Ai còn chờ ai giữa mùa hoa nở - Chương 14: Tìm người

Chương 14. Tìm người

Đến Canada không lâu,
Diệp Mộc và Dung Nham đã tìm thấy Trương Lâm một cách rất thuận lợi. Lúc đó ở
Canada đang là hoàng hôn, tuyết rơi dày đặc, nhiệt độ rất thấp, quần áo của
Diệp Mộc mỏng manh, được Dung Nham ôm kín trong chiếc áo bông màu đen to sụ của
anh, cứ như vậy hai người cùng nhau đi vào nghĩa trang. Đường mòn trên núi khá
dốc, từ xa bọn họ nhìn thấy từng hàng mộ có hình cây thập giá đều tăm tắp,
Trương Lâm mặc một chiếc áo bông màu đỏ rất nổi bật, ôm cây ghi ta, ngồi bên
một ngôi mộ.

Trong khung cảnh dường
như ngoài đất trời bao la chỉ còn lại một mình Trương Lâm ấy, Diệp Mộc nhìn mà
không khỏi xót xa, cô đẩy Dung Nham ra, chạy nhanh về phía trước, ôm chầm lấy
cô ấy, không nói gì. Trương Lâm đang trầm ngâm suy nghĩ, bị cái ôm bất ngờ làm
cho giật mình, run bắn, đợi đến khi cô nhận ra người ôm mình chính là Diệp Mộc
- người đáng lẽ bây giờ đang phải ở một nơi cách đây rất xa, cô bật khóc rồi
gọi: “Diệp... Mộc!”

Diệp Mộc gật đầu thật
mạnh: “Là chị!” Cô rất xúc động. “Em đừng sợ, chị đến rồi đây.”

Trong bức ảnh trên nấm
mộ trước mặt Trương Lâm, một người con gái có khuôn mặt giống Trương Lâm như
đúc đang mỉm cười, dung mạo có một không hai, bình thản ngắm nhìn thế giới lạnh
lẽo trong làn mưa tuyết lạnh buốt của đất nước nơi phương Bắc, nhìn một người
con gái khác thay thế vào vị trí của cô, an ủi sự lo lắng duy nhất mà cô vẫn
chưa thể an lòng trên thế gian này.

Dung Nham lúc này cũng
đã tới nơi, kéo Diệp Mộc dậy, ôm vào lòng, giơ tay ra cầm cây ghi ta trong tay
Trương Lâm, giọng nói trầm sâu: “Lên xe rồi nói tiếp!” Trương Lâm biết mình có
lỗi, lau lau khóe mắt, ngoan ngoãn đi trước. Dung Nham kéo sát chiếc áo, bọc
lấy Diệp Mộc, một tay cầm ghi ta, bước xuống núi một cách khó khăn.

Thời tiết ngày càng
lạnh, tuyết rơi càng lúc càng dày, Diệp Mộc được quấn trong chiếc áo và vòng
tay rắn chắc của Dung Nham, cảm thấy ấm áp. Trương Lâm đi phía trước, phía sau,
nhịp tim dồn dập, mạnh mẽ của Dung Nham như ép sát vào làn da cô, khiến cô có
cảm giác yên tâm đến lạ.

Nhà của Trương Lâm ở
Canada nằm trong một thung lũng nhỏ. Đó là một căn biệt thự màu trắng, có vườn
hoa nhỏ được cắt tỉa gọn gàng và một thảm cỏ rộng.

Bước vào nhà, Trương lâm
cởi chiếc áo choàng dày bịch, vào bếp lấy nước nóng, đi ra phòng khách nhìn
thấy Dung Nham và Diệp Mộc vẫn đứng sát nhau như khi nãy, con bé lè lưỡi, khẽ
nhún vai, đặt ấm trà xuống, nhẹ nhàng, rón rén đi ra.

Diệp Mộc lúc đầu dính
sát vào Dung Nham một cách rất tự nhiên, lúc này bỗng cứng đơ người. Dung Nham
ở đằng sau cô, sắc mặt hiện lên vẻ... tiếc nuối không thể nói. Anh buông Diệp
Mộc ra, quay người cởi chiếc áo choàng treo lên móc, rồi kéo Diệp Mộc ngồi
xuống sofa, rót một cốc nước ấm đặt vào tay cô: “Uống chút trà nóng đi, một lúc
nữa anh ra ngoài mua ít thuốc cảm cúm, chắc chắn em bị nhiễm lạnh rồi.”

Mặt Diệp Mộc khổ sở: “Là
do em sơ suất, lúc thu dọn hành lý chẳng nghĩ đến vấn đề thời tiết.”

Trương Lâm lúc này bám
vào thành cửa thò đầu ra ngoài, nhìn hai người bọn họ: “Hai người... xong rồi
chứ?”

“Em!” Dung Nham chau mày
tức giận quát. “Đi ra đây ngay!” Trương Lâm chẳng sợ anh, làm mặt quỷ giễu cợt
rồi nhảy đến ngồi cạnh Diệp Mộc, tựa vào cô, nhìn Dung Nham đang tức sôi người
vẻ trêu ngươi. Dung Nham bẻ đốt ngón tay kêu răng rắc.

Diệp Mộc ngăn Dung Nham
lại: “Trương Lâm! Tại sao lại về đây? Em đã ký cam kết, trong thời gian luyện
tập nếu không được sự đồng ý của công ty thì không được tự ý ra ngoài một mình.
Em vi phạm kỷ luật nghiêm trọng như vậy, không những em, mà cả chị là quản lý
của em cũng sẽ bị đuổi khỏi công ty.”

Vẻ mặt hỉ hả của Trương
Lâm lập tức biến mất, cô cúi thấp đầu. Dung Nham ngồi bên lại tỏ ra rất vui
sướng, bắt tréo chân, vừa ngồi uống trà vừa quan sát sự việc.

“Em không thích thế giới
giải trí? Hay là em không thích công việc này?” Diệp Mộc không đợi cô trả lời,
hỏi tiếp: “Là bởi vì mấy ngày trước ra ngoài quay ngoại cảnh bị người ta làm
khó nên em mới rút lui đúng không? Không muốn cùng chị tiếp tục cố gắng nữa
sao?”

Trương Lâm lắc đầu: “Chị
đừng hỏi nữa, em cũng không biết. Em cảm thấy rất mệt mỏi, vả lại em cũng rất
nhớ chị mình. Chị ấy ở đây còn có bố mẹ ở bên, em chỉ có một mình ở Trung Quốc,
cô đơn lắm.”

Giọng nói của cô không
tỏ ra bị tổn thương, nhưng chính vẻ không bị tổn thương một cách bất lực ấy
càng khiến Diệp Mộc cảm thấy mũi mình cay cay. Cô thở dài, xoa xoa những lọn
tóc xoăn của Trương Lâm: “Em ngốc thế, em còn có chị, sao lại cô đơn được?”
Trương Lâm định nói gì rồi lại thôi, ngả vào lòng cô. Diệp Mộc bị Trương Lâm ôm
chặt, giống như một con thú cưng ngoan ngoãn cần được che chở, cô khẽ vỗ vỗ
lưng Trương Lâm, nhẹ nhàng quay người lại nhìn Dung Nham, chỉ thấy Dung Nham
đang xoa xoa cằm, nhìn hai người với vẻ mặt khiến người khác không đoán được
anh đang nghĩ gì.

“Làm thế nào bây giờ?”
Diệp Mộc dùng ánh mắt ra hiệu.

Dung Nham xua xua tay,
khẽ bật cười: “Đừng nghĩ rằng có Diệp Mộc bênh vực thì em sẽ chạy thoát được!
Trước khi em tròn mười tám tuổi, anh vẫn là người bảo hộ của em. Ngay ngày mai
anh sẽ gửi em đến trường nội trú dành cho nữ sinh của Hoàng gia Anh, em có tin
không?”

Trương Lâm tin. Cô chui
ra khỏi lòng Diệp Mộc, từ từ ngồi dậy, không còn dám làm bộ đáng thương hoặc
kiêu ngạo nữa, kể lại mọi chuyện một cách thật thà. Thật ra cô cũng không nói
dối, một cô gái mới mười bảy tuổi, không còn lấy một người thân phải đối diện
với sự cô đơn trên cả thế gian này, thực sự là một việc quá khó khăn. “Em cảm
thấy mình không nổi tiếng được đâu, mất mặt lắm.” Cuối cùng, Trương Lâm dùng
những lời lẽ ngắn gọn này để nói hết những ấm ức thời gian vừa qua.

Dung Nham cau mày, hình
như còn định nói gì thêm, liền bị Diệp Mộc ngăn lại: “Chúng ta đi ăn cơm đã
nhé? Đói và lạnh quá!”

Màn đêm buông xuống,
những người do bị lệch múi giờ không ngủ được ngồi cạnh nhau trong phòng khách
tối om.

Dung Nham rót cho Diệp
Mộc một ít rượu để ấm người, hai người ngồi trên chiếc thảm yoga bên cửa sổ
kính ngoài phòng khách rộng thênh thang, vai kề vai ngẩng nhìn bầu trời, im
lặng không nói gì. Bầu trời đêm mùa đông ở Canada ít sao, trăng tròn vành vạnh,
rất quang đãng, không khí lạnh buốt. Từ khung cửa sổ rộng lớn nhìn ra ngoài,
khung cảnh buổi đêm đẹp đến mê lòng. Cảm giác cả thế giới này chỉ còn lại mình
và người bên cạnh dậy lên trong trái tim Dung Nham, anh như trở lại nhiều năm
trước, trở lại với đêm cũng giống đêm nay, cái đêm mà trong suốt năm năm qua
anh không thể nào quên, cũng dưới bầu trời trong như đêm nay, anh đã hôn Tiểu
Tứ và cũng phải rời xa Tiểu Tứ.

“Dung Nham!” Diệp Mộc
bất ngờ lên tiếng, nhấp môi vài ngụm rượu, mạnh bạo hơn một chút. “Anh và
Trương Lâm rốt cuộc có quan hệ gì vậy? Tại sao anh lại là người bảo hộ của cô
bé? Ngôi mộ trên núi ngày hôm nay là thế nào với cô ấy? Và là gì của anh?”

“Đó là Trương Nghi, chị
gái Trương Lâm, trước đây anh đã nói với em rồi, cô ấy mất năm ngoái vì chứng
biếng ăn. Khi đó, ngoài Trương Nghi, Trương Lâm không còn người thân nào khác,
vì thế, trước khi qua đời, cô ấy đã giao quyền bảo hộ Trương Lâm cho anh.” Dung
Nham kể chi tiết cho Diệp Mộc. “Trương Nghi rất giống Trương Lâm, xinh đẹp,
hoạt bát, trong sáng, nhưng mạnh mẽ hơn. Để trở thành ngôi sao, cô ấy đã liều
mạng nhịn ăn, cuối cùng bị mắc chứng biếng ăn, khi biết bệnh của mình không thể
chữa khỏi, việc đầu tiên cô ấy làm là đến gặp anh, nhờ anh chăm sóc Trương Lâm,
giúp con bé trở thành ngôi sao. Cô ấy nói đó là ước mơ của hai chị em, cũng là
thứ duy nhất cô để lại cho Trương Lâm. Anh nhất định phải giúp cô ấy hoàn thành
ước nguyện cuối cùng. Anh và Trương Nghi quen nhau trong một trại hè leo núi
hồi còn học cấp một. Cô ấy cũng là người bạn gái đầu tiên của anh, ngày đó bọn
anh đều còn rất nhỏ, chưa hiểu gì cả, lý do bọn anh chia tay là vì cô ấy bắt
anh ăn chay với cô ấy nhưng anh không chịu.” Dung Nham hồi tưởng những ký ức đã
qua. Chất giọng trầm trầm ấy cũng giống như những giọt rượu vang đã ủ mười năm
trong chiếc cốc kia, làm say trái tim Diệp Mộc.

Cổ họng cô hơi khan, có
những lời mà nếu ở một nơi khác và thời gian khác cô sẽ không hỏi, nhưng lúc
này đây cô cũng chẳng kiêng dè gì: “Người con gái mà anh không thể quên được
chính là Trương Nghi phải không?”

Dung Nham co một chân
lên ngồi thoải mái, tay trái chống xuống sàn, tay phải cầm cốc rượu vang. Nghe
Diệp Mộc hỏi như vậy, anh thôi không ngẩng lên nhìn bầu trời đêm, quay mặt sang
nhìn cô. Trong màn đêm huyền ảo, chẳng có ánh đèn, chỉ có những vì sao lấp
lánh, trong đôi mắt đen tuyền của Dung Nham, có một tình yêu sâu đậm khiến Diệp
Mộc sau này không thể nào quên.

“Không.” Anh khẽ mỉm
cười, khóe miệng khẽ nhếch lên khiến Diệp Mộc cảm thấy đau lòng, anh cứ thế
nhìn Diệp Mộc. Bên dưới bầu trời với những ánh sao bên ngoài cửa sổ kia, anh
khẽ khàng nói ra những đau đớn đã cất giữ tận trong tim suốt năm năm qua: “Cô
ấy và Trương Nghi không giống nhau. Khi anh và Trương Nghi quen nhau, hai bọn
anh vẫn còn trẻ, chưa biết thế nào là tình yêu. Nhưng khi anh quen cô ấy, cô ấy
vẫn còn là một đứa trẻ, còn anh thì... Nói thế nào nhỉ, kinh qua trận mạc nhiều
rồi.”

“Thế tại sao lại không
cùng nhau chứ? Nếu đã kinh qua trận mạc nhiều rồi, anh phải giữ chặt lấy tình
yêu ấy chứ?” Diệp Mộc thắc mắc.

Dung Nham nhâm nhi cốc
rượu cùng nỗi cô đơn. “Đâu có ai chỉ vào cô ấy và nói đây chính là tình yêu
đích thực đâu, làm sao anh biết được chứ?” Khi ấy, chỉ coi đó là một sự rung
động khác thường thôi, đợi đến khi lạc mất nhau rồi, nếm trải cảm giác đau khổ
đến cùng cực, lúc đó mới hiểu rằng, à, thì ra đó chính là tình yêu đích thực.
Đúng thế, con người là như vậy.

Diệp Mộc tự nhận mình
không phải nhân vật nữ chính trong tiểu thuyết ngôn tình, nhưng cô đã đọc rất
nhiều tiểu thuyết ngôn tình, chưa bao giờ gặp một nhân vật nam chính nào giống
như Dung Nham, mối tình đầu và mối tình đích thực, tất cả đều chôn giấu tận
trong tim.

Thì ra đúng là có thứ
tình cảm mà người ta vẫn gọi là “tình yêu sâu đậm”, Diệp Mộc thầm ngưỡng mộ,
những điều khắc cốt ghi tâm chôn sâu tận đáy lòng mà Dung Nham vừa kể này, cho
dù đó là vì buông tay hay đánh mất, đều làm cô xúc động. Còn cô thì sao, kể cả
khi có được người bạn trai tài giỏi, tình cảm dạt dào, lời lẽ ngọt ngào như Lê
Cận Thần, cô cũng chưa bao giờ nói lời yêu. Bởi vì chưa bao giờ gặp được nên
luôn cho rằng nó không tồn tại, Diệp Mộc thực sự không cho rằng, trong những
năm tháng còn lại của cuộc đời mình có thể trải qua thứ có tên là “tình yêu sâu
đậm” này. Nhưng khung cảnh này bất chợt khiến một người luôn tự nhận là máu
lạnh như cô khẽ rung động.

Dung Nham... Trong một
đêm muộn lạnh giá tại Canada, người đàn ông điển trai đang cúi mặt hồi tưởng
những ký ức khiến trái tim Diệp Mộc rộn ràng.

Chuyến hành trình tới
Canada, đánh nhanh thắng nhanh.

Thực ra Trương Lâm cũng
vì quá mệt mỏi, muốn đi đâu đó một thời gian, ở Canada cô chẳng còn ai thân
thích, cuối cùng vẫn phải quay về thành phố C, ở đó có sự nghiệp của cô, còn có
cả Dung Nham và Diệp Mộc. Tối hôm sau, khi được Diệp Mộc tẩy não một cách sạch
sẽ, Trương Lâm ngoan ngoãn thu dọn đồ đạc, cùng với người bảo hộ và người quản
lý bay trở lại thành phố C.

Bọn họ xuống sân bay,
lấy hành lý rồi tiến về phía bãi đỗ xe, xe của Dung Nham đã đỗ ở đó. Trương Lâm
vừa qua khỏi cửa sân bay đã lười không muốn đi, nói đã báo cho Hồ Kha đến đón,
ánh mắt lanh lợi của cô gái đưa qua đưa lại giữa Diệp Mộc và Dung Nham: “Hai
người muốn đi đâu thì đi đi! Em và Hồ Kha đua xe xong, cậu ấy sẽ đưa em về!”

Dung Nham và Diệp Mộc
quay sang nhìn nhau, rồi lại ngượng ngùng quay mặt đi, có chút bối rối. Dung
Nham kéo hành lý của Trương Lâm, cùng cô đi tìm Hồ Kha, Diệp Mộc theo sau hai
người. Trương Lâm từ xa đã nhìn thấy Hồ Kha, vẫy tay về phía cậu, cái miệng
xinh xắn đang huýt sáo bỗng im bặt, chân cũng đứng im.

Diệp Mộc thấy lạ, bước
lên phía trước, nhìn theo ánh mắt của cô, lập tức giật mình. Chỉ nhìn thấy sau
lưng Hồ Kha, cách đó không đến mười mét, Lê Cận Thần và Lê Khanh Thần cùng nhau
bước tới, hai anh em họ đều rất cao, dung mạo xuất chúng, cùng nở nụ cười quý
tộc, rất nổi bật giữa đám đông. Diệp Mộc bất giác nép sát vào Dung Nham đang
đứng bên cạnh, có cảm giác như vừa bị bắt gặp đang trên giường cùng một người
khác.

Trương Lâm bối rối, khẽ
thì thầm vào tai Diệp Mộc: “Em chỉ thông báo cho Hồ Kha thôi mà! Giám đốc Lê và
phó giám đốc sao cũng đến thế này?”

“Để chị giải quyết, em
cứ đi đi.” Diệp Mộc rất lo lắng, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ vẻ không có chuyện gì
để Trương Lâm yên tâm. Trương Lâm giậm chân tại chỗ, xoay người chạy về phía Hồ
Kha, rất nhanh chóng biến mất trong đám người.

Chỉ còn lại bốn người,
hai đôi tiến lại gần. Đầu tiên Lê Cận Thần kéo Diệp Mộc lại, tay hướng về phía
Dung Nham một cách rất tự nhiên, kéo lấy hành lý của Diệp Mộc. Lê Khanh Thần
lại đến bên cạnh Dung Nham, khoác tay anh, thân mật hỏi: “Anh có mệt không?”
Giọng nói ấy lọt vào tai Diệp Mộc, lúc này cô đang bị Lê Cận Thần ôm chặt,
giống như một người chồng đến đón vợ vừa đi công tác về.

Dung Nham khẽ nhướn mày,
nhìn thăm dò Diệp Mộc và Lê Cận Thần, hờ hững đáp: “Sao em lại đến đây?”

Lê Khanh Thần khẽ cười:
“Anh trai em nói muốn đến đón bạn gái, còn nói chắc anh cũng về cùng, vừa lúc
em xong việc nên đi cùng luôn.”

Ánh mắt Dung Nham đầy vẻ
ngạc nhiên, Diệp Mộc tình cờ nhìn thấy, một lần nữa cô lại có cảm giác như vừa
bị bắt gặp trên giường với một người khác, nhưng bỗng nghĩ lại, anh ấy và Phó
giám đốc Lê rõ ràng là rất thân mật, dựa vào cái gì mà làm vẻ mặt không thoải
mái với cô như thế chứ?!

“Về thôi, xe của anh ở
ngoài.” Lê Cận Thần nắm chặt cánh tay Diệp Mộc, nhưng ánh mắt lại nhìn về phía
Dung Nham. Hai người đàn ông nhìn nhau, vẻ mặt biến đổi không ngừng. Diệp Mộc
cúi đầu nên không nhìn thấy.

Dung Nham và Diệp Mộc đã
bị hai anh em nhà họ Lê, mỗi người đưa đi một hướng như thế. Diệp Mộc bước lên
xe của Lê Cận Thần, trên đường trở về nhà anh, trong đầu cô luôn hiện lên dáng
vẻ của Dung Nham khi bị Phó giám đốc Lê xinh đẹp khoác tay.

Về đến nhà, Lê Cận Thần
kéo Diệp Mộc lên thẳng trên lầu, vào phòng làm việc, đóng cửa lại, rồi ép cô
vào sau cánh cửa, hôn một cái thật mãnh liệt. Không phải một nụ hôn vì tức
giận, Diệp Mộc cảm nhận được, hình như anh đang... sợ hãi điều gì đó.

Lê Cận Thần ôm lấy eo
cô, những ngón tay dài bắt đầu vuốt ve lưng cô qua lớp áo, Diệp Mộc khẽ kêu
lên, những ngón tay như có điện ấy trườn xuống dưới càng mạnh mẽ...

“Đừng!” Diệp Mộc chặn
tay anh, cố gắng kìm nén hơi thở gấp gáp. “Lê Cận Thần... Đừng!”

Lê Cận Thần ghé sát mặt
vào cô, những sợi lông mi của hai người chạm nhau, trong đôi mắt anh là sự thèm
khát mãnh liệt. Diệp Mộc cứng đơ người. Anh tỏ ra rất lạnh lùng, bình tĩnh, lùi
lại phía sau vài bước: “Mộc Mộc!” Giọng nói của anh rất đục và run run. “Anh
rất thích em.” Lời thổ lộ nồng nhiệt của anh khiến Diệp Mộc cứng người, khẽ dựa
vào tường nhìn anh. Lê Cận Thần hôn nhẹ lên trán cô, rồi mắt cô, càng xuống
dưới càng mãnh liệt như muốn phá vỡ hàng tuyến phòng ngự của Diệp Mộc.

Trời đất đang quay cuồng
thì bất ngờ có tiếng gõ cửa, Lê Cận Thần không thèm quan tâm, tiếp tục cắn cô,
Diệp Mộc kéo tay anh ra, đẩy mạnh. Bên ngoài, tiếng Cận Thụy gọi lớn: “Chú ơi,
cô Diệp Mộc ơi, ăn cơm thôi, hai người đóng cửa ở bên trong làm gì vậy?”

Lần đầu tiên Lê Cận Thần
đánh mất phong độ trước mặt Diệp Mộc, tức giận khẽ chửi thề. Diệp Mộc đẩy anh ra,
mặt đỏ bừng, chỉnh trang lại quần áo, mở cửa bước ra.

Buổi tối Lê Cận Thần có
ý muốn cô ở lại, Diệp Mộc trong lòng rối bời nên đã từ chối. Trên đường đưa cô
về, anh luôn tỏ ra khó chịu, mãi đến khi xuống xe, Diệp Mộc kiễng chân hôn anh
một cái, vẻ mặt ấy mới dãn ra đôi chút.

Ở sân bay, quả nhiên
Trương Lâm có ý muốn tạo cơ hội cho Dung Nham và Diệp Mộc. Hơn bảy giờ, Diệp
Mộc tìm đến nhà thì cô đã ngủ say, nào có chút tinh thần đua xe. Cylin đang
luyện yoga ngoài phòng khách, Diệp Mộc vào phòng Trương Lâm rồi trở ra, ngồi
trên sofa. Trên chiếc thảm yoga, thần hình mềm mại của Cylin đang uốn éo trong
một tư thế dẻo đến khó tin, Diệp Mộc nhìn không chớp mắt.

“Cylin!” Diệp Mộc bất
ngờ khẽ gọi tên cô. “Thời gian vừa qua, có phải em thấy chị không quan tâm đến
em nhiều bằng Trương Lâm không?”

Cylin đang cố đưa mũi
chân chạm gáy, hơi nghiêng mặt nhìn về phía Diệp Mộc, cười: “Không có ạ!”

Diệp Mộc nhìn thẳng vào
mắt cô, quả nhiên cô cố xoay người, không dám nhìn thẳng. Diệp Mộc thất vọng
tràn trề... Quả nhiên là cô ấy. Chỉ có Cylin biết Trương Lâm biến mất, chỉ có
cô ấy biết Dung Nham cũng tới Canada, trước khi về nước, Diệp Mộc cũng chỉ
thông báo thời gian cho một mình cô, nhờ cô thu dọn phòng Trương Lâm giúp.

“Cylin, ngay từ đầu chị
đã không lo lắng về em. Bởi vì em khá hơn Trương Lâm, em là một người rất xuất
sắc, về tài năng hay tính cách. Thật ra, khi hai người bọn em được giao cho
chị, chị đã nói với Giám đốc Lê rằng, Cylin là một ca sĩ thiên bẩm, cho dù
người quản lý là ai, em cũng sẽ nổi tiếng”, Diệp Mộc lạnh lùng nói.

Cylin ngồi thẳng dậy,
xoay người xếp chân hình hoa sen, nhìn thẳng vào Diệp Mộc, gương mặt trẻ trung
tràn đầy sức sống của cô dưới ánh đèn trông đẹp tuyệt vời. Diệp Mộc đã nói đến
nước này, cô cũng không muốn chối nữa, hỏi thẳng: “Được, vậy em hỏi chị, trợ lý
dẫn chương trình cho Nhậm Bình Sênh, tại sao chị lại dành cho Trương Lâm chứ
không phải em? Chị cũng biết, Trương Lâm, cô ấy vốn không phù hợp với những
tiết mục như vậy. Lẽ nào bởi vì bây giờ em đã có một chút thành công thì phải
giành cơ hội cho những người tụt lại đằng sau? Chị mong muốn nhìn thấy bọn em
cùng tiến bộ, đúng không? Diệp Mộc, đối với chị thì em và Trương Lâm có lẽ đều
như nhau, nhưng đối với em thì không.”

“Cylin!” Diệp Mộc nhìn
vào ánh mắt phức tạp của cô. “Chị giành cơ hội đó cho Trương Lâm là bởi vì...”
Cô thở dài. “Lâm Kinh Vũ có một show diễn rất lớn ở Nhật Bản, để cho chị một
suất, chị đã giới thiệu em, vì thế em sẽ không có thời gian để làm việc kia.”

Cylin khựng lại, khuôn
mặt dần ửng đỏ.

Diệp Mộc không đợi cô
nói lời xin lỗi, đã đứng dậy: “Chị về đây, sáng mai công ty sẽ có một cuộc họp
liên quan đến vấn đề vi phạm kỷ luật của Trương Lâm. Em cứ tới cuộc thi model
phỏng vấn, chị sẽ sắp xếp Tiểu Tình đi cùng em, có việc gì em cứ nói với cô
ấy.”

“Diệp Mộc!” Cylin vội vã
đứng lên. “Em xin lỗi! Em... em không biết...”

Diệp Mộc xua tay: “Chị
thì không sao, chỉ cần em nhớ em nợ Trương Lâm một lần là được, về sau nổi
tiếng rồi... đừng quên giúp đỡ cô ấy.”

Về đến phòng mình, Diệp
Mộc xả một bồn nước nóng lớn để ngâm mình. Cả người thả lỏng trong bồn tắm, cô
im lặng, ngẩn ngơ nhìn trần nhà.

Tin nhắn của Dung Nham
đến trong khung cảnh ấy: “Tiểu quái thú, đang làm gì vậy?”

“Tắm - ING.”

“Ồ... Đang trần như
nhộng.”

“Phì! Chú già háo sắc!”

“Là anh!”

“Phì...”

Trong một căn chung cư tại
thành phố C, Dung Nham nhìn chiếc điện thoại, bật cười, nghĩ ngợi một lúc rồi
cũng từ từ cởi bỏ quần áo rồi ném mình vào chiếc bồn tắm massgage. Năm phút
sau, Diệp Mộc vẫn chưa nhắn tin lại, anh với lấy điện thoại, lại gửi một tin
nhắn: “Sao em lại cùng với Lê Cận Thần vậy? Anh nhớ là đã rất nhiều lần nói với
em tránh xa anh ta ra.”

“Ý kiến của anh không
đại diện cho ý kiến của em mà.” Nhắc đến Lê Cận Thần là lại nhớ đến cô em gái
xinh đẹp của anh, thế là Diệp Mộc thêm vào một câu: “Anh cũng thế chứ khác gì!”

“Ồ, em không thích Lê
Khanh Thần.” Khóe miệng Dung Nham bất giác mỉm cười. “À há.”

Năm giây sau, Diệp Mộc
ngồi bật dậy, tay bấm bàn phím thoăn thoắt: “Không phải cô ấy đang ở trong lòng
anh và đọc tin nhắn này đấy chứ?!”

Đầu bên kia, nụ cười của
Dung Nham tắt ngấm: “Không đâu.”

“Phù, làm em sợ chết
khiếp!” Diệp Mộc lại ngả người vào thành bồn tắm.

“Đừng sợ, mối quan hệ
của anh và cô ấy không giống như em nghĩ đâu.”

Đừng sợ, mối quan hệ của
anh và cô ấy không giống như em nghĩ đâu... Diệp Mộc tinh ý nhận ra rằng, chủ
đề đang dần trở nên ngọt ngào như những quả bong bóng màu hồng bay lơ lửng. Cô
không giữ được tay mình, gửi đi một tin nhắn: “Thế hai người có quan hệ gì?”

“Quan hệ hợp tác... Cô
ấy rất có thể sẽ là đối tượng kết hôn của anh.” Câu này Dung Nham soạn xong rồi
xóa đi rồi lại bấm lại. Cuối cùng tin nhắn cũng được gửi đi, anh có chút bất
an, vứt điện thoại sang một bên, nhấc ly rượu đặt kế bên lên, một hơi uống cạn.
Một lúc lâu sau, Diệp Mộc mới gửi tin nhắn trả lời, có chút không tự nhiên: “Uh.”

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.