Quyển 01 - Thâm cung tự hải (Cung sâu như biển) - Chương 36. Bày trận.
Trong bóng đêm đặc quánh, cho
dù tôi có trợn trừng cả hai mắt không không thể nhìn được bất cứ thứ gì cách xa
quá năm bước, chỉ dựa vào một cái bóng lờ mờ để xác định phương hướng của người
quỳ phía trước.
"Ngươi đã suy nghĩ kĩ
chưa?" Tiếng nói phát ra trong bóng tối dường như được phủ thêm màu ma
quái, đến cả bản thân tôi cũng không thể tin được đây là âm thanh từ miệng tôi phát
ra.
"Rồi
ạ." Giọng nói ở đối diện vì hơi gấp gáp mà trở nên khàn khàn.
"Ngươi phải hiểu rằng, mặc
dù ta đã nói chắc chắn có thể cứu người ra ngoài, nhưng mọi chuyện đều không
phải là tuyệt đối, lúc nào cùng có thể xảy ra một khả năng khác, và lúc đó ngươi
có thể sẽ chết, hiểu không?” Giọng nói lạnh như băng mang theo cả sự chết chóc
vô hình, tôi cố ý gây áp lực cho đối phương. Tôi phải đảm bảo rằng kẻ đó sẽ
không lâm trận rồi lại phản bội.
"Xin nương nương yên tâm,
là nô tỳ cam tâm tình nguyện.” Câu trả lời dứt khoát giúp tôi có thể thở phào
một hơi.
"Được rồi, vậy ngươi đi
đi." Phất tay, nhìn bóng người biến mất trong màn đêm, tôi thở dài, lại vô
thức nở một nụ cười.
Mọi việc
đã được chuẩn bị sẵn sàng, chỉ thiếu gió Đông.
Hôm nay là sinh nhật của Trọng
Tôn Hoàng Gia, vẫn là không khí khắp chốn vui mừng như mọi năm. Chỉ khác biệt
là năm nay có thứ gì đó bí ẩn dường như đang được ẩn giấu, bề ngoài thì có vẻ yên
bình, chỉ sợ rằng không phải ai cũng có thể nhìn thấu sóng gió bên trong.
Sáng sớm, tôi đến Ngự hoa viên
đi dạo. Vẫn còn quá sớm nên ở đây không có ai làm phiền. Hương hoa cứ thế len lỏi
khắp nơi. Đắm chìm trong hương hoa nồng đượm, tâm hồn tôi bỗng trở nên an tĩnh
lạ thường. Đây có lẽ là sinh nhật cuối cùng tôi trải qua cùng hắn.
Nhớ lại thời gian đầu vừa mới
đến đây, tôi dùng một khúc "Thủy điệu ca đầu" của Tô Thức chúc mừng
hắn. Ngày đó tình chàng ý thiếp vẫn như còn trước mặt đây, chớp mắt một cái,
con của tôi và hắn cũng sắp bảy tuổi tồi. Tám năm, có vẻ như đã trải qua cuộc
sống muôn màu muôn vẻ, nhưng nghĩ kỹ lại thì thật sự chẳng thu hoạch được gì
cả.
Hậu cung rộng lớn thế này cũng
chỉ như một cái động sâu không thấy đáy. Các thiếu nữ đang trong tuổi hoa rực rỡ
nhất, nhưng rồi thanh xuân, tình yêu, máu, nước mắt và cả tính mạng của họ, cứ như thế vô
tình dần dần bị nuốt đi. Đôi lúc có thể làm trào lên một chút gợn sóng, nhưng rồi lại nhanh chóng yên bình trở lại. Ngày qua ngày, năm rồi lại năm, vĩnh viễn
không ngừng nghỉ.
Đưa tay vuốt một cánh hoa, cảm
giác mềm mại như tơ, tôi lại lặng lẽ thở dài:
"Dịch ngoại đoạn kiều
biên,
Tịch mịch khia vô chủ.
Dĩ thị hoàng hôn chúc tự sầu,
Cánh trước phong hòa vũ.
Vô ý khổ tranh xuân,
Nhất nhiệm quần phương đố.
Linh lạc thành nê niễn tác
trần,
Chỉ hữu hương như cố."
("Bốc toán tử (Mai)" – Lục Du)
(Dịch nghĩa:
Bên ngoài dịch, bên cạnh cây cầu gãy. Lặng lẽ hoa nở không ai hay. Đã như
ngọn đuốc sầu lúc hoàng hôn. Lại chịu mưa và gió.
Vô ý khổ vì tranh giành xuân. Phải chịu các loài cây cỏ ghen ghét. Héo rụng
thành bùn, tan thành bụi. Chỉ có hương hoa là vẫn còn vẹn nguyên)
Tự cười một mình, ngẩng đầu
cảm nhận ánh nắng dần dần làm ấm lại lòng, đến khi tôi xoay người định rời đi,
không ngờ lại bắt gặp Băng Thiến Ảnh vẻ mặt đăm chiêu đang đứng cách đó không
xa.
Đón được ánh mắt của tôi, cô
ấy nhẹ nhàng cười thi lễ, nói: "Thiến Ảnh tham kiến Thục phi tỷ
tỷ."
Tôi không ngờ sẽ gặp cô ấy vào
lúc này. Những năm gần đây, tôi cố gắng hết sức khép kín cho nên dần dần mất đi
quyền lực ở trong hậu cung. Đương nhiên Tiêu Ngọc Dung hồi phục lại thế lực
ngày trước, còn Băng Thiến Ảnh và An Phỉ Vũ cũng không chịu yếu thế hơn, đã
gây dựng được thế lực nhất định cho bản thân, cùng nhau chia ba thiên hạ, nhưng
như thế cục diện lại càng thêm phức tạp.
"Không ngờ Thiến Ảnh muội
muội cũng dậy sớm như vậy, thật khéo." Tôi mỉm cười, có chút tiếc nuối vì
tâm nguyện muốn được một lần cùng cô gái này quyết đấu giờ đây đã không thể
thực hiện được.
"Hôm nay là thọ thần của
Hoàng thượng, nên Thiến Ảnh đặc biệt dậy sớm, xem ra tỷ tỷ cũng như vậy.” Cô ấy
cười khẽ, bên cạnh là hoa thơm làm nền, trông như hoa tiên uyển chuyển động
lòng người. "Nghe nói tỷ tỷ từng dùng một khúc ca múa khiến tất cả mọi
người say mê để chúc thọ Hoàng thượng, không biết hôm nay chúng muội muội có
diễm phúc được nhìn lại kỹ thuật múa kỳ tài đó không?"
Âm thầm liếc nhìn vẻ mặt điềm
tĩnh của Băng Thiến Ảnh một cái, tôi nở nụ cười. Không hổ danh là nữ nhân tôi
thấy có khả năng trở thành Hoàng hậu nhất. Không ngờ cô nàng này có thể nhìn
thấu tình cảnh của tôi, biết được rằng đây có thể là lần cuối cùng tôi chúc thọ
Trọng Tôn Hoàng Gia.
"Nếu như ta nói không,
muội muội có vì thế mà thất vọng hay không?" Chớp chớp mắt vài cái, tôi
hết sức vui sướng khi nhìn thấy nét ngạc nhiên trên khuôn mặt của kẻ vẫn luôn
điềm tĩnh này. "Yên tâm đi, Kỷ Vận ta sẽ không làm các ngươi thất vọng
đâu.” Tôi buông nhẹ một câu hai nghĩa, cười khẽ.
Băng Thiến Ảnh lấy lại bình
tĩnh, cũng khẽ cười uyển chuyển: "Đã như vậy, muội muội sẽ mỏi mắt mong
chờ.”
Tôi đáp
lại cô nàng một ánh mắt thâm sâu, gật đầu.
Đã sớm xin phép Trọng Tôn
Hoàng Gia, một lần nữa tôi lại vắng mặt trong chúng phi tần. Lần này tôi không
sắp xếp vũ khúc mở màn của bữa tiệc mà đặt ở đoạn giữa, vừa khiến cho mọi người
chờ mong, lại cố ý làm cho bọn họ không thể đoán được tiết mục gì đến khi được
nhìn thấy.
Phụ trách tấu nhạc không phải là
các nghệ nhân trong cung, mà là Mai Nhi và Lan Nhi đã được tôi huấn luyện kỹ
càng. Hai cô gái, một người chơi đàn, một người thổi tiêu, những người khác thì
phụ trách các nhạc cụ khác. Nhạc khúc cũng là do tôi dạy bọn họ, hiệu quả lúc
diễn tập rất tốt. Tôi tin tưởng tuyệt đối rằng có thể tiếp tục tặng cho Trọng
Tôn Hoàng Gia một "niềm vui nho nhỏ đong đầy ngạc nhiên".
Khi vũ nữ áo lụa đủ màu nhẹ
nhàng bước vào địa điện, âm nhạc cũng vang lên. Theo tiếng nhạc, các vũ nữ nhẹ
xoay vòng eo mảnh khảnh, tăng tốc cho vũ điệu. Quạt lụa trong tay và những dải
lụa đủ màu đan vào nhau, ánh vào trong mắt người xem những bóng hình rực rỡ đầy
sắc màu
"Cùng mộng cười nắm giang sơn,
Trong cơn say, gió luồn qua rèm kín.
Váy áo như mây, dung mạo tựa hoa,
Từng mảnh từng mảnh đều chỉ là giấc mộng của mình ta…
Thiên địa trường tồn là bao lâu?
Yêu đến thế nào mới là sâu đậm?
Quấn quýt triền miên ngàn vạn lần cũng là yêu,
Cần gì biết, đến rồi đi sao quá vội vàng…
Trông rồi lại trông cuối cùng cũng chỉ là khoảng trống,
Gọi rồi lại gọi cũng chỉ như cơn gió thoảng qua,
Nhớ rồi lại nhớ cũng chỉ để lại đau đớn,
Chờ rồi lại chờ cũng chỉ là giấc mộng mà thôi..."
Tôi đứng ở giữa những vũ nữ đó, cũng
di chuyển theo bóng của họ, ẩn ẩn hiện hiện một nửa tay áo màu ánh trăng. Tôi
cố ý chọn quần áo màu xanh nhạt, cố ý chọn vị trí như ẩn như hiện này là vì
tôi muốn cho hắn thấy rồi lại như không thấy rõ bất cứ thứ gì cả.
" Thiên địa trường tồn là bao lâu?
Yêu đến thế nào mới là sâu đậm?
Quấn quýt triền miên ngàn vạn lần cũng là yêu,
Cần gì biết, đến rồi đi sao quá vội vàng…
Trông rồi lại trông cuối cùng cũng chỉ là khoảng trống,
Gọi rồi lại gọi cũng chỉ như cơn gió thoảng qua,
Nhớ rồi lại nhớ cũng chỉ để lại đau đớn,
Chờ rồi lại chờ cũng chỉ là giấc mộng mà thôi..."
("Tiếu ủng giang sơn mộng" – Nhạc phim Hoàng hậu Đại Ngọc Nhi)
Theo tiếng hát nhỏ dần, vòng
người đang dãn rộng ra ngoài cũng chậm rãi lui dần lại. Bóng dáng của tôi lại
một lần nữa bị che trong một sắc đỏ rực. Cho đến khi dư âm của tiếng hát tan
biến trong không khí, tôi cũng lặng lẽ rời khỏi đại điện, nụ cười bên môi càng
sâu: Trọng Tôn Hoàng Gia, cho dù anh có quyết tâm vứt bỏ tôi, thì tôi cũng có
cách khiến anh phải nhớ tôi cả đời!
"Nương nương." Mai Nhi hành lễ với tôi, bóng nến hắt lên khuôn mặt cô nàng một vầng sáng nhàn
nhạt.
Tôi cười nhìn cô nàng. Thật
ra, Mai Nhi là một cô bé rất xinh đẹp, cứ thế bao năm qua lặng lẽ theo hầu bên
cạnh tôi, quá là lãng phí.
"Nương nương", cô
nàng cúi đầu xuống, ngón tay bất an xiết chặt góc áo, "Hoàng thượng đã
phong Băng Tu nghi thành Băng Hiền phi, phụ thân của cô ta cũng được phong làm Hình bộ
thượng thư."
Tôi lơ đễnh gật đầu, dù sao
tôi cũng biết đây chỉ là chuyện sớm hay muộn mà thôi, "Một người làm quan
cả họ được nhờ" vẫn là định luật không thay đổi từ xưa đến nay.
"Nương nương, Hoàng
thượng có hỏi nô tì khúc ca đó có phải do người viết hay không? Nô tỳ nói phải, Hoàng
thượng có vẻ rất cảm động!". Lan Nhi nhìn kỹ sắc mặt của tôi rồi khẽ lên
tiếng.
Đây chính là điều tôi muốn, có
điều một bài hát như thế chỉ có thể khiến hắn nhớ trong một khoảng thời gian thôi.
Thế nên tôi sẽ không ngại tặng hắn thêm một chút kịch tính đâu.
Mai Nhi bổ sung thêm:
"Hoàng thượng cũng hỏi tại sao người không lên điện, nô tì trả lời rằng
thân thể của người không được khỏe. Hoàng thượng rất lo lắng, muốn truyền ngự y
đến xem cho người."
Tôi chỉ cười nhẹ như chẳng có
chuyện gì, hỏi tiếp: "Vậy còn những người khác thì sao?" Phản ứng của
Trọng Tôn Hoàng Gia đều nằm trong dự kiến của tôi, bây giờ tôi quan tâm đến
những người khác nhiều hơn.
"Tất cả đều như nương
nương dự đoán, sắc mặt của chúng phi tần cực kỳ đặc sắc. Nhưng trong đó thần
sắc của Băng Thiến Ảnh lại quá bình thản, nô tỳ nhìn không ra." Mai Nhi
hơi ngừng lại, rồi mới nói tiếp: "Cả buổi tối tâm tình của Đức phi nương
nương rất tốt, luôn cười nói vui vẻ, không ngừng mở miệng khen ngợi người, còn
Hoàng thượng... nô tì vô dụng, không nhìn ra."
Tôi mỉm cười, độ thâm trầm của
Trọng Tôn Hoàng Gia, trên đời này có mấy người có thể thật sự nhìn thấu được
đây?

