Từ Sao Hỏa đến La Mã - Chương 41
Chương 41: Địch Nam, anh dám xấu xa nữa không?
Mộ Lạc Lạc
luôn không hiểu đây là cái gì – sức công kích mà Địch Nam mang lại cho cô giống
như thủy triều dâng cao, lớp sau cao hơn lớp trước, xô mạnh vào cô, cái khí thế
mạnh mẽ đó nhẹ nhàng mà lại dễ dàng xô cô vào bờ biển đầy cát.
Mộ
Lạc Lạc ngồi, cố gắng xua đi cảm giác hồi hộp, nhưng vừa mới lấy lại tâm trạng
một chút thì bà Mộ vỗ vào lưng con gái: “Lại còn tạo dáng gì thế, còn không mau
đi rót trà cho chồng con đi.” Nói rồi bà mời Địch Nam ngồi cùng ghế sofa với Mộ Lạc
Lạc.
Mộ
Lạc Lạc nghiêng người, mắt vội nhìn xuống sàn nhà.
“…”
Cô
lúng túng đứng dậy, kéo lại chiếc váy ngắn, cầm tách trà vào trong bếp.
Trước
mặt ông bà Mộ, Địch Nam
luôn giữ nụ cười. Bà Mộ lâu ngày không gặp con rể, kéo anh lại hỏi đủ mọi
chuyện, ông Mộ thỉnh thoảng góp vài câu rồi kẹp tờ báo đi vào nhà vệ sinh.
“Con
rể à, gần đây con bận gì vậy?”
Địch
Nam
cười, đẩy một chiếc túi thời trang đến trước mặt bà. Bà Mộ mở ra xem, trong túi
có mấy chiếc khăn quàng cổ rất đẹp, bà không kìm được tươi cười nói: “Ồ, sờ vào
thật tuyệt, kiểu dáng cũng đẹp, là tơ lụa thật phải không?”
Địch
Nam
nói: “Là đối tác của con tặng, chỉ là con muốn mượn hoa tiến Phật, hi vọng mẹ
thích.”
Bà
Mộ ướm lên cổ, hài lòng gật đầu: “Thích chứ, xem ra con mắt của con còn hơn gấp
trăm lần bố Lạc Lạc. Ha ha, lần sau đến nhà là được, không phải khách sáo như
này đâu.”
Mộ
Lạc Lạc đang ở trong bếp và ông Mộ chép chép miệng.
Mộ
Lạc Lạc bất mãn: Không có việc gì lại tỏ ra hào hiệp như vậy, chắc lại phung
phí vì chuyện li hôn đây mà?
Ông
Mộ bất mãn: Một núi không thể có hai hổ, Địch Nam dám công nhiên thách thức ông
sao?!
Còn
bà Mộ càng nhìn con rể càng ưng, đẹp trai, lại chi tiêu hào phóng, đàn ông phải
như vậy, khuyết điểm duy nhất là khó gần.
“Lạc
Lạc, có phải con không tìm thấy hộp trà không?” Bà Mộ cũng không biết nói
chuyện gì với con rể, vừa hỏi vừa đi vào bếp.
Bước
vào bếp, nhìn thấy con gái cầm cốc trà không ngẩn người ra, bà vỗ vào lưng Mộ
Lạc Lạc, chu đáo nói: “Hai đứa cũng lâu không gặp rồi, mẹ biết con nhớ chồng,
đi đi, đưa chồng con vào phòng nói chuyện, đi đi…”
Mộ
Lạc Lạc vô thức nắm chặt tủ: “Về phòng gì chứ, có chuyện gì nói ở phòng khách
là được rồi…”
Bà
Mộ cho rằng con gái xấu hổ, vì vậy giúp cô một tay, gọi với ra phòng khách:
“Con rể à, Lạc Lạc có chuyện riêng muốn nói với con. Các con vào phòng nói
chuyện đi.” Nói rồi, bà đẩy con gái về phía phòng ngủ.
Địch
Nam
đáp, xách chiếc cặp làm việc ung dung tiến lại gần.
Mộ
Lạc Lạc nhìn quanh lãnh thổ cá nhân mà cô đã từng sống hai mươi năm, phòng được
dọn dẹp sạch sẽ, tất cả những đồ vật của cô đều được giữ nguyên chỗ cũ. Cô nhìn
về phía chú gấu nhồi bông lớn ở đầu giường, suýt nữa rơi nước mắt.
Địch
Nam
ngồi trước bàn học của cô, quan sát cách ăn mặc nóng bỏng của cô, nhíu mày.
Từ
khi bước vào phòng, Mộ Lạc Lạc đứng quay lưng lại phía Địch Nam, không khí giữa hai người khá
nặng nề.
Cô
yên lặng suốt mười phút, cuối cùng từ từ quay người lại, đối diện Địch Nam
bằng thần thái điềm nhiên.
“Em
vừa về đến nhà, tạm thời không muốn nói chuyện riêng với anh.” Cô nghiêm nghị.
“Tôi
cũng không định nói chuyện riêng với em.” Thái độ của Địch Nam cũng rất
lạnh nhạt.
“Vậy
mời anh về đi, nhà họ Mộ không hoan nghênh anh.” Mộ Lạc Lạc mở cửa ra.
Địch
Nam
dường như không cảm thấy ngạc nhiên trước lời nói và hành động của Mộ Lạc Lạc,
anh nhấp một ngụm trà, nói: “Chủ đề mà tôi đang định nói nếu em muốn bị bố mẹ
nghe thấy thì cứ mở cửa ra.”
Mộ
Lạc Lạc lấy lại dũng khí trợn mắt nhìn anh, “rầm”… cô đóng mạnh cửa.
Cô
đi đôi giày cao bảy phân đến trước mặt Địch Nam, hai tay khoanh trước ngực, tỏ
thái độ thách thức.
“Có
chuyện gì anh mau nói đi, thời gian của tôi rất quý.”
Địch
Nam
cười, rút từ trong cặp ra một tài liệu đặt lên bàn: “Em xem trước đi, có gì
không hiểu thì hỏi tôi.”
Mộ
Lạc Lạc tò mò, cầm tài liệu lên giở ra xem, vừa nhìn thấy tiêu đề đã thấy thắc
mắc.
“Anh
có ý gì, đây là bản Hợp đồng lao động?”
“Như
em đã thấy, tập đoàn Thác Nhuệ đã bỏ tiền ra để đào tạo em, tổng chi phí các
loại khoảng năm mươi tám vạn nhân dân tệ, nếu em đã học xong thì đương nhiên
phải làm việc cho tập đoàn Thác Nhuệ.” Địch Nam trở lại sự uy nghiêm của một
ông chủ.
Mộ
Lạc Lạc nhíu mày. Mục tiêu cuối cùng của cô chính là vào tập đoàn Thác Nhuệ để
giày vò Địch Nam, làm anh thấy phiền phức, nhưng mà, cô vẫn chưa mở lời, anh đã
phủ đầu, cô ra nước ngoài hai năm, thực sự đã dùng hết năm mươi tám vạn?!
“Bằng
tốt nghiệp đâu, em lấy ra đây.”
“À…”
Mộ Lạc Lạc đi ra ngoài phòng khách, rất nhanh đã mang bằng tốt nghiệp vào, kính
cẩn đưa cho Địch Nam.
Địch
Nam
hai chân vắt chéo, cầm tấm bằng tốt nghiệp lên xem rồi tiện tay đặt xuống bàn:
“Rất tốt, thành tích loại ưu. Kí hợp đồng đi.”
Đôi
mắt Mộ Lạc Lạc nhìn vào khoảng không, nhận lấy chiếc bút trong tay Địch Nam,
đang định đặt bút kí thì đột nhiên bừng tỉnh, cô đóng nắp bút lại, giơ tay ra:
“Anh nói năm mươi tám vạn thì sẽ là năm mươi tám vạn sao? Tôi cần hóa đơn đối
chiếu.”
“Em
nghĩ rằng tôi lừa em sao?” Địch Nam
cười lạnh lùng.
Mộ
Lạc Lạc vô thức bẻ ngón tay, lấy lại bình tĩnh, quyết định nói về điều kiện
trước: “Đến quý công ty làm việc cũng không có vấn đề gì, nhưng tôi muốn biết
lương mỗi tháng là bao nhiêu.”
“Vì
vậy tôi mới để em xem hợp đồng trước.” Địch Nam trả lời Mộ Lạc Lạc.
Mộ
Lạc Lạc hít một hơi, bản hợp đồng lao động dày cộp này bây giờ làm sao cô xem
nổi, đây là cưỡng ép, đây là biểu hiện của lợi dụng!
Cô
ném hợp đồng lên mặt bàn, hắng giọng: “Tôi xem xong rồi sẽ kí, xin hỏi còn có
chuyện gì nữa không?”
Địch
Nam cười không để lộ cảm xúc: “Cô Mộ đã tốt nghiệp đại học Harvard với thành
tích loại ưu, bây giờ đã trở thành nhân vật nổi tiếng của ngành thiết kế trong
nước, là người phụ trách chính của tập đoàn Thác Nhuệ, tôi không thể cho cô
thời gian để lựa chọn. Cô cứ từ từ xem, tôi có thể đợi.”
Mộ
Lạc Lạc xiết chặt nắm tay, cảm giác bây giờ mà Địch Nam mang lại cho cô là của một ông
chủ với người làm công, kiểu nói công thức hóa thật đáng ghét!
Cô
biết mình đang rất mất bình tĩnh, nhưng thực sự cô không thể trấn tĩnh lại
được, sau khi liếc qua, cô đùng đùng tức giận ký vào hợp đồng rồi ném bút xuống.
Địch
Nam
kiểm tra chữ kí, rồi rút từ trong tập tài liệu ra một bản hợp đồng khác.
“Đây
lại là cái gì nữa thế?!” Mộ Lạc Lạc chỉ muốn cào cấu Địch Nam.
“Cái
gì mà LELE. MU(1), tôi cần chữ kí bằng tiếng Trung, bản hợp đồng đó bỏ
đi.”
(1). Phiên âm tiếng Trung của Mộ Lạc Lạc là Mu Le Le.
Mộ
Lạc Lạc bị anh làm cho tức điên lên, đến xem cũng không thèm xem, cầm bút, trực
tiếp kí vào trang sau cùng. Nhưng tay cô hơi cứng, chữ viết thành ra cũng
nguệch ngoạc, bởi vì trong thời gian học ở Mỹ, hầu như cô không dùng đến tiếng
Trung, tự nhiên thành thói quen, trong một lúc không thể sửa được.
Sau
khi Địch Nam
xác nhận không có sai sót gì, lúc này mới tỏ ra hài lòng cầm lấy bản hợp đồng.
“Cô
Mộ vội vàng ký vào bản hợp đồng, có lẽ không thực sự hiểu các điều khoản của
công ty, có cần tôi nói qua một chút không?”
“Nói
đi!” Mộ Lạc Lạc ngồi cạnh giường.
“Đầu
tiên cô Mộ sẽ được ứng trước ba tháng lương, căn cứ vào tiêu chuẩn trong thời
gian thử việc, mỗi tháng bốn nghìn năm trăm tệ. Ba tháng sau nếu biểu hiện xuất
sắc, lương sẽ tăng gấp đôi. Sau một năm, nếu duy trì tốt, lương sẽ tăng gấp ba
lần so với lương ban đầu, tiền thưởng cuối năm sẽ căn cứ vào thành tích làm
việc trong năm.”
Lần
này Mộ Lạc Lạc trừng mắt nhìn anh: “Bóc lột! Công ty quảng cáo X của Mỹ đưa ra
mức lương thử việc bằng với mức lương sau một năm của quý công ty. Anh cũng
thật ức hiếp người ta quá đáng, tôi nợ anh hơn năm mươi vạn, lẽ nào phải làm
việc cho anh bảy, tám năm sao?”
Địch
Nam
vui vẻ tiếp nhận ánh nhìn khinh miệt của cô, khoanh tay từ từ nói: “Cô Mộ đúng
là người thông minh, trên hợp đồng viết rất rõ, thời hạn là năm năm. Trong thời
gian đó nếu bỏ việc thì công ty có quyền kiện cô, đồng thời yêu cầu phải trả
lại chi phí công ty đã đầu tư cho cô và bồi thường những tổn hại về danh tiếng
mà công ty phải chịu.”
“?!”
Mộ Lạc Lạc nhảy dựng lên, hình tượng gì đó cô đều không cần, nhào về phía chiếc
cặp của Địch Nam
giành lấy bản hợp đồng.
Địch
Nam
sớm đã để chiếc cặp ra sau lưng, anh đã liệu trước được cô sẽ mất bình tĩnh.
“Đây
không phải là hợp đồng, đây là giấy bán thân, tôi coi thường anh, tôi ghét anh!
Hãy trả lại tôi ngay lập tức!”
Mộ
Lạc Lạc kéo tay Địch Nam về
phía trước, Địch Nam
vẫn ngồi vững vàng như núi Thái Sơn, cười tao nhã.
Cốc,
cốc, cốc!... Phía ngoài vọng vào tiếng gõ cửa gấp gáp.
“Lạc
Lạc, ồn ào gì vậy? Đừng vừa về nhà đã cãi nhau với chồng! Con nhỏ này thật
không hiểu chuyện!” Bà Mộ giáo huấn.
Mộ
Lạc Lạc lập tức ngừng giằng kéo, tức giận trở về ngồi bên giường, phẫn nộ nói
nhỏ: “Thôi bỏ đi, bỏ đi, tôi đồng ý! Còn có chuyện gì không? Không có chuyện gì
thì anh mau đi đi.”
Địch
Nam
vẫn mỉm cười, nói như ra lệnh: “Còn có một chuyện nhỏ, em đứng dậy trước đã.”
Mộ
Lạc Lạc im lặng, muốn phản kháng nhưng lại không vượt qua nổi sự khống chế của
anh, cô đứng dậy, lạnh nhạt không vui.
Địch
Nam
tì tay lên bàn, thái độ hơi thay đổi, giống như một thầy giáo nghiêm khắc đang
ngồi trước bàn làm việc.
Anh
thu lại nụ cười, nghiêm nghị nói: “Công ty tôi có một số hạn chế nhất định đối
với chuyện ăn mặc của nhân viên: Giày cao gót không được cao quá ba phân, váy
phải dài quá đầu gối, cổ áo không được để trễ, cấm nhuộm tóc, trừ màu đen.
Đương nhiên trừ trường hợp do yêu cầu công việc hoặc xã giao.”
Mộ
Lạc Lạc nhìn cách ăn mặc hoàn toàn không phù hợp với các tiêu chuẩn trên người
mình rồi duỗi năm ngón tay ra nhìn màu sơn đỏ, điểm duy nhất phù hợp chính là
màu tóc.
Khi
Mộ Lạc Lạc nghĩ Địch Nam
đã tàn nhẫn đến cực điểm thì anh vẫn chưa nói đến điều quan trọng nhất…
“Vì
thân phận của cô Mộ đặc biệt nên trong bản hợp đồng, công ty tôi đã thêm một
mục…” Địch Nam
giơ một ngón tay lên, nói: “Trước khi cô Mộ chưa trả hết học phí, lương hàng
tháng sẽ trực tiếp chuyển vào tài khoản công ty.”
“?!”
Mộ Lạc Lạc tức nghẹn họng: “Một chút cũng không trả tôi sao? Vậy tôi sống thế
nào được?”
Địch
Nam
từ từ chớp mắt, vẫn không nói gì, bà Mộ gõ cửa gọi hai người ra ăn cơm.
Địch
Nam
đáp lời, lại rút từ trong cặp ra một bản tài liệu đặt lên bàn: “Đây là đơn li
hôn mà lúc trước em gửi về, kí tên cũng là phiên âm tiếng Hán, vì vậy đến giờ
vẫn chưa thể giải quyết được. Trước khi chính thức li hôn, hãy tiếp tục chấp
hành những điều khoản trong hợp đồng hôn nhân, ngày mùng 5 hàng tháng tôi sẽ
chuyển vào trong tài khoản lương của em hai nghìn tệ chi phí sinh hoạt.”
Nói
xong, Địch Nam
mở cửa phòng, đỡ lấy món rau xào từ tay bà Mộ, hai người mỉm cười bước đi.
Mộ
Lạc Lạc hai chân mềm nhũn đứng nguyên tại chỗ, mù mờ nhìn về phía ánh mặt trời,
đây… đây… đây rốt cuộc là sao.

