất kỳ điều gì, Tô Tiểu Lương hiểu rõ tâm trạng thái độ đó có
nghĩa là gì: Ai oán, trách móc, thậm chí là căm hận.

Trong
giây phút này, trong con mắt của cô ấy, hành động cắn răng cắn môi của mình
chính là đẩy Dương Duệ vào con đường chết.

Cô ấy
không hiểu rằng nếu cô buông lời, thì đối với Dương Duệ, đó cũng là con đường
chết.

Căn
phòng trong ti vi đột nhiên có nhiều biến động phức tạp, Dương Duệ bị bịt miệng,
người đàn ông vừa tiêm thuốc vừa ghé vào tai anh nói thầm điều gì đó, người đàn
ông còn lại không chút do dự, kéo ống tay áo của anh lên, rút ra một con dao
sáng loáng, nhanh chóng cứa một đường sắc lẹm vào cổ tay anh, máu tươi bắt đầu
nhỏ giọt, từng giọt, từng giọt nhỏ xuống chiếc bát sứ trắng tinh đã được chuẩn
bị từ trước.

Không
biết người kia đã nói gì với Dương Duệ mà anh không hề phản kháng gì, hoặc giả,
anh hiểu rõ, dù có phản kháng cũng chẳng có ích gì, chỉ làm cho tốc độ lưu chuyển
của máu nhanh chóng hơn thôi.

Nhìn
cảnh này, mồm miệng Anna trở nên xanh lét, nhịp thở gấp gáp như thể bệnh nhân
hen suyễn đang phát bệnh. Viên vệ sỹ đứng bên cạnh nãy giờ không hề để ý vào
màn hình ti vi mà chỉ quan sát nhất cử nhất động của Anna để nhanh chóng kịp thời
khi cô phát bệnh. Tiếng thở đứt đoạn không ra hơi của Anna luẩn quẩn bên tai Tô
Tiểu Lương, đồng thời còn một thứ âm thanh khác cũng đang luẩn quẩn trong tai của
cô nữa, đó là tiếng máu chảy tí tách bên trong màn hình ti vi kia.

Nhìn
cảnh man rợ trên ti vi thì người ta có thể nhắm mắt lại, nhưng làm sao cô có thể
lẩn tránh khỏi những âm thanh đau lòng đang phát ra đây.

Một
tiếng rồi lại một tiếng nữa, những tiếng động giết chết hồn người.

Hình
thức tra tấn tàn bạo nhất thế gian, có lẽ cũng không thể bằng được thế này.

Trước
màn hình tinh thể lỏng phân giải cao này, mọi hình ảnh đều rất thật, thật như
thể diễn ra ngay trước mắt cô vậy.

Sau một
hồi hứng máu chảy, đáy chiếc bát đã được phủ kín một lớp máu đỏ tươi đặc sệt.

Màu
trắng tinh của tuyết, màu đỏ thắm yêu kiều, hai gam màu tươi sáng ấy đang kết hợp
với nhau tạo thành một bức tranh mang thứ màu u ám nặng nề, một bức tranh rùng
rợn.

Không
biết là do kiệt sức hay tuyệt vọng mà Dương Duệ vẫn im lặng nằm im bất động
trên ghế, dường như anh đang đấu tranh với nỗi sợ hãi trong chính lòng mình.

Cơn
choáng váng khiến Tô Tiểu Lương không thể nhận ra sắc mặt anh có đang tím tái
nhợt nhạt đi hay không, bàn tay đang nắm chặt lại của cô dần kiệt sức mà chầm
chậm buông ra.

Anna
khóc lên khóc xuống, mặt mũi cô tối sầm lại, nhờ có viên vệ sỹ nhanh tay đưa
thêm một liều thuốc cực mạnh nữa, cô mới dần hoàn hồn, cơ thể vẫn co rúm lại hệt
như một chú mèo con bị khinh sợ quá độ đang cuộn mình núp dưới lớp áo khoác màu
đen xám. Tin là với một người hiểu biết rộng như Dương Duệ, chắc chắn anh đã từng
nghe nói về kiểu thí ngiệm này rồi, Tô Tiểu Lương chỉ biết ngồi cầu khấn cho
anh có thể vượt qua cửa ải này. Chỉ cần anh không bị chính nỗi sợ hãi trong
lòng làm cho hoảng loạn, ý chí muốn sống vẫn còn ở trong đầu, nói không chừng vẫn
có thể may mắn thoát chết để nhìn thấy ánh sáng mặt trời.

Thế
nhưng, mỗi phút mỗi giây qua đi, lượng máu tích tụ trong chiếc bát càng nhiều
hơn, cô phát hiện ra, người không thể chịu đựng được nữa lại chính là mình!

Cho
dù có cứng rắn, có kiên cường đến mấy, không ai có thể mở to mắt để nhìn người
mình yêu đổ máu không ngừng ngay trước mắt mình, nhìn người ấy đi vào con đường
chết thật sự.

Sống
chết có nhau là một lời thề với ý nghĩa rất đẹp, thế nhưng, khi sự việc đang
bày ra trước mắt thế này, Tô Tiểu Lương chỉ muốn để Dương Duệ được tiếp tục sống.

Lần
trước khi anh liều mình cứu mạng cô ở thành phố F, cô còn nhớ rõ những suy nghĩ
của mình khi đó.


không thể nào tưởng tượng được và cũng không dám tưởng tượng đến chữ “nếu”, nếu
người đàn ông cô quen biết từ năm mười lăm tuổi không còn tồn tại trên đời này
nữa.

Cho
dù anh ấy có sống ở đâu, bên cạnh người nào đó, ít ra anh ấy vẫn còn được sống,
được sống thật tốt.

“Tôi
cầu xin cô, cô hãy rời bỏ anh ấy đi. Cô yêu anh ấy, sao cô lại nỡ nhìn anh ấy
chết?” Khóc quá nhiều khiến giọng Anna khản đặc lại, cơ thể mềm nhũn của cô ấy
trườn xuống khỏi ghế sô pha, quỳ xuống bên cạnh Tô Tiểu Lương:

“Tôi
biết có thể cô vẫn đang uất hận chuyện sáu năm trước tại sao anh ấy rời bỏ cô,
tất cả đều là lỗi của tôi. Nếu cô không thể quên được chuyện đó, thì cô muốn
làm gì với tôi cũng được, muốn lấy mạng tôi cũng được, nhưng tôi cầu xin cô,
hãy cứu anh ấy! Nếu anh ấy chết, tôi tin là cô cũng đau… đau đớn không muốn sống
nữa, cả đời này rồi cô cũng không bao giờ sống yên ổn, không phải sao?”

Một
chữ “cứu” đang muốn đè nát Tô Tiểu Lương.

Không
thể trách Anna nói năng quá thẳng thừng, bởi vì Tô Tiểu Lương biết, chính bản
thân cô đã sắp sụp đổ đến nơi rồi.

Thật
sự, bản thân cô đang đứng trước ranh giới của sự sụp đổ rồi sao?

Mùi
máu tươi nơi cửa miệng càng lúc càng nồng đậm, nước mắt đã cạn, cô nhìn vào màn
hình hiển thị, từng giọt, từng giọt máu nối tiếp nhau nhỏ xuống, những tia máu
li ti bắn tung tóe ra xung quanh.

Dương
Duệ, Dương Duệ…

Phải
dũng cảm lắm cô mới gọi được cái tên thân thương mà thường ngày mình vẫn gọi
này, trong giờ phút này, tất cả những gì anh có thể cảm nhận được liệu có phải
cảm giác sợ hãi và tuyệt vọng không?

Hoặc
có lẽ, anh vẫn không hề tuyệt vọng, chính bản thân cô mới là người đã tuyệt vọng.

Trái
tim cô như đã chết.

Đến
giây phút này cô mới hiểu ra, trước đây cô từng cho rằng trái tim mình đang chết
dần đi là sai lầm. Thực ra điều đó phải được nhận định là trái tim vẫn còn tồn
tại hi vọng, đang chờ đợi có tia sáng chiếu rọi vào, khi đó trái tim sẽ có thể
dần dần hồi phục. Còn trái tim đã chết thực sự là chuyện xảy ra trong chớp mắt,
vào những giây phút này, khi mọi thứ trong trái tim đã trở nên trống rỗng, mãi
mãi không còn hi vọng, không còn mong đợi gì nữa.

Tiếng
khóc lóc cầu xin vẫn réo rắt bên tai, nhưng Tô Tiểu Lương không nghe vào bất kỳ
câu nào nữa, cô như đang đứng trong môi trường chân không tuyệt đối.

Nhìn
lần cuối cùng vào cảnh máu me buốt mắt, cô đứng lên, mặt lạnh như băng quay
sang nhìn viên vệ sỹ, cô nói:

“Gọi
điện thoại để tất cả kết thúc đi.”

Có lẽ
đã sớm dự liệu được trước sau gì cô cũng sẽ khuất phục, viên vệ sỹ hoàn toàn
không tỏ ra có chút bất ngờ nào, thản nhiên rút điện thoại ra.

Anna
thì ngược lại, cô tỏ ra khá kinh ngạc, từ dưới sàn nhà, cô ngẩng đầu lên, cảm
nhận được những lời Tô Tiểu Lương vừa nói rất thật, rất rõ ràng.

Khi
có phản ứng trở lại, cô biết không phải mình đang nằm mơ, cũng không phải đang
gặp ảo giác, nước mắt ngắn nước mắt dài vẫn tiếp tục trào ra, cô nghẹn ngào
nói: “Cảm ơn cô, cảm ơn…”

Chiếc
điện thoại đã kết nối thành công được đưa tới trước mặt Tô Tiểu Lương, cô nhận
lấy, lạnh lùng nói: “Tôi từ bỏ, đề nghị ông thả anh ấy ra.”

“Sẽ
không nuốt lời chứ?”

“Cái
gì ông cũng có thể điều khiển được thì còn sợ tôi nuốt lời sao?”

“Nếu
Dương Duệ không đồng ý chia tay với cô, từ chối không trở về Úc với chúng tôi…”

“Cho
tôi thời gian một tuần, tôi bảo đảm sẽ cắt đứt mọi suy nghĩ về tôi trong đầu
anh ấy.”

“Một
tuần…” Vu Chấn nhắc lại trong một chất giọng trầm trầm, không biết ông ta cảm
thấy một tuần là khoảng thời gian quá dài hay quá ngắn nữa. “Cô định làm gì để
cắt đứt mọi suy nghĩ về cô trong đầu nó? Tô tiểu thư, cô là một cô gái rất
thông minh, chắc cô không định nói với nó là cô…”

“Đương
nhiên tôi sẽ không nói với anh ấy là tôi bị ép buộc, bởi vì tôi còn muốn anh ấy
được tiếp tục sống thật tốt. Còn như làm thế nào thì đó là việc của tôi.”

“Được,
tôi cho cô thời gian một tuần. Sau một tuần, nếu Dương Duệ không ngoan ngoãn
theo chúng tôi trở về Úc, thì coi như cô mất luôn thằng nhóc Tô Tiểu Lãng. Tôi
biết cô không sợ chết, nhưng tôi nghĩ chắc cô cũng muốn Tô Tiểu Lãng được sống
tiếp chứ, mặc dù nói nó là em trai cô nhưng cũng là đứa con do một tay cô nuôi
dưỡng. Không có người phụ nữ nào nỡ đưa con mình vào chỗ chết phải không?”

Nói đến
đây, tất cả mọi lời nói uy hiếp, đe dọa đối với Tô Tiểu Lương đều trở thành thứ
thuốc gây mê.

Nắm
chặt chiếc điện thoại trong tay, cô lãnh đạm nói:

“Với
một đối thủ mạnh như ông, tôi sẽ không ngu ngốc mà mắc sai lầm đâu. Có điều,
tôi có một yêu cầu.”

“Cô
muốn nói điều kiện với tôi?” Vu Chấn tỏ ra khó chịu, cao giọng nói: “Nói đi,
yêu cầu gì?”

“Ông
vốn định để anh ấy tiếp quản SUA phải không? Yêu cầu của tôi là câu nói này
thành hiện thực.”

“Điều
đó là đương nhiên, vốn dĩ Dương Duệ rất xuất sắc mà.”

“Nói
lời giữ lời đấy, tạm biệt.”

Không
chút do dự, Tô Tiểu Lương tắt điện thoại, cô đưa ánh mắt u tối sang nhìn Anna:

“Vu
tiểu thư, tôi muốn nói chuyện với cô.”

“Được.”

Nhìn
người trong màn hình đang băng bó cầm máu cho Dương Duệ, Vu Anna cảm động hết sức,
vội vàng trả lời đồng ý.

Đờ đẫn
đi ra khỏi cửa, Tô Tiểu Lương quyết không nhìn vào màn hình một lần nào nữa, cô
sợ rằng chỉ cần mình quay đầu lại, cô sẽ lập tức chìm vào biển khổ đau do hối hận
mất.

Biển
khổ vô biên, biết nơi nào là bờ?

Dưới
ánh đèn sáng trắng như tuyết, hai khuôn mặt u sầu lặng lẽ đứng bên nhau, một
người nước mắt vẫn tuôn không ngừng, một người hai hốc mắt thâm sì. Dùng răng cắn
môi thật chặt, Vu Anna không dám ngồi đối diện trước Tô Tiểu Lương, ánh mắt cúi
gằm mặt xuống ngực.

Trong
phút này, giây này, trong tình cảnh này, nơi chốn này, cô không biết mình nên
nói gì để có thể biểu đạt được tâm trạng rối ren phức tạp trong lòng mình. Bản
thân cô vốn muốn tác thành cho Dương Duệ và Tô Tiểu Lương, nhưng cuối cùng, lại
vẫn là người khác tác thành cho bản thân mình, trời đất có thể chứng giám, sự
hoan hỉ nếu có của cô sớm đã bị vùi dập trong đau thương.

Thậm
chí cô còn cảm thấy, nếu Tô Tiểu Lương lên tiếng đòi hỏi cái gì để bù đắp thì tốt
biết bao, ít nhất bản thân cô còn có thể cảm thấy được yên lòng phần nào.

“Dạo
gần đây, có một lần Dương Duệ đến tìm gặp riêng cô phải không?” Tô Tiểu Lương
lên tiếng, giọng điệu thanh trầm của cô tựa như một dòng nước lạnh buốt thấm
sâu vào trong xương tủy.

“Đúng,
anh ấy…”

“Anh ấy
nói anh ấy muốn có một đứa con, nhưng cả đời này cô không thể sinh con, vì vậy
cuộc hôn nhân như vậy là không được viên mãn vẹn toàn, anh ấy hi vọng cô chủ động
từ bỏ, và khuyên ba cô hãy bỏ qua nữa, đúng không? Còn nữa, thậm chí anh ấy còn
nhẫn tâm nói, trước đây khi cô nhắc đến chuyện muốn có con, nhưng anh ấy đã từ
chối, kỳ thực đây chính là một nước cờ anh ấy đã tính toán từ lâu, bởi vì dù uy
quyền của ba cô có hùng mạnh đến mấy, ông cũng không thể thay đổi sự thật này.”

Liếc
nhìn thấy Anna đang run lên cầm cập, Tô Tiểu Lương biết mình đã đoán đúng.

Đêm
hôm đó, Dương Duệ vô duyên vô cớ nói muốn có con, thực ra người thông minh như
cô sớm đã nghĩ ra chuyện này, chỉ là không nói ra thôi. Giả sử tất cả đều tiếp
tục diễn biến theo những gì họ đã dự định, thì không bao giờ cô nói ra chuyện
này đâu.

Bỗng
nhiên đòi chia tay, đương nhiên Dương Duệ sẽ không thể chấp nhận, vì vậy Tô Tiểu
Lương phải tìm một lý do.

Đồng
thời, lý do này phải đủ sắc, đủ mạnh. Chỉ có như vậy, Dương Duệ mới tin là cô
thật sự nhẫn tâm.

“Tôi
có thể ôm cô không?”

Anna
đứng lên, tư duy đầu óc cô vẫn còn rất rối loạn, duy chỉ có một điều cô có thể
nhận định.

Đó
là, người yêu Dương Duệ nhất tuyệt đối không phải là bản thân cô, mà là người
con gái mạnh mẽ đáng ngưỡng mộ đang đứng trước mặt cô đây.

Yêu đến
mức cam tâm tình nguyện buông tay, ai có thể nói tình yêu này không mãnh liệt bằng
việc sống chết cùng nhau?

Tô Tiểu
Lương không trả lời, chỉ dang rộng cánh tay, ánh mắt mềm mại như tơ, sợi nào sợi
nấy đều rất lạnh.

Ôm chặt
người phụ nữ cũng gầy còm không kém gì mình, Anna gục đầu vào mái tóc thơm ngát
của Tô Tiểu Lương, nghẹn ngào nói: “Tiểu Lương, tôi sẽ không bao giờ quên cô,
ngày nào tôi cũng cầu xin thượng đế phù hộ cho cô được vui vẻ và bình an. Cô nhớ
phải sống thật hạnh phúc, cô có hạnh phúc, tôi mới có thể yên lòng, Dương Duệ mới
có thể được hạnh phúc. Nếu như cô không hạnh phúc, Dương Duệ mãi mãi không bao
giờ được hạnh phúc đâu.”

Tô Tiểu
Lương vuốt ve mái tóc Anna như một người chị vỗ về em gái, mặc dù không biết hạnh
phúc của mình ở phương trời nào, cô vẫn dịu dàng nói: “Anna, hãy đồng ý với
tôi, hãy yêu anh ấy thật nhiều. Tạm biệt.”

Quả
quyết lùi ra khỏi cái ôm ấm áp mà đầy kỳ quái này, Tô Tiểu Lương nhìn lại Anna
một lần nữa.

Sau
cái nhìn này, đến chết cũng không gặp lại nữa.

Ba giờ
sáng, Tô Tiểu Lương trở về nhà.

Trời
đen ngòm như vừa được đổ mực, từng cơn gió lạnh cười cợt táp vào mặt cô, buộc
chặt dây áo khoác vào người hơn nữa, để gió không còn chỗ chui vào để cơ thể cô
đỡ được chút nào cái rét cắt da cắt thịt.

Hai
chân lảo đảo bước từng bước, từng bước, khi cô xuất hiện trước ngưỡng cửa trong
trạng thái mặt cắt không một giọt máu, Hạ Thần và Tô Tiểu Lãng vẫn đang ngồi
ngoài phòng khách chờ đợi.

“Tiểu
Lương, Dương Duệ thế nào rồi?”

Nhìn
ánh mắt đờ đẫn, đôi môi thâm tím lại của cô, Hạ Thần vội vàng cởi chiếc áo
khoác màu tím than của mình ra, khoác lên người cô, rồi lại ngoái ra ngoài cửa
nhìn xung quanh.

Tô Tiểu
Lãng chạy vào trong bếp, bưng ra một bát canh nóng, vừa bưng vừa đặt nhẹ lên
bàn tay đang cứng đờ của cô: “Chị, uống hết bát canh này đi rồi nói.”

“Không
có gì để nói cả.” Đặt bát canh lên mặt kính của chiếc bàn, Tô Tiểu Lương đứng
lên, lãnh đạm nói:

“Chị
cần đi ngủ một giấc, đừng làm phiền chị.”

“Rốt
cuộc…”

Tô Tiểu
Lãng vẫn muốn hỏi thêm, nhưng Hạ Thần kéo cậu lại.

Đứng
nhìn Tô Tiểu Lương bước từng bước vào trong phòng mình, hai người đều nhận thấy
chắc chắn đã xảy ra chuyện gì đó nghiêm trọng rồi.

“Kể cả
ngày em gặp chị ấy trong bệnh viện sáu năm trước, chưa bao giờ em thấy thần
thái chị ấy bị như thế này.”

“Chẳng
lẽ là Dương Duệ…”

Hạ Thần
không dám nói tiếp, cũng giống như Tô Tiểu Lương không dám tưởng tượng nếu
Dương Duệ không còn tồn tại ở trên đời này, thì anh cũng không dám đoán hay
không dám nghĩ tới nếu Dương Duệ có xảy ra chuyện gì bất trắc, thì Tô Tiểu
Lương sẽ thế nào. Cho dù cô ấy là cô gái trong lòng anh vốn mến mộ, nhưng anh
hiểu rõ tình yêu tưởng như đã phải từ bỏ nhưng không thể mất đi rồi lại quay trở
lại của họ. Tình yêu có thể vượt qua bao nhiêu sóng gió, trắc trở như vậy, nếu
có thể đạt tới thành quả cuối cùng, chính là điều đẹp đẽ và đáng mừng nhất
trong đời. Hai người đang ngẩn ngơ đứng nhìn nhau không biết phải làm sao, đúng
lúc này, cánh cửa phòng Tô Tiểu Lương lại mở ra.

Cô đã
thay bộ áo khoác ngoài bằng một chiếc áo len cao cổ màu trắng xám, dưới ánh
đèn, bóng người gầy gò của cô trải xuống dài thật dài.

Mặt vẫn
lạnh tanh như băng, cô đưa mắt nhìn Hạ Thần nói: “Có thể vào phòng em nói chuyện
được không?”

“Đương
nhiên là được.”

Hạ Thần
vội vàng đi vào trong, trước khi đóng cửa, anh ngoảnh đầu lại, dành cho Tô Tiểu
Lãng một ánh mắt động viên.

Chính
giữa căn phòng treo một bóng đèn hoa văn bình bông sen, đây là lần đầu tiên Hạ
Thần vào phòng ngủ của Tô Tiểu Lương. Cô đang ngồi bên thành giường, ánh mắt
chăm chăm nhìn xuống mặt đất, bức tường phản chiếu gương mặt nghiêng nghiêng của
cô, từng đường từng nét đều hết sức tinh tế, mà cũng mang mấy phần rắn rỏi. Dường
như, trước khi mở lòng để thổ lộ tâm tình, mỗi người đều cần một khoảng thời
gian khá lâu để lấy tinh thần, vì vậy, Hạ Thần cũng hết sức kiên nhẫn chờ đợi,
và chờ đợi.

Bỗng
nhiên, Tô Tiểu Lương ngẩng đầu lên, trên nét mặt kinh hoàng như không còn một
giọt máu của cô xuất hiện hai chấm hồng nhàn nhạt, cô nói: “Hạ Thần, đính hôn với
em đi.”

“Hả?”
Hạ Thần không thể ngăn không cho tiếng cảm thán đầy kinh ngạc kia bật ra khỏi
miệng, ánh mắt anh bỗng sáng lên, rồi lại nhanh chóng thu trở lại trạng thái
bình thản vốn có của anh.

“Xin
lỗi, anh… Tiểu Lương, anh tưởng em tìm anh là để kể về chuyện vừa xảy ra trong
đêm nay…”

“Em
nói nghiêm túc đấy.” Tô Tiểu Lương vẫn ngước mắt nhìn anh, vẻ u sầu toát ra từ
toàn bộ con người cô, hệt như khí trời đầu đông ảm đạm bên ngoài cửa sổ kia.

Trái
tim bắt đầu loạn nhịp, đây là lần đầu tiên Hạ Thần cảm thấy khả năng giữ bình
tĩnh và chế ngự bản thân của mình không phát huy được hiệu quả. Thậm chí, đầu
óc anh cũng đang văng vẳng lên những tiếng kêu dữ dội, chúng tạo thành một mớ hỗn
độn không biết thế nào. Thực sự anh có si mê cô, nghe được những lời này nếu
nói là anh không gặp chút khó khăn nào trong việc kìm hãm nỗi vui mừng đầy kinh
ngạc của mình thì là đang lừa mình và lừa người, nhưng câu hỏi đặt ra là, anh
không chỉ biết đến sự tồn tại của Dương Duệ, mà ở một mức độ nào đó, anh còn là
nhân chứng cho tình yêu đầy trắc trở của họ.

Nghĩ
đi nghĩ lại, anh cảm thấy tuyệt đối không được tư duy theo đường thẳng như vậy,
cảm giác mách bảo anh rằng, chắc chắn có chuyện gì đó rất nghiêm trọng đã xảy
ra.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.