Nghiệt oán tóc xanh - Chương 11 - Phần 2

Dịch Bình An thấy anh thấp thỏm lo âu như vậy liền chỉ về con đường nhỏ trước cửa quán bar nói:

“Hai người đó đi về hướng kia, phía trên là nghĩa trang, nếu anh còn không chịu đi, Tô Di bị giết hại sẽ không có ai biết đâu. Việc làm ăn ở đây có tôi lo liệu được rồi”.

“Một mình cô liệu có xoay sở nổi không?”.

Chung Nguyên cảm động nhìn Dịch Bình An.

Dịch Bình An chỉ vào đám người đang ầm ĩ, Minh Lãng đội khăn buộc đầu đang cười nói râm ran với một đám con gái sành điệu ở đó. Trông anh ta chẳng giống hòa thượng chút nào.

“Nếu quả thực không xoay sở nổi, tôi sẽ tìm tên hòa thượng thối kia giúp, hiện giờ cũng chẳng có việc gì, anh cứ đi đi!”.

Chung Nguyên nghe thấy vậy liền vội vàng chạy ra ngoài, trong lúc này anh mới nhận ra mình quan tâm tới Tô Di biết bao. Cho dù Tô Di không thèm đếm xỉa tới anh cũng chẳng sao, chỉ cần biết cô được an toàn là tốt rồi.

Còn Tô Di lúc này đang ngồi trên thảm cỏ mềm mại cùng ngắm sao với Kiều Chí Hiên.

Sao trên bầu trời rất sáng, không hiểu là do tâm trạng quá tốt hay đến cả bầu trời cũng làm đẹp nữa, nhưng mọi thứ xem ra rất lãng mạn. Tô Di che miệng cười vì thời khắc lãng mạn này, nhưng Kiều Chí Hiên vừa mở miệng đã phá tan giấc mộng đẹp của cô.

“Em biết không, thảm cỏ này thực ra là nghĩa trang đấy”.

Tô Di trong lòng khiếp sợ thầm nghĩ làm gì có ai chạy tới nghĩa trang chơi trò lãng mạn, nhưng nhìn nét mặt Kiều Chí Hiên rất bình thản không hề có ác ý, cô liền an tâm trở lại. Mặc dù đây là nghĩa trang, nhưng môi trường tốt như thế này cũng chẳng có vấn đề gì.

Tô Di tự an ủi bản thân, cô lại nghe thấy Kiều Chí Hiên nói tiếp:

“Đây là nơi anh muốn tới nhất đấy, mỗi lần cô đơn anh đều tới chỗ này. Thực ra khi đã ở nơi thế này, thì mọi thứ trong lòng đều mờ nhạt cả, nào là danh này lợi này, vui vẻ này, bi thương này, đều chẳng đáng kể nữa, so với kết cục vĩnh hằng của con người, mọi tình cảm chẳng qua chỉ là mây khói lướt qua mà thôi”.

“Lẽ nào anh không sợ khi tới nghĩa trang?”.

Tô Di thắc mắc.

“Có gì đáng sợ đâu, nếu như trong lòng em không có ma, vậy thì có đi tới đâu cũng chẳng có ma, còn nếu trong lòng em có ma, thì cho dù có ở trong sân chùa vẫn có ma thôi”.

Tô Di nhìn anh, lòng cô thoắt nhẹ nhõm hẳn, cô vốn định kể cho anh nghe những chuyện kì quái đã gặp mấy ngày qua, nhưng thấy anh nói vậy, trái lại cảm thấy mình đúng là động một tí đã hoảng hồn.

Kiều Chí Hiên cười rồi háo hức nói với cô:

“Anh có thứ này muốn cho em xem”.

“Cái gì vậy?”.

Tô Di mở to mắt, nhưng đáp lại câu hỏi của cô là khuôn mặt tươi cười của Kiều Chí Hiên. Kiều Chí Hiên đang châm một điếu thuốc, đốm lửa của bật lửa chiếu vào khuôn mặt anh khiến cô không thể nhận biết được anh đang đắc ý hay thất vọng nữa.

“Có thấy gì đâu”.

Kiều Chí Hiên chỉ về một hướng. Tô Di nhìn về phía đó, vẫn chỉ thấy đen sì sì, chẳng nhìn rõ được gì, chỉ có thể nghe được tiếng gió thổi qua rừng cây ở đằng xa.

“Chẳng thấy gì cả. Đưa em về đi, chỗ này hơi lạnh”.

Tô Di thực sự chẳng còn hứng thú gì nữa.

“Em sẽ nhanh chóng nhìn thấy thôi”.

Kiều Chí Hiên lấy ra một chiếc bình đựng gì đó ở hộp đựng đồ đằng sau xe, anh tiến lên phía trước hai bước rồi ngồi thụp xuống đất. Trong không khí sộc lên mùi rượu nồng nặc.

“Anh ấy đang làm gì vậy?”. Tô Di càng ngày càng cảm thấy kì quặc. Không hiểu anh muốn làm gì nữa? Đầu óc Tô Di bỗng dưng rất tỉnh táo, nói cho cùng Kiều Chí Hiên đối với cô vẫn chỉ là người xa lạ mà thôi. Tô Di chạm tay vào di động, lén nhấn phím “110”, ngón tay đặt sẵn trên phím “ok”. Đột nhiên cô chợt nhớ ra cô căn bản không biết đây là chỗ nào, có báo cảnh sát cũng vô dụng. Cô nhìn qua cửa sổ xe phát hiện chìa khóa vẫn ở đó thì thở phào nhẹ nhõm. Cô đang định mở cửa xe nhảy xuống thì Kiều Chí Hiên bỗng quay đầu lại.

“Xong rồi”.

Kiều Chí Hiên cười tươi lộ ra hàm răng trắng.

“Cái gì… cái gì xong rồi?”.

Tô Di chậm rãi di chuyển về phía cửa xe, ngón tay cô từ nãy tới giờ vẫn đặt trên phím “ok”.

Kiều Chí Hiên bật bật lửa, rồi khẽ sắp đặt một hồi, một ngọn lửa màu vàng bùng lên. Anh vừa giơ tay, ngọn lửa biến thành một đường vòng cung rơi xuống, một vòng lửa khác lại nhanh chóng lan ra.

“Á…”.

Tô Di khẽ kêu lên.

Các vòng lửa trên mặt đất giao vào nhau. Ban đầu Tô Di không ý thức được mình nhìn thấy gì. Đó là bức tranh lửa, tạo thành một con bướm màu lam lớn. Kiều Chí Hiên chắc chắn đã phải mất rất nhiều thời gian mới khiến cho những đường vân trên cánh bướm sống động đến vậy.

Tô Di đứng ở chỗ tối, cô có cảm giác chói mắt vì ngọn lửa màu xanh lam kia. Ngón tay cô không biết tự lúc nào đã rời khỏi phím “ok” trên di động. Di động của cô không biết đã tụt về chỗ nào phía sau lưng - một nơi không ai biết.

“Bướm là đẹp nhất”.

Kiều Chí Hiên tiến tới bên cạnh Tô Di.

“Bởi sự giãy giụa và sự can đảm của nó, nên mới có vẻ đẹp bất ngờ này”.

Tô Di không nói gì. Tại sao anh ấy biết mình thích bướm nhỉ? Lẽ nào đây hoàn toàn là sự trùng hợp ngẫu nhiên?

“Anh rất thích bướm. Có điều anh không sưu tập tiêu bản bướm, bởi vì anh không thể chỉ vì niềm yêu thích của mình mà đang tâm giết hại một sinh mạng nhỏ nhoi. Em thích bướm không?”.

Thích bướm không? Anh ấy hỏi câu này thật đơn giản.

“Thích”.

Tô Di khẽ đáp.

“Thế thì tốt. Vậy…”.

Trong giây lát Kiều Chí Hiên quên mất mình định nói gì. Anh ngừng lại một chút rồi nói tiếp:

“Vậy… chúng mình về đi”.

Chiếc xe Rover màu đen chầm chậm rời khỏi nghĩa trang. Con bướm lửa trên mặt đất đã cháy gần hết, chỉ còn lại một chút màu lam.

Kiều Chí Hiên quan tâm tiễn Tô Di về tận cửa nhà mới đi. Tô Di kéo rèm cửa định tắm rửa một chút.

Sau khi cởi quần áo xong cô thay đổi ý định, đứng trân trân không mảnh vải che thân trước tấm gương lớn. Thân hình tươi trẻ trong gương rất đẹp, Tô Di nhìn kĩ bản thân trong gương, tiếp đó cô chậm rãi quay người, quay đầu nhìn hình xăm trên eo.

Đó là hình xăm con bướm nhỏ màu lam.

Không ai biết về hình xăm này, đến cả Chung Nguyên cũng không biết.

Lúc Tô Di còn nhỏ, cô từng nuôi một con sâu. Lúc đó Tô Di chỉ bảy tuổi, nhưng gia đình của cô đang ở bên bờ khuynh gia bại sản. Trong gia đình cô không có tiếng cười, điều duy nhất tồn tại là những cuộc cãi vã không ngừng, cùng với những ánh mắt đau khổ pha lẫn lạnh lùng, lúc nào cũng chỉ vì một chữ “tiền” mà cô chưa ý thức được. Chính trong khoảng thời gian đó, cô bé con nhanh chóng trưởng thành từ một cô công chúa nhỏ không biết đến u sầu trở thành một thiếu nữ biết chăm lo cho người khác, biết lấy lòng người khác. Mỗi lần cô trở về đều giúp gia đình làm việc nhà, từ quét nhà, rửa bát, ngắt rau tới chăm sóc người bố ốm yếu. Cô học được cách hành động theo ánh mắt của bố mẹ, biết cách khéo léo dập tắt ngọn lửa chiến tranh chuẩn bị bùng lên.

Khi mọi người còn cho rằng trẻ con không biết gì, chúng đã dùng đôi tuệ nhãn của mình lén quan sát rồi.

Lúc Tô Di ngắt rau, cô tìm thấy một con sâu trong rau cải thảo, cô đã sợ tới mức khóc òa lên, tiếp đó ném ngay con sâu đó ra thật xa. Cô vốn định giẫm bẹp nó, nhưng đột nhiên nghĩ con sâu kia cũng giống cô, đều không được bố mẹ quan tâm. Trong tâm hồn bé nhỏ của cô dâng lên một tình cảm trước đây chưa từng có, sau này cô mới hiểu thứ tình cảm đó chính là sự đồng cảm.

Tô Di rửa sạch một chiếc bình nhỏ rồi để con sâu vào trong, cô còn để mấy miếng rau cải thảo vào đó. Cô giấu chiếc bình đó dưới giường, mỗi khi đi ngủ mới lôi ra rồi khẽ tâm sự với nó. Khi nghe thấy tiếng nhai rau rau ráu của con sâu, cô có cảm giác như nhận được sự an ủi của một người bạn vậy.

Lúc đó Chung Nguyên và Tô Di đang hục hặc với nhau, chỉ có con sâu đó là thính giả của Tô Di. Tô Di nhìn con sâu dần béo trắng lên. Mỗi ngày nhìn thấy nó, tâm trạng cô lại tốt lên. Mỗi lần về nhà, việc đầu tiên Tô Di làm là chạy tới bên giường ngủ sờ soạng dưới gầm giường xem xem nó có còn ở đó không. Tiếp đó chạy vội ra chợ nhặt vài lá rau cải thảo về rửa sạch rồi đặt vào trong bình.

Tô Di còn nhớ một lần về nhà thấy con sâu đang nhả tơ, nó treo mình lên một cọng rau rồi bất động luôn. Tô Di lo tới phát khóc, cho rằng con sâu bị bệnh. Ai khuyên nhủ cũng không được, cô khóc mãi tới khi ngủ thiếp đi, trong tay vẫn ôm chặt chiếc bình đó. Mẹ cô nhìn thấy liền định vứt chiếc bình đi, Tô Di kiên quyết không cho mẹ làm vậy. Ngay ngày hôm đó cô sốt cao, được đưa vào bệnh viện tiêm mấy mũi. Nhìn thấy cô như vậy, cả nhà đành bất lực.

Tô Di sau khi tiêm ở bệnh viện về vẫn hàng ngày ngắm nhìn người bạn nhỏ của mình, chiếc bọc nhỏ bao lấy bạn cô ngày càng sẫm màu. Cô nhận thấy bên trong dường như đang cựa quậy, nhưng không rõ lắm. Cô muốn biết bạn của cô có khỏe không? Bên trong vừa tối vừa nhỏ, liệu bạn cô có sợ không? Trong đầu cô lúc nào cũng vấn vương với những vấn đề trên, cô thậm chí còn không nhịn được chỉ muốn cứu bạn mình ra khỏi chiếc kén đó.

Đúng lúc Tô Di cầm con dao nhỏ trong gọt bút chì định làm vậy, thì chiếc vỏ cứng nứt ra. Ban đầu chỉ nứt ra một khe nhỏ, một thứ ướt nhèm chậm rãi bò ra, dường như mỗi bước chân của nó đều phải huy động hết sức lực toàn thân. Tô Di thậm chí còn không dám thở mạnh, lòng bàn tay cô rịn mồ hôi, nhưng vẫn nắm chắc con dao nhỏ trong tay.

Thứ bò ra từ bên trong kén trên cọng rau dần phơi khô thân thể, thứ buông ở hai bên thân nó dần mở to ra. Tô Di há hốc mồm, cô ngạc nhiên nhìn người bạn béo trắng của mình dần biến thành một con bướm trắng.

Con bướm run rẩy một hồi tiếp đó đập cánh mấy cái. Sau khi nó xác định mình có thể bay lên liền bay ra khỏi miệng bình, nó bay quanh Tô Di hai vòng rồi bay ra ngoài cửa sổ.

Tô Di bảy tuổi đã phải chịu một chấn động lớn. Bạn của cô, người bạn chỉ có hai chấm đen trên đầu kia đã biến thành một con bướm! Người bạn đó vốn chỉ có thể di chuyển chậm chạp từng tí một, chỉ biết ăn lá rau rau ráu, thế mà hiện giờ đã có thể bay bượn nhẹ nhàng rồi…

Vết thương của gia đình dần được thời gian bù đắp. Tuy vẫn còn một vết sẹo, nhưng mọi người đã cố gắng duy trì cẩn thận, không ai biết rằng điều này đã thay đổi Tô Di rất nhiều. Tô Di dần trưởng thành, cô dần ý thức được nguyên nhân chiến tranh gia đình. Cô hiểu tiền có thể mang tới sự tự do cho một người, cũng có thể khiến người đó sống cuộc sống người đó mong muốn. Lúc Tô Di mười tuổi đã vạch kế hoạch cho bản thân phải có rất nhiều tiền, thì mới có thể tự do bay khỏi ngôi nhà này giống như người bạn nhỏ của cô dùng đôi cánh nhẹ nhàng bay dưới ánh mặt trời rực rỡ.

Tô Di không bay ra khỏi nhà. Lúc cô học đại học, bố mẹ của Tô Di tới nhà anh trai cô dưỡng lão. Lúc máy bay của họ cất cánh, Tô Di liền tới một tiệm xăm đã tìm hiểu từ lâu, lúc trở về trên eo cô đã có hình xăm con bướm màu lam này. Đó là mong ước nhỏ nhoi của Tô Di, đồng thời cũng là bí mật của bản thân cô.

Thích bướm không? Kiều Chí Hiên, em không chỉ thích bướm. Em còn muốn biến thành bướm. Tô Di trả lời với Kiều Chí Hiên trong tưởng tượng.

Kiều Chí Hiên quả thật là một người đàn ông thú vị. Anh thậm chí còn vẽ ra một con bướm lửa để lấy lòng cô, liệu điều này là sự trùng hợp ngẫu nhiên sao? Trong đầu Tô Di tái hiện lại mọi cảnh tượng diễn ra ngày hôm nay, vẻ quyến rũ của Kiều Chí Hiên quả thật vượt quá sự mong đợi của cô. Không ngờ dưới lớp vỏ kì bí thường ngày anh lại sâu sắc đến vậy. So với anh, Chung Nguyên giống như một củ khoai tây nhạt nhẽo vô vị, không những thế lại còn là củ khoai tây không có tiền nữa chứ.

Tô Di ngắm nhìn hình xăm con bướm dang rộng đôi cánh định bay kia, cô dần bị kéo về hiện thực. Nhắc tới Chung Nguyên, thậm chí đến cả một cú điện thoại cô cũng chưa gọi lại cho họ. Không hiểu lúc này họ thế nào rồi…

Chung Nguyên đang cảm thấy thất vọng chán nản, bắt đầu hối hận đã trót nghe theo những lời vớ vẩn của Dịch Bình An bám theo Tô Di. Nếu như không bám theo, có lẽ anh sẽ không nhìn thấy cảnh tượng đó.

Trong ánh lửa, Tô Di ngỡ ngàng, cô nhìn Kiều Chí Hiên nói:

“Là anh tự đào ư?”.

“Vừa mới bớt chút thời gian làm thôi, may mà có mang theo rượu bên mình, nếu không thì không đốt được”.

Tô Di cảm động tới mức không nói nên lời.

Hai người im lặng nhìn con bướm dần được thắp lên, nét mặt họ hiện rõ vẻ si tình và gắn kết.

Tô Di hoàn toàn không biết rằng ở đằng xa kia có một đôi mắt đau khổ đang dõi theo họ, đó chính là Chung Nguyên. Lúc anh tới đã nhìn thấy con bướm lửa cháy lên, anh nhận thấy khuôn mặt tươi cười đẹp đẽ của Tô Di đang nhìn người đàn ông đối diện đầy yêu thương.

Tim Chung Nguyên nhói đau, anh có cảm giác như bị ai đó đâm một nhát dao từ phía sau, người con gái sớm tối cùng với mình bấy lâu nay tại sao lại gây cho mình cảm xúc lớn như vậy. Tô Di và mình đã làm bạn thân bao nhiêu năm nay nhưng tại sao hôm nay mình lại đau lòng đến thế?

Dường như trước đây Tô Di chưa từng tươi cười với anh như thế, hoặc giả bản thân anh luôn mong chờ cô cười với anh như vậy. Chung Nguyên không dám hỏi bản thân, cũng không muốn hỏi, anh thừa nhận có thể vẽ ra một con bướm lửa trên nền đất thế này là việc anh không thể làm được, có thể bản thân anh không thuộc tuýp người lãng mạn, cho nên mới không có được tình yêu mình muốn có.

Chung Nguyên lặng lẽ bỏ về nhà, anh biết từ nay về sau Tô Di sẽ không còn về cùng đường với anh nữa. Cô đã có sứ giả bảo vệ của mình, sẽ không bao giờ cần anh nữa.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.