Phong Kiếm quyển 1 - Chương 13

Chương 13. Tiềm Long xuất thủ

“Lần này ta sẽ
cho ngươi biết thế nào là Băng Kiếm!”

Băng kiếm? Lẽ
nào đây mới là tuyệt kĩ của Thiệu Bình?

Đằng Long vừa
lò dò đứng dậy thì thấy đối phương đã định thần.

Thanh kiếm
trong tay Thiệu Bình biến đổi. Đúng vậy, đã biến đổi. Không những khí trắng bao
bọc mà còn lấm tấm hạt sương ngưng đọng. Khói trắng từ kiếm bốc lên, đó chính
là thuật tăng sát thương cấp độ hai. Cấp độ Ngân bài mới được học.

“Ngân bài?” Mỹ
An cau mày thắc mắc.

“Tân binh là
mộc bài! Sau khi kết thúc khóa luyện mới được lên Thiết bài. Sau đó rồi mới đến
Ngân bài.” Phụng Dương giải thích.

“Thế chẳng phải,
chẳng phải hắn gian lận sao?”

Thiệu Bình
trong các trận trước chưa từng sử dụng đến kĩ năng ở cấp độ này. Nhưng bây giờ,
có lẽ hắn quyết đánh bại Đằng Long.

Bàn tay Thiệu
Bình lấm tấm từng hạt băng tuyết, cả người đứng yên bất động. Hắn phát ra luồng
khí lạnh toát, như thể hắn chính là băng tuyết vậy?

Nhưng Tiên tộc
quanh năm không hề có tuyết, chẳng lẽ Ngưu gia đã nhìn thấy tuyết ở đâu mà lại sáng
tạo ra được Băng Kiếm?

“Thiếu chủ sắp
dùng đến Băng Kiếm, Áp Kiếm cùng lúc.” Vũ Lâm đứng nói bâng quơ nhưng câu nói
gây được chú ý rất lớn từ những người xung quanh.

“Phải làm sao
đây chị Phụng Dương? Phải làm sao?”

Làm sao ư? Đến
bản thân Phụng Dương nàng cũng chẳng thể trả lời.

Luồng khí lạnh
ập tới khiến Đằng Long rùng mình. Đối thủ của y đã vận dụng toàn bộ sức mạnh,
không còn là cuộc dạo chơi kia nữa.

Thiệu Bình vẻ
mặt nghiêm nghị:

“Đằng Long!
Đã đến lúc kết thúc trận đấu rồi! Ta không muốn dây dưa với ngươi thêm nữa!”

Thân ảnh vút
tới, Đằng Long không kịp né tránh, y bị trúng một chưởng vào ngực. Tiếp theo là
Băng Kiếm chém tới.

Đằng Long ban
đầu vẫn còn theo kịp đường kiếm của Thiệu Bình, nhưng càng lâu y lại cảm thấy
mình càng chậm dần, tốc độ không được như trước.

“Áp Kiếm với
Băng Kiếm là gì thế? Thiệu Bình sử chiêu mới lạ quá?” Mỹ An thắc mắc.

Đằng Long
cũng thắc mắc. Ai đó làm ơn trả lời giúp y! Chiêu nào là Băng Kiếm, chiêu nào
là Áp Kiếm?

Ai có thể
giúp Đằng Long được đây?

“Áp Kiếm là một
chiêu khống chế còn Băng Kiếm tăng sát thương cơ bản. Hai chiêu đều nằm trong bộ
tuyệt kĩ của Ngưu gia.”

Là nàng!
Chính nàng đã cứu Đằng Long.

Phụng Dương
trả lời Mỹ An mà như nói cho Đằng Long biết, y thầm cảm kích trong lòng.

Nhưng thông
tin quá ít. Băng Kiếm thì đã rõ chính là luồng khí bao quanh thanh kiếm của Thiệu
Bình, nhưng Áp Kiếm vẫn chưa thấy đâu. Một chiêu khống chế ư? Nhưng là khống chế
gì mới được?

Song nhãn của
Đằng Long chợt căng ra. Không thể nào! Không lẽ…

Đằng Long đã
quá chậm so với ban đầu, y liên tiếp trúng Băng Kiếm của Thiệu Bình mà không kịp
tránh né. Không lẽ y mệt tới mức này rồi sao? Đằng Long đã kiệt sức đến độ
không thể di chuyển được nữa?

Thôi rồi! Thứ
mà Áp Kiếm khống chế chính là tốc độ. Đằng Long tất đã bị giảm tốc độ do thể lực
suy yếu. Nhưng không đến nỗi giảm quá nhiều như thế.

Phải! Chính Áp
Kiếm mới là nguyên nhân khiến Đằng Long chậm lại. Chưởng lực đầu tiên mà Thiệu
Bình đánh vào ngực Đằng Long. Đó chính là Áp Kiếm.

Nhưng nhận ra
thì đã quá muộn.

“Đằng Long…”

Mỹ An chưa kịp
nói hết câu thì tiếng kêu thất thanh của Đằng Long vang lên. Thiệu Bình liên tiếp
dùng hoành kiếm đánh vào bụng y.

“Chết đi! Chết
đi! Chết đi… Thằng ngoại tộc!”

Chân tay vô lực,
đầu gối Đằng Long quỵ xuống đất mà không thể gượng dậy.

“Kết thúc rồi!
Hừ!” Tiếng Thiệu Bình vang lên lạnh lùng.

Nhưng liệu đã
kết thúc?

Không gian bỗng
tĩnh lặng, Đằng Long chẳng cảm thấy gì hết! Chẳng nghe thấy gì hết! Chỉ thấy
bên tai ù ù, hai mắt y bắt đầu tối sầm.

Đòn đánh của Thiệu
Bình quá mạnh. Hắn đã vung kiếm đánh thẳng vào đầu Đằng Long khiến y gục ngay tại
chỗ.

Lạnh!

Lạnh quá!

Đằng Long cảm
nhận được cái lạnh của nền đất bên dưới, cả thân hình y cũng lạnh. Cổ họng rít
lên từng tiếng khó nhọc, những giọt máu trong miệng trào ra làm ướt đẫm khăn.
Thật sự là kết thúc rồi!

“Thì ra hơi lạnh cũng có lúc sẽ chẳng dễ
chịu như trước?”

“Đằng Long! Đủ
rồi! Dừng lại đi, đồ ngốc! Ngươi việc gì phải cố gắng như thế? Ngươi sẽ chết đấy.”

Mỹ An thốt
lên từng hồi. Cô thực sự chẳng thèm quan tâm đến kết quả trận đấu nữa. Mỹ An chỉ
biết nếu cứ tiếp tục Đằng Long sẽ chết.

“Không xong!
Tính mạng Đằng Long đang gặp nguy hiểm! Mau dừng trận đấu!” Phụng Dương lo lắng.

Nhưng sao vẫn
chưa dừng? Sao Hùng Vũ, Ngưu Quảng vẫn còn bất động?

Tuy gục xuống
nhưng cả thân hình Đằng Long vẫn nằm ở trong vạch vôi. Trận đấu chưa phân thắng
bại.

Vốn tính cao
ngạo, Thiệu Bình chưa muốn ra đòn kết thúc.

“Vẫn chưa đầu
hàng sao? Ta có nên đá ngươi ra khỏi vòng không đây?”

“Kết thúc hắn
đi! Đá hắn đi!”

Mọi người bên
dưới hò reo. Có lẽ Đằng Long không còn đủ sức mà đứng dậy nữa.

Như Tranh
quan sát nãy giờ muôn phần lo lắng. Cô không muốn Đằng Long phải mạo hiểm tính
mạng của mình. Nhưng cũng không muốn Hắc kì thất bại.

Hai hàng nước
mắt cứ thế tuôn rơi trong vô thức. Mặc kệ thắng hay bại, Như Tranh không lo được
nhiều như thế. Như Tranh nước mắt lưng tròng chạy về phía trước.

“Long! Tỉnh lại
đi! Ngươi đừng làm ta sợ! Tỉnh lại đi! Ngươi đừng có đấu nữa được không?”

Tiếng gì vậy?
Hình như có ai đó gọi ta? À phải, tiếng của Như Tranh. Đằng Long đang nằm bất động
nhưng còn vẫn nghe được tiếng suối róc rách. Y đắm mình dưới dòng suối mát
trong mà Như Tranh tạo ra. Không còn lạnh lẽo như nền đất khô cằn kia nữa.

“Đằng Long!”

Vẫn là tiếng
gọi của Như Tranh, nhưng sao trầm mặc đến thế? Đâu rồi giọng nói trong trẻo
ngày xưa? Đằng Long đang chìm trong nước bỗng ngoi lên để xem người này là ai.

“Sơn thần?”

“Ngươi… đã
tìm ra câu trả lời?”

Đằng Long vẫn
chưa hiểu, Sơn thần đang ngồi trên phiến đá liền hỏi lại:

“Sức mạch và
tốc độ. Ngươi muốn dùng cái nào cho kiếm pháp của mình?”

Đứa trẻ hơn
mười tuổi cau mày suy nghĩ nhưng chẳng có câu trả lời. Đằng Long im bặt, rồi bỗng
dòng nước mát cũng biến mất đi.

Đằng Long
đang đứng trên ngọn núi cao, từng cơn gió cứ thế thổi vào mặt làm tung bay mái
tóc của y. Sơn thần lại hiện ra:

“Ngươi… vẫn
chưa chọn được?”

Đứa trẻ mười
lăm tuổi vẫn không tài nào có câu trả lời.

“Chẳng phải
ngươi muốn thắng trận này sao? Ngươi không muốn Hắc kì bị loại, ngươi muốn dạy
cho Thiệu Bình một bài học. Vậy mà ngươi vẫn còn ở đây?”

“Nhưng Sơn thần,
con… con đã thua!”

“Chưa qua vạch
vôi sao lại nói là thua? Ngươi cứ thế mà bỏ cuộc? Cơn gió ngươi tạo ra chỉ đến thế
này thôi ư?”

Cơn gió? Đằng
Long mục quang thất kinh, y lại cảm nhận cơn gió thông qua cơ thể của mình.

Tiếng gọi của
Như Tranh đang dần quay về.

Tách!

Một giọt nước
mắt rơi xuống má Đằng Long. Không còn lạnh nữa, mà đó là hơi ấm nóng từ bàn tay
Như Tranh. Cô đang đặt tay lên má Đằng Long, từ từ truyền hơi ấm vào trong người
y.

Một tay, rồi
hai tay chống lên. Đằng Long đứng dậy trước sự kinh ngạc của đám đông. Ai cũng
nghĩ y đã kiệt sức nhưng cuối cùng lại có thể đứng trên đôi chân của chính
mình.

“Tại sao? Ta đang thoát ly bóng tối để
có được sức mạnh?”

Nhìn sang Như
Tranh, thấy hai mí mắt của cô đẫm lệ. Đằng Long lấy tay mình lau đi rồi xoa đầu
Như Tranh cho mái tóc của cô xõa xuống.

“Ngươi khóc
trông xấu lắm!”

“Ngươi… không
sao chứ?”

“Đi xuống với
mọi người đi! Đừng lo!”

“Ngươi phải cẩn
thận đó!”

Đáng lẽ Như
Tranh phải lo lắng, phải ngăn cản Đằng Long mới đúng. Nhưng không? Tại sao cô vẫn
để y tiếp tục thi đấu?

Vì ánh mắt của
Đằng Long đã thay đổi. Ánh mắt tràn đầy quyết tâm, ánh mắt như nhìn thấu tâm
can người khác. Như Tranh nhìn thấy ánh mắt ấy thì tự nhiên không còn lo lắng.
Ánh mắt của hạo khí ngợp trời!

“Không ngờ
ngươi vẫn còn đứng dậy cơ đấy? Hay là muốn ta đá cho thật đẹp mắt. Ha ha.” Thiệu
Bình nói trong sự đắc chí.

Đằng Long
nhìn thoáng qua Thiệu Bình rồi lại quay sang nhìn Hắc kì.

“Ta sẽ dành
chiến thắng cho các ngươi. Điều ta đã hứa thì sẽ không bao giờ nuốt lời!”

“Tả tơi thế
kia mà còn mạnh miệng ghớm!” Chử Minh tự nhiên lại muốn trêu chọc.

“Yên tâm! Ta
là đội trưởng của các ngươi kia mà!”

Thiệu Bình
không để cuộc đối thoại kéo dài quá lâu.

“Nhiều lời!”

“Hừ!”

Bị Đằng Long
thách thức chỉ bởi một tiếng “hừ”. Thiệu Bình xông tới, hắn vẫn tự tin sẽ đánh
bại đối thủ với hai chiêu kiếm bá đạo của mình.

“Đằng Long! Y
đã khác trước!” Suy nghĩ của Lý Kiệt tự nhiên thốt ra thành tiếng.

Hùng Vũ và Ngưu
Quảng cũng vậy. Trận đấu bỗng chốc trở về thế cân bằng, cơ hội thắng trận này
không còn nằm trong tay Thiệu Bình nữa mà chia đều trở lại cho cả hai.

Thiệu Bình
chưa kịp lại gần đối phương đã trúng một chiêu vào bụng. Điều này là sao? Đằng
Long còn cách xa hắn làm sao có thể?

Làm sao ư?
Gió, chỉ có thể là gió, người chưa tới nhưng gió đã tới. Kiếm chưa tới mà kình
phong đã tới. Luồng kình phong đánh trúng Thiệu Bình làm hắn không cách nào khác
phải ngã ra đất.

Thiệu Bình
không thể tin? Tuyệt không thể tin! Nhưng đó là sự thật.

Băng Kiếm còn
nguyên vẹn uy lực của nó, luồng khí vẫn bao trùm, hai kiếm va vào nhau điên loạn.
Đằng Long đang ở trên cao đáp xuống, Thiệu Bình khẽ mừng thầm. Hắn sẽ dùng
chính cách của Đằng Long để cự lại địch nhân.

Đằng Long
đang ở trên cao, giống hệt Thiệu Bình khi trước, như thế rất thuận cho việc Thiệu
Bình có thể tung ra chưởng lực. Một chiêu Áp Kiếm.

Thiệu Bình
tung chiêu quá nhanh khiến Đằng Long không kịp trở tay, lại bị trúng Áp Kiếm. Tốc
độ tất sẽ giảm sút trong nay mai. Không thể không đề phòng.

“Xem ra cũng
chỉ thế thôi!”

Thiệu Bình lạnh
lùng nói. Hắn những tưởng Đằng Long còn sức mạnh gì ghê ghớm, ai dè cũng chỉ có
chút phô trương. Thấy Đằng Long bị trúng chiêu thì trong lòng Thiệu Bình tự đắc.
Giờ đây hắn có thể tùy ý mà tấn công, Đằng Long đã bị khống chế tốc độ, tuyệt
không thể theo kịp kiếm chiêu của hắn.

Quả thực là
như vậy! Đằng Long vẫn ra chiêu tung hoành thuần thục nhưng không còn nhanh như
trước. Ngược lại tốc độ còn đang giảm dần. Thiệu Bình lúc này lại sử hai chiêu
tung kiếm nhằm hai vai Đằng Long mà đánh. Hắn lúc nào cũng dùng hai chiêu song
song khiến cho địch thủ khó lòng đoán định.

Đằng Long giơ
kiếm lên đỡ được một chiêu, vốn định có thể thuận kiếm mà đưa ra đỡ một chiêu
còn lại ở vai bên kia. Nhưng có điều y đã chậm hơn, chậm hơn chỉ một khoảnh khắc
mà thôi. Vai phải Đằng Long bị trúng Băng Kiếm, không chỉ đau nhói mà y cảm thấy
vai mình vô cùng lạnh buốt. Kiếm chiêu kèm hàn khí, quả thực hung hiểm.

“Hừ!”

Thiệu Bình
chiếm được lợi thế thì mừng thầm trong bụng. Đằng Long chưa kịp thức tỉnh đã
trúng ngay một chưởng lực tiếp theo. Áp Kiếm chưa hồi nhưng Lăng Tích đã hồi. Thiệu
Bình đánh vào giữa ngực Đằng Long khiến y cảm thấy lục phủ ngũ tạng gần như vỡ
vụn.

Cả người Đằng
Long bay ra phía sau. Y đang bay trên không, bay ra khỏi vòng tròn.

“Long!”

Như Tranh chợt
gọi. Hai mắt vẫn lưng tròng hai hàng nước mắt.

Lệ ư? Đằng
Long nhìn thấy hàng lệ thì trong lòng khó chịu. Y chẳng thể cầm lòng khi trước
mặt mình là người đang khóc. Như Tranh nức nở quả thực vô cùng khó chịu!

Không! Tuyệt
không thể thất bại trận này. Đằng Long cảm thấy khí tức như dồn nén trong ổ bụng.
Nhiều luồng khí bắt đầu tích tụ, như thể bóp nghẹn toàn bộ cơn quan.

Thịch! Trái
tim bắt đầu loạn nhịp sau khi hoàn tất những vòng tuần hoàn.

“Thắng bại ta chẳng còn quan tâm nhiều
nữa. Cái chính là Như Tranh đang khóc. Tại sao lại phải khóc?”

“Nực cười thay nước mắt cũng có lúc trở
nên hung bạo. Nó đang đến, nó bóp nghẹt trái tim của ta.”

“Khốn kiếp!”

Không chịu đựng
hơn được nữa! Đằng Long nhắm nghiền hai mắt, xung quanh lại bị bao trùm bởi thứ
bóng tối huyền ảo. Lần này là y chủ động đánh mất thị giác của mình?

Đằng Long ở
trên cao tự đánh một chiêu tung kiếm xuống đất. Chiêu kiếm chỉ vô tình mà đánh
như một hành động cuối cùng trước khi kết thúc trận đấu.

Nhưng… kì
tích lại xảy ra. Luồng khí tức trong bụng đột nhiên bộc phát ra ngoài. Cả thân
hình Đằng Long như bị một lực vô hình hút xuống. Chính là luồng lệ khí ở trong cơ
thể. Khí xuống trước, người xuống sau, kiếm đã cắm chặt xuống đất.

“Cái gì?”

Thiệu Bình vốn
nghĩ lần này Đằng Long tất bay ra khỏi vòng tròn thì đột nhiên y dùng kiếm chiêu
kháng cự. Không thể tin nổi.

Đằng Long nhắm
mắt, y định thần cảm nhận mọi thứ xung quanh bằng ý niệm. Cảm nhận mái tóc Như
Tranh với từng sợi tơ đang bay trong gió.

Gió!

Đằng Long nới
lỏng thanh kiếm trong tay, không còn nắm quá chặt nữa. Kiếm tùy gió mà đi, gió
thuận kiếm mà thổi. Bấy lâu nay chẳng phải Đằng Long luôn luyện kiếm với gió
hay sao? Gió lúc mạnh lúc nhẹ, lúc dịu dàng lúc phẫn nộ, nhưng chung quy gió từ
kiếm mà ra.

Gió! Bỗng chốc
nổi lên ào ạt, nổi lên như thể vũ bão. Áp Kiếm ư? Áp Kiếm làm sao ngăn nổi Đằng
Long nữa. Thanh kiếm của Đằng Long đã nhanh hơn trước, gió cũng vậy. Hay chăng
kiếm ảnh cũng là gió?

Thiệu Bình
nghe vun vút bên tai mà muôn phần kinh ngạc.

Đằng Long với
bộ kiếm pháp lúc nhanh lúc chậm, lúc mạnh lúc yếu. Tất cả là tùy ở gió, bất kể
nó là cuồng bạo hung hãn hay im lìm trầm mặc. Đây mới là Đằng Long!

Một Đằng Long
thực thụ!

Hung mãnh đến
tột cùng! Thiệu Bình không thể tin nổi, hắn muốn xông lên nhưng đợt kình phong xuất
hiện bao trùm xung quanh người hắn, quấn lấy thân hình Đằng Long. Trời đất bỗng
chốc nổi lên gió mạnh? Không! Kình phong tạo bởi một thân kiếm ảnh đang vội ẩn
mình trong gió.

Quá nhanh!
Nhanh đến vô cùng!

Đối phương mới
đưa ra kiếm, Đằng Long đã đánh hai ba đường vào mạn sườn làm hắn gằn giọng bực
tức. Bực tức nhưng có thể làm được gì? Thiệu Bình muốn chém vào đầu Đằng Long
nhưng y lập tức tránh né rồi phản kích, y đánh thẳng vào khuỷu tay cầm kiếm của
hắn.

Đằng Long!
Thân ảnh như kình phong xuất thế! Như hiện hữu cường đại, như ẩn hình vô lượng.

“Tên khốn!
Ngươi dám…” Thiệu Bình tức giận hét lên.

Đằng Long chẳng
thèm để y đến đối phương.

Kình phong bao
trùm không gian. Đằng Long ư? Đằng Long như phong trung bào long vậy!
[1]

Đằng Long
chúc mũi kiếm xuống đất. Khi Thiệu Bình chạy tới y đã lập tức tung ra một đòn
đánh từ dưới lên trên. Thiệu Bình không kịp tránh né cũng chẳng kịp phản kháng.
Hắn ta trúng chiêu lập tức ngã lăn ra sau.

“Chiêu ấy là
gì?” Mọi người xôn xao.

Chiêu ấy là
Nghịch Tung kiếm!

Đòn đánh với
lực trái tay từ dưới lên trên rất khó sử dụng, nhưng với Đằng Long lúc này nó
cũng uy mãnh hệt như Tung kiếm thuận chiều.

Thiệu Bình đứng
dậy mà ngày càng nôn nóng.

Hai người lao
vào nhau với tốc độ kinh hoàng. Gió nổi lên ào ào, bụi bay mù mịt theo từng bước
chân.

Gió như đồng
minh của Đằng Long, hay gió tự kiếm mà hình thành?

Thiệu Bình
chú ý vận kình lực chuẩn bị tung ra Băng Kiếm, hắn muốn đánh thật mạnh nhằm mục
đích làm cho kiếm của Đằng Long bị gãy. Nhưng đó chỉ là dự tính mà thôi.

“Ta… cảm nhận được gió! Rất êm nhưng
hung hiểm?”

Uỳnh một tiếng.
Bóng người lao ra bên ngoài vạch vôi.

Người này là
ai? Chẳng thể biết khi mà bão cát còn đang tung bay ngút trời.

Đành phải chờ
mà thôi! Chờ cho gió ngừng, bão tan, chúng nhân mới biết được kết quả.

Giây phút hồi
hộp dài tựa thiên thu. Ai nấy tim cũng đang đập thình thịch!

“Và… ta thấy vừa lạnh vừa tối!”

“A! Thắng rồi!
Thắng rồi! Chúng ta thắng rồi!” Thanh âm the thé vang lên, tiếng hét vang trời
là của Mỹ An.

“Làm sao? Làm
sao có thể?”

Thiệu Bình
khó khăn lắm mới đứng dậy được. Trong miệng phun ra một ngụm máu tươi. Làm sao
có thể? Làm sao có khả năng? Làm sao hắn lại thua cho được? Khí huyết dồn nén tạo
thành lực đẩy làm cho huyết dịch trào ra bên ngoài.

Thất bại! Thiệu
Bình đã thất bại!

Một thất bại
nhục nhã!

Trở lại lúc
trước, Thiệu Bình lao tới Đằng Long một cách hung hãn. Hắn đã dự trù đánh gãy
kiếm của Đằng Long. Nhưng…

Nhưng Đằng
Long cầm kiếm rất lỏng, y không chủ ý đấu lực với đối phương. Đằng Long thuận
thế mà buông rơi thanh kiếm. Từ đó, Đằng Long xuất quyền đấm mạnh vào ngực Thiệu
Bình trong khi hắn bị quán tính lỡ đà.

Một quyền?
Đúng vậy! Một quyền này là sự tức giận, là dồn nén của sự phẫn uất bấy lâu nay.
Một khi kình lực dồn nén được phát ra thì uy lực vô cùng.

Kình lực rất
mạnh khiến Thiệu Bình văng ra xa và bay khỏi vòng. Thắng bại từ đó đã định!

Cả thân hình
Đằng Long như một con rồng ngoi lên khỏi mặt nước, một con rồng với sức mạnh vô
song.

Tiềm Long Xuất
Thủ! Kiếm chiêu quả thực chấn động nhân tâm! [2]

“Không thể được!
Ta không thể thua tên ngoại tộc ấy!”

Thiệu Bình tức
giận, ngực hắn đau tức sau đòn đánh của Đằng Long. Hắn vẫn không tin mình đã thất
bại. Bên dưới ai nấy đều trố mắt ngạc nhiên, Thiệu Bình là người bị loại ra khỏi
vòng trước, thậm chí phải mất hồi lâu mới gượng dậy nổi.

“Hay! Quả là
tuyệt diệu!”

Trước chiêu
kiếm của Đằng Long, Hùng Vũ không khỏi thích thú đứng lên hào hứng. Ngưu Quảng
cũng đứng phắt dậy gần như đồng thời. Nhưng trái lại, tâm trạng không khỏi tức tối.
Da mặt Ngưu Quảng căng ra với đôi mắt sâu hấp háy. Lí do đơn giản là Thiệu Bình,
con trai Ngưu Quảng đã thất bại trong trận đấu mà đáng lẽ phải giành chiến thắng
dễ dàng. Xem ra Hùng Vũ sắp xếp Đằng Long vào Hắc kì không phải ngẫu nhiên, hắn
ta đã toan tính từ trước, thật không đơn giản?

“Ô hay! Nắm đấm
của mình mạnh phết nhỉ? Xin lỗi, xin lỗi nhé! Nếu ngươi có đau thì đi gọi người
của Hành Y các! Không được trách ta đâu đấy!”

Đằng Long xoa
xoa nắm đấm của mình ra vẻ ngạc nhiên rồi lại gãi đầu trêu ngươi Thiệu Bình khiến
hắn như sôi máu.

“Thằng khốn!
Ngươi…”

May thay Vũ Lâm vẫn kịp ngăn lại, Thiệu Bình tuy tức giận
nhưng cũng hiểu. Trận đấu đã kết thúc, hắn không thể tùy tiện ra tay trước mặt mọi
người. Thiệu Bình quay về đội nhưng trong lòng sẽ nhớ mãi ngày hôm nay, ngày mà
hắn thất bại nhục nhã. Thề có một ngày hắn sẽ trả được món nợ một cách sòng phẳng.

“Lạnh và tối, đó có phải là sức mạnh của
ta? Quả thực lạ lùng, nhưng ta biết được hôm nay không giống mọi hôm. Vẫn là ta,
nhưng khác biệt!”

[1] Phong trung bào long: Rồng trốn trong
gió.

[2]
Tiềm long xuất thủ: Con rồng ẩn tàng mới chỉ lộ đầu.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.