Ai còn chờ ai giữa mùa hoa nở - Chương 02: Lần gặp đầu

Chương 2. Lần gặp đầu

Hơn hai năm trước.

Nửa thân trên nghiêng về
phía trước một góc bốn mươi lăm độ, tay phải luồn vào ngực trái, với đến dưới
nách trái. Nghiến răng, ngón tay cố vươn dài thêm một chút, thêm một chút...
Dùng lực ép sát vào phần thịt trên lưng, rồi kéo, kéo, kéo...

Đổi tay phải, theo hướng
ngược lại, các bước giống hệt như trên, thêm một lần nữa.

Sau đó, ngắm qua tấm
kính bên ngoài xe, Diệp Mộc vô cùng hài lòng nhìn chiếc áo cổ chữ V của mình đã
trở nên ngay ngắn hơn hẳn.

Thế mới nói, ngực không
phải để nhô ra, mà là để nắn.

Ai đó cuối cùng cũng
chỉnh cho vòng một size B biến thành size C, dương dương tự đắc quay qua quay
lại tự ngắm mình qua tấm kính, tay lại luồn vào trong áo, chỉnh đốn cẩn thận
một lần nữa.

Không gian trong bãi đỗ
xe ngầm vô cùng yên tĩnh, vì vậy, khi tiếng “rừ rừ” đanh giòn vang lên, đầu
Diệp Mộc như có cảm giác tê tê.

Tấm kính xe màu sẫm bị
Diệp Mộc biến thành chiếc gương ngắm nghía một lúc lâu ấy từ từ hạ thấp trước
mặt cô.

Diệp Mộc đang ở tư thế
nghiêng về phía trước, khoảng cách giữa mặt cô và khuôn mặt đẹp trai ngồi trong
xe kia chưa đến nửa mét, vì vậy cô nhìn rất rõ. Người đó có cái cằm sạch sẽ,
đôi môi mỏng, cái mũi cao, thẳng, đôi lông mày đen đậm, còn nữa, một đôi mắt
đen như biết cười.

Trong giây lát, máu
trong cơ thể ầm ầm dồn lên não một cách vô cùng sung sướng, khiến mặt cô nóng
bừng đến phát đau. Diệp Mộc ngay lập tức rút tay ra khỏi áo, vừa hít lấy hít để
không khí lạnh vừa ưỡn thẳng người như không có chuyện gì.

“Xin lỗi, không phải tôi
cố ý...” Giọng nói của người con trai ấy cũng rất dễ nghe, anh nói đến đây rồi
dừng lại. “Tôi thấy cô đứng đó rất lâu rồi, có chuyện gì sao?”

“Giám đốc Lê...” Mạch
máu ở thái dương như phập phồng, Diệp Mộc nghĩ thầm, thế này thà chết đi cho
xong, nhưng vẻ mặt lập tức chuyển về trạng thái ngây thơ vô (số) tội. “Chào
anh, lần đầu gặp mặt...” Giọng nói của cô đã trở lại bình thường. “Tôi là bạn
học của Lê Diệm Thần, anh ấy giới thiệu tôi đến đây làm việc, tôi là Diệp Mộc.”

“Diệp - Mộc.” Người con
trai ngồi trong xe nghe xong tên của cô, điệu cười trong mắt càng trở nên rõ
ràng, đôi môi hơi nhếch lên, thấp giọng nhẩm đi nhẩm lại hai chữ ấy, rồi lại
ngẩng lên nhìn người con gái trước mặt.

Diệp Mộc hơi bất ngờ
trước phản ứng của anh, tim càng lúc càng đập nhanh.

“Tôi không phải Giám đốc
Lê.” Vừa nói xong câu này, cầu thang máy đối diện đầu xe phát ra một tiếng
“ding dong”, cửa từ từ mở ra.

Diệp Mộc ngượng ngùng
quay lại. Từ trong thang máy, một đôi nam nữ bước ra, người con trai dáng rất
cao, ước chừng phải gần một mét chín mươi. Cô gái thì Diệp Mộc quen, cô ấy là
Cố Tiểu Điềm, trợ lý giám đốc của C&C. Chính cô ấy đã chỉ cho Diệp Mộc, nói
Diệp tiểu thư là do tam thiếu gia giới thiệu, cũng coi là tư giao của Giám đốc
Lê, hay là tới bãi đỗ xe chờ rồi cùng Giám đốc Lê đi ăn tối, vừa ăn vừa bàn
chuyện...

Sau một ngày chờ đợi
chẳng có việc gì làm, đầu óc quay mòng mòng, Diệp Mộc đã đồng ý. Vội vàng chạy
xuống dưới, theo biển số xe mà Tiểu Điềm đã nói, tìm đến chiếc xe của Lê Cận
Thần, và sau đó xảy ra sự việc đáng xấu hổ kia.

Diệp Mộc đã bình tĩnh
trở lại, can đảm tiến đến. Cố Tiểu Điềm bước sau người con trai, nghe anh ta
nói với vẻ rất kính cẩn, tay thoăn thoắt ghi chép trên chiếc PDA, nhìn cảnh
tượng này, người kia chắc hẳn là Giám đốc Lê Cận Thần của cô ấy.

Vẻ mặt Diệp Mộc bình
thường trở lại, nhìn về phía người ngồi trong xe.

Người con trai trong xe
thấy cô nhìn qua, liền với tay mở cửa, bước xuống. Diệp Mộc lùi về phía sau một
bước, nhìn thấy anh ta chỉnh lại cà vạt, mở cửa sau, rồi lễ phép đứng sang một
bên!

Diệp Mộc như rơi bịch
xuống đất... C&C không hổ danh là công ty giải trí hùng mạnh bậc nhất châu
Á, đến một nhân viên lái xe mà ngoại hình, khí chất cũng tiêu chuẩn như vậy, có
thể thấy yêu cầu của họ đối với những ca sĩ dưới trướng nghiêm khắc tới mức
nào!

Diệp Mộc còn đang ngẩn
người thì Lê Cận Thần đã bước đến gần, nhìn thấy một cô gái không quen biết
đứng trước xe của mình, anh không khỏi thắc mắc, nhướn mày hỏi: “Cô là...?”

Diệp Mộc đứng ngây như
phỗng, giọng nói thánh thót của Cố Tiểu Điềm đã vang lên trước khi cô kịp nói:
“Đây chính là người mà tam thiếu gia giới thiệu, tên Diệp Mộc, đến để sắp xếp
công việc.”

Diệp Mộc định thần lại,
mỉm cười giơ tay về phía Lê Cận Thần: “Chào anh. Tôi là Diệp Mộc, rất vui được
gặp anh.”

Bước đến gần cô mới phát
hiện, lúc miêu tả về anh chàng này, Lê Diệm Thần đã dùng hai chữ “tuyệt phẩm”
quả không ngoa chút nào.

Người tên Lê Cận Thần
này, vẻ bề ngoài không có gì để bàn rồi, mấy chàng minh tinh đang nổi như cồn
bây giờ cũng chẳng thể sánh bằng. Nhưng thứ khiến người khác rung động hơn vẻ
bề ngoài đẹp trai kia chính là khí chất toát ra từ anh ta.

Lê Cận Thần “ồ” một
tiếng, mỉm cười với Diệp Mộc: “Cô là bạn học của Diệm Thần? Đúng rồi, trước đây
cậu ấy có nói với tôi về cô.” Tiếng phổ thông của anh ta có vẻ hơi cứng, âm uốn
lưỡi và thẳng lưỡi có chút không rõ ràng, mang sắc giọng Quảng Đông. “Rất vui
được gặp cô. Nhưng... cô ở đây làm gì vậy?”

Phía sau Diệp Mộc, người
lái xe nọ bật cười.

“Tôi thắc mắc không hiểu
tại sao đang nằm ngủ bù trong xe, bỗng nhiên ở đâu xuất hiện một cô gái, hóa ra
là do Điềm Điềm sợ tôi cô đơn nên bảo một đồng nghiệp mới đến trêu đùa.” Người
lái xe từ tốn nói. Anh tựa vào cửa xe, ở góc độ này, vẻ mặt ấy rất giống nam
diễn viên điển trai trong cuốn tạp chí điện ảnh mà Diệp Mộc yêu thích nhất.

Lê Cận Thần nghe thấy
thế, quay sang nhìn Cố Tiểu Điềm. Cố Tiểu Điềm vươn thẳng cổ, vẻ mặt ngại
ngùng, đưa tập tài liệu trong tay cho người tài xế, quay người tiến về chiếc xe
của mình đỗ bên cạnh, rồi lái đi luôn.

Diệp Mộc không nói gì,
đầu hơi cúi thấp, dáng vẻ đáng thương.

“Diệp tiểu thư!” Lê Cận
Thần tỏ vẻ xin lỗi. “Xin lỗi cô, cả ngày nay tôi bận quá, đã để cô phải chờ
lâu.”

Lê Cận Thần nở một nụ
cười ấm áp, nụ cười ấy còn ngọt ngào hơn cả những làn gió xuân, trái tim Diệp
Mộc bị nụ cười ấy làm cho mềm nhũn. Anh nhẹ nhàng nói: “Được rồi, Diệp tiểu
thư, ngày mai sau khi tới, cô cứ lên thẳng tầng sáu mươi báo cáo nhé!”

“Tôi không cần phỏng vấn
sao?” Diệp Mộc hỏi lại, có chút ngạc nhiên.

Lê Cận Thần khẽ lắc đầu,
vẫn là nụ cười ngọt ngào ấy: “Tôi tin tưởng con mắt nhìn người của Diệm Thần.”

Lê Cận Thần lên xe,
người tài xế cho xe nổ máy, Diệp Mộc đang thở phào nhẹ nhõm thì chợt nhìn thấy
từ chiếc gương xe, người tài xế đang cười với mình, ánh mắt hình như hướng
xuống ngực, mặt cô lại đỏ bừng.

Sau khi nghe Diệp Mộc kể
lại toàn bộ câu chuyện, Trần Hiểu Vân đã rút ra được ba kết luận. Một là Cố
Tiểu Điềm là một con khốn. Hai là ấn tượng của Lê Cận Thần với Diệp Mộc có lẽ
chẳng ra làm sao. Ba là tổng hợp hai điểm trên, những ngày tháng của Diệp Mộc ở
C&C sẽ chẳng dễ dàng gì.

Về điểm thứ nhất, cả ba
người có mặt đều có những ý kiến khác nhau nên việc thảo luận lập tức chuyển
sang điểm thứ hai. Ấn tượng của Diệp Mộc về Lê Cận Thần vô cùng tốt, hết lần
này đến lần khác kể lại cho hai chị em nhà họ Trần về nụ cười chết người ấy.

Trần Hiểu Vân vừa nhai
dưa chuột vừa gật gù ra vẻ hiểu biết, phân tích cho Diệp Mộc: “Anh ta bảo cậu
không cần đi phỏng vấn, nói cách khác là anh ta không muốn hiểu thêm về năng
lực và chuyên ngành của cậu. Anh ta nói tin tưởng con mắt nhìn người của Lê Diệm
Thần cũng có nghĩa là anh ta vì nể mặt em trai mình nên mới nhận cậu vào. Có
thể thấy cái người tên Lê Cận Thần này chẳng đối tốt gì với cậu đâu.”

Khóe miệng Diệp Mộc méo
đi, trong lòng có chút bất an, phản kháng với vẻ ngờ vực: “Anh ấy có vẻ rất
tốt, không phải người như cậu nói đâu.”

Trần Hiểu Vân khẽ lắc
đầu: “Vị trí của Lê Cận Thần ở C&C là dưới một người trên vạn người, sao có
thể là người bình thường được chứ? Mấy năm trước anh ta cùng một vài người thân
thiết tới thành phố C dựng nghiệp, giờ thì cậu thấy đấy, với quy mô của C&C
hiện tại, một người đàn ông một tay có thể tạo dựng công ty lớn như vậy có thể
là người tốt được sao? Anh ta càng tỏ ra không nóng nảy, càng chứng tỏ anh ta
rất đáng sợ!”

Diệp Mộc bị những lời
của Trần Hiểu Vân dọa cho phát sợ, quả táo trong tay cũng quên chẳng buồn cắn.

Điều mà cô em Trần Hiểu
Hứa quan tâm lại hoàn toàn khác so với cô chị Trần Hiểu Vân, đôi mắt cô bé đầy
những vì sao lấp lánh, kéo tay Diệp Mộc lay lay: “Chị Mộc Mộc, anh Lê Cận Thần
ấy... thật sự đẹp trai như vậy sao?”

Diệp Mộc gật đầu rất quả
quyết.

Hiểu Hứa hào hứng, khuôn
mặt đỏ ửng, vội vàng hỏi thêm: “Thế còn anh chàng tài xế đẹp trai thì sao?”

Diệp Mộc nhớ lại: “Anh
chàng tài xế ấy... Vẻ đẹp trai này không thể nói rõ ràng. Đôi mắt đen láy sâu
thẳm, lông mày khiến người khác có cảm giác rất thoải mái, đúng thế, anh ấy
khiến người khác rất vừa mắt.” Nói đến đây, cô chợt có cảm giác đã quen từ
trước, hình như từng gặp người tài xế đó ở đâu rồi... Biết đâu anh ta từng tham
gia đóng quảng cáo, hoặc đóng vai diễn viên quần chúng trong một bộ phim truyền
hình nào đó cũng nên.

“Cắt!” Trần Hiểu Vân
đánh thức hai đóa hoa đang ngơ ngẩn. “Nói chuyện nghiêm túc! Mộc Mộc, cậu có
chắc là cậu muốn bị cuốn vào cái vòng xoáy ấy không? Mình rất lo cho cậu, giới
giải trí không phải nơi dễ dàng gì đâu.”

Diệp Mộc gật đầu quả
quyết: “Tất nhiên rồi! Đây là quê hương của bố tớ, tớ nhất định phải định cư ở
nơi này, làm việc thật tốt... Tuy rằng ngày hôm nay khởi đầu thật chẳng ra làm
sao.”

Trần Hiểu Vân là bạn
thân lâu năm của Diệp Mộc, cô rất hiểu gia cảnh của Diệp Mộc, nghe thấy giọng
nói của cô ấy đến đây bỗng chùng xuống, cô xoa xoa mặt Diệp Mộc tỏ vẻ an ủi.

Trần Hiểu Hứa đẩy chị
ra, tiến tới gần: “Chị Mộc Mộc, đợi đến khi chị đã ổn định ở C&C rồi, chị
giúp em thành minh tinh được không?” So với cô chị có ngoại hình bình thường,
cô bé Trần Hiểu Hứa mười tám tuổi vô cùng xinh đẹp. Từ nhỏ cô bé đã thích ca
hát, nhảy múa, trở thành minh tinh là ước mơ lớn nhất của cô.

Bố mẹ hai người không có
ý kiến gì về việc đó, nhưng người có tiếng nói quyết định trong gia đình họ
Trần lại không phải họ, mà là cô chị Trần Hiểu Vân.

“TRẦN - HIỂU - HỨA!”
Trần Hiểu Vân nghiêm mặt. “Chị nhắc lại với em một lần nữa, hãy bỏ ngay cái ý
định đó đi, chăm chỉ mà học hành cho tốt!”

“Nhưng người ta không
thích học...” Đôi môi đỏ thắm của Hiểu Hứa chu lên. “Chị Diệp Tử, chị nói giúp
em đi, em như thế này mà không thành minh tinh có phải là phí phạm của giời
không?”

Diệp Mộc gật gù đồng ý.

Thái độ của Trần Hiểu
Vân về vấn đề này trước sau như một, thấy cô em vẫn dám cãi lại, lông mày cô
nhếch lên, nắm tay lại dọa dẫm. Hiểu Hứa thét lên rồi chạy ra nấp đằng sau Diệp
Mộc, ba người kéo qua kéo lại thành một vòng tròn.

Đang lúc gay cấn, điện
thoại của Diệp Mộc rung lên, cô cố gắng thoát ra ngoài, bước vào nhà vệ sinh nghe
điện.

Giọng nói của Tề Ngải Ức
vẫn ngọt ngào như mọi khi: “Bảo bối, Mỹ Diễm không thấy em đâu, bây giờ bà ấy
đang rất tức giận đấy.”

“Em biết rồi.” Diệp Mộc
cau mày, nói vài câu ngắn gọn rồi gác máy, lúc sau ngó cái điện thoại, mặt ngẩn
ra, rồi gọi thêm một cuộc.

Đầu bên kia ngay lập tức
nhấc máy, Tề Úc Mỹ Diễm có vẻ rất tức giận: “Diệp Mộc! Con biến đi đâu thế
hả?!”

“Có chuyện gì?” Diệp Mộc
vô cùng lạnh lùng.

Đầu bên kia hình như
cũng nhận ra sự thay đổi này, im lặng một giây, lấy lại giọng bình thường rồi
nói tiếp: “Sao lâu như vậy mà không thèm về nhà?”

“Mẹ nói là, nhà của
dượng Tề và mẹ, cũng như của Tề Ngải Ức sao?” Nhìn trong gương, mặt Diệp Mộc
không chút cảm xúc.

“Cái con bé hư đốn, vong
ơn bội nghĩa này! Đây có còn là nhà con nữa không hả? Từ nhỏ đến lớn, ông Tề và
Tiểu Tề chẳng nhẽ không coi con như con gái ruột và em gái ruột hay sao?!”
Giọng của mẹ Diệp Mộc càng lúc càng cao. “Diệp Mộc, mẹ cũng chỉ là tìm một
người vững chãi hơn bố con để cùng chung sống, con có cần tỏ thái độ không coi
mẹ ra gì như vậy không?!”

Những lời này Diệp Mộc
đã nghe không biết bao nhiêu lần nên từ lâu đã chẳng có cảm giác gì. Từ cửa sổ
nhà vệ sinh nhìn ra ngoài, phong cảnh thành phố C thật đẹp, cô để mặc cho lòng
mình lãng đãng một hồi, giọng nói bên kia vẫn phát ra không ngớt, cô cau mày:
“Tiền điện thoại đắt lắm, mẹ nói luôn đi, tìm con có việc gì vậy?”

“Con đang ở thành phố C
phải không?!” Mẹ Diệp Mộc liền đoán ra ngay. “Con đi tìm bố con đấy à?! Diệp
Mộc, con có phải con ruột của mẹ không vậy? Sao con có thể ngốc nghếch đến thế
hả? Hơn hai mươi năm trước ông ta đã vứt bỏ con, con còn đến tìm ông ta làm
gì?”

Diệp Mộc cười ha ha:
“Sao mẹ ở Hồng Kông lâu vậy rồi mà tiếng phổ thông vẫn nói lưu loát thế? Con
nghĩ sau này mẹ già, tóc bạc da mồi bị dượng Tề đuổi ra khỏi nhà rồi, có thể
ngồi dưới chân cầu trải chiếu làm nghề bình sách được đấy!”

“Diệp Mộc!” Mẹ Diệp Mộc
quát lớn, cơn giận bốc lên mười vạn tám nghìn dặm, theo sóng điện thoại truyền
đến đầu bên kia.

Nghe rõ tiếng nghiến
răng phát ra trong điện thoại, Diệp Mộc chợt cảm thấy thích thú.

Nhưng ngay sau đó, tiếng
nức nở đã cố gắng hết sức để kìm nén lại làm cho sự thích thú của cô hoàn toàn
tan biến.

“Làm một cái thẻ ngân
hàng ở chỗ đó, rồi gửi số thẻ cho mẹ, ngày mai mẹ sẽ gửi tiền cho con. Sáng
ngày mai đi làm ngay đi!” Giọng của Tề Úc Mỹ Diễm đã bình thường một chút, ra
lệnh cho con gái với giọng của bậc bề trên.

“Hôm nay con đã tìm được
việc rồi, không thiếu tiền. Mẹ cứ giữ lấy mà phòng thân, tuy mẹ thấy người đàn
ông đó có thể làm chỗ dựa cho mẹ, nhưng con thấy, cũng chẳng chắc chắn bằng
việc mẹ cứ tích lũy tiền cho mình.” Diệp Mộc nói nhanh. “À, còn nữa, con không
có ý định đi tìm bố đâu. Nếu mẹ không muốn con và ông ấy gặp nhau thì đừng gọi
điện thoại nói cho Tần Tang rằng con đến đây, mấy năm qua nhà mình đã phiền chị
ấy rất nhiều rồi. Thế mẹ nhé, ngày mai con phải đi làm, con muốn đi ngủ sớm.
Con cúp máy đây. Chúc mẹ ngủ ngon.”

Mẹ Diệp Mộc không nói
gì, đợi đến khi cô nói câu “con muốn đi ngủ sớm”, điện thoại đã bị ngắt.

Đáp lại câu chúc ngủ
ngon ấy là từng tràng “tút tút tút” trong điện thoại. Diệp Mộc nghĩ, lúc này,
tại một chung cư nào đó ở Cửu Long - Hồng Kông, trên khuôn mặt bà mẹ trung niên
xinh đẹp của cô là vẻ dương dương tự đắc kiểu “người cúp máy trước là người
chiến thắng”, rồi nhìn chằm chặp vào chiếc điện thoại đến buồn cười, bản thân
cô cũng bất giác bật cười.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.