Chương 05: Chỉ cần em bình an vô sự - P3

Năm
giờ sáng tại thành phố Z, tiếng cây lá xào xạc trong không gian tĩnh lặng mang
đến cảm giác lạnh lẽo khó diễn tả bằng lời. Những bóng đèn tờ mờ rầu rĩ đứng một
thân một mình hai bên đường, những cột đèn loang lổ phía dưới dường như đã mệt
mỏi rã rời. Trước mắt là màn đêm tối tăm tưởng như vô tận, dường như không thể
nào xuyên thấu qua nó, bên trong đó, một con mãnh thú đang há to cái miệng đầy
máu me chầu chực, đang nhe răng giơ vuốt như muốn ngấu nghiến cắn xé con người.

Người
ta đều bảo thu không về đến phương Nam, vừa xuống khỏi taxi, Dương Duệ chỉ cảm
thấy một luồng không khí se lạnh mà vắng lặng đầy chất thu xâm chiếm cõi lòng.

Đứng
trơ trọi một mình giữa phố phường, bỗng có chút hoang mang làm rối lòng anh,
trái tim anh cũng tối tăm như màn đêm hiện tại.

Chạy
xe một mạch 3 giờ đồng hồ, đến người lái taxi cũng đã mệt mỏi ngáp lên ngáp xuống,
còn anh thì vẫn tỉnh táo như ngồi trong trời băng đất tuyết.

“Tổng
giám đốc Dương, cậu đợi chưa lâu chứ? Nào, về khách sạn trước đã, tôi đã đặt một
phòng cho cậu rồi”. Một chiếc taxi màu xanh chầm chậm tiến tới rồi đỗ lại, Trịnh
Phàn đẩy cửa xuống xe.

“Tình
hình thế nào rồi?” Cùng với ánh mắt sâu thẳm như đại dương, giọng điệu trầm xuống
hết mức để che giấu nỗi xúc động đến khàn cả tiếng, Dương Duệ phát hiện ra sắc
mặt Trịnh Phàn trắng bệch, chốc chốc lại nhíu chặt lông mày, trên mũi còn một lớp
mồ hôi li ti che phủ, rõ ràng cơn đau dạ dày vẫn đang hành hạ anh ta dữ dội:
“Tôi đã nhờ bạn bè liên lạc với phó cục trưởng cục cảnh sát thành phố Z này rồi,
nhưng trước mắt họ vẫn chưa tìm được ra chỗ trú ẩn của Cừu Đại Hải”.

“Thế
có nhắn tin lại không?”

“Tôi
nhắn rồi, tôi nhắn lại là Tổng giám đốc của chúng tôi đang trên đường tới đây,
nhất định sẽ giải quyết vấn đề. Nhưng không thấy ông ta nhắn lại nữa”.

Mày
chau lại, đôi lông mi dày rậm trên khuôn mặt sâu lắng đang suy nghĩ của anh
trĩu xuống thành hình vòng cung đen sẫm.

“Nhắn
vào điện thoại Tiểu Lương một tin nhắn, nói là tôi đã đến và có phương án hay
hơn là thanh toán lại 500 vạn đồng”.

“Phương
án tốt hơn?” Vội vàng bấm bàn phím gửi tin nhắn đi, Trịnh Phàn nghĩ mãi không
ra trước mắt còn cách nào hay hơn nữa.

“Cảnh
Trình không phải là công ty cơ khí sao? Chỉ cần ông ta bảo đảm an toàn cho cô
nhóc thì tôi có thể bảo đảm Cảnh Trình sẽ hồi sinh”.

Dương
Duệ vô ý gọi Tô Tiểu Lương bằng cách gọi quá thân thuộc làm Trịnh Phàn ngớ người,
thẫn thờ quay sang nhìn người đàn ông đang ngồi cạnh mình.

Anh
ta và cô ấy, nhất định họ đã có một quãng thời gian kỷ niệm khắc cốt ghi tâm
không thể nào quên?

Điềm
nhiên nói sẽ giúp Cảnh Trình hồi sinh dễ dàng vậy, rốt cuộc anh ta là thần
thánh phương nào?

Trịnh
Phàn là con người thực tế nhưng không truy hỏi tiếp, chỉ giữ im nỗi bất an và
khiếp sợ trong lòng, có một nỗi hoang mang đang lẳng lặng lớn dần lên.

Tin
nhắn gửi đi rồi nhưng mãi không thấy hồi âm, vội vàng đánh răng, uống hai tách
cà phê mà chẳng thấy ngon miệng, nhờ có Trịnh Phàn thuyết phục, Dương Duệ cũng
nằm xuống sofa chợp mắt một lúc. Chờ đợi quả thực là sự giày vò trong nỗi đau
khổ. Hai người đàn ông bụng đầy lo âu lặng ngồi nghe tiếng gió rít ngoài cửa sổ,
giờ đây cả hai cùng cảm thấy từng giây từng phút đều đau đớn như đang bị tra tấn
dã man. Bầu trời dần sáng rõ lên, hơn 7 giờ, điện thoại của Trịnh Phàn vẫn
không có động tĩnh gì. Sốt ruột không chịu được, anh ta liền gọi cho phía cảnh
sát, câu trả lời vẫn là đang tìm kiếm, chưa có thông tin đích xác.

Phía
Nam của thành phố Z giáp biển, nhưng bốn bề đều dựa vào núi, rừng sâu thăm thẳm,
chốn này có quá nhiều nơi để ẩn nấp. Nếu Cừu Đại Hải đã có ý trốn tránh thì có
muốn tìm ra ngay lập tức quả thật là rất khó. Chờ đợi mòn mỏi hết gần buổi
sáng, đến gần 10 giờ, khi sự kiên nhẫn của cả hai tưởng như không thể chịu đựng
được nữa thì điện thoại của Trịnh Phàn báo có tin nhắn tới, là tin nhắn từ một
số nặc danh.

“Phương
án hay hơn là thế nào?”

Đôi
lông mày đậm hơi chau lại. Dương Duệ cầm lấy điện thoại, vừa gấp gáp vừa điềm
tĩnh ấn bàn phím nhắn lại một câu:

“Nếu
ông đảm bảo an toàn tuyệt đối cho cô ấy, tôi có thể đảm bảo Cảnh Trình sẽ cải tử
hoàn sinh”.

“Dựa
vào cái gì tôi phải tin?”

“Trả
lời thế nào đây?” Cho dù Dương Duệ thật sự có biện pháp và khả năng cứu lại Cảnh
Trình thì Trịnh Phàn cũng không thể nghĩ ra được làm thế nào để Cừu Đại Hải tin
tưởng anh ta.

Khuôn
mặt sau một đêm không ngủ của Dương Duệ căng như dây đàn, đôi môi có vẻ nhợt nhạt
của anh hơi cong lên, tay phải kẹp điếu thuốc đã cháy gần đến đầu lọc mà vẫn chưa
vứt đi, đáy mắt tối đen như mực, hoàn toàn không thể nhận định được anh đang
nghĩ gì trong lúc này. Hầm hầm đưa điếu thuốc lên hít vào một hơi, dụi tắt,
cùng khuôn mặt mờ nhạt sau làn khói xanh đen, anh cầm lấy điện thoại, thuần thục
ấn ra ba chữ ái latinh:

“SUA

Chờ
tin nhắn, tôi muốn gặp cậu”.

Thở
dài, Dương Duệ ngả người ra sau, mệt mỏi ngã nhào xuống ghế sofa.

Chỉ cần
Cừu Đại Hải đồng ý gặp mặt, anh tin mình nhất định sẽ cứu được Tô Tiểu Lương, bất
kể là dùng cách nào.

Bến
đò Viễn Hàng.

Mây
đen cuồn cuộn như sóng nước dưới sông, không khí ẩm ướt mốc meo lẫn với mùi
tanh nồng nặc, một đống đồ linh tinh chồng chồng chất chất làm cho những tia
sáng ảm đạm đáng thương nơi đây không còn chỗ để len vào nữa. Trong một góc tối
tăm đâu đó phát ra những tiếng thở thật nặng nề, Tô Tiểu Lương bị băng dính bít
quanh miệng, đôi mắt cô mở trừng trừng, ngoài mấy tia sáng lờ mờ lọt được qua
khe hở nhỏ nhoi ra cô không nhìn thấy gì khác. Tay chân bị trói chặt, đến trở
mình còn khó chứ đừng nói đến tính chuyện tự tìm đường thoát thân.

Trong
cơn nửa tỉnh nửa mê, Tô Tiểu Lương đã nghĩ rất nhiều, nghĩ về quãng thời gian
được ở bên Dương Duệ trong quá khứ, về Tô Tiểu Lãng, về phụ mẫu đã đi về nơi xa
của mình..., thậm chí cô cũng đã nghĩ đến cái chết. Nếu nói không thấy sợ chút
nào thì quả là giả dối. Thế nhưng, bản lĩnh kiên cường sớm đã ngấm vào tận
xương tủy buộc cô phải không ngừng động viên bản thân, xác định là không còn
con đường sống nữa.

“Tách”
Nghe nhe tiếng phím điện thoại kêu, bỗng có ánh đèn bật sáng trong căn phòng.
Nheo mắt lại để thích ứng với ánh sáng đột ngột, Tô Tiểu Lương nhận ra nơi này
trông giống như một nhà kho gửi đồ, nhưng có điều, hình như vì bị bỏ hoang lâu
rồi nên bên trong chất chồng rất nhiều đồ đạc linh tinh lộn xộn. Cùng với tiếng
bước chân ngày một gần lại, trái tim cô cũng đập càng lúc càng gấp, nhịp thở vốn
đã khó khăn giờ lại càng nặng nề hơn nữa.

Cừu Đại
Hải cuối cùng cũng xuất đầu lộ diện, chiếc áo mưa ướt nhoẹt vẫn còn đọng bao
nhiêu là nước mưa, ông ta cúi xuống xé mảnh băng dính trên miệng Tô Tiểu Lương
ra, cùng đôi lông mày sắc như dao, cất giọng ồm ồm hỏi:

“Dương
Duệ là cấp trên của cô phải không?”

“Đúng”

Trong
tình thế như cá nằm trên thớt, Tô Tiểu Lương đương nhiên không thể ngớ ngẩn đến
nỗi không hợp tác với hắn. Thế nhưng, nghe đến cái tên Dương Duệ bỗng sống mũi
cô cay xè, muốn bật khóc.

Có trời
làm chứng, bị nhốt ở gian phòng hoang tàn như cái lò mổ này lâu như vậy rồi
nhưng cô vẫn dằn lòng chưa nghĩ tới chuyện khóc lóc lần nào, nhưng hiện tại...

“Anh
ta nói anh ta có thể giúp Cảnh Trình cải tử hoàn sinh, cô có tin không?”

“Tôi
tin”.

“Tại
sao?”

“Bởi
vì anh ấy là Dương Duệ, là Dương Duệ mà tôi đã biết từ thuở thiếu thời”.

Có lẽ
trong tiềm thức của mình, cô vẫn luôn luôn tin tưởng anh, ngay cả khi anh đã bỏ
đi thật xa bên kia bờ đại dương...

Cơ sở
của niềm tin này chính là sự hiểu biết về nhau quá rõ, và cũng chính là tình
yêu say đắm có bị cắt cũng không bao giờ đứt.

Nửa
giờ sau, Dương Duệ nhận được tin nhắn của Cừu Đại Hải:

“10h30,
nhà máy Cảnh Trình, tôi đợi cậu. Đừng có giở trò, không thì đừng hòng nhìn lại
xác cô ta”.

Lúc
này ở Bắc Kinh đang là 5h40 phút. Chỉ mấy tiếng đồng hồ chờ đợi thôi mà tưởng
như một cuộc chiến đấu khốc liệt triền miên hết ngày này qua ngày khác, đang đọa
đầy, hành hạ ý chí của hai người đàn ông. Gần 8 giờ, phó cục trưởng cục cảnh
sát Lý Đào đích thân dẫn thuộc hạ đến khách sạn gặp Dương Duệ. Sau khi nghiên cứu
qua sơ đồ bố trí của nhà máy Cảnh Trình, cùng với sự quyết liệt của Dương Duệ,
cuối cùng Lý Đào đồng ý phía cảnh sát bọn họ sẽ không manh động vội, trừ khi
tình hình nguy nan đến mức ngoài tầm kiểm soát.

9h40,
ba chiếc ô tô lần lượt rời khỏi khách sạn.

10h20,
Dương Duệ cùng Trịnh Phàn đi trước dẫn đầu đến nhà máy Cảnh Trình.

10h26,
Cừu Đại Hải gửi tin nhắn nói ông ta đang ở tòa nhà văn phòng bỏ hoang từ lâu.

Trong
bầu không khí nặng nề oi bức, thoáng có cơn gió mát lành thổi qua, bầu trời màu
chì bắt đầu rải những hạt mưa đầu tiên xuống mặt đất, tiếng mưa lộp độp, lộp độp
góp phần điểm xuyết cho sự yên ắng như bãi tha ma của công trường này. Vốn đã
xem trước bản đồ bố trí nhà máy, Dương Duệ liền dẫn Trịnh Phàn băng qua mấy con
đường lầy lội, cuối cùng cũng tới tòa nhà văn phòng mà Cừu Đại Hải nói đến. Ngẩng
đầu lên nhìn, ngôi nhà hoang tàn thảm hại này chỉ có ba tầng, tất cả cửa sổ
trên tầng thượng đã không còn kính nữa, những cánh cửa mở toang xuyên vào đêm
đen thăm thẳm. Nhìn tứ phía xung quanh không hề thấy một bóng người, khi Dương
Duệ và Trịnh Phàn quay sang nhìn nhau, bất chợt có một chùm ánh sáng mạnh rọi
xuống từ trên tầng thượng. Chùm ánh sáng trắng chói lóa đặc biệt kích ứng mắt
trong đêm tối tăm như thế này, giơ tay lên che mắt, nhìn theo hướng ánh sáng
phát ra, Dương Duệ nhanh chóng nhận ra có bóng đen đứng trên tầng thượng.

Chỉ mấy
giây sau, đèn đóm trên tầng thượng lần lượt sáng hết, bóng đen đó chính là Cừu
Đại Hải.

Vứt
chiếc ô trên tay xuống, Dương Duệ chạy lại gần, ngẩng đầu gọi to: “Cừu tiên
sinh, tôi là Dương Duệ, hãy cho tôi gặp cô ấy”.

“Được!”
Đáp lại một câu hết sức dứt khoát và ngắn gọn, đứng sau ô cửa sổ, Cừu Đại Hải
quay lại kéo một người lại gần, rồi lấy đèn pin soi vào mặt người ấy.

Trong
làn nước mưa mờ ảo, với cặp kính đọng đầy hơi nước, khi Trịnh Phàn vẫn chưa thể
nhận ra điều gì thì Dương Duệ đứng bên cạnh đã gầm lên:

“Có ý
gì?”

Tiếng
gào chứa đầy căm phẫn và dữ tợn làm Trịnh Phàn sợ chết khiếp, vội vàng lau lại
mắt kính, phải thế mới nhìn kỹ được. Tô Tiểu Lương bị bịt kín miệng đang đứng
trước khung cửa sổ hướng về phía hai người họ, không nhìn rõ biểu cảm của cô
như thế nào nhưng rõ ràng trước ngực và bên hông cô có quấn một vài vật gì đó
hình ống. Trong nháy mắt, trái tim Trịnh Phàn lập tức như đứng trước bờ vực thẳm,
anh ta đã hiểu tại sao Dương Duệ lại gầm lên dữ tợn như vậy, bởi vì những thứ
hình ống kia không phải là cái gì khác mà chính là thuốc nổ tự chế.

Lửa
đang cháy nghi ngút trong đôi mắt sâu thẳm âm u như màn đêm của Dương Duệ, đứng
dưới mưa đêm, anh chỉ cảm thấy bản thân sắp ngạt thở.

Cảnh
tượng này đủ để dồn con người xưa nay vốn điềm tĩnh trước mọi sự như anh phải gục
ngã.

Khi
biết Dương Duệ đến, Tô Tiểu Lương muốn được gặp anh hơn bất kỳ lúc nào. Sự có mặt
của anh giúp cô an tâm và càng có thêm dũng khí. Nhưng đến khi bị quấn thuốc nổ
trên người cô lại không mong muốn anh xuất hiện. Lỡ có xảy ra chuyện đổ máu bất
trắc gì thì cô nguyện làm người gánh chịu kết cục chết chóc đó, tuyệt đối không
thể để Dương Duệ rơi một giọt máu. Trước kia một mực không dám thừa nhận, kiên
quyết trốn tránh, nhưng đến giờ phút này cô phải nhìn trấu trái tim mình.

Đã bắt
đầu từ rất lâu, rất lâu rồi trong quá khứ, trong trái tim vừa cứng rắn vừa yếu
mềm của mình đã có hình bóng một cậu bạn đẹp trai tài giỏi cư ngụ. Sự dịu dàng,
những lời trách mắng, nụ cười và nỗi buồn, thậm chí cả sự ra đi và phản bội của
anh ấy, tất cả đều đã hòa chung làm một cùng với dòng máu trong cơ thể cô, khó
mà phân tích ra được. Cho dù sáu năm trời chầm chậm trôi qua, cho dù lý trí
luôn luôn nhắc nhở phải đề cao cảnh giác, phòng ngự thật chặt nhưng sự quay trở
lại đột ngột của anh đã làm trái tim cô xáo trộn từ lâu, làm dậy lên từng con
sóng lòng chất chứa từ rất lâu rồi.

Cây
anh đào ra hoa màu đỏ, cây chuối tây ra quả màu xanh, tuổi xuân trôi đi lặng lẽ
như dòng nước chảy, anh vẫn là người cô thương yêu duy nhất trên đời.

Trong
tư thế bị trói chặt, Tô Tiểu Lương nhìn xuống bóng hình đang đứng dưới mưa, từng
giọt từng giọt nước mắt nóng hổi bắt đầu tuôn trào, tất cả mọi tư duy trong cô
đều ngưng lại, chỉ duy nhất trái tim cô đang liên tục kêu gào:

Dương
Duệ, Dương Duệ...

“Tôi
chỉ muốn xác nhận cậu thực sự có khả năng giúp Cảnh Trình cải tử hoàn sinh hay
không. Dương tiên sinh, nếu không phải vì các anh báo cảnh sát thì tôi đã không
làm thế này!”

Ánh
đèn pin liên tục chiếu xuống người Dương Duệ, Cừu Đại Hải cũng trừng mắt nhìn
Dương Duệ, như thể muốn nhìn rõ xem rốt cuộc anh ta có mang biện pháp cứu Cảnh
Trình nào trên người không.

Cơn
mưa to ập xuống, đưa tay lên gạt dòng nước mưa trên mặt, ánh mắt dừng lại trên
người Tô Tiểu Lương, Dương Duệ hít thở sâu, bình tĩnh nói:

“Ông
bảo đảm không làm tổn thương cô ấy thì tôi sẽ làm được! Nhưng ông không hề có
thành ý!”

“Thành
ý?” Cừu Đại Hải cười nhạt, lên tiếng châm biếm: “Nếu báo cảnh sát được gọi là
thành ý của các anh thì chỗ thuốc nổ này được tính là gì? Nhưng tôi có thể nói
cho các người biết, chỉ cần tôi châm lửa đốt chỗ thuốc nổ trên người cô ấy, đừng
có nói một mình cô ta mà cả ngôi nhà này cũng sẽ nổ tung. Đến lúc đó thì đến
xác cô ta anh cũng không lượm lại được đâu. Bây giờ chúng ta có thể nói về điều
kiện không?”

“Chủ
tịch Cừu, đừng có làm liều, tất cả đều có thể thương lượng giải quyết. Nếu ông
châm thuốc nổ thì chính ông cũng không thể bảo toàn mạng sống”.

Trịnh
Phàn vừa dứt lời, Cừu Đại Hải lập tức cười như điên dại: “Tôi không phải loại
người sợ chết, đã đến nước này rồi thì còn sợ chết sao?”.

“Nói
đi, điều kiện gì?” Khoát tay ra hiệu cho Trịnh Phàn im lặng, Dương Duệ đứng bất
động cùng ánh mắt sâu thẳm, tĩnh lặng như mặt nước.

“Rất
đơn giản, lấy người đổi người!”

Ngăn
cách bởi làn nước mưa, Cừu Đại Hải không nhìn rõ biểu cảm trên nét mặt Dương Duệ,
ông ta bắt đầu giải thích đâu vào đấy: “Nếu Tô Tiểu Lương quan trọng vậy thì cậu
có thể đổi thân mình lấy cô ta. Nếu cậu thực sự có thể làm cho Cảnh Trình cải tử
hoàn sinh, chỉ cần nhìn ra kết quả tôi sẽ trả tự do cho cậu, đến lúc đó tùy cậu
xử lý tôi thế nào cũng được. Còn nếu cô ta không quan trọng đến mức như vậy thì
tôi cũng không ép, các người cứ làm theo những lời tôi đã nói, nhận lại đống
thiết bị đắt đỏ kia để gán nợ, rồi nộp thêm cho tôi 500 vạn đồng”.

Ông
ta vừa lên tiếng, Dương Duệ lập tức cảm thấy có hai cặp ánh mắt đang nhắm thẳng
vào người mình.

Một của
Trịnh Phàn đứng ngay bên cạnh, ánh mắt còn lại đến từ Tô Tiểu Lương đang đứng
sau khung cửa sổ trên tầng ba kia.

Trên
môi khẽ nhoẻn một nụ cười lãnh đạm, toàn thân đã ướt sũng, mặt Dương Duệ vẫn
không biến sắc, đồng thời mải miết nhìn về phía Tô Tiểu Lương đang lắc đầu nguầy
nguậy.

Ánh mắt
hai người gặp nhau giữa mênh mông trời đất mịt mù, hòa tan cùng từng giọt nước
mưa trong màn mưa nặng hạt, không cần nói thành lời, cả hai đều đã hiểu rõ hàm
ý trong ánh mắt mỗi người. Như thế đấy, cái nhìn nồng nàn xuất phát từ tình yêu
vào mắt nhau đã xa khỏi hai người họ lâu lắm rồi, giờ phút này nó đang được tái
hiện lại, bao nhiêu vấn vương trong lòng cả hai đều trào ra thành hàng chuỗi những
tình cảm dạt dào nồng đượm, cũng giống như cơn mưa này, từng giọt lã chã rơi lại
làm ấm lên hai trái tim vẫn luôn luôn vùng vẫy để tìm được đường đến với nhau.

Thấy
hai người không ai lên tiếng, Cừu Đại Hải đâm sốt ruột, lại quát lên: “Dương Duệ,
rốt cuộc cậu có đồng ý hay không? Đồng ý thì đi lên đây qua cầu thang giữa nhà ấy,
đến đoạn rẽ cũng có một chùm thuốc nổ giống thế này. Cậu chỉ cần đeo chúng lên
người rồi lên tầng 3, tôi sẽ thả cô ta ngay lập tức. Cậu không phải nghi ngờ
tôi có lật mặt hay không, Cừu Đại Hải tôi đây nói là làm, không bao giờ lừa người!”

“Tôi
đồng ý!” Trả lời bằng ba tiếng nhẹ nhàng nhưng vô cùng kiên định, Dương Duệ ngẩng
đầu nhìn Tô Tiểu Lương và nhoẻn một nụ cười đầm ấm dịu dàng với cô.

“Nhóc
ơi, nếu mạng sống của anh có thể đổi được sự bình an vô sự cho em thì anh không
bao giờ chùn bước”.

 

 

Báo cáo nội dung xấu