Động phòng hoa chúc cách vách - Chương 14 - Phần 1

CHƯƠNG 14

Trong ký ức của tôi, Ấn Chung Thiên lúc nào cũng mặc com lê,
cà vạt, đầu chải gọn gàng, giày da bóng loáng. Thế mà Ấn Chung Thiên trước mặt
này khiến tôi không biết giấu nỗi xót xa vào đâu. Anh gầy đi rất nhiều, cằm nhọn
ra, đầu tóc rối bù, nhìn là biết lâu ngày không tắm rửa. Anh không mặc áo
khoác, chiếc áo sơ mi mất hai khuy càng trở nên mỏng manh trước gió.

Diệp Chính Thần đi ra cùng Ấn Chung Thiên, bộ quân phục trên
người anh được tôi là lúc sáng nên trông như mới, vì thế mà càng tạo nên một sự
đối lập, một sự châm biếm rất rõ.

“Chung Thiên!” Tôi gọi to, giơ tay về phía anh.

“Tiểu Băng!” Ấn Chung Thiên nhìn thấy tôi, xúc động chạy tới,
bất chấp cả đèn tín hiệu màu đỏ. Vượt qua đường phố chật ních những dòng xe,
anh đứng trước mặt tôi rồi ôm chặt tôi vào lòng. Rõ ràng có rất nhiều điều muốn
nói, thế mà lúc này, tôi không nói được câu nào, vì đôi môi mềm mại của Ấn
Chung Thiên đã trùm lên môi tôi, và tôi chỉ có một cảm giác, lạnh!

Diệp Chính Thần đứng bên kia đường, từng chiếc xe từ từ lướt
qua, khiến tôi chỉ còn nhìn thấy bóng dáng anh thoắt ẩn thoắt hiện.

Dù vậy, tôi vẫn nhìn thấy rõ Diệp Chính Thần đứng trong gió,
trông anh cứng cơ, hai tay anh nắm chặt lại. Tôi nhắm mắt, không dám nhìn nữa,
dù vậy trước mắt vẫn hiện lên bóng hình của Diệp Chính Thần, đung đưa, chồng
chéo lên nhau. Mỗi động tác, mỗi ánh mắt của anh đều xâm chiếm tâm trí tôi.

Chỉ mấy giây như vậy mà dường như đã làm hao mòn toàn bộ sức
nhẫn nại của tôi. Cuối cùng, tôi không thể nén được nữa, bèn đưa tay đẩy Ấn
Chung Thiên ra. Ấn Chung Thiên có lẽ cũng vì giữ lễ nên chỉ đặt lên môi tôi một
nụ hôn ngắn rồi buông tôi ra.

Tôi thầm thở phào, mở mắt, thấy Diệp Chính Thần đi từ phía
bên kia đường sang, ánh mắt nghiêm nghị nhìn chăm chăm vào môi tôi, như thể thứ
gì đó thuộc về anh đã bị người khác xâm phạm.

Tôi liếm đôi môi lạnh giá không cảm giác, nói với anh: “Cảm
ơn anh!”

Đôi bàn tay nắm chặt của Diệp Chính Thần từ từ buông lỏng:
“Sắp trưa rồi, chúng ta ăn cơm xong rồi quay về Nam Châu đi.”

Để giấu kín thông tin, tổ chuyên án đã tiến hành xét xử ở
nơi khác nên Ấn Chung Thiên bị giam giữ ở Lăng Châu. Thành phố Lăng Châu ở khá
xa thành phố Nam Châu, phải đi xe ba tiếng đồng hồ mới tới, bây giờ là hơn mười
giờ, đã đến lúc ăn trưa. Mặc dù tôi không muốn để cho Ấn Chung Thiên và Diệp
Chính Thần tiếp xúc nhiều với nhau, nhưng cũng không thể buộc anh phải nhịn đói
lái xe đưa chúng tôi về Nam Châu.

Đúng lúc tôi đang do dự thì Ấn Chung Thiên đã quyết định
thay tôi: “Cũng được.”

Chuyện đã đến nước này, tôi đành phải dối lòng mình nói mấy
lời mời anh ăn cơm để cảm ơn. Diệp Chính Thần không thích nghe những lời như vậy,
vì thế liếc nhìn tôi rồi đi thẳng tới phía chiếc xe: “Lên xe đi.”

Ấn Chung Thiên nhìn chiếc xe màu trắng và biển số xe, dường
như nhớ tới điều gì đó, đưa mắt nhìn tôi rồi lại nhìn Diệp Chính Thần.

Tôi mở cửa xe phía sau: “Chúng ta ngồi ở ghế sau.”

Diệp Chính Thần từng dạy tôi một số lễ tiết khi ngồi xe, ví
dụ, nếu người lái xe không phải là lái xe thực sự thì phải có một người ngồi ở
ghế phụ lái để nói chuyện với người ấy. Nếu những người ngồi xe đều ngồi ở hàng
ghế sau, để trống ghế phụ lái, có nghĩa đã coi người lái xe là tài xế thực sự.

Tôi đang định lên xe thì Diệp Chính Thần quay lại nhìn tôi lạnh
lùng, ý muốn nói: “Em cứ ngồi cùng anh ta ở hàng ghế sau thử xem!”

Trước cái nhìn không dung thứ ấy, tôi đành đẩy Ấn Chung
Thiên và nói: “Anh ngồi lên trước đi.”

Diệp Chính Thần lái xe đưa chúng tôi tới khách sạn cao cấp
nhất của Lăng Châu, vừa bước vào cửa, giám đốc khách sạn đã tươi cười chạy ra
đón, rồi cung kính chào hỏi và chọn món ăn cho chúng tôi cùng với một lô một lốc
những lời lấy lòng. Từ những lời chuyện trò của họ, tôi rút ra được thông tin:
trong hai ngày vừa qua, Diệp Chính Thần đã tiếp đãi khách khứa ở đây, chi phí
không hề nhỏ và khách đều là những người có máu mặt.

Ấn Chung Thiên nghe vậy, cúi đầu cài lại khuy áo ở cổ, kéo
thẳng hai vạt áo của chiếc sơ mi đã bẩn. Anh sợ người khác coi thường mình,
cũng giống như anh tự coi thường mình. Là một người đàn ông từng trải, cũng từng
có mặt trong không ít buổi tiệc tùng, đón tiếp nên hầu như chẳng có lần nào anh
không tự làm chủ được. Thế mà hôm nay, anh dường như đánh mất sự tự tin vốn có,
không hiểu là do mấy ngày bị tra hỏi liên miên hay do phong thái của Diệp Chính
Thần đã khiến anh như vậy.

Tôi giúp Ấn Chung Thiên sửa lại chiếc cà vạt: “Anh gầy đi
nhiều, chắc là trong đó không ổn.”

Ấn Chung Thiên cười chua chát, nhìn về phía Diệp Chính Thần:
“May có Tham mưu trưởng Diệp giúp đỡ nên tôi mới nhanh chóng được thả.”

“Anh không cần cảm ơn tôi.” Diệp Chính Thần dựa vào ghế, nói
một câu ý tứ sâu xa: “Bạc Băng đã cảm ơn tôi rồi.”

Tôi giật thót tim. Tôi sợ Diệp Chính Thần tiếp tục nói ra những
lời làm người khác phải sửng sốt nên vội nói: “Đúng thế, em đã nói cảm ơn anh ấy
nhiều lần rồi.”

Không chờ Ấn Chung Thiên nói, Diệp Chính Thần tiếp lời: “Bạc
Băng rất khách sáo, cứ coi tôi như người ngoài. Thực ra, chỉ cần cô ấy cất lời
nhờ tôi giúp thì tôi sẽ không bao giờ từ chối và cũng không có yêu cầu gì.”

Thế nào là khách sáo, thế nào là không có yêu cầu gì, không
lẽ chuyện mà tôi đã làm trong phòng tổng thống chỉ đơn thuần là chuyện tình cảm
tự nguyện? Tôi cố nén ý định muốn tranh luận với Diệp Chính Thần, mỉm cười nói:
“Đúng vậy, Tham mưu trưởng Diệp từ xưa tới nay luôn giúp người mà không đòi hỏi
trả ơn.”

Ấn Chung Thiên tất nhiên không hiểu những lời bóng gió,
khách sáo của chúng tôi, vì thế kéo tay tôi hỏi: “Tiểu Băng, em và Tham mưu trưởng
Diệp quen nhau lâu rồi à? Sao trước đây không nghe thấy em nhắc tới?”

“…” Tôi thay đổi tư thế ngồi.

Tôi không hiểu vì sao Ấn Chung Thiên lại hỏi như vậy, càng
không biết nên trả lời như thế nào. Nói thật lòng, câu hỏi ấy của Ấn Chung
Thiên có phần không nể mặt, nếu đổi lại là trước đây, thường thì anh sẽ nói:
“Tôi thường nghe Tiểu Băng nhắc đến anh”, sau đó sẽ khẽ hỏi tôi: “Hai người
quen nhau từ khi nào vậy? Quen nhau như thế nào?”

Diệp Chính Thần có lẽ thấy được vẻ khó xử của tôi, bèn chủ động
trả lời thay: “Chúng tôi quen nhau bên Nhật Bản, đã nhiều năm nay không liên lạc.
Nếu không phải vì nhờ tôi giúp đỡ cứu anh ra thì e rằng cô ấy cũng đã quên có một
sư huynh như tôi rồi.”

Diệp Chính Thần cố tình nhấn mạnh hai tiếng “sư huynh”, vì
thế nghe rất chướng tai.

Ánh mắt của Ấn Chung Thiên sa sầm rồi chăm chú nhìn Diệp
Chính Thần, như suy nghĩ điều gì đó. Thấy không khí mỗi lúc một bất thường, tôi
đành phải tìm cách điều chỉnh, làm bộ mặt tươi cười, nói: “Sao thế được? Hồi ấy
sư huynh và sư tẩu quan tâm đến em như vậy, dù có mất trí nhớ em cũng khắc ghi trong
lòng.”

Nếu tôi không tìm cách điều chỉnh thì có lẽ còn được, với
câu nói này của tôi, không khí lại càng thêm mùi thuốc súng. Diệp Chính Thần
nhướn mày, cần giả tạo đến cỡ nào cũng được: “Nhưng đáng tiếc là hồi ấy em về vội
quá, chẳng cho anh có cơ hội được tiễn em và nói mấy lời từ biệt. Anh cứ tiếc
mãi, sau này anh thường nói với sư tẩu của em rằng: cô bé này nói đi là đi liền,
đúng là khiến người ta lo lắng và thấy nhớ... Nhất là khoản nợ của hai mươi
chín lần phụ đạo, không biết khi nào thì cô ấy trả được mình.”

Nghe nhắc tới thù lao phụ đạo, máu nóng như dồn hết lên mặt,
tôi đành nghiến răng chịu đựng. Diệp Chính Thần mỉm cười, bổ sung một câu:
“Không tin, em cứ hỏi sư tẩu của em mà xem.”

Tôi thực sự muốn hỏi, nếu đúng là Diệp Chính Thần nói như vậy
với Dụ Nhân thì dù có nằm mơ tôi cũng phải tỉnh dậy.

Nghe chúng tôi cứ nhắc đi nhắc lại hai chữ “sư tẩu”, biểu hiện
của Ấn Chung Thiên đã có phần tự nhiên hơn, tinh thần cũng phấn chấn hơn: “Tiểu
Băng, em nợ tiền phụ đạo của Tham mưu trưởng Diệp chưa trả à?”

Tôi cười khan mấy tiếng: “Anh đừng tưởng thật, Tham mưu trưởng
Diệp đâu có nhớ gì tới chút phí phụ đạo đấy, anh ấy đùa thôi.”

“Phải đấy, tôi đùa thôi!” Diệp Chính Thần mỉm cười, nói.
“Tôi không phải là người nhỏ mọn, mà có gì nói nấy... Nếu em không trả anh thật
thì anh cũng không để ý đâu.”

Tôi đưa tay ôm trán, cố nặn ra nụ cười: “Sư huynh, đã lâu
không gặp, anh ngày càng hóm hỉnh.”

Diệp Chính Thần cúi xuống, nhấm nháp tách trà, tôi thở phào.
Khó khăn lắm không khí mới trở lại bình thường, Ấn Chung Thiên đột nhiên khẽ hỏi:
“Tham mưu trưởng Diệp đã kết hôn chưa?”

“Rồi, kết hôn rồi”, tôi đáp.

Không ngờ, phía đối diện, Diệp Chính Thần cũng nghe thấy, lập
tức nói: “Nhưng đã ly hôn cách đây không lâu.”

Ấn Chung Thiên ngạc nhiên nhìn về phía Diệp Chính Thần: “Xin
lỗi, tôi không biết...”

“Không sao. Giữa chúng tôi vốn không có tình cảm.” Diệp
Chính Thần nói thêm một câu, cố tỏ ra tiếc nuối: “Chuyện tình cảm rất khó nói,
đã không có tình cảm thì vẫn là không có tình cảm, không thể cưỡng ép được.”

Sắc mặt của Ấn Chung Thiên thay đổi, anh cầm cốc trà lên, uống
một ngụm lớn.

Món ăn được mang lên, chúng tôi nâng cốc nói những lời chúc
tụng khách sáo, đầu tôi đau như muốn vỡ tung. Nhân lúc Ấn Chung Thiên vào nhà vệ
sinh, sự nén nhịn nãy giờ của tôi được dịp bung ra: “Diệp Chính Thần, anh định
làm gì vậy?”

“Anh chẳng định làm gì cả...” Diệp Chính Thần mân mê chiếc cốc
trong tay. “Em có nhất thiết phải phủ nhận sạch mọi quan hệ với anh như thế
không? Thừa nhận anh là bạn trai cũ chắc cũng không đến nỗi làm em mất mặt đến
thế chứ?”

“Đây là vấn đề động chạm tới lòng tự trọng của đàn ông. Đổi
lại là anh bị giam trong tù, anh có bằng lòng để bạn gái mình nhờ người yêu cũ
cứu anh ra không?”

Diệp Chính Thần cười lạnh lùng: “Đừng nói tới chuyện anh có
vào nhà giam hay không, mà cho dù anh vào đó rồi thì người cứu anh không thiếu,
không đến lượt em phải hy sinh sắc đẹp...”

Nghe vậy, tôi vội nhìn về phía hành lang, chắc chắn là Ấn
Chung Thiên vẫn chưa ra, tôi mới yên tâm. Ai ngờ, tôi vừa mới ngồi xuống, Diệp
Chính Thần bèn nghiêng người, tiến lại gần tôi: “Em hãy nói mấy câu thật lòng
xem, nếu đổi lại là anh phải vào trại giam, em có hy sinh sắc đẹp vì anh
không?”

Thấy vậy, máu nóng càng dồn lên mặt, tôi nghiêng người
tránh: “Sẽ không thế đâu.”

Tôi nói rất thật lòng, vì ngoài Diệp Chính Thần, không có
người đàn ông nào có thể buộc được tôi cởi quần áo, kể cả Ấn Chung Thiên.

Diệp Chính Thần tiếp tục ghé sát tai tôi, khẽ nói: “Dù có chết
anh cũng sẽ không bao giờ cho phép em làm như vậy.”

Chỉ một câu thôi nhưng đã đủ gợi lại cảnh tượng đầy vẻ gợi
tình mấy hôm trước, Diệp Chính Thần ôm tôi, rất đỗi dịu dàng với sự chiếm hữu
và ham muốn.

Tôi quay mặt lại, nhìn thẳng vào đôi mắt đầy vẻ ham muốn của
anh ta, câu hỏi từ lâu muốn hỏi bỗng bật ra: “Vậy vì sao anh lại ép tôi?”

“Anh không ép em... đó là em tự nguyện.”

“Tôi tự nguyện?!”

“Đúng thế, anh vẫn còn chưa kịp nói gì thì em đã cởi bỏ quần
áo, anh làm sao nỡ để em thất vọng.”

“Anh?!...” Mặt tôi nóng bừng như bị lửa thiêu, tức giận tới
mức không nói được nên lời.

“Đừng làm ra vẻ không chút tự nguyện như thế.” Diệp Chính Thần
khẽ nói, môi áp sát tai tôi. “Em đã rên lên sung sướng dưới người anh, lúc muốn
dừng lại nhưng không được ấy, em đâu có vẻ mặt như thế này...”

Tôi vừa định cầm cốc trà hắt lên mặt anh thì ngoài cửa có tiếng
động, Diệp Chính Thần vội ngồi thẳng người lại.

Nhìn thấy Ấn Chung Thiên đẩy cửa bước vào, tôi cũng giả bộ mặt
tươi cười, khẽ đặt cốc trà xuống rồi chạm vào cốc của anh: “Sư huynh, sau này
có cơ hội, mong anh quan tâm, giúp đỡ Chung Thiên và truyền cho anh ấy một số kinh
nghiệm quý báu... Em sẽ rất biết ơn và vui mừng.”

Ấn Chung Thiên vừa bước vào cửa nghe nhắc đến tên mình,
không hiểu chuyện gì, hỏi: “Cái gì? Kinh nghiệm gì vậy?”

Diệp Chính Thần nói như rít qua kẽ răng mấy từ: “Đối xử với
nhân tình thế thái.”

Nhìn thấy điệu bộ Diệp Chính Thần tức giận nhưng không làm
gì được, trong lòng tôi cảm thấy như có một luồng ánh mặt trời rọi chiếu vào,
đánh thức trái tim ngủ yên bấy lâu nay. Tôi mỉm cười, nhấp một ngụm trà, trống
ngực đập thình thịch.

Thì ra trái tim tôi không chết, chỉ vì trong một thế giới
không có Diệp Chính Thần thì chẳng ai có thể làm cho trái tim tôi đập rộn rã.

Cuối cùng thì cũng coi như ăn xong một bữa tiệc Hồng Môn,
trên đường trở về, tôi mệt tới mức không thiết nói năng, ngồi co người trong
chiếc ghế và ngủ một giấc.

Thỉnh thoảng tôi tỉnh giấc, dụi mắt, nhìn thấy ánh mắt của
Diệp Chính Thần trong tấm gương chiếu hậu, xa xăm và trầm mặc.

Nhắm mắt lại, trong mơ vẫn thấy ánh mắt ấy, muốn xua đuổi
nhưng không sao làm được...

Có một số người, nếu bạn muốn quên thì cần phải mất ba năm,
nhưng nếu nhớ đến thì chỉ cần ba giây là đủ.

Bạn hận và tức giận người ấy, cũng cần phải duy trì trong ba
năm, nhưng người ấy làm cho bạn cười thì chỉ cần ba giây là đủ.

Đưa Ấn Chung Thiên về Nam Châu, tôi và anh đến gặp cha mẹ tôi
và cha mẹ anh, sau đó tôi lại đưa anh về nhà.

“Tối nay em phải trực, em đi đây, ngày mai em sẽ tới thăm
anh”, tôi nói.

“Ăn cơm tối xong rồi hãy đi”, mẹ Ấn Chung Thiên nói.

“Không ạ, cháu phải tới bệnh viện thăm cha cháu.”

Ấn Chung Thiên tiễn tôi ra cầu thang máy, thang máy chưa tới,
anh định đến gần tôi, tôi cố gắng nén phản ứng theo bản năng, đứng yên tại chỗ.

Ấn Chung Thiên đặt tay lên vai tôi: “Quan hệ giữa em với
Tham mưu trưởng Diệp xem ra rất thân thiết.”

“Cũng được ạ!” Ngẫm nghĩ một lát, tôi bổ sung một câu: “Đã
lâu rồi bọn em không gặp nhau.”

“Vì sao anh ta lại giúp em?”

Có lẽ vì có tật giật mình, tôi không thích câu hỏi ấy, nó chứa
đựng đôi chút hoài nghi.

“Có lẽ vì nể tình cảm anh em xưa.”

Thang máy đã tới, không có ai trong đó, tôi vội bước vào:
“Anh nghỉ ngơi cho khỏe, đừng suy nghĩ nhiều. Người không sao là điều quan trọng
nhất rồi.”

Ấn Chung Thiên giữ tôi lại: “Hôm nào có thời gian, hãy mời
Tham mưu trưởng Diệp ăn cơm nhé!”

“Sao cơ?” Tôi không hiểu.

“Chúng ta cần phải cảm ơn anh ấy cho tử tế. Hơn nữa, cần phải
có sự qua lại thường xuyên thì quan hệ mới được củng cố.”

Cánh cửa thang máy đóng lại, trong không gian chật hẹp, tôi
mỉm cười đau khổ. Cần phải có sự qua lại thường xuyên? Nếu Ấn Chung Thiên biết
chuyện quá khứ của tôi và Diệp Chính Thần, không hiểu anh sẽ nghĩ gì.

Tôi nằm trên chiếc giường trong phòng trực, trăn trở đến nửa
đêm, hình ảnh của hai người cứ hiện lên trong óc khiến tôi không sao xua đi được.
Ấn Chung Thiên sa sút, không nơi giúp đỡ khiến tôi thấy xót thương, Diệp Chính
Thần với kiểu dồn ép người khác khiến trái tim tôi loạn nhịp, dường như hai người
cứ đấu tranh, giành giật nhau trong đầu tôi, người này một câu, người kia một
câu, làm tôi thấy vô cùng rối ren. Tôi đành từ bỏ ý định nằm ngủ, khoác chiếc
áo blouse, đi tới phòng trực. Tôi ngồi xuống trước máy tính, tìm kiếm thông tin
trên những trang mạng về y học của các nước lớn, xem có thành tựu gì mới và có
loại thuốc chống ung thư mới không.

Thế rồi, tình cờ tôi đọc được một tài liệu nói về u bạch huyết
của một chuyên gia người Mỹ, tôi vội mở hòm thư, định gửi thư cho người ấy để
xin tư vấn.

Sau khi vào địa chỉ hòm thư, thấy trong đó có một bức thư
chưa đọc, tiêu đề là: “Hồ sơ bệnh án trị liệu mới nhất về bệnh ung thư bạch huyết”.
Tôi vội kích vào, đang tiếc là không có lời nhắn, không có tên và cũng không có
thông tin cá nhân. Tôi lờ mờ đoán được đó là ai nhưng lại không dám tin. Vì vậy,
tôi lập tức mở xem tệp đính kèm.

Trong tệp đính kèm tổng kết rất nhiều phương án điều trị
thành công đối với bệnh ung thư bạch huyết, sau mỗi hồ sơ bệnh án đều có chú giải
màu đỏ hoặc ý kiến của các chuyên gia. Tôi đọc kỹ, thấy tài liệu từ đầu chí cuối
rất rõ ràng, rành mạch, không có chỗ nào không cho thấy sự nghiêm túc và lành
nghề của người viết.

Tôi biết đó là anh, chỉ có anh mới có thể viết được một cách
sâu sắc như vậy, chỉ có anh mới hiểu tôi đang cần gì nhất, chỉ có anh mới gửi một
lá thư mà không có nội dung, không ký tên, vì anh tin rằng tôi sẽ đọc và hiểu
được.

Đọc đến phần kết, có một dòng chữ đỏ chót: “Để tổng kết được
những phương án điều trị nói trên, anh đã phải mất hai mươi tư tiếng đồng hồ.”

Đọc đến đây, dường như tôi lại nhìn thấy nụ cười ranh mãnh vừa
đáng yêu vừa đáng ghét ấy, cả dáng người ngồi làm việc cặm cụi bên máy tính
thâu đêm, tôi vừa cười không thành tiếng vừa trào nước mắt.

Hai mươi bốn tiếng đồng hồ... Anh ấy đã dành hai mươi bốn tiếng
đồng hồ trong ba ngày qua như thế nào nhỉ? Tôi chợt nhớ tới vẻ mệt mỏi trên
khuôn mặt anh ngày hôm qua.

Điện thoại bỗng đổ chuông, trên màn hình hiện lên số điện
thoại của Diệp Chính Thần, tôi nhìn trang tài liệu trên máy tính, trong lòng thấy
mềm lại, vì thế bèn mở máy.

“Vẫn chưa ngủ à?” Anh hỏi.

“Vâng! Em vừa nhận được thư của anh.”

“Anh biết.” Qua sóng truyền, giọng của Diệp Chính Thần mang
một sức hút kỳ lạ. “Khi gửi thư đi anh đã đặt phần thông báo đọc thư.”

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.