Cô Vợ Giả Mạo Rất Thần Bí - Ngoại Truyện 56 - 57

Chương 466: Ngoại truyện 56

Có lẽ vậy.

"Không đi sao?"

"Không, đau đầu quá, đứng lên không nổi!"

Cô híp mắt nói.

"Vậy em ngủ một lát đi!"

Thần Huống sờ đầu cô, không nóng, sức khỏe của cô luôn tốt, không giống như dáng vẻ ngã bệnh:

"Không có nóng."

"Em chỉ nhức đầu à!"

"Đi bệnh viện một chút!"

"Đừng! Ngủ không ngon tôi, nhất định do tối hôm qua ngủ trễ rồi, anh để em ngủ một giấc thì tốt rồi!"

"Vậy em ngủ đi!"

Thần Huống chạy bộ một vòng rồi trở lại, thấy cô còn đang ngủ, bộ dáng rất say, lại sờ sờ trán của cô, cũng không có gì khác thường.

Anh cũng không gọi cô dậy, xuống dưới lầu dặn dò chị Ngôn nói:

"Trong người Lôi Lôi có chút không thoải mái, còn đang ngủ, một lát chị lên xem cô ấy, nếu có vấn đề gì thì đi tới bệnh viện, nhớ gọi điện thoại cho tôi!"

Hôm nay ngày 16, chủ nhật, nhưng công việc của anh vẫn bận rộn như trước, buổi sáng phải đi thị sát, buổi chiều còn có một hội nghị quan trọng đang chờ...

Sau khi Thần Huống rời đi không bao lâu, Đông Lôi tỉnh lại, cô nhìn thời gian thấy đã trễ, vội vàng chạy xuống lầu, vừa vặn đụng vào chị Ngôn.

"Xong đời xong đời, tôi ngủ quên, sao Tử Tuần không kêu tôi dậy?"

Cô vò đầu nó.

"A Huống đi làm rồi. Cậu ấy dặn nếu em vẫn cảm thấy không khỏe thì phải đi bệnh viện... Không cho em đi học..."

Đông Lôi cảm thấy tinh thần không tốt lắm, nhưng nghĩ tới hôm nay và hôm qua, cũng thời gian này thi cuối kỳ đã gần bắt đầu rồi cô cần phải củng cố kiến thức, việc học của cô vô cùng khẩn trương, cho nên, trường học nhất định phải đi.

Một tiếng sau, lái xe chở cô đến cửa đại học, cô bước vào.

Học hết một khóa, cái trán đã nóng hổi, cả người chống đỡ không đứng dậy nổi, quá khó chịu.

Chờ hết giờ học, Trương Hộc đi tới, ngồi cạnh cô hỏi:

"Sao sắc mặt của cậu kém như vậy?"

"Ừm, có chút khó chịu!"

Cô nằm sấp ở trên mặt bàn nói, vẻ mặt không có tinh thần, buổi chiều còn có tiết học, nhưng bây giờ, cô rất muốn nằm ngủ.

Lúc này, người đàn ông này, đưa tay phủ lên trán cô.

Cảm giác hơi lạnh truyền tới.

Cô ngẩn ngơ, cảm thấy hành động này có chút vượt qua giới hạn bạn học.

Cậu lại kêu lên:

"Trời ơi, cậu nóng quá rồi! Không được, phải đi gặp bác sĩ!"

Có sao?

Cô không biết là nóng a...

Ngược lại, là từng đợt rét run.

"Không có chuyện gì. Tôi có uống thuốc, nhất định là bị cảm!"

"Nóng như vậy dù uống thuốc bao nhiêu cũng không hết. Sốt cao không lùi, sẽ làm hỏng đầu óc, mau đi bệnh viện."

Cậu giúp cô thu dọn lại ba lô, đơn giản kéo cô đi tới bệnh viện gần đại học Quỳnh Thành.

Theo Đông Lôi, Trương Hộc là một người đàn ông rất biết săn sóc người, tươi cười dịu dàng, như người thân, một bác sĩ nên có thái độ như vậy, sẽ làm cho người ta cảm thấy thoải mái.

Lúc này gần giữa trưa.

Trương Hộc giúp cô đăng ký, tìm đến bác sĩ nam khoảng chừng bốn mươi tuổi, vừa thấy Trương Hộc, hai người bắt đầu chào hỏi, nhìn dáng vẻ đó thì có lẽ hai người quen biết nhau, để ông đo nhiệt độ cho cô, rồi cộng thuốc.

"Nhất định phải truyền dịch giảm nhiệt độ xuống, đã tới bốn mươi độ rồi."

Đo nhiệt độ cơ thể xong, Trương Hộc nói.

"Vậy cậu định cho cô ấy uống thuốc gì?" Bác sĩ kia cười hỏi hắn.

Trương Hộc đọc tên thuốc, bác sĩ cười, nói:

"Không tệ không tệ, cũng có thể hốt thuốc xem bệnh."

Bác sĩ dựa vào Trương Hộc chẩn đoán bệnh kê đơn thuốc.

Đông Lôi mượn cơ hội này, nhỏ giọng hỏi cậu: "Ai vậy? Cậu biết hả?"

Trương Hộc nhe răng cười một tiếng: "Bác tôi!"

Thì ra như vậy!

Trương Hộc đỡ cô đi, bác đã kéo cậu qua bên cạnh, dùng ánh mắt quan sát đánh giá nhìn cô, thấp giọng hỏi:

"Tiểu Hộc, cô bé này là bạn gái cháu hả?"

Trương Hộc cười mà không nói.

"Học ngành gì?"

"Cũng là y khoa!"

"Không tệ không tệ, dẫn về nhà sớm một chút giới thiệu với ông bà nội... Thằng nhóc này, rốt cụôc cũng thông suốt rồi..."

Đông Lôi nâng mắt kính, dựa vào bên cạnh, trong người rất khó chịu, nhưng trong tai vẫn nghe loáng thoáng vài câu, không khỏi nhăn mày lại:

Trời ơi, người này thật sự xem cô là bạn gái mà theo đuổi...

Cô không khỏi sờ sờ ngón tay, không xong, đã quên đeo nhẫn.

Trong chốc lát, Trương Hộc đi ra, đi lấy thuốc, dịch truyền cho cô

Lúc truyền dịch cô đã mệt mỏi đi ngủ, nam sinh này vẫn luôn canh giữ ở bên cạnh cô.

Lúc ấy, trong mơ mơ màng màng, giống như nghe được những nam sinh khác đang hỏi Trương Hộc:

"Còn chưa thổ lộ với nữ thần của cậu hả?"

Trương Hộc cười nhẹ: "Từ từ sẽ đến. Không vội!"

"Xem ra, người ta còn tính trước tính sau... Biểu hiện của cậu rõ ràng như vậy mà cô ấy còn mơ mơ màng màng! Nữ sinh này cũng có ý tứ..."

"Mơ hồ mới tốt nhất... Cô ấy rất nghiêm túc học!"

"Cũng đúng, bạn học này đi học quả thật rất liều mạng. Hộc tử, thu phục sớm một chút, người ta cũng không cần ngày ngày đeo mắt kính xấu đó phu xướng phụ tùy, nhất định sẽ trở thành một giai thoại hệ y học!"

Trương Hộc cười, liếc nhìn nữ sinh đang ngủ say, trong lòng một mảnh dịu dàng.

Trương Hộc được sinh ra trong một gia đình không tầm thường, cha mẹ đều là bác sĩ, bởi vì tai nạn giao thông, hai người đều mất, cậu cũng vì vậy mà ngừng học mấy năm, cho nên hai mươi hai tuổi mới học chương trình năm nhất đại học.

Nhắc tới người này, hệ y học không ai không biết, đều nói người này, sẽ là người đổi mới giới y học, thông minh nhạy bén, có giải thích, lý giải độc đáo, và vô cùng có thiên phú trong y học.

Còn tính cách thuộc kiểu nam thần ấm áp, nữ sinh theo đuổi cậu không ít, cùng hệ khác hệ, nguyên một đám tóc dài mắt to, một người cậu cũng không nhìn trúng, cho tới nay vẫn giữ hình tượng trong sạch, lúc này lại nhìn trúng Đông Tuyết.

Cậu cảm thấy cô bé này, xinh đẹp nhưng không giả tạo, chăm học mà không lỗ mãng, nghiêm túc lại có chút mơ hồ, như ánh mặt trời tích cực hướng lên. Là cô gái làm cho anh thưởng thức. Càng đến gần, càng dễ dàng bị hấp dẫn.

Một giờ sau.

Trương Hộc nghe tiếng chuông trong balo của cô, có lẽ có người điện thoại kiếm cô. Nhưng cô ngủ rất sâu, không có nghe được.

Điện thoại di động vang lên trong chốc lát, dừng lại rồi vang lên, trong chốc lát sau dừng lại, trong chốc lát lại vang lên, xem ra, đối phương rất vội vàng tìm cô.

Cậu suy nghĩ một chút, tìm lấy điện thoại của cô ra, hiển thị hai chữ: Tử Tuần.

Nhìn qua là tên của một người đàn ông, hơn nữa còn rất có ý nghĩa.

Anh nhấn nghe, thấp giọng trả lời:

"Alo, xin chào!"

Lúc đó, trong lầu Quốc Vụ, Thần Huống nhăn mày lại, sao là người đàn ông nghe điện thoại?

Lôi Lôi đâu?

Một chút ghen tuông không hiểu dâng lên.

Điện thoại di động trên tay người khác, có hai nguyên nhân: Một, cô đã xảy ra chuyện, nhưng vệ sĩ không có báo lại, có thể thấy được nguyên nhân này không thể thành lập; thứ hai, người này có quan hệ rất thân mật với cô, mới giúp cô nghe điện thoại.

"Cậu là..ai?"

Giọng nói của anh trầm thấp đầy uy nghiêm.

"Tôi là bạn học của Đông Tuyết, Trương Hộc."

Trương Hộc trả lời.

Nghe giọng nói uy nghiêm này, sẽ khiến người ta cảm thấy người đó đóng vai ác lắm...

Sao Đông Tuyết lại có bạn như thế?

Ừm, có lẽ là người nhà...

Bên kia, Thần Huống im lặng một chút, thì ra là Trương Hộc.

Anh nhăn mi lại, một hồi lâu, nhẹ nhàng "A" một tiếng, ngược lại hỏi:

"Cô ấy đâu? Sao là cậu nghe điện thoại!"

Giọng nói kia rất giống trưởng bối đang ra đề nghi vấn hỏi vãn bối.

Lần này, Trương Hộc có thể xác định người này nhất định là người nhà Đông Tuyết..

"Bạn ấy phát sốt, đang truyền dịch ở bệnh viện gần trường, ngủ thiếp đi, nên không thể nghe điện thoại!"

"Phát sốt?"

Ba chữ, giọng nói rõ ràng kéo cao.

"Yên tâm, không có việc gì, có thể là bị cảm lạnh. Truyền dịch một chút là có thể hạ sốt. Anh là ai?"

Trương Hộc nho nhã lễ độ hỏi.

"Tôi là... Người nhà của cô ấy!"

Rốt cuộc không có nói là chồng.

"Anh là anh trai của Đông Tuyết..."

Trương Hộc cảm thấy người nhà này nói quá sơ lược. Tiếng nói nghe không quá già, nghĩ đến hẳn là anh trai.

Thần Huống không có đáp lại, mà mạnh mẽ chặn lại lời nói:

"Bạn học Trương vậy làm phiền cậu trông chừng cô ấy một chút... Một lát nữa tôi sẽ đến đón cô ấy..."

Trò chuyện do đó bị bỏ dở.

Trên lầu Quốc vụ, Thần Huống từ trên chỗ ngồi đứng lên, hỏi trợ lý Nhạc bên cạnh:

"Hành trình tiếp theo là gì?"

"Có một hội nghị video cần mở!"

"Hội nghị để cho Tiết Kỷ chủ trì. Tôi có việc đi ra ngoài một chuyến. Đến lúc đó, để cậu ấy báo cáo với tôi. Đúng rồi, làm bản sao của quá trình hội nghị, khi về tôi sẽ xem lại một lần..."

Hội nghị này chủ yếu là định phương án, phương án cụ thể trước đó đã thảo luận qua, đã có sẵn phương hướng chỉ chờ bỏ phiếu biểu quyết thôi...

"Vâng."

Trợ lý gật đầu, lập tức lại hỏi: "Ngài định đi đâu?"

"Bệnh viện gần đại học Quỳnh Thành! Lô Hà, chuẩn bị xe..."

Sắp xếp xong mọi việc, anh bước nhanh đi ra ngoài.

Sao anh có thể để cho người đàn ông khác, thừa dịp hư không mà vào, ở bên cạnh bà xã bị cảm lạnh mà xoát độ ấm chứ?

Khi Đông Lôi tỉnh lại, thì nhìn thấy người bạn học nam đang ngồi cầm bút chì, đột nhiên đầu óc nghĩ đến trước đoạn đối thoại cô nghe được, cảm thấy trở nên bất an, thực sự nên nói rõ ràng với cậu mới được...

"Tỉnh?"

Trương Hộc chú ý tới cô đang nhìn cậu, thoáng cái nở nụ cười, nụ cười sáng ngời, rất chói mắt, vô cùng ấm áp:

"Còn nửa bình nước muối. Hôm nay cơ thể cậu không tốt, chờ truyền hết nước thì về nhà nghỉ ngơi đi..."

Đông Lôi nhìn đồng hồ, một giờ rưỡi chiều: "Không được, còn có tiết học. Tôi còn có nhiều vấn đề muốn hỏi giáo sư."

"Là mấy vấn đề cậu ghi trên đó sao?"

Cậu đắc ý giơ cuốn vở mỏng lên.

"Ừm!"

"Rất dễ dàng, tôi đã giải ra cho cậu rồi..."

Qủa thật là một nam sinh có tài, vấn đề mà cô cảm thấy khó khăn vậy mà dễ dàng đưa ra đáp án cho cô, hơn nữa còn đơn giản dễ hiểu hơn giáo sư.

Vừa nói như vậy, cô lại quên chuyện vừa rồi muốn nói.

Chờ truyền hết nước muối, cô lại nhớ tới hiểu lầm lúc trước, muốn nói, nhưng lại không thể nói được.

Đi ra đại sảnh, cô gọi cậu lại:

"Trương Hộc, đưa hóa đơn cho ta? Để tôi trả tiền thuốc cho cậu..."

Cô không thích nợ tiền người khác.

"Không có nhiều... Không cần..."

"Không có nhiều cũng phải trả. Tôi không thể chiếm tiện nghi của cậu..."

Cô cầm hóa đơn, đơn giản chỉ nhét tiền vào trong tay cậu.

Cậu nhìn cô một cái, bất đắc dĩ, đành phải nhận lấy.

Lúc đi ra bệnh viện, cậu nói muốn đưa cô về:

"Cậu đang bị bệnh như vậy tôi không yên tâm. Nếu là nửa đường choáng váng ngã trên đường, vậy tội của rôi sẽ rát lớn..."

"Thật không sao, người nhà của sẽ qua đón tôi..."

"Tôi thường thấy cậu lên xe người nhà cậu hả! A, đúng rồi, vừa mới người trong nhà cậu có gọi điện thoại đến, hình như là anh trai cậu, tên gọi... Tử Tuần... anh ấy nói là sẽ đến đón cậu, nếu không cậu gọi điện thoại hỏi đi? Xe của anh ấy có đến chưa?"

Đông Lôi vừa nghe, lập tức trừng to mắt:

"Cái gì? Tử Tuần? Cậu nghe điện thoại của Tử Tuần?"

"Ừm, làm sao vậy?"

Vẻ mặt của cô làm cho cậu cảm thấy mình vừa làm chuyện xấu:

"Thật sự điện hoài, tôi mới nghe điện thoại... Có vấn đề sao?"

Có vấn đề hay không quả thật không tốt trả lời.

Cô gượng cười một cái:

"Thật ra... Không có việc gì!"

Có điều cô vội vàng lấy điện thoại ra, đang muốn gọi đi, nó vang lên, đúng là Thần Huống gọi tới.

Cô vội nghe máy, bên trong truyền đến giọng nói của Thần Huống:

"Em ở đâu? Sao không có trong phòng truyền dịch?"

Cô lại trừng to mắt lần nữa, không thể nào, anh thật sự chạy đến đây sao?

Lập tức, da đầu cô tê dại đến chân...

"Này, Lôi Lôi, cậu có khỏe không?"

"Tôi, bây giờ tôi tốt hơn nhiều rồi... Tôi có thể tự mình trở về..."

Nhưng bên kia truyền đến một câu:

"Anh nhìn thấy em rồi..."

Giọng nói vừa dứt, Đông Lôi cũng nhìn thấy, cứng họng nhìn người đàn ông đeo kính râm đứng cách đó khoảng mười mét, từng bước từng bước đi về phía mình, điện thoại cũng đã tắt máy...

Trương Hộc phát hiện cô gái bên cạnh, vẻ mặt rất lúng túng, ánh mắt nhìn chằm chằm vào một chỗ, cậu nhìn theo ánh mắt cô: Một người đàn ông cao lớn rắn chắc xuất hiện ở trong tầm mắt của cậu, đeo kính râm, mặc áo sơ mi, quần tây, bộ dáng rất khôi ngô, ánh nhìn đầu tiên, có chút nhìn quen mắt... Giống như đã gặp qua ở đâu...

Thần Huống đến gần, nhìn Trương Hộc gật đầu nhẹ:

"Bạn học Trương phải không?"

"Phải, anh là anh trai Đông Tuyết à?"

Trương Hộc mỉm cười chào hỏi.

Đông Lôi há to miệng, khi nào anh đã trở thành anh trai của cô rồi?

Thần Huống không lên tiếng, nhìn về phía cô gái nhỏ giờ có chút luống cuống, vẻ mặt kia, vô cùng chột dạ, cắn cắn môi, đang muốn nói chuyện, anh trước một bước hỏi một câu, duổi tay tới:

"Bớt nóng chưa?"

Trong miệng lại nuốt xuống, Đông Lôi gật đầu: "Bớt!"

"Trong người còn khó chịu không?"

"Vừa rồi ngủ một giấc, khá hơn nhiều... Bây giờ về nhà sao... Hôm nay anh tan tầm sớm vậy?"

"Vốn có mở một hội nghị, nhưng anh để người khác thay anh rồi... Đi thôi, anh đưa em về nhà ngủ một giấc cho ngon, có một số việc, anh có thể ở nhà xử lý..."

"Như vậy, không ổn đâu... Em có thể tự mình trở về... Về đến nhà gọi điện thoại cho anh là tốt rồi..."

"Anh không yên tâm..."

"Được rồi!"

Đông Lôi đành phải gật đầu, người đàn ông này không thích có người làm trái ý anh, nói chuyện, thường thường mang theo mệnh lệnh.

"Bạn học Trương, đưa balo cho tôi đi... Cám ơn cậu đã chăm sóc cô ấy..."

Thần Huống vươn tay về phía Trương Hộc, hào phóng bày tỏ cảm tạ.

Mang theo đầy bụng nghi hoặc, Trương Hộc đưa tay ra, nắm chặt tay với anh, đồng thời đưa balo tới: Người đàn ông tên Tử Tuần này khi nói chuyện với Đông Lôi, làm cho người ta cảm giác quan hệ của bọn họ không giống như anh em...

Hơn nữa, người này thật kỳ quái!

Không, phải nói, giống như có chút không quá lễ phép, gặp mặt một chút nhưng vẫn không có tháo kính râm ra... Giọng nói lại khiêm tốn nhã nhặn...

Đây là chuyện gì xảy ra?

Thần Huống dắt tay Đông Lôi, balo để trên lưng, đi ra cửa bệnh viện.

Trương Hộc ở sau lưng càng nhìn càng không biết cảm giác gì - - hai anh em, đã lớn đến như vậy còn dắt tay đi...

Chỉ có người yêu mới thân mật như vậy - -

Chẳng lẽ là người yêu?

Cậu trừng lớn mắt, chợt cảm thấy không thoải mái.

Chờ ra cửa chính, Đông Lôi xoay người hỏi Trương Hộc: "Sách của cậu hình như là còn ở chỗ bạn học trỏng trường... Nếu không, cậu đi chung xe với tôi về trường học lấy sách đi..”

Kỳ thật, cô mời mọc là có mục đích.

"Không cần, rất gần, tôi có thể đi tới..."

Trương Hộc lắc đầu.

Lúc này, một chiếc xe việt dã màu đen ngừng ở trước mặt bọn họ, Thần Huống đã mở cửa tay lái phụ:

"Lên đi... Đi tới đó cũng có một đoạn đường. Ngồi xe đến nhanh hơn..."

Trương Hộc thật tình không thể chối từ.

Chờ khi cậu vào ngồi, bên trong có một người đàn ông vẻ ngoài chất phác gật gật đầu với cậu.

Cậu cũng gật đầu nhẹ.

"Tiểu Lô, đưa bạn học này trở về trường..."

Thần Huống đỡ Đông Lôi, thì ra lệnh, khí thế trong giọng nói kia, khiến Trương Hộc chưa phát giác ra ngẩn ngơ, cảm giác người ta giống như xuất thân từ quan gia, không khỏi xuyên thấu qua kính chiếu hậu nhìn về phía sau.

Vừa nhìn, cậu lại ngẩn ngơ, giờ khắc này, Thần Huống đã tháo kính mát xuống, khuôn mặt góc cạnh rõ ràng, cho cậu một cảm giác quen thuộc vô cùng mãnh liệt, trong miệng không khỏi thất thanh gọi:

"Anh, anh..anh là..."

Trên ghế lái, Lô Hà vừa lúc đó nhếch miệng cười một tiếng:

"Phó Thủ tướng, thì ra ngài còn không có nói cho bạn học Trương ngài là ai? Bất quá bạn học Trương, có phải cậu ít xem thời sự không, phó Thủ tướng chúng ta gần đây luôn xuất hiện trên TV, vậy mà cậu không nhận ra được."

Trương Hộc trừng lớn mắt quay đầu nhìn, vẻ mặt giật mình, khó có thể che dấu, thẳng tắp rơi vào trên người Đông Lôi:

Tử Tuần là Thần Huống, vậy Đông Tuyết là ai, đáp án không cần nói cũng đã có rồi.

"Anh là phó Thủ tướng phu nhân Đông Lôi..."

Đông Lôi sờ sờ mũi, khô khốc cười một tiếng, kiên trì gật đầu:

"Ừ, tôi vốn tên là Đông Lôi, chữ Tuyết!"

Trương Hộc lập tức ngây ra như phỗng, cả người không được tự nhiên - -

Dựa vào, cậu rõ ràng yêu một phụ nữ đã kết hôn..

Chương 467: Ngoại truyện 57

Năng lực tự gánh vác của Thần Huống rất mạnh, hoàn cảnh gia đình Thần gia dưỡng thành thói quen để anh tự gánh vác mọi việc, nhưng anh không phải là một người đàn ông biết chăm sóc người khác, kinh nghiệ ở cùng với phụ nữ, đã giới hạn trong đoạn tình cảm mười năm trước.

Lần đầu tiên trong đời biết rõ mình muốn chăm sóc yêu thương nữ sinh đó; lần đầu tiên trong đời có một phụ nữ đi vào lòng, cũng trong năm ấy; lần đầu tiên trong đời vì phụ nữ, liều lĩnh, trong một năm kia; lần đầu tiên trong đời cả người nhận lấy đả kích nghiêm trọng, cũng trong một năm kia...

Sau đó anh không có chủ động thân cận với phụ nữ, không còn muốn tận tâm chiều chuộng, chân thành đi chiếu cố.

Bây giờ rốt cuộc cũng có một người phụ nữ anh nguyện ý chiếu cố.

Trên đường trở về, Đông Lôi ngủ thiếp đi, Thần Huống cẩn thận ôm cô lên lầu, bộ dáng cẩn thận dè dặt kia làm cho Lô Hà nhìn thế là đủ rồi.

Đến trong phòng, cô tỉnh nói khát, anh rót nước cho cô.

Cô nói nước không có mùi vị, miệng hơi lạt, anh đi lấy nước trái cây cho cô.

Cô nói đã đói bụng, anh kêu chị Ngôn đi ăn cơm.

Cô nói muốn uống canh, anh đi múc cho cô.

Cô ăn vài miếng, lại cảm giác buồn nôn muốn ăn cháo gạo kê, anh vội kêu chị Ngôn nấu...

Lô Hà đi theo Thần Huống nhiều năm như vậy, chưa thấy anh cưng chiều một người phụ nữ như vậy.

Chị Ngôn biết anh nhiều năm như vậy, cũng chưa từng thấy anh nuông chiều một người phụ nữ như vậy.

Lô Hà nghiên cứu nửa ngày, lén lút nói với chị Ngôn:

"Cái này gọi là vỏ quýt dày có móng tay nhọn!"

Nếu người ngoài nhìn thấy dáng vẻ bây giờ của Thần tư lệnh, nhất định sẽ trợn mắt há hốc mồm.

Chị Ngôn đồng ý, câu thành ngữ này, nói rất đúng!

Sau bữa cơm chiều, Thần Huống để cho Đông Lôi đi ngủ, cô lắc đầu, nói không ngủ được, tắm rửa, mặc quần ngủ, nằm ường ở trên giường đọc sách, nhìn một chút, thất thần rồi, ngay cả Thần Huống cầm ly trà đến gần cũng không biết.

"Nóng sốt, nhất định phải uống nhiều nước!"

Anh đưa nước tới, sờ sờ đầu của cô, cảm giác sắc mặt cô đã khá nhiều, nhiệt độ cơ thể cũng bình thường rồi, liền hỏi:

"Đang suy nghĩ gì đấy?"

Cô cầm cái ly:

"Đang suy nghĩ, em có phải sẽ mất người bạn này hay không?"

Cô nói tự nhiên là Trương Hộc.

Thần Huống suy nghĩ một chút, cúi đầu hỏi:

"Em rất để ý vấn đề này sao?"

"Ừ!"

Cô gật đầu, nói: "Trước kia, trong thế giới của em chỉ có hai người nam thần! Ánh mắt của em chưa bao giờ lưu lại trên người đàn ông khác. Trương Hộc xem như người trong những năm gần đây, là một người bạn khác giới. Tính cách cậu ấy ôn hòa, học thức uyên bác, làm cho người ta cảm giác rất gần gũi. Em rất quý trọng tình bạn này."

Thần Huống dựa ở bên cạnh, lẳng lặng nghe, nghe trong lời nói của cô "Hai người nam thần”, có chút không hài lòng, trong miệng vẫn nhàn nhạt hỏi ngược một câu:

"A, hai nam thần kia là ai?"

"Anh của em và Kiều Sâm! Từ nhỏ đến lớn, em đã vô cùng sùng bái bọn họ! Là đuôi nhỏ theo chân bọn họ..."

Ngẫm lại, cũng thật sự hạnh phúc, hai người đàn ông bình thường không ai dám trèo cao với tới, nhưng cô lại rất xấu mà xoay quanh làm nũng với họ.

Thần Huống cũng không biết tư vị gì, quan hệ của mình và Đông Đình Phong gần như là khônt tầm thường rồi, với cô anh cũng xem như rất thương yêu rồi, rõ ràng không có được cô gộp chưng trong vị trí "Nam thần", trong lòng chua lè, cũng chỉ có mình anh biết.

Được rồi, anh thừa nhận, khuôn mặt của anh, cũng không tính là nam thần

Ê ẩm trầm mặc một chút, anh ngược lại hỏi:

"Theo cách nói của em, có phải anh nên lý giải rằng: Em thích này bạn học nam này hay không!"

"Ách..."

Đông Lôi trừng mắt nhìn, cố ý xem xét một chút, tròng mắt quay tít một vòng, lập tức cơ trí sữa chửa nói:

"Cũng không thể nói thích, là thưởng thức. Đúng, chính là thưởng thức. Thấy được một cái gì đó đẹp, mỗi người cũng sẽ có tình cảm thưởng thức như vậy... Nói ví dụ như, thấy một đóa hoa, khi nó nở sẽ vô cùng đẹp, thì sẽ có người thưởng thức; ví dụ như, ở trên đường nam sinh gặp gỡ một nữ sinh rất đẹp, trên thị giác ánh mắt sẽ nhảy theo thưởng thức; lại nói ví dụ như, khi biện luận một việc, bên biện và bên phản bác, trả lời rất khích lệ, tài ăn nói đó sẽ làm cho người thưởng thức, kết quả là, sẽ thưởng thức với bên biện luận.."

Thần Huống ôm lấy gấu bông bắc cực, nhìn chằm chằm mặt gấu tuyết trắng kia xem xét một hồi, mới nói:

"Có nghĩ tới thưởng thức hay không, đó cũng sẽ có ngày biến chất thành thích... Thưởng thức và thích, chỉ có cách một đường, mà giới tuyến thích và yêu, là rất mơ hồ."

"Sẽ không!"

Cô quả quyết lắc đầu:

"Em không có cảm giác động tâm với..."

Tiếng nói chuyện, đột nhiên ngừng lại.

"Làm sao vậy?"

Thần Huống phát hiện sự khác thường của cô,

Cô chần chờ một chút, mới lên tiếng: "Kỳ thật, em cũng không có cảm giác động tâm với Kiều Sâm. Kiểu thích đó, càng giống như một kiểu tình cảm biến chất, sau đó, tự cho là đúng rồi, tình cảm này chính là thích..."

"Rốt cụôc hiểu rõ kiểu đó và thích không giống nhau?"

Anh cúi xuống gần mặt của cô, không có hỏi tiếp: Vậy em có cảm giác động tâm với Cố Duy hay không?.

Trong tiềm thức Đông Lôi cũng tránh được vấn đề này, ngược lại nói ra:

"Em và Trương Hộc ở cùng một chỗ rất tốt. Chỉ là em không nghĩ tới cậu ấy có ý theo đuổi em... Aizzz, sẽ không thể như bạn tốt với nhau sao? Em rất muốn kết bạn với người bạn này!"

Thở dài, trong không khí nhộn nhạo.

Thần Huống suy nghĩ một chút, làm phân tích cho cô nghe:

"Nói như vậy, giữa nam nữ không có tình bạn thuần khiết. Đàn ông đối tốt với phụ nữ, đều có mục đích. Cái gọi là lam nhan tri kỷ, có là có, bất quá số rất ít. Dưới tình huống bình thường. Một gia đình, người vợ sẽ không thích chồng mình ở bên ngoài có bạn thân nữ; người chồng tự nhiên cũng sẽ không vui lòng khi vợ của mình bên ngoài có bạn thân nam. Quan hệ nam nữ bình thường tồn tại, càng nhiều thời điểm chính là thể hiện một loại xã giao, không sẽ thật tình kết giao. Nhưng, cá nhân anh cho rằng, Trương Hộc không phải kiểu người nông cạn như vậy, sẽ vì em che dấu thân phận mà bất hòa với em. Có điều sau này cũng không nên qua lại gần với cậu ấy."

Cô nghe, đột nhiên ngẩng đầu lên hỏi: "Anh nói đàn ông đối tốt với phụ nữ, đều có mục đích, vậy còn anh, mục đích của anh là gì? Vì sao anh tốt với em như vậy?"

"Em là vợ của anh, anh không tốt với em thì tốt với ai!"

Những lời này vừa nói ra, anh chợt phát giác lời nói cây ngay không sợ chết đứng của mình kéo ra một chỗ sơ hở, ngay sau đó, cô gái kia bắt lấy chỗ sơ hở kia ngồi dậy:

"Không đúng, trước kia anh... ưm..."

Muốn làm cho cô ngậm miệng trực tiếp dùng một phương pháp, chính là chặn cô lại.

Dùng miệng.

Một nụ hôn rơi xuống môi cô.

Trong chốc lát, mặt cô đỏ bừng đẩy anh ra nói:

"Em bị cảm!"

Là ý nói, lúc này anh không thể hôn em.

Ai ngờ anh lại nói:

"Lây bệnh cho anh không được. Cơ thể của anhh vẫn luôn vô cùng tốt!"

"Phải không?A không đúng, anh cố ý dời lực chú ý của em."

Cô nghĩ đến câu nói vừa nảy, thì kéo trở về:

"Vừa rồi anh nói là vợ, anh mới tốt với em, lời này rất không đúng..."

"ok, anh nói sai, không phải anh không nghỉ đến hôn nhân?"

Thần Huống bất đắc dĩ nói, anh sờ đầu của cô:

"Ngoan ngoãn ngủ. Em có chút chuyện muốn đi xử lý một chút!"

Anh tránh đi.

Cô mở miệng muốn hỏi: "Em và hôn nhân của anh chính là đều anh muốn sao?"

Còn không có mở miệng hỏi, cửa đã bị khép lại.

Trước khi ngủ, cô còn đang nghĩ về vấn đề này: Mục đích anh đối tốt với cô...

-

Ngày hôm sau, lúc Thần Huống đến, Đông Lôi vẫn đang ngủ, trên người còn chút nóng - Nửa đêm hôm qua, lại lên cơn sốt.

Thần Huống gọi bác sĩ Ngô Sáo đến khám bệnh cho Đông Lôi.

Ngô Sáo đến, xem xét bệnh tình hôm nay và hôm qua của cô, cho một ít thuốc uống, dặn dò cô từng chút một, nói:

"Uống thuốc này xong sẽ khỏe lại thôi. Gần đây xuất hiện một loại dịch bệnh, nhiều người cũng mắc phải."

Trước khi đi làm, Thần Huống dặn dò cô một câu:

"Hôm nay không được đi học, ở nhà nghỉ ngơi thật tốt, để anh cho người qua bên trường học xin phép!"

Đầu óc Đông Lôi có chút mơ màng, tùy tiện mở miệng trả lời, rồi đi vài giấc ngủ.

Thần Huống hay phải đi công tác, lịch trình của hắn không thể thay đổi hay bị dời lần nữa, trước khi đi, bảo Ngô Sáo ở lại, dù thế nào cũng phải chăm sóc tốt cho Đông Lôi.

Ngày này, mỗi tiếng hắn gọi điện thoại một lần, mỗi giây mỗi khắc đều quan tâm không biết cô có hạ sốt hay chưa.

Nhưng hết lần này tới lần khác, đều không thấy nhiệt độ của cô giảm xuống.

Buổi chiều, Thần Huống tham dự một buổi hội nghị thảo luận cách trị bạo động, mấy ngày trước, Nam thị xảy ra bạo động nghiêm trọng, cả tòa nhà đều bị phần tử bạo động khống chế, hiện tại đối phương đang đàm phán với chính phủ.

Ở hội nghị lúc này, cũng có mặt Đông Đình Phong, anh ta đề nghị dùng cách của Hoắc Khải Hàng, để anh ta đi qua bên kia thương lượng.

Trong quá trình biểu quyết, mọi người phát hiện tinh thần phó thủ tướng không tốt, đôi lúc hoảng loạn, với Thần Huống mà nói, chuyện như chưa từng xảy ra với anh.

"Hôm nay, anh rất bất an sao! Bị gì vậy?"

Đông Đình Phong ngồi ở vị trí quan trọng, nói ra quan điểm của bản thân, nói xong tranh thủ lúc các quan viên đang coi tài liệu, anh ta kẹp một tờ giấy trong tài liệu rồi đưa cho Thấn Huống, trên giấy viết một câu như vậy.

Thần Huống cầm cây bút nhanh chóng viết một câu:

"Vợ của tôi, em gái của cậu, sốt cao không ngừng!"

Đẩy tài liệu kia qua.

Đông Đình Phong bỉu môi: Thiết diện vô tình Tử Tuần, trên thương trường nổi danh là người lãnh khốc vô tình, rốt cuộc cũng có một mặt yếu mềm. Nhưng mà không biết đứa em gái ngốc của anh ta, khi nào mới đọc ra được tâm tư này, sau đó hồi đáp tình cảm chân thành cho tên kia.

Chuyện tình cảm, không phải dựa vào việc trả giá, là có thể nhận lại báo đáp, nhưng quan trọng nhất là duyên phận...

Ngày hôm nay, Thần Huống chân chính hiểu được cảm giác "Nỗi nhớ xa nhà không tên".

Lịch trình làm việc cả ngày, sắp xếp rất vội vã - Mỗi khi Thần Huống làm việc, cho tới tận bây giờ anh đều vô cùng chuyên tâm, tuy nhiên hôm nay, anh lại cảm thấy "Sống một ngày không khác gì dài một năm."

Thật vất vả, nhẫn nại chờ đến khi tan sở, Thần Huống ngồi trên xe của mình, rời khỏi sở quốc vụ.

Vừa về đến nhà, anb vội vàng đi đến lầu hai, thì gặp chị Ngôn ở cửa.

Chị Ngôn chỉ tay vào bên trong, thấp giọng nói:

"Đang ngủ! Mới vừa hạ sốt thôi!"

"Tại sao vẫn còn ngủ?"

Thần Huống nhẹ thở phào một hơi nhẹ nhõm, sau đó nhíu mày: "Không phải ngủ nguyên một ngày rồi sao?"

"Buổi sáng ngủ một lát, sau đó bị ác mộng đánh thức, rồi cô ấy không ngủ nữa... Nhiệt độ cơ thể lại không giảm mà tăng cao. Truyền hết bình nước muối, mới ngủ được một lát..."

"Ừ!"

Thần Huống gật đầu, vào trong phòng xem cô thế nào, lập tức ngửi thấy mùi hương quen thuộc, ngồi xuống một cái ghế.

Trong phòng rất tối, ang nhìn thấy một thân hình nhỏ bé nằm trên giường, nghe thấy âm thanh ú ớ hoảng sợ.

Anh ngẩn người ra, "Tách" bật đèn lên: Trên giường, một đầu đỏ rực trong chăn mỏng, khuôn mặt Đông Lôi trắng bệch nhợt nhạt, hai tay liều mạng nắm lấy chăn mềm, giống như đang ra sức chống lại, vùng vẫy, bộ ngực phập phồng lên xuống không ngừng.

Cảnh này, dường như đang gặp ác mộng...

Anh giật mình, vội nắm vai cô dậy, gọi:

"Lôi Lôi... Lôi Lôi... tỉnh lại đi..."

"A..."

Đông Lôi quát to một tiếng, giọng nói cao vút, lát sau thì trợn mắt, trong mắt đều là hoảng sợ tột cùng, trong miệng phát ra tiếng thở dốc kinh hãi.

Thấy thế, Thần Huống dịu dàng an ủi:

"Gặp ác mộng phải không? Đừng sợ, đừng sợ, chỉ là ác mộng thôi... Em đang ở nhà..."

Bàn tay kia đặt trên trán cô, nhẹ nhàng vuốt, xoa xoa, muốn xua tan cảm giác sợ hãi của cô...

"Là... em thấy ác mộng... Ác mộng thật đáng sợ... cực kì đáng sợ..."

Cơ thể của cô không chịu được run lên bần bật.

Một giây sau, cô lập tức bổ nhào vào lòng anh, kêu lên:

"Ôm em, ôm em... ôm em..."

Lúc này cô rất cần một vòng tay ấm áp.

Thẩn Huống ôm chặt cô, cảm nhận được co thể ấm nóng trong ngực đang run bần bật, anh đặt tay lên đầu cô, nhiệt độ cơ thể bây giờ là bình thướng:

“Mơ thấy gì? Sao lại bị dọa sợ như vậy? Đồ ngốc, chỉ là mơ...”

Giọng nói của anh, rất dịu dàng.

“Em mơ thấy... em mơ thấy...”

Cô muốn nói về giấc mơ, suy nghĩ lại nhưng đầu óc trống rỗng.

Cô cố gắng nghĩ lại, nhưng không thể nào nhớ ra được.

“Em... em... em không nhớ nổi... Em chỉ nhớ rất đau, giống như có người đánh em, đòi giết em... Đúng rồi, có người muốn giết em, hình như hắn bịt mắt... Là... Là hình dáng của hồ ly... Kỳ quái, buổi sáng, em cũng mơ ác mộng đó, sau khi tỉnh lại, thì không nhớ gì hết cả... Chỉ nhớ rõ người kia bịt mắt...”

Dần dần lấy lại bình tĩnh, cô ngồi dựa vào ngực anh, giọng nói hết sức nghi hoặc, cộng thêm đè nén.

Trong lòng Thần Huống, bị một câu này của cô, làm cho sợ hãi.

Bịt mắt?

Còn là hình dáng hồ ly?

Chẳng lẽ cô nhớ lại chuyện gì hay sao?

Nhưng anh không biểu lộ cảm xúc đó, trực tiếp che giấu đi.

“Nếu đã là ác mộng, đừng cố nhớ lại làm gì, đỡ phải hù dọa chính mình...”

Anh không hi vọng cô sẽ nhớ lại, tay đặt trên trán, vội chuyển đề tài nói chuyện:

“Không nóng lắm, có đói bụng không, muốn ăn chút gì đó hay không?”

“Hình như có hơi đói!”

Cô ổn định tinh thần, đáp một câu.

“Vậy thì ngoan ngoãn đi rửa mặt... Muốn anh ôm em đi rửa mặt sao?”

Anh véo vành tai cô, nâng mặt cô lên hỏi.

Gương mặt của cô lúc này, thực sự rất nhợt nhạt.

“Không cần đâu, em chỉ bị sốt thôi, không phải bị què chân...”

Anh nói lời kia rõ ràng đang xem cô giống như trẻ con, làm cho cô có cảm giác quay lại thời còn bé.

Cô đứng lên, lung la lung lay, đầu vẫn còn chút nặng nhọc, được một lúc thì ngồi xuống chân anh...

Anh không nói hai lời, lập tức ôm lấy cô, bế vào phòng tắm, lấy bàn chải kem đánh răng, rồi đưa nước súc miệng - Hôm nay cô vẫn chưa bước ra khỏi giường...

Đông Lôi kinh ngạc nhìn: Từ khi cô lớn, chưa từng có người nào phục vụ như vậy nha...

“Nhìn anh như vậy làm gì?”

“Không hiểu!”

Cô lẩm bẩm nói một câu.

“Không hiểu cái gì?”

“Không hiểu anh mà cũng biết chăm sóc người khác, rất có điệu bộ làm cha, vậy sao quan hệ của anh với con trai anh lại kém như vậy?”

Cái gì?

Anh ngẩn người:

“Điệu bộ làm cha?”

Bực bội!

Rất bực bội!

Anh quan tâm chăm sóc cô như vậy, lại bảo hắn có điệu bộ làm cha.

“Đúng vậy! Hồi trước em cảm thấy bộ dạng của anh rất lạnh lùng vô tình, khiến người ta khó lòng tiếp cận, bây giờ lại thấy, anh cũng biết dịu dàng, rất dịu dàng nha...”

Đột nhiên anh ôm cô đặt chân bồn rửa, cô sợ ngã nên ôm chặt cổ anh, tay của anh, vừa khéo ôm eo cô.

“Anh... anh... anh định làm gì?”

Cô lắp bắp nói.

“Anh là người đàn ông của em!”

Anh nghiêng người qua, hôn lên môi cô, lát sau lại nói:

“Đây là cách người chồng chăm sóc vợ mình được không... Lại bị em nói thành như vậy, trong phút chốc tôi cảm thấy mình già đi hơn hai mươi mấy tuổi...”

Trước kia, về vấn đề tuổi tác, anh không hề để ý, hiện tại, anh cực kì nhạy cảm với vấn đề này...

“Dạ dạ dạ... anh là chồng em, em biết rõ rồi, cầu xin anh, đừng để em lây bệnh sang cho...”

Cô ngơ ngác, tiện thể cười bỏ chạy.

Anh đuổi theo không tha.

Vết hôn, chỗ nào cũng có.

Anh cứ hôn cô như vậy, trong lòng hắn sẽ cảm thấy chân thực, vui vẻ, cảm giác sợ hãi ban ngày, đều biến mất không dấu vết...

Trước hai cái gương trong phòng, Đông Lôi có thể nhìn thấy cơ thể nhỏ nhắn của mình bị anh nuốt sạch vào trong ngực, nụ hôn có tính xâm lược, biểu đạt rõ thân phận của anh lên trên cơ thể cô, thân thể cô cũng hiểu được ý thức chiếm lĩnh sâu sắc này.

Không ghét bị hôn, hôn một lần lại thêm một lần, đời người chính là như vậy, qua từng ngày lại càng lún sâu hơn.

Đúng vậy đúng vậy, cô bắt đầu hiểu rõ, đây là người đàn ông của cô!

Cơn sốt lên xuống khoảng chừng ba ngày mới hết.

Bởi vì vấn đề cơ thể, Đông Lôi đành phải nghỉ ba ngày, ba ngày sau mới đi học lại, cô vừa đến thì gặp Trương Hộc trước cổng trường, có vài người bạn vây quanh, chậm rãi đi tới, dừng lại trước xe đạp của cô, xoa trán, nở nụ cười thân thiện.

Ánh mắt Trương Hộc rất sâu xa, khiến cô không hiểu nổi.

Bạn học bên cạnh Trương Hộc cười đùa nói: “Hộc tử, bạn gái của cậu kìa! Người ta mới bị bệnh mấy ngày, sao cậu không đi tới chào hỏi một tiếng hả?”

Cô có chút lúng túng.

“Cô ấy không phải bạn gái của tôi!”

Trương Hộc lạnh lùng nói, đi ngang qua mặt cô, những bạn học khác, đưa mắt nhìn nhau, có người bàn luận:

“Quan hệ trước đây rất tốt mà, sao có thể chứ?”

Nhóm người rời đi.

Đông Lôi thầm than, tinh thần có phần chán nản.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.