2 hạ

Chương 6

Sáng sớm, khu rừng ngoại thành phủ một lớp sương mỏng, Kính Ninh xoa xoa mi tâm rồi ngồi dậy. Đống lửa không biết đã tắt lụi từ lúc nào, hắn nhìn Mạt Họa đang ngủ ngon lành bên cạnh rồi nhẹ giọng gọi: “Dậy đi.”

Mạt Họa che miệng thỏ thẻ: “Sư phụ.” Giọng nói của nàng mềm mại giống như muốn khiến người nghe nhập ma.

Kính Ninh mặt không biến sắc chỉnh trang y phục, Mạt Họa nằm trên đất nhìn hắn một lúc, thấy hắn không có ý kéo mình dậy, nàng bất mãn đứng lên: “Sư phụ chẳng thương yêu đệ tử chút nào.” Nàng đảo mắt cười khéo léo: “Sư phụ, tóc sư phụ dính vào y phục rồi, để Mạt Họa sửa lại cho người.”

Kính Ninh sửa tay áo, chờ Mạt Họa đến gần hắn, đôi tay trắng mịn còn chưa chạm đến vạt áo thì Kính Ninh hỏi: “Mạt Họa đâu rồi?” Ánh mắt hắn không đặt trên người nàng, hỏi nhẹ nhàng giống như đang hỏi thời tiết thế nào.

Mạt Họa nghe xong toàn thân run rẩy, cố nặn ra một nụ cười, trong đáy mắt nàng dần dần lóe lên mấy tia sáng xanh: “Sư phụ đang nói gì vậy, Hồ yêu ở đâu đến … Á!” Nàng kêu thảm một tiếng, toàn thân vô lực ngã ra đất, nàng quay đầu lại nhìn thấy đuôi của mình bị một thanh kiếm không biết từ đâu ra chém đứt.

Thanh kiếm trong suốt, linh khí bao quanh, rõ ràng là một thanh kiếm trấn ma hiếm có. Đòn bất ngờ này khiến Mạt Họa đau đến mức mặt mũi vặn vẹo, nhất thời lộ nguyên hình, nàng chính là Tam vĩ hồ yêu Kính Ninh đang truy bắt!

Kính Ninh huơ tay, thanh kiếm liền biến mất như một làn sương trong không khí.

Hồ yêu bị chặt đuôi kinh hãi nhìn Kính Ninh: “Ngươi… ngươi là ai, đạo sĩ đuổi giết ta hôm trước rõ ràng không lợi hại thế này.”

Kính Ninh móc trong tay áo ra một lá bùa, khác với lá bùa hắn dùng thường ngày, lá bùa này giấy vàng chữ đỏ, sát khí trùng trùng, Hồ yêu chỉ nhìn thôi đã rụt người về phía sau. Kính Ninh điềm đạm nói: “Nào, kể hết đầu đuôi câu chuyện cho rõ ràng đi.”

Hồ yêu thấy mình trốn không thoát, lạnh giọng cười: “Dây dưa với ta ở đây thì chi bằng tức tốc đến nhà họ Liễu cứu Họa yêu đồ đệ của ngươi đi, nếu chậm một bước thì chỉ e nàng ta đã bị Oán quỷ trong tranh ăn hết ba hồn bảy phách rồi.”

Kính Nính nhíu mày, hắn trầm ngâm một hồi, nắm lấy cổ áo Hồ yêu kéo lê trên mặt đất: “Nếu vậy thì vừa đi vừa nói cho rõ.”

Hồ yêu đứt đuôi bị kéo lê trên đất, đau đớn kêu la không ngừng, khuôn mặt tuyệt mỹ giờ đây chỉ có biểu hiện co rút vì đau: “Tiên trưởng, tiểu yêu sai rồi! Tiểu yêu sai rồi! Tiểu yêu không dám cười lạnh với ngài nữa!”

Lúc này Kính Ninh mới thả nàng ta ra rồi ra lệnh: “Ngoan ngoãn đi theo, ta sẽ không quay đầu, nhưng nếu không nghe thấy giọng ngươi thì Khuynh Dương kiếm sẽ không khách sáo đâu.” Giống như minh chứng cho lời nói của hắn, thanh kiếm trong suốt lại thoắt ẩn thoắt hiện trước mắt Hồ yêu.

Hồ yêu toát mồ hôi lạnh: “Gần đây Cẩm thành có quá nhiều đạo sĩ trừ yêu, tiểu yêu tìm thức ăn ngày càng khó khăn, mấy tháng trước đã ra tay với một thư sinh, ta không nỡ hút hết tinh hồn của hắn một lần nên đã tạm thời giam hồn phách còn lại của hắn trong bức họa. Nào ngờ bức họa của hắn chỉ trong thời gian ngắn đã sinh ra linh thức, biến thành Họa yêu. Họa yêu không nhẫn tâm nhìn thấy chủ nhân của nàng ta bị giam cầm không cách nào đầu thai nên muốn giết ta… nhưng yêu lực còn non, sau khi bị ta đánh trọng thương thì cùng giam luôn trong bức họa.”

“Mấy ngày trước ở Liễu phủ có quỷ cũng là do hồn phách của thư sinh đó sinh ra oán khí hóa thành lệ quỷ.”

Bước chân của Kính Ninh càng nhanh thêm, hắn nghĩ lúc trước Mạt Họa ngày ngày ở chung với Oán quỷ trong bức họa chắc rất gian khổ.

“Sau khi tiên trưởng cứu Mạt Họa, nàng ta làm đồ đệ của tiên trưởng lẽ ra là muốn mượn tay tiên trưởng trừ đi tiểu yêu.” Hồ yêu đảo mắt, “Tiên trưởng, Mạt Họa kia lẽ nào thật lòng đối với ngài…”

Kính Ninh thần sắc không đổi, nhẹ giọng đáp: “Ngươi nghĩ ta cũng ngu xuẩn như yêu vật ngươi nên không nhìn ra khúc mắc bên trong sao?”

Hồ yêu lại kinh hoàng: “Vậy nên ngài… tiên trưởng che giấu thực lực, thậm chí bị tiểu yêu cào bị thương là vì muốn thăm dò Mạt Họa sao?” Hồ yêu thầm nghĩ đạo sĩ này thật nham hiểm, nhưng sắc mặt lại có chút đáng thương nói: “Tiên trưởng đã biết ý đồ của Mạt Họa vậy tại sao bây giờ vẫn muốn đi cứu nàng ta?”

Kính Ninh không đáp mà hỏi lại: “Sao không nói xem tại sao ngươi lại ở đây?”

Hồ yêu sợ hãi, che miệng không muốn đáp, nhưng nghĩ đến lời hắn dặn vừa nãy nên miễn cưỡng đáp: “Là… tối qua Mạt Họa dùng trủy thủ tẩm máu của ngài đến ám toán tiểu yêu, tiểu yêu đã nhốt nàng ta vào lại bức họa trong Liễu phủ, tiểu yêu nhất thời lầm đường lạc bước, nghĩ là Mạt Họa kia có thể lấy được máu của tiên trưởng thì không chừng tiểu yêu cũng có thể, có thể… vậy nên đã đường đột tìm đến, mạo phạm tiên trưởng thật là tội lỗi.”

Nói đến cùng vẫn là Họa yêu kia không nhẫn tâm để Kính Ninh gặp phải Hồ yêu, sợ hắn bị thương, không nỡ để hắn rơi vào hiểm cảnh lần nữa, Mạt Họa thật sự đã thích nam nhân này rồi.

Hồ yêu nghĩ đến đây liền lắc đầu: “Yêu quái lương thiện đa phần không có kết cuộc tốt, ái mộ người phàm đâu có ai không chết thảm, huống hồ còn là một…” đạo sĩ.

Một đạo sĩ nham hiểm gian trá!

Kính Ninh nghe xong khẽ cụp mắt.

Chương 7

Đến bên ngoài nhà họ Liễu, Hồ yêu đột ngột kinh hô: “Chết rồi! Cấm chỉ của ta trên bức họa bị phá rồi!”

Kính Ninh cau mày, khẽ nhíu mắt, Hồ yêu sợ đến sắp khóc: “Tiên trưởng! Trước mặt ngài tiểu yêu tuyệt đối không dám làm càn, vì lúc nãy ngài chặt một đuôi của tiểu yêu khiến yêu lực giảm sút, cấm chế đã bị oán hồn kia phá rồi! Nếu tiên trưởng còn chậm trễ thì e là mạng của tiểu họa yêu kia sẽ không còn nữa đâu!”

“Nếu đã vậy…” Kính Ninh gật đầu xoay tay, la bàn lập tức xuất hiện trong lòng bàn tay hắn, Hồ yêu quay người muốn bỏ chạy, nhưng bỗng nhiên thấy có một lực hút cực mạnh giật nàng ta lại, nàng ta kinh hãi quay đầu, không kịp có bất cứ biểu hiện gì thì đã bị hút vào trong la bàn, trong không trung chỉ còn lại tiếng than thê lương của nàng: “Đạo sĩ nham hiểm!”

Vừa vào trong Liễu phủ, Kính Ninh lập tức cảm nhận được âm khí ngút trời, người trong phủ không biết đã chạy đâu mất hết, hắn theo trí nhớ lần trước mà tìm đến khuê các của Liễu tiểu thư, từ xa đã nghe thấy tiếng thư sinh than thở: “Thiên trường địa cửu có khi tận, hận này triền miên tuyệt không thôi! Liễu nhi, nàng phụ ta!” Dứt lời thì âm phong nổi lên tứ phía, thổi từ trong khuê các ra ngoài giữa ban ngày ban mặt.

Kính Ninh khẽ nhíu mày, Oán quỷ này lệ quý quá nặng, nếu muốn đối phó chỉ có thể tán hồn phách của hắn để hắn không thể nào chuyển thế nữa.

“Ngươi chẳng ra gì cả!” Kính Ninh dừng bước, nghe bên trong truyền ra tiếng Mạt Họa đang la mắng: “Đường đường nam nhi lưng dài vai rộng mà khóc lóc như oán phụ vậy, thật chẳng ra gì cả!”

“Huhu… Mạt Họa nhi, đừng đánh ta, đừng đánh ta, ta không khóc nữa là được, nhưng Liễu nhi kia phụ ta, huhu, ba ngày sau nàng đã thành thân với người khác rồi, ta… sao ta có thể không buồn được.”

Kính Ninh bước vào cửa, nhìn thấy người của Liễu phủ nằm đầy trên đất, còn lệ quỷ thư sinh đang bị Mạt Họa sắc mặt trắng bệch đuổi đánh.

Kính Ninh nhíu mày, im lặng dừng bước.

Mạt Họa đuổi được mấy bước thì thở không ra hơi, nàng vứt mạnh cành liễu vào thư sinh rồi mắng: “Ngươi đã phá được cấm chế của Yêu hồ thì ngoan ngoãn cút đi đầu thai đi! Làm lệ quỷ gì chứ, ngươi làm được sao!”

Thư sinh chịu đánh, buồn bã không lên tiếng co ro dưới gốc liễu: “Ta muốn ở bên Liễu nhi, không thể để nàng thành hôn với kẻ khác.”

“Đồ ngốc, nàng không thành thân với người khác cũng không thể thành thân với ngươi đâu, ngươi…” Lời này của Mạt Họa dường như chọc trúng chỗ đau của thư sinh, mắt hắn đỏ lên, lập tức xông đến hét vào Mạt Họa: “Im miệng! Ta không sống được thì bắt Liễu nhi chết cùng ta là được rồi!” Nói xong hắn hung hăng nhảy tới Liễu tiểu thư đang hôn mê dưới đất.

Kính Ninh hất tay quăng một đạo bùa ra bay thẳng đến dán trên trán thư sinh. Chỉ nghe “xoẹt” một tiếng, thư sinh như bị đốt cháy, lăn tới lăn lui trên đất, dường như đau đến không muốn sống.

Mạt Họa sợ hãi vội nhào đến, mặc kệ lá bùa gần như đốt cháy ngón tay nàng, nàng điên cuồng xé bùa trên đầu thư sinh xuống, thần sắc phức tạp nhìn Kính Ninh: “Cứ như vậy sẽ khiến hắn hồn phi phách tán…”

Thần sắc Kính Ninh vẫn điềm nhiên không đổi: “Vậy thì sao, hắn đã thành lệ quỷ rồi.”

Mạt Họa ngẩn ngơ nhìn hắn một hồi, muốn nói nhưng lại thôi: “Nếu vậy thì không thể chuyển thế đầu thai.”

Kính Ninh xem xét sự bất an và nỗi bi thương kỳ dị từ sâu trong đáy mắt Mạt Họa, hắn cảm thấy thần sắc như vậy không nên xuất hiện trong thế giới của Mạt Họa, nha đầu này chỉ cần phụ trách nói những lời không ai tưởng tượng nổi để chọc hắn vui là đủ rồi.

“Kẻ cản trở ta và Liễu nhi đoàn tụ hãy cút hết đi!” Thư sinh điên cuồng gào lên, xông đến chỗ Kính Ninh.

Mạt Họa hoảng sợ biến sắc, trong mắt nàng thì Kính Ninh vẫn chưa có năng lực để đối phó với lệ quỷ như vậy, nàng liều mình dùng chút yêu lực cuối cùng nhảy đến trước mặt Kính Ninh, muốn lấy thân mình làm khiên để chắn đòn này cho hắn.

Thân thể ấm nóng ôm chặt lấy hắn, tiểu Họa yêu này đúng ra yếu đuối không ra gì, hắn hoài nghi bình linh dược đó của mình chắc chưa đi qua dạ dày của nàng đã bị bài tiết ra ngoài rồi, hấp thu yếu kém thế này cũng là thật là chuyện lạ. Nhưng kẻ yếu đuối thế này lại ngông cuồng muốn dùng sinh mạng để bảo vệ hắn.

Kính Ninh cảm thấy Họa yêu này thật ngốc quá, cứ ngây ngô thích một người, ngây ngô liều mạng để bảo vệ, cũng không nghĩ xem có đáng hay không. Nhưng tim hắn lại vì hành vì ngu ngốc này mà đột nhiên nhảy liên hồi.

Một tay hắn kéo Mạt Họa, khẽ nghiêng mình đưa nàng ra phía sau, tay còn lại kết một cái ấn, ngón trỏ nhẹ điểm, một luồng sáng trắng quét ra, tiêu trừ sạch lệ khí trên người thư sinh.

“Tịnh thần thuật?” Mạt Họa ngơ ngác ngẩng đầu lên từ trong lòng Kính Ninh, “Sư phụ… ngươi đã tu thành tiên rồi sao?”

“Chắc là thành rồi thì phải, vi sư quên rồi.”

Mạt Họa lại ngẩn ra một hồi, chọc thật mạnh vào ngực Kính Ninh: “Tại sao lúc trước ngươi lại giả vờ yếu kém như vậy!”

“Làm vậy thấy vui hơn.”

Chương 8

Mạt Họa hận đến mức máu huyết chạy loạn, nhưng cũng chỉ có thể cắn răng nhẫn nhịn. Nàng quay đầu nhìn quỷ hồn của thư sinh, lúc này hắn đã trở lại bình thường như những quỷ hồn khác, đang ngồi bên cạnh Liễu tiểu thư khóc huhu, nhưng hắn đã không còn muốn giết chết Liễu tiểu thư nữa.

Kính Ninh vừa muốn ra tay độ hắn thì một nữ nhân áo trắng bước ra từ trong không trung, nàng đi đến bên cạnh thư sinh lạnh giọng nói: “Ta là Bạch Quỷ, ta đến thu đi quỷ quái trong lòng ngươi.” Vừa dứt câu thì không cần biết thư sinh có bằng lòng hay không, nàng móc ra một cây bút điểm nhẹ lên ngực hắn, một luồng khí trắng ngưng tụ trên đầu bút, Bạch Quỷ không khách sáo thu nó vào trong tay áo, “Ta đã lấy đi chấp niệm của ngươi rồi. Đi đầu thai đi.”

Thư sinh vẫn khóc huhu, nhưng thân ảnh ngày càng mờ nhạt, cuối cùng dần dần biến mất.

Mạt Họa mở miệng, nhưng cuối cùng lại không nói gì.

Kính Ninh nhíu mắt xem xét Bạch Quỷ một hồi rồi nhẹ giọng nói: “Cô nương lang bạt giữa trăm kiếp hồng trần, chứng kiến trăm điều khổ của thế nhân, sao không nghĩ lại xem trong lòng có chấp niệm không buông bỏ được không?”

“Thứ ta cần chính là chấp niệm.” Bạch quỷ im lặng một hồi, “Đã quấy nhiễu rồi, mong Sơn thần lượng thứ.” Nói xong thân ảnh nàng cũng từ từ biến mất, tan vào không trung.

Mat Họa trợn to mắt kinh ngạc, quay sang nhìn Kính Ninh: “Sơn thần?”

“Vi sư cũng quên rồi.”

Mạt Họa nghiêng mắt nhìn hắn: “Tên lừa đảo gian ác này. Ta luôn tưởng ngươi chỉ là một tiểu đạo sĩ thôi!”

Kính Ninh gật đầu nói: “Vi sư đúng là tu hành không đủ, dạo một vòng cũng chỉ lừa được một đồ đệ như ngươi.”

“Hứ, làm gì có, ngươi đã lừa được đồ đệ nào đâu.” Mạt Họa hứ một tiếng, không nhịn được mà loạng choạng lui về phía sau, Kính Ninh cố ý đưa tay ra giữ lại, ôm nàng vào lòng. Mạt Họa thật thà không khách sáo ôm lấy ngực hắn, vùi đầu thật mạnh: “Thật tốt quá, ta còn lợi dụng được ngươi nhiều như vậy nữa.”

Kính Ninh hơi ngẩn ra rồi than thở: “Thật là ngốc quá, ai lợi dụng ai cũng không phân biệt nữa.”

Sự vật trước mắt Mạt Họa dần trở nên mơ hồ, đầu nàng vô lực dựa trên vai Kính Ninh, nhẹ giọng đáp: “Sư phụ, ta không thể nào làm đồ đệ của ngươi được nữa rồi.”

Kính Ninh nhướng mắt: “Muốn làm sư sương sao?”

Mạt Họa cười: “Cũng không làm, e là ta phải rời xa ngươi rồi.”

Kính Ninh ngẩn ra, giận dữ nhíu mày: “Nói bậy bạ gì đó!”

“Ta nói thật đó.” Mạt Họa đáp, “Ta là do thư sinh vẽ ra, hắn chết rồi tự nhiên ta cũng không sống được nữa, hắn không đầu thai được thì ta cũng không đầu thai được, nhưng mà… cũng may.” Hơi thở nàng yếu dần, “Kiếp này của Mạt Họa quá ngắn, không thể làm đồ đệ tốt của ngươi, kiếp sau tiếp tục vậy…”

Kính Ninh trong lòng hoảng hốt, một cảm giác không diễn tả được tuôn trào trong mạch máu, mỗi một giọt máu giống như đọng lại thành một cây băng châm xuyên qua tứ chi của hắn, bị níu lại ở ngực, rồi sao đó tiến vào trong tim, cắm vào trong thịt.

“Chờ đã!” Bỗng nhiên Mạt Họa mở mắt, nhíu áo Kính Ninh, giận dữ nói: “Trước khi tìm ra kiếp sau của ta thì phải nhớ đốt giấy cho ta đó.”

Kính Ninh khựng lại, lúc này bỗng nhiên lại muốn cười.

Mạt Họa mở mắt to hơn: “Đốt nhiều vào đó!”

“Ừ.”

“Dù gì ngươi cũng là ngươi quen duy nhất của ta còn sống.” Mạt Họa dừng một lát rồi lại bất an nói: “Kiếp sau nếu ông trời không cho ta gặp ngươi thì ngươi nhớ phải tìm ta đó, nhất định phải tìm đó nhé, rồi dạy dỗ đồ đệ này cho thật tốt! Hoặc là… trực tiếp cho ta làm sư nương cũng được lắm…”

Lần này thiếu nữ trong lòng tuyệt đối yên lặng, Kính Ninh cảm thấy sự yên lặng này không thích hợp với nàng. Nữ nhân tên Mạt Họa này nếu như là một bức họa thì lẽ ra phải là một bức Bách điều triều phụng, chí chóe cãi nhau không thôi. Đột nhiên yên lặng thế này chỉ khiến người ta cảm thấy…

Trong lòng trống rỗng.

Hắn ôm lấy thân thể đang dần trở nên trong suốt của Mạt Họa, không nói lời nào.

Ngươi của Liễu phủ dần dần tỉnh lại, khi Liễu tiểu thư mở mắt thì chỉ nhìn thấy một đạo sĩ điềm nhiên tựa thần tiên đang cô độc bi ai.

Vĩ thanh

Đầu đường, trong một con hẻm, tên ăn mày áo xám một cước đạp vào đũng quần tên ăn mày mạnh khỏe rồi giật lấy màn thầu trên tay hắn chạy mất, vừa đến đầu hẻm thì đầu va phải một đạo sĩ áo trắng, trên y phục trắng tinh lập tức xuất hiện mấy vệt màu xám.

Tên ăn mày hoảng sợ, xấu hổ muốn chạy thì bị đạo sĩ dễ dàng chộp lấy tay.

Nàng co ro lui về phía sau, đạo sĩ khom xuống, trong ánh sáng ngược chói lóa, nàng nhìn thấy một khuôn mặt đẹp tựa tiên nhân.

Tiên nhân lau vết dơ trên mặt nàng, nhẹ giọng hỏi: “Bây giờ nàng muốn làm đồ đệ của ta hay làm nương tử của ta?”

Tên ăn mày ngẩn ngơ nhìn hắn, màn thầu trong tay lăn tròn trên mặt đất. Tên ăn mày đuổi đến điên cuồng nhìn đạo sĩ áo trắng.

Không có ai đáp hắn, hắn thầm suy nghĩ một hồi rồi quyết định: “Vậy làm cả hai nhé.”

Báo cáo nội dung xấu