Ngôi Sao của Ánh Dương - Chương 04

Chương 4:

- Này! Cậu cẩn thận đấy! Cứ treo ở dưới thấp là được rồi!

- Không sao, chị đừng lo.

Ở phía dưới, Ánh Dương lo lắng nhìn thân hình mập mạp của Hải
Long loay hoay tìm cách leo đến ngọn cây. Trời tối như vậy, cành cây yếu ớt như
vậy, cô lo rằng cậu sẽ sẩy chân mà ngã xuống.

- Ha! Xong! Chị thấy chưa? Không sao cảm à! – Hải Long đứng trên
cành cây cao, vui mừng khoe “thành tích”.

- Xong thì mau xuống đi. Chị buồn ngủ lắm rồi đấy!

- Vâng… vâng…

Ào!

Ánh Dương điếng người chứng kiến Hải Long rơi thẳng xuống cái ao
trước mặt. Cậu vốn không biết bơi, giãy dụa một lúc rồi đột nhiên không còn
nhìn thấy tung tích. Cô hoảng loạn gọi cậu mấy tiếng nhưng không có ai đáp lại.
Lúc đó, Ánh Dương không suy nghĩ được nhiều, cô vội vã lội xuống ao, thét tên
Hải Long đến khản cả giọng. Đợi đến khi đầu óc tỉnh táo trở lại, cô mới nhận ra
mức nước chỉ cao đến quá đầu gối, không thể nào có chuyện một người trưởng
thành có thể chết đuối được. Nhiều trò lừa bịp có thể khiến người ta cười vui
vẻ nhưng trong một vài hoàn cảnh nhất định, nó trở thành sự lừa gạt mà ai ai
cũng phải tức giận.

- Ú òa!

Hải Long đột ngột ngoi lên khỏi mặt nước theo đúng kế hoạch. Cậu
thật không ngờ lại nhìn thấy Ánh Dương tức tối bỏ về. Mặc cho cậu đi theo xin
lỗi ra sao, cô vẫn ngậm chặt miệng, một ánh mắt cũng không “bố thí” cho cậu.

.

.

.

- Hắt xì!

- Em sao thế? Ốm rồi à? – Đức Duy lo lắng đặt tay lên trán Ánh
Dương. – Có hơi nóng…

- Chắc là bị cảm nhẹ thôi anh ạ.

- Tối qua nằm gần cửa sổ hả? Mùa thu rồi, ban đêm gió lạnh đấy!

Ánh Dương cười, xoa xoa mũi mà không nói gì. Sau khi chia tay
với dân làng, đoàn công tác sắp xếp đồ đạc lên xe, chuẩn bị khởi hành trở về.
Từ sáng đến giờ, Hải Long luôn trong tình trạng lấy lòng, ngoan ngoãn như một
chú cún theo đuôi cô. Đối diện với gương mặt lạnh lùng chưa có dấu hiệu ấm lên
của cô, cậu tiu nghỉu, thu lại gói thuốc trong tay.

Trước lúc xe nổ máy, đột nhiên Đức Duy mở cửa, trên tay cầm một
chiếc áo khoác lớn được gấp cẩn thận thành một khối vuông. Anh bước đến chỗ
ngồi của Ánh Dương, giúp cô ngả lưng ghế, có thêm chiếc gối làm bằng áo khoác
kia, cô đã có thể nghĩ ngơi thoải mái trong suốt quãng đường đi.

- Cảm ơn anh. – Cô cảm động, lắc lắc tay anh.

- Em khỏe là anh mừng rồi. – Anh xoa đầu cô, vừa xuống xe vừa
lẩm bẩm. – Hai cái đứa này thật là…

Có thể là do ngấm thuốc hoặc cũng có lẽ là nhờ một chiếc “gối”
kia, Ánh Dương đã ngủ một giấc thật sâu. Khi cô mở mắt ra, xe đã về gần đến
trung tâm thành phố. Mặt trời bắt đầu ngả bóng, cái nắng vàng bắt đầu nhạt dần,
đường phố vào giờ tan tầm lại trở nên thật đông đúc. Phải mất kha khá thời
gian, xe mới đến được trước ngõ nhà cô. Ánh Dương ngáp dài, kéo lê hành lí vào
cửa hàng tiện lợi. Cơ thể dù mệt nhưng bụng vẫn rất đói. Đặc biệt trong những
lúc bị ốm, việc ăn uống càng phải chú ý hơn.

Leng keng… leng keng…

Ngoài cửa lắp một chiếc chuông gió, mỗi khi có khách đến, nó đều
phát ra tiếng kêu vui tai giống như là đang chào đón họ. Bác gái chủ cửa hàng
ngước lên, gọng kính trễ xuống mũi, khẽ mỉm cười với cô. Là khách quen của cửa
hàng, cô vui vẻ bắt chuyện với bà chủ:

- Hôm nay có mỗi mình bác ở đây thôi ạ?

- Ừ, giờ này cũng vắng khách, một mình bác là đủ rồi. Cháu xem,
từ chiều đến giờ có mỗi mình cháu với một vị khách ở trong kia thôi. À, hôm nay
hết loại mì gói cháu hay mua rồi nhé.

- Hôm nay cháu không mua mì ạ. Bác có hành tây không… hắt xì!

- Bị cảm rồi à?

- Dạ vâng…

- Bà chủ, cửa hàng không có mì gói hãng X à?

Giọng nam trầm vừa cất lên, Ánh Dương giật mình, theo phản xạ
quay người lại và quả thực cô đã không nghe lầm, người đàn ông phía sau cô
chính là Minh Tú. Anh mặc quần short màu đen và áo phông trắng, chiếc mũ xanh
che đi nửa gương mặt nhưng nếu chỉ như vậy mà không nhận ra anh thì cô phải cảm
thấy hổ thẹn với hai chữ “thần tượng” này rồi!

- Xin lỗi cậu, chúng tôi hết mì gói hãng đó rồi. Cậu có thể mua
của hãng khác.

- Vậy thôi, bác giúp tôi tính tiền chỗ này là được rồi.

Dường như anh không hề nhận ra cô, chỉ chăm chú nhìn từng món
hàng được tích trên màn hình máy tính. Ánh Dương cắn môi, cô muốn chào anh một
tiếng nhưng rồi lại do dự. Nếu anh thực sự không nhớ cô, như vậy chẳng phải là
rất mất mặt sao? Và thế là cô ngậm ngùi nhìn anh rời đi mà không “tranh thủ”
được một chút nào.

Bóng dáng Minh Tú lững thững đi trên con đường vắng vẻ. Hiếm lắm
mới có được những ngày nghỉ quý giá trước khi bắt đầu thu âm album mới, anh vốn
dĩ muốn dành thời gian ở bên Hồng Hạnh nhưng thật không may, cô ấy vướng lịch
quay phim nên kế hoạch đành dời ra một dịp khác. Đàn ông độc thân vốn là như
vậy, bởi vì ở một mình nên dùng đồ ăn sẵn cho qua bữa. Hôm nay, hết lần này đến
lần khác, thất vọng vẫn liên tiếp đến với anh.

- Thần tượng, anh đợi một chút!

Anh quay đầu lại, nhìn thấy Ánh Dương xách theo rất nhiều thứ
vội vã chạy đến gần anh. Anh nheo mắt, lục lại trí nhớ, thì ra là cô MC lần
trước!

- Chào anh… - Cô vuốt ngực, lấy lại hơi thở. – Em là Ánh Dương,
lần trước chúng ta đã gặp nhau.

- Ừ, tôi nhớ rồi. Chào cô.

- Vừa rồi trong cửa hàng em nghe thấy anh muốn mua mì gói X, vừa
hay nhà em còn nửa thùng, nếu anh không chê có thể lấy của em. Không phải là em
cố ý theo dõi anh đâu. – Cô ấp úng giải thích.

- À… nếu được thì tốt quá.

- Nhà em ở ngay đằng trước, chúng ta sống cùng một khu phố với
nhau đấy!

Ngoài sự tưởng tượng của cô, Minh Tú sảng khoái nhận lời. Làm
được một chút gì đó cho thần tượng khiến cô mừng rỡ, tự động muốn nói nhiều
thêm vài câu. Anh chỉ đơn giản gật đầu đáp lại cũng đủ khiến trái tim cô đập
liên hồi.

- Mời anh vào… xin lỗi em mới đi công tác về, nhà hơi bừa bộn
một chút. Anh ngồi đây đi, đợi em một chút.

- Được, cảm ơn cô.

Minh Tú đưa mắt nhìn căn nhà. Bày trí trong phòng thật đơn giản,
cũng phải thôi, cô giống như anh, đều là người bận rộn cả! Trong lúc ngồi chờ,
anh tiện tay lấy một cuốn từ chồng tạp chí đặt cạnh bàn. Số báo này đã ra được
mấy tháng, anh nhớ hình như bên trong có đăng bài phỏng vấn của anh. Quả nhiên
anh nhớ không sai, bài phỏng vấn đó ở giữa quyển tạp chí, bên trên tình cờ có
một nếp gấp dấu trang. Lấy thêm một quyển khác, vẫn là một số báo khác có anh
xuất hiện. Minh Tú cẩn thận đặt lại vào vị trí cũ, anh đứng dậy nhìn ra ngoài
cửa sổ.

- Đã để anh chờ lâu rồi, của anh đây ạ.

Ánh Dương xuất hiện từ trong ánh đèn vàng của nhà bếp. Cô lấy
cho anh rất nhiều, rất nhiều gói mì, bọc lại thành gói lớn đặt trên bàn. Khoảnh
khắc khi đối diện với nụ cười của cô, anh buột miệng hỏi:

- Cô đã ăn tối chưa?

- Em chưa…

- Vậy… chúng ta có thể ăn cùng nhau không?

Một lúc sau, hai bát mì nóng hổi đặt ở trước mặt họ. Cả hai ăn
rất dè dặt bởi lẽ họ không quen thuộc với nhau. Không, cô rất quen thuộc anh
nhưng anh thì không! Lời đề nghị đột ngột của anh đến bản thân anh cũng cảm
thấy ngạc nhiên. Đột nhiên lúc đó, anh không muốn dùng bữa một mình. Đột nhiên
lúc đó, anh… sợ cô đơn. Phải chăng là bởi vì nguyên cả một ngày, mọi thứ đều
khiến anh liên tục thất vọng?

Trong phòng vọng lại tiếng lách cách của đũa thìa chạm vào nhau.
Hai người không hề thân thuộc ngồi cùng một bàn ăn, sự ngượng ngập bao trùm
toàn bộ không khí, hoặc có lẽ ít nhất Ánh Dương cảm thấy như vậy. Thần tượng
ngồi ngay trước mặt khiến cô không thể nào ngồi yên được, thỉnh thoảng len lén
ngước nhìn anh nhưng liếc mắt một cái liền bị “cảnh đẹp” trước mắt làm cho ngây
người. Diện mạo hút hồn, cử chỉ tao nhã, biểu cảm chăm chú, bắt kì điểm nào
cũng đủ sức mạnh hạ gục ý chí vốn đã yếu ớt của Ánh Dương. Cảm giác được có
người nào đó nhìn mình chăm chú không hề kiêng nể, Minh Tú gõ nhẹ lên mặt bàn
nhắc nhở. Ánh Dương giật mình, vội vã cúi đầu, đôi tai phản chủ tự giác đỏ bừng
lên. Ở dưới bàn, cô tự cấu mạnh vào tay mình, không dám nhìn trộm anh thêm lần
nào nữa. Chỉ là mắt không dám nhìn nhưng tâm trí cô vẫn gắn chặt trên người
anh. Một người đàn ông chỉ ăn một loại mì gói duy nhất, có thể nói anh ấy rất
chung thủy, đúng không?

- Cảm ơn cô về bữa ăn.

- Anh đừng khách sáo, chỉ là… một bát mì thôi mà!

- Ừm… vậy tôi về trước đây. Ngoài trời gió đấy…

Tiễn thần tượng ra về, Ánh Dương tựa lên cánh cửa, đôi môi mím
lại cố kìm nén ngọn núi lửa đang chực trào lên trong lòng. Len lén mở một khe
nhỏ nhìn ra bên ngoài, cô xác định anh đã đi xa mới yên tâm đóng chặt cửa lại,
từng bước, từng bước di chuyển đến chiếc sofa rồi tung người vui đầu vào gối.
Được rồi, không cần kiềm chế nữa rồi, có thể hét thật to rồi! Thần tượng! Thần
tượng! Người vừa rồi ở đây chính là thần tượng của cô!

Hôm nay, ngày 12 tháng 9 năm 2016, bữa ăn đầu tiên của bọn họ…

.

.

.

- Cắt! Ánh Dương ơi là Ánh Dương, sao người cô cứ cứng đơ vậy
hả? Chúng ta đang quay phim tình cảm chứ không phải là phim kinh dị đâu! Nhìn
cậu Quang Lâm chẳng khác gì đang bế xác ướp vậy!

Ánh Dương tuột xuống khỏi vòng tay của bạn diễn. Cô ngượng ngùng
liên tục nói xin lỗi với đạo diễn. Dù biết đạo diễn đang nổi nóng nhưng nghe
cách ví von của ông, nhân vân xung quanh cúi mặt đè nén tiếng cười. Quả thực
ông so sánh không hề sai, ngay từ lúc Quang Lâm bế cô lên đã giống hệt tư thế
nhổ củ cải rồi. Một đoạn phim quảng cáo kéo dài mười lăm phút dự định quay
trong bốn ngày nhưng với cái tốc độ này, thực sự chừng đó thời gian là đủ sao?

- Cô có thực sự là phụ nữ không vậy? Cô nhìn xem, trước mặt là
một anh chàng đẹp trai như thế, cô không có một chút rung cảm nào sao?

- … - Ánh Dương không trả lời bởi lẽ trong lòng cô không hề có
một chút cảm giác.

- Ôi trời ạ, lúc đầu tôi chỉ nghĩ tính cách cô mạnh mẽ nhưng thì
ra cô là đàn ông nguyên một khối luôn. – Đạo diễn thở dài bất đắc dĩ. – Tạm
nghỉ mười lăm phút!

Ánh Dương cười cười tỏ vẻ áy náy với nhân viên trong đoàn. Ngay
từ đầu cô đã biết mình diễn xuất rất tệ, vậy mà công ty vẫn muốn cô nhận hợp
đồng quảng cáo này để nâng cao tầm ảnh hưởng với công chúng. Cô ủ rũ ngồi trong
phòng trang điểm, nhìn bộ dạng muốn nén cười đến nội thương của Quỳnh Mai, thở
dài:

- Muốn cười thì em cứ cười đi! Không cần phải ngại đâu!

- Hừm… hừm… em không cười…

- Này, bộ dạng của chị lúc đó rất cứng sao? Chị hỏi thật lòng
đấy!

- Có một chút… - Quỳnh Mai cẩn thận tìm từ ngữ uyển chuyển nói
ra ý nghĩ. – Trông chị giống như là… không muốn hợp tác vậy.

- Vậy nếu người bình thường được đàn ông bế kiểu công chúa như
vậy thì sẽ như thế nào?

- Em không biết diễn tả thế nào cả! Tùy cảm nhận của mỗi người
thôi chị ạ!

- Nhưng mà chị không có chút cảm nhận nào hết…

- Nghe cô nói như vậy làm tôi nghi ngờ mãnh liệt về sức hút của
bản thân đấy!

Quang Lâm bước vào phòng, bộ dạng giống như đã nghe thấy hết
đoạn nói chuyện giữa Ánh Dương và Quỳnh Mai.

- Tôi không có ý đó đâu! – Ánh Dương liên tục xua tay.

- Đùa cô một chút thôi mà!

Cậu ta nở nụ cười răng khểnh nổi tiếng với lực sát thương chỉ
trong nháy mắt, thành công khiến gương mặt Quỳnh Mai đỏ ửng. Nhưng dường như
“hệ miễn dịch” của Ánh Dương không phải dạng vừa, hoặc có lẽ trái tim thiếu nữ
của cô chỉ biểu hiện ra với người nào đó thôi!

- Nào bây giờ để tôi bế cô lại một lần. – Cậu ta vẫy cô đứng
dậy. – Nhanh lên! Tôi làm thế này không chỉ vì cô đâu mà còn vì tiến độ của mọi
người nữa đấy!

Quang Lâm kéo tay cô choàng lên cổ mình, cẩn thận vòng tay nhấc
bổng cô lên.

- Thả lỏng! Thả lỏng một chút! Đúng rồi. Còn nữa, đầu cô sát lại
gần tôi.

Ánh Dương tận lực làm theo lời cậu, dù động tác của cô đã không
còn cứng đờ nhưng ánh mắt nhìn đối phương, một chút tình cảm cũng không có. Khi
cô ghé sát lại, cậu ta làm bộ cúi xuống như muốn hôn cô khiến cô giật mình,
liền ngoảnh mặt đi đầy vẻ cự tuyệt. Quang Lâm bật cười:

- Ha ha… phản ứng lớn quá đấy! Tôi chỉ muốn đùa một chút thôi
mà.

- Đùa thế này… không vui đâu!

- Thực ra trông cô thế này cũng rất dễ thương!

Vừa nói xong, cậu ta thật sự thơm lên má cô và bỏ đi trong tiếng
cười văng vẳng. Con người này quả thực rất thích đùa giỡn!

Hết chương 4.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.