Chí Tôn Đào Phi - Quyển 1 - Chương 05

Chương 5 : Nhiệm vụ thứ tư

Giọng nói  này thành công làm  cho động tác của
Mộc Ngâm Kiếm  dừng lại,  đồng thời cũng đẩy mạnh Lãnh Thanh Nghiên
ra, xoay người nhìn về bóng người đang đứng tại cửa tiểu viện kia, hừ lạnh một
tiếng, có vẻ có chút không kiên nhẫn, lại mang theo chút kiêng kị.

“Không có gì, chỉ là muốn gần gũi với biểu muội thêm một
chút mà thôi, làm sao nào, chẳng lẽ ngay cả điều này Nhị đệ ngươi cũng quản hay
sao?”

Đứng ở cửa, là Mộc gia nhị thiếu gia, đương nhiên cũng là
nhị đệ của Mộc Ngâm Kiếm, Mộc Ngâm Phong.

Hắn chậm rãi đi vào trong viện, vẻ mặt thân thiết nhìn Lãnh
Thanh Nghiên, thấy nàng hình như không có chuyện gì, không khỏi  nhẹ nhàng
thở ra, sau đó lại đem ánh mắt rời tới trên người  Mộc Ngâm Kiếm, nói:
“Đại ca, sao ngươi có thể làm ra loại chuyện này được?”

“Ta làm cái gì? Chẳng lẽ ngay cả chuyện muốn gần gũi với
biểu muội thêm một chút ta cũng không thể?”

“Ngươi. . .”

“Được rồi được rồi, hãy bớt nói mấy lời dư thừa đi, thật sự
là phiền chết người!” Thấy Mộc Ngâm Phong nhăn mày lại, Mộc Ngâm Kiếm đột nhiên
vung tay đánh gãy lời nói của hắn, dường như là kiêng kị điều gì đó, sau đó đi
vòng qua người hắn, chạy nhanh lấy người.

Khi đi tới cửa, bước chân thoáng dừng một chút, ngẩng đầu
nhìn bóng người không biết lúc nào thì xuất hiện trên tường kia, há mồm muốn
nói gì đó, nhưng cuối cùng  cũng chỉ hừ lạnh một tiếng, nhanh chóng rời đi.

Đợi cho Mộc Ngâm Kiếm rời đi, Mộc Ngâm Phong mới đi đến
trước mặt Lãnh Thanh Nghiên, cẩn thận đánh giá, trên mặt mang theo vẻ thân
thiết, ôn hòa hỏi: “Biểu muội, muội không sao chứ?”

Lãnh Thanh Nghiên nhẹ lắc đầu, nói: “Đa tạ nhị biểu ca quan
tâm, ta không sao”.

Mộc Ngâm Phong, cùng Mộc Ngâm Kiếm hoàn toàn  không
giống nhau, hầu như mỗi giây mỗi phút hắn đều mỉm cười, đối với bất kỳ kẻ nào
dường như đều thực dịu dàng, khiêm tốn có lễ, tao nhã, những thứ này hình như
là vì hắn mà tồn tại.

Chẳng qua điều này  đối với Lãnh Thanh Nghiên mà
nói,  một chút ý nghĩa cũng đều không có, cho dù, Mộc Ngâm Phong vẫn luôn
luôn chiếu cố tới nàng hơn, cho dù hắn hình như chiếu cố mình rất nhiều, 
nhưng tất cả vẫn không cách nào khiến Lãnh Thanh Nghiên hứng thú với Mộc gia hơn
dù chỉ một chút.

Đem tầm mắt chuyển đến bóng người đứng trên bóng tường kia,
tam thiếu gia Mộc gia – Mộc Ngâm Thần, như một tác phẩm nghệ thuật điêu khắc
hoàn mĩ nhất, phong độ  có, tuấn dật phi phàm, còn là một người lạnh lùng
hơn cả so với tử sĩ, giống như không có chút tình cảm nhân loại nào.

Cảm giác được ánh mắt của Lãnh Thanh Nghiên, Mộc Ngâm Thần
cũng đưa mắt nhìn nàng, chỉ là biểu cảm trên mặt kia, dường như so với Lãnh
Thanh Nghiên lại còn lạnh lùng hơn, hoàn toàn nhìn không ra trong lòng hắn rốt
cuộc đang suy nghĩ cái gì, có lẽ, kỳ thật hắn căn bản không có cái gọi là tâm.

Hắn cũng chỉ thản nhiên liếc nhìn Lãnh Thanh Nghiên một cái,
sau đó xoay người liền biến mất khỏi trên tường, chẳng biết đi đâu.

Mộc Ngâm Phong khẽ thở dài, mang theo chút xin lỗi, nói:
“Hắn chính là người như vậy, muội cũng đừng chấp nhặt với hắn”.

“Nhị biểu ca nói quá lời”.

“Biểu muội. . .”

“Lãnh Thanh Nghiên.”

“Hả?”

“Lãnh Thanh Nghiên!” Lãnh Thanh Nghiên nhẹ giọng lặp lại,
nàng không thích nghe đến  hai chữ biểu muội này,  khiến cho nàng có
cảm giác như mình cùng Mộc gia có điểm quan hệ vậy, hơn nữa, tuy rằng chán ghét
Mộc gia, chán ghét con người nơi này, nhưng mà đối với Mộc Ngâm Phong, lại
không hề chán ghét như vậy.

Sửng sốt một chút, Mộc Ngâm Phong mới phản ứng lại, trên mặt
không khỏi lộ ra nụ cười có điểm thụ sủng nhược kinh, từ trước đến giờ hắn vẫn
nghĩ nàng không có tên, bởi vì cho tới bây giờ không có ai gọi ra tên của nàng,
ngoại trừ Dạ Thập Cửu, nhưng cái này sao có thể coi là tên được.

Nhưng hóa ra, nàng lại vì hắn mà nói ra tên của mình sao?
Lãnh Thanh Nghiên, rất êm tai, hơn nữa rất phù hợp với nàng.

Trên mặt xuất hiện nụ cười dịu dàng, cũng mang theo điểm lo
lắng, nói: “Thanh Nghiên, có lẽ đại ca sẽ lại tìm đến muội gây rối, muội, cẩn
thận một chút”.

Lãnh Thanh Nghiên nhìn hắn một cái, cũng là không nói thêm
cái gì, chỉ nhẹ gật đầu, đạm mạc nói: “Ta biết”.

Bên ngoài của tiểu viện, Mộc Ngâm Thần dựa lưng vào tường
vây, lẳng lặng đứng ở nơi đó, đột nhiên miệng lẩm bẩm: “Lãnh Thanh Nghiên?
Thanh Nghiên?”

Khi nói lên cái tên này, biểu cảm trên mặt hắn, kỳ lạ thay
lại xuất hiện một chút dao động, từ vết rách trên vẻ mặt lạnh lùng kia, để lộ
ra tia sáng rọi khác thường.

Mộc Ngâm Phong lẳng lặng nhìn nàng, Lãnh Thanh Nghiên lại
vẫn hờ hững như vậy, trong lúc nhất thời, hai người  không nói gì thêm, không
khí có chút xấu hổ.

Mi tâm  hiện ra một tia ảo não, Mộc Ngâm Phong cố gắng
nghĩ ra điều gì đó có thể nói, để giảm bớt chút căng thẳng trong không khí lúc
này, sau đó lại thực thất vọng phát hiện, từ đầu đến giờ chỉ có mình hắn nói,
hiện tại cũng  không biết nên nói cái gì mới tốt, ở  trước mặt của
nàng, hắn luôn cảm thấy có chút căng thẳng.

Thương Lang quốc Hoàng Thành,  bên trong Lạc vương phủ,
một nam tử ngồi trên cao, áo bào màu trắng, bên hông dùng một dây lưng dài nhỏ
quấn quanh, giống như chỉ cần đụng nhẹ vào, sẽ bị rơi ra. Một đầu tóc dài tùy
tiện đổ xuống, đen nhánh sáng bóng, chỉ dùng một dải lụa tối màu buộc lại.

Lông mày như kiếm, chiếc mũi anh tuấn, trong đôi mắt kia thi
thoảng toát ra áng sáng màu vàng, lông mi dài, đôi môi đỏ sẫm như  cánh
hoa anh đào ngày xuân, lộ ra một loại  thuần mỹ dụ hoặc cực hạn. 
Gương mặt tinh thuần, không mang theo chút tia hơi thở phàm trần. Ở  trước
mặt hắn, mọi từ ngữ hoàn mĩ, đều có vẻ thiếu xót không sao diễn tả được.

Mà hắn, chính là  Lạc vương có quyền khuynh đảo, Thương
Diễm Túc, giờ phút này, hắn chỉ lẳng lặng ngồi tại kia, nhìn người trước mắt,
vẻ mặt lạnh nhạt, giọng nói lại lạnh lùng, nói: “Nha? Mộc gia muốn đem đại tiểu
thư của bọn họ gả cho bổn vương? Hơn nữa phụ hoàng cũng là đồng ý?”

“Hồi bẩm Vương gia, Mộc gia quả thật có ý nghĩ như vậy, hai
ngày trước, Mộc gia chủ còn tiến cung gặp mặt Hoàng Thượng, Hoàng Thượng cho
rằng Mộc gia đại tiểu thư, thật xứng với vị trí Lạc vương phi”.

Khẽ nhíu mày lại, Thương Diễm Túc khóe miệng hiện lên nụ
cười trào phúng, muốn  đưa  nữ nhân đến bên người hắn, lần này Mộc
gia muốn xây dựng quan hệ với Lạc vương phủ sao? Mà đối với phụ hoàng mà nói,
có thể cùng Mộc gia  tạo dựng quan hệ, đối với hoàng thất quả là có không
ít chỗ tốt, ít nhất, bọn họ sẽ càng thêm tận tâm hết sức vì hoàng thất bồi
dưỡng cùng huấn luyện ám vệ cùng tử sĩ.

Mộc gia đại tiểu thư, thân phận dường như cũng không tệ, hơn
nữa nghe nói còn là tuyệt thế mỹ nhân, đáng tiếc,  lại trở thành vật hy
sinh.

Thương Diễm Túc trong mắt lóe lên tia lạnh lùng, xen lẫn tia
sáng màu vàng chói, sau đó ngả người tựa vào ghế dựa, vẻ mặt bình tĩnh, giống
như không chút để ý nói: “Nếu phụ hoàng  đã có ý này, như vậy, liền cứ thế
mà làm?”

Ánh mắt lạnh lùng nhìn người phía dưới, mà sau khi Thương
Diễm Túc nói ra những lời này, hắn rõ ràng  mang theo sắc mặt vui mừng,
khom người nói: “Vậy ý của vương gia là, là  chấp nhận hôn sự này sao?”

“Đương nhiên, có điều ngươi cũng về nói với phụ hoàng một
tiếng,  không cần quá nhanh, ít nhất cũng đợi đến một tháng sau hãy cử
hành hôn lễ, bởi vì  gần đây bổn vương có chút chuyện muốn làm”.

“Dạ, nô tài nhất định sẽ đem chuyện này báo cho Hoàng Thượng
biết!” Với hắn mà nói, Thương Diễm Túc lại dễ dàng đồng ý với chuyện hôn sự này
như vậy, không khiến hắn khó xử, tiến thối lưỡng nan ở Lạc vương phủ, cũng đã
thực cám ơn trời đất, còn chuyện đem mấy câu nói gửi tới Hoàng Thượng, đó thật
đúng là chuyện nhẹ nhàng nhất.

Về phần một tháng sau, đó căn bản không có vấn đề gì, dù sao
Lạc Vương gia lập phi, riêng việc chuẩn bị đã cần rất nhiều thời gian rồi.

Thánh chỉ của Hoàng thượng đã hạ xuống dưới, Mộc gia đại
tiểu thư Mộc Thiên Dao  được tứ hôn cùng Lạc vương Thương Diễm Túc, chuyện
này làm cho Mộc gia ai ai cũng vui mừng. Tuy rằng nói Mộc gia ở Thương Lang
quốc địa vị đã  là rất cao, nhưng nếu  có thể cùng hoàng thất kết
thông gia, hơn nữa  lại được gả cho Lạc vương quyền thế nhất nước, đối với
Mộc gia mà nói, tuyệt đối không chỉ có  thân phận được tăng lên.

Tất cả mọi người đều vì đại hôn một tháng sau mà chuẩn bị,
mà Lãnh Thanh Nghiên lại là người rảnh dỗi nhất ,  cuộc sống của nàng
không có gì thay đổi, mỗi ngày vẫn luôn bị huấn luyện làm tử sĩ, được dạy cách
làm việc không để ý tới sống chết.

Hiện tại, nàng cũng đã biết, thì ra ám vệ cùng tử sĩ
của  Mộc gia, hóa ra là bồi dưỡng cho triều đình, đương nhiên,  tuy
là vì triều đình mà bồi dưỡng, nhưng những người này vẫn nằm trong tay Mộc
gia,  đây là nguyên nhân quan trọng nhất khiến Mộc gia vẫn được an toàn.

Đối với Lãnh Thanh Nghiên hiện tại mà nói,  thời gian
một tháng cùng thời gian một năm trên cơ bản là không có gì khác nhau, tạm
thời, nàng cũng không muốn thay đổi cuộc sống hiện tại, thậm chí  đối với
nhiệm vụ của tử sĩ, sau ba nhiệm vụ dường như không có chút hy vọng sống sót
nào kia, dường như Mộc gia cũng không có nghĩ lại cho nàng ra ngoài làm nhiệm
vụ.

Nàng biết, kỳ thật, vị ngoại công của nàng kia, vẫn đều muốn
làm cho nàng biến mất trên đời này, chỉ là vì dù sao cũng có chút máu mủ với
Mộc gia, mà cho tới bây giờ nàng cũng thực nghe lời, mới khiến ông ta không tự
tay diệt nàng.

Vốn là muốn làm cho nàng chết ở bên ngoài, coi như thực lực
của nàng không đủ, nhưng mà thật không ngờ, cố ý sắp đặt nhiệm vụ khó khăn nàng
phải chết, vậy mà liên tục sau ba lần nàng vẫn còn sống sót.

Mà ngay trước ngày Mộc Thiên Dao xuất giá, Lãnh Thanh Nghiên
đột nhiên bị dẫn tới trước mặt ông ta.

Ánh mắt nhìn nàng vô cùng phức tạp, đứa cháu ngoại nữ khiến
Mộc gia phải hổ thẹn này, đối với Mộc Kiệt mà nói, từ trước đến nay không hề có
chút tình thân gì cả, thậm chí, ông ta cũng chưa bao giờ cho phép nàng gọi một
tiếng ngoại công.

“Dạ Thập Cửu, hiện tại, có một việc  rất quan trọng cần
ngươi đi làm, nhưng ngươi, trăm ngàn lần đừng để cho ta thất vọng !”

Lãnh Thanh Nghiên vẻ mặt vô cảm, chỉ giống như rối gỗ đứng
một chỗ,  yên lặng nghe mệnh lệnh của hắn.

Nhiệm vụ lần thứ tư sao. . .

~ Hết chương 5 ~

Báo cáo nội dung xấu