Vài lần hồn mộng - Chương 19 - 20

Chương
19

Bàn tay trên cổ càng siết chặt, sắc mặt Nhược
Nhất trở nên đỏ tía. Đôi mắt màu tím vốn trong suốt của Thương Tiêu nay chỉ có
một mảnh đỏ tươi hỗn độn, răng nanh lộ ra hàn quang âm u.

Thương Tiêu sẽ giết nàng?

“Chạy” Đôi môi đen sẫm bỗng nhiên run rẩy nói,
“Chạy mau”

Thương Tiêu còn có thần trí, hắn không muốn giết
nàng ——

Đúng vậy, nếu không thì dựa vào sức mạnh của hắn,
để siết gãy cổ Nhược Nhất so với việc đập chết một con muỗi còn đơn giản hơn.
Thế nhưng bây giờ muốn chạy trốn, Nhược Nhất oán hận nghĩ:

Ngươi cũng hơi đánh giá ta quá cao đó!

Bàn tay khác của Thương Tiêu thì để bên tai
nàng, Nhược Nhất nhanh trí, quyết định vạch miệng hùm của Thương Tiêu, ra sức vặn
vẹo đầu, một ngụm cắn trên cổ tay hắn. Một ngụm đầu này cắn rất không nhẹ,
nhưng lại không sử dụng toàn lực.

Thương Tiêu không động đậy.

Nhược Nhất phát bực, cắn mạnh, miệng dần dần
nhiễm mùi máu tanh. Ma huyết chảy ra, đau đớn làm đầu óc Thương Tiêu trong nháy
mắt thanh tỉnh lại đôi chút.

Màu đỏ trong mắt dần nhạt đi, hắn bóp cổ Nhược
Nhất hung hăng ném nàng ra.

“Chạy!”

Nhược Nhất va vào vách tường thịt, rơi bắn xuống
mặt đất. Nàng nhoài thân mình về trước vừa há to miệng hô hấp, vừa chật vật bò
về hướng chỗ tối.

Trong lòng nàng thật không sợ gì cho lắm, có lẽ
là trong tiềm thức nàng chắc chắn Thương Tiêu sẽ không thật sự thương tổn đến
tính mạng của nàng. Nhược Nhất thậm chí còn có lòng dạ nghĩ, nếu lúc này Thương
Tiêu giết nàng, khi tỉnh táo lại hắn có thể thương tâm hay không? Hẳn là có đi,
nếu không sẽ không liều mạng kêu nàng chạy như vậy.

Không ngờ Thương Tiêu chỉ thanh tỉnh trong chớp
mắt. Dưới sự ảnh hưởng của Ma sát khí đầy rẫy nơi đây, đôi mắt Thương Tiêu lại
trở nên đục ngầu. Thân ảnh hắn như ánh sáng vọt đến bên Nhược Nhất, lần này hắn
không thủ hạ lưu tình, nhấc bàn tay “xoạt” một tiếng, móng tay sắc nhọn xuyên
thấu quần áo, ở trên lưng Nhược Nhất vạch ba đường rách da tróc thịt, tạo thành
ba vết máu dài.

“A!” Nhược Nhất thất thanh kinh hô, cơn đau
như lửa đốt sau lưng nói cho nàng biết, Thương Tiêu đã nhập ma thật sự rồi, mất
đi thần trí.

Hắn, thật sự sẽ giết nàng!

Bị Thương Tiêu giết chết Nhược Nhất cho tới
bây giờ cũng không nghĩ tới.

Thương Tiêu không phải một yêu quái tàn bạo, hắn
cũng không tiếc rẻ yêu lực của mình mà đi giết chóc.

Đối với Nhan Nhược Nhất mà nói, so với Vương của
yêu tộc, bá chủ của Cửu Châu, nàng càng hiểu biết Thương Tiêu là một nam tử vô
cùng cố chấp, không nói một lời đưa tới một chén canh suông mì sợi để nhận lỗi,
là một phúc hắc nam [1] trong ngoài bất đồng sẽ cùng nàng đấu võ mồm, bày mưu kế,
là một anh hùng luôn trong thời khắc nguy hiểm dầu sôi lửa bỏng mà cứu nàng.

Một Thương Tiêu như vậy sẽ vì Tử Đàn mà vứt bỏ
nàng, nhưng Nhược Nhất chưa từng nghĩ tới có một ngày mình phải chết trong tay
hắn.

Trong lúc huyết nhục mơ hồ, Nhược Nhất vô lực
ngã trên đất, nàng cố hết sức quay đầu, kinh ngạc nhìn lại Thương Tiêu, trên
gương mặt lộ vẻ tiên diễm của huyết hoa.

Một Thương Tiêu đã lộ ra hình hài yêu ma đang
giơ móng vuốt nhọn của mình đã nhiễm máu đỏ, ngơ ngác sững sờ ở nơi đó, mặc cho
máu Nhược Nhất nhiễm ướt y phục tàn sau lưng, chảy đầy mặt đất.

Vì máu chảy quá nhiều, không khí đầy mùi máu
tanh. Cỗ khí tức cổ quái khiến người ta xốc nổi kia bị áp chế xuống. Vật hình
tơ màu đen trong kim châu dội trái dội phải, tựa hồ đang cực lực tránh đi mùi
máu.

Huyết sắc trong mắt Thương Tiêu từ từ tiêu
tan. Màu sắc yêu vằn cũng dần nhạt đi, cho đến khi co lại nơi mi tâm. Thần chí
hắn đã thanh tỉnh lại rất nhiều.

Nhìn chằm chằm các móng tay thấm máu của nàng,
cổ họng Thương Tiêu nghẹn ứ, sắc mặt từ từ trở nên trắng bệch.

“Thương Thương Tiêu.” Nhược Nhất gọi tên của hắn,
“ Máu, bôi máu lên nội đan.”

Nhưng Thương Tiêu không để ý đến nàng, hãy còn
ngồi xổm xuống, đầu ngón tay cực lực kiềm chế run rẩy. Vừa chạm vào máu vẫn còn
ấm, sắc mặt hắn càng trắng thêm một tấc: “Nhan Nhược Nhất.”

“Ưm.” Nhược Nhất nhẹ giọng đáp ứng, cố hết sức
chống mắt, nhẫn nhịn tất cả khó chịu trong cơ thể, miễn cưỡng nói, “Bôi máu lên
nội đan.”

“Nhan Nhược Nhất” Thương Tiêu vẫn chỉ biết gọi
tên nàng.

Nhược Nhất cả người khó chịu tới cực điểm, thật
vất vả phát hiện nhược điểm của Ma sát khí, bôi máu lên trên, nói không chừng bọn
họ có thể sống sót. Thời điểm trọng yếu như vậy Thương Tiêu lại chỉ vô dụng mà
gọi tên nàng, chỉ làm cho nàng nổi cơn tam bành, dứt khoát quay đầu im lặng nhắm
mắt lại, không để ý đến hắn nữa.

Thương Tiêu trong chớp mắt như cứng người lại.

Hắn cực kỳ cẩn thận cúi người ôm nàng.

“Nhan Nhược Nhất.” Hơi thở gần như lạnh như
băng. Hắn hơi hơi run rẩy từ cánh tay truyền đến Nhược Nhất. Một Thương Tiêu
luôn ngạo nghễ như ánh trăng sáng trong, chưa từng biểu lộ qua vẻ yếu ớt như vậy.

Nhược Nhất rốt cục đã nhận ra sự khác thường của
hắn, lại trừng mắt lẳng lặng nhìn hắn trong chốc lát —— giờ phút này sắc mặt hắn
so với nàng cái người mất máu quá độ còn khó coi hơn!

Thương Tiêu, đang sợ sao? Sợ hắn thật sự thất
thủ giết chết nàng.

Nàng cuối cùng cũng mềm lòng: “Có ta.”

Bốn phía trầm mặc hồi lâu, Thương Tiêu ôm nàng,
như là muốn đắp tượng trong này luôn rồi.

“May mắn”

Tiếng nói nhỏ bên tai này, gần như là nỉ non một
cách ôn nhu. Nhược Nhất run lên, cười khổ nhắm mắt lại.

Thương Tiêu, ngươi có biết, ngươi biểu hiện
như vậy, thật sự là làm cho ta vì ngươi mà chết cũng không hối tiếc.

Dưới chân lại là một trận chấn động kịch liệt,
Nhược Nhất lúc này mới nhớ tới bọn họ còn trong bụng Cửu Man, sinh tử còn chưa
biết.

Nàng không muốn rời khỏi vòng ôm của hắn, mặc
dù lý trí của nàng không ngừng truyền đến tiếng báo động đỏ, nhưng nàng vẫn muốn
mặc hắn ôm, được bao vây bởi hơi thở của hắn.

Nhưng tình cảnh bây giờ lại khư khư không chấp
nhận tính ngang bướng của nàng.

“Thương Tiêu, bôi máu lên trên kim châu.” Nhược
Nhất mạnh mẽ phục hồi tinh thần nói, “Ta không biết sao mà có được cỗ sức mạnh,
hình như có thể áp chế ma khí.”

“Ta biết.” Thương Tiêu tránh vết thương trên
lưng Nhược Nhất bế nàng lên. Khi đứng dậy, Nhược Nhất theo bản năng nắm lấy vạt
áo hắn. Thương Tiêu hơi cúi mắt, nhìn lướt qua vạt áo có bàn tay nhỏ bé bẩn hề
hề của nàng, trầm giọng nói: “Nhan Nhược Nhất, không được buông tay.”

“Ta đương nhiên sẽ không buông tay.” Nhược Nhất
cảm thấy chấn động trong này càng phát càng kịch liệt, càng nắm chặt vạt áo của
Thương Tiêu hơn.

Lúc này nàng một lòng chỉ muốn bôi máu rồi chạy
khỏi đây, tất nhiên là không có nhìn thấy đáy mắt Thương Tiêu lẳng lặng chảy
qua tia mừng rỡ.

Thương Tiêu bế Nhược Nhất máu me nhầy nhụa từng
bước hướng về kim châu, chấn động càng ngày càng lớn, yêu lực kim châu phát ra
cũng ngày càng khiếp người.

Thương Tiêu vươn bàn tay dính máu của Nhược Nhất
vỗ lên kim châu, nhất thời một cỗ gió nóng tựa sóng lớn từ trong kim châu tuôn
ra. Nhược Nhất vội dán mặt trong lồng ngực Thương Tiêu.

Bốn phía đột nhiên bắt đầu rung động kịch liệt,
hình như Cửu Man đang thét lớn, tiếng vang thấp bên trong khiến Nhược Nhất khí
huyết dâng trào, một ngụm máu nôn trên ngực Thương Tiêu, hoàn toàn hôn mê bất tỉnh.

Đôi mắt màu tím của Thương Tiêu chăm chú, tay
dùng sức, hắc khí bên trong kim châu trục xuất tứ phía, “bùm” một tiếng, nội
đan của Cửu Man một tiếng đã nát vụn.

Kim quang bốn phía tạm ngưng, nhưng Cửu Man vẫn
tru lên không ngừng, còn đang giãy dụa.

Mất đi nội đan, giáp của Cửu Man chỉ là vật
trang trí, Thương Tiêu bây giờ ở trong bụng Cửu Man, chỉ cần một chiêu Thương
Thiên Lôi liền có thể đánh cho Cửu Man tan xương nát thịt, hai người có thể
bình yên đi ra.

Thế nhưng khi Thương Tiêu vận khí lên, ngực đột
nhiên bị một trận xé rách đau đớn.

Quả nhiên, là rất miễn cưỡng sao, hiện giờ
thân thể như vậy liền cùng Cửu Man tương đối

“Khụ Khụ!” Thương Tiêu mềm nhũn cả chân, qùy một
gối. Thần chí đã có chút hoảng hốt, hắn mạnh mẽ chống không cho mình ngất đi.

Không được, nội đan Cửu Man đã vỡ, nơi này sớm
muộn gì cũng sụp đổ, bây giờ nếu không ra, đến lúc đó, hắn cùng Nhan Nhược Nhất
sẽ thật sự chôn thân trong bụng Cửu Man.

Thế nhưng yêu lực

Trong đầu cảm giác mê muội càng thêm đậm.

Bỗng nhiên, cả nơi này mạnh mẽ nghiêng.

Cùng với thanh âm xương cốt bị xé toạc, một
tia ánh sáng ánh vào đôi mắt tím của Thương Tiêu.

Ngọn lửa đỏ thẫm thật chói mắt, một nữ tử ăn mặc
hoa lệ dùng lửa làm đao, đem áo giáp của Cửu Man thẳng tắp chém từng nhát. Vầng
sáng cực nóng in trên thân hình quyến rũ của nàng, một thanh âm thanh thúy như
chim hót phá vỡ tầng tầng máu đen nhánh, lại như tiếng của tiên nữ mà vang lên:

“Thương Tiêu, chết chưa? Chết rồi thì trả Tiểu
Nhất Nhất lại cho ta.”

Nghe ra người đến là ai, Thương Tiêu hơi có
chút cảm giác dở khóc dở cười.

Rốt cuộc cũng an tâm, mỏi mệt cùng đau đớn rất
nhanh đã khiến hắn lâm vào bóng tối. Trước lúc ngủ, hắn còn loáng thoáng nghe
được người tới đang nháo lên ầm ầm ĩ ĩ: “Ai nha! Tiểu Nhất Nhất, Tiểu Nhất Nhất
sao lại bị thương như vậy, ây da da, ây da da Thương Tiêu ngươi cái đồ hàng thổ
sản! Ngay cả Cửu Man yếu ớt cũng không đối phó được!”

[1] Phúc hắc nam: Thông thường “phúc hắc” là
chỉ những nam nhân xấu xa, ác độc, ti bỉ Nhưng khi được sử dụng trong tiểu thuyết,
đặc biệt là hình dung về các nhân vật nam, thì từ “phúc hắc” không còn mang
nghĩa như trên nữa, mà được hiểu theo nghĩa “thiện ẩn trong ác”.theo ta thấy từ
“phúc hắc” là dùng để chỉ người nguy hiểm ngầm nhiều âm mưu >”<

Chương
20

Khi Nhược Nhất lại mở mắt ra, thấy trời xanh
mây trắng, ánh nắng ôn hòa, bóng cây sàn sạt. Mũi ngửi được mùi cỏ xanh cùng
hoa dại, tai nghe được tiếng nước chảy róc rách cùng tiếng chim hót nhẹ nhàng.

Thật là một môi trường hài hòa..

Nhược Nhất muốn ngồi dậy, vừa dùng lực, toàn
thân trên dưới không có một khối xương cốt nào không gào thét, không có một khối
da thịt nào không run rẩy. Nàng chỉ có thể vô lực tiếp tục nằm liệt trên mặt đất.

Y phục trên người thực khô ráo sạch sẽ, vết
thương trên lưng cũng không còn đau như lửa đốt, nghĩ chắc là có người giúp
nàng tẩy rửa cùng băng bó vết thương đồng thời thay y phục.

Là Thương Tiêu sao?

Nhược Nhất mặt hơi hơi đỏ lên, còn chưa kịp
nghĩ đến những cái khác, một thanh âm nhẹ nhàng đột nhiên từ đỉnh đầu nàng vang
lên.

“Tiểu Nhất Nhất!”

Nhược Nhất cả kinh, chuyển mắt nhìn phía người
tới —— một nữ tử khoảng hai mươi khí ngang ngược, một thân váy màu da cam càng
tôn lên khuôn mặt linh động mà lại ngầm có sát khí của nàng.

Nhược Nhất chớp mắt đánh giá nàng một hồi lâu,
quét qua nốt ruồi hồng dưới mắt nàng: “A, a, ngươi là Nguyệt Hoàng!”

Nữ tử chanh y (y phục màu cam) cúi người hôn mặt
nàng: “Là ta là ta! Tiểu Nhất Nhất ta rất nhớ ngươi.” Nếu không phải nghĩ cho vết
thương trên người Nhược Nhất, nàng có lẽ sẽ nhấn Nhược Nhất vào trong ngực dùng
sức mà cắn mất.

Nguyệt Hoàng cùng Tử Đàn đồng dạng đều những nữ
tử xinh đẹp, nhưng phong cách của hai người hoàn toàn bất đồng. Nếu Tử Đàn được
xem là một cây “Không cốc U Lan” [1], như vậy Nguyệt Hoàng sẽ là một đóa “Mạn
Châu Sa Hoa” [2] mê người.

Nguyệt Hoàng, thật ra không thể xem là yêu
quái được, tổ tiên của nàng là thần thú Phượng Hoàng, ở Cửu Châu hai trăm năm
trước đã diệt tộc. Nàng là phượng hoàng duy nhất còn sống sót trong Phượng
Hoàng tộc.

Nhược Nhất lần đầu tiên gặp nàng là ở thanh
lâu dưới U Đô Sơn.

Nhược Nhất rãnh rỗi không có gì làm thì giả
nam trang dạo thanh lâu, sau đó phiêu [3] nàng. Tất nhiên là phiêu không thành.
Sau đó lại để Thương Tiêu biết chuyện, đánh Nhược Nhất một trận.

Nhưng từ đó thì duyên phận giữa nàng và Nguyệt
Hoàng đã được kết.

Nguyệt Hoàng từng yêu một tướng quân loài người.
Về sau vị tướng quân kia chết, nàng liền đời đời kiếp kiếp tìm kiếm chuyển thế
của hắn. Thời điểm gặp Nhược Nhất, vị tướng quân đó vừa chuyển thế thành lão bản
của thanh lâu, một công tử nhà giàu bị liệt chân. Nguyệt Hoàng liền cam tâm
chuyển tính, ra vẻ một ca nữ bình thường để ở cạnh bên hắn.

Sau đó, công tử kia cũng chết đi, Nguyệt Hoàng
liền tiếp tục đi tìm chuyển thế kế tiếp của hắn. Không biết hiện giờ nàng có
còn một mình giữ vững đoạn tình yêu vốn nên đặt dấu chấm hết hay không

“Tiểu Nhất Nhất, để tỷ tỷ nhìn xem, chậc chậc,
người vừa gầy vừa tiều tụy, vẫn là thịt mỡ đầy đặn như lúc trước thì dễ nhìn
hơn.” Một bên nói một bên véo véo mặt Nhược Nhất.

Nhược Nhất tính thời gian, cảm thấy nàng ăn đủ
đậu hủ rồi thì hỏi: “Ngươi làm sao lại ở đây một cách trùng hợp như vậy?”

Nguyệt Hoàng vẫy vẫy những sợi tơ vàng của áo
choàng nói: “Ta mấy ngày trước biết được Thành Hạo chuyển thế làm người ở gần
Anh Lương, liền đến xem thử.”

Thành Hạo, đó là tên của vị tướng quân kia,
người yêu đời trước của nàng.

“Tìm được rồi sao?”

Nguyệt Hoàng lắc đầu, thần sắc có chút cô đơn:
“Từ kiếp trước, chính là qua cái kiếp mà ngươi thấy, ta không còn tìm được chuyển
thế của hắn nữa. Có lẽ là kiếp kia hắn làm quá nhiều chuyện xấu, cũng không chừng
là bị giữ lại dưới địa phủ không được đầu thai rồi.”

“Nguyệt Hoàng”

“Dừng lại.” Nguyệt Hoàng bỗng nhiên nâng tay cắt
lời Nhược Nhất, “Tên này kêu lên nghe rất xa lạ, tỷ tỷ ta nghe rất không thoải
mái. Ngươi vẫn là gọi ta Tiểu Nguyệt Nguyệt thì tốt hơn, nghe thân thiết.”

Nhược Nhất kéo kéo khóe miệng: “Không phải là
Cái tên gọi Tiểu Nguyệt Nguyệt này”

“Không thích?” Nguyệt Hoàng tự nói, “Ưm, vậy
ngươi gọi ta là Phượng tỷ cũng được, dù sao chung quy gốc của ta vẫn là Kim Phượng
Hoàng Tiểu Nhất Nhất, muốn ta giúp ngươi xoa bóp khóe môi sao? Nó cứ động suốt.”

“Ngươi, thật ra đã đến qua trái đất chứ.”

“Cái gì?”

“Không có gì”

Nguyệt Hoàng nhìn chằm chằm Nhược Nhất cười
trong chốc lát, bỗng nhiên nói: “Tên Thương Tiêu kia, khí phách trong yêu lực của
hắn có vẻ chưa giảm, ta ngửi mùi một cái liền biết là hắn đến đây.

Ta nghĩ hắn nếu đến đây, nói không chừng ngươi
cũng đến. Quả nhiên để cho ta gặp được các ngươi. Nhưng sao hắn lại yếu thành
loại phó đức hạnh (mang ý nhạo báng) này, ngay cả tên Cửu Man chưa hóa thành
hình người cũng có thể khiến hai người bọn ngươi trở nên thảm hại như vậy.”

Nhược Nhất lắc đầu thở dài: “Ta cũng không biết
nên nói như thế nào Đúng rồi!” Nàng bỗng nhiên phục hồi tinh thần lại, “Thương
Tiêu đâu?”

Nguyệt Hoàng nghiêng đầu, có chút mất hứng
nói: “Chết rồi.”

Nguyệt Hoàng cùng Thương Tiêu hai người tính
cách trời sinh đối lập nhau, ở chung một chỗ đều không ít được châm chọc khiêu
khích cùng ngầm phân cao thấp.

“Nếu không phải cái tay không tiền đồ này của
ngươi gắt gao nắm lấy vạt áo hắn, ta cũng không cứu hắn ra đâu. Quả nhiên, cứu
hắn rồi liền một tiếng cám ơn cũng không. Láo xược y như cái gì đó”

Bên này Nguyệt Hoàng đang nhao nhao bất tuyệt,
bên bụi cây kia vang lên tiếng, Thương Tiêu với mái tóc bạc trắng ẩm ướt đi ra,
như là vừa tắm rửa dưới sông vậy. Hắn mắt lạnh liếc Nguyệt Hoàng, nhưng thấy
trên mặt Nhược Nhất có dấu son môi đỏ, biểu tình trầm rồi lại trầm.

Nguyệt Hoàng cũng không cam yếu thế dùng mắt
liếc xéo hắn.

Nhược Nhất nằm trên đất không thể động đậy, chỉ
có thể nhìn trời ngây ngô cười.

“Thương thế của nàng cần hảo hảo trị liệu, mau
đi Anh Lương.” Thương Tiêu lạnh lùng mở miệng. Thần sắc lúc này cùng với lúc ở
trong bụng Cửu Man hoàn toàn là hai bộ dáng khác nhau.

Vẻ yếu ớt của hắn, không, Thương Tiêu căn bản
là tên mạnh mẽ không biết yếu ớt là gì.

Nhược Nhất suy nghĩ một lát, nói: “Được, nhưng
mà trước tiên phải đi tìm một chỗ này đã.”

Khi Nguyệt Hoàng để mặc Nhược Nhất sau lưng bước
vào sơn động, bên trong một người cũng không có.

Thiên Tố Có lẽ là khi nàng đi không lâu sau liền
bị diệt mất tăm rồi. Mà Vân Chử bị thương nặng như vậy, hắn nhất định là chạy
không nổi. Xem ra là được người nào cứu đi rồi.

Nguyệt Hoàng bĩu môi: “Nhất định là bị tiên hữu
(bạn bè trên cõi tiên) nào mang đi rồi, động này đầy tiên khí ngửi vào chỉ muốn
hắt hơi.”

Nhược Nhất trầm mặc không nói chuyện, ánh mắt
đảo qua mặt đất nơi hắn từng nằm qua, một vật gì đó màu trắng thu hút sự chú ý
của nàng: “Nguyệt Tiểu Hoàng, cái kia cái kia.”

“Ưm, Nguyệt Tiểu Hoàng cái tên thân mật này ta
cũng rất thích.” Vừa nói, vừa giúp Nhược Nhất nhặt lên món đồ màu trắng kia, là
một cây trâm bạch ngọc trong sáng.

“Hẳn là là Thiên Tố lưu lại. Bọn họ có lẽ
không quá chú ý tới vật này nên đánh rơi ở đây. Nếu những người trong tiên tộc
đến sớm hơn chút” Đôi mắt Nhược Nhất tối sầm, không biết nên nói cái gì.

Thế sự luôn luôn vô thường như vậy.

Thương Tiêu đứng ở cửa động không vào. Gương mặt
một mảnh lặng yên.

Gặp loại yêu quái Cửu Man này, Vân Chử nhất định
sẽ hướng Tầm Thường Cung xin giúp đỡ. Quý Tử Hiên không phái người tới cứu, là
bởi vì hắn biết Nhan Nhược Nhất đang đi theo hướng này. Hắn chắc chắc người
trong yêu tộc sẽ không khoanh tay đứng nhìn, hoặc là nói, Quý Tử Hiên thậm chí
đã liệu đến việc hắn sẽ cùng Nhan Nhược Nhất cùng tới.

Cuộc chiến này, mặc kệ là Cửu Man chết hay là
Thương Tiêu chết, kẻ còn lại nhất định cũng sẽ bị trọng thương. Đến lúc đó, việc
giết chết kẻ đó cũng sẽ trở nên dễ dàng rất nhiều. Tầm Thường Cung đứng ngoài
cuộc cuối cùng lại ngư ông đắc lợi

Thương Tiêu cười lạnh một tiếng, cơn đau như
xé rách nơi ngực vẫn còn: Quý Tử Hiên, lần này, vẫn là thật sự để ngươi nhặt được
tiện nghi rồi.

Nhưng sự xuất hiện của Nguyệt Hoàng, hắn lại
không dự đoán được. Nếu không, những tiên nhân đến nơi đây cứu Vân Chử, chỉ sợ
còn phải thêm một nhiệm vụ

Giết hắn.

Đoàn người đi ra khỏi sơn động, Nhược Nhất bỗng
nhiên cảm thấy được có một ánh mắt kỳ quái nhìn chằm chằm nàng, gần đây bị những
yêu quái kì kì quái quái dọa nhiều rồi, cánh tay Nhược Nhất ôm lấy cổ Nguyệt
Hoàng trở nên căng thẳng, một bộ dáng sợ hãi quay đầu nhìn bốn phía, chỉ sợ từ
đâu đó đột nhiên nhảy ra một con quái vật.

Nguyệt Hoàng bị Nhược Nhất siết đến nỗi phải dừng
lại bước chân: “Làm sao vậy?”

Khóe mắt đảo qua một cây đại thụ, phía sau đại
thụ mơ hồ lộ ra mảnh y phục màu đen, cùng một góc đấu lạp.

Nhược Nhất lại cả kinh lần nữa. Nhìn chăm chú
hướng kia, thế nhưng nơi đó vẫn còn bóng người.

Là ai?

Y phục màu đen, đấu lạp Là nam tử tóc bạc thần
bí kia sao? Hay chỉ là nàng tinh thần căng thẳng quá độ sinh ra ảo giác?

“Nguyệt Tiểu Hoàng, ngươi không cảm thấy bên
kia có người sao?”

Thần sắc Nguyệt Hoàng cùng Thương Tiêu chợt
căng lại, hai người cùng nhìn phía Nhược Nhất chỉ, nín thở thăm dò mọi động
tĩnh, cách một hồi lâu, Nguyệt Hoàng kỳ quái nói: “Không có ai a. Nhược Nhất
nhìn lầm rồi, ừm, Tiểu Nhất Nhất đáng thương của ta, trải qua những chuyện này
ngươi nhất định là bị dọa đến hỏng rồi, thực khiến ta đau lòng”

Ảo giác sao?

Nếu Thương Tiêu cùng Nguyệt Hoàng cũng không cảm
thấy có hơi thở của người khác, vậy nhất định là ảo giác rồi.

Thế nhưng vì sao cho đến bây giờ, nàng vẫn cảm
thấy được ánh mắt kia vẫn còn nhìn chằm chằm phía sau lưng nàng chứ? Nhìn đến nỗi
nàng lạnh cả sống lưng.

Nguyệt Hoàng còn đang thao thao vì đau lòng,
Thương Tiêu đánh giá Nhược Nhất, sắc mặt hơi trầm xuống, rũ mắt, có chút đăm
chiêu.

Nguyệt Hoàng một đường cõng Nhược Nhất lên Anh
Lương Sơn, thấy cánh cửa nguy nga giữa cự thạch. Nàng nhẹ nhàng thả Nhược Nhất
xuống, sờ sờ đầu nàng nói: “Tiểu Nhất Nhất, ta sẽ không đi vào với các ngươi.
Anh Lương Sơn chủ là một tên gia hỏa tính tình quái lạ, tự ngươi phải chú ý hắn
một chút. Thành Hạo còn chưa tìm được, mấy ngày nay ta cũng sẽ đi loanh quanh
dưới Anh Lương.”

Nguyệt Hoàng từ trong ngực lấy ra một cái vòng
cổ, trên đó treo một cây sáo nhỏ, nàng vừa giúp Nhược Nhất buộc lên cổ, vừa
nói: “Cho ngươi cái này, nếu gặp chuyện gì liền thổi nó, tỷ tỷ sẽ vội đến cứu
ngươi.” Cuối cùng lại lưu luyến không rời nâng mặt Nhược Nhất mà đánh giá,
“Ngươi nhìn xem bộ dạng một cái túi trút giận của ngươi này, làm sao mà khiến tỷ
tỷ yên tâm đươc? Ngươi hai trăm năm trước nói đi là đi, cũng không báo ta một
tiếng nào, ta biết ngươi nhất định là bị Thương Tiêu con hồ ly chết tiệt này ức
hiếp, đáng tiếc khi đó ta không ở bên cạnh ngươi, không giúp được ngươi”

Nguyệt Hoàng ai oán trừng một cái Thương Tiêu
đứng trên bậc thang phía trước vài bước: “Lần này tỷ tỷ che chở ngươi, lại
không ai có thể ức hiếp ngươi nữa. Đừng sợ a.”

Nhược Nhất bị ngữ khí dỗ hài tử này chọc cười
: “Ta cũng không phải không có đầu óc, nếm qua một lần thiệt thòi, tất nhiên là
biết đề phòng mọi lúc mọi nơi không để phải nếm lần nữa. Nguyệt Tiểu Hoàng
ngươi thật không quá hiểu ta rồi.”

Thương Tiêu đột nhiên cứng đờ sống lưng.

Nguyệt Hoàng vốn đang chuẩn bị dặn dò thêm Nhược
Nhất đôi lời, kết quả cánh cửa phía trước kẽo kẹt một tiếng chậm rãi mở ra. Sắc
mặt Nguyệt Hoàng biến rồi lại biến, hoảng hốt lưu lại hai chữ “bảo trọng” liền
không thấy bóng dáng đâu nữa.

Một đồng tử thanh y (y phục màu xanh) từ bậc
thềm cao đi xuống, phất cây phất trần, cung kính nói: “Chủ tử sai ta đi ra
nghênh đón khách quý, hai vị xin mời.”

Nhược Nhất không ngờ Nguyệt Hoàng chạy trốn vội
vàng như vậy, kinh ngạc đứng ở đó, nhất thời quên đáp lại lời đồng tử thanh y
kia. Đồng tử thanh y nhìn theo ánh mắt Nhược Nhất ra phía xa, lạnh nhạt nói:
“Nguyệt Hoàng sư tỷ từng cùng chủ tử có hiềm khích, lúc này không muốn gặp chủ
tử cũng là lẽ thường tình.”

“Sư tỷ?” Nhược Nhất kinh ngạc nói, “Nàng là đệ
tử của Anh Lương.”

“Nguyệt Hoàng sư tỷ cùng ta đều là đệ tử của
chủ tử.” Đồng tử thanh y đáp thật sự lạnh nhạt, “Chủ tử ở đại điện chờ hai vị
khách quý, mời theo ta.”

Nhược Nhất trong lòng lại càng kinh ngạc. Tứ
lúc quen biết Nguyệt Hoàng, cho tới bây giờ chưa từng nghe nàng đề cập qua một
câu một chữ về vấn đề sư môn. Nàng rốt cuộc cùng Anh Lương chủ sinh hiềm khích
gì. Cư nhiên kiêng dè đến loại trình độ này.

Không có Nguyệt Hoàng cõng Nhược Nhất, nàng đi
phải tốn rất nhiều sức. Vết thương trên lưng bị Thương Tiêu khoét vừa sâu vừa
dài, động thế nào cũng đau

Mới đi vài bước, Nhược Nhất đã một đầu đầy mồ
hôi.

Thương Tiêu chỉ yên lặng đứng ở vừa, không
giúp không đỡ.

Nhược Nhất cũng bướng bỉnh không cầu hắn. Kia
đồng tử thanh y đi ở phía trước, hình như hoàn toàn không biết Nhược Nhất bị
thương vậy.

“Nhan Nhược Nhất.” Thương Tiêu lạnh lùng mở miệng,
“Ta có lúc nào để ngươi nếm qua rất nhiều thiệt thòi?”

Thân mình Nhược Nhất dừng lại, không khí trở
nên yên lặng.

Nàng đột nhiên cảm thấy buồn cười mở miệng
nói: “Đúng vậy, ngươi không để ta nếm qua thiệt thòi.” Nàng quay đầu nhìn chằm
chằm Thương Tiêu, độ cong của nụ cười mỉa trên mặt rất chói mắt, “Là ta ngốc đến
nỗi tự mình cầu xin được đấu vật, một lần một lần bị ngã mà không chết tâm!”

[1] Không cốc U Lan: đóa hoa Lan đẹp trong sơn
cốc, rất hiếm, thường được dùng để miêu tả những người thanh lịch.

[2] Mạn Châu Sa Hoa: hình dung sự ôn nhu của
ác ma, truyền thuyết kể rằng đó là 1 đóa hoa màu đỏ tự nguyện nhập địa ngục bị
chúng ma quỷ đẩy về lại, nhưng vì vẫn lưu luyến trên đường Hoàng Tuyền, chúng
ma quỷ ko nỡ nên đành cho nàng sinh trưởng trên con đường ấy, để nàng có thể dẫn
dắt cùng an ủi cho các linh hồn rời khỏi nhân giới.

TT: Bỉ Ngạn hoa loại màu đỏ, tương truyền là
loại hoa tự nguyện nở trên con đường đi đến Hoàng Tuyền, đây là 1 loại hoa có
thật ko phải đồ trong truyền thuyết thôi đâu, các nàng có hứng có thể đọc thêm ở
đây hoặc gg nha

[3] Phiêu (嫖): chơi với các cô nương thanh lâu í

Báo cáo nội dung xấu