Quyển 01 - Thâm cung tự hải (Cung sâu như biển) - Chương 32. Mẫu tử đoàn tụ

 

Tôi ngồi cùng Trọng Tôn Hoàng
Gia trên Thái Hòa điện, giờ phút này chính là khoảng thời gian mà tôi cảm thấy
vui mừng nhất hàng năm, năm nay cũng không ngoại lệ.

"Đại hoàng tử Trọng Tôn
Cấp Duệ tấn kiến ─" thanh âm lanh lảnh của thái giám vang lên mang đến tin
tức mà tôi chờ mong đã lâu, sau đó Trọng Tôn Hoàng Gia buông một chữ:
"Tuyên" ngắn gọn, cuối cùng tôi cũng được nhìn thấy Duệ nhi sau
một năm xa cách.

 

Duệ nhi năm nay đã hơn năm
tuổi, tuy rằng tuổi còn nhỏ nhưng đã có vẻ ngoài xinh xắn đáng yêu. Cả người
mặc hồng y (- trang phục màu đỏ) rực
rỡ càng tôn lên khuôn mặt ‘phấn trang ngọc trác’ khôi ngô tuấn tú của con
trai tôi. Nhưng điều khiến cho người khác phải khen ngợi nhiều nhất chính là
khí chất thông minh của thằng bé. Tỏa sáng trên khuôn mặt khí phách hiên ngang kia là
một đôi mắt long lanh, có thể đoán trước được, tương lai con trai tôi nhất
định không phải là người tầm thường.

"Nhi thần khấu kiến phụ
hoàng, mẫu phi!" Ừm, không tệ, lễ tiết rất thành thạo, không hề trở nên
gượng gạo vì nhiều năm sống bên ngoài.

"Miễn lễ, bình thân."
Tâm trạng Trọng Tôn Hoàng Gia hình như đang rất vui vẻ, cười nói: "Duệ
nhi, mau tới đây để Trẫm nhìn kĩ nào, ở Định Châu mọi chuyện đều ổn cả
chứ?"

"Nhờ hồng phúc của phụ
hoàng, nhi thần vẫn bình an." Duệ nhi khẽ mỉm cười nhẹ nhàng, ngẩng
khuôn mặt ngây thơ nhìn Trọng Tôn Hoàng Gia.

Tôi ngồi ở bên cạnh lạnh nhạt nhìn cặp cha con này đối đáp, trong lòng thầm cười giễu cợt, rõ ràng bọn họ không
phải loại người có thể có thứ tình cảm cha con dạt dào thân thiết, thế nhưng
lại cứ muốn ra vẻ, thật không biết là đang biểu diễn cho ai xem nữa.

 

Thật vất vả mới đợi cho hai
cha con họ nói chuyện xong, lúc này tôi mới có thể mang Duệ nhi trở
lại Tây Duệ cung, còn chưa kịp ngồi xuống, Mai Nhi và Lan Nhi đã ngay lập tức
dọn lên một bàn đầy những món ăn mà Duệ nhi thích.

Duệ nhi nhìn tôi kéo dài
giọng: "Nương ── ", trên mặt cũng hiện lên một nụ cười miễn cưỡng
kiểu vô cùng khó nói, không hợp với lứa tuổi của thằng bé chút nào.

Nếu không phải xuất hiện ở
bên ngoài thì Duệ nhi luôn luôn gọi tôi là "Nương" chứ không phải
là "Mẫu phi", đây chính là "thành quả" tôi cố gắng rất lâu
mới đạt được. Vốn dĩ tôi muốn thằng bé gọi tôi là "mẹ", nhưng
nó lại nói cảm thấy giống như đang kêu "tiếng mèo" nên nhất
định thà chết cũng không gọi, làm tôi cũng đành phải nhường một bước
để lần sau nó còn nghe lời.

"Ha ha..." Nhéo nhéo
cái má – hình như còn mềm mại trơn láng hơn cả của mẹ nó – trên khuôn
mặt nhỏ nhắn đáng yêu, không thèm để ý đến sự phản đối yếu ớt của
cậu nhóc, tôi nói: "Duệ nhi ngoan, con xem các cô ấy thương yêu con như
vậy, con phải nói cảm ơn chứ!"

"Cảm ơn" - tuy thằng
bé có phần không cam tâm tình nguyện lắm khi cúi đầu xuống. Sau đó Duệ
nhi lại khẽ nói với tôi: "Có một số chuyện sư phụ muốn con nói
với người."

Nghe ra ngụ ý của thằng bé,
tôi cười nói: "Mai Nhi, Lan Nhi, các ngươi đi chuẩn bị nước cho Duệ
nhi tắm rửa đi."

"Vâng, thưa nương
nương." Hai người cũng ngầm hiểu ý, dẫn theo đám người hầu còn lại
nhẹ nhàng lui ra, sau đó đóng cửa lại.

"Có chuyện gì thế?"
Kéo Duệ nhi lại cùng ngồi trên chiếc ghế mềm tôi yêu thích nhất, tiện
tay lấy một múi bưởi đã được bóc vỏ sẵn trên bàn bỏ vào tay nó.

Đón lấy múi bưởi, Duệ nhi
do dự một chút rồi mới nói: "Diệp tiên sinh bảo con hỏi người, rốt
cuộc là người có muốn làm hoàng hậu hay không?"

Hử! Sao ai cũng đều có ý
nghĩ này hết vậy? "Muốn thì sao? Mà không muốn thì sao?" Tôi khá
là tò mò, không biết nhà học giả nổi danh này có đưa ra ý kiến gì
hay ho cho tôi không.

"Sư phụ nói, nếu như
muốn thì không còn nghi ngờ gì nữa, cách làm của người hiện giờ là
đang đùa với lửa, sớm hay muộn cũng sẽ… sẽ làm chính bản thân mình
bị thương." Thằng bé len lén đưa mắt nhìn tôi một cái, rồi mới nói
tiếp: "Nếu như không phải, vậy thì người lại càng không nên tiếp
tục làm thế này, bởi vì con đường phía trước tuyệt đối là sẽ đi vào chỗ
chết."

"Ừm"
không thể không thừa nhận, con mắt của Diệp Thịnh Mân vô cùng chuẩn,
"Còn gì nữa không?"

"Còn nữa, sư phụ nói
người đã gặp qua vô số loại người, nhưng dù có là ông trời chắc cũng
không nhìn thấu tâm tư của nương mất. Hoàng... phụ hoàng mặc dù có tình cảm với
nương, nhưng thân là một đế vương, người tuyệt đối sẽ không để cho bản thân bị
tình cảm khống chế. Ở vào vị trí của nương bây giờ, trừ khi... trừ khi là
nương muốn đi đường ngang ngõ tắt, nếu không mọi việc cứ tiếp diễn như hiện nay rồi
sẽ trở nên không ổn. Bởi vậy, sư phụ hy vọng người có thể tự thu xếp mọi
chuyện thật thích hợp."

Đường ngang ngõ tắt? Là ám
chỉ chuyện "hành thích vua" à! Gật gật đầu, tôi cười như không có
việc gì to tát cả, chưa ai có thể đoán được trong lòng tôi thật ra đang suy
nghĩ điều gì, chỉ có Tư Đồ Lỗi có thể hiểu được một phần, mà tôi cũng không có
ý định để cho người khác biết suy nghĩ của mình.

 

Vỗ vỗ đầu Duệ nhi, giống như
đang ôm một chú cún con, tôi chọc ghẹo gọi nick-name của thằng bé: "Tiểu
Ly Ly thông minh quá, mẹ rất trông đợi vào con đấy, giống y như ông cụ non
vậy, không thể biết trí tuệ của con so với phụ hoàng hơn kém thế nào, nhưng mẹ tin chắc rằng Thiên Phách hoàng triều trong tay con sẽ
càng thêm ‘phồn thịnh’, rạng rỡ hơn nữa.”

Trong mắt Duệ nhi có một
tia sáng lóe lên, sau đó thằng bé liền bất mãn kêu lên: "Nương ─ con đã nói
bao nhiêu lần không được gọi con là Tiểu Ly Ly mà!"

"Không gọi là Tiểu Ly Ly
thì gọi là gì? Mẹ càng ngày càng thấy con giống một tiểu hồ ly nha!"
Tôi cười gian xảo, khẽ nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn, "Con cứ chuyên
tâm đi theo Diệp tiên sinh học hành, nhưng lúc rảnh rỗi phải ra ngoài đi
chơi nhiều vào, mẹ sợ vài năm nữa con sẽ ‘thân bất do kỷ’ (- thân thể không còn có tự do của
chính mình)
.”

Vài năm nữa, tôi phải tính
toán để Duệ nhi hồi cung thôi, bởi vì tôi càng ngày càng chán nơi này. Cứ
theo ánh mắt ngày càng thâm trầm Trọng Tôn Hoàng Gia dành cho tôi, tôi nghĩ
những tháng ngày tốt đẹp của mình cũng sắp kết thúc rồi.

"Nương?" Cho dù
thông minh, nhưng tuổi vẫn còn quá nhỏ, thằng bé vẫn chưa có cách nào để hiểu
được suy nghĩ trong lòng tôi. Tôi cũng sẽ không giải thích, chỉ cười rồi đổi đề
tài, từ cuộc sống hàng ngày đến việc học tập của con, tôi muốn nhấm nháp thật
kỹ niềm hạnh phúc mỗi năm chỉ có một lần này.

 

"Tiểu
Duệ không hổ là con của cô."

Tôi mang Duệ nhi đến Tê Hà
cung thỉnh an "Thái hậu", sau đó để Duệ nhi cùng hai đệ đệ và hai
muội muội ─ công chúa tiếp theo do An Phỉ Vũ sinh hạ cho hoàng đế cũng bị mang
đến Tê Hà cung ─ đi chơi, đương nhiên là theo lệ cũ, Tư Đồ Lỗi cho mọi người
lui hết ra ngoài để thoải mái tán gẫu với tôi.

Tôi cười tự hào, dung mạo của
Duệ nhi cực kỳ giống Trọng Tôn Hoàng Gia, chỉ duy nhất có cái miệng là thừa
hưởng của tôi, lúc nào cũng mang một nụ cười như có như không, giống như
muốn người khác phải bỏ tâm tư để mà nghiền ngẫm vậy.

"Ánh mắt của thằng bé rất
giống cô, đặc biệt là lúc ở cùng với mấy đứa bé kia." Tư Đồ Lỗi mím môi.

Tôi ngẩn
ra, ánh mắt sao?

Giống như biết
tôi không hiểu ý, anh ta "tốt bụng" bổ sung: "Tràn ngập âm
mưu."

...

"Tôi sẽ xem như đây là
một điều khích lệ." Tức tối lườm anh ta một cái, sau đó tôi lại bật cười,
"Nhân lúc bọn chúng vẫn còn nhỏ, tâm tư còn thuần khiết, dùng một chút
tình cảm nho nhỏ để mua chuộc thì tốt hơn là sau này lớn lên lại coi nhau
như địch thủ.

Ngay từ đầu tôi đã dạy Duệ
nhi, mỗi lần trở về nhất định phải chuẩn bị quà cho các em trai, em gái nhỏ
của mình, lại còn phải đầu tư công sức tìm ra những thứ mà bọn chúng
yêu thích nhưng khó có được. Kết quả không nằm ngoài dự đoán của tôi, vài năm
trở lại đây mấy đứa nhóc kia vô cùng thích Duệ nhi, mỗi lần Duệ nhi trở về
đều quấn quýt chơi đùa với nhau, mà đây cũng là điều tôi muốn thấy nhất.

"Tại sao cô lại chỉ cần
tôi chăm sóc bốn đứa trẻ này?" Trong vài năm gần đây, ngoại từ An Phỉ Vũ
sinh thêm một cô công chúa cho Trọng Tôn Hoàng Gia, còn có ba phi tần khác
cũng sinh cho hắn thêm một trai và hai gái nữa, nhưng tôi lại không yêu cầu Tư
Đồ Lỗi tiếp tục tiến hành "giáo dục tẩy não" với bọn chúng, có
thể vì thế nên lâu nay anh ta vẫn thắc mắc.

"Là tôi tiết kiệm sức lực cho anh thôi!" Tôi cười, "Ngoài bốn đứa nhóc này, những đứa
khác đều không tạo ra uy hiếp quá lớn. Hơn nữa tôi cũng muốn giữ lại
vài đối thủ để giúp Duệ nhi đề cao cảnh giác một chút, không thể để nó
nghĩ tất cả đều đã được sắp xếp mà không biết quý trọng được."

Tư Đồ Lỗi cúi đầu cười, "Lần
nào tôi cũng cảm thấy cái cách tư duy và hành động của cô khác hẳn với
người bình thường, rõ ràng là người thông minh nhưng đôi khi lại làm vài
chuyện ngu ngốc không ai hiểu nổi. Cô thật sự định tiếp tục đối đầu với Trọng
Tôn Hoàng Gia như vậy sao? Hay là cô đã có dự định nào khác rồi?"

Nheo mắt nhìn anh ta, tôi
không vừa lòng lắm với cái cụm từ "chuyện ngu ngốc" kia tý nào,
tôi cũng không có ý muốn giúp anh ta giải tỏa sự hiếu kỳ nên bóng gió một câu:
"Phật viết: không thể nói."

"Cô
không nói cho tôi biết thì làm sao mà sau này tôi có thể phối hợp hành động
với cô được?" Anh ta kháng nghị.

Tôi cười tràn đầy tự tin:
"Dựa trên sự ăn ý giữa anh và tôi thì căn bản là không cần phải nhiều
lời, huống hồ kế hoạch của tôi cũng không thể để cho anh lún vào quá sâu được,
nếu không sẽ khiến Trọng Tôn Hoàng Gia nghi ngờ, sau này lỡ có chuyện không hay xả ra với Duệ
nhi sẽ khiến anh khó ăn khó nói.” Trọng tâm nằm ở Duệ nhi, chứ không phải là tôi.

"Cô
đúng là tự tin thái quá, không sợ xảy ra chuyện ngoài ý muốn sao?"

"Dù có chuyện ngoài ý muốn xảy ra đi
chăng nữa cũng sẽ do một tay tôi tạo ra.” Tôi mỉm cười, kế hoạch đã tính
toán nhiều năm như thế, dù có chuyện ngoài ý muốn cũng sẽ không thể bị ảnh
hưởng lớn. Huống chi ngay cả ngày tháng cũng đã định sẵn, có nhiều việc ngoài ý
muốn hơn nữa cũng không thể thay đổi được đâu!

Báo cáo nội dung xấu