Từ Sao Hỏa đến La Mã - Chương 14
Chương 14: Không được động đậy – Cướp! (1)
Sáng thứ Bảy.
Mộ
Lạc Lạc đứng ở cổng trường, ngáp liên tục.
Đợi
năm phút thì thấy Hàn Tư Viễn xuất hiện, dáng như thiếu ngủ. Mộ Lạc Lạc cũng
không hỏi nhiều, ngoan ngoãn ngồi ở ghế phụ.
“Địch
Nam
có điểm nào khiến em yêu mê muội như vậy?” Hàn Tư Viễn nhếch môi.
Mộ
Lạc Lạc nhìn lên trời chớp mắt:
“Từ
nhỏ em đã muốn lấy thầy giáo, khó khăn lắm mới gặp được một người vừa đẹp trai
lại vừa trẻ như vậy, đương nhiên là em phải hạ thủ rồi, nhưng mà…” Cô buồn bã
cúi đầu: “Thầy Địch định từ chức rồi.”
Hàn
Tư Viễn trầm tư một lát. Lí do Địch Nam
bỏ đi có lẽ liên quan đến mình, nhưng anh coi thường Địch Nam, tại sao
không thể giống như một người đàn ông đấu với anh mà lúc nào cũng chỉ nhẫn
nhịn, làm cho anh càng thấy phản cảm.
Sau
nửa giờ.
Hàn
Tư Viễn dừng xe ở con đường ngoài cửa hàng, dẫn Mộ Lạc Lạc vào thiên đường mua
sắm của xã hội thượng lưu.
Mộ
Lạc Lạc há hốc miệng. Con đường này là cấm địa đối với người nghèo, các nhãn
hiệu nổi tiếng trên thế giới đều tụ hội ở đây. Trong các ô cửa sáng choang bày
la liệt các mặt hàng thời trang, giá lên tới hàng ngàn, hàng vạn tệ. Cô kéo vạt
áo Hàn Tư Viễn:
“Đây
là khu sành điệu mà, chúng ta đi thôi.”
Hàn
Tư Viễn rút ra một tấm thẻ tín dụng, dưới ánh nắng mặt trời, tấm thẻ màu vàng
phản chiếu lại chói cả mắt.
Mộ
Lạc Lạc nheo mắt, mất kiên nhẫn: “Có tiền cũng không tiêu cách này. Không được,
không được, nếu biết trước anh đưa em đến những nơi như thế này mua quần áo thì
nhất định em đã không tới.”
“Em
tiết kiệm cho ai chứ? Anh lại không phải là ông xã của em.”
“Chính
vì anh không phải là ông xã của em nên em mới bình tĩnh, nhẹ nhàng nói với anh,
nếu ông xã của em mà dám cả gan tiêu tiền lãng phí như thế thì em nhất định
đánh gãy chân anh ấy!” Mộ Lạc Lạc nghiến răng nghiến lợi dứ dứ nắm đấm.
“Vậy
em nói xem đi đâu?” Hàn Tư Viễn thở dài.
Mộ
Lạc Lạc chỉ: “Đi theo em, hàng ở đó mẫu mã rất đa dạng, phong phú, đều là hàng
tốt!”
Hàn
Tư Viễn bán tín bán nghi đi cùng cô. Sau khi qua hai con đường, Mộ Lạc Lạc chỉ
vào con đường đông đúc, nhộn nhịp, đôi mắt ánh lên niềm vui: “Đến rồi, đến rồi,
oa, cuối tuần nhiều người quá…”
Hàn
Tư Viễn mặt không chút biểu cảm ngước mắt nhìn. Anh nhìn về tấm biển quảng cáo
màu đỏ bắt mắt: Hàng thời trang chất lượng cao, mười tệ trở lên.
Ôi
trời ơi!
Chân
Mộ Lạc Lạc hoạt động liên tục, chuẩn bị chạy đến chỗ mua đồ mà cô thích nhất
thì bị Hàn Tư Viễn kéo giật lại.
“Sao
thế, sao thế?” Cô quay đầu hỏi.
Hàn
Tư Viễn đưa tay ra:
“Anh
không mang theo tiền mặt, phải đi rút tiền trước đã.” Anh xác định nơi này
không thể quẹt thẻ.
Thật
không may, máy rút tiền bên ngoài ngân hàng trục trặc, vì vậy Hàn Tư Viễn đi
vào đại sảnh ngân hàng, vẫn may là đã mười giờ sáng, trong ngân hàng, trừ mấy
nhân viên luôn bận rộn thì không có nhiều khách.
Mộ
Lạc Lạc ngồi trên ghế chờ Hàn Tư Viễn, vô tình nhìn về phía người đàn ông trung
niên bên cạnh. Cô chú ý đến người này chủ yếu là vì giữa trời nắng nóng thế này
mà ông ta vẫn mặc áo gió, biểu hiện cũng rất khả nghi.
Người
đàn ông trợn mắt nhìn Mộ Lạc Lạc, ánh mắt hung dữ.
Mộ
Lạc Lạc uống một hớp nước, định đứng dậy đổi chỗ ngồi, nhưng người đàn ông
trung niên chợt kéo tay cô lại. Theo phản xạ, Mộ Lạc Lạc hét lên.
Kèm
theo đó là một tiếng “choang”, đèn pha lê trên trần nhà vỡ thành nhiều mảnh,
màng nhĩ Mộ Lạc Lạc chấn động, cô gào lớn, sợ đến chùng cả chân.
Hàn
Tư Viễn kinh ngạc quay lại, chỉ trông thấy người đàn ông đeo mặt nạ, một tay
đang vòng qua cổ Mộ Lạc Lạc, một tay cầm khẩu súng bán tự động.
Cướp!
Hai
tên đồng bọn cầm súng bước ra từ nhà vệ sinh, một tên lập tức phá hỏng hệ thống
an ninh, một tên ra lệnh cho các nhân viên ngân hàng khóa lớp cửa sắt dẫn vào
phòng kinh doanh.
Lúc
đó, tất cả nhân viên ngân hàng và mấy vị khách hàng đã bị bọn cướp khống chế
một cách thuận lợi.
“Hàn
Tư Viễn, hu hu… cứu em…” Mộ Lạc Lạc khóc không thành tiếng, đúng là bọn cướp
thật rồi!
Hàn
Tư Viễn vừa định bước lên trước, một tên cướp đã chĩa súng vào ngực anh, sau đó
rút ra một chiếc còng tay, thô bạo ném xuống trước chân Hàn Tư Viễn. Hàn Tư
Viễn hít một hơi, vốn định nhích thêm ba bước nhấn còi báo cảnh sát đặt ở phía
dưới tấm thảm trải sàn, (dù sao chi nhánh ngân hàng này cũng là địa bàn hoạt
động của gia đình anh, vì vậy anh nắm rất rõ cách bài trí trong nội bộ ngân
hàng) nhưng tên cướp rất tinh, giơ báng súng lên đánh anh bất tỉnh, sau đó còng
ngược hai tay anh ra sau lưng.
Mộ
Lạc Lạc nhìn dòng máu chảy ra từ trán Hàn Tư Viễn, sợ đến mức hồn xiêu phách
tán, ngay cả khóc cũng không dám.
Tên
cướp ném một chiếc túi dệt xanh đỏ xuống trước cửa thu ngân, chĩa súng vào nhân
viên:
“Mở
két bảo hiểm ra!”
Ngân
hàng sử dụng rất nhiều kính chống đạn, nhưng chưa ai tự mình kiểm chứng xem tác
dụng thực sự của nó đến đâu, người nhân viên trẻ giơ cao hai tay lên, dè dặt
nói:
“Chỉ…
chỉ khi hai tổ trưởng đồng thời nhập mật mã, mới… mới… mới có thể mở được két
bảo hiểm…”
“Chết
tiệt! Vậy mày hãy gọi nó mở đi!” Tên cướp hung dữ, nhưng không biết có phải do
thiếu kinh nghiệm hay không mà lấy súng đập lên kính chống đạn, dẫn đến hệ
thống báo động kêu inh ỏi.
Mấy
nhân viên ngân hàng có mặt ở đó đều rất sợ hãi, thậm chí vài người còn ngồi co
ro trong góc phòng. Thực ra, nhân viên ngân hàng rất an toàn, chỉ khổ nhân viên
bảo vệ và những người dân vô tội.
Mọi
hành động của Mộ Lạc Lạc đều bị khống chế, thậm chí cô còn bị bọn cướp doạ làm
cho mặt trắng bệch. Cô nhìn Hàn Tư Viễn chằm chằm, trên trán anh máu vẫn tuôn
chảy. Mộ Lạc Lạc rất sợ, thần kinh cô như tê liệt. Đều tại cô, đều tại cô, tại
sao cứ khăng khăng đến đây mua đồ chứ?!
Mấy
phút sau, mười mấy chiếc xe cảnh sát bao vây phía ngoài ngân hàng.
“Bên
trong nghe rõ đây! Tất cả đã bị cảnh sát bao vây, hãy lập tức hạ vũ khí xuống,
thả người ra! Lập tức đầu hàng!” Cảnh sát dùng loa kêu gọi bọn cướp, dùng thế
mạnh để uy hiếp chúng.
Cùng
lúc đó.
Địch
Nam
vừa đi đến cổng bệnh viện thì chuông điện thoại reo.
“Có
chuyện gì không?” Mặc dù anh nghe điện thoại nhưng thái độ vô cùng lạnh lùng.
“Tiểu
Nam
à, Tư Viễn, Tư Viễn, nó…” Trong điện thoại vọng đến những tiếng nghẹn ngào đứt
quãng, rõ ràng là người nói rất yếu.
Địch
Nam
dừng bước, lần đầu nghe thấy giọng nói bất an như thế của bố, cổ họng cũng khàn
đi.
“Ông
đừng cuống, rốt cuộc xảy ra chuyện gì?”
“Tư
Viễn gặp cướp ở ngân hàng, qua camera giám sát bố thấy nó ngã xuống đất, từ ngân
hàng phát ra hai tiếng súng…” Hàn Kiến Quốc chưa nói xong thì tim ông đã không
chịu nổi. Trong điện thoại vọng lại tiếng ồn ào, nhốn nháo.
“Alo,
alo?... Bố?...” Trong mắt Địch Nam
ánh lên sự lo sợ, anh buột miệng thốt lên một tiếng “Bố!”.
Quản
gia vội vàng nhấc điện thoại: “Thưa đại thiếu gia, bệnh tim của lão gia lại tái
phát, cần phải cấp cứu ngay, lát nữa tôi sẽ liên lạc với cậu.”
Địch
Nam
tắt điện thoại, lao lên xe, vừa lái xe vừa tìm xem tin tức trên mạng, rất nhanh
anh đã tìm ra địa chỉ ngân hàng. Anh nhấn ga, phóng nhanh.

