Chí Tôn Đào Phi - Quyển 1 - Chương 49

Chương 49: # Co dãn thật tốt

Edit: Hà Đoàn

Tin tức này quá đột ngột khiến Lãnh Thanh Nghiên sửng sốt
một lúc sau mới có phản ứng lại, mà lúc này đây, bọn họ cũng đã rời xa khỏi
lương đình một khoảng cách nhất định.Khẽ nhíu đôi mi thanh tú, nói: “Chuyện này
dường như không có quan hệ gì với ta, lúc trước là Mộc gia để cho ta đại gả,
cho dù Mộc Thiên Dao trở về, bọn họ nhất định cũng phải đem nàng ta giấu đi mới
phải.” ( đại gả : thay thế gả đi)

Dù sao đây cũng là thánh chỉ hoàng thượng tứ hôn, bọn họ lại
tìm người đại gả, đây chính là tội khi quân, cho dù Mộc gia địa vị có đặc biệt,
sẽ không bị tịch thu tài sản và giết cả nhà, nhưng một vài người mất đầu vẫn là
rất có thể .

Mà đối với việc Thương Diễm Túc biết tin tức như vậy nàng
cũng không hề cảm thấy kì quái, nếu như ngay cả chuyện như vậy mà cũng không
biết được, thì những năm gần đây làm sao có thể chống lại Mộc gia cho được,
thậm chí vững vàng áp chế Mộc gia?

Thương Diễm Túc cúi đầu nhìn vẻ mặt bình tĩnh của nàng, sau
đó nói: “Chẳng lẽ Nghiên nhi không sợ Mộc gia lại một lần nữa thay mận đổi đào
sao?  Mộc Thiên Dao kia hình như có bộ dạng phi thường giống nàng đâu.”

“Đây hẳn là chuyện tình mà Vương gia phải lo lắng mới đúng,
về phần ta, mặc kệ là ở địa phương nào, cũng không có gì khác nhau .”

Lời này của nàng khiến cho Thương Diễm Túc thoáng không
vui,bàn tay đang đặt trên lưng nàng cũng thoáng dùng thêm sức, hỏi: “Thật sự là
ở địa phương nào cũng giống nhau hay sao?”

“Nếu không thì thế nào?”

Thần sắc trên mặt Thương Diễm Túc dần dần dịu đi, khóe miệng
hiện lên một tia cười trêu tức , nói: “Nhưng vừa rồi ta lại nghe có người nói,
muốn độc chiếm ta đâu, không biết Nghiên nhi có biết người kia là ai hay không?”

Sửng sốt một chút,chẳng lẽ vừa rồi hắn cũng ở nơi đó hay
sao? Bất quá, lời kia cũng chỉ là nàng thuận miệng nói ra mà thôi, cũng không
có nói người kia nhất định là hắn a.

Nghĩ vậy, khóe miệng Lãnh Thanh Nghiên cũng hiện lên một tia
cười nhạt, nhẹ giọng nói: “Quả thật là có nghe có người nói như vậy, nhưng nàng
cũng  không có nói, nam nhân kia nhất định là Vương gia a, có lẽ Vương gia
đã hiểu lầm đi.”

Khóe miệng run rẩy, ánh mắt Thương Diễm Túc híp lại nhìn,
đột nhiên dùng sức đánh lên trên mông nàng một cái, “Ba!”

Lãnh Thanh Nghiên hoàn toàn không hề phòng bị khẽ kinh hô
một tiếng, sau đó liền nhảy ra khỏi lòng hắn, đưa tay ra ôm mông  vừa bị
người đánh, có chút hổn hển nhìn Thương Diễm Túc.

Nhìn phản ứng đáng yêu như vậy của nàng khiến cho Thương
Diễm Túc thật không ngờ, tâm tình không khỏi tốt lên một chút, đưa tay thoáng
nâng lên, khẽ nhéo nhéo , cười đến mức có điểm tà ác, nói: “Co dãn thật tốt a,
có chút ý vị đâu .”

Nhìn động tác khẽ nhéo nhéo kia của hắn khiến Lãnh Thanh
Nghiên  theo bản năng cả thân mình cứng đờ, thậm chí còn có cảm giác từ
trên mông truyền đến một luồng điện,  khiến toàn thân tê dại , này. . .
Hỗn đản!

Vẻ mặt lạnh lùng, trong mắt cũng là một mảnh hờ hững, lạnh
như băng nhìn nhìn Thương Diễm Túc, nhưng có làm như thế nào cũng không thể làm
cho hai má đang hồng lên trở lại như  bình thường. Không khỏi lại ngầm bực
trong lòng, lãnh đạm nói: “Vương gia không tiếc đối với công chúa hạ lệnh trục
khách, đem ta đến đây,không biết là có chuyện quan trọng gì ?”

Thương Diễm Túc ngồi xuống lan can bên cạnh, nghiêng người
dựa vào cây cột ngay đó, khóe mắt mỉm cười nhìn Lãnh Thanh Nghiên, đưa tay đến
trước mặt nàng , nói: “Nghiên nhi, lại đây.”

Lãnh Thanh Nghiên cũng không thèm để ý đến hắn, xoay người
ngồi xuống bên cạnh một cây cột khác,cách xa khỏi Thương Diễm Túc một khoảng
cách, nói: “Muốn nói cái gì,thì cứ nói thẳng .”

Đối với sự không thèm để ý của nàng Thương Diễm Túc cũng
không hề buồn bực, thân thể hướng về phía nàng đi tới, rất nhanh đã ngồi xuống
ngay bên cạnh nàng, nhìn thấy bộ mặt trở nên không thoải mái của nàng, mặt
không khỏi càng  hớn hở thêm  , ngữ khí lại  có chút u oán nói:
“Nghiên nhi sao lại đối với ta lạnh lùng như vậy a? Thật uổng ta cho người đi
câu dẫn Mộc Thiên Dao để cưới nàng về nhà a .”

“Với ta thì có cái gì quan. . .”Vừa nói được một nửa, đột
nhiên dừng lại, quay đầu lại không dám tin nhìn vẻ mặt đầy ý cười của hắn,
“Ngươi nói cái gì? Là ngươi cho người đi câu dẫn Mộc Thiên Dao ?”

Ở khoảng cách gần như vậy nhìn nàng, Thương Diễm Túc tâm hoa
nộ phóng,  đưa tay kéo nàng vào trong ngực , cúi đầu hôn khẽ lên mặt nàng
một cái, cười nói: ” Nếu  không, Nghiên nhi nghĩ Mộc Thiên Dao vì sao lại
vào đúng thời điểm đó lại bỏ trốn cũng người khác đâu?”

Cho dù là Lãnh Thanh Nghiên cũng không khỏi cảm thấy kinh
hãi,thật không nghĩ tới chuyện Mộc Thiên Dao cũng người khác bỏ trốn,  thế
nhưng đều do một tay hắn tạo ra , hắn vì sao phải làm như vậy?

Dường như nàng có điểm hiểu được nguyên nhân mà hắn làm như
vậy, nhưng là nàng lại không muốn thừa nhận nó.

“Vì. . . Vì sao phải làm như vậy?”

Thương Diễm Túc mỉm cười nhìn nàng, nhẹ giọng nói: “Đương
nhiên là vì có thể đem Nghiên nhi lấy về nhà.”

“Nhưng là, vì sao?”

“Bởi vì ta muốn kết hôn với nàng, từ mười ba năm trước lần
đầu tiên nhìn thấy ánh mắt của nàng, ta đã nhận định nàng chính là Vương phi
của ta, hơn nữa những năm gần đây, tuy rằng nàng ở Mộc gia, nhưng thân ảnh của
nàng lại chưa bao giờ rời khỏi tầm mắt của ta .”

“Ngươi. . .”

Lãnh Thanh Nghiên đột nhiên không biết nên nói như thế nào
mới tốt, đột nhiên biến hóa như vậy khiến cho nàng không biết nghe theo ai ,
căn bản cho tới bây giờ nàng cũng không nghĩ sự tình lại là cái dạng này, trong
lúc nhất thời cũng ngẩn cả người.

“Ngươi chắc chắn như vậy, nếu là Mộc Thiên Dao đào hôn, Mộc
gia nhất định sẽ để ta thay thế gả đi hay sao ?”

“Đương nhiên, ai bảo bộ dáng ngươi cùng Mộc Thiên Dao lại có
điểm giống nhau như vậy đâu? Không tìm ngươi còn có thể tìm ai?”

“Nếu. . .”

“Nếu không cẩn thận Mộc gia tìm những người khác đại gả, như
vậy tất nhiên ta sẽ không để cho hôn lễ được diễn ra .”

Sững sờ  nhìn Thương Diễm Túc, cảm giác tim đập càng
nhanh, hai tay đặt trên đùi không tự chủ được mà nắm chặt quần áo, cúi đầu nhìn
xuống đất, nhẹ giọng nói : “Phải không?”

Trên một đỉnh núi bên ngoài kinh thành ba mươi dặm, Minh Dạ
được bao bọc toàn bộ bên trong hắc bào đứng ở nơi đó, nhìn về phía kinh thành,
mà ở phía sau hắn, cũng là một nữ tử xinh đẹp một thân y phục màu đen.

“Hiện tại chúng ta rời đi được không? Vạn nhất Thanh Nghiên
ở kinh thành gặp phiền toái thì làm sao bây giờ?”Nàng kia nhẹ giọng nói ,bên
trong ngữ khí tràn đầy lo lắng.

“Trần Nhiên còn lưu lại ở kinh thành.”

Ánh mắt nữ tử kia sáng lên, thần sắc lo lắng trên mặt cũng
không còn, khóe miệng hiện lên một tia thản nhiên ý cười  , gật đầu nói:
“Nếu có Trần Nhiên ở đó , hẳn là sẽ không có vấn đề gì đi.Chính là, ta nghe nói
vài ngày trước,hoàng hậu nương nương phái người chặn Thanh Nghiên, lại bị Thanh
Nghiên giết hết toàn bộ , mà hai ngày sau , Mộc Thiên Dao cũng về tới Mộc gia.”

Quanh thân Minh Dạ toát ra một tia dao động , thoáng nghiêng
thân mình , hỏi: “Mộc gia có hành động gì không?”

“Việc này cứ giao cho chúng ta xử lí đi, ngươi còn có chuyện
trọng yếu hơn đâu.”Phía sau đột nhiên truyền đến một thanh âm trong trẻo,một
nam tử mặc trường bào màu đỏ yêu diễm xuất hiện trên đỉnh núi.

Minh Dạ xoay người sang chỗ khác lạnh lùng nhìn hắn một cái,
sau đó lại quay người lại, đạm mạc nói: “Nếu Thanh Nghiên xảy ra chuyện gì , ta
nhất định sẽ tìm ngươi tính sổ.”

“Yên tâm, nếu nàng xảy ra chuyện gì, chính ta cũng sẽ không
bỏ qua cho chính mình.”

Hắc y nữ tử nhìn người mới tới, đột nhiên nói: “Hoàng hậu
bên kia giống như đang tìm kiếm cái gì đó, ngươi lưu ý một chút  đi.”

“Được.”

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.