Thiếu niên ca - chương 02c
Vưu Trường Vãng đứng trên bệ đá phía Đông, ngắm nhìn tác phẩm do chính tay mình tạo nên.
Hơn bốn mươi năm trước điện Thần bị liên quân đánh cho tàn phế, buộc
phải tháo chạy vào chốn hoang vu. Đó là quãng thời gian đen tối nhất với
bọn họ. Cao thủ của điện Thần khi đó không còn tới hai phần. Đám Thần
Sứ chết gần hết còn Thần Nô thì lại chưa đủ sức mạnh.
Thế nhưng kế hoạch Ngũ Hành không thể dừng lại, nếu không điện Thần sẽ
thật sự đối mặt với cảnh diệt vong. Dù có tổn thất bao nhiêu đi chăng
nữa, dù có hy sinh tất cả mọi thứ đã gầy dựng lên, bọn họ vẫn phải tiếp
tục con đường của mình.
Thân là một trong những điện chủ cuối cùng còn tồn tại, Trường Vãng đã phải tự mình bôn ba thực hiện hành động Ngũ Hành.
Để bắt được con dị thú Long Quy y đã phải phục kích suốt tám tháng trời ở
một hòn đảo hoang không một bóng người. Để truy tìm tung tích bộ tộc
người cá đang ẩn cư, trên tay y đã nhuốm máu ba mươi bảy làng chài ven
biển. Để khuất nhục được Hỏa Thần, y mất sáu năm mua chuộc, phân hóa và
tiêu diệt sạch một đám người trung nghĩa của Ly Hỏa Mê Quật.
Để chuẩn bị cho hành thứ tư đưa vào trận, y lại mất thêm bốn năm lăn lộn
ở Vân Hoang nữa. Số người điện Thần chết ở Vân Hoang khi đó đạt tới con
số kinh người, cơ hồ có thể so sánh với trận chiến diệt môn năm đó. Nếu
không nhờ giây phút cuối cùng mượn được sức mạnh của thần linh, chỉ sợ y
cũng đã phơi xác trên đỉnh Nhật Quang cùng với đối thủ của mình rồi.
Thần tích sắp trở lại, Trường Vãng vui sướng nghĩ thầm.
Chỉ cần trận cổ này vận chuyển, thì thần linh sẽ quay về lục địa Thang
Lâm. Đến lúc đó, cái gì vương triều, cái gì cao thủ, cái gì quân hầu,
cái gì Ngũ Điệu Thần Sư, tất thảy sẽ phải quỳ gối trước điện Thần. Bọn
cao thủ vũ lâm dám mạo xưng một chữ thần ấy, sẽ run rẩy đến mức nào khi
đối diện với sức mạnh thật sự đến từ thần linh. Ý nghĩ này khiến cho
thân hình y hơi run rẩy, thậm chí bàn tay trái đúc từ sắt cũng không kềm
được mà phát ra tiếng lách cách.
Võ Trường Lâm đứng phía sau Trường Vãng, hơi ngạc nhiên khi thấy hành
động thất thố của vị điện chủ vốn thường thâm trầm bình tĩnh. Là trưởng
tràng bên cạnh điện chủ lâu nhất, không có ai rõ hơn gã về vũ công và
tâm kế của Vưu Trường Vãng. Nói họ Vưu là người mạnh nhất thế Nhân hiện
thời cũng không phải quá đáng.
Vưu Trường Vãng lấy lại bình tĩnh rất nhanh.
Y ngước lên nhìn ánh chiều tà đang phủ dần xuống đỉnh núi Khâu Vại. Hơi
núi lạnh cắt da cắt thịt đã bắt đầu tỏa ra ngùn ngụt. Chỉ vài khoảnh
khắc nữa thôi thì trời sẽ sụp tối, nhanh đến mức người ta chẳng kịp nhận
ra. Y ngoảnh lại, ra hiệu với Trường Tâm.
Gã trưởng tràng hội ý, nhún chân vọt lên lơ lửng giữa không trung. Trên
đỉnh tháp đá có một tế đàn nhỏ, gồm sáu chum đèn đá vây lấy một cái bát
khổng lồ, đủ để chứa cả bốn năm người bên trong. Gã phất tay áo, từ
trong thinh không chộp một cái đã rút ra một dòng máu đỏ tươi. Dòng máu
ấy ánh lên màu lấp lánh trong ráng chiều vàng, cuồn cuộn đổ vào cái bát
đá như một ngọn thác đỏ, vừa diễm lệ vừa hung ác vô bì.
Mây đen chẳng biết từ đâu kéo tới, bắt đầu cuộn tròn hình xoắn ốc giữa
trời đất. Gió núi ban nãy còn hiền hòa, bất chợt rộn ràng hung hãn hẳn
lên, lộn qua lộn lại rít lên chói tai bên vách núi. Sáu ngọn đèn đang
nằm im lìm bất ngờ cháy lên một ngọn lửa màu xanh thẳm, lưỡi lửa vươn
lên thẳng đứng, giữa gió núi đang quét qua rát rạt vậy mà chẳng hề lay
động.
Sáu lưỡi lửa ấy không cần tim đèn, cứ lơ lửng một cách ngụy dị kỳ bí như
vậy. Những hình điêu khắc quái thú ở vành đèn hắt bóng lên vách núi tối
sẫm, giống như một bầy quái vật vừa mới chui ra từ chỗ ẩn thân của
mình. Bọn chúng cứ ngồi im lặng nơi đó, chòng chọc nhìn vào tế đàn trên
đỉnh tháp, chờ đợi điều sắp xảy ra.
Con Long Quy đang bị đè bên dưới đã bị đánh thức. Bằng một nỗ lực giãy
dụa vô vọng, nó hơi hé được miệng ra, gầm lên một tiếng uất nghẹn. Tiếng
gầm đó giống như một cơn sóng tràn qua bãi đá dưới đất, cuốn bay đi đá
vụn sỏi vụn giống như một nhát chổi khổng lồ. Thế nhưng tiếng gầm của
con Long Quy không thoát lên được tầng không, nó chỉ quanh đi quẩn lại
trong khe núi, lan dần ra xa, càng lúc càng xa, càng lúc càng giống một
tiếng thở dài trầm lặng.
Cô gái người cá cũng đã tỉnh lại. Theo bản năng cô hơi nhích đầu, khiến
một tia máu từ má trái bắn ra, lắng đọng lại thành mấy viên ngọc đỏ
tươi, chầm chậm chìm vào đáy bể. Sắc mặc cô trong ánh lửa xanh hắt bóng,
vào buổi nhập nhoạng này lại càng trông có vẻ tái nhợt hơn. Mái tóc
xanh dài của cô vẫn ánh lên màu sắc huyễn hoặc như một câu chuyện cổ
ngày xưa, đung đưa trong bể nước.
Hỏa Thần không mở mắt, cũng không ngẩng đầu. Chỉ có làn hơi nước bốc ra
từ chỗ y bị giam giữ càng lúc càng dày đặc hơn, thậm chí lan qua tới tận
chỗ con Long Quy. Thế nhưng nội hỏa y có mạnh hơn nữa, có hùng hậu hơn
nữa, cũng chẳng thể chống lại cái lạnh không thuộc về chốn nhân gian của
huyền thiết Băng Cực. Chỉ có sự phẫn nộ của y tựa hồ đã ngưng đọng lại
dày hơn cả hơi nước, tưởng như có thể cắt xẻo ra thành từng khối.
Vưu Trường Vãng chẳng buồn để ý đến ba kẻ tù nhân dưới tay.
Lúc bọn họ còn cường thịnh vẫn không thể chống lại được sức mạnh của
thần linh thì sau bao nhiêu năm bị giam giữ, lại có thể dấy lên sóng gió
gì. Y chăm chú theo dõi dòng thác máu từ tay của Trường Tâm, lúc này đã
đổ vào gần đầy cái bát đá. Cho đến khi giọt máu cuối cùng trút xuống,
một cột sáng màu đỏ bất thần bắn lên, xuyên qua tầng mây đang cuộn tròn
trên trời. Cột sáng đỏ hồng ấy càng lúc càng lớn hơn, cho đến khi nó bao
trọn cả đỉnh tháp đá diện tích gần một sào lại. Màu đỏ hồng càng lúc
càng chuyển dần sang màu sáng bạc, kèm theo đó là những ánh chớp vàng đỏ
liên hồi lóe lên trong không trung.
Võ Trường Tâm hơi loạng choạng. Trận Huyết Tế này chỉ là một trận pháp
rất nhỏ, nếu so với trận Nghịch Ngũ Hành bên dưới. Thế nhưng loại trận
pháp có thể xuyên qua ba thế này cũng không phải là chuyện một cao thủ
vũ lâm đơn độc có thể dễ dàng gánh chịu. Thác máu y tung ra khi nãy là
hỗn hợp máu của mười bảy linh loại, mười bảy chủng tộc có dòng máu thuần
chủng từ thời hồng hoang. Cột ánh sáng hồng do thác máu và sáu ngọn
Thiên Đăng tạo thành ấy, có sức mạnh xuyên qua thế Nhân, xuyên qua cả
thế Vô Tướng, kết nối với đấng thần linh ở thế Thiên.
Quả nhiên không phụ lòng y, một vòng sáng màu bạc từ từ hạ xuống, bao
trọn cả cái lòng chảo đá. Bên trong vòng sáng bạc càng lúc càng mở rộng
ấy, những tia sét loằng ngoằng đang qua đan lại thành một cái lưới ánh
sáng lòe lòe.
Khốn Tiên Thằng đã giáng xuống.
Con Long Quy gầm lên trong câm lặng. Những tia sét chạm vào mai nó, bắn
ra những đóa hoa lửa rực rỡ màu vàng, phủ kín nó trong những tiếng nổ ì
ầm. Cô gái người cá co giật dữ dội khi đuôi cá bị lưới sét quét trúng.
Dòng điện tràn vào bể thủy tinh, biến hóa thành những con lươn bạc chạy
loạn khắp nơi, lẩn trốn vào mái tóc xanh của cô. Máu tươi đỏ thẫm theo
cử động của cơ thể mà phun tung tóe ra ngoài, hóa thành ngọc đỏ rơi leng
keng.
Hỏa Thần lúc này là thê thảm nhất, lưới sét theo làn hơi nước đun cháy
người y. Tuy chưa đến mức chết tại đương trường nhưng đầu tóc quần áo y
đã bắt đầu bốc mùi khét lẹt.
Lúc này Vưu Trường Vãng mới ra tay. Y rùn người lấy thế, nghiến răng kéo
từ thinh không ra một sợi xích to bằng cả thân người. Mỗi một thước sợi
xích bị rút ra là một tiếng gầm rống vang động vang lên. Ở phía cuối
sợi xích là một thân hình khổng lồ to như quả đồi nhỏ. Đó là một con voi
có làn da xám mốc, hai tai to như manh chiếu đôi, ngà xoắn cuộn bảy
vòng, trên lưng mọc lên những bụi cây rậm rạp um tùm.
Thổ Thần Tượng, loài voi hành thổ, sống trong những vùng sâu thẳm nhất
của Vân Hoang. Thường nằm yên ba năm dưới bãi bùn, không cần ăn uống,
giống như một quả đồi thật sự. Mỗi khi thức dậy có thể ăn trụi cả một
vạt rừng rộng mười ngàn thước, uống cạn cả một con suối đầu nguồn. Đất
bùn bám trên da Thổ Thần Tượng chứa đầy chất dinh dưỡng tự nhiên, chỉ
cần rơi xuống đâu là đủ để mọc thành một cánh rừng vĩnh cửu. Thổ Thần
Tượng sống trên ba trăm năm, mỗi khi đến cuối đời nó thường phủ phục nằm
chờ tại một vị trí cao nhất trong khu vực. Xác Thổ Thần Tượng sau khi
phân hóa sẽ trở thành Tượng Nhưỡng, loại đất quý giá nhất trong trời
đất, có thể dùng để dưỡng dục cả những loại cây ở thế Thiên. Đôi ngà
xoắn bảy vòng của Thổ Thần Tượng cũng là báu vật hiếm thấy, chỉ tồn tại
trong ba khắc sau khi nó chết, rồi sẽ tan biến vào lòng đất. Muốn lấy
ngà của nó phải đợi đúng vào thời điểm ba khắc này để lấy thì mới có tác
dụng, nếu không cũng chỉ là một miếng xương ngà voi bình thường.
Ngày xưa có một vị thần linh tên gọi là Hậu Nghệ lấy được một mảnh nhỏ
ngà Thổ Thần Tượng đem bịt vào đầu cung. Cây cung của y từ đó đã có sức
mạnh có thể bắn rơi cả mặt trời.
Con Thổ Thần Tượng bị Vưu Trường Vãng bắt được này vẫn chưa trưởng
thành, dựa theo kích thước mà đoán thì mới hơn trăm tuổi. Tình cảnh của
nó hiện giờ hết sức thê thảm, tai bị rách toạc mấy mảng lớn, một con mắt
đã mù, máu vẫn đang chảy dầm dề. Một cái ngà xoắn vặn của nó chỉ còn
lại có một nửa. Một chân sau gãy gập lại khiến cho con voi không thể
đứng thẳng dậy, bị Trường Vãng lôi xềnh xệch tới. Bằng một cú giật cuối
cùng của gã điện chủ, con voi khốn khổ rơi từ độ cao gần bốn mươi thước
xuống lòng chảo đá, làm bốc lên một đám bụi mù mịt, gầm lên đau đớn.
Lưới sét Khốn Tiên Thằng bắt được con mồi của mình, lập tức phủ kín lấy con Thổ Thần Tượng thành mấy lớp.
Vưu Trường Vãng vung tay chém ra, sợi xích khổng lồ như vậy mà dưới cú
chém của y giống như chỉ may áo, thoáng cái đứt phựt. Khốn Tiên Thằng
giống như có người điều khiển, từ từ lôi con voi áp vào một mặt tường
tháp đang để trống.
Lúc này Võ Trường Tâm đã hạ xuống đất, đang vung tay bố trí những pháp
quyết kỳ lạ. Đám hoa văn kỳ dị khắc ở chân tháp bấy giờ tựa như có sinh
mạng, đang chậm rãi chuyển động theo một tiết tấu kỳ lạ. Khi gã trưởng
tràng kết thúc pháp quyết, thì tường tháp đã nở rộ ra một bông hoa khổng
lồ làm bằng xương trắng nhởn. Phía bên trong bông hoa lộ ra những mũi
xương sắc nhọn như chông, đan ngang xen dọc, tựa một cái miệng quái vật
đang mở ra chờ đợi nạn nhân tiếp theo của nó.
Thần Cốt Lao Lung, tương truyền là lồng giam chúng thần phản nghịch
trong trận chiến Luân Hồi thuở hồng hoang. Trong Lao Lung được làm từ
xương dị thú Quỳ Ngưu này, không gian và thời gian tự thành một thế
giới, hoàn toàn cắt đứt liên hệ với bên ngoài. Thổ Thần Tượng vốn chỉ
cần chạm vào đất là có lại lực lượng, bị giam vào Thần Cốt Lao Lung coi
như không có cơ hội thoát ra ngoài.
Con voi vừa bị đưa vào bông hoa xương, mấy ngọn xương nhọn liền tự động
dài ra, xuyên qua bắp chân và gáy nó. Từ vách xương xung quanh lại mọc
lên những gai xương dày đặc như rừng, ép sát vào thân thể con voi, khiến
cho nó không thể cựa quậy một chút nào nếu không muốn chịu cảnh ngàn
gai xuyên vào người.
Cho đến khi lưới Khốn Tiên Thằng hoàn thành nhiệm vụ, dần dần tan biến
mất thì con Thổ Thần Tượng đã chết giấc, bị bông hoa xương gói lại như
bó giò giữa không trung. Võ Trường Tâm lúc này cũng không thể lơ lửng
trên không trung được nữa mà đã ngồi dựa lưng vào vách núi, sắc mặc bệch
bạc không còn chút huyết sắc nào.
Vưu Trường Vãng nắm chặt bàn tay, không kềm nén được ngửa mặt lên trời
rống dài. Nghịch Ngũ Hành nay đã có bốn hành kim, thủy, hỏa, thổ. Chỉ
cần một hành mộc ghép vào nữa là điện Thần sẽ có thể vận chuyển trận
pháp cổ xưa này.
Thế Thiên đã bị ngăn cách khỏi thế Nhân trọn vẹn gần sáu trăm năm. Những
vị phản Thần đã dùng hết thần lực của mình để tạo thành thế Vô Tướng
ngăn cách giữa hai thế với nhau. Thứ sức mạnh khủng khiếp ấy ngay cả
những vị thần còn tồn tại trên thế Thiên cũng không thể phá vỡ, cho đến
khi họ tìm ra trận Nghịch Ngũ Hành.
Trận pháp cổ xưa từ thuở hồng hoang này dùng năm sinh vật mang theo ngũ
hành thuần chất, lại dùng máu tươi của bảy linh loại hùng mạnh nhất thế
giới, xé ra một lối đi giữa thế Vô Tướng, nghênh đón thần linh giáng
lâm. Không phải là chút liên hệ nhỏ bé với thế Thiên như trận Huyết Tế,
mà là mở ra một con đường hoàn chỉnh, vĩnh viễn nối liền hai thế với
nhau.
Một con đường để các vị thần linh có thể giáng xuống thế Nhân, khôi phục quyền thống trị tối cao của mình trên mảnh lục địa này.
Tổn thất hiện nay chẳng là gì, chỉ cần thần linh có thể trở lại, điện
Thần sẽ lập tức trở thành lực lượng tối cao của Thang Lâm. Kể cả người
hùng mạnh nhất thế Nhân, cũng không có khả năng chống lại thần linh.
Hai gã điện chủ và trưởng tràng đang ở trong cơn hưng phấn, hoàn toàn
không để ý đến một con cóc tía đang ẩn mình ở một chỗ tối trong lòng
chảo đá, hếch đôi mắt thô lố lên quan sát hai người. Vừa trải qua một
trận cát bay đá chạy tưởng chừng trời sập như thế mà con cóc tía vẫn an
tĩnh ngồi nơi đó, an tường như tượng đá vạn năm.
Ở một nơi cách xa núi Khâu Vại hơn năm trăm dặm.
Tòa thành trấn giữ vùng Tây Bắc. Thành Vấn Thiên. Phủ thành chủ.
Có ba người đang ngồi quan sát đỉnh núi Khâu Vại qua một khối nước trong
suốt, to như quả bóng da đang trôi lơ lửng giữa không trung. Cho đến
khi hai gã điện Thần nhún người vọt ra khỏi đỉnh núi thì người đàn ông
ngồi giữa mới khẽ phất tay. Quả bóng nước hóa thành mống bạc, trút vào
cái độc bình dựng ở vách tường.
Cả căn phòng thoáng chốc chìm trong bóng tối. Người phụ nữ ngồi bên trái
khẽ vươn tay, từ ngón tay cô bắn ra một ngọn lửa nhỏ, thắp sáng ngọn
đèn trên bàn.
Người đàn ông ngồi bên phải có thân hình hùng tráng như một con gấu, cất giọng ồm ồm:
- Vưu Trường Vãng, cái thằng này vậy mà đã tóm được bốn hành rồi. Anh hai, anh quyết định sẽ làm vậy hay sao?
Người đàn ông ngồi giữa hơi ngả người về phía sau, ngón tay gõ xuống mặt
bàn theo một tiết tấu kỳ dị. Y trầm ngâm một lúc, khẽ lắc đầu:
- Nếu ta được quyền quyết định, ta đã ra tay giết hai tên điện Thần ngay
lập tức rồi. Thế nhưng hôm qua y lại gửi thư cho ta, muốn ta làm theo
kế hoạch đó. Y đã quyết tâm phải làm như vậy.
Y nói xong, không kềm được đưa tay bóp trán, giọng nói bất chợt lộ ra nét khổ sở:
- Chú biết tính tình y mà. Trên đời này người duy nhất khuyên nhủ được y
đã không còn nữa. Vả lại cho dù chúng ta giết Trường Vãng và Trường
Tâm, không có gì đảm bảo điện Thần sẽ không tái lập một trận Nghịch Ngũ
Hành ở nơi khác. Âm địa ở Thang Lâm không tính là hiếm hoi, nếu bọn
chúng chạy sâu hơn vào cánh đồng Kiệt Mã, sẽ càng khó khăn hơn cho chúng
ta.
Người đàn ông cao lớn thừ người ra:
- Thế nhưng cũng không đến mức... Hầy, em đi xuống đài Khổng Tước một chuyến. Xem thử tiên sinh có thể giúp gì không.
Nói vừa dứt lời y đã xô ghế đứng dậy. Người đàn ông kia ngước nhìn lên:
- Đi ngay à? Sao không chờ sáng mai?
- Bức bối lắm, em không ngủ được đâu. Thà là chạy đêm một chuyến cho mát.
“Đi đi, đi đi.” – người đàn ông ở giữa xua tay – “Phải ít nhất một năm
nữa Vưu Trường Vãng mới có thể bước chân vào đất phía nam. Trận chiến
vừa rồi ở Vân Hoang y cũng bị thương không nhẹ, tiện thể chú hỏi thử xem
chúng ta có thể mượn hai đồ đệ của chị Xuân hay không.”
Người phụ nữ nãy giờ vẫn giữ im lặng cũng đã chớm đứng dậy. Nếu chỉ nhìn
vào gương mặt của cô ta, rất khó để có thể đoán định đây là phụ nữ chớm
lão hay một thiếu phụ vẫn còn xuân sắc. Thậm chí bên dưới ngọn đèn mờ
tỏ, có đôi lúc gương mặt cô lại toát ra nét thanh thuần của một thiếu nữ
sắp thành thục.
Chỉ có đôi mắt cô là không thay đổi. Ánh mắt tựa như phiến lá chao
nghiêng, đuôi mắt kéo dài, mày nhạt như núi xa. Ánh mắt ấy tựa hồ chuyên
chở cả sơn hà, lại thanh thoát như một câu dân ca. Ánh mắt ấy có thể
nhìn thấu tất cả nội tâm của một người, bất kể người ta có giấu nó qua
bao nhiêu bức màn che rũ.
Ánh mắt ấy lúc này đang nhìn thẳng vào người đàn ông vẫn đang ngồi yên lặng trên ghế.
“Trần Yên Vân” – Cô nói từng tiếng nhẹ nhàng, rõ ràng rành mạch – “Nếu
lần này anh lại để thằng bé lâm vào nguy hiểm, tôi sẽ giết anh.”
Đó, là một danh tự hiển hách. Thành chủ thành Vấn Thiên, một trong những
người mạnh nhất vũ lâm, một trong những thủ lĩnh của cuộc chiến chống
lại điện Thần bốn mươi sáu năm trước. Trần Yên Vân.
Vị thành chủ không đáp lại lời nói khiêu khích của người phụ nữ. Bấc đèn khẽ đảo. Bóng tối tràn lên, từ tốn nuốt chửng lấy y.
Ngoài kia gió rít từng cơn.
Mùa đông tới rồi.

