Đến Phủ Khai Phong làm nhân viên công vụ - Chương 09 - Chap 01
Đệ lục hồi: Công đường Khai Phong thẩm phò mã, Trần Thế Mỹ khéo miệng giận người
Khai Phong phủ nha kiến trúc hoành tráng, trang trọng nghiêm túc, phía trước là phòng khách phía sau là phòng ngủ,[1] bên trái là tổ miếu bên phải là đàn tế,[2] cửa to cửa nhỏ khiến Kim Kiền hoa hết cả mắt, tựa như bước chân vào mê cung. Sau một lúc quẹo phải quẹo trái, vòng vòng quanh quanh hệt như đi lầm vào trận ngũ hành bát quái, Kim Kiền mới đến được nơi cần đến.
Đứng ở trước giường Tần Hương Liên, Kim Kiền vừa quan sát Công Tôn tiên sinh chẩn bệnh cho Tần Hương Liên, vừa đánh giá sương phòng này.
Cửa sổ dán giấy trắng – gió lùa, cửa sơn đen – tróc sơn, bàn gỗ tròn – còn tạm được, đủ chân đủ cẳng, bốn băng ghế gỗ – cụt chân, một bình trà sứ xanh – mất nắp, bốn chén sứ men trắng – tróc men, một cái giường bằng gỗ – cứng ngắc, màn hoa trắng trên giường – vá víu.
Lòng Kim Kiền bỗng chốc lạnh hơn phân nửa: Khai Phong phủ sinh hoạt tằn tiệt thế này, chỉ e thức ăn cũng chẳng hơn được là bao!
“Đại nhân, Tần Hương Liên bị thương, dọc đường bôn ba mệt nhọc, cộng thêm lúc đón kiệu kêu oan có khả năng đầu bị va chạm nên tạm thời ngất đi, nghỉ ngơi một lúc là có thể hồi tỉnh.”
Công Tôn Sách bắt mạch xong, đứng dậy nói với Bao đại nhân đứng phía sau.
Kim Kiền âm thầm tặc lưỡi: Công Tôn tiên sinh này quả thật tài năng, có thể đại khái chẩn ra bệnh của Tần Hương Liên, cũng may không phát hiện mông của Tần Hương Liên xuất hiện thêm một cái dấu chân.
Bao đại nhân nghe thấy Công Tôn tiên sinh nói vậy, đưa tay vuốt râu, gật đầu bảo: “Làm phiền tiên sinh.”. Dứt lời lại quay sang hỏi Kim Kiền: “Không biết vị tiểu huynh đệ này có quan hệ gì với Tần Hương Liên? Vì sao thay nàng kêu oan trước kiệu của bản phủ?”
Kim Kiền nghe thấy, vội vàng chỉnh trang lại quần áo định đáp lời, nào ngờ lại bị hai tiểu quỷ bên cạnh cướp lời:
“Huynh ấy là thần tiên ca ca, từ trên trời phái xuống giúp đỡ chúng ta.”
“Thần tiên ca ca?” Bao đại nhân không khỏi sửng sốt.
Kim Kiền nhất thời xấu hổ cười gượng, vội vàng giải thích: “Bẩm đại nhân, tiểu nhân là Kim Kiền, chuyện là như vậy…”, vì thế kể hết chân tướng sự tình ra, tiện thể thêm mắm dặm muối, quở trách tri phủ đầu heo kia một phen, chẳng qua tỉnh lược bớt mình là người tương lai và thân phận truyền nhân đệ tử của hai lão nhân quái gở.
Bao đại nhân nghe xong, sắc mặt trầm xuống, chau mày không nói.
Không khí trong phòng bỗng nhiên nặng nề áp thân.
Công Tôn Sách bên cạnh vừa nghe, biết trong lòng đại nhân khó chịu, liền bước lên nói sang chuyện khác: “Kim tiểu huynh đệ, theo lời ngươi nói, việc này có bằng chứng không?”
“Đương nhiên là…”
“Có bằng chứng!” Một giọng nói từ trên giường truyền ra, mọi người quay đầu liền thấy Tần Hương Liên đã tỉnh, đang giãy dụa muốn ngồi dậy.
Công Tôn tiên sinh bước nhanh đỡ lấy Tần Hương Liên nói: “Ngươi bị thương nặng, không thể cử động.”
Hai đứa trẻ cũng nhảy lên ôm chặt lấy mẫu thân.
Tần Hương Liên thấy thế cũng đành ngồi quỳ trên mép giường, buồn bã nói: “Đại nhân, Trần Thế Mỹ mất hết tính người, Hương Liên cùng đường bí lối, mong đại nhân phân xử cho dân phụ!”
Dứt lời liền dâng lên cương đao dù có hôn mê cũng không rời tay.
Bao đại nhân cầm lấy đao cẩn thận coi, hai hàng lông mày không khỏi nhíu chặt, thở dài một tiếng: “Tần Hương Liên, ngươi chịu khổ rồi, bản phủ đã biết, ngươi cứ yên lòng, bản phủ nhất định sẽ phân xử cho ngươi, ngươi đứng lên đi.”
Tần Hương Liên nghe vậy, cúi người dập đầu rồi mới đổi thế quỳ, ngồi xuống giường.
Bao đại nhân đưa cương đao cho Công Tôn tiên sinh rồi nói: “May mà ngươi gặp đại nạn không chết, thoát khỏi miệng hùm, cũng coi như ông trời có mắt.”
Tần Hương Liên khẽ gật đầu nói: “Bao đại nhân nói phải, nếu không có hai vị ân nhân ra tay giúp đỡ, mẫu tử Hương Liên đã rời khỏi nhân thế từ lâu.”
“Hai vị ân nhân?” Bao đại nhân hỏi: “Ngươi nói hai vị ân nhân, trong đó một vị chính là tiểu huynh đệ này?”
Hương Liên gật gật đầu: “Đúng vậy, lúc đó Hàn Kỳ muốn giết mẫu tử Hương Liên, nhờ vị ân nhân này đứng ra cứu giúp, lời nói khẳng khái làm cảm động Hàn Kỳ, mẫu tử Hương Liên mới thoát khỏi cái chết.”
Kim Kiền vừa nghe liền đau đầu, thầm nghĩ: Chẳng qua đó là kế sách tạm thời, để giữ cái mạng nhỏ của mình nên ta mới bất chấp khó khăn rút “lưỡi” hỗ trợ, hề, như vậy cũng đổi được tiếng thơm sao? Cái giá của anh hùng cổ đại không khỏi quá rẻ rúng rồi….Nhưng thấy mọi người nhìn chằm chằm mình, Kim Kiền cũng đành phải phùng má giả làm người mập, kiên quyết giả làm anh hùng cho tới cùng…
Vì thế Kim Kiền chắp tay cười nói: “Thuận tay giúp người, không đáng nhắc đến.”
Bao đại nhân và Công Tôn tiên sinh vừa nghe, thấy vị thiếu niên này tuy tuổi còn nhỏ đã có cử chỉ đại nghĩa như thế, sinh lòng tán thưởng. Công Tôn tiên sinh khẽ gật đầu, Bao đại nhân vuốt râu cười.
Cười đến mức trong lòng Kim Kiền kêu khổ thấu trời.
Lát sau, Bao đại nhân hỏi Tần Hương Liên: “Vậy không biết vị ân nhân còn lại theo lời ngươi là người như thế nào?”
Tần Hương Liên ngượng ngùng nói: “Bẩm Bao đại nhân, không phải Hương Liên không muốn nói, có điều từ đầu đến cuối Hương Liên vẫn không biết tên họ của ân nhân.”
Tần Hương Liên miệng nói không biết, hai nhóc tiểu quỷ kia lại không cho là vậy, chỉ cảm thấy có ấn tượng rất tốt đối với vị bá bá mặt đen này, liền thốt lên: “Huynh ấy là tôm to thần tiên ca ca.”
Lúc này không chỉ có Bao đại nhân kinh ngạc, ngay cả Công Tôn tiên sinh đa mưu túc trí cũng không đoán được.
Hai đứa bé vô cùng vui vẻ, hoa tay múa chân giải thích.
Bé trai nói: “Tôm to thần tiên ca ca rất lợi hại, có thể bay, thoáng chốc đã không thấy tăm hơi.”
Bé gái cũng nói: “Đúng vậy, giống như thần tiên ca ca, quay đầu lại liền không có bóng dáng.”
“Còn nữa, còn nữa, tôm to thần tiên ca ca còn có thể đánh người xấu.”
“Người xấu vừa nhìn thấy tôm to thần tiên ca ca đều bị dọa chạy, vô cùng lợi hại.”
“Còn nữa, tôm to thần tiên ca ca….”
Bô bô bô bô…
Bên kia hai tiểu quỷ nói vô cùng hào hứng, bên này Bao đại nhân và Công Tôn tiên sinh lại chịu khổ.
Hai đứa bé, trái một câu “Thần tiên ca ca”, phải một câu “Tôm to thần tiên ca ca”, thần tiên lớn nhỏ bay đầy trời, nhìn Tần Hương Liên vẻ mặt xấu hổ, mà Kim Kiền phía sau cũng cười gượng liên tục, hai mắt nhìn sang chỗ khác.
Nhưng lúc này, có người ngoài cửa chợt báo: “Bẩm đại nhân, Triển đại nhân hồi phủ. Đang ở ngoài cửa cầu kiến.”
Bao đại nhân vừa nghe liền mừng rỡ, vội vàng nói: “Mau mời.”
Lời còn chưa dứt, cửa phòng đã mở ra, một người đi vào.
Chỉ thấy người này thân mặc quan bào màu đỏ, đầu đội mũ quan màu đen, hai bên quan mạo có hai sợi chỉ đỏ buông dài đến ngực, thắt lưng đen gắn bảo ngọc, chân đi một đôi ủng quan đế mỏng đen tuyền, cơ thể rắn rỏi, vai rộng eo thon, mày cao mắt sáng, khuôn mặt tuấn lãng ôn nhã, ánh mắt mang theo ba phần nghĩa hiệp, ba phần nho nhã, ba phần uy nghiêm.
Người này nâng hai tay, ôm quyền nói: “Triển Chiêu tham kiến đại nhân.”
“Ân nhân!”
“Tôm to thần tiên ca ca!”
Ba tiếng hô đồng thời vang lên.
Chỉ thấy hai đứa bé kia nhanh chóng bổ nhào vào người Triển Chiêu, mỗi bên một đứa, túm lấy quan bào đỏ thẫm không buông. Tần Hương Liên cũng cực kỳ kích động, suýt nữa té nhào từ trên giường xuống đất.
Chỉ có Kim Kiền là vô cùng bình tĩnh, khoanh tay gật đầu thầm nghĩ: Quả nhiên người đẹp vì lụa, lúa tốt nhờ phân. Triển Chiêu chỉ đổi bừa một bộ quần áo mà lại có thể khiến Lưu Đức Hoa tức chết, Châu Nhuận Phát hận chết, Trịnh Nguyên Sướng xấu hổ chết, Quách Phú Thành đố kị chết. F4 này, Dong Bang Shin Ki này, tất cả đều dạt sang một bên đi!
(Mặc Tâm: Các ngôi sao ở trên chỉ là khách mời, fan của các vị thần tượng này xin đừng tức giận, thật ra Mặc Tâm cũng rất thích bọn họ.)
Bao đại nhân và Công Tôn tiên sinh vừa thấy liền sáng tỏ. Bao đại nhân khẽ lắc đầu, cười nói: “Thì ra ân nhân mà các ngươi luôn miệng gọi là hắn à.”
Tần Hương Liên khó hiểu hỏi: “Chẳng lẽ Bao đại nhân có quen ân nhân sao?”
Công Tôn tiên sinh tiến lên nói: “Tần Hương Liên, ngươi có biết vị ân nhân này là ai không?”
Tần Hương Liên lắc đầu.
Công Tôn tiên sinh lại bảo: “Người này chính là ngự tiền tứ phẩm đới đao hộ vệ, được Thánh Thượng kim khẩu ngự phong “Ngự miêu” Triển Chiêu, Triển hộ vệ.”
Lúc này Tần Hương Liên mới hiểu ra, vội vàng quỳ xuống: “Hương Liên xin đa tạ ơn cứu mạng của Triển đại nhân.”
Hai đứa trẻ nhìn thấy cũng học theo: “Đa tạ Triển đại nhân.”
Kim Kiền suy nghĩ: Ối chà, mọi người đều quỳ, mình không nên chơi nổi, nhanh chóng quỳ xuống thôi. Vì thế cũng vội vàng quỳ xuống cao giọng hô to: “Đa tạ ân cứu mạng của Triển đại nhân.”
Triển Chiêu vội vàng nâng hai đứa trẻ ở bên người dậy, lại nói với Tần Hương Liên và Kim Kiền: “Mau mau đứng lên, lễ này Triển mỗ không nhận nổi.”
Lúc này mọi người mới đứng lên, về vị trí cũ.
Bao đại nhân nhìn Triển Chiêu, mặt mang vẻ khen ngợi, hỏi Tần Hương Liên: “Ngươi không đến phủ nha đánh trống kêu oan mà lại chặn kiệu kêu oan. Những điều này là Triển hộ vệ dạy cho ngươi ư?”
Tần Hương Liên trả lời: “Đúng vậy, làm sao Bao đại nhân biết được?”
Bao đại nhân chỉ vuốt râu mỉm cười, yên lặng không nói.
Công Tôn tiên sinh thấy thế liền giải thích: “Đại nhân đã sớm ra lệnh, phàm là một án tố cáo hai lần, không cần biết lý do, trước hết đánh hai mươi trượng coi như khiển trách. Triển hộ vệ tất nhiên biết quy định này nên mới bảo ngươi chặn kiệu kêu oan, giúp ngươi tránh hình phạt hai mươi trượng.”
Tần Hương Liên nghe xong liền cảm động, vừa muốn quỳ lạy lại bị Triển Chiêu tiến lên đỡ lấy. Triển Chiêu đỡ Tần Hương Liên, quay người nói với Bao đại nhân: “Đại nhân, Hương Liên có oan khuất…”
Bao đại nhân khoát tay ngắt lời Triển Chiêu, nghiêm nghị nói: “Triển hộ vệ không cần lo lắng, bản phủ đã biết, Trần Thế Mỹ làm nhiều việc ác, bản phủ lập tức đến phủ phò mã bắt người.”
Kim Kiền vừa nghe thiếu chút nữa ngã dập mặt.
My God! Nói giỡn, Trần Thế Mỹ là phò mã đấy nhé, không phải Trương Tam Lý Tứ bán bánh nướng ở phố sau, không phải lão Bao ngươi kích động một chút, dõng dạc vài câu là có thể nói bắt liền bắt. Dù sao cũng phải tìm hoàng đế lão nhân, ký cái lệnh bắt người khám nhà mới được.
Quả nhiên Công Tôn tiên sinh vừa nghe liền vội vàng bước lên ngăn cản Bao đại nhân: “Đại nhân, theo ý đệ tử, việc này nghiêm trọng, sao đại nhân không tìm Vương thừa tướng thương lượng trước rồi tính toán?”
Bao đại nhân liền cân nhắc một lúc, cảm thấy có lý, cao giọng nói: “Người đâu, chuẩn bị kiệu đến phủ thừa tướng.”
Dứt lời liền nhanh chóng bước đi, vừa đến cửa lại quay người dặn dò Công Tôn tiên sinh: “Xin tiên sinh tiếp đón mẫu tử Tần Hương Liên và vị tiểu huynh đệ này chu toàn.”
Công Tôn tiên sinh cúi đầu chắp tay, coi như đáp ứng.
Kim Kiền nghe xong, trong lòng vô cùng cao hứng, bước lên vài bước, cười đến đáng khinh: “Công Tôn tiên sinh, xin hỏi một chút, Khai Phong phủ ăn cơm lúc mấy giờ?”
*
“Kim ân nhân, Hương Liên có chuyện muốn hỏi.”
Ngồi trong phòng ăn của Khai Phong phủ, Tần Hương Liên vừa chăm lo cho hai đứa con dùng cơm, vừa hỏi Kim Kiền.
“Chuyện gì?” Kim Kiền vừa ăn vừa nói, mắt cũng không thể rời khỏi bát đũa trên bàn.

