Ai còn chờ ai giữa mùa hoa nở - Chương 33: Khác Biệt
Chương 33. Khác biệt
Sự việc của Trương Lâm
được giải quyết thuận lợi hơn nhiều so với suy nghĩ của Diệp Mộc. Công ty chỉ
ngăn chặn một cách tượng trưng việc công khai mối quan hệ giữa cô ấy và Trần
Nguyên, nói rằng một ca sĩ thần tượng nên lấy hình tượng trước công chúng làm
đầu. Diệp Mộc không dám tin vào kết quả này! Trần Phái Phái rõ ràng đã bị ai đó
kiềm chế, trong cuộc họp cô ta chẳng nói gì nhiều, trước lúc rời đi dùng một
ánh mắt lạnh lùng quét từ đầu đến chân Diệp Mộc. Diệp Mộc khẽ rùng mình một
cái, Sunny khẽ cười, nhỏ giọng nói: “Khi nãy, trước lúc vào họp cô ta cãi nhau
một trận với phó giám đốc, em đừng để ý.”
Diệp Mộc cười, thời gian
còn lại của ngày hôm đó tâm trạng cô vô cùng tốt, buổi tối khi Dung Nham nhìn
thấy cô không thể kiềm chế được khẽ xoa xoa lên mặt cô: “Làm gì mà vui thế hả?”
“Em vừa thoát được một
kiếp nạn!” Diệp Mộc kể lại chuyện công ty không truy cứu chuyện của cô và Trương
Lâm cho Dung Nham nghe. Dung Nham nghe xong lại không có vẻ vui sướng như Diệp
Mộc, anh chỉ “ồ” một tiếng như đang nghĩ gì đó, trong ánh mắt ẩn chứa nhiều
điều.
Đến cửa khách sạn, Dung
Nham đưa chìa khóa xe cho nhân viên, ôm eo Diệp Mộc bước vào trong. Vừa đến
trước cửa phòng, cửa đã được mở, có thứ gì đó như một cục thịt tròn vo lăn ra
ngoài, Dung Nham cúi người xuống bế lên, là một bé trai tầm hai, ba tuổi bụ bẫm
khỏe mạnh, nhìn đáng yêu như một viên ngọc trắng trẻo, giơ hai cánh tay mập mạp
ra ôm lấy cổ Dung Nham, cười sằng sặc. Diệp Mộc nhìn thấy điệu bộ đáng yêu ánh
mắt liền sáng lên, chăm chú nhìn đứa trẻ. Dung Nham nhìn thấy, trong lòng khẽ
rung động, đang định mở miệng trêu chọc cô vài câu, bà mẹ của viên ngọc trắng
trẻo đã bước ra từ trong phòng: “Sao bây giờ mới đến hả? Dung Dịch cứ kêu đói
suốt.” Cố Minh Châu tươi cười, đôi mắt đẹp quay sang nhìn người con gái đứng
bên cạnh Dung Nham, nụ cười dịu xuống một chút.
Tối nay Dung Nham hẹn
anh trai, chị dâu chính là để tìm cách “cứu quốc”, sau khi Cố Minh Châu bước
vào nhà họ Dung, mẹ Dung Nham vô cùng yêu quý cô. Nhưng Dung Nham nhìn thấy sắc
mặt khi nãy của Cố Minh Châu, trong lòng đã có chút lo lắng, chỉ sợ mẹ anh đã
đi trước một bước, kể với Cố Minh Châu mọi chuyện rồi. Diệp Mộc chẳng biết gì,
Dung Nham chỉ nói đưa cô đi ăn cơm, không nói là hẹn người khác nữa.
“Chào chị!” Diệp Mộc chủ
động đứng ra phía trước. “Em là Diệp Mộc.” Dung Nham vội vàng nói thêm vào:
“Bạn gái em.” Cố Minh Châu nhìn dáng vẻ như châu như bảo của anh, trong lòng
khẽ than một tiếng, rồi mỉm cười với Diệp Mộc: “Chào em, chị là chị dâu cái
thằng hư đốn này.”
Diệp Mộc mím môi cười
nhỏ nhẹ, nhìn về phía Dung Nham. Dung Nham khẽ chau mày nhưng ánh mắt vẫn tươi
cười, đưa Cố Ý trong tay cho Diệp Mộc, giơ tay chào người đàn ông đĩnh đạc đang
bước đến gần. Diệp Mộc nhận ra anh, đợt Dung Nham nằm viện anh có đến thăm -
cháu đích tôn của nhà họ Dung, chủ tịch hội đồng quản trị Tập đoàn Hữu Dung -
Dung Lỗi. Lúc này Diệp Mộc cũng hiểu được mục đích Dung Nham đưa cô đến đây.
“Đến rồi hả?” Dung Lỗi
cười nói với Diệp Mộc, nụ cười của anh trầm tĩnh hơn Dung Nham, nhưng vẫn có
nét điển trai hấp dẫn như Dung Nham. “Chào em, anh là anh trai thằng hư đốn
này.” Diệp Mộc bất giác bật cười, cảm giác lo lắng vừa ập đến đã tan biến. “Vừa
ăn vừa nói chuyện đi, còn không vào nữa e rằng Dung Dịch nhà ta cắn cả bàn
mất.” Cố Minh Châu cười, ngắt lời.
Lúc bước vào, Diệp Mộc
và Dung Nham bước chậm lại phía sau vài bước, Diệp Mộc khẽ hỏi bằng giọng hơi
lo lắng: “Có phải ấn tượng của bố mẹ anh với em rất không tốt không?” Nếu không
thì sao không trực tiếp đến nhà mà lại phải gặp mặt ở ngoài như vậy? Hơn nữa,
phụ huynh cũng không đến, chỉ có anh chị đến gặp mặt. Nhớ lại lúc đầu Tề Úc Mỹ
Diễm vừa gặp đã thích Dung Nham, hết lời khen ngợi anh. Dung Nham khẽ ôm lấy cô:
“Không phải đâu. Mẹ anh tốt bụng lắm, còn bố anh thì mọi chuyện trong nhà đều
nghe mẹ. Em yên tâm, anh sẽ sắp xếp ổn thỏa.” Cùng lắm thì sau khi kết hôn sẽ
không sống cùng nhà, Dung Nham nghĩ bụng. Người cưới cô và sống cả đời với cô
là anh chứ đâu phải mẹ anh.
Bữa tối vui vẻ. Dung Lỗi
và Cố Minh Châu còn có một cậu con trai lớn tên Dung Dịch, năm nay hơn mười
tuổi, nhìn rất giống Dung Lỗi và Dung Nham, cao ráo, đẹp trai. Trên bàn ăn,
người lớn vừa ăn vừa nói chuyên, Cố Ý được mẹ bế đút cho ăn, Dung Dịch chẳng có
việc gì làm mở ti vi ra xem. Lúc này đang là thời gian phát sóng chương trình
Thời sự tối, cô gái dẫn chuyên mục giải trí vui vẻ thảo luận về chủ đề giới hào
môn và giới giải trí. Dung Dịch dừng lại ở chương trình đó bởi trên màn hình
xuất hiện một người mà nó vô cùng quen thuộc: “Mọi người nhìn kìa, chú hai!”
Lúc này Diệp Mộc và Cố
Minh Châu đang bàn bạc rất sôi nổi về chủ đề trang phục trong một số bộ phim
kinh điển đã tạo ra những trào lưu thời trang của một thời kỳ. Hai người một
người học ngành điện ảnh, một người học thiết kế thời trang, đều đang học thì
chuyển sang ngành khác, càng nói càng hợp nhau, tiếng cười chẳng lúc nào ngớt.
Dung Nham và Dung Lỗi đương nhiên là nói về chuyện công việc, lời qua lời lại
cũng vô cùng náo nhiệt. Dung Dịch vừa lên tiếng, lập tức thu hút sự chú ý của
cả bốn người.
Đoạn trả lời phóng vấn
hấp dẫn tối hôm qua của Dung Nham đang được phát đi: “Nhị thiếu gia, tin đồn
tình ái giữa anh và một nữ nghệ sĩ lần này có làm nhị tiểu thư của C&C tức
giận không?” Trên màn hình ti vi là nụ cười dịu dàng của Dung Nham: “Bạn gái
tôi quả thật rất tức giận, vì thế hôm nay các vị đừng viết lung tung nữa. Cô ấy
mà bắt tôi quỳ trên tấm thảm gai, tôi sẽ đến tìm các vị tính sổ.”
Dung Lỗi đang uống rượu
vang, suýt chút nữa thì bị sặc, vội vàng đặt cốc rượu trong tay xuống. Cố Minh
Châu nhìn anh với vẻ trách móc, nhẹ nhàng đưa cho anh một chiếc khăn mùi xoa để
lau tay. Còn Diệp Mộc, sắc mặt lập tức trắng bệch.
Cố Minh Châu chăm sóc
xong ông chồng, đang định quay người lại giật lấy chiếc điều khiển thì Dung
Dịch như còn sợ mọi chuyện chưa đủ rối tung, hét lên một tiếng: “Ấy! Còn có cả
cô Diệp Mộc nữa này!” Tin tức về Dung Nham và nhị tiểu thư Lê Khanh Thần của
C&C qua đi, lại bắt đầu về động thái mới nhất của thái tử gia C&C, Diệp
Mộc và Lê Cận Thần tới bệnh viện đón Trương Lâm, khi trở ra đã lọt vào ống kính
phóng viên. Trên màn hình, Diệp Mộc một tay che mặt, có thể nhìn thấy rất rõ cô
đang cau mày một cách khó chịu. Còn Lê Cận Thần ngồi bên cạnh cô, một tay điều
khiển vô lăng, một tay đặt lên vai cô, sắc mặt tỏ rõ sự quan tâm. Dòng tít bên
cạnh những bức ảnh “cô bạn gái được chăm sóc tận tình” v.v... vô cùng rõ nét.
Lúc này, mặt Dung Nham cũng đã biến sắc.
Cố Minh Châu cuối cùng
cũng túm được chiếc điều khiển, “pang” một tiếng tắt phụt ti vi. Dung Dịch cong
môi định cướp lại. Dung Lỗi liếc nhìn cậu em họ một cái, thấp giọng nói với con
trai: “Dung Dịch, qua đây ngồi xuống ăn đi.” Cậu bé rất nghe lời bố, thấy bố
gọi liền chạy ra ngồi xuống. Diệp Mộc cúi mặt, uống từng ngụm canh, Dung Nham
im lặng một lúc, bỗng khẽ cười. Diệp Mộc bình tĩnh đặt chiếc thìa xuống, ngẩng
đầu nhìn anh. Anh cũng nhìn thẳng vào cô, ánh mắt hai người chạm nhau, cảm giác
như có từng hạt băng rơi lộp bộp trên bàn.
Vợ chồng Dung Lỗi bốn
mắt nhìn nhau, trong lòng ngầm hiểu, ai nấy cúi xuống ăn phần của mình, làm như
tối nay chưa nhìn thấy điều gì.
Khi trở về, đương nhiên
lại là một cuộc cãi vã lớn. Dung Nham tìm đủ mọi cách để giúp cô lấy lại chút
ấn tượng, bảo Cố Minh Châu, Dung Lỗi về nhà nói vài câu tốt đẹp, nhưng lúc này,
cả vốn lẫn lãi đều bị đẩy trở lại, mà còn đẩy thẳng vào mặt anh! Dung Nham tức
đến phát điên, chỉ mong có thể cho con bé chết tiệt này một trận nên thân. Diệp
Mộc cũng cảm thấy ấm ức, buổi gặp mặt tối nay do Dung Nham sắp xếp, cộng với
câu nói: “Bạn gái tôi quả thật rất tức giận”, khiến cô cảm thấy mình như một
người thứ ba thấp hèn không dám nhìn mặt ai.
“Nói đi nói lại, Lê
Khanh Thần bao nhiêu điểm tốt, quá phù hợp với anh còn gì! Anh đi mà cưới cô ta
cho xong! Còn ở đây cãi nhau với em làm gì!” Diệp Mộc hét lên, ném qua một
chiếc gối ôm. Dung Nham vung tay đẩy vật công kích bay đi xa tít tắp, cơn tức
giận trong lòng không có chỗ để xả: “Anh nói như thế là để chuyển mục tiêu chú
ý vì ai chứ?! Là ai hại anh không thể không ra mặt? Diệp Mộc, anh cảnh cáo em!
Đừng có nghĩ rằng mình ít tuổi thì muốn làm gì thì làm!” Anh nói bạn gái anh
tức giận, ngày hôm qua người tức giận chẳng phải chính là cô sao? Dung Nham quả
thực không hiểu cô sinh sự cái gì nữa...
Diệp Mộc càng nghĩ càng
cảm thấy ấm ức, anh nói mẹ anh mắng mỏ anh trước mặt Lê Khanh Thần, như vậy có
nghĩa là Lê Khanh Thần đã coi như bước vào nhà họ từ lâu rồi, được cả nhà họ
coi như con dâu tương lai. Tại sao đến lượt cô lại chỉ được gặp mặt anh trai,
chị dâu, mà anh còn nói cô sinh sự linh tinh?
Dung Nham nhìn thấy mặt
cô đỏ cũng thương, nhưng cơn bực bội bừng bừng bốc lên: “Diệp Mộc! Anh thật
không biết phải nói em thế nào. Sao em ngang bướng thế, bỏ công việc này đi
không tốt sao? Chúng ta cứ cãi nhau cả ngày thế này, em không cảm thấy ảnh
hưởng đến tình cảm sao?” Diệp Mộc cắn môi cố kìm nén nước mắt, trả lời ngang
bướng: “Thế hay là anh từ chức, tiền tiết kiệm và tiền lương của em chắc chắn
là đủ dùng.” Dung Nham cười nhạt: “Anh từ chức? Em nuôi anh sao?” Diệp Mộc vênh
mặt, mắt long lanh nước: “Anh dựa vào cái gì mà dùng giọng khinh thường như vậy
nói chuyện với em? Cứ cho là xem thường công việc của em thì cũng nên tôn trọng
em một chút! Em không thông minh, không có địa vị tôn quý, cũng không kiếm được
nhiều tiền như anh, vì thế anh mới khinh thường em như vậy phải không?”
“Em đừng có mà lên giọng
với anh! Bây giờ công việc của em đang ảnh hưởng đến tình cảm của hai chúng ta,
là bạn trai em, anh có quyền yêu cầu em từ chức! Nếu không...”
“Nếu không thì anh sẽ
phải từ bỏ mối quan hệ giữa hai chúng ta chứ gì?!” Diệp Mộc ngay lập tức tiếp
lời. “Em nói cho anh biết! Em sẽ không bao giờ từ chức! Anh muốn chia tay thì
tùy anh!”
Dung Nham tức giận cực
độ, bỗng nhiên khẽ cười: “Em cho rằng mỗi lần em dùng chiêu này anh đều không
thể phản kháng lại phải không?” Tiếng nghiến răng khe khẽ của anh có thể nghe
thấy. “Được thôi! Chia tay!”
Diệp Mộc khoát tay quay
đầu bước đi, Dung Nham kéo giật lại, khuôn mặt lạnh lùng: “Em không phải đi,
căn nhà này đã được chuyển sang tên em rồi. Anh đi!” Bàn tay Diệp Mộc run bắn:
“Em không cần! Anh cứ giữ lấy mà cho đứa con gái khác làm phí chia tay đi!”
“Không cần em phải lo,
anh đương nhiên sẽ sắp xếp ổn thỏa tất cả, không bao giờ chịu thiệt cái gì!”
Mặt Dung Nham tái đi. Nói xong, anh chẳng buồn quay đầu lại, đẩy cửa bước đi.
Diệp Mộc khựng lại trước
tiếng cửa sập chát chúa, tiếp sau đó như có từng đợt thủy triều âm thầm dâng
lên, như những mũi kim bọc lấy cả người cô. Cuộc cãi vã khi nãy dường như vẫn
còn văng vẳng bên tai, đầu óc cô đau buốt. Diệp Mộc ôm lấy mặt, ngã vật xuống sofa,
cuộn tròn người lại, đau đớn bật khóc.
Thật ra hôm nay, khi
nhìn thấy chị dâu Dung Nham cô đã rất bất ngờ, dung mạo xinh đẹp của Cố Minh
Châu khiến cô liên tưởng đến Lê Khanh Thần. Bọn họ mới là những người cùng thế
giới, xinh đẹp rạng ngời, trong đám đông chỉ cần nhìn là có thể nhận ra, luôn
biết nên nói những gì, với ai và ở đâu, năng lực lợi hại, có thể dùng những tư
thái phù hợp nhất ở bên cạnh những người đàn ông như Dung Lỗi và Dung Nham...
Diệp Mộc biết cô sẽ không bao giờ có thể trở thành một người phụ nữ như vậy,
những thứ mà họ chỉ cần vung tay là có được, cô sẽ phải cố gắng gấp mười lần và
vất vả gấp mười lần mới có thể đạt được. Cô từng nghĩ rằng, dựa vào sự cố gắng
của bản thân, cô có thể trở nên xuất sắc hơn, tiến đến gần Dung Nham hơn một
chút. Nhưng giờ đây, tất cả những thứ ấy đều trở thành vô nghĩa, anh không cần
cô nữa, bọn họ chia tay rồi.
Từ sau khi Diệp Mộc xuất
hiện trong cuộc sống của anh, đã rất lâu rồi Dung Nham không lái xe nhanh như
vậy. Khung cảnh hai bên đường nối liền với nhau thành một dải lướt về phía sau,
những chiếc đèn và biển hiệu hòa quyện với nhau tạo thành một dải dài, đẹp đẽ
như những tia sáng phát ra từ đôi mắt cô, cô nói: “Dung Nham, hãy lại đây”, cô
nói: “Anh ơi nhẹ một chút”... Khốn kiếp! Dung Nham thấp giọng chửi thề, tăng ga
lên hết cỡ, sao lại nghĩ đến con bé chết tiệt ấy rồi!
Lượn tới ba vòng rồi mới
quay về, khu nhà của Dung Nham giờ đã chìm trong im lặng. Tiếng động cơ rừm rừm
của chiếc xe thể thao phá vỡ sự yên ắng của màn đêm. Dung lão gia ngủ không
được sâu, khi ông từ từ ngồi dậy, mặc bộ đồ ngủ, cầm gậy bước ra ngoài hành
lang với sát khí bừng bừng, Dung Nham vừa bước vào nhà đã bị cho một trận phủ
đầu không kịp chống đỡ. “Á á á!” Dung Nham ôm đầu hét lên: “Ông sắp đánh chết
con rồi!”
“Cái thằng hư đốn này!”
Bộ râu trắng muốt của Dung lão gia rung rung, cánh tay gầy gò nhưng tràn đầy
sức lực. “Cũng chẳng hy vọng truyền lại gia nghiệp cho mày nữa rồi! Hôm nay tao
đánh chết mày!” Dung lão gia xuất thân binh nghiệp, cơ thể rắn chắc vô cùng,
chiếc gậy gỗ lim cứng như sắt, đánh vào người quả thật rất đau. Dung Nham không
dám động thủ với ông, vừa tránh đòn vừa hét lên cứu mạng. Tiếng động lớn khiến
cả nhà bị đánh thức, Dung Lỗi tiến đến cũng bị ăn mấy gậy mới khuyên được ông,
mẹ Dung Nham nhìn thấy xót thương con trai, đau lòng đến chảy nước mắt, đâu còn
nghĩ đến chuyện cái clip kia.
Cố Minh Châu nhìn thấy
điệu bộ của ông cụ sau cơn tức giận bộc phát, cảm thấy không ổn, để yên tâm, cô
gọi bác sĩ của gia đình lên kiểm tra huyết áp cho ông cụ. Sau cơn hỗn loạn, Dung
Lỗi từ từ đỡ Dung Nham đang giả chết trở về phòng, không bao lâu sau Cố Minh
Châu đã gọi được bác sĩ đến, xem xét vết thương cho Dung Nham rồi kê một ít
thuốc. Khi bọn họ đang chuẩn bị rời đi, bố Dung Nham bước lên lầu. Dung nhị
thiếu gia đang nằm trên giường rên rỉ lập tức ngừng lại, ngồi phắt dậy, xấu hổ
nói: “Bố, bố về lúc mấy giờ vậy?” Cố Minh Châu và Dung Lỗi quan sát tình hình,
lập tức ra hiệu cho bác sĩ rời đi.
Bố Dung Nham mỉm cười,
ngồi vào chiếc ghế bên cạnh giường. Những người đàn ông trong nhà họ Dung đều
rất đẹp trai, bố Dung Nham năm nay đã năm mươi lăm tuổi nhưng vẫn đẹp trai ngời
ngời: “Tối hôm qua, sau khi kết thúc hội nghị, bố về luôn. Bố về sớm như vậy
khiến con thất vọng rồi phải không?” Lưng Dung Nham đầm đìa mồ hôi, từ nhỏ anh
sợ nhất mỗi khi bố cười với anh như thế này. Hơn nữa, giọng nói này không ổn,
rõ ràng đã cùng một chiến tuyến với mẹ anh. Những lúc như thế này, nếu còn lùi
bước, về sau muốn nói đến nữa càng khó hơn. Dung Nham lấy hết can đảm, nói:
“Bố... Việc hôn nhân của con, con tự quyết định, bố khuyên mẹ con đi, đừng làm
khó con nữa.”
Bố Dung Nham làm chính
trị, cảm xúc hay tình cảm có thể kiềm chế rất tốt, nghe những lời tuyên bố
thẳng thắn này của Dung Nham, ông vẫn tỏ ra ung dung, điềm đạm: “Ai dám làm khó
dễ Dung nhị thiếu gia đây?” Ông cười vẻ bình tĩnh hơn. “Tập đoàn Lương Thị là
cái tên số một trong danh sách thu hút đầu tư của thành phố, còn ai có thể làm
khó dễ cậu chứ?”
“Bố! Bố con mình đừng
dùng những từ ngữ như vậy được không?” Dung Nham thua rồi, bực bội xoa xoa tóc.
“Con nói thật với bố, con đã có người con gái con thích, đều đã sắp xếp xong
xuôi, chỉ cần cô ấy gật đầu con sẽ đi đăng ký ngay. Nhưng bây giờ có chút rắc
rối, ấn tượng của mẹ về cô ấy không tốt, con không dám đưa cô ấy về nhà.”
“Con bé làm chuyện gì
khiến ấn tượng của mẹ con không tốt?” Bố Dung Nham ôn tồn hỏi. Vẻ mặt Dung Nham
khó đăm đăm, không nói gì.
“Lúc nào đấy cho bố gặp
mặt con bé.” Một lúc sau ông lên tiếng. “Dung Nham, nếu sau khi gặp mặt bố
không hài lòng thì con biết phải làm gì rồi đấy. Nếu không thì...” Ông đứng dậy
vỗ vỗ vẻ ân cần vào người Dung Nham, nhưng tất cả đều là vào những vết thương
trên người anh. “Thì dù con có cố tình chọc cho ông con ra tay trước, hay khiến
mẹ thương xót con, bố cũng không cho con thoát đâu.” Trái tim Dung Nham như vỡ
tung, mím chặt môi gật đầu.
Nằm trên giường, toàn thân
Dung Nham chỗ nào cũng đau. Anh cau chặt mày nhìn lên trần nhà, khuôn mặt nhỏ
nhắn, bướng bỉnh của Diệp Mộc bao bọc lấy trái tim anh, cánh tay anh bất giác
mò tìm điện thoại, tay di đi di lại trên phím quay số nhanh. Sao cô lại trẻ con
như vậy chứ? Công việc đó vừa phiền phức vừa phải xuất hiện trước công chúng,
bỏ nó đi rồi ở nhà sống với anh chẳng phải sẽ tốt hơn sao? Tính cách Tần Tang
ghê gớm như vậy mà Lý Vi Nhiên không nói gì, chị ấy cũng ngoan ngoãn ở nhà chăm
sóc chồng con. Còn Cố Yên và An Tiểu Ly thì càng không phải nói, tất cả đều là
những bà vợ nội trợ đảm đang. Mấy người anh em đều có cuộc sống gia đình đầm
ấm, tại sao đến lượt anh thì lại khó khăn, vất vả đến như vậy? Cái con bé chết
tiệt này thật ngang bướng, lúc trên giường cũng vậy, hễ không hài lòng là lại
cào anh, xuống tay chẳng biết nặng nhẹ... Càng nghĩ càng cảm thấy khó chịu,
Dung Nham cố nén cơn đau, xoay người đẩy chiếc gối ép xuống dưới, nghiến răng
nghiến lợi mắng mỏ: “Tiểu quái thú, không nghe lời! Cưỡi em cưỡi em cưỡi em...”

