Con thỏ bắt nạt cỏ gần hang - Phần III - Chương 62 - 63

62

Có lúc, hạnh phúc đến quá đột ngột sẽ
khiến người ta cảm thấy không chân thực, chỉ sợ hễ quay lưng thì sẽ nó sẽ vỡ vụn.

Cánh tay đang cầm điện thoại của Tiêu Thố
từ từ buông xuống, như cố lấy hết can đảm rồi chậm rì rì quay lại. Đến tận lúc
lấy đủ dũng khí để nhìn, thì gương mặt anh tuấn của Lăng Siêu đã hiện ngay
trong tầm mắt.

Anh tựa người vào một chiếc Passat màu
xanh thẫm, vẫn ăn vận áo sơ mi và quần jean bình thường, nhưng lại không giống
với những người qua đường khác, như thể có một ma lực đặc biệt khiến người ta
không sao rời mắt, khóe môi đang nở nụ cười dịu dàng chỉ dành cho cô.

Không hiểu sao, trái tim muốn nhảy ra khỏi
lồng ngực lúc nãy bỗng lặng lẽ bình tĩnh lại, Tiêu Thố ngẩn ngơ nhìn anh, không
biết bao lâu sau, cuối cùng toét miệng cười, chạy thẳng về phía anh.

* * *

Trước mặt bao người, e thẹn như Tiêu Thố
cũng dám ôm chầm lấy Lăng Siêu, có lẽ không ngờ cô lại nhiệt tình như thế, người
được ôm loạng choạnh lùi lại một bước, nhưng rất nhanh đã phản ứng kịp, đáp lại
cô bằng vòng tay ấm áp nhất.

Trời dần tối, trên con đường rợp bóng
cây của trường, hàng đèn điện thình lình vụt sáng lên, trong tích tắc, bóng hai
người đan vào nhau trải dài trên mặt đất, thời gian như dừng lại, mọi thứ huyên
náo đều trở thành phông nền, chỉ có hàng đèn điện sáng bừng và đôi nam nữ đứng
dưới đó.

Cô gái mặc áo đỏ như lửa, chàng trai mặc
áo trắng tao nhã, hai người đứng ôm nhau, vẽ nên một bức tranh sơn dầu rực rỡ
tươi sáng.

* * *

Một lúc sau, Tiêu Thố mới định thần lại
trong vòng tay đó, một khoảnh khắc trước thậm chí cô còn nghĩ nếu ngày mai là tận
thế, thì ôm anh thế này đợi cái chết cũng là một chuyện hạnh phúc.

Đương nhiên, cuộc đời không oanh liệt
hoành tráng như trong phim, bây giờ cô chỉ cần có anh ở bên là đủ rồi.

“Em cứ tưởng anh không đến…” Cô kéo tay
anh, không nỡ buông.

Anh nhướn mày: “Làm sao nỡ không đến được?”

Biết ngay mà, làm sao anh nỡ bỏ cô?
Trong lòng Tiêu Thố rất ấm áp, những lời cô ấp ủ muốn nói với anh như hẹn trước
với nhau, bỗng cùng lúc ập đến, muốn kể cho anh nghe.

Nắm tay nhau như thế, mặc kệ người ta
nhìn, Lăng Siêu bỗng hỏi: “Chắc em đói rồi đúng không?”

Anh nhắc khiến Tiêu Thố sờ bụng, hình
như đói rồi, thế là tự nhiên nhớ đến bữa cơm cả tháng nay: “Ôi anh không biết
đâu, cơm trong doanh trại tệ lắm…” Ở cạnh anh như không thể nào nói hết được.

Cô còn muốn nói nữa nhưng Lăng Siêu đã nắm
tay: “Đi, chúng ta đi ăn đã.”

* * *

Không đợi Tiêu Thố hỏi anh đi đâu, Lăng
Siêu bỗng quay lại mở cửa chiếc xe bên cạnh, đẩy cô vào trong, sau đó lại đến lấy
hành lý của cô cho vào xe.

Tiêu Thố ngồi trong xe, cứ thấy trình tự
này có vẻ lạ, đến khi nghĩ ra vấn đề ở chỗ chiếc xe thì Lăng Siêu đã xếp đồ
xong, mở cửa xe, chui vào trong.

Thấy anh cúi xuống, ân cần thắt dây an
toàn cho mình, xong rồi còn không quên điều chỉnh lại ghế để cô ngồi thoải mái
hơn, Tiêu Thố không kìm được hỏi: “Xe này ở đâu ra vậy anh?”

“Mua.”

“Ồ…”

Im lặng ba giây, trong xe vẳng ra tiếng
kêu sửng sốt của Tiêu Thố: “Cái gì? Anh mua sao?”

* * *

Lúc chia tay một tháng trước, ngày nào
anh cũng đi về bằng xe bus, không ngờ sau một tháng cô ở nơi khỉ ho cò gáy học
quân sự thì Lăng Siêu đã bước chân vào thành phần dân số có xe ô tô rồi. Cú
shock này quả không nhỏ.

Tiêu Thố tốn rất nhiều công sức mới bắt
bản thân đón nhận thực tế, lúc này Lăng Siêu đã cho xe khởi động, nó chầm chậm
men theo con đường, lát sau đã ra khỏi trường, rồi vững vàng lao về phía trước.

Thấy anh thuần thục ôm vô-lăng, trong
lòng Tiêu Thố có vô số thắc mắc: “Anh mua xe khi nào vậy, sao em không biết?”

“Sáng nay.”

Câu trả lời bình thản, cằm Tiêu Thố rớt
xuống đất: Đại ca à, anh cũng nhanh nhẹn quá nhỉ?

Nhưng khi tĩnh tâm lại thấy có vẻ không
cam lòng: “Sao anh không nói với em tiếng nào…” Chuyện lớn như vậy mà anh không
buồn nói một câu, dù gì cô cũng là bạn gái anh mà!

“Không kịp nói em đã về rồi.” Vẻ mặt anh
bình thản.

Khoan đã! Tiêu Thố bỗng thoáng có gì đó
là lạ: “Tối qua bọn mình mới gọi điện thoại mà? Không phải sáng nay anh hứng
lên rồi chạy đi mua đó chứ?”

Lăng Siêu chăm chú lái xe, đáp: “Cũng gần
như thế.”

“…” Tiêu Thố bi thảm nhận ra, bản thân
thực sự không theo kịp tư duy quá nhanh nhạy và bất bình thường của ai đó.

* * *

Một lát sau chiếc xe dừng lại trước cửa
một quán ăn Nhật, Lăng Siêu để Tiêu Thố xuống trước, còn anh đến bãi đậu xe.

Tiêu Thố nhìn ra ngoài, cảm giác hơi
không ổn, liền kéo vạt áo anh: “Ở đây đắt lắm, hay chúng ta đổi chỗ khác đi?” Món
ăn Nhật không phải giá rất cao sao? Lăng Siêu vừa mua xe, thực sự không nỡ để
anh phá sản.

Kết quả Lăng đại công tử nhìn cô, chỉ
nói: “Ở đây đậu xe tiện hơn.”

Tích tắc đó, Tiêu Thố bỗng tỉnh ngộ: Hóa
ra bọn họ đã thành dân có xe, chi phí bỏ ra cũng phải xứng đáng với thân phận.

* * *

Đậu xe xong, Tiêu Thố đã đợi trước cửa
quán một lúc, Lăng Siêu đi ra, ném chìa khóa cho cô: “Anh không có túi, em cầm
cho anh nhé.”

Tiêu Thố cầm chùm chìa khóa, bỗng cảm
giác nó nặng cả ngàn

cân: Mẹ ơi! Quả nhiên cô vẫn chưa gánh nổi
cuộc sống thoát nghèo đột ngột, tiến lên khá giả. T__T

* * *

Tuy khá đắt nhưng không gian bên trong rất
thoải mái, những chỗ ngồi riêng biệt, ngăn cách mọi tiếng ồn bên ngoài. Một lúc
sau thức ăn đã được mang lên, thức ăn Nhật tinh tế đẹp đẽ, từng đĩa từng đĩa,
chỉ nhìn màu sắc đẹp đẽ thôi đã khiến bao tử nở rộng rồi.

Một đĩa cá chình nướng được mang lên,
con cá tươi ngon được bọc trong một lớp nước sốt thơm phức, còn đang bốc hơi
nghi ngút, Tiêu Thố cầm đũa lên gắp một miếng cho vào miệng, trong lúc ăn ngon
vẫn không quên cảm thán: “Một miếng này là tám tệ ba xu năm hào…”

Lăng Siêu đang uống trà suýt thì sặc, lặng
lẽ nhìn cô: “Vợ à, anh nhận ra càng lúc em càng biết quản gia đấy.”

“Đó là do anh quá hoang phí!” Nói xong
đã hối hận, cái gì mà quản gia rồi lãng phí, cô chưa gả cho anh mà.

Còn Lăng Siêu nghe xong lại tỏ ra rất
vui, mắt phát sáng: “Em yên tâm, anh không hoang phí hết đâu, chúng ta còn phải
để dành tiền nuôi con trai chứ.”

“Xì, sao anh biết
chắc là con trai?” Tiêu Thố nhanh miệng, nói xong chỉ muốn tát mình một cái,
cái gì mà con trai con gái? Ai bảo cô sẽ sinh con cho anh đâu?

TAT Quả nhiên, con
người không thể quá phóng khoáng, đùa với lửa là thể nào cũng phỏng tay, và sa
sút tinh thần ngay mà.

* * *

Tạm không cần biết
Tiêu Thố hối hận ra sao, nhưng vấn đề này đã mở ra thì khó mà kết thúc, đầu óc
vốn nhìn xa trông rộng của Lăng đại công tử thế là bắt đầu tính toán sau này
nên sinh con trai hay sinh con gái tốt hơn.

Tiêu Thố thấy sắc mặt
anh như thường, chỉ mỗi đôi mắt đen lấp lóe ánh sáng khác lạ thì lập tức có
linh cảm không lành, vội đánh trống lảng: “Cái đó… tiền anh mua xe ở đâu mà
có?”

Trong ấn tượng của
cô, nhà Lăng Siêu tuy giàu nhưng anh tuyệt đối không phải loại công tử chỉ biết
ngửa tay xin tiền cha mẹ, chứ đừng nói là mượn tiền mua xe. Nếu tiền mua xe
không phải hỏi xin cha mẹ thì Lăng Siêu lấy nhiều tiền như thế ở đâu? Tiêu Thố
tuy không hiểu về xe nhưng một chiếc Passat ít nhất chắc cũng phải mười mấy vạn.

Nhận ra tâm tư của
cô, Lăng Siêu cười nói: “Kiếm ra đó, chẳng lẽ lại đi cướp?”

“Như thế chẳng phải
hơi nhiều quá sao? Anh chỉ là một thực tập sinh, lương phát nhiều thế cơ á…” Một
cô gái ngây thơ như Tiêu Thố, tiền ít thì chẳng sao, nhưng tiền nhiều thì lại
thấy bất an. “Ai nói là lương?” Lăng Siêu chớp mắt với cô, vẻ mặt bí ẩn.

“Anh… anh chắc
không làm gián điệp kinh tế đó chứ? Ngồi tù đấy nha!” Xem phim TVB quá nhiều,
khó mà không liên tưởng vớ vẩn.

Cuối cùng Lăng Siêu
cũng bái phục trước trí tưởng tượng của cô: “Vợ à, nếu anh ngồi tù, liệu em có
chờ anh không?”

“…” Thế là, Tiêu Thố
nhận ra sức tưởng tượng của Lăng đại công tử còn phong phú hơn cô nhiều.

* * *

Đùa giỡn một lúc
xong, Lăng Siêu mới nói nghiêm túc, “Em còn nhớ lần trước anh bảo Diệp Tuấn định
lập một nhóm đặc biệt không?”

“Dạ.” Tiêu Thố gật
đầu.

“Do hoạch định quá
lâu nên chẳng mấy chốc sau khi em đi học, nhóm mới chính thức được thành lập,
anh và lão Quan đều là thành viên trong đó.”

“Nhóm này có gì
khác sao?” Tiêu Thố cũng chú ý Lăng Siêu luôn nói đó là một nhóm đặc biệt.

“Đúng thế, nhóm này
rất khác với các nhóm trước kia trong công ty.” Anh gật đầu, “Xưa nay giữa các
nhóm đều hợp tác với nhau, cuối cùng chọn ra phương án đầu tư tốt nhất, nhưng
nhóm này của bọn anh, mỗi thành viên đều có một số tiền vốn độc lập, trong phạm
vi vốn của mình, hoàn toàn có thể tự do phát huy, một khi kiếm ra tiền, bọn anh
có thể rút một khoản để làm tiền riêng.”

“Vậy nếu thua lỗ
thì sao?”

“Do công ty toàn
quyền chịu trách nhiệm.”

“Hả?” Tiêu Thố ngớ
người, tuy cô không hiểu gì về kinh tế, nhưng cô cũng chưa từng nghe nói có
chuyện ngốc đến mức đưa tiền cho người ta đầu tư, lời thì người ta hưởng, thua
lỗ thì mình đành chịu. Hơn nữa Lăng Siêu và những người khác chẳng qua cũng là
thực tập sinh, nói khó nghe hơn là tư cách làm việc còn chưa có, công ty sao lại
thành lập một nhóm như vậy?

Nghiên cứu mãi rồi
Tiêu Thố kết luận: “Sếp của các anh chắc không bị điên đó chứ?”

Lăng Siêu nghe lại
cười: “Diệp Tuấn đúng là một tên điên thật.” Quả thực, nếu không điên thì sao lại
ra một quyết định to gan và hâm như vậy? Nhưng đa phần chính những kẻ điên mới
là người gần gũi với thiên tài nhất, còn các thành viên được anh ta chọn vào
nhóm cũng trùng hợp là một đám người có gen điên trong máu.

Đầu tư chính là
canh bạc, chưa đến phút cuối cùng thì không ai có thể kết luận được.

Tiêu Thố không hiểu
ẩn ý sâu xa trong lời của Lăng Siêu, nhưng với sự hiểu biết bao năm của cô về
Lăng Siêu, cô có thể nhìn ra một thứ gì đó khác trước rất nhiều đang sục sôi
trong ánh mắt anh, thứ đó như luôn tiềm ẩn sâu trong con người anh, một khi
bùng phát thì khó mà tưởng tượng được.

Trong tích tắc đó,
cảm giác của Tiêu Thố thật kỳ quặc, có một chút cay đắng, một chút hụt hẫng, và
một chút trống trải khó gọi tên…

63

Sau đợt học quân sự,
thời gian như chắp thêm đôi cánh, trôi nhanh như bay.

Tiêu Thố mỗi ngày đều
chạy tới chạy lui giữa lớp, phòng ký túc và hội sinh viên, các môn chuyên ngành
học kỳ này dần nhiều thêm, đủ mọi môn về thuốc men, bệnh lý vừa phức tạp lại vừa
lắt nhắt, còn cả những môn thực hành như giải phẫu, hộ lý căn bản v.v… đang chờ
cô, đừng nói là khoa của họ toàn nữ sinh, cho dù cả lớp đều là con trai thì lần
đầu nhìn thấy xác chết vẫn rùng mình ớn lạnh.

* * *

Lần đầu học môn giải
phẫu, mọi người đều thấp thỏm lo sợ bước vào, liền phát hiện ngoài bàn ghế ra
thì trong lớp chẳng còn gì khác. Còn xác chết khiến người ta sợ hãi đến líu cả
lưỡi đâu rồi? Trong lòng mọi người đều thấp thỏm không yên, vừa ngồi xuống theo
yêu cầu của giáo viên, có không ít người mở to mắt nhìn ngó xung quanh.

Lúc này cô giáo có
vẻ mặt hiền hòa dịu dàng cất giọng: “Các bạn, bây giờ bắt đầu vào học, mọi người
mở hộc tủ phía dưới bàn ra đi.”

Bốn người cùng ra sức
mở ngăn tủ cực lớn ra, một xác chết trần trụi nằm cứng đơ ở đó, không hề có
chút chuẩn bị tâm lý nào, Nghê Nhĩ Tư ngất xỉu ngay tại chỗ.

Kết quả cô giáo
khoát tay, nói với vẻ bình thường: “Không sao, lớp các bạn ngất xỉu vẫn còn
ít.”

Ngoài Hạ Mạt hai mắt
phát sáng ra thì những người khác đều vạch đen đầy mặt.

* * *

Nhưng cũng may tình
hình này không kéo dài lâu, giống như người sợ chó mà nuôi chó trong nhà, không
đầy ba tháng bảo đảm sẽ chẳng còn sợ hãi gì nữa. Nữ sinh khoa họ cũng vậy, lần
đầu thấy xác chết ai nấy đều hét toáng lên, mấy tuần sau đã xem xác chết đó là
mô hình. Đến khi học kỳ sắp kết thúc, thậm chí mọi người đều thản nhiên như
không, thế là xuất hiện một đám nữ sinh sau khi học xong tiết giải phẫu, hí ha
hí hửng từ khu nhà thí nghiệm ra, lao vào quán ăn gần trường hét lên: “Ông chủ,
cho một phần lòng heo!”

Ông chủ đáng thương
nghĩ đau cả đầu cũng không hiểu tại sao đám nữ sinh này vào quán ăn, không mua
gì mà chỉ mua một đống lòng heo, gan heo, lách bò, mua rồi cũng không ăn mà ngồi
quanh bàn, bàn tán sôi nổi món ăn trong bát, không đầy mấy phút sau những vị
khách xung quanh dần dần bỏ đi, vừa tính tiền vừa làm ra vẻ buồn nôn, tính tiền
xong thì chạy bạt mạng ra ngoài, cứ như sau lưng có ai đó cầm dao đuổi theo họ
làm bánh bao thịt người không bằng.

Haizzz… Phàm là những
cô gái dính dáng đến y học đều tồn tại một cách mạnh mẽ như thế đấy! ╮(╯▽╰)╭

* * *

Ngoài việc lên lớp,
công việc trong hội sinh viên của Tiêu Thố cũng nhiều, do sự kiện video clip
trên mạng lần trước nên càng không cần phải nói đến danh tiếng của cô, lại thêm
vóc dáng thanh tú xinh xắn, tính cách lại phóng khoáng đáng yêu, làm việc vừa
nghiêm túc vừa có trách nhiệm, nên càng ngày càng được yêu mến. Có lúc những
ban khác quá bận, cần tìm trợ thủ cũng thích gọi cô, mà Tiêu Thố lại là người
giúp được là giúp ngay, không chối đây đẩy, thế là công việc càng lúc càng nhiều,
không thoát ra được.

Còn Lăng Siêu cũng
không rảnh rỗi, từ sau khi nhóm đặc biệt của Diệp Tuấn được thành lập, anh và
Quan Tựu ngoài việc đến trường đi học, thời gian còn lại gần như vùi đầu trong
công ty, về sau thì dọn ra hẳn chung cư ở để tiện chạy đến công ty bất cứ lúc
nào.

Và thế là, tuy hai
người vẫn cùng học trong một trường nhưng gặp thì ít mà xa thì nhiều, thường
xuyên không ở cạnh nhau. Cũng may họ không phải những người cứ dính vào nhau
thì mới giữ được tình cảm, có lúc Tiêu Thố quá bận sẽ nhân thời gian rảnh rỗi
trong cuộc họp lén chạy ra ngoài hành lang gọi mấy phút điện thoại; nếu hôm đó
Lăng Siêu cũng đang rảnh anh sẽ lái xe đến trường gặp Tiêu Thố, nói vài câu rồi
lại vội vàng chạy về công ty.

Tóm lại thời gian
giống như khe ngực của phụ nữ, chèn ép kiểu gì cũng sẽ có thôi!

* * *

Như vậy, ngày tháng
trôi qua không chỉ chân thực mà còn rất nhanh, xuân qua thu tới, chớp mắt mùa
đông đã đến.

Công tác ở hội sinh
viên đã qua một học kỳ, suýt soát cũng gần kết thúc, sau khi làm xong tổng kết
một năm, Tiêu Thố bắt đầu ôn tập chuẩn bị thi Anh văn cấp bốn.

Trường họ muốn nâng
cao tỷ lệ đậu của kỳ thi nên quy định sinh viên năm hai mới được tham gia thi
tiếng Anh cấp bốn, đến nỗi những người khác vẫn đang vui vẻ chuẩn bị mừng Giáng
sinh thì Tiêu Thố lại căng như mặt trống lo ứng phó với kỳ thi cấp bốn. Cùng
chuẩn bị cho kỳ thi này còn có Nghê Nhĩ Tư, còn hai tên biến thái thi đại học
môn tiếng Anh được hơn một trăm bốn mươi điểm là Hạ Mạt và Đổng Đông Đông thì
Tiêu Thố cơ bản là mặc kệ họ.

* * *

Hôm đó Tiêu Thố
đang chăm chỉ luyện nghe trong phòng thì Đổng Đông Đông bỗng thậm thà thậm thụt
thò đầu vào: “Thỏ Thỏ, thứ bảy định làm gì?”

Tiêu Thố đang chìm
đắm trong bài nghe, tháo tai nghe xuống ngẩn ra một lúc mới phản ứng kịp: “Thứ
bảy? Phải thi cấp bốn rồi!”

“Thi cái quái gì? Cậu
đừng có suốt ngày chỉ thi với cử được không?” Đông Đông nhìn cô kỳ thị, “Thứ bảy
là ngày quan trọng thế, chắc cậu không quên đó chứ?”

Tiêu Thố nghi hoặc
nhìn bạn, như thể đang nói: Thứ bảy ngoài thi ra thì có gì đặc biệt nữa đâu?

Đông Đông bất lực lắc
đầu: “Thỏ Thỏ, cậu có thể nào đừng lặp lại mãi một sai lầm không? Thứ bảy là
Giáng sinh đó!”

Cô vừa nói xong, phản
ứng đầu tiên của Tiêu Thố là, sao lại đến Giáng sinh rồi? Còn nhớ Giáng sinh
năm ngoái, Đổng Đông Đông cứ đòi kéo cô đi mua quà cho Lăng Siêu, kết quả bồng
bột mua nhẫn tặng anh, còn bị anh chọc là đang cầu hôn, xấu hổ đến nỗi cô chỉ
muốn đào lỗ chui xuống đất.

Cùng một sự việc, lẽ
nào năm nay lại diễn thêm lần nữa? Nghĩ đến đó Tiêu Thố thầm kêu khổ, lắc đầu
nguầy nguậy: “Năm nay phải thi, tớ thấy thôi vậy!”

Thấy Tiêu Thố từ chối
thẳng thừng, Đổng Đông Đông cũng bó tay, nhún vai: “Haizzz, Lăng đại công tử thật
đáng thương, ngay cả quà Giáng sinh cũng chả có…”

“Người ta vợ chồng
già cả rồi, có nhiều quy tắc như cậu và Ngộ Không đâu!” Nghê Nhĩ Tư đang làm
bài đọc hiểu cũng xen vào.

Vợ chồng già? Tiêu
Thố chưa kịp toát mồ hôi đã thấy Đổng Đông Đông chĩa mũi dùi sang Nghê Nhĩ Tư
ngay rồi: “Tiểu Tư Tư đáng yêu à, cậu và hội trưởng Triệu nhà cậu mừng Giáng
sinh thế nào?”

Nghê Nhĩ Tư đỏ mặt:
“Ai cần cậu lo?”

“Ôi, cậu có cần kín
tiếng thế không? Hội trưởng Triệu đã đủ kín tiếng rồi, cậu mà còn thế thì hai
người ở cạnh nhau còn nên hòn núi cao được không?”

“Cậu và Ngộ Không
thì xứng lắm nhỉ? Hai con khỉ ở cạnh nhau, người quen còn biết là hai người
đang yêu nhau, không quen thì thế nào cũng tưởng đang xem xiếc khỉ đó!”

“Sư thái, cậu đừng
quá đáng!”

“Tớ thì sao? Có giỏi
thì đến đây cắn tớ đi? Đến đây, đến đây…”

Trong tiếng “binh
binh” ầm ĩ, Tiêu Thố đã bó tay từ lâu, gắn luôn tai nghe, tiếp tục làm bài của
mình.

Chỉ có điều tâm hồn
đã treo ngược cành cây, mà muốn quay lại thì khó quá, hai mắt nhìn bài mà đầu
chỉ nghĩ về chuyện Giáng sinh, thực ra cô và Lăng Siêu không phải chưa bàn đến
chuyện đi chơi vào Giáng sinh này, nhưng do buổi sáng cô phải thi cấp bốn, buổi
chiều anh phải cùng Diệp Tuấn ra ngoài tiếp khách, mãi mà hai người không thể
đi với nhau, cuối cùng đành bỏ qua.

Haizzz! Tiêu Thố thầm
thở dài, nghĩ lại Giáng sinh năm ngoái, tuy anh cũng bận nhưng không đến mức
không có thời gian gặp nhau như thế này, cô cũng biết học kỳ này công việc của
mình rất nhiều, còn nhóm của Lăng Siêu thì đang trong giai đoạn quan trọng để
phát triển, nghe nói Tuấn Vũ gần đây đã thu hút được một khoản đầu tư lớn, chuẩn
bị tung ra trước khi thị trường cổ phiếu đóng lại vào cuối năm, Lăng Siêu bận đến
độ không đi đâu được cũng là bình thường.

Nhưng chính vì bình
thường mà trong lòng Tiêu Thố mới lờ mờ cảm thấy bất bình thường, nhìn anh càng
lúc càng bận, dần dà hòa nhập vào xã hội, còn cô lại cứ lẩn quẩn trong trường,
Tiêu Thố khó tránh khỏi có cảm giác xa lạ, như thể khoảng cách giữa hai người mỗi
lúc một lớn, giống như trước kia chỉ cần đưa tay lên là nắm được tay anh, bây
giờ lại phải vươn tay ra thật dài mới chạm được đến anh vậy.

* * *

Cảm giác này tuy
không rõ rệt, nhưng lúc ập đến lại thấy bất an. Trước kia cô cứ oán trách Lăng
Siêu luôn xem mình là vật sở hữu đương nhiên của anh, nhưng ngược lại không phải
cô cũng thế ư? Từ nhỏ làm gì sai cũng tìm đến người ta hỏi cách, thi không đủ
điểm là nhét bài thi vào túi của người ta, ngay cả lần ôn tập vào lớp mười hai,
gặp bài khó không biết làm, cô cứ gọi điện thoại hỏi Lăng Siêu… Lúc nhỏ không
hiểu chuyện thì xem đó là chuyện thường tình, bây giờ nghĩ lại có chuyện nào
không quá ỷ lại vào anh mà làm được hay không?

Nói cho cùng chính
sự dựa dẫm của cô vào anh quá mạnh, không thể thích ứng được chuyện một ngày
nào đó anh sẽ có sự nghiệp riêng, cuộc sống riêng, sẽ tiếp xúc với nhiều người
hơn, không còn là chàng thiếu niên non nớt đạp xe trong ánh hoàng hôn, ôm cô
vào lòng bảo vệ nữa…

Trong tích tắc, mọi
thứ chỉ như ngày hôm qua, nhưng tất cả đâu còn như ngày hôm qua nữa. Ấy vậy
Tiêu Thố vẫn không kịp thích nghi…

* * *

Chớp mắt đã tới thứ
bảy, kỳ thi cấp bốn và cấp sáu được cử hành theo lệ.

Kỳ thi cấp bốn của
Tiêu Thố được sắp xếp vào buổi sáng, sáng sớm cô đã dậy nghe tiếng Anh nửa giờ,
rồi mới theo bạn ra ngoài, ăn sáng xong ngồi đợi vào thi dưới tòa nhà giảng đường.

Tám giờ rưỡi người
người ùn ùn kéo đến, đây cũng xem như là một ngày lễ đặc sắc của các trường đại
học Trung Quốc, đến khi tiếng chuông reo vang, đoàn người mới lũ lượt nối đuôi
nhau vào trong phòng thi.

Sau khi ổn định chỗ
ngồi, Tiêu Thố xem điện thoại của mình lần nữa, đang định tắt máy thì tin nhắn
của Lăng Siêu gửi đến.

“Vợ ơi, cố lên!”

Tâm trạng căng thẳng
cũng nhẹ hẳn, cô mỉm cười rồi tắt máy.

* * *

Mọi thứ về sau đều
diễn ra theo quy trình đã lặp lại vô số lần, Tiêu Thố khá may mắn, đến khi tiếng
chuông kết thúc vang lên, cô cũng vừa viết xong đề cuối cùng, bút vừa đặt xuống
thì tay thầy giám thị đã thu bài, rất nhanh nhẹn chính xác.

Cảnh sau đó chỉ có
thể dùng bốn từ hình dung – ai oán khắp nơi.

Thí sinh A: “Toi rồi
toi rồi, đề phần thi viết tôi còn chưa kịp hiểu!”

Thí sinh B: “Chưa kịp
điền từ rồi, phần sau toàn để trống!”

Thí sinh C: “Mẹ ơi!
Đáp án ông đây tốn sáu trăm tệ mua chắc chắn là giả!”

* * *

Những câu chuyện
như vậy lúc nào cũng có.

Lúc này Nghê Nhĩ Tư
cười híp mắt tiến đến: “Thỏ Thỏ, cậu thi thế nào?”

Tiêu Thố nghĩ ngợi:
“Cũng tàm tạm.” Lại nhìn Nghê Nhĩ Tư cười tươi rói, hoàn toàn không đau buồn
như lần trước thì hỏi: “Cậu thi tốt phải không?”

“Tốt cái khỉ! Đề
làm văn tớ chưa viết xong.”

“Vậy cậu vui sướng
làm gì thế?”

“Tớ ấy à?” Nghê Nhĩ
Tư nhìn quanh quất, chắc chắn Đổng Đông Đông không có mặt mới thì thầm: “Tớ nói
cái này, cậu đừng tiết lộ nhé! Lát nữa tớ đi ăn với Thần Cương.”

“Ồ.” Tiêu Thố gật
gù, nghĩ lại thấy có gì đó không đúng, “Các cậu đi ăn với nhau là bình thường
mà? Làm gì bí ẩn ghê thế?”

“Cậu không biết
đâu, Đông Đông hứng lên bảo sẽ hẹn hò bốn người, cứ bắt tớ và Thần Cương đi
bar, cậu cũng biết Thần Cương không thích đến mấy chỗ đó, tớ cũng không có hứng,
nên…”

Tiêu Thố vỡ lẽ: “Biết
rồi, cậu và hội trưởng đi trước đi, tớ bao che cho.”

Nghê Nhĩ Tư lập tức
cười tươi: “Thỏ Thỏ, tớ biết cậu nghĩa khí nhất mà! Chúc cậu và Lăng đại công tử
hôm nay chơi vui vẻ nhé, tớ đi đây!”, nói xong chuồn mất hút.

Chơi vui ư? Tiêu Thố
thấy hụt hẫng khó tả, trong tích tắc cô bỗng ao ước Lăng Siêu có thể như trước
kia, xuất hiện bên cạnh cô, cho cô niềm vui bất ngờ…

Đúng lúc cô cúi đầu
chìm vào hồi ức thì một bàn tay níu lấy cánh tay cô.

Lăng Siêu?

Tiêu Thố ngẩng lên
đầy vẻ mong chờ, nhưng lại là gương mặt Hạ Mạt không chút biểu cảm, nói gọn:
“Tiêu Thố, buổi chiều đi mua sắm với tớ đi.”

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.