Bản lĩnh của thỏ yêu - chương 02

Sói – Sói – Sói

Vào đầu mùa xuân, có vài người đạp mây lướt gió đến đỉnh Tử La Sơn. Bọn họ mặc quần áo màu sắc khác nhau, nhưng tất cả đều mỹ mạo tuấn tú đến mức khiến cho người ta nín thở, nhất là khi tám người cùng nhau xuất hiện, hoa cỏ khắp núi đồi đều tự ti héo rũ..

“Mau giao Long Thất ra đây!” Tám người đồng thanh nói.

Bạch Tiểu Bạch mờ mịt nửa ngày, rốt cục mới hiểu , thì ra Bạch Hi tên là Long Thất, con trai thứ bảy của Long Vương.

Trong ý thức xẹt qua một ý nghĩ khiến nàng hoảng hốt, ngực nàng nàng tê rần, ánh mắt trợn trừng, đứng ra che chắn trước người Bạch Hi.

“Ta sẽ không để các ngươi mang hắn đi! Các ngươi không có ai thèm  quan tâm tới hắn, vứt bỏ mặc kệ hắn một mình ở Bàn Long Cốc!”

Tám gã rồng ngẩn người ra, lập tức nghiến răng nghiến lợi nghĩ : rõ ràng là tên kia ham ngủ, chết sống cũng không chịu đi theo bọn họ  mà!

“Ngươi tránh ra , chúng ta có chuyện cần nói với hắn!”

Bạch Tiểu Bạch muốn nói không được, nhưng vù một cái , một mỹ nhân dung mạo lạnh như băng vung tay áo lên, nàng liền bay ra ngoài.

“Đệ làm cái quỷ gì vậy hả?” Tám ngón tay chọc chọc vào đầu Tiểu Bạch Long đang ngủ say, “Vừa ra ngoài một cái quay về đã không thấy tăm hơi đệ đâu, aiii, ta đã nói mà, làm sao đệ có thể tự mình chạy đến đây được chứ, quả nhiên là bị người ta bắt làm thần thú, lại  còn là một con yêu thỏ nữa chứ! Thật không thể tưởng tượng được!“

Long Thất nâng mí mắt lên, chậm rì rì nói: “Có người hầu hạ cũng tốt!”

“Bây giờ đệ tính sao, khi nào thì về đây?” Long Nhị hỏi gọn gàng dứt khoát.

“Huynh cõng thì đệ về.” Long Thất nói xong câu đó lại nhắm mắt lại. Bộ dáng vạn năm ngủ say không thèm tỉnh của hắn, các huynh đệ cũng đã quen lắm rồi.

Long Đại nhẹ nhàng thở ra, rung cổ tay , hút Long Thất vào trong tay áo Càn Khôn, nghiến răng nói :“Ai thèm cõng , ta cũng không phải thần thú của đệ!”

Nằm trong tay áo nghe vậy Long Thất nheo mắt, xoay người đổi tư thế ngủ tiếp. Trong giấc ngủ mơ hồ loáng thoáng nghe có tiếng khóc quen thuộc, truyền đến từ nơi rất xa xôi, làm cho hắn dậy lên một cảm giác hoảng hốt, mồ hôi gáy toát ra, dường như hắn còn nghe được cả tiếng nước mắt rơi, rất khẽ, rất khẽ …

Bạch Tiểu Bạch, quả là âm hồn không tiêu tan – Long Thất thở dài trong lòng.

Long Thất đi rồi, Bạch Tiểu Bạch nằm trên giường suốt một tháng, dưỡng thương.

Vì ngăn cản tám con rồng hung thần ác sát bá vương kia, tiểu bạch thỏ nổi giận lên cắn cả rồng, chẳng qua lần này vận khí nàng không được tốt như lần trước, bị đối phương phất tay áo một cái, cả thân hình nàng bay lên đập vào cây cột, nội thương ngoại thương nhất tề phát bệnh một lần.

Đại sư huynh thương xót nàng khóc đỏ cả mắt , vừa chữa bệnh vừa lầm bầm nói :“Long Thần bắt nạt tiểu bạch thỏ, thật không biết xấu hổ.”

Đôi mắt buồn rầu của Bạch Tiểu Bạch lại càng trở nên ảm đạm hơn.

Không biết bọn họ có ngược đãi Hi của nàng không? Có cho hắn ăn cơm không? Có bắt hắn ngủ trên sàn nhà không? Có cho hắn chăn để đắp không?

Nàng còn chưa kịp cùng Hi nói một câu nào.

“Đại sư huynh, muội muốn đi cứu Hi.” Mặc kệ thương thế chưa lành, Bạch Tiểu Bạch vẫn kiên định nói.

Nàng sẽ trèo đèo lội suốt san bằng nhấp nhô, vượt mọi chông gai tiêu diệt mấy con rồng ác độc đó, cứu thần thú Hi của nàng trở về, đây là điều mà một người chủ nhân nên làm.

“Tiểu Bạch, muội đang sốt cao, đừng nghĩ  tới mấy chuyện không tưởng đó nữa.” Đại sư huynh thở dài,  hoàn toàn không để tâm tới mấy lời nói của nàng.

Nhưng sáng sớm ngày hôm sau, Bạch Tiểu Bạch chống gậy xuất phát. Xuống đến chân núi không may gặp phải Đại Thái Lang, tay cầm quạt đang  phong lưu đi lên.

Thật ra thì Đại Thái Lang không phải tên là Đại Thái Lang, hắn vốn tên là Thái Huy. Nhưng Bạch Tiểu Bạch  bản năng muốn hạ cấp bậc của hắn, nên mới kêu hắn là Đại Thái Lang.

Đại Thái Lang nhìn thấy Bạch Tiểu Bạch, đôi mắt lạnh của hắn vụt sáng bừng lên, ẩn hiện một nụ cười. “Tiểu bạch thỏ, biết ta đến thăm nàng nên kích động tự mình xuống núi đón ta sao?”

Bạch Tiểu Bạch yên lặng cúi đầu đi lướt qua hắn..

Bị nàng không thèm nhìn nụ cười của Đại Thái Lang trở nên cương cứng lại trên mặt, hắn lập tức quay người lại, duỗi tay ra túm lấy lỗ tai thỏ nhấc một cái, kéo nàng đến trước mặt mình .

Bạch Tiểu Bạch kinh hãi kêu lên một tiếng, nàng ôm đầu, đôi mắt đỏ hồng hung tợn trừng trừng nhìn Đại Thái Lang :“Ngươi làm gì vậy?”

“Muốn trêu chọc nàng một chút thôi mà!” Đại sói xám vươn tay trái vuốt vuốt khuôn mặt trắng trẻo mềm mại của Bạch Tiểu Bạch, rất vừa lòng khi nhìn thấy nàng ứa nước mắt ra , đôi mắt ngập nước long lanh nhìn hắn. Khuôn mặt tà ác của hắn lập tức vui vẻ cười cười.

“Ngươi ngươi ngươi… Ngươi đừng vội kiêu ngạo! Thần thú của ta là Rồng đấy, rồng, rồng, biết chưa?”

“Ồ ———” Đại Thái Langi cười cười, “Ta cũng có nghe nói tới, nhưng mà cũng nghe nói là con rồng kia không cần nàng nữa, bỏ về nhà rồi.”

“Hắn là bị bắt buộc thôi..” Bạch Tiểu Bạch hít hít cái mũi , “Ta sẽ đi cứu hắn về.”

Khoé miệng của Đại Thái Lang co rút lại, nói :“Xin chúc mừng , lá gan ngây thơ không biết sợ của nàng lại một lần nữa thắng được sự khinh thường của ta, cùng với sự tán thưởng và ca ngợi, ta quyết định sẽ tự mình đưa nàng lên núi, hơn nữa sẽ giám thị nàng cho tới khi Đại hội Võ Đấu Yêu Giới bắt đầu.” Nói xong hắn vác Bạch Tiểu Bạch đặt lên vai, đi thẳng lên núi. Bạch Tiểu Bạch giãy dụa không theo, hắn liền lấy gậy chống của nàng đánh khẽ vào mông nàng.

Hành động vĩ đại anh hùng cứu sủng vật của Bạch Tiểu Bạch, cứ như vậy chưa ra trận thân đã chết trước. (4)

Sau khi trở về từ Tử La Sơn, Long Thất liền cảm thấy không thích hợp, ví dụ như, hắn mất ngủ.

Mấy vị huynh đệ khác đều đi tìm Long lão Đại tố cáo : gần đây Long Thất trở nên thất thường kì lạ, nửa đêm thường xuyên  mò mẫm trèo lên giường  điên cuồng mạnh mẽ ôm bọn họ, sau khi bọn họ sống chết giãy dụa thì phẩy tay bỏ đi, miệng còn lầm bầm thì thào “Không đúng… không đúng…”

“Nếu như đệ ấy có ý muốn cải thiện quan hệ, muốn thân thiết với các anh em, chúng ta sẽ cảm thấy rất vui mừng, nhưng nếu dùng cách này thì cần phải bàn kĩ lại. Cự tuyệt thì sẽ làm tổn thương tình cảm của đệ ấy, nhưng nếu như nhận, thì sẽ làm tổn thương tâm hồn của chúng ta..” Các huynh đệ lần lượt đều nói như vậy.

Vì thế, vào một ngày sau khi xử lý xong xuôi các sự vụ của Long tộc, Long lão Đại đến chỗ ở của Long Thất.

Lúc đó, Long Thất đang cưỡng chế ôm một tiểu tử  thuộc Dương tộc. Đó là lễ vật  mà mấy hôm trước Dương tộc tiến cống  , một con linh dương đạo hạnh ba trăm năm, giết để  ăn thì cực béo tốt, để nuôi  lớn lên thành người thì sẽ rất xinh đẹp, tạm thời chưa bị ăn, xếp ở trong phòng bếp , ai ngờ lại rơi vào độc thủ của Long Thất.

Long Thất loay hoay đổi tư thế ôm . Tiểu linh dương ở trong lòng hắn kêu lên những tiếng kêu thảm thiết, Long Thất cọ cọ lên da lông của nó, cau mày nói :“Nín ngay.”

Long lão Đại nhìn Long Thất, có vẻ hơi hơi hiểu tình hình, khoé miệng ngoéo một cái, nói “Ngày mai là Đại hội Võ Đấu của yêu giới.”

Không biết Long Thất nhớ tới điều gì, hô hấp hơi dừng lại một chút, sau đó khẽ“Ừ” một cái.

“Đệ đi với ta nhé.” Long lão Đại phá lệ, mời kẻ lười biếng nổi danh nhất giới Long Thần trong Tứ Hải Bát Hoang .

Mà kẻ lười biết nổi danh nhất giới Long Thần trong Tứ Hải Bát Hoang cũng phá lệ nói “Ừm”.

Long lão đại phiền muộn ngửa đầu nhìn trời – mùa xuân đến rồi..

o—————o

Ngứa – ngứa

Khi ngọn gió xuân thổi qua Đông Hải, cũng là khi đại hội Yêu Giới Võ Đấu bắt đầu.

Theo như bình thường, Đại hội chỉ có các đại yêu quái tranh đấu, thắng bại khó mà liệu đoán trước được. Nhưng năm nay, trận đấu đầu tiên cũng làm người ta ngạc nhiên không thôi.

Nổi tiếng ngọc thụ lâm phong phong lưu phóng khoáng , nhất chi lê hoa áp hải đường (5) Lang Vương Thái Huy vừa bước ra sân đấu lập tức liền chiếm được hoa tươi cùng sự vỗ tay tán thưởng thét chói tai của vô số nữ yêu quái. Lang Vương Thái Huy mỉm cười nhìn về phía dưới đài, trong tiếng hít không khí trầm trồ của toàn thể giới yêu, mỉm cười quay đầu nhìn về phía đối diện hắn , Bạch Tiểu Bạch.

Bên dưới ồ lên .”Con thỏ này là thần thú của ai vậy? Tuyệt chiêu của nàng là cái gì vậy? Cắn chết người phải không?”

Bạch Tiểu Bạch nắm chặt hai tay ở phía sau, đứng trên đài cao, gió thổi làm cho lỗ tai thỏ của nàng bạt về phía sau, rung rung.

“Ra chiêu đi.” Bạch Tiểu Bạch nhìn Đại Thái Lang, không hề sợ hãi.

“Ta sợ sẽ làm nàng bị thương.” Đại Thái Lang cười tủm tỉm nói, “Hay là nàng nhận thua đi, chúng ta cũng quen thuộc lẫn nhau như vậy rồi, nàng làm thần thú của ta, ta cho nàng ăn củ cải bạch ngọc, làm giường ngủ ấm áp cho nàng, bảo vệ không cho ai bắt nạt nàng.”

“Ngươi đừng mơ tưởng.” Bạch Tiểu Bạch hừ một tiếng. “Đại sư huynh nói, sói và thỏ không thể sống cùng với nhau, sớm muộn gì ngươi cũng sẽ ăn ta.”

“Đúng.” Đại Thái Lang khẽ gật đầu, “Tối hôm nay ta sẽ ăn nàng luôn.”

Bạch Tiểu Bạch ảm đạm cúi đầu, lòng nàng cảm thấy vô cùng buồn bã khổ sở :Hi, kiếp này, ta sẽ không thể gặp lại ngươi nữa rồi.

Đại Thái Lang nhẹ nhàng ra chiêu, tuy tốc độ của Bạch Tiểu Bạch không phải là chậm chạp, nhưng đáng tiếc công lực hữu hạn, chỉ ngẫu nhiên không đến nơi đến chốn khẩy nhẹ một cái trên cánh tay hắn hoặc ở sau lưng hắn, ngược lại nàng lại bị cái quạt trong tay Đại Bụi phẩy một cái trên đầu, phẩy một cái trên chóp mũi, còn bị phẩy vài cái trên mông.

Bạch Tiểu Bạch chịu không nổi sự phiền nhiễu này của hắn, dừng lại trừng mắt nói, “Ngươi đến để quyết đấu hay là đến để tán tỉnh vậy?”

Đại Thái Lang ngửa mặt lên trời cười lớn, “Đương nhiên là tán tỉnh rồi, nếu không nàng nghĩ ta đang làm gì?” Dứt lời, hắn liền xoè quạt mở ra, trong phút chốc đột nhiên phong vũ trở nên cuồn cuộn. Mắt Bạch Tiểu Bạch mở không được, thân mình nàng bị gió thổi bay vụt ra khỏi đài cao.

Nếu ngã xuống dưới đài, nàng liền sẽ thua trận, sẽ trở thành thần thú của Đại Thái Lang, sẽ bị Đại Thái Lang ăn luôn..

Hi.. Ngươi phải nhớ ta biết không.. Ta chết rồi.. Sẽ không thể nhớ ngươi được nữa ..

Thân thể tựa như rơi vào Đông Hải, biển lớn mềm mại như tơ tằm, dịu dàng nhẹ nhàng ôm lấy nàng,  nàng cảm thấy mình không bị rơi xuống, mà là đang được nâng lên…

Trên mặt cảm thấy ngưa ngứa, có lẽ là tảo biển. Bạch Tiểu Bạch quờ tay túm lấy, mở mắt ra nhìn — hình như là tóc thì phải?

Chưa kịp hiểu được đã xảy ra chuyện gì, nàng chợt nghe Đại Thái Lang cười lạnh:”Long Thần là giám khảo, bây giờ lại nhúng tay vào chuyện của Võ Đấu Đại Hội là sao?”

Từ trên đỉnh đầu vang lên một giọng nói lạnh lùng :“Ta không phải giám khảo. Ta là thần thú của nàng.”

Thời gian dường như dừng lại ở giây phút ấy, ngay cả gió cũng ngừng thổi, có lẽ nó cũng hiểu được mình vừa nghe được một chuyện vô cùng kinh ngạc.

Bạch Tiểu Bạch ngẩng đầu lên liền nhìn thấy chiếc cằm gầy gầy của hắn, hơi thở trên người hắn rất quen thuộc đối với nàng, không đếm được đã có bao nhiêu đêm, nàng đã từng nằm ngủ trong vùng ngực kia —– không đếm được là vì nàng có trí nhớ kém, hay là vì số lượng đêm như thế quá nhiều?

Nàng cọ cọ chóp mũi vào ngực hắn, yếu ớt hô một tiếng :“Hi?”

Gã thiếu niên của Long tộc cúi xuống ôm chặt lấy nàng, cọ cọ, gật gật đầu đáp lại lời nàng.

Quả nhiên, loại cảm giác này mới đúng. Hắn nheo mắt lại, khoé miệng nhếch lên, nở ra một nụ cười khẽ —- thiếu niên áo trắng ngọc quan (6) trắng của Long tộc nở nụ cười như gió mùa xuân, đàn ông cắt tay áo (7)phụ nữ nguyện khom lưng.

Ngồi trên đài giám khảo Long Lão Đại bất mãn nhíu mày —- mấy ngàn năm qua không thấy Long Thất biến thành hình người, bây giờ thành hình người lại vẫn là phong thái hào hoa như cũ. Tốt nhất nên cứ để cho hắn tiếp tục lười tiếp tục ngủ trong nhà như trước đi, nếu không thì sự nổi bật của chính mình cũng sẽ bị cướp sạch hết.

Đại Thái Lang nghiến răng nghiến lợi nhìn Long Thất, “Nếu đã đến đây thì ra chiêu đi.”

Long Thất nhướn mắt nhìn hắn, chậm rãi nói :“Ra chiêu? Rất phiền toái.”Đôi môi hé mở, phun ra một hơi thở. Trong nháy mắt, Đại Bụi bị một cơn gió lốc thổi bay xa chín vạn dặm…

Long Thất xoay người, ôm Bạch Tiểu Bạch bay trở về trên đài giám khảo.

Đây là lần đầu tiên Bạch Tiểu Bạch hiểu được cảm giác đằng vân giá vũ (8), nàng sợ hãi ôm chặt cổ Long Thất. Long Thất vô cùng hưởng thụ, dùng cằm cọ cọ đỉnh đầu nàng.

Mãi cho tới lúc Long Thất ngồi xuống rồi Bạch Tiểu Bạch mới có thể cẩn thận đánh giá hắn kĩ hơn , nhìn thấy đôi mắt thâm quầng của hắn, ngực nàng tê rần, hốc mắt đỏ lên, thương xót vuốt mặt hắn, nói :“Hi, có phải ngươi không được ngủ ngon, phải không?”

Hắn tựa cằm lên hõm vai nàng, nhắm mắt gật đầu.

Hi đáng thương, nàng không ở bên cạnh hắn, hắn liền bị ngược đãi…

Bạch Tiểu Bạch vỗ nhẹ phía sau lưng hắn, dỗ nói :“Sau này chúng ta sẽ không bao giờ xa nhau nữa.”

Hắn khẽ “Ừ” một tiếng.

Đúng là cảm giác như thế này, xúc cảm ấm áp, hơi thở nhẹ nhàng, cùng với thường xuyên nói liên miên cằn nhằn và ngẫu nhiên khóc sướt mướt. Vốn dĩ hắn quen  im lặng một mình một thế giới riêng, ai ngờ một con thỏ xâm nhập vào thế giới của hắn, làm thay đổi thế giới của hắn, lại trở thành thói quen của hắn…

Ánh mắt của con sói kia khi nhìn nàng thật đáng ghét, hắn rất muốn tát một cái cho con sói đó chết luôn, nhưng đại ca nói Đại Hội Võ Đấu không thể giết chết người khác, phiền phức thật.

Thôi, Bạch Tiểu Bạch trở về  bên hắn thì tốt rồi. Hắn lại cọ cọ thêm mấy cái nữa, cơn buồn ngủ lập tức liền ập tới. Bạch Tiểu Bạch lại bắt đầu nói liên miên cằn nhằn.

Long Thất trong lòng than thở một tiếng, cúi đầu, chặn lại miệng lưỡi của nàng.

Thật mềm mại, thật ngọt ngào, tựa như một đoá hoa.

Ngồi cách đó không xa Long Lão Đại vô lực thở dài.. Kìm chế một chút đi đệ đệ.. giữa ban ngày ban mặt , không có lợi cho sự hài hoà của xã hội mà đệ đệ… Áp lực của Vạn Yêu Chi Vương lớn lắm đó đệ đệ..

Mãi tới khi Đại Hội Võ Đấu chấm dứt, Đại Thái Lang mới trở về từ chân trời xa xôi.

Quần áo tả tơi, Đại Thái Lang bi thương nhìn Long Thất và Bạch Tiểu Bạch.

“Ta cứ nghĩ rằng mấy ngày nay làm bạn với nhau, nàng sẽ có một chút cảm tình với ta..” Đại Thái Lang ảm đạm nói, “Tuy rằng trước đây ta không tốt, nhưng vì nàng ta sẽ thay đổi, trở thành người tốt, tuy rằng trước đây ta phong lưu , nhưng về sau ta sẽ chỉ chung tình duy nhất với nàng, vì nàng, ngay cả thịt ta cũng đã kiêng , sau này chỉ ăn chay..”

Cứ như vậy bị nàng chinh phục.. Kiêng cả thịt..

Kể cả cơn gió thổi qua cũng cười nhạo sự hồ đồ của hắn.

Bạch Tiểu Bạch ngơ ngác nhìn hắn, một lúc lâu sau mới nói :“Không ăn thịt rất tốt, ăn thịt là phạm vào sát giới, bỏ ác theo thiện, quay đầu là bờ..”

Đáy mắt Đại Thái Langi bừng lên tia hi vọng, tiến lên từng bước nói :”Vậy nàng sẽ nguyện ý theo ta sao? Ta sẽ không ăn nàng, nàng không muốn làm thần thú của ta cũng được, ta sẽ lập nàng làm Lang Hậu” (9)

Cánh tay ôm Bạch Tiểu Bạch của Long Thất trở nên căng thẳng, lông mày hắn cau lại, hừ một tiếng, sau đó, lại là một hơi thở của rồng…

“Về nhà thôi.” Long Thất nói.

Nhà ở đây, đương nhiên là Bàn Long Cốc.

Đại Thái Lang cả tình trường lẫn chiến trường đều thất bại thảm hại, tuy vậy hắn vẫn không suy sụp, không ngừng hết hi vọng. Từ sau khi chấm dứt Yêu Giới Võ Đấu , cứ mỗi nửa tháng một lần hắn lại gửi một phong thư đến Bàn Long Cốc.

“Tiểu Bạch, ta đã suy nghĩ rất nhiều, bi kịch của chúng ta là không tránh khỏi. Nhưng ta không tin số mệnh, số mệnh nằm trong bàn tay ta, do ta tạo nên. Tuy rằng bây giờ ta đánh không lại Long Thất, nhưng ta sẽ dốc lòng tu luyện, một ngàn năm, một vạn năm, một ngày nào đó ta sẽ cướp nàng về từ trong tay hắn.”

“Tiểu Bạch, ta rất nhớ nàng. Có lẽ nàng không biết, khi còn ở trên Tử La Sơn, ta hay  lén lên núi nhìn nàng ngủ. Lúc nàng ngủ thường thích ôm một cái gì đó, hoặc là chăn, hoặc là gối đầu. Khi đó ta nghĩ, nếu ta có thể trở thành giường hay chăn kia thì thật tốt biết bao. Nhưng mà ta e sẽ doạ khiến cho nàng sợ hãi.”

“Tiểu Bạch, ta nhớ nàng nhớ tới mức ngủ không được, ăn cũng không thấy ngon, có lẽ đây là kiếp nạn của ta rồi. Bốn kiếp nhỏ, chín kiếp lớn ta đều đã vượt qua, chỉ có tình kiếp này…”

Long Lão Đại cầm mấy bức thư  đọc cho Long Thất nghe xong, mí mắt Long Thất máy một chút, chậm rãi hí mắt ra nhìn Long Lão Đại.

“Huynh cũng xúc động vì tình cảm của hắn.” Long Lão Đại nói, “Lang Vương không dễ động tâm, ai ngờ một lần động tâm lại bị đệ đoạt đi, đệ phải đối xứ tốt với Bạch Tiểu Bạch , đừng uổng phí tâm tư  hắn.”

Long Thất hừ lạnh một tiếng, nghĩ rằng : Thật hối hận lúc đó không tát hắn chết luôn.

Ba ngày sau, Lang Vương nhận được lễ vật của Bàn Long Cốc. Hắn kích động tới mức đạp đổ cả ngai, vội vàng chạy ra ngoài.

Chỉ thấy một tiểu động vật lông xù, mềm nhũn, tròn vo màu trắng ngẩng đầu nhìn hắn hô một tiếng :“Mị..”

Lang Vương cả người run rẩy, nhìn về  thân ảnh Sứ  giả Bàn Long Cốc ở phía xa xa, hô to, “Này, linh dương của ngươi!”

Sứ giả kia ngoái đầu nhìn lại cười :”Không, là linh dương của ngươi đấy!”

 

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.