Phi Thương Bất Phú- Chương 12- Hoa Trúc Phong

Chương 12: Thử lòng cố nhân

           Ta đã nhờ tiểu Hoa đưa thư đến mời Dương huynh
đến khảo nghiệm nhưng chỉ nhận được cái lắc đầu. Dương huynh có việc bận chắc
đến tối mới quay lại được. Ta làm gì đối phó với tên điên này trong một ngày
dài như vậy đây. Ta dẫn hắn vào bàn ăn sáng, mọi người đều nhìn ta bằng ánh mắt
ngưỡng mộ và ghen tị, có kẻ bĩu môi nói khích:

-        
Tiểu Thương Gia nhà ta, đã không bắt trộm thì thôi đã bắt thì
phải bắt kẻ tuấn mỹ phi phàm, thật tội là bị biến thành kẻ ngây ngốc.

-        
Ta nghĩ Tiểu Thương Gia nhà ta, tuy chanh chua đanh đá nhưng
cũng có một chun chút ưu điểm, chắc tên này sẵn sàng si ngốc theo nàng rồi.

-        
Im hết cho ta…

Mặc kệ ta nói thế nào tiếng xôn xao vẫn
không dừng lại. Bất lực ta nhìn hắn, hắn nhìn ta, rồi hắn đưa thìa thức ăn to
đùng đút lên miệng rồi cười hề hề. Ta chán nản quay sang hỏi lão bà bà:

-        
Bà bà, nương con đâu.

-        
Sáng thấy kêu mệt, còn nằm ngủ trong phòng, thôi ăn cơm đi,
chốc nữa ta dẫn nương của con đi chùa, ta thấy oán khí khá nặng, ta bảo con lấy
chồng chứ không phải dẫn theo một kẻ điên.

-        
Bà bà để cho nương con nghỉ ngơi đi…

Nương mặt mũi xám ngoét nhưng tình thần quả
thực vẫn điên điên khùng chạy ra:

-        
Đi chùa, đi chùa với bà bà…ta đi cầu duyên cho cục vàng của
ta…

-        
Haizzz, nếu nương và bà bà cứ đi như vậy thì cũng đến chết
mệt mà thôi, mặt nương ốm không nhẹ đâu? Nương mệt chỗ nào ạ?

-        
Nương không thích ăn chân gà, nương ăn chân gà, nương chạy
mệt lắm…

-        
Khổ, khổ, chân gà đó bà bà để lâu rồi mà, định cho mấy con
chó giữ cổng ăn…

Tiếng đối đáp người
điên và kẻ tỉnh cứ như vậy huyên náo trong bữa ăn, ngày nào cũng gặp phải. Hôm
nay thì thêm 1 kẻ điên nữa, mặt ngây ngốc, bỏ bất cứ thứ gì vào mồm, ta vừa ăn,
vừa rút thìa ra khỏi mặt hặn. Nhìn hắn ủy khuất cũng thật đáng yêu a.

Ta đi phía đông, hắn
cũng đi phía đông. Ta rẽ hướng Tây, hắn lon ton đi hướng Tây, thực sự thấy rất
phiền hà. Các cô nương thấy hắn thì bu lại, sờ nắn, nắm tay chân. Đúng là bình
thường sờ vào sẽ bị đánh giá là không ngay thẳng, nhưng động vào kẻ điên mọi
thứ đều trở nên quá tự nhiên. Ta thấy hắn khổ sở, động lòng thương, kéo hắn vào
phòng. Lấy ra hộp phấn trang điểm của Phi Phi, đánh hai má của hắn đỏ lên, mắt
bôi thêm than đen, tóc búi gọn lại lên đỉnh, quần áo thì lấy của bà bà, sặc sỡ
vô cùng. Sau một hồi đánh vật với hắn ( hắn cứ chạy đi nhất quyết không cho bôi
trát nhưng bị ta dọa nên đành ngồi im) gương mặt tuấn mỹ vài giờ trước biến
thành một người hình thù quái dị, xanh xanh đỏ đỏ, quả thật rất đáng yêu. Được
rồi, thế này cũng là cách che dấu hành tung, mỗi sáng ta đều trát cho hắn như
vậy.

Hàn công tử giá lâm,
buổi chiều hắn không phải theo cha hắn vào thành, hắn lại qua chỗ ta chơi. Nhìn
thấy tên xanh đỏ trước mặt, hắn cảm thấy quái dị vô cùng. Hắn nhìn chằm chằm
rồi ngẩng lên bảo ta:

-        
Trông hắn thật quen

-        
Ta cũng thấy thế, nhưng chưa nhận ra được hắn

-        
Hắn chắc là ở gánh hát nào rồi, nhìn mặt trông đần thật, Gia
gia kiếm đâu ra người hầu này thế.

-        
Hôm nọ muội bẫy được, huynh xem, hắn có bị điên thật không,
hóa trang bên ngoài là muội vẽ cho hắn thôi.

Hàn công tử ngồi sụp xuống, tay kéo má tên
xanh xanh đỏ đỏ này ra, rồi lại bóp vào. Tên xanh đỏ chực mếu máo, tay chân
khua khoắng. Hàn công tử nhìn một lúc lâu chép miệng:

-        
Ngươi theo nàng một ngày mà đã thành ra thế này, tội cho
ngươi quá

-        
Huynh lẩm bẩm gì thế?

Hàn công tử đã trở về với bản chất bình
thường, một tên Hàn Đệ rong chơi, tếu táo:

-        
Ta bảo hắn theo muội cả ngày trời, có lẽ ban đầu còn tỉnh táo
nhưng giờ cũng ngây ngốc rồi.

-        
Hắn điên thật ah?

-        
Muội nhìn hắn thì biết, ta chưa thấy khuôn mặt nào đần đần
như hắn. Ui da…

Tên xanh đỏ nằm vật ra giữa sân, cười khanh
khách, chân liên tiếp đá vào Hàn Đệ, vừa đá vừa hét lên:

-        
Chơi đá cầu, chơi đá cầu…

-        
Ngươi dám đá chân ta, đợi đấy…

Hai tên một tỉnh một điên đuổi nhau khắp
nhà, ta nhất thời buồn rầu khôn sức, mặc kệ giao tên xanh đỏ cho tên Hàn, phải
ghé qua chỗ trưng bày cái đã.

Ta bận rộn không có thời gian
để ý chỗ lão thầy chữ hôm nay trống trải, hình như lão lại đi đâu uống rượu
quá chén mà chưa đi làm. Nhất thời, ta cảm thấy sốt ruột, ta muốn thăm lão,
nhưng từ khi quen biết đến giờ lão chưa từng cho ta biết nhà, lão đến nhà ta
thường xuyên hơn là ta đến nhà lão. Dạo ta chuyển đến phủ đệ này, lão cũng
chẳng thèm đến chơi với ta, ta bận rộn la cà cũng chỉ vài buổi qua chỗ hắn ngồi
đánh cờ, hôm qua là lần đầu tiên ta mời lão đến. Thôi kệ, chắc lão không có
việc gì đâu, đây cũng chẳng phải lần đầu lão bỏ chỗ ngồi. Chắc mai lão khỏe lão
lại ra đấy làm ăn trở lại.

Đến tối, Dương huynh đến chơi, nhìn
thấy tên xanh đỏ và Hàn Đệ quấn quýt không rời, lắc đầu nói:

-        
Ta không ngờ Hàn đệ còn có sở thích khác lạ đến vậy

-        
Không phải ta mà là Gia gia, ta đang phiền muốn chết đây

Tên xanh đỏ nhìn thấy Dương huynh tự dưng
thấy lánh xa, chắc là thấy huynh ấy bình sinh nghiêm túc nên cảm thấy khó gần
được. Ta muốn hỏi huynh ấy có biết lão Nhạc đi đâu không? Huynh ấy lắc đầu,
huynh ấy vừa đi xa về nên không rõ, để mai nếu không thấy lão, huynh ấy sẽ cho
người tìm kiếm.

Ta gọi tên xanh đỏ đó lại, rồi hỏi Dương
huynh:

-        
Huynh thấy hắn thế nào?

-        
Muội hỏi ta vậy là có ý gì?

-        
Huynh đừng nhìn vào cái xanh xanh đỏ đỏ muội bôi trát, lướt
xem hắn thế nào.

-        
Cần phải thử xem thế nào.

Dương huynh đứng dậy cầm tay hắn bóp chặt
rồi giơ tay đánh hắn một cái thật đau, hắn gào ầm lên, ta đứng dậy can thì
huynh ấy nháy mắt bảo ta đứng yên đấy. Huynh ấy, tiến lại gần hắn, nhìn chằm
chằm:

-        
Người sợ ta không?

-        
Hu hu…sợ…sợ ta sợ

-        
Vậy đứng dậy cầm bánh bao vứt dưới đất lên ăn cho ta, không
ta sẽ đánh chết ngươi…

-        
Hu hu…Gia gia cứu ta

-        
Huynh có cần thiết phải thế không?

-        
Muội cứ để mặc hắn…

Hắn lê lết, nước mắt nhòe nhoẹt, không gian
yên tĩnh, Hàn Đệ cũng chưa bao giờ thấy Dương huynh hung dữ như vậy, cũng không
cản vì sợ lỡ dở việc suy tính của huynh ấy. Hắn ăn thật, vừa ăn vừa khóc, vừa
nhìn một cách ủy khuất, trông thực sự đáng thương. Ta hét lên:

-        
Đủ rồi

-        
Phải đủ rồi, hắn bị điên rồi, muội tài thật, sao có thể biến
hắn trở thành như vậy được.

Đêm hôm đó, ta lấy
nước nóng bảo người hầu lau qua cho hắn rồi ngồi bên cạnh nhìn hắn ngủ. Ta nghĩ
đến thời thơ ấu của mình, ta cũng bị đánh bị sỉ nhục như vậy, cha ta cho ta học
tiểu học ở một trường tư khắc nghiệt. Nơi đấy rèn luyện cho ta tính bất chấp
thủ đoạn và chịu đựng đòn roi. Ta cũng phải chịu đựng như hắn. Tuy rằng không
phát điên, nhưng cũng khiến ta không thể nào quên được. Thầm thở dài, ta tự
hứa:

-        
Tên ngốc nhà ngươi, ta gọi ngươi là tiểu Dân nha, ta sẽ bảo
vệ ngươi.

Minh Hàn Tâm im lặng
giả vờ ngủ. Hắn cảm thấy vị cô nương này có tâm sự sâu kín nhưng nhất thời
không đoán ra. Vừa rồi, hắn thực sự cảm thấy sợ hãi, hắn đối diện với Dương
Chiêu và cảm giác được rằng mình đã bị bại lộ. Hắn lo cho Nhạc tiên sinh, e
rằng có sự chẳng lành. Đợi vị cô nương kia đi, hắn định ra ngoài, nhưng nhìn
thấy bẫy trùng điệp, hắn chẳng muốn kinh động đến mọi người, đành phải tự nghĩ cách
đến vào ban ngày vậy. 

 

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3