Báu vật của đời - Chương 06 - Phần 08 - 01

8
Chỉ điểm chỉ vào tờ dăng ký kết hôn, Kim Đồng rất buồn, nhưng anh vẫn lăn ngón tay. Anh biết anh không yêu người đàn bà này, thậm chí còn ghét cô ta. Anh không biết tuổi cô, không biết tên cô là gì, lại nữa, không biết thân thế của cô ra sao. Lúc bước ra khỏi phòng trợ lý dân chính, anh mới hỏi:

- Cô tên là gì?

Cô giận dỗi cong môi lên, mở tờ đăng ký đỏ thẫm ra, nói:

- Nhìn cho kỹ vào, tên ở đây chứ đâu!

Trên tờ đăng ký viết: Uông Ngân Chi và Thượng Quan Kim Đồng tự nguyện dăng ký kết hôn, qua thẩm tra thấy phù hợp với Luật hôn nhân nước Cộng hòa nhân dân Trung Hoa...

Kim Đồng hỏi: - Uông Kim Chi với cô là thế nào?

Cô ta nói: - Là cha em.

Kim Đồng mắt tối sầm, hôn mê bất tỉnh...

Kim Đồng rơi ngay vào bẫy, kết hôn thì dễ nhưng ly dị thì khó. Bây giờ thì anh tin chắc rằng Uông Kim Chi đứng đằng sau sự kiện này. Thằng Tê giác một sừng chết tiệt. Hắn phải ngậm bồ hòn làm ngọt với Tư Mã Lương, nên giở trò này trùng phạt anh. Tư Mã Lương, Tư Mã Lương, cháu đang ở đâu?

Cô ta nước mắt đầm đìa, bảo anh:

- Anh Kim Đồng, anh dùng nghĩ xấu về em, em yêu anh, không liên quan gì đến bố em. Ông ấy chửi em, còn cắt đứt quan hệ bố con với em. Bố bảo em: Con ơi, con nói xem, thằng ấy thuận mắt con ở điểm nào? Hắn hiếp xác chết, hắn mắc bệnh tâm thần, đầy rẫy xấu xa, ai cũng biết. Dù hắn có thằng cháu ngoại là triệu phú, nhưng chúng ta cảnh nghèo chí không nghèo!...

Cô nước mắt dàn dụa, nói:

- Anh Kim Đồng, không sao, chúng ta ly hôn là xong, em đến thế nào thì đi thế ấy!...

Nước mắt cô thấm từng giọt vào trái tim anh. Có lẽ anh hơi da nghi, ừ nhỉ, có người yêu mình, thế là thỏa mãn lắm rồi!

Uông Ngân Chi là một thiên tài trong kinh doanh. Cô thay đổi chiến lược kinh doanh của Kim Đồng, phía sau cửa hiệu, cô cho xây dựng xưởng may nịt vú, sản xuất nịt vú cao cấp Thú Một Sừng. Kim Đồng đâm ra rảnh, ngày ngày ngồi trước tivi xem đi xem lại quảng cáo nịt vú Thú Một Sừng: Thú Một Sừng đeo trước ngực, đi nam về bắc đâu cũng được? Thú Một Sừng luôn bên mình, vận may sẽ đến bất thình lình! Một diễn viên loại ba giơ nịt vú lên nói: Đeo nịt vú Thú Một Sừng, chồng không yêu nửa chừng? Cởi nịt vú Thú Một Sừng, ngày ngày nổi cơn khùng Anh ngán ngẩm tắt tivi, đứng lên đi dạo trong phòng, tấm thảm thuần len lún thành vệt dọc theo lối chân đi. Anh càng đi càng nhanh, càng đi càng căm phẫn, những ý nghĩ lung tung trong đầu lồng lộn như đàn cừu đói nhốt trong chuồng. Đi mãi cũng mỏi, anh lại ngồi xuống, dùng cái điều khiển mở ti vi. Đài truyền hình đang phát tiết mục Tê giác một sừng. Chuyên mục này từng tác thành cho những trang cân quắc anh hùng của thành phố Đại Lan. Lỗ Thắng Lợi, Cảnh Liên Liên đã từng được giới thiệu trên chuyên mục này. Trong tiếng nhạc quen thuộc, nét nhạc du dương như tiếng gõ cửa của số phận, tang tang tang, tang tang tang tang tang, đây là tiết mục có sự cộng tác của Thú Một Sừng!. Thú Một Sừng đeo trước ngực, đi nam về bắc đâu cũng được! Thú Một Sừng là loại thú đầy tình nghĩa, ngày đêm sưởi ấm trái tim ta. Trên màn hình hiện ra biểu tượng Thú Một sừng, một quái vật tê giác không ra tê giác, bầu vú không ra bầu vú. Nam nữ thanh niên Đại Lan bây giờ mặc thời trang Thú Một Sừng là một vinh dự. Uông Ngân Chi đã phát triển một loạt trang phục mang nhãn hiệu Thú Một Sừng không chỉ là nịt vú và quần xịt, mà từ trong ra ngoài, từ áo lót đến áo khoác, từ trên xuống dưới, từ mũ đến tất. Phải chú ý kẻo mua phải hàng giả. Micờrô chuyển đến trước miệng Uông Ngân Chi, Tổng Giám đốc Thú Một sừng, trang phục đều mang nhãn hiệu Thú Một Sừng. Cô ta tô môi son. Cô ta béo ra, còn anh thì gầy đi. Xin hỏi Uông Tổng Giám đốc, vì sao chị lấy cái tên kỳ quặc Thú Một Sừng để đặt cho tên cửa hiệu, tên xưởng, thậm chí cho tất cả các mặt hàng do chị sản xuất ra? Cô ta mỉm cười oai vệ, thoạt trông đã nhận ra đây là một phụ nữ lợi hại có văn hóa, có tư tưởng, có tiền của và có thế lực. Cô ta nói, chuyện dài lắm: Cách đây ba mươi năm, cha tôi đã dùng bút danh này theo lời cha tôi giải thích, Thú Một Sừng là con vật linh thiêng, hao hao giống tê giác nhưng không phải tê giác. Nó là linh tê, một loại thú thiêng. Tâm hữu linh tê nhất điểm thông, giữa những cặp tình nhân với nhau, những người yêu nhau, những bạn bè thân thiết, chẳng phải trong lòng có linh tê thì thông cảm với nhau đó sao. Vì vậy tôi lấy nó để đặt tên cho cửa hiệu, rồi sau mở rộng ra, trở thành một cái nhãn nổi tiếng. Trong lòng có linh tê, đây là thế giới tình cảm mà người ta xiết bao hâm mộ. Tôi nói hơi nhiều rồi, nhưng khán giả truyền hình có linh tê trong lòng thì hà tất phải nói nhiều?

- Mày câm miệng được rồi đấy! Kim Đồng căm phẫn chửi. Cướp công của người ta, chiếm đoạt của người thành của mình, tao sẽ tiêu diệt lũ Tê giác một sừng chúng mày!

Ngồi đối diện với cô dẫn chương trình mồm đầy răng cải mả, Uông Ngân Chi giọng từ tốn, chắc nịch.

- Tất nhiên, thời kỳ sáng nghiệp ban đầu, ông nhà tôi đã làm nhiều việc có ích nhưng sau do bệnh tật đành phải nghỉ ngơi tĩnh dưỡng. Một mình tôi độc lập tác chiến, Thú Một Sừng là loại thú thiện chiến, tôi phát huy tinh thần chiến đấu của Thú Một Sừng, cứ thẳng tung mà đột phá...,

- Xin hỏi Tổng Giám đốc, kết quả cuối cùng của đột phá sẽ ra sao, cô dẫn chương trình hỏi.

- Trong ba năm tôi hạ bệ các hãng nổi tiếng trong nước, để Thú Một Sừng vươn ra thế giới; trong mười năm, tôi hạ bệ cái hãng nổi tiếng thế giới, để Thú Một Sừng làm bá chủ thế giới!

Uông Ngân Chi ưỡn ưỡn bộ ngực nhô hẳn lên do nịt vú được độn bằng lò xo và bọt bể cao cấp. Vú giả của bà chủ hiệu Thú Một Sừng y như vú thật, núm vú giả đội áo lót nhô ra như chóp ô, đã làm mê mẩn vô số thanh niên ngốc nghếch - Anh chọc cái điều khiển vào mặt Uông Ngân Chi trên màn hình:

- Đồ vô liêm sỉ, quân chó má!

Chiếc điều khiển bật trở lại rơi xuống đất. Trên màn hình, Uông Ngân Chi ưỡn cặp vú giả trả lời đâu ra đấy.

- Xin hỏi bà Tổng Giám đốc, mấy năm gần đây các nữ thanh niên phương Tây đang đấy lên phong trào giải phóng đôi vú. Họ cho rằng, nịt vú bây giờ cũng làm phương hại bộ ngực phụ nữ như áo xiết ngang ngực phụ nữ thế kỷ 17. Bà nhìn nhận vấn đề này như thế nào?

- Đây là biểu hiện của sự không hiểu biết, cô ta phát biểu như đinh đóng cột, cái loại áo cứng như áo giáp làm bằng cật tre và vải bạt, quả thật làm phương hại đến bộ ngực phụ nữ. Về điểm này, chiếc áo ấy của phương Tây cũng tệ hại như những bằng vải bó chân ở Trung Quốc. Nhưng tất cả những thứ đó không thể đem so sánh với nịt vú, nhất là nịt vú của hiệu Thú Một Sừng. Nịt vú là nhu cầu của cái đẹp và nhu cầu sinh lý. Thú Một Sừng chúng tôi có thể làm cho những cặp vú của các bạn càng rắn càng đẹp, giúp các bạn bảo vệ tốt nhất trạng thái sinh lý cũng như trạng thái tinh thần. Với tiền đề bảo đảm mỗi chiếc nịt vú của Thú Một Sừng đều là một tác phẩm nghệ thuật, chúng tôi sử dụng những thiết kế tạo hình đẹp nhất, công nghệ tiên tiến nhất, nguyên liệu tốt nhất, chú ý đến múc tối đa những đặc trung sinh lý của vú, khiến sản phẩm của Thú Một Sừng đạt tới hiệu quả cuối cùng sau đây: Khi vú bạn cảm thấy mỏi mệt, nó như cốc rượu vang sóng sánh như mật, hoặc như tách cà phê nóng, hoặc như chén trà thơm phức, nóng hôi hổi; Khi vú bạn buồn phiền, nó sẽ làm bạn vui vẻ lên; Khi vú bạn hung phấn, nó sẽ làm bạn điềm tĩnh lại; Khi vú bạn xót xa đau đớn, nó sẽ giúp bạn biến đau thương thành sức mạnh!... Tóm lại, nó bảo vệ bạn cực kỳ chu đáo, quan tâm đến hết múc, là bông hoa tươi thắm, sản phẩm của sự kết hợp giữa văn minh vật chất và văn minh tinh thần của thế kỷ 20. Nó báo trước tinh thần chủ thể của thế kỷ 21, tức sự quan tâm đến con người, quan tâm đến phụ nữ, quan tâm đến bầu vú của phụ nữ. Thế kỷ 21 là thế kỷ của Vú. Đó là khẩu hiệu của Công ty Thú Một Sừng chúng tôi, đồng thời cũng là tinh thần của Xí nghiệp, là phương lược kinh doanh của chúng tôi?

Kim Đồng cầm chén trà định ném vào màn hình, nhưng khi tay giơ lên nửa chùng thì anh đổi hướng, ném thẳng vào tường căng dạ mềm. Chiếc chén bật trở lại rơi xuống thảm, không phát ra một tiếng dộng nhỏ, chỉ vàng ra một ít bã chè và ít nước cặn trên tương và dưới thảm, trên màn hình tivi, đậu trúng mép Uông Ngân Chi, y như cô ta mọc ria. Núm vú giả trông giống miệng cá.

- Xin hỏi bà tổng giám đốc, bà đang dùng nịt vú của Thú Một Sừng phải không ạ?- Người dẫn chương trình hỏi.

Uông Ngân Chi thẳng thắn trả lời:

- Đương nhiên rồi!

Cô ta hình như cố ý dùng hai tay nâng bầu vú lên, bầu vú giả nhưng nịt vú tạo hình rất đẹp, nhô cao một cách ngạo nghễ. Đây lại là dịp quảng cáo không mất tiền. Quảng cáo giỏi cũng không bằng nịt vú đẹp thật sự, bà tổng giám đốc Thú Một Sừng là một minh chứng.

- Xin hỏi bà tổng giám đốc, cuộc sống gia đình bà có hạnh phúc không? Người dẫn chương trình hỏi. Cô ta trả lời có vẻ thản nhiên.

- Không đẹp lắm, ông nhà tôi bị tâm thần, cũng có trở ngại đôi chút vì bệnh trầm uất, nhưng ông ấy là con người hiền lành.

- Cút? Anh nhảy khỏi ghế xô pha, chửi Uông Ngân Chi trên màn hình - Mi là quân thủ đoạn, miệng nam mô bụng bồ dao găm? Mi giam lỏng ta! Trên màn hình, khuôn mặt Uông Ngân Chi được đặc tả với nụ cuối thâm hiểm, hình như cô ta biết chắc chắn Kim Đồng ngồi trước máy thu hình.

Kim Đồng giận dữ tắt tivi, hai tay chắp sau lưng, anh lồng lộn như con hắc tinh tinh bị nhốt trong chuồng. Bệnh trầm uất! Trầm uất cái con mẹ mày! Mày mới đúng là con điên, điên từ đầu đến chân! Mày bảo tao không mần được, đồ đĩ, tao mần được nhưng mày không cho! Mày là con đàn bà giả, là tượng đá, là con cóc không phân rõ đực cái, là con ba ba trăm phần trăm cặp kè với thiên sứ. Ta phải hắt nước sôi vào bụng mày, đồ đĩ rạc. Anh đi lại như một cái máy, như một quân nhân chuyên nghiệp, đằng sau quay, đi đều bước, đằng sau quay, đi đều bước. Những sợi len bị dẫm đứt bay khắp phòng. Linh hồn anh như con bồ câu tự do bay lượn trên quảng trường trước trụ sở chính quyền thành phố. Lại là một ngày xuân, mưa lất phất. Anh bay trong mưa, sà xuống đậu trên ngọn cây hòe bên rìa quảng trường xem Cao Đại Đởm diễn thuyết. Mọi người vây quanh anh ta, cười hỉ hả như xem khỉ làm trò.

- Hỡi các công dân, hỡi những người nộp thuế? Chúng nó, những tên sâu bọ mẫm vì hút máu dân, chửi tôi là thằng điên. Vậy đấy, vậy đấy, nhét người đầu óc tỉnh táo vào nhà thương điên, đó là mánh khóe sở trường của chúng! Anh chị em ơi, các bạn ơi các chiến hữu ơi, các vị mở to mắt mà xem của công chui vào túi cá nhân như thế nào, xem người ta phung phí mồ hôi nước mắt của nhân dân ra sao! Đây này, một chiếc nịt vú đủ cho tôi ăn nửa năm? Một bữa cơm thường của chúng bằng lương thực chúng ta ăn trong ba tháng! Chỗ nào cũng khách sạn tửu lâu, chỗ nào cũng tham ô hối lộ, chỗ nào cũng bòn rút của công. Hai năm trưởng trấn, mười vạn nhân dân tệ! Hời bà con, tôi biết các người còn hiểu rõ hơn tôi, trên động mạch các ngươi đã bị cắm bao nhiêu là vòi hút. Bà con ơi, lòng tham của chúng như thùng không đáy, không bao giờ thỏa mãn? Bà con ơi hãy mở to con mắt ngái ngủ ra mà xem hiện thực đáng sợ biết chừng nào!

Khuôn mặt nhợt nhạt của Cao Đại Đởm ướt đẫm nước mưa, anh ta dùng chiếc lược bằng sắt chải lật mái tóc hoa râm ra phía sau, mái tóc bóng loáng như xức dầu quế. Mưa xuân quí như dầu, mưa hạ thừa thãi nhiều.

- Tôi không điên, đầu óc tôi rất tỉnh, tỉnh đến nỗi tôi sợ chính bản thân tôi. Tôi biết, tôi không thể xé rách tấm lưới mênh mông dệt bằng kim tiền và con c. của chúng, số phận tôi rồi sẽ kết thúc thê thảm như con chó dại, hôm nay tôi còn diễn thuyết ở đây ngày mai có thể tôi chết bên một đống rác nào đó? Nếu tôi chết, bạn thân yêu, xin bạn đừng vì tôi mà khóc! Trong những đêm trường đầy mộng mị, tôi là bạn duy nhất của bạn. Nhưng sinh mệnh tôi không bị diệt, tôi vẫn tiếp tục chiến dấu? Anh ta rút trong bọc ra chiếc sùng trâu, phồng má thổi tu tu, kèn hiệu đã nổi lên rồi, anh chị em ơi, nhất tề xông lên. Đánh tan lũ giặc, bảo vệ hòa bình, bảo vệ quê hương!

Anh ta vừa thổi tù và vừa đi men theo rìa quảng trường. Trên đường nhựa người xe như nước, ai cũng hối hả, bận rộn. Tôi bay trên đầu anh ta, nước mưa ướt dẫm đôi cánh. Những em nhỏ hạnh phúc, bước những bước chân học trò trên quảng trường, những ông già đã về hưu chơi thả điều.

- Đả đảo tên đầu sỏ tham ô hủ hóa ở Đại Lan Lỗ Thắng Lợi!

Anh ta vung tay hô khẩu hiệu. Một con chó ré bị chủ bỏ rơi cứ nhằm anh ta mà sủa anh ách.

- Đả đảo tên quịt nợ ngân hàng ba trăm triệu Cảnh Liên Liên!

- Đả đảo thằng một tấc đến giời Hàn Vẹt!

- Đả đảo Thú Một Sừng? Thanh trừng ô nhiễm, khôi phục văn minh tinh thần!

- Đả đảo công tử đàng điếm Kim Đồng!

Cao Đại Đởm gào lên như điên.

Kim Đồng hốt hoảng vỗ cánh tránh xa anh ta. Anh biến thành chim đi tìm kẻ tri âm, nào ngờ gặp ngay một kẻ thù? Vậy là, trong lòng ngổn ngang trăm mối, tối hôm ấy buổi tối mùa xuân năm 1993, Kim Đồng kiệt sức năm phục trên tấm thảm giả cổ mà khóc hu hu như trẻ con.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.