Khe hở hạnh phúc - Chương 4.1

Cho tới bây giờ Tồn Ngải cũng không phải
là một cô gái có kế hoạch hay quy củ gì, nhưng chỉ riêng việc viết thư
lại biểu hiện đầy đủ nguyên tắc của mình. Mặc kệ là anh đã viết cho cô
bao nhiêu lá thư, mặc kệ là anh đã cho cô ipen viết trên ghostwrites
note, mỗi một tháng, vào một ngày cố định, Tồn Ngải mới gởi thư hồi âm
cho anh. 

Người lười, lười đến mức có quy luật có nguyên tắc như vậy, có phải anh nên vỗ vỗ tay cổ vũ cô bé này không đây.

Mở hộp thư ra. Hôm nay là lần thứ ba Lã Mặc Ân làm việc này, nhưng thư của Tồn Ngải vẫn chưa đến.

Phiền!

“Luật sư Lã, Chủ tịch Hà gọi điện thoại đến.” Thư ký Kim gọi nội tuyến vào phòng làm việc anh.

“Đã biết.” Lã Mặc Ân ấn nút nhận điện thoại. “Chào Chủ tịch Hà.”

“Đã lâu không gặp luật sư Lã, gần đây cậu có khỏe không?”

“Rất tốt, cảm ơn Chủ tịch Hà quan tâm.” Mặc Ân cầm một phần tài liệu tố tụng lên, đọc kỹ nội dung bên trong.

“Là như vậy, lần trước khi chúng ta dùng cơm có gặp một vị là Chủ tịch Lưu, không biết cậu còn nhớ hay không?”

Đối phương cẩn trọng thử.

“Nhớ, có ấn tượng.”

“Ông ấy muốn cậu làm cố vấn pháp luật của công ty, cậu cảm thấy thế nào?”

Mặc Ân nhíu mày. Chuyên môn của anh là về
hôn nhân gia đình, trong ngành cũng được xưng là sát thủ của giới hôn
nhân, làm sao lại có người nảy ra ý tưởng để anh làm cố vấn pháp luật
của công ty nào đó?

“Có thể, nhưng luật sư Chu Li Uy đầy hứa
hẹn trong văn phòng của chúng tôi đối với việc kinh doanh có nghiên cứu,
Chủ tịch Lưu có nên cân nhắc…”

“Không cân nhắc, Chủ tịch Lưu chỉ mong được mời luật sư Lã.”

Giọng điệu của Chủ tịch Hà lại chắc như
đinh đóng cột khiến Lã Mặc Ân hơi hoài nghi. Anh cũng chẳng quen biết gì
với Giám đốc Lưu này, vì sao đối phương cứ một mực muốn thuê mình? “Tại
sao?”

“Đó là bởi vì Chủ tịch Lưu…”

Bạn có thư mới.

Lúc máy tính nhảy ra một cửa sổ mới, Mặc
Ân vô cùng phấn khởi, lập tức mở ra. Là em gái Tồn Ngải nhà anh! Ha, con
nhóc lười biếng này quả thật nguyên tắc quá mức rồi.

Anh trai, anh vui vẻ không? Em rất hạnh phúc.

Lần này em đi Italy. Italy chính là
quốc gia có ‘cái nôi’ của ẩm thực, dựa vào kiến trúc cùng văn hóa người
xưa để lại, dùng tiền lãi du lịch hằng năm cũng đủ để nuôi sống chính
phủ cùng dân chúng.

Nơi để lại cho em nhiều ấn tượng nhất
chính là Florence, ở đây, trên mỗi cung đường đều có thể thấy những nghệ
sĩ hóa trang thành pho tượng, có thể biến thành những chiến sĩ thời cổ,
‘duy điệu duy tiếu’ (hình dung một việc bắt chước giống y như thật),
khách du lịch chỉ cần bỏ ra một đồng euro là có thể chụp ảnh cùng họ.

Em đặt biệt thích những bức tượng ở
quảng trường Piazza della Signoria, mỗi một pho tượng đều chứng kiến
hàng ngàn năm lịch sử. Họ quan sát cuộc sống của con người, những năm
tháng trôi qua, để lại dấu tích trên người họ. Nghiêm túc nghĩ lại, thật
ra, một trăm năm, năm trăm năm cũng không chỉ là một chuyện trong nháy
mắt, đúng không?

Con người hẳn nên buông chấp niệm xuống. Anh, anh cũng thế.

Chấp niệm [执念] : Là một loại ham muốn vô cùng mãnh liệt, “chấp” [], đơn giản là cố chấp, ý nghĩa của từ “chấp niệm” [执念] : Một người nào đó cố chấp đến mức khó mà có thể thay đổi đươc ý nghĩ (hoặc cách nghĩ).

Trong hành trình đoàn còn đến Venice,
em dành vài đồng euro mua thức ăn rồi cho chim bồ câu ở Quảng trường
Trafalgar ăn. Nơi này bồ câu không sợ người đó anh, sẽ bay tới ăn thức
ăn trên tay em, điều này khiến em nhớ đến những con khỉ núi Chaishan
[1].
Động vật cũng giống như người, không thể nuông chiều nhiều được [Những
lời này anh trai phải nhớ thiệt kỹ, không nên làm hư Tồn Ngải, bạn í là
đất mềm dễ đào, là một đứa hư hỏng được voi đòi tiên], càng nuông chiều,
càng quá mức.

Đúng rồi, anh trai, anh có từng xem
“Roman Holiday”? Đó là một bộ phim được chiếu nhiều năm, thiệt nhiều năm
về trước. Lúc ở chỗ đài phun nước, hướng dẫn viên du lịch nói cho bọn
em biết, “Roman Holiday” được quay ở Quảng trường này, kem mà nữ nhân
vật chính ăn cũng mua ngay tại đây.

Hướng dẫn viên du lịch vừa nói, mọi
người đều vội chạy đi mua kem. Woa, một viên kem là tám euro lận đó nha.
Thiệt tình, cũng đâu phải ăn vàng đâu! Em do dự rất lâu mới miễn cưỡng
bỏ tiền ra, có thể là bởi vì thật sự quá nóng, cả khát nữa, thế nên cứ
cảm thấy hương vị ngon ngon. Nhưng là tám đồng euro lận đó, hức…lòng em
đang chảy máu.

Còn có cả Pompeii nữa. Năm 79 sau Công
Nguyên, núi lửa Vesuvius phun trào, dân chúng trong Pompeii không kịp
chạy trốn, và chỉ trong nháy mắt, cả một thành bang bị núi lửa phá hủy.
Hướng dẫn viên du lịch chỉ vào một hóa thạch mang hình người nói, rất
đáng tiếc, sinh mệnh của những người này đã bất ngờ bị cướp đi. Núi lửa
phun trào, lịch sử của họ đã gãy gánh giữa đường.

Sinh mệnh của những con người ấy đã
mất đi, hay đã trở nên vĩnh hằng vào giây phút đó? Lịch sử của họ đã bị
núi lửa vô tình cắt ngang, hay cái chết của họ để cho thế hệ sau chứng
kiến lịch sử.

Anh, có một suy nghĩ vớ vẩn như thế
này trong đầu em. Nếu hai đứa mình biến thành hóa thạch trong vụ phun
trào kinh hoàng đó, chúng mình ôm nhau, là hình ảnh của cái chết, là
được đặt tên là ‘tình yêu vĩnh hằng’, đã không đã không?

Anh, rất hâm mộ anh đi ăn mỳ thịt bò.
Đọc thư của anh, em dường như cũng ngửi thấy được mùi thịt bò đó. Ở
trong này có rất nhiều nhà hàng quán ăn Trung Quốc, nhưng rất nhiều dầu
béo, em không thích, nhưng mà người nước ngoài thì ghiền thôi rồi luôn,
nhất là tên anh trai không có quan hệ huyết thống gì với em á. Tên của
ảnh là Đường Kì Lí. Ảnh nói cho mẹ em, hồi trước mẹ em thu phục dạ dày
của ảnh rồi mới thu phục được tim ảnh, khiến cho ảnh hoàn toàn tình
nguyện, một mực gọi mẹ em một tiếng ‘dì.’ Giờ nghĩ lại, tiếc nuối lớn
nhất đời em là không có tay nghề siêu tốt, không thể thu phục dạ dày anh
trai.

Nghiêm túc nghĩ lại, thực sự kỳ cục
lắm nha, rốt cuộc thì vì sao anh trai lại thích em? Em không thông minh,
không có năng lực gì, không dịu dàng, không thanh tao nhã nhặn, cũng
không nấu cơm, không quét dọn nhà cửa, toàn bộ những đặc điểm con gái
cần có em lại không. Em đây chưa thu phục được dạ dày anh, nhưng lại thu
phục được trái tim anh trước rồi. [Có phát hiện giọng điệu em thực sự
kiêu ngạo.]

Anh, có muốn đi làm một cặp kính dày hay không?

Vụng trộm nói cho anh biết một sự
kiện, em lại mộng xuân, hơn nữa không chỉ có một lần. Em mơ anh ở trên
người em, động thân, lên lên xuống xuống phập phồng, mơ thấy mồ hôi của
anh chảy xuống má em, mộng hai đứa mình hắc hưu hắc hưu, cơm rang rang
lên quá nóng, thế cưỡi ngựa, rồi này này nọ nọ, mỗi một tư thế đều là
mới nhất, có thể dựng nên một tầm cao mới cho tiêu chuẩn đoạt huy chương
vàng Olympic.

Hại chết em, lúc vừa thức dậy đã nhiệt
huyết sôi trào, hai má hồng thấu, mẹ phát hiện, hỏi em: “Có phải con
cảm mạo phát sốt gì rồi không?” Em phải kéo chăn bông dán lên mặt, vô
cùng mất mặt nói: “Con sắp chết, có chuyện tìm con đốt ba nén hương.”

Tại sao có thể như vậy? Em nghĩ cả buổi, rốt cuộc cũng nghĩ ra nguyên do.

Đều là lỗi của anh hết, ở thời điểm ấy
nếu vứt hết trói buộc đạo đức, mỗi ngày chúng ta chơi mấy lần, chơi mỗi
ngày, chơi mỗi ngày, chơi đến chán, sao em có thể mộng xuân được? Nếu
em không cẩn thận chết mất, bị pháp y khám nghiệm rồi phát hiện em vẫn
còn là trinh nữ, em nhất định sẽ mất mặt đến chết. Một trinh nữ hai mươi
tám tuổi, em có thể đi vào Sách kỷ lục Guinness, có thể bị túm vào bảo
tàng trưng bày mấy thứ quý giá, còn có thể nổi tiếng trên Internet, trở
thành chuyện cười hay nhất thế kỷ này.

Nói đi nói đi, tất cả đều là lỗi của anh, anh phải đền em.

Nói đông nói tây nhiều quá, em lại
quên nói cho anh một chuyện này cực kỳ quan trọng. Anh, anh có nghe qua
một câu chuyện gọi là “Tiếng cồng cuối cùng”?

Trong câu chuyện đó, Ưu Ưu cùng Hoan
Hoan là hai anh em tốt của nhau, cả hai rời quê hương đến nơi khác lập
nghiệp kiếm tiền. Rất nhiều năm về sau, bọn họ thu được một số tiền từ
việc kinh doanh, áo gấm về nhà. Nhưng trên con thuyền trở về quê hương
lại gặp Thần chết, Thần chết nói cho bọn họ biết, sau ba ngày hắn ta sẽ
tìm tới cửa. Khi Ưu Ưu, Hoan Hoan nghe thấy tiếng hắn ta gõ cái cồng
bằng đồng trong tay, bọn họ sẽ chết đi.

Sau khi hai người về quê, Ưu Ưu lo
lắng căng thẳng vô cùng. Anh chàng đó buồn bã, đau lòng, cảm thấy cả đời
vất vả là thế nhưng chưa được hưởng phúc vận gì đã chết. Cứ như vậy,
anh ta đau thương ba ngày, đến sáng sớm ngày thứ ba, tiếng cồng của Thần
chết vang lên, Ưu Ưu phát hiện anh ta đã chết trên đống tiền mình kiếm
được.

Hoan Hoan cũng rất đau buồn, nhưng anh
ta nghĩ, dù sao chính mình cũng sắp chết, vì thế đem vàng bạc tích lũy
cả đời ra tặng cho những người nghèo trong thôn làng. Những người nghèo
ấy nảy sinh cảm kích, liền tập hợp tất cả đến nhà Hoan Hoan, múa rồng,
múa sư tử, bắn pháo, tiếng pháo vang vọng đất trời đã che lấp tiếng cồng
của Thần chết.

Thần chết gõ hết lần này đến lần khác,
nhưng tiếng cồng vẫn không thể truyền đến tai Hoan Hoan. Cuối cùng Thần
chết bỏ cuộc rời đi, mà sáng sớm ngày thứ tư, Hoan Hoan chợt phát hiện
chính mình vẫn còn sống.

Anh, câu chuyện này có dạy anh điều gì không?

Đó chính là, đừng dồn hết sức lực mình
mà kiếm tiền bạc, phải hiểu được cách dừng bước chân lại, thưởng thức
những cảnh đẹp chung quanh. Anh, em không dùng nhiều tiền như vậy, anh
cũng đường vội tích lũy gì cả, cho chính mình một khoảng thời gian, một
không gian riêng, đi đến nhiều nơi, được không?

Ôi…em thật sự thật sự thật sự rất nhớ,
không chỉ có nhớ quán mỳ bò kia, không chỉ nhớ chúng ta đã đi chơi mấy
trăm lần ở khu Đông, không chỉ nhớ Tháp Đài Bắc 101 anh đã làm cho anh
vô cùng ngạc nhiên đó, không chỉ nhớ cây ăn quả trong sân nhà, em nhớ
nhiều nhất, chính là…anh.

Tháp Đài Bắc 101 – 台北101大楼, là trung tâm mua sắm lớn nhất ở Đài Bắc, 101 tầng, có thể nói không gì là không có.

Anh, anh thực sự vui vẻ sao? Có phải
khi em thực sự vui vẻ anh cũng thực sự vui vẻ theo? Nếu đúng như vậy, em
sẽ vì anh, luôn luôn vui vẻ.

Em gái Tồn Ngải.

“Cảm ơn Hà Chủ tịch giúp đỡ, cảm ơn ông.” Mặc Ân gác điện thoại.

Đọc lại hai lần, anh nằm lòng từng câu
từng chữ trong lá thư của Tồn Ngải. Mỉm cười, anh khom người, tìm cuốn
album trong ngăn kéo, lật đến trang cuối cùng, ở đó có ảnh chụp hai
người ở 101.

Trong ảnh, cô bé dựa vào ngực anh, cười khanh khách không ngừng. Thật tốt, Tồn Ngải của anh vĩnh viễn vui vẻ như vậy.

Chuyện ngày hôm đó, Lã Mặc Ân nhớ rất rõ,
rõ ràng như thể chỉ là chuyện mới xảy ra ngày hôm qua. Lại mở ngăn kéo,
anh lấy những ngôi sao bé xíu Tồn Ngải đã gấp. Cô bé nói, mỗi một ngôi
sao có thể thực hiện một nguyện vọng, chỉ cần đủ thành tâm, nguyện vọng
sẽ thành hiện thực.

Có hai bình sao, và cả hai đều là chai nước có ga 20300cc. Màu đỏ là trước khi hứa nguyện, màu xanh là sau khi hứa nguyện.

Mặc Ân đổ ra một ngôi sao trong chai
trước khi hứa nguyện, vỗ tay, rồi đặt nó vào lòng bàn tay của chính
mình, bắt đầu ước, “Hy vọng Tồn Ngải nhanh chóng trở về bên cạnh tôi.”

Mau trở về đi, Tồn Ngải bé nhỏ của anh, anh đã bắt đầu mất kiên nhẫn rồi.

Ngày hôm qua làm việc quá muộn, Mặc Ân đã
hứa ngày nghỉ sẽ cùng Tồn Ngải ra ngoài một chút, nhưng mà anh thật sự
rất mệt. Xoay người, tuy thấy đồng hồ báo thức trên tường đã dịch đến
chín giờ, nhưng vẫn không thể dậy được.

Kéo chăn bông lên trên đầu, ngăn ánh mặt trời ngoài cửa sổ chiếu vào, Mặc Ân còn muốn ngủ tiếp.

Cửa bị mở ra, Tồn Ngải trực tiếp vọt tới giường, kéo chăn bông xuống, phồng má nhìn trừng trừng.

“Tồn Ngải…em ngoan, anh mệt quá, để anh ngủ hai tiếng nữa, chiều đi, nhất định anh sẽ đi chơi với em.”

Em đây không cần ngoan làm gì hết, em bé ngoan đều không ra đường. Tồn Ngải trừng, trừng đến mức suýt lọt tròng.

“Tồn Ngải…” Mặc Ân bất đắc dĩ thở dài.

Cô nghiến răng nghiến lợi, cả buổi mới nói: “Đều là anh làm hại, anh phải đền em.”

Mặc Ân gác tay lên trán: “Anh hại gì em?”

“Anh hại em mộng xuân, khiến nguyên một buổi tối em lăn qua lộn lại, ngủ không được.” Tồn Ngải lên án.

Cái gì? Mình hại cô bé…Cái này, là từ đâu mà nói? Cười khổ ba giây.

Tồn Ngải nổi giận đùng đùng đi đến giường, giơ chân, ngồi khóa trên lưng Mặc Ân.

Đáng chết, con nhóc này không biết buổi
sáng đàn ông con trai dậy đều sẽ dựng lều trại hả? Đau, đau, đau…Cái
ngồi này, nếu chặt đứt khung sườn lều, cả đời con nhóc phải mộng xuân
đến chết.

Hít một hơi, Mặc Ân ngẩng đầu lên, ra lệnh, “Đi xuống.”

“Em không muốn.” Tồn Ngải thuộc loại ‘hậu tri hậu giác’ (nghe, thấy rồi mới hiểu),
không hiểu được buổi sáng đàn ông con trai có phản ứng tự nhiên là dựng
trại, cũng không hiểu được đàn ông cũng có ham muốn dục tình, nhưng mà
sao có thể trách cô được. Ai bảo cô có bạn trai nhiều năm như vậy rồi mà
vẫn cứ giậm chân tại chỗ ở thành lũy một, hai.

Làm cái gì thế không biết, chẳng lẽ thành ba, thành bốn của anh là xấu kinh dị sao?

“Trữ Tồn Ngải, nếu em không xuống, anh sẽ
tức giận.” Mặc Ân rất đau, nghiến răng nghiến lợi cố gắng duy trì tự
tôn đàn ông. Chỗ quan trọng nhất của đàn ông bị tấn công, tất cả cũng sẽ
không biểu hiện một cái lịch sự như Lã Mặc Ân.

“Thế tốt nhất, dù sao em cũng rất tức
giận, anh tức giận, em tức giận, chúng ta cùng nhau tức giận, như vậy có
vẻ công bằng.” Tồn Ngải gật mạnh đầu.

Lã Mặc Ân hoàn toàn hết cách, cắn môi, chờ cơn đau đi qua, thở dài một hơi. “Rốt cuộc bây giờ em muốn thế nào?”

“Em muốn chơi.” Tồn Ngải không có một chút gì gọi là khách sáo.

Mặc Ân bất đắc dĩ. “Đã nói rồi, buổi chiều mang em ra ngoài.”

“Em muốn ở nhà chơi.” Hừ, cái loại chơi này có thể đến nơi công cộng à, cô cũng không phải là Đường triều hào phóng nữ.

唐朝豪放女 A Tang Dynasty Uninhibited Woman, phát hành vào năm 1984, bộ phim được giới phê bình và khán giả đánh giá là một kiệt tác của phim cấp ba.

“Được, vậy em muốn xem phim hay là…”

Ngu ngốc, ngu ngốc, ngu ngốc, cô đã ám chỉ rõ ràng như vậy mà anh còn không hiểu được, tức chết!

Tồn Ngải cắt ngang lời anh, “Em không
muốn, em muốn chơi cái trò mà chơi trên giường ấy, giống như lúc em nằm
mơ ấy. Chơi phía trước, chơi phía sau, chơi cho đến khi hai người thở
hồng hộc, chơi đến khi mồ hôi chảy không ngừng, chơi đến khi toàn bộ
xương cốt gãy rời cũng không sao hết. Nghe rõ ràng đây, em không chỉ cần
chơi yêu yêu, lần này em muốn rang cơm, muốn thịt kho, phải làm một bữa
‘Mãn Hán Toàn Tịch’ (một trong những đợt tiệc lớn nhất được ghi chép lại trong lịch sử Trung Hoa được tổ chức trọn 3 ngày với 6 buổi tiệc) đó. Nếu anh không chơi, em thề, ngày mai em sẽ tìm một tên đàn ông ngon lành chơi như “Jump! Ashin” (phim về những cô cậu thanh niên trong phòng tập thể dục dụng cụ), hút sạch tinh khí của hắn.”

Đây là điều mà mấy thiếu nữ bình thường
sẽ nói sao? Có người nào có thể mặt không đỏ hơi thở không dồn dập,
không muốn chút nào thẹn thùng tuyên thệ ép bạn trai lên giường? Đau
đầu…anh làm sao có thể yêu được người này đây?

“Tồn Ngải, anh đã nói rồi –”

Cô lại cắt ngang lời của anh. “Em không muốn chờ cho đến khi kết hôn, như vậy lâu lắm.”

Chuyện này cả hai đã thảo luận không biết
bao nhiêu lần, mỗi lần đều là anh một mình quyết định. Không được, như
thế này mà nói, thân là phái nữ quả thật không tự trọng. Lần này, cô
nhất định phải liều mạng nói yes, yes, yes, nhất định phải triệt để giải
phóng Lã Mặc Ân, từ đầu đến chân, từ thân thể đến linh hồn, thu phục
một lần.

“Trữ Tồn Ngải…Thôi được, em gọi điện cho
bố mẹ anh, chỉ cần bố mẹ đồng ý, anh liền diễn ‘Jump! Ashin” với em, hơn
nữa là diễn từ tập một đến tập mười, diễn cho đến khi em bảo cắt mới
ngừng.” Lã Mặc Ân thực sự không có cách nào với cô, đành phải giao trách
nhiệm này cho bố mẹ, thật tệ.

Nhưng…cô không biết anh tin Chúa Trời
sao? Không biết nhà bọn họ gia giáo là trinh tiết sao? Cô ở nhà này
nhiều năm như vậy còn không biết rõ gia quy ở đây?

Ba Lã, mẹ Lã…Ôi, cái cường thế yes, yes,
yes của Tồn Ngải xì hơi trong giây lát, đường cứng rắn biến thành kẹo
mềm,vị rất ngọt, nhưng ngọt không có gì riêng biệt, không chút mùi vị
gì.

“Anh, nhưng mà em thực sự rất muốn đó.”
Tồn Ngải nằm sấp xuống, dán lên người Mặc Ân, hai tay giữ chặt lấy cổ
anh, đôi môi mềm mềm chạm vào da cổ anh. “Bạn bè em mười tám tuổi đã có
kinh nghiệm, hai mươi bốn tuổi đã thay bảy bạn trai, kinh nghiệm già dặn
đến mức có thể nhìn dáng dấp của mấy đứa con trai mà biết được ham
muốn, năng lực, có thể suy ra tính cách cùng tương lai của hắn luôn.”

“Con gái bọn em mỗi lần nói chuyện phiếm
đều nói về bạn trai cùng kinh nghiệm gì đó à?” Lã Mặc Ân đau đầu hỏi.
Nếu biết trước như vậy anh hẳn nên kéo Tồn Ngải vào đạo, thế nào nữ sinh
giữ trinh tiết lại bị coi như là lỗi thời, mất mặt.

“Đúng vậy, mỗi lần em đều suy nghĩ chuyện kia lâu nhất.”

 

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3